Tháng Tư Ôn Hoà chương 09

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 09: “Không ai hợp hơn hai người cả.”

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Chuyện viện trưởng Khương muốn giới thiệu đối tượng xem mắt cho anh, Thời Ôn Lễ đã sớm có chuẩn bị tâm lý rồi.

Trước đó, Khương Dương đã nhắc bóng gió lẫn dặn trực tiếp với anh không chỉ một lần.

Nhưng anh có nằm mơ cũng không ngờ viện trưởng sẽ nói thẳng chuyện đó ngay trước mặt một người khác.

Triệu Minh Đức ngồi bên cạnh lại càng không ngờ hơn, viện trưởng không hề né tránh ông, đúng là chẳng xem ông như người ngoài.

Trong lúc nhất thời, ba người ngồi đó đều mang nỗi tâm tư riêng.

Viện trưởng Khương âm thầm suy nghĩ, phải làm sao mới khiến Thời Ôn Lễ đồng ý gặp đối phương một lần.

Thời Ôn Lễ thì cân nhắc, phải từ chối khéo thế nào mới không làm mất mặt viện trưởng Khương.

Còn về phần Triệu Minh Đức, trong lòng ông chua xót không thôi.

Rõ ràng lúc nãy ông đã định nói chuyện xem mắt với Thời Ôn Lễ, ai ngờ đúng lúc này viện trưởng Khương lại tới.

Ông chỉ chậm đúng một bước.

Nếu Thời Ôn Lễ đồng ý đi xem mắt với viện trưởng Khương, lại vừa ý đối phương thì ông phải làm sao?

Ông ăn uống thất thần, lặng lẽ nhìn Thời Ôn Lễ đối diện một cái.

Thật lòng ông mong cậu ấy có được nhân duyên tốt đẹp.

Nhưng lại mong cậu ấy tốt nhất là nên từ chối viện trưởng Khương.

Viện trưởng Khương tiếp tục, tỉ mỉ giới thiệu tình hình gia đình người bạn này với Thời Ôn Lễ, bạn ông họ Tề: “Lão Tề với gia đình em rể của cậu có mối quan hệ khá tốt. Ở đám cưới Thời Miểu, lão Tề nghe nói từ nhỏ cậu đã nuôi em gái khôn lớn thì càng khen cậu không ngớt lời.”

Trong đám cưới em gái, Thời Ôn Lễ không nhớ nổi có bao nhiêu bậc cha chú hỏi anh lập gia đình chưa?

Vừa nghe nói anh chưa lập gia đình, ai nấy đều cực kỳ nhiệt tình, muốn giới thiệu đối tượng cho anh.

Viện trưởng Khương bổ sung thêm: “Nhà lão Tề không giống mấy gia đình giàu khác, chẳng có mấy chuyện thị phi rùm beng gì đâu. Tình cảm gia đình tốt lắm, nếu không tôi cũng chẳng nhiều chuyện làm mai cho hai đứa cậu.”

Gia thế bạn ông, nhân phẩm và năng lực của con cái đều cực kỳ xuất sắc.

Giới thiệu xong, ông không vội hỏi suy nghĩ của Thời Ôn Lễ mà quay sang tìm kiếm sự đồng tình từ người bên cạnh: “Trưởng khoa Triệu, ông là người từng trải, thấy nhiều chuyện rồi. Cô gái này bất kể là điều kiện gia đình hay năng lực cá nhân, có phải đều rất xứng đôi với Ôn Lễ không?”

Triệu Minh Đức còn có thể nói gì đây?

Ông gật đầu, trái lương tâm nói: “Khá tốt.”

Viện trưởng Khương lúc này mới nhìn sang Thời Ôn Lễ: “Mắt nhìn của Trưởng khoa Triệu đâu có tầm thường, ngay cả ông ấy cũng xem trọng hai đứa.”

Triệu Minh Đức: “……”

Thời Ôn Lễ trước tiên cảm ơn viện trưởng Khương, rồi uyển chuyển nói: “Viện trưởng Khương, thầy cũng biết Ngoại thần kinh của bọn em bận thế nào mà.”

Viện trưởng Khương đương nhiên biết, nhưng không định vì vậy mà buông tha: “Có bận thế nào cũng không thể làm lỡ chuyện kết hôn lập gia đình của cậu được đâu.”

Ông tận tình khuyên bảo: “Em gái cậu cũng kết hôn rồi, không cần cậu phải lo nữa, nên để tâm chuyện hôn nhân đại sự của bản thân hơn đi. Cậu lập gia đình rồi, em gái cậu chẳng phải cũng yên lòng sao?”

Bao năm nay Thời Ôn Lễ không để tâm chuyện yêu đương hôn nhân, một mặt là công việc bận, mặt khác cũng vì phải chăm sóc em gái Thời Miểu.

Thời Ôn Lễ liên tục bày tỏ cảm ơn: “Làm thầy phải nhọc lòng rồi.”

Anh cố gắng nói uyển chuyển nhất có thể, vừa từ chối ý tốt này, lại không đến mức khiến lãnh đạo mất mặt.

“Viện trưởng Khương, thầy hiểu rõ hoàn cảnh gia đình em hơn bất kỳ ai, trạng thái hiện tại đối với em mà nói, là rất khó có được. Thời Miểu đã có gia đình, có người chăm sóc, em không cần lo em ấy một ngày nào đó chịu uất ức mà không có ai để tâm sự nữa.”

“Đề tài nghiên cứu em đã xin, nếu không có gì bất ngờ thì sau Tết sẽ được duyệt.”

Anh tận hưởng cuộc sống như vậy, cho nên hai năm tới đây sẽ không tính đến chuyện kết hôn.

Viện trưởng Khương im lặng chốc lát, hiểu thì hiểu, nhưng vẫn cố hết sức muốn tác thành: “Ôn Lễ, đừng vội từ chối, hai đứa còn chưa gặp mặt, sao biết có hợp hay không? Nhỡ đâu hai đứa lại hợp tính thì sao?”

Giọng Thời Ôn Lễ bình hoà, nhưng lời nói đã không còn chừa đường lui: “Cho dù hợp tính, có lẽ cũng không có duyên đó. Mấy hôm trước gia đình em rể của em cũng muốn giới thiệu đối tượng cho em, em cũng từ chối rồi. Hiện tại em chưa tính chuyện lập gia đình, chỉ muốn cùng Trưởng khoa của bọn em xây dựng khoa Ngoại thần kinh thật tốt, giúp thầy giữ gìn bộ mặt của bệnh viện.”

Trên đầu bị ụp một câu tâng bốc to tướng, viện trưởng Khương dở khóc dở cười.

Lời đã nói tới mức này, ông cũng không tiện ép nữa, dưa chín ép không ngọt.

Tảng đá trong lòng Triệu Minh Đức cuối cùng cũng được đặt xuống.

Buổi chiều còn có ca gây mê, ông lấy cớ phải vội về phòng mổ, bắt đầu ăn như hổ đói.

Viện trưởng Khương thì ăn không ngon đến vậy.

Sau bữa cơm, viện trưởng Khương gọi lại cho bạn thân, nói hai đứa nhỏ không có duyên.

Bạn thân vô cùng đau lòng: “Không phải hai đứa nhỏ không có duyên, mà là ông không biết làm mai đấy!”

Viện trưởng Khương: “……”

Đây là lần đầu tiên ông nghe kiểu trách người mai mối như thế.

Bạn ông: “Thôi thôi, để tôi tự nghĩ cách vậy.”

Viện trưởng Khương tưởng rằng: “Tề Nhược cũng để mắt tới Thời Ôn Lễ à?”

Bạn ông: “Tiểu Nhược còn chưa biết tôi giới thiệu đối tượng xem mắt cho nó.”

Viện trưởng Khương: “……”

Ông đã nói rồi, với tính cách của Tề Nhược, sao có thể vội vàng bước vào hôn nhân.

Hoá ra chỉ có một mình bạn ông ở đây bận bịu mai mối hai người họ.

Có điều, cũng không thể trách bạn ông cố chấp như vậy.

Nếu bản thân ông có một cô con gái đương tuổi kết hôn, ông cũng muốn tìm một chàng rể như Thời Ôn Lễ, tướng mạo tuấn tú, có trách nhiệm có bản lĩnh, mới hơn ba mươi tuổi đã là bác sĩ Phó trưởng khoa Ngoại thần kinh, tiền đồ vô hạn.

Chiều hôm đó Thời Ôn Lễ không có ca mổ, ăn cơm xong chuẩn bị về khoa để chủ trì các buổi giao ban giảng dạy.

Triệu Minh Đức phải về phòng mổ số 25, ra khỏi nhà ăn, hai người không cùng đường.

Ông lo nếu bây giờ không tác hợp, lỡ đâu lại bị người khác nhanh tay hơn giành trước.

Biết rõ thời điểm không thích hợp, Triệu Minh Đức vẫn cắn răng, quay sang nhìn Thời Ôn Lễ: “Phó trưởng khoa Thời, có hai ba phút không? Tôi muốn nói với cậu chuyện này.”

Thời Ôn Lễ cười nói: “Ngần ấy thời gian thì vẫn có ạ.”

Để tiết kiệm thời gian cho Triệu Minh Đức, anh chỉ hướng phòng mổ số 25: “Trưởng khoa Triệu, chúng ta vừa đi vừa nói, em đi thang máy phía tây xuống.”

Căn tin nằm phía đông, đi thang máy phía bên kia phải băng ngang cả tầng.

Triệu Minh Đức hơi ngại: “Vốn dĩ là tôi làm mất thời gian của cậu, kết quả còn bắt cậu đi vòng xa như vậy.”

Thời Ôn Lễ nói: “Không sao, chỉ đi thêm mấy bước thôi.”

Anh chủ động hỏi: “Thầy muốn nói với em về bác sĩ Hứa à?”

Anh đoán hơn 50% là Trưởng khoa Triệu muốn nhờ anh, lỡ như Hứa Thanh Hoà xảy ra bất đồng với phó, trưởng khoa nào của Ngoại thần kinh thì hy vọng anh giúp đứng giữa để điều hoà, tránh cho đôi bên có khúc mắc.

Dù sao Hứa Thanh Hoà đã cố định trong nhóm gây mê Ngoại thần kinh, sau này sẽ luôn làm việc với Ngoại thần kinh, với tư cách Trưởng khoa gây mê, đương nhiên ông hy vọng cô có thể hoà thuận với cộng sự.

Triệu Minh Đức đáp: “Đúng là liên quan tới Thanh Hoà.”

Thời gian gấp gáp, ông chẳng quan tâm lời mở đầu có ăn nhập hay không, thẳng thắn kéo sang chuyện xem mắt: “Cái tính ương bướng của Thanh Hoà, đừng nói viện trưởng Khương đau đầu mà ngay cả ba nó cũng bó tay. Bao năm nay nó chỉ biết làm việc, chuyện cá nhân cứ thế bị chậm trễ, ba nó sốt ruột lắm.”

Đối với chuyện cá nhân của Hứa Thanh Hoà, Thời Ôn Lễ không đề phòng, thuận miệng tiếp lời: “Nghe nói giáo sư Hứa gấp tới mức muốn đi Ung Hoà Cung thắp hương rồi.”

“Chẳng phải vậy sao. Lão Hứa làm nghiên cứu vi điện tử, chuyên gia ngành bán dẫn, vì con gái mà ngay cả mấy chuyện huyền học cũng tin luôn rồi.”

Triệu Minh Đức không ngờ ngay cả chuyện Hứa Bỉnh Đạc định đi thắp hương Thời Ôn Lễ cũng biết, nhờ vậy mà giúp ông khỏi cần dài dòng tìm mở bài.

Ông đổi hướng câu chuyện: “Thế nên lão Hứa quay đầu tìm tôi, nhờ tôi giới thiệu đối tượng cho Thanh Hoà.” Giữa câu ngừng lại một nhịp, rồi mang theo vài phần đùa giỡn: “Cậu đoán xem, lão Hứa nhắm ai làm con rể?”

Thời Ôn Lễ: “……”

Chuyện này còn cần đoán sao.

Ánh mắt của Trưởng khoa Triệu đã nói lên tất cả.

Anh bất lực bật cười, hôm nay anh đâm trúng ổ xem mắt rồi sao?

“Trưởng khoa Triệu, em và bác sĩ Hứa là bạn bè.”

“Là bạn cũng không cản lão Hứa nhận định cậu làm con rể đâu.”

“……”

“Thanh Hoà còn chưa biết chuyện này.” Triệu Minh Đức nói thẳng trước: “Tôi biết hai người các cậu có quan hệ tốt, cậu cũng là một trong số ít bạn bè trong bệnh viện của Thanh Hoà, cho nên trước khi tìm cậu, tôi đã cân nhắc hết lần này tới lần khác. Nếu cậu là kiểu người như Khương Dương thì tôi sẽ không tác hợp.”

Khương Dương vô tội nằm không cũng trúng đạn.

Triệu Minh Đức dám thẳng thắn nói rõ chuyện tác hợp, chính là nhắm vào việc Thời Ôn Lễ làm người ổn trọng, xử sự thoả đáng.

Cho dù anh khéo léo từ chối xem mắt, cũng nhất định giữ kín như bưng, sẽ không khiến Thanh Hoà rơi vào lúng túng.

Thời Ôn Lễ khó mà tưởng tượng nổi cảnh tượng mình và Hứa Thanh Hoà đi xem mắt.

Từ bạn bè đột ngột biến thành đối tượng xem mắt, nhất thời anh hoàn toàn không nhập vai nổi.

Đúng lúc này, cửa cảm ứng phòng mổ số 12 họ đi ngang qua bỗng mở ra.

Người bước ra từ bên trong chính là Hứa Thanh Hoà, hôm nay đội mũ phẫu thuật hình gấu nhỏ.

Cô phụ trách gây mê phòng mổ số 11 và 12, đang định qua phòng mổ bên cạnh dặn dò bác sĩ gây mê phụ.

Ai mà ngờ trùng hợp như vậy, vừa mở cửa đã đụng ngay Thời Ôn Lễ và Trưởng khoa.

Thời Ôn Lễ đành giả như không có gì, giống như bình thường ôn hoà chào cô: “Hôm nay là ca Ngoại tim mạch à?”

Hứa Thanh Hoà cười gật đầu: “Đúng vậy.”

Cô còn tưởng anh và Triệu Minh Đức đang trao đổi phương án gây mê, không nghĩ nhiều, vội vàng đi sang phòng mổ bên cạnh.

Cho tới khi cửa phòng mổ số 11 đóng lại, Triệu Minh Đức mới lần nữa lên tiếng: “Tôi biết, lúc này lại giới thiệu đối tượng xem mắt cho cậu thì không thích hợp. Nhưng nếu tôi không tranh thủ một lần, lại sợ sau này hối hận không kịp.”

“Lúc nãy cậu nói với viện trưởng Khương tạm thời không muốn lập gia đình, muốn đặt tinh lực vào việc xây dựng khoa Ngoại thần kinh. Tôi cũng đi qua độ tuổi của cậu rồi, hoàn toàn hiểu cách làm của cậu. Dù sao thì lập gia đình đồng nghĩa với trách nhiệm, nếu vì đủ loại nguyên nhân mà không thể gánh vác trách nhiệm đó, vậy chọn tạm thời không kết hôn là đúng đắn.”

Thời Ôn Lễ không ngắt lời Triệu Minh Đức, kiên nhẫn chờ đối phương nói xong.

Triệu Minh Đức chớp mọi cơ hội: “Cậu cũng biết, điều Thanh Hoà hứng thú nhất chính là gây mê Ngoại thần kinh. Bất kể sau này Ngoại thần kinh các cậu triển khai kỹ thuật mới gì, nghiên cứu ra phương án phẫu thuật tiên tiến nào, đều không thể thiếu nhóm gây mê đồng bộ với các cậu.”

“Thậm chí em ấy có thể cùng cậu vai kề vai đào sâu kỹ thuật mới.”

“Nếu hai người đều muốn dồn tinh lực vào công việc, vậy kết hôn đối với hai người toàn là lợi ích, không có một chút bất lợi nào.”

“Công việc hai người ăn ý, ngoài đời lại hiểu nhau. Tôi ích kỷ cho rằng, không ai hợp hơn hai người cả.”

Trong lúc nói chuyện, đã sắp tới cửa phòng mổ số 25.

Hai người không hẹn mà cùng dừng bước.

Triệu Minh Đức chân thành nói: “Nói với mấy đứa trẻ các cậu một câu thật lòng, bác sĩ ngoại khoa mà không tìm người cùng ngành thì hôn nhân rất khó bền lâu. Đương nhiên, bền lâu chắc chắn vẫn có. Cũng không phải tìm người cùng ngành là nhất định sống với nhau cả đời, nhưng người cùng ngành ít nhất có thể thấu hiểu lẫn nhau.”

Ông lấy một ví dụ rất thích hợp: “Hẹn hò được nửa chừng, điện thoại cấp cứu tới, nửa kia của cậu nếu không cùng ngành thì có thể thông cảm cho cậu một hai lần. Một hai năm nói không chừng cũng có thể thông cảm, nhưng thời gian lâu hơn thì sao?”

“Nếu cậu hẹn hò với Thanh Hoà thì sẽ không có kiểu mâu thuẫn này, nói không chừng điện thoại cấp cứu mà em ấy nhận được còn nhiều hơn cậu đấy.”

Thời Ôn Lễ bật cười.

Trước ngày hôm nay, anh không phát hiện Trưởng khoa Triệu lại khéo ăn khéo nói như vậy.

Triệu Minh Đức đặt mình vào hoàn cảnh của anh mà nói: “Đương nhiên, đột nhiên phải xem mắt với đồng nghiệp đã quen biết nhiều năm, cửa ải tâm lý này rất khó lập tức vượt qua. Cậu không cần vội trả lời tôi, cho cậu vài ngày nghiêm túc suy nghĩ. Dù sao đây cũng là chuyện cả đời.”

“Tôi tác hợp hai đứa, không chỉ vì ba Thanh Hoà là bạn học cũ của tôi, chủ yếu là vì cậu và Thanh Hoà đều ưu tú như vậy, nếu thật sự thành đôi thì cũng xem như là một giai thoại.”

Trưởng khoa Triệu nói chuyện có chừng mực, Thời Ôn Lễ không từ chối ngay tại chỗ.

Anh không từ chối cũng vì Hứa Thanh Hoà khác với những đối tượng xem mắt khác, cần phải đối đãi cẩn thận.

Đây là lần Thời Ôn Lễ đứng nói chuyện lâu nhất ở trước cửa phòng mổ.

Cả buổi chiều hôm đó cũng trở nên dài hơn thường ngày rất nhiều.

Buổi chiều Hứa Thanh Hoà đột nhiên nhận thêm một ca phẫu thuật bóc tách động mạch chủ type A, bệnh nhân được chuyển tới từ bệnh viện gần đây vào sáng nay.

Lúc nhập viện bệnh nhân đã hôn mê, sau khi nỗ lực cấp cứu ở khoa cấp cứu, các dấu hiệu sinh tồn đã tạm thời ổn định.

Trưởng khoa Cố vừa hoàn thành ca phẫu thuật trước, bước nhanh vào phòng mổ, xem bệnh án và phim chụp của bệnh nhân, xác định phương án phẫu thuật.

Trước bàn pha thuốc, Hứa Thanh Hoà dùng tốc độ nhanh nhất để pha thuốc, rút thuốc.

Hết ống này tới ống khác.

Sự ổn định dứt khoát đó là điều Trương Tuần luôn muốn luyện thành.

Kỹ thuật viên tuần hoàn ngoài cơ thể khẩn cấp thiết lập hệ thống tuần hoàn ngoài cơ thể, ca phẫu thuật áp dụng ngừng tuần hoàn hạ thân nhiệt, tưới máu não chọn lọc hai bên.

Khi cuộc phẫu thuật tiến hành được hơn nửa, độ bão hoà oxy não của bệnh nhân đột nhiên giảm mạnh.

Giọng Hứa Thanh Hoà căng lên: “Trưởng khoa Cố, oxy não bên phải tụt nghiêm trọng!”

Cố Xương Thân lập tức dừng thao tác nối mạch.

Hứa Thanh Hoà nhanh chóng kiểm tra nguyên nhân, đường thở không có vấn đề, vị trí ống nội khí quản không có vấn đề.

Kỹ thuật viên tuần hoàn cũng lập tức kiểm tra đường ống, không có tắc nghẽn.

Ngay sau đó điều chỉnh lưu lượng và áp lực tưới máu một bên, nhưng oxy não không tăng trở lại.

Điều chỉnh thêm lần nữa vẫn không có phản ứng.

Tất cả nguyên nhân có thể nghĩ tới đều đã kiểm tra qua, vẫn không được.

Hứa Thanh Hoà quay sang nhìn Cố Xương Thân: “Trưởng khoa Cố, có thể là cổ bị chèn ép.”

Sau khi Cố Xương Thân xác nhận sẽ không ảnh hưởng vùng phẫu thuật, Hứa Thanh Hoà cẩn thận điều chỉnh nhẹ cổ bệnh nhân.

“Oxy não trở lại rồi!”

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Bảy giờ tối, ca phẫu thuật thuận lợi hoàn thành.

Khương Dương là phụ mổ hai, xuống bàn mổ xong mệt tới mức ngồi phịch xuống đất, dựa tường nhắm mắt vài phút.

Mấy ngày nay quay cuồng liên tục, một ngày đứng hơn chục tiếng, ở trên bàn mổ thì không thấy gì, vừa xuống khỏi bàn mới cảm giác một bước cũng không đi nổi.

Hứa Thanh Hoà bàn giao ở phòng hồi tỉnh gây mê xong quay lại thấy Khương Dương vẫn dựa vào tường, trông như đã ngủ mất.

Cô nhẹ nhàng vỗ cậu ta: “Ngủ thế này không thoải mái đâu, mau về nhà đi.”

Khương Dương mở mắt: “Bệnh nhân thế nào rồi?”

“Hiện tại tình hình ổn định, chắc không có vấn đề lớn.”

Khương Dương gật đầu, chống tay xuống đất định đứng dậy.

Hứa Thanh Hoà thấy cậu ta đứng lên cũng khó khăn, kéo cậu ta một cái.

“Cảm ơn chị.”

Hai người cùng rời khỏi phòng mổ.

Khương Dương đột nhiên nhớ ra: “Đúng rồi chị, em nhớ hình như chị ở cùng khu dân cư với anh Thời?”

Hứa Thanh Hoà gật đầu: “Đúng vậy.”

“Vậy vừa hay, lát nữa chị đi xe em đi. Em với anh Thời bàn nhau rồi, tối nay qua nhà anh ấy ăn hoành thánh cà chua.”

Nói tới đây, Khương Dương đề nghị: “Hay chị dứt khoát đi cùng em tới nhà anh Thời ăn hoành thánh luôn đi. Đông người cho vui. Em gọi báo anh Thời một tiếng.”

Hứa Thanh Hoà đã muốn nếm thử tay nghề của Thời Ôn Lễ từ lâu nên không từ chối.

Khương Dương cực kỳ nhiệt tình, lập tức gọi điện cho Thời Ôn Lễ.

Thời Ôn Lễ đã về tới nhà, đang chuẩn bị nguyên liệu.

“Anh Thời, anh về nhà rồi đúng không? Em với chị Thanh Hoà vừa xuống bàn mổ, cùng qua chỗ anh nhé.”

Thời Ôn Lễ không kịp đề phòng.

Khương Dương: “Anh không cần nấu nhiều hoành thánh đâu, em tiện mua thêm ít xiên nướng mang qua, khoảng nửa tiếng nữa là tới nhà anh.”

Thời Ôn Lễ không ngờ nhanh như vậy đã phải gặp lại Hứa Thanh Hoà.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

4 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Mqh bị thành ra có chút thay đổi, chuyển biến trong tâm lý hành vi của anh cũng hợp lí. Nhưng t vẫn hơi xót chút xíu cho nữ9 🥲🥲

  2. Chắc là họ nhà Tề Chính Sâm quá. Giờ lâu quá k lục lại gia phả của MTN viết nên k nhớ lắm.
    Đoạn mà tg viết cho nệm Nam9 biết trước đối tượng và là người quyết định thì rất là hay nhé. Vừa tinh tế và chủ động, sẽ là điểm quan trọng trong mối quan hệ của nanu9 nè

  3. Chắc người viện trưởng Khương định mai mối cho Ôn Lễ là dòng họ Tề nhà Tề Chính Sâm rồi :))