Sao Chổi Rơi Xuống chương 63

SAO CHỔI RƠI XUỐNG

CHƯƠNG 63: “Em đang nhớ anh.”

Biên tập: Pim @CỏHoaLá

Vụ án của Viên Đình có tới hơn 200 nạn nhận, thời gian và phạm vi vụ án rất rộng. Sau khi được truyền thông đưa tin, vụ án đã gây chấn động trong suốt một thời gian dài.

Sau khi Sở Tâm Vũ  bị cấp trên chỉ trích, tất nhiên cô ta sẽ không an phận.

Cô ta đã đăng ký một tài khoản Weibo phụ, giả vờ là người trong ngành tiết lộ tin tức về con gái của Viên Đình. Cô ta rất thông minh, chỉ nói vừa đủ thông tin để tiết lộ rằng Viên Đình có một cô con gái ở trong nước và đang có một cuộc sống tốt đẹp.

Nhưng trí tưởng tượng của cư dân mạng lại phát huy rất giỏi.

Viên Đình chắc chắn để lại một khoản tiền cho con gái, cha nợ thì con trả là chuyện đương nhiên. Trong lúc nhất thời, dưới phần bình luận của Sở Tâm Vũ tràn ngập những lời lẽ chỉ trích.

[Người nhà của Viên Đình dùng tiền mồ hôi nước mắt của người ta mà không thấy cắn rứt lương tâm à?]

[Trả tiền! Trả tiền! Trả tiền! Con gái của kẻ lừa đảo thì có thể là người tốt được sao? Gen tồi truyền từ đời này sang đời khác, chế độ liên đới thời xưa đúng là có lý.]

[Blogger này lấy tin tức bằng cách nào? Có thật không?]

[Blogger này có vẻ biết không ít, nói thẳng là ai đi, cứ đoán mãi cũng chán.]

[Tại sao hồi trước truyền thông đưa tin Viên Đình có con gái nhưng hiện tại lại không tìm thấy nữa?]

…….

Sở Tâm Vũ rất vui khi nhìn thấy điều này, cô ta có phản hồi một vài bình luận, nhưng không bao giờ nói rõ là ai, điều này khiến cho cư dân mạng càng hiếu kỳ. Trong phần bình luận của Sở Tâm Vũ bắt đầu nổi lên tranh cãi dữ dội.

Số lượng người theo dõi Sở Tâm Vũ tăng lên chóng mặt, thậm chí cả những thương vụ quảng cáo cũng chủ động tìm đến cô ta.

Tình hình rất tốt, cảm giác được nắm giữ quyền phát ngôn khiến lòng hư vinh của Sở Tâm Vũ được thoả mãn hơn bao giờ hết. Cô ta thậm chí còn bắt đầu lên kế hoạch điều hành tài khoản này một cách nghiêm túc, trở thành một người làm truyền thông nổi tiếng, tiện thể nhận vài hợp đồng quảng cáo.

Thế nhưng, kế hoạch ấy đã kết thúc đúng vào bảy giờ tối hôm đó.

Đúng bảy giờ tối, kênh thời sự bắt đầu phát sóng tin tức trong và ngoài nước như thường lệ, hai mươi phút sau, phát thanh viên hướng thẳng vào ống kính, nói rõ ràng từng chữ:

“Gần đây, hai đối tượng họ Viên và họ Ngụy đã bị kết án vì hành vi lừa đảo tài chính thông qua các thủ đoạn như vay tiền trực tuyến và thành lập công ty ma. Viện kiểm sát sẽ tiếp tục tăng cường trừng phạt theo pháp luật, bảo vệ an toàn tính mạng và tài sản của công dân. Mời quý vị theo dõi phóng sự chi tiết do phóng viên gửi về…”

Ngay sau đó, khuôn mặt bị làm mờ của Viên Đình xuất hiện trên màn hình, bên cạnh là dòng chữ nhỏ: Tội phạm lừa đảo họ Viên.

