Sao Chổi Rơi Xuống chương 47

SAO CHỔI RƠI XUỐNG

CHƯƠNG 47: Vợ nuôi từ bé

Biên tập: Pim @CỏHoaLá

Vào mùng sáu Tết, Đồng Ương mời Raya đi ăn tối tại một nhà hàng địa phương.

Đã là đầu xuân nhưng thời tiết ở Bắc Thành vẫn rất lạnh. Cô mặc một chiếc áo khoác màu xám đậm với áo len cổ lọ màu be và một chiếc váy dài. Trên đường đi taxi đến nơi hẹn, cô gửi địa chỉ cho Chu Bạch Hách.

Sau Tết, các nơi dần dần trở lại làm việc, hôm nay nhà hàng cũng khá đông khách, may mà Đồng Ương đã đặt phòng riêng từ trước.

Cô là người đến trước. Đồng Ương cởi áo khoác treo lên, sau đó nhấp một ngụm trà hoa nhài. Raya cũng đến nơi rồi.

“Elise, chúc mừng năm mới.”

Đồng Ương đứng dậy chào đón: “Chúc mừng năm mới. Trông tâm trạng chị rất ổn, có chuyện vui à?”

“Cũng không hẳn là chuyện vui đâu.” Raya ngồi xuống đối diện cô, tháo khăn quàng cổ để sang một bên, nói: “Chuyện mở văn phòng luật khá suôn sẻ, hồ sơ xin phép đã nộp lên cơ quan hành chính rồi. Chắc hơn chục ngày nữa là được phê duyệt. Địa điểm làm việc cũng chọn xong, ngay trên phố Tài chính.”

“Văn phòng luật tên gì thế?”

“Văn phòng luật Nguyên Đồ.” Raya thần thần bí bí nói: “Chị còn nhờ thầy phong thủy tính rồi, bảo đặt tên này thì công việc nhất định sẽ phát đạt.”

Đồng Ương: “Vậy là tốt rồi.”

“Không phải em nói bạn trai em cũng sẽ đến sao? Sao chị không thấy anh ấy?”

“Anh ấy vẫn đang trên đường đến.”

Vừa nói xong, cửa phòng bị đẩy ra, Chu Bạch Hách đi vào.

Hôm nay anh cũng mặc một chiếc áo khoác màu xám đen, thoạt nhìn giống hệt chiếc áo mà Đồng Ương mặc. Bên trong mặc một chiếc áo len lông cừu màu đen tôn lên bờ vai rộng và đôi chân dài như người mẫu trên sàn diễn. Chu Bạch Hách đi đến bên cạnh Đồng Ương, đưa chiếc túi giấy trong tay cho Raya, nói: “Lần đầu gặp mặt, chào cô, tôi là Chu Bạch Hách.”

Raya gần như choáng ngợp trước khuôn mặt đẹp trai và lạnh lùng đó.

Elise vốn đã xinh đẹp, cô ấy đoán bạn trai chắc cũng phải có ngoại hình nổi bật, nhưng không ngờ lại nổi bật đến mức này.

Tuy nhiên sau khi nghe người đàn ông tự giới thiệu, cô ấy không khỏi sửng sốt lần nữa.

Chu Bạch Hách——

Sao lại trùng họ tên với Tổng giám đốc của Á Hằng?

Raya sửng sốt, cô ấy do dự đứng dậy, nhận lấy món quà từ tay người đàn ông, hỏi: “Anh là… Tổng giám đốc Á Hằng, là anh Chu à?”

“Là tôi.”

“……”

Raya đến nằm mơ cũng không dám mơ lớn đến vậy — Elise lại đang yêu đương với anh Chu. Cô ấy phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa nổi sự thật này, lắp ba lắp bắp nói: “Chào anh Chu.”

Chu Bạch Hách khẽ gật đầu: “Xin chào.”

Bầu không khí dần trở nên ngượng ngùng, Đồng Ương lên tiếng xoa dịu tình hình: “Chúng ta gọi món đi.”

“Ừm.”

Chu Bạch Hách cho người ta một loại cảm giác rất áp bách, cúi đầu lật xem thực đơn, vừa hỏi: “Cô Raya, nghe nói cô định hợp tác mở văn phòng luật?”

