SAO CHỔI RƠI XUỐNG
CHƯƠNG 45: Anh trai A Hách
Biên tập: Pim @CỏHoaLá
–
Mười giờ sau, máy bay hạ cánh xuống Bắc Thành.
Tết Nguyên đán đến gần, ở cửa ra ga quốc tế, đèn lồng đỏ được treo trải dài khắp nơi, tràn đầy không khí vui mừng của lễ hội.
Do lệch múi giờ, vừa xuống máy bay là Đồng Ương đã cực kỳ mệt mỏi. Lấy hành lý xong, lên taxi về nhà, cô dựa lưng vào ghế rồi ngay lập tức gửi tin nhắn cho Chu Bạch Hách.
[Anh Chu, em đã hạ cánh ở Bắc Thành rồi.]
Vài phút sau, Chu Bạch Hách phản hồi: [Ừm, anh cũng vừa đến Vancouver.]
Đồng Ương lướt lại lịch sử trò chuyện của hai người, trong lòng vẫn thấy kỳ quái với cái biểu tượng [mỉm cười] kia.
Cô dò hỏi: [Anh Chu, anh có biết cái biểu tượng mỉm cười này có ý nghĩa gì không?]
Chu Bạch Hách: [Nghĩa là vui vẻ.]
Quả nhiên, Đồng Ương đoán được là anh không biết.
Đồng Ương nhịn cười, nói: [Về sau anh đừng gửi biểu tượng cảm xúc nữa, em sợ lắm.]
Chu Bạch Hách: [?]
Về đến nhà đã hơn 7 giờ, cô gặp phải Dư Tiêu vừa tan làm về.
“Ương Ương, cuối cùng chị cũng về rồi.”
“Ừm.” Đồng Ương lấy từ trong túi ra một hộp chocolate đưa cho cô ấy: “Đây là quà cho em.”
Dư Tiêu ngạc nhiên: “Oa, chị chu đáo quá. Một lát em nấu cơm, chị muốn ăn cái gì?”
“Không cần đâu.” Đồng Ương lắc đầu: “Chị đã ăn trên máy bay rồi, giờ chỉ muốn tắm rửa rồi ngủ ngay thôi.”
“Được rồi, vậy em không làm phiền chị nữa.”
Hơn một tháng không về, căn phòng vẫn y như cũ, Đồng Ương dọn dẹp sơ qua, tắm rửa rồi leo lên giường để điều chỉnh lại múi giờ. Trước khi đi ngủ, cô theo thói quen kiểm tra điện thoại, thấy có một thông báo yêu cầu thêm bạn tốt trên WeChat.
[Ương Ương, anh và Sở Tầm Vũ chia tay rồi.]
Lại là Giang Uý, Đồng Ương làm như không thấy.
Ngày hôm sau đi vẫn đi làm như thường lệ. Chỉ còn một tuần nữa là đến Tết Nguyên đán, tàu điện ngầm vắng vẻ hơn không ít, vào giờ cao điểm mà vẫn còn vài chỗ ngồi.
Đến văn phòng, Đồng Ương đem chocolate và kẹo dẻo mang về từ London cho từng đồng nghiệp rồi đi tìm Uông Tử Mân đưa văn kiện.
“Chị Mân, đây là báo cáo hạng mục của em.”
Uông Tử Mân dường như còn có chuyện khác, nhíu mày nói: “Được rồi, em để đó đi, lát nữa chị xem.”
Đồng Ương quan tâm hỏi: “Chị Mân, chị làm sao vậy?”
“Haiz…” Uông Tử Mân thở dài, “Gần đây chồng chị đầu tư, bị người ta lừa. Sáng nay chị đến đồn công an, cảnh sát nói giao dịch được thực hiện qua tài khoản nước ngoài, khả năng lấy lại tiền rất thấp, chị rất phiền lòng.”
Đồng Ương: “Là lừa đảo trực tuyến sao?”