Trong đoạn video, Viên Đình bị còng tay, suốt buổi phỏng vấn đều luôn cúi đầu.

Phóng viên hỏi hắn ta rất nhiều, từ lý do lừa đảo cho đến dự định tương lai. Cuối cùng, phóng viên hỏi: “Anh làm vậy có từng nghĩ hành vi của mình sẽ ảnh hưởng đến con cái không?”

Viên Đình thẳng thắn thú nhận: “Tôi không có con. Hồi đại học đã được chẩn đoán là vô tinh trùng nguyên phát, cả đời này cũng không thể có con.”

……..

Phóng sự chưa đầy ba phút nhưng lượng thông tin gây chấn động kinh người. Có người đã chụp màn hình rồi đăng lên phần bình luận trong bài viết của Sở Tâm Vũ, ngay lập tức, những cư dân mạng hóng chuyện ban nãy cũng sửng sốt theo.

[Viên Đình vô sinh, không có con? Đây là đài truyền hình trung ương, không thể nào nói sai được.]

[Chịu luôn, hóa ra vì câu view gây sự chú ý mà bịa chuyện trắng trợn thế này, bịa cứ như thật vậy. Đúng là blogger vô lương tâm, phí thời gian của tôi.]

[Giải tán, giải tán thôi, ai dựng chuyện thì cả nhà gặp họa nhé.]

[Tôi đã báo cáo rồi! Lại một kẻ lừa đảo trên mạng nữa, người đầu tiên mà Bộ Công an nên bắt chính là cô ta.

…….

Chỉ trong vài tiếng, chiều hướng dư luận đảo ngược, lần này, người bị đẩy lên đoạn đầu ngọn gió chính là Sở Tâm Vũ.

Cô ta không hiểu mình sai ở đâu, ban đầu còn mạnh miệng đáp trả trong phần bình luận: [Những gì tôi nói đều là sự thật.]

Nhưng giữa một bên là blogger vô danh, một bên là đài truyền hình chính thống, người xem vẫn đủ tỉnh táo để phân biệt. Ngay lập tức, những lời mắng chửi càng dữ dội hơn:

[Sao cô biết đó là sự thật? Xin hỏi cô có làm xét nghiệm huyết thống giữa Viên Đình và con gái ông ta chưa? Hay là đã xem sổ hộ khẩu nhà họ rồi? Đưa ra bằng chứng đi!]

[Thành thật xin lỗi là xong, còn muốn chống chế nữa à? Tôi đã báo cáo với nền tảng rồi, đợi bị cấm tài khoản đi nhé.]

[Cạn lời, cô định nói là đài truyền hình trung ương sai à? Đỉnh thật đấy.]

……..

Chưa đầy nửa tiếng sau, tài khoản của Sở Tâm Vũ đã bị khóa.

Cùng lúc đó, cô ta nhận được cuộc gọi từ cấp trên: “Từ ngày mai cô không cần đến công ty nữa. Thời báo Trung Ngoại không nuôi nổi vị Bồ Tát như cô đâu.”

Ngành báo vốn dĩ có thông tin lan rất nhanh, việc cô ta bị Thời báo Trung Ngoại sa thải chẳng khác gì bị liệt vào danh sách đen trong giới, trong tương lai gần, đi tìm việc gần như là điều không thể.

Từ thiên đường rơi xuống địa ngục chỉ mất vài tiếng đồng hồ. Sở Tâm Vũ ngồi trước máy tính, lòng nặng trĩu chạm đến tận đáy.

Cô ta không hiểu rốt cuộc chỗ nào xảy ra vấn đề, nhưng điều duy nhất cô ta rõ, đó là sự nghiệp của mình đã hoàn toàn chấm dứt rồi.

Hai ngày sau, kết quả đấu thầu của công ty Bang Thần được công bố, văn phòng luật Nguyên Đồ chính thức trúng thầu.

Đây là dự án lớn đầu tiên kể từ khi công ty luật được thành lập, tất cả mọi người đều vô cùng phấn khởi. Thành công lần này không chỉ giúp Nguyên Đồ nổi tiếng trong giới mà Đồng Ương cũng sẽ nhận được một khoản tiền thưởng không nhỏ.

Raya đã gửi lời cảm ơn Mục Tình và Đồng Ương trong nhóm, nói rằng khi Mục Tình xuất viện, cả nhóm sẽ cùng nhau ăn mừng.

Chiều hôm đó xử lý xong công việc, Đồng Ương quyết định đến bệnh viện một chuyến. Đã giành được dự án của Bang Thần rồi, giai đoạn tiếp theo là triển khai, cô cần thảo luận chiến lược cụ thể với Mục Tình.

Mục Tình đang nằm tại bệnh viện Nhân dân số 1, Đồng Ương bắt taxi đến đó.

Xuống xe, cô ghé vào cửa hàng trái cây trước cổng bệnh viện, chọn một giỏ hoa quả có táo cam, trông vừa tươi tắn vừa bắt mắt.

Đi xuống khu nội trú dưới lầu, Đồng Ương bỗng nghe thấy có người gọi mình:

“Ương Ương?”

Quay đầu lại nhìn, không ngờ lại là người em họ đã lâu không gặp – Đồng Giai Viện và mợ của cô, bà Ngô Lỵ.

Từ sau khi đi làm, Đồng Ương gần như không còn liên lạc với người nhà họ Đồng, cũng chẳng quay lại khu dân cư Hạnh Phúc lần nào. Đột nhiên gặp người quen như vậy khiến cô thoáng giật mình, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại: “Sao hai người lại ở đây?”

“Bà ngoại cháu nhập viện, bọn mợ tới thăm.” Ngô Lệ nhìn cô từ đầu đến chân, vẻ mặt không rõ là vui hay buồn. “Ương Ương, xem ra cháu sống cũng không tệ nhỉ.”

Đồng Ương vốn xinh đẹp, trước kia thân hình mảnh khảnh, luôn cúi đầu, mang theo vẻ tự ti phảng phất, còn bây giờ thì khác xưa.

Gió từ hướng đông thổi tới, khẽ tung mái tóc dài đen nhánh và vạt váy của cô, làn da Đồng Ương trắng mịn, lớp trang điểm trên mặt vừa phải, từng cử chỉ đều toát lên vẻ rạng rỡ.

Như một bông hoa sau mùa đông dài ngủ vùi, cuối cùng cũng bước vào kỳ nở rộ rực rỡ nhất.

Ngô Lỵ và Đồng Giai Viện đều kinh ngạc trước sự thay đổi của cô.

Đồng Ương bình tĩnh, nghe nói bà ngoại Tống Thục Hoa nhập viện cũng không tỏ vẻ gì, thấy thang máy tới, cô nói: “Hai người bận việc đi, cháu có chút chuyện phải đi trước.”

“Khoan đã, không phải cháu tới thăm bà ngoại sao?”

Đồng Ương: “Không.”

Ngô Lỵ sa sầm mặt: “Cháu như thế là không hiểu chuyện, dù sao cũng là bà ngoại cháu, bà nhập viện mà không ghé qua thăm lấy một lần.”

Đồng Ương hời hợt đáp: “Để nói sau.”

“Cháu không muốn gặp bà ngoại, chẳng lẽ mẹ cháu cũng không muốn gặp à?” Ngô Lỵ nói tiếp: “Bà ấy về nước rồi, đang ở phòng bệnh 302.”

Lại nghe nhắc đến Đồng Lâm, Đồng Ương vẫn giữ vẻ bình thản.

Cuộc gặp ở Anh lần trước, hai mẹ con đã nói rõ mọi chuyện, Đồng Ương tự thấy chẳng còn lý do gì để gặp lại. Cô chỉ đáp gọn hai chữ: “Không muốn.”

Nhưng khéo thay, phòng bệnh của Mục Tình cũng ở tầng ba, vừa ra khỏi thang máy, Đồng Ương liền chạm mặt Đồng Lâm trong hành lang.

“Ương Ương, cô tới thăm bà ngoại sao?”

Đồng Ương tránh ánh mắt bà: “Không, tôi tới thăm đồng nghiệp.”

Cảm nhận được sự lạnh nhạt của cô, Đồng Lâm biết mình có lỗi, cũng không nói gì nhiều, chỉ bảo: “Tôi đã xem email của cô rồi.”

“Ồ, xem rồi mà không muốn trả lời phải không?”

Đồng Lâm im lặng.

Đồng Ương nói tiếp: “Nhưng bà cũng không cần trả lời nữa đâu, tôi đã biết đáp án rồi.”

“Đáp án gì?”

“Xét nghiệm quan hệ huyết thống xác định tôi và Viên Đình không có quan hệ máu mủ.” Đồng Ương bình tĩnh nói: “Trước đây tôi rất muốn biết cha ruột là ai, nhưng bây giờ thì không còn quan trọng nữa, tùy bà thôi, tôi sẽ không gửi email làm phiền nữa.”

Nghe vậy, Đồng Lâm sững sờ.

Bà mới từ nước ngoài về, chưa kịp xem tin tức trong nước, hoàn toàn không biết chuyện của Viên Đình. Đồng Lâm nhíu mày: “Thật sao? Cô và Viên Đình không có quan hệ huyết thống?”

“Ông ta hoàn toàn không có khả năng sinh con, bà không xem tin tức à?” Đồng Ương càng nghe càng thấy lạ, lắc đầu: “Không phải ngay cả bà cũng không biết cha tôi là ai đấy chứ?”

Im lặng một lúc lâu, Đồng Lâm lẩm bẩm: “Nếu Viên Đình không phải cha cô, vậy thì chỉ còn người đó thôi…”

Giọng bà nói quá nhỏ, Đồng Ương không nghe rõ, cũng không hỏi thêm, xoay người rời đi.

Trong phòng bệnh, Mục Tình vừa mới phẫu thuật xong, vẫn cần nghỉ ngơi vài ngày. Nhưng chị ấy là người cuồng công việc, vừa thấy Đồng Ương đã ngồi dậy, cùng cô bàn tiếp phương án triển khai sắp tới.

Hơn bảy giờ tối, Đồng Ương rời bệnh viện, bắt taxi về nhà.

Mùa hè ở Bắc Thành đã đến, hơn bảy giờ chính là lúc hoàng hôn rực rỡ nhất. Ngồi trong taxi, ngắm nhìn cảnh phố xá sáng đèn vụt qua, Đồng Ương bất giác nhớ lại thời điểm này năm ngoái.

Khi ấy cô vừa tốt nghiệp, đang thực tập ở Úc Chân, mỗi ngày đều như bước vào trận chiến, nhận lương ít ỏi, việc thì làm không xuể, bị quát mắng, bị thao túng tinh thần, bị gia đình ép buộc, bạn trai thì ngoại tình với bạn thân…

Cô nghèo túng, hoang mang, mọi thứ đều tồi tệ, hai bàn tay trắng, tương lai mù mịt.

Còn bây giờ, cô có căn phòng của riêng mình, đã tích lũy được một khoản tiền kha khá, đang làm công việc yêu thích lại có thu nhập tốt, còn có một người bạn trai tuyệt vời. Cô đang dần trở nên mạnh mẽ và tự tin hơn.

Quá khứ dẫu đáng nhớ, nhưng Đồng Ương vẫn thích con người hiện tại của mình hơn.

Chính khoảnh khắc đó, cô lại nhớ đến Chu Bạch Hách.

Đồng Ương và Chu Bạch Hách đều là kiểu người đặt công việc lên hàng đầu, dù yêu nhau cũng không làm lỡ dở công việc. Chu Bạch Hách đi công tác suốt, bay đi bay về là chuyện thường, Đồng Ương đã quen rồi, nhưng hôm nay không hiểu sao lại thấy nhớ anh nhiều đến vậy.

Đồng Ương quyết định, đợi về đến nhà sẽ gọi điện cho anh.

Về đến chung cư Vọng Giang Viên, Đồng Ương đang thay giày ở cửa thì Dư Tiêu từ ngoài về, nghiêm túc nói: “Ương Ương có rảnh không? Em muốn bàn với chị một chuyện.”

“Chuyện gì vậy?”

“Chuyện là em có đứa em họ, trước đây làm hotgirl mạng, giờ muốn chuyển nghề nên đang định chấm dứt hợp đồng với công ty cũ. Nhưng công ty yêu cầu bồi thường 3,1 triệu. Loại vụ án này bên văn phòng luật của chị có kinh nghiệm không?”

Đồng Ương suy nghĩ một lát, đáp: “Vụ kiện hợp đồng lao động bọn chị từng làm không ít, nhưng mỗi vụ lại khác nhau, cần phải xem tình hình cụ thể. Em họ của em ký hợp đồng kinh tế hay hợp đồng lao động?”

Dư Tiêu mơ hồ: “Hai cái đó khác nhau hả?”

“Khác chứ. Em bảo em họ đến văn phòng luật của chị nói chuyện cho rõ.”

Dư Tiêu nói: “Nó đang quay phim ở vùng núi, không tới được, công ty đã kiện nó ra tòa, nó cũng nhận được lệnh triệu tập rồi. Hay là thế này, để nó kết bạn WeChat với chị, hai người nói chuyện trước nhé?”

“Thế cũng được.”

Dư Tiêu chuyển WeChat của cô sang cho em họ. Đồng Ương hỏi: “Em ăn tối chưa?”

“Chưa, tối nay văn phòng có tiệc, em chỉ về thay đồ rồi phải đi ngay.”

Tiễn Dư Tiêu ra cửa, Đồng Ương quay lại phòng, khóa cửa, nằm xuống giường gọi cho Chu Bạch Hách.

Điện thoại đổ chuông hai lần thì được bắt máy. Hôm nay Chu Bạch Hách vừa đi khảo sát công ty chi nhánh về, về đến khách sạn thì nhận được cuộc gọi của Đồng Ương. Giọng anh trầm thấp, ấm áp: “Elise, em đang làm gì thế?”

Miệng Đồng Ương như được quét mật: “Em đang nhớ anh.”

“……”

Đồng Ương lại nói: “Trong đầu toàn là anh.”

Chu Bạch Hách hơi dừng lại, thấy cô hôm nay chủ động lạ thường, anh liền hỏi: “Em uống rượu à?”

“Không có.”

“Thế sao hôm nay nói những lời ngọt ngào vậy?”

Đồng Ương chu môi: “Anh không có tí lãng mạn nào cả, em nói mấy lời ngon ngọt, anh cũng không biết phối hợp. Lẽ ra lúc này anh phải nói ‘anh cũng nhớ em’ chứ?”

Chu Bạch Hách bật cười: “Anh đúng là thiếu lãng mạn thật, vậy phải làm sao đây? Lần công tác này về, tặng em chút lãng mạn nhé?”

“Lãng mạn gì cơ?”

Chu Bạch Hách: “Em nghĩ xem?”

Nghe đến hai chữ “lãng mạn”, đầu Đồng Ương lập tức suy nghĩ lệch hướng, trợn tròn mắt: “Anh Chu, chẳng lẽ… anh định tặng em mấy bộ đồ lót gợi cảm sao?”

Chu Bạch Hách im lặng một lúc, nói: “Nếu em thích, thì anh không phản đối.”

Nói xong, anh nghiêm túc hỏi ý kiến cô, giọng nói thì đứng đắn mà nội dung thì không: “Đồ lót gợi cảm hình như có nhiều kiểu lắm: hầu gái, y tá, còn có cả đồng phục học sinh nữa? Elise, em thích kiểu lãng mạn nào đây?”


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *