SAO CHỔI RƠI XUỐNG
CHƯƠNG 61: Bạn gái của anh tặng
Biên tập: Pim @CỏHoaLá
–
Vậy tức là anh Chu trả một chiếc thẻ đen, chỉ để ăn một bữa cơm cùng cô?
Đồng Ương phồng má lên: “Anh Chu, cái giá anh phải trả để mời em đi ăn cơm có phải quá lớn không?”
“Đưa tiền cho bạn gái là chuyện đương nhiên mà.” Chu Bạch Hách nói: “Cầm lấy đi, anh thích em tiêu tiền của anh.”
Đồng Ương: “Anh có nhiều tiền lắm sao? Thật hào phóng.”
Chu Bạch Hách bình tĩnh nói: “Dù sao cũng không ít.”
“….”
Đồng Ương sửng sốt, bỗng nhiên cảm thấy mình hỏi câu này thật ngu ngốc, thân phận và địa vị của anh Chu có thể không nhiều tiền được sao.
“Có thể tan làm chưa?” Chu Bạch Hách hỏi.
Đồng Ương: “Ngay bây giờ.”
Đồng Ương đóng laptop lại, dọn sơ qua bàn làm việc rồi cùng anh Chu xuống lầu. Đi đến khu vực thang máy, đúng lúc gặp mấy người đồng nghiệp.
Công ty luật không lớn, các đồng nghiệp đều khá thân thiết, lần đầu thấy Chu Bạch Hách, ánh mắt ai nấy đều sáng lên, trêu chọc: “Ương Ương, đây là ai vậy?”
Nghe vậy, Chu Bạch Hách cũng quay sang nhìn cô, chờ cô trả lời.
Đồng Ương đỏ mặt, nói nhỏ: “Là bạn trai tôi.”
Chu Bạch Hách khẽ cong môi, thay cô trả lời đồng nghiệp: “Chúng tôi đi trước, hôm khác mời mọi người ăn cơm.”
“Tất nhiên, tất nhiên rồi.”
Gần văn phòng có một nhà hàng Hồng Kông, Chu Bạch Hách đã đặt bàn từ trước, vào trong, nhân viên phục vụ dẫn họ đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Chu Bạch Hách đưa thực đơn cho cô: “Em chọn đi.”
Đồng Ương cũng không khách sáo, gọi một phần xúc xích gạo đỏ hấp, gà hấp nước tương hoa hồng và một món rau, Chu Bạch Hách gọi thêm một món canh và một phần tráng miệng.
Đặt thực đơn xuống, anh hỏi: “Dự án đấu thầu của công ty Bang Thần thế nào rồi?”
Dù hai người đã không còn quan hệ cấp trên cấp dưới, nhưng mỗi lần anh Chu nhắc đến công việc, Đồng Ương luôn có cảm giác như đang báo cáo với anh, cô nghiêm túc đáp: “Thứ Sáu này có cơ hội gặp người phụ trách dự án, đến lúc đó em và chị Tình sẽ trao đổi chi tiết yêu cầu với anh ta.”
Chu Bạch Hách có mối quan hệ khá thân thiết với tổng giám đốc công ty Bang Thần, nếu Đồng Ương muốn giành dự án này thì chỉ cần một câu nói của anh.
Nhưng Chu Bạch Hách hiểu, mình không thể làm như vậy.
Elise của anh là người độc lập, kiên cường, quyết tâm trở thành người sánh vai cùng anh, chứ không phải là chú chim non ẩn nấp dưới cánh tay anh. Hơn nữa, Chu Bạch Hách tin tưởng vào năng lực của cô.
Anh khẽ gật đầu, dặn dò: “Có gì cần giúp đỡ thì nói với anh.”
“Em biết rồi.”
Ăn xong bước ra khỏi nhà hàng, bên cạnh chính là trung tâm thương mại. Đúng lúc đó điện thoại Chu Bạch Hách vang lên, anh cúi đầu nhìn màn hình, mày hơi nhíu lại.
“Elise, chờ anh một lát, anh có chút việc cần xử lý.”
“Được, anh cứ làm đi.”
Chu Bạch Hách đi sang một bên nghe điện thoại, Đồng Ương đứng đợi một lúc thấy nhàm chán thì đi dạo quanh đó. Tầng một trung tâm thương mại có một cửa hàng đồ nam, toàn bộ đều là quần áo công sở.