“Không phải, là một dự án bên Mỹ, chồng chị đã đi khảo sát qua. Vài người quen rủ anh ấy đầu tư, tiền vừa chuyển đi thì người cũng mất hút.” Uông Tử Mân nói, “Chị muốn hỏi thử vài người quen xem có cách gì không?”
Đồng Ương cũng không giúp được gì, nói: “Vậy chị cứ bận việc đi, em ra ngoài trước nhé.”
“Ừ.”
Trở lại chỗ làm, Đồng Ương mở máy tính lên xử lý công việc. Hơn một tuần đi công tác khiến mấy bản hợp đồng bị dồn lại, cô tập trung giải quyết một mạch xong mới có thời gian thở.
Bành Duyệt đến gần cô, thần bí hỏi: “Ương Ương, giao thừa này cô có kế hoạch gì không?”
“Ở nhà nấu ăn và dọn nhà.”
“Năm nay tôi không về quê ăn Tết, tôi vừa mới thấy một sự kiện, trưa hôm Giao thừa ở Trung tâm Nghệ thuật Hoa Vận có tổ chức hoạt động xem mắt, chúng ta cùng đi được không?”
Đồng Ương cau mày hỏi: “Tổ chức xem mắt vào đúng ngày giao thừa á? Đừng nói là hoạt động phạm pháp gì đấy nhé.”
“Đương nhiên không phải.” Bành Duyệt kích động nói: “Hoạt động này rất đáng tin, năm nay là lần tổ chức thứ sáu rồi, chỉ là tình cờ rơi vào đúng giao thừa thôi. Hơn nữa hẹn hò buổi trưa cũng đâu ảnh hưởng gì đến việc chiều về nấu cơm tất niên đâu.”
“Khoan đã, anh hàng xóm đẹp trai của cô đâu?”
Nhắc đến chuyện này, Bành Duyệt liền tức giận, hừ lạnh một tiếng: “Gặp phải tên cặn bã nhất trần đời luôn. Yêu xa với bạn gái còn chưa chia tay mà đã dám thả thính tôi, suýt nữa thì tôi bị biến thành người thứ ba rồi đấy.”
Bành Duyệt tức đến đập bàn: “Không được, nhất định tôi phải thoát ế. Nghe nói đàn ông tham gia buổi xem mắt này chất lượng cực cao. Cô đi với tôi đi mà.”
Đồng Ương lắc đầu: “Không cần, tôi có bạn trai rồi.”
“Hả? Chuyện khi nào vậy?”
Đồng Ương nhấp môi, ngượng ngùng cười: “Mới đây thôi, chúng tôi mới yêu nhau được vài ngày.”
Bành Duyệt kinh ngạc: “Trời ơi, đây chính là sự khác biệt sao? Chúng ta cùng nhau đi công tác, cùng nhau làm trâu làm ngựa, cô thì có thời gian yêu đương, tôi về nước vẫn độc thân như cũ.”
“Chính là …. vừa lúc duyên phận tới.”
Bành Duyệt tò mò hỏi: “Bạn trai cô làm nghề gì? Sao không thấy cô đăng gì lên vòng bạn bè vậy?”
“Tôi…. tôi với anh ấy đều tương đối kín tiếng.” Đồng Ương chột dạ, vội uống ngụm nước để che giấu.
Bành Duyệt: “Cô đẹp như vậy, bạn trai chắc chắn đẹp trai đúng không?”
“Ừm, anh ấy thực sự rất đẹp trai, đẹp đến kinh ngạc.”
“Có ảnh chụp không? Cho tôi nhìn xem.”
“Ờm.…. Tạm thời chưa có.”
Bành Duyệt cảm giác hơi kỳ quái nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ nói: “Sau Tết công ty tổ chức đi chơi, lần này được mang người thân theo. Đến lúc đó dẫn bạn trai cô đi cùng nhé, để mọi người gặp mặt một lần.”
Đồng Ương lấp lửng nói: “Để nói sau đi.”
