SAO CHỔI RƠI XUỐNG
CHƯƠNG 65: Gặp mặt phụ huynh
Biên tập: Pim @CỏHoaLá
–
Giường không sập, nhưng đến khi kết thúc thì đã ướt hoàn toàn, không thể ngủ được nữa.
Chu Bạch Hách ôm cô vào lòng dỗ dành, ân cần hỏi thăm cô có chỗ nào khó chịu không, có chỗ nào đau không, có cần uống thuốc không. Anh hôn liên tục lên mặt Đồng Ương, như thể hôn không bao giờ là đủ.
“Người bẩn, em muốn tắm.” Đồng Ương yếu ớt nói.
Mồ hôi và nước mắt trộn lẫn với nhau khiến cả người khó chịu. Giọng khàn khàn và đôi mắt đẫm lệ như thể cô vừa bị bắt nạt dữ dội.
Chu Bạch Hách hôn lên mí mắt cô: “Được, anh ôm em đi tắm.”
Sau khi xả đầy bồn tắm, Chu Bạch Hách kiểm tra nhiệt độ nước rồi mới thả Đồng Ương vào, lau qua những dấu vết để lại trên người cô. Tắm rửa xong, Chu Bạch Hách lại đặt một căn phòng khác rồi ôm Đồng Ương đến nghỉ ngơi.
Đồng Ương cuộn mình trên giường, đầu gối đỏ bừng vì quỳ quá lâu, chân và eo đau nhức, mỗi lần cử động đều run rẩy. Ít nhất thì cơ thể cũng đã sạch sẽ, cô lười biếng gối đầu lên tay Chu Bạch Hách, ra lệnh: “Xoa bóp cho em.”
“Xoa ở chỗ nào?”
“Bóp vai đi.” Đồng Ương nói, “Cả ngày hôm nay đều đọc hợp đồng, cổ em sắp gãy rồi.”
Đường đường là Tổng giám của của Á Hằng nhưng lại ngoan ngoãn xoa bóp bả vai cho cô, Chu Bạch Hách không chế sức lực, xoa bóp từ vai trái sang vai phải, phục vụ cô một cách tận tình, thoải mái.
Ngày hôm sau, ăn sáng xong, Chu Bạch Hách đưa Đồng Ương đến tòa án.
Sau chuyến công tác dài, Á Hằng có rất nhiều việc cần phải làm, Chu Bạch Hách cũng không thể thoải mái nghỉ ngơi, ở trên đường vẫn luôn trả lời email.
Đồng Ương liếc nhìn một cái, mơ hồ nhìn thấy mấy chữ “kiến trúc”, ân cần hỏi: “Nếu nhiều việc như vậy thì anh trở về Bắc Thành trước đi.”
“Có thể xử lý online.”
Đồng Ương tò mò về mục đích chuyến công tác của anh: “Là chuyện gì vậy? Có thể kể cho em không?”
“Chính quyền thành phố muốn xây dựng một trung tâm phụ ở phía Nam thành phố Bắc Thành. Là chủ đầu tư dự án, Xây dựng Á Hằng đang lựa chọn Kiến trúc và kiến trúc sư.” Chu Bạch Hách tiết lộ, “Kiến trúc rất dễ tìm, nhưng kiến trúc sư thì hơi khó.”
Trước đây, dưới sự lãnh đạo của Chu Thiệu, năm nào Kiến trúc Á Hằng cũng lỗ không ít, không chỉ mất đi một lượng lớn nhân tài mà danh tiếng trong ngành cũng giảm sút. Sau khi nhậm chức, việc đầu tiên Chu Bạch Hách phải làm là dọn dẹp mấy tay râu ria. Bây giờ nội bộ của Kiến Trúc Á Hằng đã được cải tạo hoàn toàn, trong năm đầu cũng đã đạt được những thành tích mới.
Dự án ở trung tâm phụ của thành phố là kết quả của bao công sức từ đội dự án, từng bước trong quy trình đều do chính Chu Bạch Hách đích thân giám sát.
Đồng Ương biết dự án này rất quan trọng với Kiến trúc Á Hằng nên hỏi: “Anh đã có kiến trúc sư phù hợp chưa?”
Chu Bạch Hách khẽ cười: “Tất nhiên rồi, em từng nghe đến Mạnh Viễn Ngang chưa?”
Mạnh Viễn Ngang là kiến trúc sư hàng đầu trong nước, ông ấy là người đứng sau hàng loạt những căn biệt thự màu trắng trên bãi biển California và khu giảng dạy của Học viện Mỹ thuật, từng đoạt giải Pritzker, danh tiếng vang dội cả quốc tế.
Đồng Ương gật đầu: “Nghe rồi, nhưng không quen.”
“Mạnh Viễn Ngang giỏi thiết kế kiến trúc hiện đại, các tác phẩm của ông ấy vừa thực dụng vừa giàu tính thẩm mỹ, chỉ là tính tình có phần lập dị. Dương Triệu đến tìm mấy lần cũng chưa gặp được, e rằng lần này phải đích thân anh đến nói chuyện.”
Đồng Ương hỏi: “Đã hẹn được thời gian chưa?”
“Dương Triệu vẫn đang sắp xếp.”
Lúc nói chuyện, xe cũng vừa đến tòa án, Đồng Ương bảo Chu Bạch Hách đợi trên xe còn mình vào trình bày mục đích đến, thuận lợi lấy được tài liệu liên quan. Cô phân tích xong lại quay về trấn gặp Phương Như Tuyết để bàn bạc kỹ hơn.
Ở lại Vân Xuyên đến thứ Hai, Đồng Ương chuẩn bị kỹ càng cho vụ án của Phương Như Tuyết, chỉ còn chờ mở phiên tòa thì quay lại đây là được. Bên kia, Mục Tình vẫn đang làm thẩm định chi tiết, bảo Đồng Ương về trước.
Máy bay hạ cánh xuống Bắc Thành, Chu Bạch Hách đưa Đồng Ương về chung cư Vọng Giang Viên.
Trước khi xuống xe, anh giữ lấy cô: “Chờ đã.”
“Sao vậy anh?”
Chu Bạch Hách lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ màu đen đưa cho cô: “Mở ra xem đi.”
Bên trong là một đôi hoa tai hình bướm ánh vàng nhạt, Chu Bạch Hách nói: “Thấy trong một bữa tiệc ở Tokyo, cảm thấy rất hợp với em nên anh mua luôn.”
Cặp hoa tai viền kim cương, dưới ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ, Đồng Ương cầm một chiếc lên đeo thử, hỏi: “Đẹp không anh?”
“Đẹp.”
Đồng Ương rất thích, nhưng cảm thấy hơi đắt quá, bèn nói: “Anh đi công tác thôi, sao lại còn mua quà cho em?”
Chu Bạch Hách khẽ cười: “Công tác với tặng quà cho em đâu có mâu thuẫn gì.”
Nghe vậy, Đồng Ương thấy chột dạ.
Cũng là đi công tác, anh Chu còn nhớ mua quà cho cô, còn cô thì về tay không, Đồng Ương ghé lại ôm lấy anh, nhỏ giọng: “Em không có quà cho anh, vậy tặng anh cái này nhé.”
Nói xong, cô đặt một nụ hôn lên má trái của Chu Bạch Hách.
Một nụ hôn đổi lấy một đôi hoa tai mấy chục triệu, Chu Bạch Hách thấy rất xứng đáng, nhìn theo bóng cô rời đi, anh bảo tài xế đưa mình đến Á Hằng.
Buổi chiều có một cuộc họp với bộ phận nghiên cứu phát triển, Chu Bạch Hách bước vào thang máy chuyên dụng cho tổng giám đốc, sờ sờ túi áo, thấy có vật gì đó. Anh lấy ra xem, là một sợi dây buộc tóc màu đen.
Rõ ràng là của Đồng Ương, không biết sao lại lọt vào túi anh, Chu Bạch Hách cất lại, hỏi: “Bên Mạnh Viễn Ngang nói sao rồi?”
“Đã hẹn được rồi ạ, thứ Tư, tại trà quán Cửu Đạo Đường, ông Mạnh sẽ đến gặp anh.”
Sáng hôm sau, Đồng Ương bắt taxi đến văn phòng. Vừa đến nơi, cô chia quà đặc sản mang từ Vân Xuyên về cho đồng nghiệp rồi ngồi vào bàn, tiếp tục nghiên cứu phương án biện hộ cho Phương Như Tuyết.
Vụ này không khó, xem kỹ sẽ thấy nhiều sơ hở ở phía đối phương, Đồng Ương ước chừng tiền vi phạm hợp đồng có thể bồi thường đến 500 ngàn.
Cúi đầu làm việc đến trưa, lễ tân báo có người tìm cô, Đồng Ương ra ngoài, bắt gặp hai gương mặt xa lạ.
Một người đàn ông trung niên tuấn tú cùng một bà lão tóc bạc trắng. Cả hai nhìn cô chăm chú, không rời mắt, nhìn từ đầu đến chân.
Đồng Ương bước lại, mỉm cười: “Xin chào, cháu là luật sư Đồng, xin hỏi có việc gì cần cháu giúp sao?”
Im lặng một lúc, người đàn ông trung niên rụt rè mở lời: “Con là Đồng Ương?”
“Đúng vậy.”
“Là Đồng Lâm nói cho chú biết con đang làm việc ở đây.” Người đàn ông nhìn cô, trong ánh mắt có chút mừng rỡ lẫn bối rối, “Chào con, chú là Mạnh Viễn Ngang. Đây là mẹ chú, bà Lương Cẩn.”
Lương Cẩn hơi hé miệng, vẻ mặt xúc động: “Ôi chao, đôi mắt giống hệt con.”
Đồng Ương sững người, hình như cô… đoán được hai người này đến tìm mình vì điều gì.
Văn phòng đông người, Đồng Ương nói: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé.”
Dưới lầu có một quán cà phê, ba người chọn một góc yên tĩnh ngồi xuống. Mạnh Viễn Ngang và Lương Cẩn cứ nhìn cô mãi khiến cô thấy hơi ngại.
Cô nhấp một ngụm cà phê, mím môi: “Tìm cháu có chuyện gì, hai người cứ nói thẳng đi ạ.”
Mạnh Viễn Ngang khẽ ho nhẹ một tiếng, tay cầm ly hơi run: “Con… mẹ con có bao giờ nhắc đến chú không?”
“Không có, chú và Đồng Lâm có quan hệ gì?”
Mạnh Viễn Ngang trầm mặc, ông cũng không biết nên định nghĩa mối quan hệ ấy như thế nào.
Thời đại học, gia cảnh Mạnh Viễn Ngang không tốt, cha làm công nhân xây dựng, kiếm sống bằng lao động chân tay, mẹ là Lương Cẩn, bán đồ ăn vặt bên công trường, thức khuya dậy sớm để kiếm sống.
Điều duy nhất khiến đôi vợ chồng nghèo này tự hào chính là đứa con trai của họ. Mạnh Viễn Ngang từ nhỏ thành tích học tập đã ưu tú, là học sinh xuất sắc của Khoa Kiến trúc, năm nào cũng có học bổng. Mạnh Viễn Ngang một lòng vì học tập, khác xa với một Đồng Lâm ăn chơi, phóng khoáng.
Ông từng khinh thường Đồng Lâm chỉ biết đến yêu đương, khinh thường Đồng Lâm trượt môn, nhưng ánh mắt lại vô thức bị cô thu hút. Vì cùng ở câu lạc bộ, ông và Đồng Lâm dần trở nên thân thiết.
Gia sư toán cao cấp, xách nước… Mạnh Viễn Ngang không hiểu sao lại giúp Đồng Lâm những việc nhỏ đó. Ông biết Đồng Lâm có bạn trai, cũng biết Đồng coi thường mình. Ông vẫn luôn giấu kín tình cảm mãi cho đến đêm tụ tập câu lạc bộ khi đó….
Một đêm qua đi, họ đã vượt ranh giới.
Chưa để Mạnh Viễn Ngang kịp nói gì, Đồng Lâm đã quyết định trước.
“Chuyện tối qua chỉ là ngoài ý muốn, tôi không hy vọng có người thứ ba biết.” Đồng Lâm mặc xong đồ, cũng không quay đầu lại mà rời đi ngay.
Hai người họ chưa từng gặp lại. Tới gần tốt nghiệp, Mạnh Viễn Ngang mới nghe nói Đồng Lâm và Viễn Đình có con, không chừng là định cư ở Mỹ, sau đó mỗi người đường ai nấy đi, hoàn toàn mất liên lạc.
Cho đến mấy ngày trước, Đồng Lâm đột nhiên liên hệ, nói với ông rằng… ông có một đứa con gái.
Nhìn thấy kết quả giám định ADN, Mạnh Viễn Ngang kinh ngạc đến khiếp sợ, nghi hoặc đều hóa thành vui mừng. Ông quyết định gặp con gái, tốt nhất …. là có thể đón con bé trở về.
Mạnh Viễn Ngang đem kết quả xét nghiệm cho Đồng Ương: “Con xem cái này trước đã.”
Đồng Ương run sợ, cầm lấy xem, một lúc lâu cũng không nói chuyện.
Từng có lúc, cô rất muốn biết ba của mình là ai, bây giờ người đã ở trước mặt, cô ngược lại thấy nhẹ nhõm.
Đồng Ương cúi đầu, “Dù có là quan hệ cha con về mặt huyết thống thì cháu cũng không để tâm. Cháu đã là người trưởng thành rồi, không cần người thân nữa.”
Mạnh Viễn Ngang chấn động, Lương Cẩn cũng ngồi không yên: “Ương Ương, đừng nói vậy mà.”
“Hai người đến tìm cháu, những người khác trong nhà có biết không?”
“Những người khác?”
Đồng Ương: “Vợ chú, con cái chú, họ có biết đến sự tồn tại của cháu không? Các người đến gặp cháu, bọn họ không ý kiến gì sao?”
Mạnh Viễn Ngang thở dài, “Ba không kết hôn, chỉ có một mình con.”
Ông vốn kín tiếng, không giỏi giao tiếp, xuất thân bình thường, muốn thành công phải cố gắng gấp mấy lần người khác. Phần lớn thời gian tuổi trẻ đều gắn liền với công trường. Càng lớn tuổi, càng không còn tâm trí để nghĩ đến chuyện kết hôn.
Biết ông có con gái, người vui nhất chính là Lương Cẩn. Hai vợ chồng già mong chờ có cháu cả đời, cuối cùng cũng được như ước nguyện.
“Cháu ngoan, nghe mẹ cháu nói cháu được bà ngoại nuôi à?” Lương Cẩn đầy thương xót, “Chắc vất vả lắm rồi, theo bọn bà về nhà nhé.”
Diễn biến này hoàn toàn vượt ngoài dự đoán, Đồng Ương sửng sốt, không biết nên trả lời thế nào.
Lương Cẩn muốn đưa cháu gái về ngay hôm đó, nhà cửa đã dọn sẵn, phòng cũng chuẩn bị kỹ, từng món đồ dùng đều do bà tự tay chọn.
So với mẹ mình, Mạnh Viễn Ngang lý trí hơn. Ông hiểu Đồng Ương khó lòng chấp nhận mọi thứ trong thời gian ngắn, càng không thể dễ dàng theo ông về nhà.
Vì vậy, ông nói: “Chuyện về nhà không cần vội, con cứ suy nghĩ đi đã.”
Về lại văn phòng, đầu óc Đồng Ương vẫn trống rỗng.
Một kiến trúc sư danh tiếng lại là cha ruột của cô?
Quá đỗi hoang đường.
–
Thứ Bảy, Chu Bạch Hách đến đón Đồng Ương đi tham dự tiệc mừng thọ.
Mỗi năm, tiệc thọ của Chu Khánh Khang đều được tổ chức rất long trọng, những người đến dự đều là giới giàu sang quyền quý, khung cảnh lộng lẫy khác thường, ai nấy đều ăn vận trang trọng. Tài xế đưa Đồng Ương đến căn hộ Galleta để làm tóc, trang điểm.
Tả Quân dẫn theo chuyên gia tạo hình đến tận nơi, chọn lễ phục, trang điểm… Mất đến hai tiếng đồng hồ mới xong.
Bộ lễ phục là hàng cao cấp đặt riêng của một thương hiệu lớn, chất liệu trắng bạc cùng đá quý đan xen, tựa như sao trời lấp lánh dưới màn đêm. Mái tóc dài của Đồng Ương được búi cao, lộ ra chiếc cổ thon dài.
Đồng Ương rất hiếm khi ăn vận cầu kỳ như vậy, cả người hơi mất tự nhiên nhưng Chu Bạch Hách lại nói cô rất xinh đẹp.
Đồng Ương đùa: “Cảm giác như đi kết hôn vậy.”
Chu Bạch Hách cúi đầu, đích thân đeo cho cô một sợi dây chuyền đá xanh lam, khẽ cười: “Em có thể xem như là diễn tập.”
Tiệc thọ được tổ chức tại Vọng Đông Lâu, xe dừng trước cửa, sau khi xuống xe, Chu Bạch Hách ra hiệu cho Đồng Ương khoác tay mình.
Dù gì cũng là lần đầu tiên xuất hiện công khai, Đồng Ương không tránh khỏi hồi hộp, hít sâu một hơi để giữ dáng vẻ đoan trang, khoác tay anh Chu ung dung bước vào.
Họ đến đúng lúc, vừa đúng sáu giờ, yến tiệc mới bắt đầu.
Sảnh tiệc rộng rãi sáng sủa, hoa tươi rực rỡ, âm nhạc du dương. Chu Khánh Khang ngồi ở ghế chủ tọa, trò chuyện cùng vài đối tác. Khi Đồng Ương và Chu Bạch Hách bước vào, lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người.
Dưới ánh đèn pha lê, thiếu nữ và quý ông sóng bước tiến vào, đứng cạnh nhau trông đẹp đôi đến mức khiến người khác phải ngưỡng mộ.
Hôm nay Chu Bạch Hách mặc lễ phục đen chỉnh tề, thắt cà vạt kiểu Windsor, anh khoác tay Đồng Ương, đi đến ghế chủ vị chào Chu Khánh Khang trước.
“Ông nội, bọn cháu đến rồi.”
Đồng Ương hơi cúi đầu, giọng cung kính nhưng không rụt rè: “Cháu chào ông, cháu tên là Đồng Ương.”
Trước đó trong giới đã lan truyền tin đồn về chuyện tình cảm giữa Chu Bạch Hách và nữ cấp dưới, mọi người đều chờ xem thái độ của ông cụ Chu, giờ phút này đều lặng lẽ dõi theo động tĩnh bên đây.
Chu Khánh Khang gật đầu: “Tới rồi à, dạo này công việc bận không?”
“Cũng tạm ạ.” Đồng Ương tim đập thình thịch, không nhắc đến chuyện lần trước ông Chu thử mình.
Chu Khánh Khang nói: “Ừ, rảnh thì về nhà ăn cơm.”
Đồng Ương từng nghĩ ông cụ Chu khó gần, nhưng hôm nay gặp mặt mới phát hiện ông không đáng sợ như tưởng tượng. Cô gật đầu, đáp: “Vâng ạ.”
Không khí hoà nhã, Chu Bạch Hách nói chuyện vài câu với ông nội rồi có người quen tiến đến bắt chuyện. Trong suốt quá trình đó, Chu Bạch Hách vẫn nắm tay Đồng Ương, không buông ra dù chỉ một chút.
Anh trịnh trọng, công khai tuyên bố với mọi người rằng, Đồng Ương là bạn gái mà anh đã xác định.
Đồng Ương không phải người dễ mất bình tĩnh, huống chi thời gian qua đã được rèn giũa ở văn phòng luật, gặp gỡ nhiều người, cũng dần quen với những dịp trang trọng như thế này. Cô nhận ra, thật ra việc cùng anh Chu đi xã giao như này cô có thể làm rất tốt.
Hôm nay cô mang đôi giày cao gót mười phân, đứng lâu nên chân đau. Giữa buổi tiệc, Chu Bạch Hách đưa cô vào phòng nghỉ ngơi.
“Có muốn thay giày không em?”
“Không cần đâu, thay ra thì bộ váy này sẽ không còn đẹp nữa.” Đồng Ương thắc mắc, “Sao không thấy ba anh đâu?”
Chu Bạch Hách cúi người, quỳ một gối xuống, xoa bóp cổ chân đang đau cho cô: “Ông ta sang Mỹ rồi, sau này em sẽ không gặp lại ông ta nữa.”
Chu Tuần và Giang Huệ đã bị đưa ra nước ngoài cùng nhau. Nếu họ biết điều, Chu Bạch Hách tất nhiên sẽ đảm bảo họ sống không thiếu thốn. Nếu không, người chịu khổ là chính họ.
Đồng Ương ngẩn ra: “Là vì em sao?”
“Không hoàn toàn là vậy.” Chu Bạch Hách đáp.
Chu Bạch Hách rất ghét người cha ấy, trước kia để ông ta về nước là nể mặt Chu Khánh Khang, nhưng lần trước Chu Tuần đến tìm Đồng Ương, thật sự đã chạm đến điểm giới hạn của anh.
Anh ba mươi tuổi rồi, không phải mười ba, nếu đến cả người mình thích cũng không bảo vệ được thì cái chức tổng giám đốc Á Hằng này quả là vô dụng.
Chu Bạch Hách xoa đầu cô: “Tóm lại, em không cần lo lắng chuyện gia đình anh không chấp nhận em nữa.”
Anh Chu nói là làm, thực sự đang giải quyết những điều khiến cô bận lòng.
Đồng Ương cảm động, cũng thấy biết ơn, nhất thời không biết nên nói gì.
Chu Bạch Hách hỏi cô: “Đói không em?”
“Không đói ạ.” Dù sao đây cũng là tiệc thọ của ông cụ, họ không thể vắng mặt quá lâu. Đồng Ương thúc giục: “Chúng ta ra ngoài đi, em sợ có người tìm anh.”
“Không vội, em nghỉ thêm chút nữa đi.”
Mười phút sau, Chu Bạch Hách mới đưa cô trở lại sảnh tiệc. Trong đại sảnh, tiệc thọ vẫn đang diễn ra một cách trật tự.
Chu Bạch Hách nắm tay cô, nhẹ giọng động viên: “Cố thêm nửa tiếng nữa.”
Vừa dứt lời, phía sau có người gọi: “Cậu Chu.”
Chu Bạch Hách và Đồng Ương cùng quay lại, người đến chính là Mạnh Viễn Ngang.
Vài ngày trước, Mạnh Viễn Ngang đã đồng ý hợp tác với Á Hằng. Là kiến trúc sư trưởng khu trung tâm phụ mới của thành phố, đã là đối tác thì tiệc mừng thọ nhà họ Chu tất nhiên có mời ông.
Chu Bạch Hách khẽ mỉm cười, nâng ly sâm panh về phía ông ấy: “Chú Mạnh, cháu kính chú một ly.”
Vừa rồi Mạnh Viễn Ngang đã cảm thấy cô gái bên cạnh Chu Bạch Hách trông quen mắt, giờ nhìn rõ là Đồng Ương, nhất thời sững người.
Ánh mắt ông dừng lại nơi hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau, không khỏi nhíu mày.
Đồng Ương cũng khựng lại, không ngờ lại gặp nhau trong tình huống này.
Chu Bạch Hách không hề nhận ra, giới thiệu: “Đây là kiến trúc sư Mạnh Viễn Ngang.”
Đồng Ương nói: “Em biết ạ.”
Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.