Tính ra, quen biết lâu như vậy, cô vẫn chưa từng tặng gì cho anh Chu.
Hôm nay vừa đúng ngày nhận lương, Đồng Ương nghĩ ngợi một lúc rồi bước vào cửa hàng quần áo.
Một nhân viên bán hàng niềm nở đón tiếp: “Chào cô, tôi có thể giúp gì cho cô?”
“Tôi muốn mua một chiếc cà vạt và một cái kẹp cà vạt.”
“Được, mời cô đi lối này.”
Đây là lần đầu Đồng Ương đi mua đồ nam, không có nhiều kinh nghiệm, may mà nhân viên phục vụ rất nhiệt tình. Biết cô định mua cho bạn trai nên chủ động hỏi phong cách ăn mặc và màu sắc yêu thích của anh.
Cuối cùng, Đồng Ương chọn một chiếc cà vạt lụa tơ tằm màu xanh đậm và một chiếc kẹp cà vạt chữ G đôi màu bạc. Tổng cộng hết 8600 tệ, cô thanh toán bằng thẻ lương của mình.
Bên kia, Chu Bạch Hách đang nói chuyện điện thoại cùng Chu Khánh Khang.
Vẻ mặt anh nghiêm túc, tỉ mỉ: “Ông nội, hôm nay ông đến công ty luật tìm Ương Ương à?”
Ở đầu dây bên kia, Chu Khánh Khang khựng lại: “Sao cháu biết?”
“Cháu tất nhiên sẽ có cách để biết.” Chu Bạch Hách nhíu mày: “Ông nội, ông đã nói gì với cô ấy? Cháu từng nói rồi, không ai được làm khó Đồng Ương.”
Chu Khánh Khang bất đắc dĩ: “Ông đâu có làm khó gì, chỉ bịa ra một vụ án để thử năng lực thôi. Người cháu thích, chẳng lẽ ông còn không được gặp?”
“Ông có thể nói thẳng với cháu.” Sau khi nghe rõ đầu đuôi, Chu Bạch Hách bình tĩnh lại, “Chọn một ngày, cháu sẽ chính thức dẫn cô ấy đến gặp ông.”
“Không cần chọn nữa.” Chu Khánh Khang nói: “Sinh nhật ông vào tháng Bảy, cháu dẫn cô ấy đến dự đi.”
Chu Bạch Hách: “Được, nhưng cháu nói trước, ông không được làm khó cô ấy.”
Chu Khánh Khang hừ một tiếng: “Nhóc con, ông thấy 80% sau này cháu là đứa cuồng vợ rồi.”
Lúc bà nội còn sống, Chu Khánh Khang rất nghe lời bà, sáng nào cũng ăn sáng cùng bà xong mới đi làm, lúc rảnh rỗi ông đều ở bên bà đọc sách, xem báo.
Chu Bạch Hách nhẹ nhàng đáp lời: “Đó cũng là di truyền từ ông thôi.”
Cúp máy, Chu Bạch Hách gọi tài xế lái xe tới rồi quay người đi tìm Elise. Vừa ngẩng đầu đã thấy Đồng Ương bước ra từ cửa hàng trong trung tâm thương mại, tay xách một túi giấy màu đen.
“Xin lỗi đã để anh chờ lâu, em đi mua chút đồ.”
Chu Bạch Hách: “Không sao, lên xe đi em.”
“Dạ.”
Sau khi lên xe, Chu Bạch Hách dò hỏi: “Tối nay đến chỗ anh nhé?”
Nếu đến căn hộ ở Galleta thì chắc lại phải thức khuya, Đồng Ương suy nghĩ một lát rồi từ chối: “Cuối tuần đi, dạo này em bận lắm.”
Chu Bạch Hách mỉm cười, không nói gì thêm: “Được.”
Chiếc Rolls-Royce màu đen lướt về phía chung cư Vọng Giang Viên, Chu Bạch Hách nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng bóp bóp: “Anh có chuyện muốn nói với em.”
“Ừm, anh nói đi.”
“Sinh nhật ông nội vào tháng Bảy, đến lúc đó em đi cùng anh nhé.”
Đồng Ương sững người: “Em đi… có ổn không?”
“Em là bạn gái anh, sao lại không ổn?” Chu Bạch Hách nói: “Tiện thể để em gặp ông nội.”
Đồng Ương có chút lo lắng: “Ông nội anh là người thế nào?”
“Yên tâm đi, ông đã gặp em rồi.”
Đồng Ương ngạc nhiên: “Khi nào?”
“Chiều nay, chính là hai người tìm em để tư vấn về vụ vay tiền, người lớn tuổi hơn chính là ông nội anh.”
Đồng Ương chợt bừng tỉnh, hèn gì hai người đến cố vấn cứ khiến cô thấy là lạ, thì ra bọn họ chỉ mượn cớ “tư vấn” để thăm dò cô.
Cũng bởi vì chuyện của Chu Tuần, việc gặp người nhà của anh Chu khiến cô có chút “ám ảnh tâm lý”. Cô mím môi: “Ông nội… liệu có hài lòng với em không?”
Chu Bạch Hách đáp: “Yên tâm đi, ông sẽ hài lòng.”
Nửa giờ sau, xe dừng trước cổng khu nhà Vọng Giang Viên, Đồng Ương nói: “Em đi đây.”
“Có phải em quên gì rồi không?” Chu Bạch Hách nhắc nhở.
“Quên cái gì?”
“Không định tặng bạn trai một nụ hôn tạm biệt à?”
Mặt Đồng Ương nóng bừng, cô tháo dây an toàn, liếc thấy bác tài phía trước đang nhìn thẳng, bèn nhanh chóng nghiêng người hôn nhẹ lên má Chu Bạch Hách, tiện tay nhét món quà vào tay anh: “Em đi thật đây, tạm biệt.”
Cô chạy vút đi, thoắt cái đã biến mất trong khu nhà. Chu Bạch Hách khẽ cong môi, cúi đầu mở món quà cô để lại, là một chiếc cà vạt và một kẹp cà vạt.
–
Thứ Sáu, trời âm u, sáng sớm đã đổ mưa lất phất.
Lúc ra khỏi nhà quên mang ô, dưới cơn mưa nhỏ, Đồng Ương từ trạm tàu điện ngầm chạy bộ vào Trung tâm Triển lãm Quốc tế. Vai áo ướt đẫm, cô giơ tay phủi những hạt mưa còn đọng lại, đứng trong sảnh lớn xem sơ đồ các gian triển lãm.
Gần đây, Trung tâm Triển lãm Quốc tế đã tổ chức không ít triển lãm liên quan đến nghệ thuật, công nghệ, tất cả đều có quy mô tầm cỡ thế giới, chẳng trách vé vào cửa lại khó kiếm đến vậy.
Chờ khoảng mười phút, Mục Tình đến, hai người cùng lên tầng mười bảy bằng thang máy.
Lối vào triển lãm được thiết kế như một bầu trời sao sâu thẳm, hai bên tường trưng bày lịch sử ngành hàng không và giới thiệu các phi hành gia. Người tham quan không ít, Mục Tình đề nghị chia ra hành động.
Đồng Ương đi vào từ hướng tây, tìm một vòng mà không thấy nhân vật mục tiêu Trương Tĩnh đâu.
Khu nghỉ có không ít người lớn lẫn trẻ con, Đồng Ương đi tới, rót một ly nước ấm bằng cốc giấy dùng một lần rồi ngồi xuống ghế sofa, nhấp từng ngụm nhỏ, bỗng nhiên một bé gái lại gần: “Chị ơi, em cũng muốn uống nước, chị lấy giúp em được không? Em với không tới.”
“Được chứ.”
Đồng Ương lấy thêm một chiếc cốc, rót nước rồi đưa cho bé: “Uống từ từ nhé, ba mẹ em đâu?”
“Ba em ra ngoài nghe điện thoại rồi.” Bé gái uống một ngụm, phụng phịu: “Ba thật sự rất phiền, lần nào đưa em đi chơi cũng bỏ dở giữa chừng để gọi điện, người lớn chẳng giữ lời gì cả.”
Đồng Ương dịu dàng an ủi: “Người lớn phải làm việc kiếm tiền mà, em ngồi chờ chút, ba em sẽ quay lại ngay thôi.”
“Vậy… ba chị cũng như vậy à?”
Đồng Ương khựng lại, mỉm cười: “Chị không có ba.”
“A…” Bé gái lúc này mới nhận ra mình lỡ lời, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi chị.”
“Không sao.”
Cô bé mở chiếc ba lô hoạt hình, lấy ra một hộp bút màu và tờ giấy, trải lên ghế rồi vẽ tranh. Chẳng mấy chốc, một bức vẽ nguệch ngoạc đã hoàn thành.
Cô bé đưa bức tranh cho cô: “Chị ơi, để xin lỗi, em tặng chị bức tranh này.”
“Là em vẽ chị à?”
“Dạ.”
Đồng Ương nhận lấy, xoa đầu cô bé: “Vẽ đẹp lắm, cảm ơn em nhé.”
Lúc này Trương Tĩnh quay lại, cầm điện thoại với vẻ áy náy: “Xin lỗi Nữu Nữu, ba gọi điện xong rồi, chúng ta đi tiếp được không?”
“Không!” Bé gái bĩu môi: “Con muốn về nhà.”
“Sao mới đến mà đã đòi về?”
Cô bé đột nhiên giậm chân: “Con muốn về nhà cơ.”
Đồng Ương đứng bên quan sát, không ngờ Trương Tĩnh lại là kiểu ba chiều con, cô khẽ nhắc: “Có lẽ con gái anh không hứng thú với triển lãm hàng không, tầng dưới có triển lãm tranh, anh thử đưa cô bé xuống xem sao.”
Trương Tĩnh ngạc nhiên: “Sao cô biết?”
“Nhìn xem, là bức tranh cô bé vừa mới tặng tôi.”
Trương Tĩnh cảm thấy xấu hổ, con gái sống ở nước ngoài với vợ cũ, anh chẳng hiểu sở thích con bé ra sao. Gần đây vợ cũ tái hôn, gửi con về cho anh chăm, phần lớn thời gian là bảo mẫu lo liệu.
Hôm nay tranh thủ có chút thời gian rảnh, anh muốn dẫn con đi chơi để gắn kết tình cảm cha con, thấy triển lãm hàng không được khen nhiều nên chọn nơi này, nào ngờ quên mất điều quan trọng nhất là sở thích của con.
Anh gật đầu: “Cảm ơn cô đã nhắc.”
“Tổ trưởng Trương, anh đúng là một người ba tốt.” Đồng Ương chân thành nói.
Trương Tĩnh ngẩn ra: “Cô biết tôi?”
“Chào anh, tôi là Đồng Ương, luật sư của văn phòng Nguyên Đồ.”
Nghe vậy, Trương Tĩnh cũng hiểu ra. Đồng Ương hẳn đã biết trước anh sẽ đến đây nên cố tình chờ sẵn. Gần đây có khá nhiều người tìm gặp anh vì vụ đấu thầu, bề ngoài là mời ăn cơm, đánh golf, thực chất đều có mục đích riêng.
Nhận được lời nhắc của cô, Trương Tĩnh dịu giọng hơn: “Thì ra là luật sư Đồng, Nguyên Đồ gần đây rất nổi. Hôm nay luật sư Đồng đến đây, chắc không chỉ để xem triển lãm đúng không?”
“Bị anh nhìn thấu rồi.” Đồng Ương cười, thoải mái thừa nhận: “Tổ trưởng Trương, yêu cầu đấu thầu của Bang Thần không rõ ràng, chuyện này anh hiểu rõ, chúng tôi cũng rõ. Nếu anh có thời gian, sau triển lãm chúng ta có thể trò chuyện một chút không?”
Yêu cầu về đấu thầu của Bang Thần vẫn luôn mâu thuẫn, Trương Tĩnh vừa rồi nhận được cuộc gọi cũng liên quan đến việc này. Anh cảm thấy mình nợ Đồng Ương một ân tình, liền đồng ý sảng khoái: “Vậy được, sáu giờ chiều, quán cà phê cạnh Trung tâm Triển lãm.”
“Được, không gặp không về.”
Sau khi Trương Tĩnh đưa con gái đi, Đồng Ương quay lại tìm Mục Tình, nói đã hẹn được thời gian gặp mặt.
Mục Tình vô cùng bất ngờ, vỗ vai cô: “Giỏi đấy Ương Ương, em đúng là có tố chất làm luật sư.”
Đồng Ương mỉm cười: “May mắn thôi ạ.”
Đồng Ương và Mục Tình đến địa điểm hẹn từ sớm. Sáu giờ đúng, Trương Tĩnh cũng đến, vì thời gian quý báu, ba người vừa bắt tay chào hỏi là vào thẳng vấn đề.
Mục Tình từng làm cố vấn pháp lý cho không ít công ty, lần này cô dựa vào các vụ kiện tụng của Bang Thần trong hai năm gần đây để phân tích, chỉ ra các điểm yếu trong hệ thống pháp lý của họ, đồng thời đề xuất giải pháp cụ thể.
Phân tích của cô mạch lạc, chậm rãi, mang lại cảm giác đáng tin cậy.
Cuộc nói chuyện chỉ kéo dài chưa tới một tiếng, nhưng đôi bên đều thu được kết quả nhất định. Khi tạm biệt, Trương Tĩnh chủ động kết bạn với Đồng Ương, hẹn tuần sau sẽ gặp lại để bàn tiếp.
Ra khỏi quán, Mục Tình phấn chấn: “Chị có linh cảm, chúng ta nhất định sẽ giành được dự án của Bang Thần.”
Đồng Ương khẽ gật đầu: “Dạ, em cũng cảm thấy vậy.”
“Em lập công lớn rồi, nếu dự án thành thì sẽ có thưởng.”
Đồng Ương mím môi cười: “Cảm ơn chị Tình.”
Trên đường về nhà, cô tiện tay lướt điện thoại, bỗng thấy tin tức liên quan đến Viên Đình: [Lừa đảo hơn một trăm triệu, kẻ đào tẩu 15 năm – họ Viên bị kết án 12 năm tù.]
Vụ án của Viên Đình thu hút nhiều sự chú ý, vừa tuyên án xong đã bị truyền thông đồng loạt đưa tin. Tuy nhiên, người nhà và tài sản của Viên Đình đã bị chuyển ra nước ngoài từ lâu, nạn nhân tức giận, đồng loạt lên tiếng đòi Viên Đình và gia đình hắn trả lại tiền.
Đồng Ương xem qua vài tin rồi gác lại, cho đến tối, mạng xã hội bất ngờ rộ lên tin đồn Viên Đình còn có một đứa con gái đang sống trong nước…
–
Hôm nay, thứ Sáu, nhà họ Chu tổ chức tiệc gia đình tại hẻm Dân An.
Khi Chu Bạch Hách đến nơi, Sư Tĩnh Nhàn đang lôi kéo Chu Khánh Khang bàn chuyện nên tổ chức sinh nhật cho ông cụ ở đâu. Sư Tĩnh Nhàn muốn làm ở hộp đêm, Chu Khánh Khang mắng cô không đứng đắn.
Một già một trẻ vừa cười vừa nói, Chu Bạch Hách đem túi tôm hùm đá từ Đông Úc cho dì Bình, dặn nhà bếp làm thêm món rồi quay người vào phòng khách.
“Anh à, tổ chức tiệc sinh nhật ông ở hộp đêm được không? Sôi động tí!”
Chu Bạch Hách cởi áo khoác treo lên, quát: “Đừng bày trò nữa.”
Sinh nhật hàng năm của Chu Khánh Khang đều có không ít họ hàng, thân thích, đối tác của Á Hằng tới dự. Những dịp thế này, chuyện xã giao nhiều như thế, đi hộp đêm là không phù hợp.
Anh ngồi xuống ghế sofa, Sư Tĩnh Nhàn lắc lắc ly trà sữa: “Năm nào cũng ở nhà hàng Đức Thuận, chán chết.”
Chu Bạch Hách cau mày nhẹ: “Uống thì uống, lắc lư cái gì?”
“Em lắc cũng không được à?”
Chu Bạch Hách lạnh mặt: “Không được.”
Anh cúi đầu liếc qua cà vạt, may mà không bị bắn nước lên.
Chi tiết nhỏ ấy không qua được mắt Sư Tĩnh Nhàn, cô ghé sát nhìn, ngạc nhiên: “Anh, cà vạt này có họa tiết thuyền buồm trắng, chẳng giống phong cách bình thường của anh chút nào.”
Họa tiết thuyền buồm trắng mang ý nghĩa “thuận buồm xuôi gió”, chính là điều Đồng Ương đã từng giải thích hôm nọ.
Chu Bạch Hách khẽ cong môi, nói: “Quà người khác tặng.”
Thấy Chu Bạch Hách trân trọng như vậy, Sư Tĩnh Nhàn càng tò mò: “Ai tặng thế?”
“Bạn gái của anh.”
Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.