“Vậy trưa 30 Tết, cô đi với tôi đến buổi hẹn hò đó được không? Có khu vực chờ cho người thân, cô chỉ cần ngồi ăn bánh uống trà, giúp tôi nhìn một chút. Ương Ương, làm ơn đi mà.”
Năm nay Đồng Ương không trở về chung cư Hạnh Phúc, còn việc anh Chu có về nước hay không thì tạm thời chưa chắc chắn. Cô nghĩ dù sao hôm đó cũng không có việc gì nên nói: “Vậy được, tôi đi với cô.”
“Cô là tốt nhất, chờ tôi thoát độc thân sẽ tặng cho cô một bao lì xì thật to.”
Mấy ngày tiếp theo vẫn đi làm như thường lệ, càng đến gần Tết, người trong công ty càng ít. Đồng Ương cùng Chu Bạch Hách mỗi ngày đều sẽ liên lạc, nhưng do lệch múi giờ, tin nhắn không thể trả lời ngay lập tức.
Trước giao thừa một ngày, Đồng Ương gửi tin nhắn cho Chu Bạch Hách: [Anh Chu, ngày mai anh có thể trở về không?]
Chu Bạch Hách: [Xin lỗi em, chắc là không được, còn hơi nhiều việc.]
Không khí Tết trong công ty lan tỏa khắp nơi, văn phòng được treo đèn kết hoa, bộ phận hành chính đang thống kê số người trực vào đêm giao thừa, đến lúc đó sẽ chuẩn bị bữa tối cuối năm cho mọi người.
Đồng Ương nằm gục trên bàn, ngay khoảnh khắc nhận được tin nhắn trả lời của anh Chu, tâm trạng không khỏi trùng xuống.
Trước đây, Đồng Ương không thích bất kỳ dịp lễ nào. Dù sao lễ hay Tết nào với cô đều giống nhau, chỉ là quét dọn nhà cửa, mua thức ăn nấu nướng, sau đó cùng mấy người không phải người nhà ngồi quanh một chiếc bàn dè dặt dùng bữa.
Nhưng hiện tại, bởi vì có anh Chu, lần đầu tiên cô mong chờ đoàn tụ gia đình lần này.
Đồng Ương nghĩ, nguyên nhân có lẽ là do anh Chu mang lại cho cô cảm giác “nhà”.
Nhưng công việc rất quan trọng, cô hiểu điều đó.
Đồng Ương thở dài chán nản rồi đáp: [Em biết rồi, vậy anh làm việc trước đi.]
Bên kia, Trung tâm Y tế Weill Cornell của Mỹ.
Trung tâm y tế nằm gần một bãi biển tư nhân, tường kính và bê tông trắng tạo nên ba toà nhà độc lập. Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, có thể thấy một rừng dừa xanh ngắt cùng bờ biển uốn lượn.
Đây là một trong ba bệnh viện hàng đầu tại New York. Mỗi phòng bệnh đều giống như một căn hộ khách sạn hạng sang, dịch vụ chu đáo đến từng chi tiết.
Trong phòng bệnh riêng, Chu Tuần đang nằm ở trên giường đọc báo, Giang Uý ngồi ở ghế sofa cạnh giường, cúi đầu gọt táo cho ông.
Giang Uý cắt quả táo thành từng miếng nhỏ, đưa đến bên miệng Chu Tuần: “Ba, ba ăn thử xem.”
“Ừm, ngon.” Chu Tuần buông tờ báo xuống, chỉ ăn một miếng nhỏ, cười nói: “Ngọt quá.”
“Vậy về sau mỗi ngày con đều gọt cho ba nhé.”
“Đứa trẻ ngốc, những chuyện này cứ để bảo mẫu làm.”
Giang Uý: “Con muốn dành nhiều thời gian ở chung với ba mà.”
Trong khoảnh khắc đó, Chu Tuần nhìn thằng bé, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc.
Khi còn trẻ, ông theo chủ nghĩa độc thân, đắm mình trong thế giới phồn hoa, chẳng muốn ổn định. Ngay cả cuộc hôn nhân đầu tiên cũng là do bị ép buộc. Vài năm gần đây, khi tuổi đã lớn, Chu Tuần bắt đầu cảm thấy có vợ con bên cạnh vẫn là điều tốt đẹp.
