SAO CHỔI RƠI XUỐNG
CHƯƠNG 54: “Tôi đến đón cô ấy tan làm.”
Biên tập: Pim @CỏHoaLá
–
Đã lâu rồi mới nghe được hai chữ “bạn gái” này, trong lòng Đồng Ương vẫn khẽ chấn động.
Lần trước cô đề nghị chia tay, anh Chu không đồng ý, Đồng Ương quyết định cho cả hai có thêm thời gian suy nghĩ. Người có thể ngồi trên vị trí Tổng giám đốc của Á Hằng, chắc chắn anh hiểu rằng phải cân nhắc lợi hại hơn bất kỳ ai.
Cho nên cô không có chủ động liên hệ với anh Chu, ép buộc chính mình thoát khỏi buồn bã, bận rộn với việc từ chức và làm quen với công việc mới. Hôm nay gặp lại, Đồng Ương có cảm giác như đã trải qua mấy đời.
Đã lâu rồi không có tin nhắn mới trên giao diện trò chuyện của hai người họ, Đồng Ương lướt từng tin nhắn một, vô tình lướt đến thời điểm hai người họ mới thêm bạn tốt trên WeChat.
Mọi chuyện bắt đầu từ cái đêm hoang đường đó.
Hai đường thẳng song song bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo, tiếp xúc với nhau.
Đồng Ương xem lại lịch sử trò chuyện của bọn họ mấy lần, không kìm được mà cong môi cười, một lát sau, khuôn mặt tươi cười chậm rãi biến mất.
Cô không thể nghĩ đến chuyện đó nữa, cũng không thể đắm chìm vào một mối quan hệ không có kết quả nữa.
Điều này chẳng khác nào tự chuốc lấy khổ.
Đồng Ương uống một ngụm cà phê, gạt bỏ cảm xúc hỗn loạn trong đầu, đúng lúc Uông Tử Mân từ bên ngoài tiến vào, thấp giọng nói: “Ương Ương, đơn xin nghỉ việc của em đã được phê duyệt rồi đấy, công việc bàn giao thế nào rồi?”
“Đã sắp xong rồi chị.”
“Được rồi, em vẫn còn bốn ngày nghỉ phép, thứ Hai tuần sau bắt đầu nghỉ việc đi, thứ Sáu đến làm thủ tục từ chức là được.”
“Cảm ơn chị Mân.” Đồng Ương nở nụ cười ấm áp: “Chị Mân, buổi tối có rảnh không? Em mời mọi người ăn tối.”
“Được nha, ăn ở đâu?”
Đồng Ương nhớ ra mình vẫn chưa quyết định được địa điểm, nói: “Để em tìm trước đã, lát nữa sẽ nói cho chị.”
Phòng Pháp lý trừ một vài người có việc phải làm thì còn lại đều đi. Đồng Ương tính toán số người, dứt khoát đặt luôn một phòng riêng lớn tại nhà hàng rồi gửi thời gian và địa điểm cho mọi người.
Bành Duyệt thò người quá: “Ương Ương, anh Chu thực sự sẽ đi cùng sao?”
“Có lẽ vậy, còn không phải do cô mời à.”
“Lúc đó tôi chỉ khách khí một chút thôi, ai biết anh Chu tới thật chứ.” Bành Duyệt rộng lượng nói: “Không sao, có chị Mân ở đấy mà, đến lúc đó chúng ta vùi đầu ăn cơm là được.”
“Ừm.”
“Đúng rồi, vì sao cô và bạn trai lại chia tay?”
Đồng Ương không muốn nói quá nhiều, chỉ nói: “Không thích hợp.”
Sáu giờ rưỡi, các nhân viên phòng Pháp lý lần lượt rời văn phòng đi ăn tối. Vừa bước vào phòng riêng, mọi người liền bàn bạc gọi món, Uông Tử Mân quét mắt một vòng rồi hỏi: “Nghe nói anh Chu cũng muốn tới?”
“Vâng.”
Uông Tử Mân nói đùa: “Mặt mũi em cũng thật lớn nha, có thể mời được cả anh Chu.”
“Là Bành Duyệt mời mà.” Đồng Ương đỏ mặt lúng túng, đứng dậy nói: “Em ra bên ngoài gọi điện hỏi trợ lý Trịnh xem anh Chu bao giờ đến.”
“Được, em đi đi.”
Nhà hàng này là một trong những quán ăn riêng nổi tiếng nhất gần công ty, giá cả cũng không rẻ. Bên ngoài phòng riêng là sự bố trí khéo léo đan xen giữa những hàng cây xanh ngắt, mỗi góc nhỏ đều toát lên sự tỉ mỉ, sáng tạo.
Đồng Ương cầm điện thoại bước đến bên hồ nước, vừa định bấm gọi thì chợt thấy trước cửa có một bóng người in xuống.
Người đàn ông cao lớn, chân dài, không mặc vest trịnh trọng mà chỉ mặc đơn giản áo sơ mi trắng và quần tây đen, nhưng vẫn đủ chói mắt.
Chu Bạch Hách đến gần, hơi mỉm cười: “Em đang đợi anh sao.”
Bọn họ đã nhiều ngày không nói chuyện, Đồng Ương hơi không quen, cô sửng sốt rồi cung kính nói: “Anh Chu, phòng ở bên kia, mời đi theo em.”
“Không vội, chúng ta nói chuyện trước.”
“Nhưng mà….”
Chu Bạch Hách nắm lấy cổ tay cô, nhẹ kéo cô vào lòng, giọng nói trầm thấp như rượu vang, “Elise, em thật sự cho rằng anh đến đây để ăn cơm sao?”
“Em…” Đồng Ương lo lắng quay đầu lại nhìn xem, may mắn xung quanh không có người. Cô cố gắng tránh thoát khỏi cổ tay anh, bĩu môi nói: “Anh Chu, anh muốn nói chuyện gì.”
“Đổi chỗ khác đã.”
Đồng Ương không còn cách nào khác, đành phải đuổi theo anh Chu, men theo những phiến đá đi sâu vào trong vườn.
Anh Chu muốn nói gì với cô đây? Chẳng lẽ là chuyện chia tay.
Nghĩ đến đây, trong lòng Đồng Ương thấy chua xót. Cô đè nén cảm xúc, cúi đầu đi thẳng.
Hoa đào tháng tư đã rụng, chỗ sâu trong vườn là một khóm hoa xinh đẹp. Đến nơi, Chu Bạch Hách hỏi cô: “Tuần sau em nghỉ việc à?”
“Ừm.”
“Văn phòng luật bên kia đã thảo luận xong chưa?”
“Đã trao đổi xong mọi chuyện, cuối tháng sẽ nhậm chức.” Giọng Đồng Ương khàn khàn, né tránh ánh mắt anh: “Anh Chu có chuyện gì muốn nói thì cứ nói.”
Im lặng vài giây, Chu Bạch Hách nhìn cô và an ủi: “Chu Tuần sẽ không đến tìm em nữa, đừng lo lắng.”
Đồng Ương dừng một lát rồi mới phản ứng lại: “Anh…. anh nhắc đến em với ba anh sao?”
“Ừm.”
Đây là kết quả mà Đồng Ương không hề nghĩ tới: “Anh Chu, anh không cần phải làm như vậy đâu.”
“Anh cho rằng rất cần thiết.” Chu Bạch Hách tỏ thái độ kiên định khiến người ta có cảm giác an tâm, “Elise, nhiều nhất một tháng, chuyện này sẽ giải quyết xong.”
Đồng Ương không biết phải giải quyết thế nào. Giữa họ vốn đã có một hố sâu khó vượt, huống hồ còn có chuyện của Viên Đình, cô thật sự không biết phải làm sao để tiếp tục bước về phía anh.
“Em không cần lo gì hết, ăn uống đàng hoàng, ngủ nghỉ tử tế.” Giây tiếp theo, giọng Chu Bạch Hách bỗng trở nên nghiêm nghị: “Còn nữa, chúng ta chưa chia tay, em không được phép ra ngoài thiết lập hình tượng người độc thân.”
