THÁNG TƯ ÔN HOÀ
CHƯƠNG 05: Đi nhờ xe anh
Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá
–
Mấy ngày tiếp theo là kỳ nghỉ Tết Dương lịch, Hứa Thanh Hoà không gặp lại Thời Ôn Lễ nữa.
Ba ngày nghỉ cô chỉ được nghỉ nửa ngày, mà nửa ngày đó còn dùng để viết kiểm điểm, viết đầy cảm xúc chân tình, ngày 4 vừa đi làm đã đem tới văn phòng viện trưởng.
Có lẽ ngay cả viện trưởng Khương cũng không ngờ, một bản kiểm điểm của cô có thể viết dài trọn vẹn ba trang lớn.
Không chỉ có kiểm điểm tự suy ngẫm mà còn có một số ý kiến mang tính xây dựng.
Ý kiến mang tính xây dựng chiếm hơn hai trang cộng thêm hai dòng.
Rất nhiều vấn đề tồn tại trong bệnh viện, viện trưởng Khương không phải không biết, chỉ là muốn thay đổi hiện trạng thì âu là chuyện rất khó.
Suy cho cùng, từ xưa tới nay cải cách vốn chẳng dễ dàng.
Lúc nhận bản kiểm điểm, viện trưởng Khương nói thế này: lát nữa phải họp, tối về nhà tôi sẽ nghiên cứu kỹ, sẽ nghiêm túc cân nhắc kiến nghị của em.
Còn việc viện trưởng rốt cuộc có nghiên cứu hay không, nếu muốn biết thì chỉ cần hỏi Khương Dương là được.
Ưu điểm lớn nhất của cậu nhóc Khương Dương này là chưa bao giờ nói dối.
Bất kể hỏi cậu ta chuyện gì, hoặc là không lên tiếng, hoặc là thao thao bất tuyệt.
Lúc không lên tiếng thì ý tứ đã quá rõ, mọi người đều biết là có ý gì rồi.
Đương nhiên, Hứa Thanh Hoà không rảnh tới mức đi hỏi chuyện này.
Cô hiểu rất rõ, cho dù viện trưởng Khương có nghiên cứu thì cuối cùng chưa chắc đã thực hiện.
Cô biết rõ sẽ không có kết quả, nhưng ngày đó lúc viết kiểm điểm, vẫn viết liền một mạch rất nhiều kiến nghị như vậy.
Ngày 5 tháng 1, ca gây mê đầu tiên của Hứa Thanh Hoà là một ca thay van động mạch chủ của khoa Ngoại tim mạch.
Mổ chính là trưởng khoa khoa Ngoại tim mạch Cố Xương Thân, phụ mổ một là Thời Miểu.
Cô thường xuyên phối hợp với Thời Miểu, hợp tác cùng đội ngũ Ngoại tim mạch từ lâu đã vô cùng ăn ý.
Ca phẫu thuật tiến triển thuận lợi, thời gian gần như tương đương dự tính trước mổ.
Van tim được khâu xong, đuổi khí xong, trưởng khoa Cố lên tiếng: “Mở kẹp chặn. Bác sĩ gây mê, chú ý biến đổi tuần hoàn.”
Hứa Thanh Hoà: “Vâng.”
Trương Tuần đứng bên cạnh, vừa nghiêm túc quan sát đàn chị mình thao tác vừa ghi phiếu gây mê.
Sau ba ngày nghỉ Tết Dương lịch điều chỉnh lại trạng thái, cậu ta miễn cưỡng xem như hồi phục được chút ít.
Còn đàn chị, ba ngày nghỉ mà chị ấy cứng rắn trực hai ngày rưỡi, sắc mặt và tinh thần ngược lại còn tốt hơn cậu ta.
Cậu ta vô cùng ngưỡng mộ kiểu người trời sinh tinh lực dồi dào như đàn chị nhà mình.
Không bao lâu sau, tim bệnh nhân thuận lợi đập trở lại.
Bước then chốt nhất tiếp theo là xác nhận van mới thay có thể hoạt động bình thường hay không.
Cũng đồng nghĩa với việc ca phẫu thuật có thành công hay không.
Hứa Thanh Hoà xoay đầu dò siêu âm, nhìn chằm chằm màn hình, liên tục xác nhận van đóng kín có tốt không, có hở ngược không.
Đây là lần thứ hai từ khi thực tập tới nay Trương Tuần tham gia hỗ trợ ca Ngoại tim mạch.
Lần đầu tiên trong phòng mổ Ngoại tim nhìn đàn chị thao tác siêu âm qua thực quản, cậu ta từng nghĩ đàn chị định tập trung phát triển theo hướng gây mê tim, bởi siêu âm qua thực quản là kỹ năng cốt lõi của gây mê tim.
Ai mà ngờ, đàn chị bỏ lượng lớn thời gian học tập và tinh thông kỹ năng siêu âm tim đỉnh cao, cuối cùng lại ưu tiên chọn Ngoại thần kinh.
Đương nhiên, ở phương diện bảo vệ não, kiểm soát áp lực nội sọ, theo dõi điện sinh lý thần kinh đàn chị cũng vô cùng lợi hại.
Hứa Thanh Hoà lại lần nữa điều chỉnh nhẹ đầu dò siêu âm: “Trưởng khoa Cố, hoạt động van tốt, chưa thấy hở cạnh van rõ ràng, chỉ thấy lượng nhỏ hở ngược ở trung tâm.”
Cho tới lúc cầm máu đóng ngực, nhịp tim và huyết áp của bệnh nhân đều tương đối ổn định.
Trưởng khoa Cố lui sang một bên, ra hiệu cho phụ mổ một của mình là Thời Miểu: “Em đóng ngực đi.”
Hai anh em Thời Miểu và Thời Ôn Lễ ở lĩnh vực ngoại khoa đều cực kỳ có thiên phú.
Có lẽ do yếu tố di truyền, ba và ông nội họ là chuyên gia ngoại khoa, bà nội là chuyên gia gây mê.
Thời Miểu khâu da hoàn tất, trưởng khoa Cố bước xuống khỏi bàn mổ: “Mọi người vất vả rồi.”
Mỗi lần kết thúc phẫu thuật, ông đều nói câu này.
“Thanh Hoà, nhóm phân chuyên khoa cố định, em ưu tiên chọn gì?” trưởng khoa Cố hỏi.
Hứa Thanh Hoà nói: “Dạ ngoại thần kinh.”
Trưởng khoa Cố đùa: “Không ưu tiên chọn Ngoại tim mạch bọn tôi, có phải Thời Ôn Lễ cản em, kiên quyết giữ em ở Ngoại thần kinh không?”
Thời Miểu chen vào: “Phe cánh của anh em có thể làm ra chuyện giành người với chúng ta đấy thầy.”
Trưởng khoa Cố: “Lát về hỏi anh của em đòi lại người nhé.”
Thời Miểu: “Chưa chắc đòi người về được đâu thầy, xuống bàn mổ chúng ta sẽ đi trộm cơm hộp của họ.”
Hứa Thanh Hoà bật cười.
Phẫu thuật kết thúc, nhưng công việc của bác sĩ gây mê còn lâu mới hoàn thành.
Hôm nay nhân lực không đủ, Hứa Thanh Hoà còn phải đưa bệnh nhân từ phòng hồi tỉnh gây mê tới ICU, bàn giao với bác sĩ bên đó.
Tới ICU, đúng lúc Thời Miểu cũng ở đó, sau khi xuống bàn mổ cô ấy qua đây thăm khám vài bệnh nhân Ngoại tim mạch đang trong quá trình hồi phục.
Xong việc, hai người cùng rời đi.
Vì có tầng quan hệ Thời Ôn Lễ này, quan hệ giữa họ thân thiết hơn đồng nghiệp bình thường không ít.
Vừa trò chuyện vừa đi tới khu thang máy.
Hứa Thanh Hoà hỏi cô ấy: “Em ăn trưa chưa?”
“Chưa ạ.”
Hứa Thanh Hoà thuận miệng hỏi: “Đi căn tin hay gọi đồ ăn ngoài?”
Thời Miểu nói: “Dạo này bận quá nên em không có khẩu vị lắm, chồng em đem cơm trưa tới cho em.”
“Ây da ây da, hôm nay chị khỏi cần đi căn tin, ăn cơm cún cũng no rồi.”
Thời Miểu ngượng ngùng cười.
“Bye bye.” Hai người cười vẫy tay với nhau, bước vào hai thang máy khác nhau.
Buổi trưa Hứa Thanh Hoà không gặp Thời Ôn Lễ ở căn tin, sắp ăn xong mới chợt nhớ ra hôm nay là thứ Tư, Thời Ôn Lễ khám ngoại trú cả ngày, sẽ không cất công tới căn tin khu phòng mổ để ăn cơm.
Đang thất thần, trưởng khoa ngồi xuống đối diện cô.
Triệu Minh Đức thấy bộ dạng vừa rồi tâm trí cô không đặt ở đây: “Bảo sao không biết lái xe, ăn cơm cũng có thể thất thần nghĩ bệnh án.”
Hứa Thanh Hoà: “……”
Đâu phải đang nghĩ bệnh án.
Nhưng học sinh ngoan trong mắt giáo viên, bất kể làm gì cũng đều là đang nghiêm túc học tập.
Trưởng khoa nghiêm túc quen rồi, không ai dám đùa với ông, bao gồm cả cô.
Cô hỏi: “Trưởng khoa, có chuyện gì ạ?”
Triệu Minh Đức: “Mấy ngày Tết Dương lịch em cũng không được nghỉ ngơi, thế này đi, ngày mai em nghỉ một ngày.”
Cho dù là người sắt, cũng không chịu nổi thời gian dài quay cuồng liên tục.
Nếu ông còn không cho cô nghỉ thích hợp, ba cô lại sắp gọi điện than phiền ông rồi.
Hứa Thanh Hoà nói ngày mai không nghỉ: “Ngày 9 em nghỉ.”
“Ngày 9 là ngày tốt gì à?”
“Thời Miểu kết hôn ạ.”
“À đúng rồi.”
Triệu Minh Đức nhớ ra, ông cũng nhận được thiệp mời.
Ông tới là để nhắc cô lần nữa, mau chóng bổ sung đủ số lượng ca mổ của các khoa khác.
Mặc dù cô là nhân tài đa chuyên khoa trọng điểm được khoa đào tạo, nhưng bệnh viện có yêu cầu cứng đối với việc thăng chức, trong vòng ba năm gần đây bắt buộc phải tích luỹ đủ số lượng nhất định các ca gây mê của khoa cơ bản.
Mấy năm nay cô chỉ chú tâm vào gây mê Ngoại thần kinh và Ngoại tim mạch, một vài ca gây mê của các khoa cơ bản đều bị bỏ sót, cũng vừa hay nhân cơ hội này bù đắp thiếu sót của cô.
“Thầy vừa xem sổ ghi chép ca phẫu thuật của em rồi, số lượng ca phẫu thuật chỉnh hình em còn thiếu hơi nhiều.”
Hứa Thanh Hoà: “Dạ, năm nay em sẽ bổ sung đủ.”
Nhắc đến khoa chỉnh hình, Triệu Minh Đức lại đau đầu: “Em chỉ là bổ sung số lượng ca phẫu thuật thôi, lâu lâu mới đến phòng mổ chỉnh hình một lần, vậy mà em có thể đắc tội hết toàn bộ bác sĩ 6rưởng khoa khoa chỉnh hình luôn, em giỏi thật đấy!”
Hứa Thanh Hoà không lên tiếng.
Triệu Minh Đức nhắc đến trưởng khoa Liêu của khoa chỉnh hình: “Trưởng khoa Liêu đã tìm thầy mấy lần rồi, nói rất rõ rằng sau này hễ là ca phẫu thuật của ông ấy thì đừng xếp em đi gây mê nữa. Bị ngoại khoa kiên quyết cho vào danh sách đen, Hứa Thanh Hoà, trong khoa gây mê chúng ta em đúng là độc nhất vô nhị.”
Hứa Thanh Hoà không có gì để nói, cúi đầu gắp thức ăn.
Triệu Minh Đức bó tay với tính cách của cô.
Người có năng lực lớn thì tính tình cũng nóng nảy, lần nào ông cũng tự an ủi mình như vậy.
Bình tĩnh lại một chút, Triệu Minh Đức tiếp tục nói: “Không phải em muốn trở thành bác sĩ phó trưởng khoa trẻ tuổi nhất của khoa chúng ta sao? Vậy thì tranh thủ trước khi nộp hồ sơ thăng chức năm sau, mau chóng bổ sung đủ toàn bộ yêu cầu cứng để thăng chức đi.”
“Còn nữa…” Ông nhiều lần nhấn mạnh: “Sau này gặp tình huống cần dừng phẫu thuật thì nói chuyện đàng hoàng với ngoại khoa, đặc biệt là bên chỉnh hình. Nếu còn cứng đầu như vậy nữa, em còn có mối quan hệ tốt không?”
Hứa Thanh Hoà ngẩng đầu, vừa định nói, sao lại không có chứ?
Trong khoa gây mê, có mấy người không thích cô đâu?
Nhưng lời đến bên miệng, cô lại nuốt xuống, chừa cho trưởng khoa chút mặt mũi.
Triệu Minh Đức sao có thể không đoán ra vẻ mặt này của cô là muốn nói gì.
Danh tiếng của Hứa Thanh Hoà bên ngoại khoa không tốt lắm, nhưng đồng nghiệp trong khoa mình đều thích cô.
Bởi vì cô dám đối đầu với ngoại khoa, đặc biệt là còn dám cãi lại ông, mọi người đều nói cả khoa chỉ có mình cô “trị” được ngoại khoa và ông thôi.
Ông tận tình khuyên bảo: “Bây giờ khoa chỉnh hình chỉ còn Ngô Hiểu Phong là vẫn có ấn tượng khá tốt với em, em đừng đắc tội luôn cả cậu ta, không thì số ca em thiếu biết đến ngày nào mới bổ sung đủ?”
Hứa Thanh Hoà không thân với Ngô Hiểu Phong, còn chưa từng được xếp vào ca phẫu thuật của anh ta, bình thường cũng chẳng gặp nhau.
Lần cuối cùng nghe thấy giọng đối phương là ngày biết Thời Ôn Lễ quay về, câu “Vãi cả chưởng! Tôi còn tưởng tôi nhìn nhầm, cậu về lúc nào vậy?” của anh ta đến giờ cô vẫn nhớ rất rõ.
Triệu Minh Đức: “Thầy đã nói với bọn họ rồi, mấy tháng tới mỗi tuần sẽ xếp thêm cho em vài ca phẫu thuật chỉnh hình.”
Vừa nói chuyện chỉnh hình vừa khuyên cô sau này nên nói chuyện uyển chuyển một chút, đừng quá gay gắt. Ăn xong bữa cơm, Hứa Thanh Hoà và Triệu Minh Đức đều hơi khó tiêu.
Quay lại phòng phẫu thuật, Hứa Thanh Hoà xoa xoa dạ dày, sau này lúc ăn cơm tốt nhất vẫn nên tránh trưởng khoa thì hơn.
Buổi chiều là hai ca gây mê của ngoại tổng quát, lúc kết thúc còn chưa đến sáu giờ.
Có thể tan làm đúng giờ, đối với Hứa Thanh Hoà mà nói đúng là xa xỉ.
Từ toà nhà tổng hợp đi ra, cô mở túi lấy ra một gói hạt khô, chính là cái gói mà Thời Ôn Lễ đưa cho cô, mấy ngày nay bận quá không để ý ăn.
Gần đây Thời Ôn Lễ cũng tan làm đúng giờ, về nhà bận chuẩn bị cho đám cưới của em gái.
Xe chạy ngang qua trước toà nhà tổng hợp, một bóng dáng quen thuộc từ trong toà nhà đi ra, vừa đi vừa ăn đồ ăn vặt.
Thời Ôn Lễ dừng xe hạ cửa kính xuống: “Bác sĩ Hứa.”
Hứa Thanh Hoà đột nhiên quay mặt lại.
Thời Ôn Lễ nói qua cửa xe: “Hôm nay tan làm sớm nhỉ.”
Hứa Thanh Hoà nhai hạt khô, mỉm cười đi đến gần nói chuyện với anh: “Hôm nay anh cũng sớm.”
“Hôm nay khám bệnh, đúng giờ là kết thúc rồi.” Thời Ôn Lễ ném áo khoác ở ghế phụ ra ghế sau, nghiêng người mở cửa xe giúp cô.
Hứa Thanh Hoà không khách sáo giả vờ từ chối, cô ngồi lên ghế phụ lái.
Lần cuối cùng đi ké xe anh vẫn là chuyện của một năm trước.
Cửa kính xe kéo lên, Thời Ôn Lễ nhẹ đạp ga.
Trong xe yên tĩnh, chỉ có tiếng sột soạt của túi hạt khô.
Thời Ôn Lễ nghiêng mặt liếc nhìn đồ trong tay cô: “Vẫn là hai gói tôi đưa cô trước Tết à?”
“Ừm.” Hứa Thanh Hoà nhón một miếng nam việt quất khô bỏ vào miệng, chậm rãi nhai, “Mấy ngày nghỉ Tết Dương lịch bận quá, quên mất trong túi còn đồ ăn vặt.”
Cô chuyển đề tài: “Gần đây anh bận chuyện đám cưới chắc cũng bận đến mức chân không chạm đất nhỉ.”
Thời Ôn Lễ nói: “Không ngờ kết hôn lại có nhiều việc phải bận như vậy. À đúng rồi.” Anh nhắc đến chuyện gần đây đang dọn dẹp căn nhà cũ ông bà nội để lại, phát hiện trong tủ sách có mấy cuốn bệnh án gây mê do bà nội viết tay: “Là tổng kết lâm sàng hơn ba mươi năm của bà tôi đấy.”
Anh hỏi cô: “Cô có muốn không?”
Chuyện này còn cần phải nói sao, đương nhiên là muốn.
Nhưng đồ quý giá như vậy, cô sao có thể trực tiếp nhận lấy.
Bà nội anh là chuyên gia trong lĩnh vực gây mê, những bệnh án lâm sàng kinh điển được viết tay, điều đặc biệt còn là trải dài suốt cả sự nghiệp, vô cùng quý giá.
Hứa Thanh Hoà: “Quý quá, tôi mượn xem thử, xem xong sẽ trả anh.”
Thời Ôn Lễ nói: “Có quý giá hơn nữa thì để chỗ tôi với Thời Miểu cũng chỉ bám bụi. Tặng cho bác sĩ chuyên khoa như cô mới có ý nghĩa.”
Cô thích nghiên cứu bệnh án như vậy, đến đi đường cũng suy nghĩ, mấy cuốn tài liệu bệnh án của bà nội đủ cho cô xem một khoảng thời gian.
Mấy cuốn bệnh án đó anh đã mang về căn hộ thuê ngày hôm qua rồi.
Xe rẽ vào khu chung cư, anh dừng ở chỗ thường đậu.
“Cô đợi dưới lầu đi, tôi lên lấy.”
Nói rồi, Thời Ôn Lễ tháo dây an toàn.
Hứa Thanh Hoà xuống xe: “Tôi lên lấy cùng anh, đỡ cho anh phải đi tới đi lui.”
Thời Ôn Lễ cầm áo khoác từ ghế sau, hai người một trước một sau đi vào cửa toà nhà.
Hứa Thanh Hoà đi phía sau, nhìn anh vừa đi vừa mặc áo khoác màu nâu, bên trong là áo màu đen, tôn lên dáng người cao ráo tuấn tú.
Bình thường anh không có thời gian đi dạo phố mua quần áo, áo khoác đa phần đều do Thời Miểu mua cho anh.
Bất kể gu thẩm mỹ hay chất liệu đều thuộc hàng thượng hạng.
Nhà Thời Ôn Lễ thuê đối diện nhà em gái, nhà em gái đã hết hạn thuê từ lâu, chuyển đến nhà tân hôn ở rồi.
Hai người ra khỏi thang máy, đèn cảm ứng ở hành lang sáng lên.
Hứa Thanh Hoà không xa lạ với kiểu căn hộ của toà nhà này, lúc mới đi làm cô cũng từng thuê căn hộ cùng kiểu như vậy.
Vì muốn cô mỗi ngày ngủ thêm nửa tiếng nên lúc đó ba mẹ đã thuê nhà cho cô trong khu dân cư này, lại lo cô một mình không chăm sóc tốt cho bản thân nên dứt khoát mua luôn căn hộ cao cấp chuyển tới ở cùng cô.
Trùng hợp là Thời Ôn Lễ cũng thuê nhà trong cùng khu dân cư này.
Cô biết trước đây Thời Miểu ở đối diện anh nên thuận miệng hỏi: “Thời Miểu không ở đây nữa, còn anh thì sao? Nhà hết hạn thuê rồi sẽ tiếp tục thuê hay đổi sang khu gần Thời Miểu hơn?”
“Không thuê nữa, định mua một căn ở khu dân cư cùng chỗ nhà tân hôn của Thời Miểu.”
Hứa Thanh Hoà gật đầu: “Mua cùng một khu dân cư cũng tốt, ở gần tiện chăm sóc lẫn nhau.”
Điều đó cũng có nghĩa ngày anh chuyển đi sẽ không còn xa nữa.
Trong lòng cô đã chuẩn bị từ sớm, cũng cảm thấy anh đúng là nên chuyển đi, Thời Miểu không còn ở đây nữa, anh về nhà chỉ có một mình, quá lạnh lẽo, nhưng trong lòng vẫn có chút không nỡ.
“Trước khi anh chuyển đi tôi mời anh ăn một bữa, cảm ơn anh mấy năm nay cho tôi đi ké xe.”
Thời Ôn Lễ đi phía trước mở cửa, không nghĩ nhiều: “Không cần khách sáo, mấy năm nay tổng cộng cô cũng chẳng ngồi được mấy lần.”
Thời gian tan làm của họ không giống nhau, chỉ thỉnh thoảng mới tình cờ gặp được.
“Vẫn phải mời chứ.” Hứa Thanh Hoà đùa: “Trước đây ngồi ít không sao, đợi tôi mời xong bữa này, tranh thủ trước khi anh chuyển đi ngồi thêm vài lần.”
Thời Ôn Lễ cười: “Không đến mức đó. Dù chuyển đi rồi, hôm nào gặp cô tan làm tôi đưa cô về, cũng chỉ đi đường vòng thêm vài phút thôi, không sao cả.”
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤
Hóng từng ngày 🥲