Đặc biệt sau vụ tai nạn xe lần này của ông, Giang Huệ vội vàng chạy đến trong đêm, không quản ngày đêm chăm sóc ông suốt hơn hai tháng. Trong lòng Chu Tuần nảy sinh ra ý muốn được ổn định, vì thế, ông và Giang Huệ đã đăng ký kết hôn ở Mỹ.
Trong số tất cả những người tình của ông, Giang Huệ là người hiểu chuyện nhất, săn sóc, dịu dàng, cũng chưa từng hỏi ông đang ở bên ngoài làm gì. Con trai họ là Giang Uý cũng rất ưu tú, tốt nghiệp Đại học Bắc Thành, trong giới đạo diễn cũng có chút danh tiếng, tiền đồ vô cùng xán lạn.
Chu Tuần vỗ nhẹ lên tay con trai, giọng an ủi nói: “Trước đây ba với mẹ làm con chịu thiệt thòi rồi. Sau Tết chúng ta về nước, cùng về nhà cũ gặp ông nội với anh con.”
“Đều nghe ba ạ.”
Chu Tuần: “Đến lúc đó đổi lại họ tên cho con, gọi là Chu Uý. Rồi làm một bữa tiệc gia đình, để mọi người biết đến con. À đúng rồi Tiểu Uý, năm nay con hai mươi ba rồi nhỉ?”
“Dạ.”
“Con đã có bạn gái chưa?”
Giang Uý thành thật nói: “Từng hẹn hò hai lần, gần đây vừa mới chia tay.”
Đúng lúc này, Giang Huệ bưng nước ấm và khăn mặt bước vào phòng ngủ, vừa giúp Chu Tuần lau mặt vừa nói: “Cô bạn gái vừa chia tay với nó không ổn chút nào, kiểm soát quá mức, Tiểu Uý đi đâu cũng phải báo cáo, một ngày phải mấy cuộc điện thoại tra tấn, Tiểu Uý đều không thể làm việc nổi.”
“Chia tay là đúng.” Chu Tuần nói: “Bắc Thành có không ít tiểu thư danh giá, về nước rồi con chọn xem, vừa ý ai thì quyết định sớm.”
Giang Uý trầm mặc một lát rồi nói: “Ba, con có người con thích rồi. Sau khi về nước, con sẽ nghiêm túc theo đuổi, trước mắt không nghĩ đến ai khác.”
“Tuỳ con, chỉ cần gia cảnh đối phương trong sạch, ba không có ý kiến.”
Lúc này, vệ sĩ bên ngoài đi vào báo cáo: “Anh Chu tới rồi ạ.”
“A Hách? Mau mời cậu ấy vào.”
Nghe vậy, Giang Huệ và Giang Uý đều sửng sốt.
Giang Uý chưa từng gặp qua người anh trai này, Giang Huệ là người thông minh, mỗi tháng đúng hạn nhận được tiền nuôi dưỡng là đủ, chưa từng dẫn con đến nhà họ Chu. Giang Uý chỉ nghe nói người anh trai đó là Tổng Giám đốc của Á Hằng, quyền cao chức trọng, một tay che trời. Khi còn đi du học đã tiếp quản doanh nghiệp ở Mỹ, là người thừa kế đích thân ông nội Chu Khánh Khang tự mình bồi dưỡng.
Năm trước, Giang Uý muốn làm phim điện ảnh, Chu Tuần chỉ cần nhắc anh trai một câu, lập tức có người sắp xếp cho anh ta vào công ty điện ảnh, theo học đạo diễn lớn, hợp tác cùng ngôi sao nổi tiếng, vì thế Giang Uý nghĩ có lẽ anh trai cũng không khó ở chung.
Anh ta nín thở tập trung, rất nhanh, cánh cửa bị một vệ sĩ mặc đồ đen đẩy ra, một người đàn ông bước vào phòng bệnh.
Người đàn ông mặc âu phục chỉn chu, dáng người cao ráo, vai rộng eo thon, thân hình còn đẹp hơn cả người mẫu. Chỉ là khí chất quá lạnh lùng, giống như đỉnh núi tuyết ngàn năm không tan, mang theo áp lực khiến cả không khí như đông cứng lại.
Chu Bạch Hách bước vào, cánh cửa tự động đóng lại.
Anh không cho mẹ con Giang Huệ một ánh mắt nào mà đi thẳng đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống Chu Tuần, trầm giọng nói: “Thân thể hồi phục thế nào rồi?”
Nói như thế, nhưng giọng anh lại không nghe ra một chút quan tâm nào.
Chu Tuần nói: “Khá hơn nhiều rồi, đây là dì Giang, còn đây là em trai của con.”
Chu Bạch Hách không dao động: “Tìm tôi có chuyện gì?”
“Khụ….” Mỗi lần đối mặt với đứa con trai lạnh lùng này, Chu Tuần đều bị khí thế của nó đè bẹp. Ông cố chống người ngồi dậy, nói: “Cái tên lừa đảo lấy mất 6 triệu đô của ba, con giúp ba tìm ra hắn đi. Dám đụng đến tiền của nhà họ Chu, hắn ta hẳn là chán sống rồi.”
“Nói xong rồi?”
“Ừ.” Chu Tuần dịu giọng nói: “Nếu đã tới thì lát nữa cùng ăn bữa cơm, vừa lúc giới thiệu thành viên mới trong gia đình.”
Chu Bạch Hách: “Không cần.”
Anh xoay người định rời đi, nghĩ ra điều gì lại quay đầu nói: “Lớn tuổi rồi còn chơi trò cải tà quy chính, ông cũng không thấy ngại sao? Hôn nhân lấy tiền đề là sự chung thủy, ông làm được không?”
Nghe ra sự mỉa mai trong lời nói của anh, người Giang Huệ khẽ run, thiếu chút nữa đứng không vững, chủ động mềm mỏng: “A Hách, dì… dì không mưu cầu gì hết…”
Chu Bạch Hách không muốn nghe những lời vô nghĩa, dứt khoát rời khỏi phòng bệnh.
Giang Uý sửng sốt, theo bản năng đuổi theo.
Đuổi theo tới hành lang, anh ta bị vệ sĩ cùng trợ lý ngăn lại, Giang Uý chỉ có thể lớn tiếng gọi: “Anh, anh hiểu lầm em và mẹ rồi. Chúng em về là vì ba, em sẽ không tranh giành điều gì với anh hết…”
Chu Bạch Hách dừng chân, xoay người nhìn anh ta với ánh mắt lạnh lùng.
Chỉ một ánh mắt của người đàn ông này cũng đủ làm cho anh ta sợ hãi, Giang Uý không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.
Chu Bạch Hách chậm rãi quay đầu lại, giọng nói lạnh như băng, từng chữ nhấn sâu vào tim: “Nhóc con, muốn làm đối thủ của tôi, cậu còn chưa đủ tư cách.”
Rời khỏi bệnh viện, Chu Bạch Hách ngẩng đầu lên mới phát hiện New York có tuyết rơi.
Mỗi khi có tuyết, anh lại vô cùng nhớ cô.
Chu Bạch Hách dặn Trịnh Tu: “Đi sân bay.”
Vừa rồi cũng chỉ là lừa cô gái nhỏ một chút. Anh biết Elise không có người nhà, làm sao nỡ để cô đón giao thừa một mình chứ.
–
Buổi sáng giao thừa hôm nay, Đồng Ương dậy sớm liền gửi tin nhắn cho anh Chu.
[Chúc mừng năm mới.]
[Có phải em là người đầu tiên chúc anh năm mới vui vẻ không?]
Tin nhắn đã gửi đi một hồi lâu mà vẫn chưa phản hồi, nhưng Đồng Ương chỉ nghĩ chắc do lệch múi giờ nên cũng không để tâm nhiều. Dư Tiêu về nhà ăn Tết rồi, Đồng Ương tranh thủ dọn dẹp khắp nhà một lượt, đến trưa thì ra ngoài hộ tống Bành Duyệt đi xem mắt.
Tầng năm Trung tâm Nghệ thuật Hoa Vận, vừa ra khỏi thang máy, cô đã nhìn thấy một bảng quảng cáo nổi bật: “Tìm kiếm tình yêu đích thực, gặp gỡ một nửa của bạn”.
Bắc Thành quả không hổ danh là đô thị quốc tế lớn, ngay cả vào 30 Tết mà số người đi xem mắt chẳng ít chút nào, còn có không ít phụ huynh “áp giải” con cái đến tận nơi, không khí tại hiện trường vô cùng náo nhiệt.
Đồng Ương tìm thấy Bành Duyệt trong hội trường, hỏi: “Thế nào? Có ai thấy ổn không?”
Bành Duyệt lần đầu đi xem mắt, ngại ngùng không biết làm sao, nắm chặt tay Đồng Ương nói: “Làm sao đây, tôi hồi hộp quá.”
“Sợ cái gì.” Đồng Ương trấn an cô ấy, “Cô cứ xem như mình là người phỏng vấn đi, chẳng phải lúc phỏng vấn thực tập sinh trông cô rất ra dáng sao?”
“Có lý.”
Đồng Ương tiếp tục cổ vũ cô ấy: “Mạnh dạn mà đi social, không hợp thì đổi, đã tới xem mắt thì ai cũng như nhau cả thôi.”
Bành Duyệt: “Được, tôi tuỳ tiện tìm một người nói chuyện trước đã.”
“Được, tôi ở phòng chờ đợi cô, có chuyện gì cứ gọi tôi nhé.”
Khu nghỉ ngơi gần như đã kín chỗ, nhiều phụ huynh ngồi tụ lại trao đổi thông tin, Đồng Ương cầm một phần bánh nhỏ cùng ly cà phê, vất vả lắm mới tìm được một chỗ trống.
Vừa ngồi xuống, bên cạnh liền có một người dì vỗ vai cô hỏi: “Cô bé, cháu bao nhiêu tuổi rồi?”
“23 ạ.”
“Ôi, cháu xinh đẹp quá. Con trai dì tốt nghiệp tiến sĩ, giảng viên đại học, có nhà có xe, để dì kêu nó qua nói chuyện với cháu nhé?”
Đồng Ương lập tức từ chối: “Dạ không được rồi dì, cháu chỉ đi cùng bạn tới, cháu có bạn trai rồi.”
“Có bạn trai cũng không sao.” Dì ấy rất thoải mái, “Tuổi như cháu đừng cố trеo cổ trên một cành cây, đừng vì một cái cây mà bỏ cả khu rừng. Con trai dì điều kiện không tồi, chắc chắn hơn bạn trai cháu nhiều…”
Không ngờ đến khu nghỉ ngơi cũng bị giới thiệu đối tượng, Đồng Ương cười khổ: “Dì ơi, thật sự không cần đâu ạ.”
Dì ấy tiếc nuối: “Thôi được rồi.”
Ngồi yên được một lúc, Đồng Ương nhận được tin nhắn của Bành Duyệt: [Cưng ơi, gọi điện cho tôi, cứu tôi với, tên đàn ông này thần kinh quá.]
Đồng Ương liếc nhìn ra xa, thấy Bành Duyệt đang ngồi uống trà với một người đàn ông, gương mặt lộ rõ vẻ khó xử và khổ sở, Đồng Ương vội vàng gọi điện sang.
Điện thoại vừa kết nối, Bành Duyệt lập tức diễn xuất, tắt máy chưa bao lâu liền tìm cớ rút lui.
Tìm được Đồng Ương, Bành Duyệt bắt đầu trút giận: “Quá kỳ lạ luôn, tên đó nói không muốn cố gắng, hỏi sau khi cưới có thể sống dựa vào vợ không.”
“Nếu không lại thử với người khác xem sao?”
Bành Duyệt: “Tầng 6 còn có địa điểm khác, chúng ta lên đó xem thử.”
“Đi thôi.”
Lên đến tầng sáu, Bành Duyệt nhanh chóng bắt chuyện với một người đàn ông khác. Lần này không khí có vẻ ổn hơn, hai người nói chuyện khá lâu.
Đồng Ương ngồi trong khu nghỉ ngơi, bất ngờ điện thoại vang lên, anh Chu hỏi cô: [Em đang ở đâu?]
Đồng Ương thành thật trả lời: [Tầng sáu của Trung tâm nghệ thuật Hoa Vận.]
Chu Bạch Hách: [Ừ.]
Đồng Ương vẫn chưa hiểu có ý gì, cho đến nửa tiếng sau, anh lại gửi thêm một tin nhắn: [Elise, em đang đi xem mắt ở trung tâm nghệ thuật Hoa Vận?]
Đầu óc đình trệ, Đồng Ương theo phản xạ nói: [Sao anh biết ở đây đang tổ chức xem mắt?]
Chu Bạch Hách: [Vì anh đang ở dưới Trung tâm Nghệ thuật Hoa Vận.]
Trong nháy mắt, Đổng Ương ngơ ra luôn.
Không phải anh Chu nói sẽ không về sao?
Cô không còn nghĩ được gì nữa, vội cầm túi chạy ra ngoài. Đi thang máy xuống tầng một, vừa ra khỏi cửa đã thấy trong sảnh nghệ thuật sáng rực rỡ, giờ phút này có một bóng dáng quen thuộc đang đứng đó.
Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác đen dài đến đầu gối, dáng vẻ tuấn tú nổi bật, ánh đèn kéo dài bóng anh in xuống nền đất.
Thấy cô, Chu Bạch Hách bước tới, ánh mắt tối đi: “Elise, lá gan em không nhỏ.”
“Anh Chu, sao anh lại quay về?” Đồng Ương đắm chìm trong niềm vui bất ngờ từ trên trời rơi xuống, vừa định nhào vào lòng người đàn ông thì sau lưng vang lên một giọng nói.
“Cô bé, để lại số điện thoại cho dì đi.” Là người dì ban nãy, dì vẫn chưa từ bỏ ý định giới thiệu con trai: “Chờ khi nào cháu và bạn trai chia tay, nhớ cân nhắc con trai dì nhé.”
“….”
Không khí trở nên đình trệ, một ánh mắt không mấy thân thiện rơi xuống.
Chu Bạch Hách nhẹ nhàng vòng tay qua vai ôm cô, âm thầm tuyên bố chủ quyền: “Xin lỗi, con trai dì không có cơ hội kia đâu.”
Hiểu ý của anh, người dì kia xấu hổ, xoay người nhanh chóng chuồn mất.
Xe đậu sẵn ngoài cửa, Đồng Ương nói với Bành Duyệt có việc phải đi trước. Sau khi lên xe, cô cảm thấy bầu không khí trở nên trầm lặng hẳn.
Đồng Ương mấp máy môi, lên tiếng giải thích: “Anh Chu, em chỉ đi cùng đồng nghiệp đến buổi xem mắt thôi, người dì đó… thật sự chỉ là sự cố ngoài ý muốn, hơn nữa em đã từ chối dì ấy từ lâu rồi.”
Chu Bạch Hách tự cho rằng mình không can thiệp vào các mối quan hệ tự do của bạn gái, cũng sẵn sàng cho cô đủ không gian riêng, nhưng tình huống ban nãy quả thật khiến anh hơi ghen tuông.
Thấy anh không nói lời nào, Đồng Ương do dự một chút, quyết định dỗ dành anh.
Đồng Ương nhẹ nhàng nắm lấy tay áo của người đàn ông, lắc lắc: “Em sai rồi.”
“Anh trai A Hách, anh đừng tức giận nữa mà.”
Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.