“Em không có.” Đồng Ương vô thức trả lời.
“Buổi chiều ở phòng trà, Bành Duyệt hỏi em đã chia tay rồi đúng không, sao em không phủ nhận?”
“Đó là bởi vì……”
Chu Bạch Hách xoa tóc cô, ánh mắt bất lực: “Elise, em ngoan một chút đi.”
Anh đang dỗ dành cô.
Đồng Ương nghĩ anh Chu giống như nước vậy, bề ngoài thì dịu dàng, những thức chất lại rất mạnh mẽ. Anh giỏi tấn công dưới vỏ bọc rút lui, giỏi lấy nhu thắng cương, từng chút từng chút đánh tan phòng tuyến tâm lý của cô.
Cô biết lúc này cô nên đẩy anh ra, rời khỏi người anh không chút lưu tình, nhưng cô không làm được.
Đồng Ương cắn môi, ậm ừ nói: “Em biết rồi.”
Chu Bạch Hách giơ tay, khẽ giật một sợi tóc cô. Đồng Ương khó hiểu: “Sao anh giật tóc em?”
“Bé ngoan, cho anh mượn vài sợi tóc.”
Để làm gì thế nhỉ, Đồng Ương khó hiểu.
Bọn họ đã ra ngoài mười mấy phút rồi, cô nói: “Phòng ở đằng kia, em đi trước đây, năm phút sau thì anh vào.”
“Anh không đi đâu.” Chu Bạch Hách nói: “Anh còn có một buổi xã giao gần đây, xong việc anh quay lại đón em.”
Đồng Ương cũng cảm thấy anh Chu đến dự tiệc chia tay của một nhân viên nhỏ bé thì không thích hợp lắm, gật đầu nói: “Được, em đi đây.”
Bọn họ rời đi, bỗng nhiên có một bóng người chui ra từ phía sau hòn núi giả.
Trình Xuân Tuyết vốn định ra đây gọi điện thoại, không ngờ lại gặp được tin tức to như vậy.
Đồng Ương cùng anh Chu?
Khoảng cách có hơi xa, cô ta không nghe rõ hai người nói gì, chỉ thấy anh Chu và Đồng Ương có hành động thân mật. Chỉ trong vài giây, Trình Xuân Tuyết đã trợn mắt, há hốc miệng.
Đồng Ương đúng là có thủ đoạn ghê gớm, trước đây thì yêu đương cùng trợ lý Trịnh, giờ thì lại cặp kè với anh Chu, Trình Xuân Tuyết đã tưởng tượng ra một màn kịch lớn.
–
Trong phòng riêng, bầu không khí đang rất vui vẻ.
Đồng Ương đi vào, nói: “Anh Chu có việc, không thể đến được.”
Bành Duyệt: “May quá may quá, anh Chu ở đây tôi cũng không dám uống nhiều.”
Phần lớn mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, Uông Tử Mân giơ ly rượu lên: “Thứ Sáu tuần sau Đồng Ương sẽ từ chức. Kể từ khi Đồng Ương vào làm ở bộ phận Pháp lý của Á Hằng đến nay, ngoài công việc hàng ngày, cô ấy còn tham dự nhiều dự án quan trọng, từ xâm phạm bản quyền của Khoa học kỹ thuật Xuân Tinh đến hợp tác quốc tế với Anno, rồi dự án mua lại Carapace. Mỗi dự án đều hoàn thành xuất sắc, dù không còn làm việc cùng nhau nữa, nhưng gặp được nhau đã là duyên. Phòng chúng ta nâng ly, chúc cho Đồng Ương tương lai xán lạn.”
Các đồng nghiệp sôi nổi nói: “Ương Ương, có rảnh thì quay lại Á Hằng chơi.”
“Ương Ương, nhất định phải càng ngày càng tốt nha.”
….
Đồng Ương rưng rưng nước mắt.
Trong thời gian làm việc ở Á Hằng, cô đã gặp được những người lãnh đạo chuyên nghiệp, năng lực cá nhân được nâng cao, lại còn có thêm nhiều đồng nghiệp dễ mến. Mắt Đồng Ương đỏ hoe, nghẹn lời, chỉ biết liên tục nói cảm ơn.
Bữa tiệc rộn ràng, người đến mời rượu nối đuôi nhau, Đồng Ương uống hơi nhiều. Lúc tàn tiệc, cô uống một bát canh giải rượu rồi cầm điện thoại định đi thanh toán thì được nhân viên phục vụ báo rằng hóa đơn đã có người thanh toán rồi.
Đồng Ương ngạc nhiên, chẳng lẽ là anh Chu thanh toán sao?
Rời nhà hàng, cô lần lượt tiễn từng đồng nghiệp, cuối cùng chỉ còn lại cô và Trình Xuân Tuyết.
“Ương Ương, cô định về nhà thế nào?”
Đồng Ương: “Tôi đợi người đến đón.”
Tin mời tiệc là do Đồng Ương đăng vào nhóm chat của cả bộ phận, cũng xem như là mời tất cả mọi người. Dù không hợp với Trình Xuân Tuyết nhưng trong dịp thế này cũng khó mà từ chối cô ta.
Trình Xuân Tuyết nói với giọng đầy ẩn ý: “Ồ, đợi bạn trai à?”
“Ừ.”
“Cô thật giỏi.” Trình Xuân Tuyết cười mỉa, “Mục tiêu vào Á Hằng rất rõ ràng nha, mấy người đàn ông bị cô xoay như chong chóng.”
Đồng Ương: “Cô có ý gì?”
“Không có ý gì, chỉ đang khen cô thôi.”
Tuy có hơi say nhưng Đồng Ương vẫn đủ tỉnh táo để phân biệt được lời nào thật lòng lời nào châm chọc, cô lập tức lạnh mặt: “Cô lúc nào cũng nói chuyện kiểu châm chọc như vậy à? Hèn gì cứ có người phản ánh là khó giao tiếp với cô.”
Trình Xuân Tuyết ghét nhất là bị nghi ngờ năng lực làm việc, trừng lớn mắt: “Cô đừng có nói bậy!”
“Tôi nói bậy chỗ nào? Bộ phận Kinh doanh trước đây ngày nào cũng than phiền về cô, đó là sự thật.” Đồng Ương không nể nang: “Cô nên nói chuyện cẩn thận một chút. Dù sao thì Triệu Phong Kiệt cũng không còn ở Á Hằng nữa, có chuyện xảy ra, anh ta cũng không giúp được cô đâu.”
Những lời châm chọc này đã thực sự chọc giận Trình Xuân Tuyết, cô ta nghiến răng nói: “Cứ chờ đó, để tôi xem cô đắc ý được bao lâu.”
“Được, tôi chờ.”
Chẳng bao lâu, xe Trình Xuân Tuyết đặt đã tới, cô ta giận dữ rời đi, tiếng giày cao gót vang lộc cộc.
Đêm xuân ở Bắc Thành say đắm, không khí vương chút hương hoa thoang thoảng. Giờ này người trẻ tuổi tan làm, chầm chậm dạo bước về nhà, trên gương mặt ngập tràn hạnh phúc.
Ven đường không mấy yên tĩnh, mặt Đồng Ương đỏ lên vì rượu, đầu còn hơi choáng, nhưng cô biết mình không thể bỏ đi ngay, bởi tối nay cô còn muốn cảm ơn một người.
Đồng Ương ghé vào một cửa hàng tiện lợi gần đó mua hai chai soda, cầm trong tay đợi người.
Mười phút sau, người cô chờ đã đến.
Chu Bạch Hách vừa từ buổi xã giao đi ra. Anh cũng đã uống rượu, nét mỏi mệt còn vương giữa lông mày, nhưng vừa trông thấy cô, tất cả như tan biến.
Chiếc Rolls-Royce màu đen đỗ lại bên đường, Chu Bạch Hách mở cửa xe cho cô: “Lên xe, anh đưa em về.”
“Cảm ơn.”
Vừa lên xe, Đồng Ương thản nhiên hỏi: “Tối nay anh uống nhiều không?”
“Cũng không ít.” Chu Bạch Hách hỏi: “Em thì sao?”
“Em cũng uống không ít.” Đồng Ương mở nắp chai soda đưa cho Chu Bạch Hách, “Cho nên giờ em chỉ có thể dùng nước thay rượu để cảm ơn anh.”
“Cảm ơn anh.”
“Ừm.” Đồng Ương cảm thấy bất kể mối quan hệ sau này của hai người ra sao, thì cô vẫn thật lòng muốn cảm ơn anh Chu. Cô nâng chai soda lên, giọng nói tha thiết: “Cảm ơn anh nhé anh Chu. Anh là người thầy trong công việc của em. Trong thời gian ở Á Hằng, em học được rất nhiều điều, một nửa sự tiến bộ của em đều nhờ anh.”
“Elise, cảm ơn em vì những gì em đã cống hiến cho Á Hằng.” Chu Bạch Hách nói. “Nhưng em quên mất một chuyện.”
Đồng Ương sửng sốt, “Chuyện gì?”
“Anh không chỉ là người thầy của em, mà còn là bạn trai em.” Anh cúi xuống, giọng khàn khàn: “Giờ bạn trai em có thể hôn em không?”
“Không……”
Cô muốn nói không được, nhưng nụ hôn của người đàn ông đã rơi xuống trước một bước.
Lâu rồi không hôn cô, chỉ trong khoảnh khắc môi chạm nhau, Chu Bạch Hách đã khó lòng kiềm chế. Đôi môi khô khát khẩn cầu sự dịu dàng của cô, đầu lưỡi linh hoạt luồn vào, không muốn bỏ sót bất cứ góc nào trong khoang miệng cô.
Anh giữ chặt cô lại, suốt dọc đường đi, anh hôn rồi ngừng, ngừng rồi lại hôn, không thể đếm được bao nhiêu lần.
Đồng Ương cảm nhận được thứ anh Chu muốn không chỉ là một nụ hôn.
Xe dừng lại trước cổng khu chung cư Vọng Giang Viên, Chu Bạch Hách vẫn chưa muốn buông ra, bàn tay ấm áp của anh nhẹ vuốt khuôn mặt cô, thì thầm: “Elise, em không biết em quyến rũ đến mức nào đâu.”
Thời tiết dần ấm lên, hôm nay cô mặc một chiếc váy hai dây màu tím nhạt, hai dây mỏng treo trên bờ vai gầy, váy ôm sát cơ thể, eo ra eo, chân ra chân, quyến rũ khiến anh rối loạn trong lòng.
Chưa kể sau khi uống rượu, mặt cô ửng đỏ, hơi thở gấp gáp, lồng ngực phập phừng để lộ những đường nét quyến rũ. Điều này khiến anh nhớ đến những đêm cuồng nhiệt của họ ở trên giường, trong phòng tắm, ngoài ban công, quấn lấy nhau đến khi mồ hôi đầm đìa.
Cô sẽ khóc lóc xin anh tha thứ, cầu xin anh nhẹ một chút, rồi lại bất mãn thúc giục anh nhanh hơn, mạnh hơn, cô đúng là rất khó phục vụ.
Giây phút ấy, Chu Bạch Hách thực sự rất muốn đưa cô về nhà ngay lập tức, nhưng anh đã nhịn xuống.
Anh biết trong lòng cô vẫn còn vướng mắc. Một khi vấn đề giữa họ còn chưa được giải quyết, chưa cho cô thấy được thành ý của mình, thì anh không có tư cách để hoà hợp về cô.
Chu Bạch Hách khẽ vuốt má cô, hơi thở nóng bỏng như hơi nóng trào ra từ miệng núi lửa. Trán anh rịn mồ hôi, toàn thân căng cứng, giọng trầm thấp: “Đợi thêm một chút nữa.”
Câu an ủi đó dường như là nói cho cô, cũng như là nói cho chính anh.
Một lúc sau, anh không nỡ nhưng vẫn buông cô ra, nói: “Em về đi, nghỉ sớm một chút.”
Cơ thể nóng rực đột ngột rời đi khiến Đồng Ương sững người trong chốc lát. Trong nháy mắt, lý trí cô gần như sụp đổ, gần như khuất phục.
Bởi vì cô thực sự nhớ anh. Khao khát cảm nhận được sự va chạm của anh, khao khát được anh lấp đầy.
Đồng Ương lấy lại tinh thần, cúi đầu giấu đi những cảm xúc hỗn loạn trong lòng. “Em đi trước đây, tạm biệt anh Chu.”
“Ngủ ngon.”
–
Hôm sau là ngày cuối cùng Đồng Ương bàn giao công việc, sau đó cô bắt đầu nghỉ phép và hoàn tất thủ tục nghỉ việc.
Như thường lệ, cô đến công ty đúng giờ, chỉ là vừa đến công ty thì cảm thấy không đúng lắm, xung quanh rất nhiều người nhìn cô bằng ánh mắt soi mói, lại còn thì thầm to nhỏ.
Cảm giác đó càng rõ rệt hơn khi cô bước vào thang máy.
Đồng Ương thấy khó hiểu. Vừa đến phòng Pháp lý, mấy đồng nghiệp cũng tỏ vẻ ngập ngừng khi nhìn thấy cô.
Bành Duyệt là người thẳng tính, không giấu được chuyện gì. Cô ấy kéo Đồng Ương vào phòng trà, lưỡng lự vài lần rồi mới lên tiếng: “Ương Ương, cô biết công ty mình có mấy cái nhóm chat spam không?”
“Biết, có vài nhóm, nhưng tôi không tham gia.”
“Chuyện là… tối qua, không biết có ai dùng tài khoản phụ đăng bài trong nhóm, nói cô đang hẹn hò với trợ lý Trịnh, còn bảo cô cùng lúc quyến rũ cả anh Chu, bắt cá hai tay.” Bành Duyệt vốn không tin, nhưng nội dung trong nhóm chat lại rõ mồn một, cả thời gian và địa điểm đều trùng khớp.
Đồng Ương biết lời đồn vô lý, nhưng không nghĩ lại vô lý đến mức vậy, cô sững sờ rồi tức giận nói: “Không phải như thế.”
“Vậy rốt cuộc là như thế nào?”
Đồng Ương nghẹn lời, trong nhất thời không biết phải giải thích ra sao.
Cô vốn dĩ không muốn công khai mối quan hệ với anh Chu. Dù sao thì cũng sắp nghỉ việc rồi, hơn nữa tương lai hai người vẫn chưa rõ ràng, có thể chia tay bất cứ lúc nào. Giờ chuyện này bị tung ra, còn kéo cả trợ lý Trịnh vô tội vào cuộc.
Nói không hoang mang là nói dối. Nhưng Đồng Ương nhanh chóng trấn tĩnh lại. Đối mặt với tin đồn, cách tốt nhất là trực tiếp đáp trả.
Đồng Ương hỏi: “Nhóm nào lan truyền? Cô thêm tôi vào đi.”
“Được thôi, nhưng cô phải chuẩn bị tinh thần đấy.”
“Không sao, cứ thêm tôi vào nhóm chat là được.”
Bành Duyệt cúi đầu thao tác một lúc, rất nhanh, danh sách WeChat của Đồng Ương hiện ra mấy nhóm chat có hơn 400 người. Mọi người trong nhóm chưa biết Đồng Ương đã vào, vẫn không kiêng nể mà bàn tán:
[Ghê thật! Quyến rũ được cả anh Chu! Đồng Ương mở lớp dạy đi, tôi sẵn sàng nộp học phí luôn.]
[Tỉnh lại đi, cô tưởng nhà giàu dễ tiến vào lắm à? Bao nhiêu người đẹp bị từ chối ngay cả khi dính bầu kìa, Đồng Ương nghỉ việc chắc cũng vì chuyện này.]
[Trợ lý Trịnh thật đáng thương!!! Bị cắm sừng rồi! ]
…..
Những lời lẽ hỗn loạn ấy, Đồng Ương chỉ liếc qua một cái rồi không thèm quan tâm nữa. Cô vừa hoàn tất bàn giao công việc, cũng không còn gì bận rộn, bèn quyết định tự viết một bản thanh minh cho mình:
Gửi đến toàn thể thành viên trong nhóm:
Hôm nay, tôi nhận thấy trong nhóm xuất hiện nhiều tin đồn sai sự thật về tôi, làm tổn hại đến danh dự và quyền lợi hợp pháp của tôi, tôi tuyên bố như sau:
Một, tôi và trợ lý Trịnh không có bất cứ quan hệ riêng tư nào ngoài công việc, những chuyện khác liên quan đến tôi là đời tư, tôi không tiện chia sẻ.
Hai, tôi kiên quyết phản đối các hành vi xâm phạm quyền lợi cá nhân. Tôi đã thu thập đủ bằng chứng liên quan, kế tiếp sẽ khởi kiện, dùng pháp luật để bảo vệ mình.
…..
Vừa đăng xong lời thanh minh, Đồng Ương cũng thấy Tả Quân gửi một tin nhắn kế tiếp ngay lập tức.
Tả Quân: [Anh Chu và trợ lý Trịnh đang họp, nhờ tôi thay mặt truyền đạt ba điều: Thứ nhất, cô Đồng và anh Chu là người yêu. Thứ hai, cô Đồng và trợ lý Trịnh chỉ là đồng nghiệp. Thứ ba, người tung tin đồn nhảm hoàn toàn đi ngược với văn hoá doanh nghiệp của Á Hằng, bộ phận nhân sự sẽ thống nhất xử lý sau.]
Hai tin nhắn vừa được gửi lên, cả nhóm lập tức yên lặng như tờ.
Cùng lúc đó, tất cả mọi người trong phòng Pháp lý đều sửng sốt.
Bành Duyệt đọc tin nhắn nhiều lần, rồi ngẩng đầu lên với vẻ không tin: “Ương Ương, cô đang hẹn hò với sếp tổng sao?”
Ngay sau đó, mọi người đều kinh ngạc: “Cô là phu nhân sếp tổng à?”
“Không phải chứ, vậy vì sao tin đồn kia lại nói là thấy Ương Ương và trợ lý Trịnh đi cùng nhau?”
“Cô ngốc à, nhất định là trợ lý Trịnh thay anh Chu đi đón người rồi.”
……
Đồng Ương ngồi liệt trên ghế, ban đầu cô tưởng chỉ cần giải thích vài câu, sau đó thì cho qua, khi thấy Tả Quân gửi cái tin nhắn kia, tìm cô ngừng đập vài giây.
Cả ngày hoảng hốt, đến tận lúc tan làm Đồng Ương vẫn còn bối rối.
Nếu bây giờ xuống lầu, chắc chắn sẽ thu hút vô số ánh nhìn, Đồng Ương cố ý nán lại ở văn phòng, đợi mọi người vãn đi rồi mới ra về.
Bảy giờ rưỡi, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên ở cửa văn phòng:
“Elise…..”
Đồng Ương ngước mắt lên nhìn, chỉ thấy anh Chu xuất hiện ở cửa, từng bước, từng bước đi về phía cô.
Anh vẫn đẹp trai như thường, mặc bộ đồ màu đen, tôn lên vóc dáng với tỷ lệ như người mẫu, mọi người đồng loạt nhìn về phía anh, cả văn phòng im lặng.
Chu Bạch Hách đến gần, Uông Tử Mân bình tĩnh lại, đáp: “Anh Chu tới bộ phận Pháp lý là có chuyện gì sao?”
“Không có chuyện gì, Đồng Ương có thể tan làm chưa?”
“Tất nhiên rồi.” Uông Tử Mân hơi cong khóe miệng, “Em ấy đã bàn giao xong công việc, ngày mai là có thể nghỉ phép.”
“Ừ.” Chu Bạch Hách hơi gật đầu, vẫn dùng giọng điệu bình tĩnh nói: “Tôi đến đón cô ấy tan làm.”
ui trời mấy nhỏ nữ phụ trong đây như con gián đập mãi ko chết v á:))