“Đúng vậy.”

“Cô định hướng văn phòng luật thế nào?”

Raya bỗng dưng có cảm giác như đang bị phỏng vấn xin việc, vội ngồi thẳng lưng, nghiêm túc trả lời: “Chuyện này tôi đã bàn với đối tác rồi. Thế mạnh của tôi là luật dân sự, đặc biệt là các vụ ly hôn, quyền nuôi con và thừa kế. Còn Mục Tình thì giỏi về luật doanh nghiệp và sở hữu trí tuệ. Cả hai chúng tôi đều đã có nhóm khách hàng ổn định. Trong tương lai, văn phòng sẽ chủ yếu phục vụ các doanh nghiệp, cá nhân và cơ quan nhà nước trong lĩnh vực dân sự và thương mại.”

Chu Bạch Hách trước khi đến cũng không phải là không có chuẩn bị, anh đã cho người đi tìm hiểu về Raya cùng Mục Tình, biết rõ cả hai đều rất có năng lực, nhưng được gặp mặt trực tiếp thì vẫn yên tâm hơn.

Anh hỏi tiếp: “Tại sao cô lại muốn mời Elise gia nhập cùng?”

“Thành thật mà nói, bởi vì văn phòng luật đang thiếu người.” Raya thẳng thắn nói: “Văn phòng luật rất khó tuyển dụng được người đáng tin cậy trong giai đoạn đầu, mà Elise lại có năng lực chuyên môn tốt và thái độ làm việc nghiêm túc. Với một người như vậy, tôi khó mà không bị hấp dẫn.”

Raya: “Tôi có thể cam đoan, chỉ cần Elise hành nghề đủ ba năm thì tôi sẽ trao cho em ấy vị trí đối tác của văn phòng.”

Đồng Ương lén kéo tay áo Chu Bạch Hách, ra hiệu anh đừng làm khó bạn mình. Chu Bạch Hách hiểu ý, mỉm cười nhẹ nhàng, đưa danh thiếp cho cô ấy: “Sau này nếu cần giúp đỡ, cứ đến tìm tôi.”

Raya nhận lấy danh thiếp, không hề cảm thấy khó chịu mà ngược lại còn cảm thấy may mắn, thông qua Elise mà cô ấy thực sự đã kết nối được với anh Chu.

Cúi đầu nhìn món quà, thì ra bên trong là một chiếc túi xách hàng hiệu cao cấp.

Sau đó mọi người lại trò chuyện thêm về kế hoạch phát triển văn phòng luật. Ăn xong, Chu Bạch Hách còn có một cuộc xã giao khác, Đồng Ương tiễn anh ra cửa.

“Hôm nay cảm ơn anh nhé.” Đồng Ương biết hôm nay anh Chu tới là để giúp cô kiểm tra tình hình.

Chu Bạch Hách vén nhẹ tóc cô ra sau tai, nói: “Nhất thiết phải khách sáo với anh như vậy à?”

“Dĩ nhiên là cần rồi.” Đồng Ương chu môi: “Anh đúng là vất vả quá mà, vừa là bạn trai em, vừa là phụ huynh em, lại còn kiêm luôn cố vấn nghề nghiệp của em nữa.”

Chu Bạch Hách cúi người lại gần cô, thì thầm: “Vậy thì giữ chặt anh đi.”

Tim Đồng Ương đập mạnh, cô từ từ nắm lấy tay anh: “Em giữ chặt rồi.”

“Anh nói là mãi mãi, mãi mãi nắm giữ anh.”

Lời hứa này quá nặng nề, Đồng Ương nhất thời không dám nói ra, cô chột dạ nhìn đi chỗ khác, nói: “Em định tháng 4 sẽ vào công ty luật, hoàn thành kỳ thực tập trước đã rồi nói tiếp.”

“Em muốn làm gì thì cứ làm đi,” Chu Bạch Hách nói: “Anh sẽ là chỗ dựa cho em.”

Trong quá trình trưởng thành của mình, chưa từng có ai làm điểm tựa cho cô như vậy.

Phần lớn thời gian, Đồng Ương không biết quyết định của mình là đúng hay sai, chỉ có thể dựa theo cảm tính mà thử từng cái một, nếu đúng thì mọi người đều vui vẻ, nếu sai thì tự mình gánh chịu hậu quả.

Công việc hiện tại của cô rất ổn định. Thực ra Đồng Ương không chắc chắn liệu có phải là quyết định đúng đắn khi từ bỏ công việc ổn định và gia nhập văn phòng luật hay không, nhưng anh Chu bảo cô cứ làm đi, anh sẽ bảo vệ cô.

Đồng Ương nghĩ, yêu anh Chu quả thật là điều không thể tránh khỏi.

“Em vào đi, bên ngoài lạnh.” Chu Bạch Hách nói.

Đồng Ương vẫy tay, luyến tiếc nói: “Tạm biệt.”

Chiếc Rolls-Royce màu đen dần dần khuất khỏi tầm mắt, Đồng Ương quay lại chỗ ngồi tiếp tục trò chuyện với Raya.

Vừa bước vào, Đồng Ương đã nghe thấy tiếng Raya hét lên: “Elise, anh Chu đúng là thần tài. Anh ấy thế mà tặng chị hẳn một chiếc túi Hermès Kelly.”

Anh Chu chính là kiểu người như vậy, chu toàn mọi mặt. Anh vừa khảo sát Raya lại vừa chinh phục cô ấy, mềm mỏng xen lẫn uy nghiêm, đúng chuẩn tác phong của người đứng đầu.

“Elise, kể chị nghe hai người đến với nhau thế nào đi?” Raya rất tò mò.

“Cũng không biết sao nữa, kiểu như tự nhiên ở bên nhau thôi.”

Raya: “Em giỏi thật đấy.”

Đồng Ương chống cằm, đầu óc trống rỗng.

Cô hiểu rõ, giữa cô và anh Chu luôn có khoảng cách. Gần đây chẳng hiểu sao trong lòng cô cứ xuất hiện những nỗi bất an mơ hồ.

Anh Chu càng đối xử tốt với cô, cô lại càng cảm thấy hoang mang.

Liệu anh Chu sẽ luôn thích cô không? Liệu họ có thể ở bên nhau mãi mãi không?

Đồng Ương biết, bản thân đã sa vào tình yêu quá sâu, trở nên càng lúc càng tham lam, không còn thỏa mãn với việc chỉ là tạm thời mà bắt đầu khao khát một tình yêu lâu dài vĩnh cửu.

Kỳ nghỉ Tết Nguyên đán đã kết thúc, mọi người quay trở lại làm việc. Sắp tới là ngày 14 tháng 2, ngày lễ tình nhân.

Buổi trưa, Đồng Ương và Bành Duyệt ăn cơm trưa xong thì xuống lầu mua cà phê. Ngày lễ tình nhân, trên phố người ta bán hoa hồng khắp nơi. Bành Duyệt hỏi: “Hôm nay tan làm, cô có dự định gì không?”

“Về nhà ăn rồi ngủ.” Đồng Ương nói.

“Hôm nay là ngày lễ tình nhân, cô và bạn trai không hẹn hò sao?”

Đồng Ương phản ứng hơi chậm một nhịp. Thật ra cô không quá coi trọng những dịp lễ nghi như vậy, huống hồ gần đây anh Chu đang bận rộn chuyện của Á Hằng Kiến Trúc, văn phòng tổng giám đốc mấy lần làm việc đến tận nửa đêm mới tan.

Nhưng ngày mai là ngày 15 tháng 2, sinh nhật của cô. Đồng Ương không chắc liệu anh Chu có thời gian hay không.

Cô mỉm cười nói: “Gặp hay không cũng không sao, so với chuyện đó, công việc của mỗi người quan trọng hơn.”

“Cô đúng là có tố chất của một con nghiện công việc.” Bành Duyệt vừa nói vừa nhớ ra chuyện gì đó, hạ giọng: “Cô biết không, hình như Tập đoàn Á Hằng có bà chủ rồi đấy.”

“Ý là sao?”

“Đồ ngốc.” Bành Duyệt khoác tay cô: “Tức là anh Chu có phụ nữ rồi ấy. Tôi nghe chị Mân nói, lần trước họp video, trong phòng anh Chu hình như có tiếng phụ nữ đang nói chuyện, gọi anh ấy ra ăn cơm gì đó.”

Bản thân “bà chủ” khựng lại một chút, Đồng Ương trợn mắt giả vờ ngơ ngác: “Là ai thế?”

“Sao tôi biết được, chị Mân nói là nghe không rõ lắm, chỉ loáng thoáng thôi.”

Đồng Ương thở phào nhẹ nhõm, vậy thì tốt rồi.

Buổi chiều Uông Tử Mân đưa cho Đồng Ương một tập tài liệu, nhờ cô mang lên văn phòng tổng giám đốc.

Đồng Ương cầm tài liệu đi thang máy thẳng lên tầng cao nhất, nhưng khi đến phòng tổng giám đốc thì được thông báo là anh Chu đang ở Á Hằng Kiến Trúc, cô đành đặt tập tài liệu lên bàn làm việc của trợ lý.

Tưởng rằng Valentine năm nay hai người sẽ không có cơ hội gặp nhau, ai ngờ lúc tan làm vào buổi chiều, Đồng Ương lại nhận được tin nhắn từ anh Chu.

Chu Bạch Hách: [8 giờ tối, đến gara ngầm.]

Đồng Ương mím môi, biết rồi còn cố hỏi: [Đến gara làm gì?]

Chu Bạch Hách trả lời: [Ngày mai anh phải đi công tác thành phố lân cận nên tối nay mừng sinh nhật em trước, tiện thể coi như mừng Valentine luôn.]

Đồng Ương: [Biết rồi.]

Đồng nghiệp lần lượt tan làm, cuối cùng cũng đến tám giờ, Đồng Ương xuống tầng hầm gửi xe. Giờ này tầng hầm vắng vẻ lạnh lẽo, vừa bước ra khỏi thang máy, cô men theo hướng quen thuộc đi tới thì bất ngờ nghe thấy sau lưng có người gọi mình.

“Ương Ương?”

Đồng Ương quay lại, nhìn rõ người đứng sau, bỗng dưng ngây người.

Cô không ngờ lại gặp được bạn trai cũ ở Á Hằng.

Giang Uý thấy cô thì rất vui vẻ: “Mới tan ca à? Để lát nữa anh chở em về.”

“Sao… sao anh lại ở đây?”

Giang Uý lắc lắc túi giấy trên tay: “Vừa về nước, mang quà cho anh trai, bình thường không gặp được, đành phải gửi ở Á Hằng thôi.”

Đồng Ương “ồ” một tiếng, hỏi: “Anh trai anh làm ở Á Hằng à? Bộ phận nào?”

Vừa nói xong, Đồng Ương liền nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, một giọng nói quen thuộc truyền đến: “Elise, tới đây.”

Chu Bạch Hách xuống xe, từng bước một đi đến bên cạnh cô, bước chân vững vàng không hỗn loạn, khiến người ta có cảm giác an toàn.

Đến gần, Đồng Ương vẫn chưa kịp phản ứng, ngay sau đó nghe Giang Uý gọi lớn: “Anh ——”

Đồng Ương như bị sét đánh, đứng im tại chỗ.

Anh Chu là anh trai của Giang Uý sao?

Chu Bạch Hách liếc Giang Uý một cái, rõ ràng không hài lòng với sự xuất hiện của cậu ta.

“Ba nói anh rất thích hãng đồng hồ này, em mang về mẫu mới từ nước ngoài…” 

Chu Bạch Hách không trả lời, lạnh lùng cảnh cáo: “Tôi không cần, sau này đừng xuất hiện ở đây nữa.”

Nói xong, anh nói với Đồng Ương: “Đi thôi.”

“Được ——”

Hai người lên xe rời đi, Đồng Ương phát hiện Giang Uý vẫn đứng đó, nhìn chằm chằm vào xe của bọn họ với ánh mắt dò xét.

Cô hoang mang, đầu óc hỗn loạn, hoảng hốt hỏi: “Anh Chu, người vừa rồi… là em trai của anh sao?”

“Cùng cha khác mẹ.” Chu Bạch Hách cúi đầu trả lời email: “Hai người quen nhau à?”

Đồng Ương đã biết Giang Uý là con riêng từ lâu, nhưng cô không biết Giang Uý lại là con riêng của ba anh Chu.

Đồng Ương nuốt nước bọt, tim đập thình thịch. Sau khi do dự một lúc, cô cảm thấy mình không nên giấu anh Chu chuyện này, vì vậy cô thành thật nói: “Hình như em từng nói với anh là hồi còn học đại học em có bạn trai rồi.”

“Ừm, có nói qua.”

Đồng Ương nhắm mắt lại, trong phút chốc cô muốn chết, cô ỉu xìu nói: “Bạn trai cũ của em… là Giang Uý.”

“……”

Chu Bạch Hách dừng lại một chút vì không ngờ sự trùng hợp như vậy lại xảy ra.

Nhưng ngay sau đó anh lại lên tiếng: “Không sao đâu, mọi chuyện đã kết thúc rồi.”

“Nhưng mà…” Đồng Ương cảm thấy bấn loạn cả người, “Nếu người khác biết sẽ nghĩ sao, gia đình anh thì sao…”

“Elise, không có nhưng gì cả”. Chu Bạch Hách dịu dàng an ủi cô, “Với anh, Giang Uý chỉ là một người không quan trọng.”

Đồng Ương do dự: “Thật sao?”

“Thật.”

Giọng điệu của anh vô cùng kiên quyết, không chút do dự, dần dần xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng Đồng Ương. Chu Bạch Hách biết được nỗi lo lắng của cô nên hỏi: “Với em, anh và Giang Uý ai quan trọng hơn?”

“Dĩ nhiên là anh rồi.”

Chu Bạch Hách cười khẽ: “Đủ rồi.”

Đồng Ương hiểu ý của anh Chu, Giang Uý không phải người nhà của anh, cũng sẽ không trở thành vật cản ngăn trở bọn họ ở bên nhau, nhưng có thật sự như vậy không?

Đồng Ương không biết.

Trong lòng cô bối rối, hoảng loạn, quả thực không biết phải làm sao bây giờ mới tốt.

Một lúc sau, người đàn ông bất lực thở dài, đưa tay ra ôm cô vào lòng: “Nghe anh nói này, Elise, em không làm gì sai cả, anh chỉ hối hận vì đã không xuất hiện sớm hơn thôi.”

Lúc này, Đồng Ương vô cùng biết ơn anh Chu.

Biết ơn vì sự bao dung, thấu hiểu, dịu dàng và kiên nhẫn của anh.

Anh chưa từng trách cô yếu đuối nhút nhát, chỉ nhẹ nhàng dẫn dắt, để cô dám đối diện với chính mình. Anh cũng chưa bao giờ đứng từ trên cao để phán xét hay khinh thường cô, chỉ luôn kiên nhẫn chữa lành cho cô.

Trước yêu em trai, sau lại yêu anh trai. Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, Đồng Ương có thể tưởng tượng được người ta sẽ nói năng khó nghe đến mức nào.

Nhưng anh Chu lại nói với cô rằng đó không phải lỗi của cô.

Có lẽ, được yêu thương mang lại cho con người lòng can đảm. Ở bên cạnh anh Chu, Đồng Ương trở nên tùy hứng và tham lam.

Nước mắt cô trào ra. Cô nằm trong vòng tay anh làm nũng, ngược lại còn trách móc: “Đúng thế, đều tại anh đấy, anh không chịu đến tìm em sớm hơn.”

“Vậy thì phải làm sao dây?” Chu Bạch Hách dùng ngón tay cái lau nước mắt cho cô: “Kiếp này không kịp nữa rồi, đành phải kiếp sau nuôi em làm vợ từ nhỏ vậy.”

Nói đến đây, Đồng Ương nhớ lại một câu chuyện cũ, nói: “Khi còn nhỏ em thích một anh trai kia, còn nói muốn làm vợ nuôi từ bé của anh ấy nữa cơ.”

Chu Bạch Hách khẽ chậc lưỡi một tiếng, nhíu mày: “Em chủ động vậy à?”

“Ừm đó, tiếc là người ta không để ý đến em.”

Chu Bạch Hách: “Vậy thì chắc là anh ta mù rồi.”


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *