THÁNG TƯ ÔN HOÀ
CHƯƠNG 17:
Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá
–
Người của khoa Gây mê lần lượt đến nơi, họ ngạc nhiên vì sáng sớm mà Thời Ôn Lễ lại có mặt trong văn phòng của họ.
Mọi người đều nhiệt tình chào hỏi anh, không hẹn mà cùng hỏi một câu: “Phó khoa Thời, chào buổi sáng. Hôm nay sao lại có thời gian qua đây vậy?”
Anh cũng lặp lại mấy lần: “Mang bữa sáng cho bác sĩ Hứa.”
“Mọi người làm việc nhé.” Anh rời khỏi văn phòng khoa Gây mê.
Hứa Thanh Hoà mở túi giữ nhiệt ra, bên trong có hai hộp lớn bánh hành, một hộp sữa và một hộp trái cây cắt sẵn thật lớn.
Sữa là chuẩn bị riêng cho cô, còn bánh hành và trái cây đủ để chia cho các đồng nghiệp chưa ăn sáng cùng nếm thử.
Phương Vũ lập tức ghé sát lại: “Mau mau mau, mở bánh hành ra cho tôi ngửi thử nào!”
Hứa Thanh Hoà cười: “Hôm nay ăn no luôn.”
Những đồng nghiệp khác tới văn phòng sớm cũng ùa đến. Trước đây chỉ biết nhìn người bên khoa Ngoại thần kinh khoe bánh hành trong các nhóm hóng chuyện, hôm nay cuối cùng cũng đến lượt họ rồi.
“Khoan ăn đã khoan ăn đã, để tôi chụp hình trước!”
“Bác sĩ Phương, cô che mất rồi!” Vừa nói vừa đẩy đầu Phương Vũ sang một bên.
Mấy người chụp ảnh xong, hài lòng kéo ghế lại, ngồi quây quanh bàn làm việc của Hứa Thanh Hoà ăn uống.
Ăn một miếng mới hiểu vì sao bên khoa Ngoại thần kinh thỉnh thoảng lại la hét đòi Thời Ôn Lễ mời bánh hành.
Ăn đến miếng thứ hai thì không nhịn được cảm thán: “Nếu có ngày phó khoa Thời không muốn làm Ngoại thần kinh nữa, ra cổng bệnh viện dựng quầy bán bánh hành ăn sáng cũng phát tài. Nếu anh ấy mở quầy, tôi nghỉ việc đi căng túi ni lông phụ anh ấy luôn.”
Phương Vũ phì cười: “Biến đi!”
“Tôi không đùa đâu, nói thật đó. Người như phó khoa Thời làm gì cũng phát tài được. Nhìn nhóm nghiên cứu của anh ấy đi, ai mà không được anh ấy kéo bay lên chứ? Làm sếp còn cực kỳ hào phóng, chưa bao giờ tiếc tài nguyên.”
Nhắc tới Thời Ôn Lễ là luôn có vô số chủ đề để nói.
Mọi người tò mò không biết rốt cuộc anh thích kiểu người thế nào. Không tìm bạn gái thì thôi, nhưng chắc chắn phải có hình mẫu lý tưởng chứ.
“Hồi đại học phó khoa Thời thích kiểu con gái nào nhỉ?”
“Ai mà biết được, có ai trong số chúng ta học cùng trường với anh ấy đâu.”
Thật ra cho dù cùng trường thì cũng lệch nhau mấy khóa, căn bản chẳng có cơ hội quen biết.
“Ngô Hiểu Phong chắc biết hình mẫu lý tưởng của phó khoa Thời đấy.”
“À đúng rồi, họ là bạn cùng trường.”
Lúc này mọi người mới chợt nhận ra hôm nay cái tên Ngô Hiểu Phong là một từ khóa nhạy cảm.
Đã nhắc tới rồi, mấy người liền bàn bạc cách giúp Hứa Thanh Hoà hòa hoãn quan hệ với Ngô Hiểu Phong.
Lúc này Hứa Thanh Hoà đang ăn bánh hành, lại nhận được tin nhắn của Thời Ôn Lễ nên không để ý họ đang nói gì.
“Bác sĩ Hứa?”
“Bác sĩ Hứa, xem gì mà nhập tâm vậy?”
Đồng nghiệp gọi liền hai tiếng, Hứa Thanh Hoà mới ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại: “Sao thế?”
Phương Vũ nói: “Định nghĩ cách giúp cô nè.”
Hứa Thanh Hoà đoán được: “Chuyện Ngô Hiểu Phong à?”
Phương Vũ gật đầu.
Mấy người họ không có giao tình riêng với Ngô Hiểu Phong. Tuy không dám nói là hiểu rõ tính cách anh ta, nhưng vẫn cảm nhận được Ngô Hiểu Phong không phải người dễ nói chuyện.
Từ chối gây mê cho ca phẫu thuật của anh ta còn khiến anh ta mất mặt hơn cả việc trực tiếp dừng ca mổ.
Dù sao thì việc dừng mổ là vì nguy cơ gây mê của bệnh nhân quá lớn, còn từ chối nhận gây mê thì ít nhiều mang ý nhắm vào chính bản thân anh ta.
Mọi người bàn bạc: Hứa Thanh Hoà có quan hệ tốt với Thời Ôn Lễ, mà Thời Ôn Lễ lại khá thân với Ngô Hiểu Phong. Trong cả bệnh viện, số người có thể khiến Ngô Hiểu Phong nể mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà Thời Ôn Lễ là một trong số đó.
“Hay là để phó khoa Thời đứng giữa nói giúp vài câu? Đừng làm căng quá, sau này khi cô được xếp vào ca của Ngô Hiểu Phong thì ít nhất ngoài mặt cũng hoà hoãn hơn.”
Hứa Thanh Hoà cảm ơn họ rồi nói: “Không cần đâu.”
Phương Vũ có ý tốt khuyên cô: “Dù tuyến vú của cô đã thông rồi, nhưng chuyện đối nhân xử thế cũng đâu thể không để ý chút nào chứ.”
Mọi người còn lo lắng thay cô: “Lỡ người nhà bệnh nhân khiếu nại, hôm nay chắc cô lại bị lãnh đạo gọi lên nói chuyện mất.”
“Không sao đâu.” Cô nói.
“Cô đúng là vô tư thật.”
Không phải Hứa Thanh Hoà vô tư, cũng không phải không nghĩ tới hậu quả, chỉ là cô chưa bao giờ dành quá nhiều thời gian để lo lắng hậu quả của việc mình làm sẽ là gì.
Cô cảm thấy hai chuyện đó vẫn khác nhau.
Nghĩ nhiều cũng vô ích, nước tới đâu đắp đất tới đó vậy.
Nếu cho cô một cơ hội quay lại mười mấy phút trước, ngay lúc vừa nhận điện thoại từ khoa cấp cứu, cô vẫn sẽ làm như vậy.
Phương Vũ chỉ đành an ủi: “Thôi vậy, người tốt tự có trời giúp.” Cô ấy chỉ vào bánh hành và trái cây: “Người chu đáo như phó khoa Thời, nếu biết cô có mâu thuẫn với Ngô Hiểu Phong chắc chắn sẽ chủ động đứng ra hòa giải giúp cô.”
Hứa Thanh Hoà nói: “Anh ấy sẽ không làm thế đâu.”
“Hả?” Thấy cô nói chắc chắn như vậy, Phương Vũ không hiểu. “Tại sao?”
Hứa Thanh Hoà: “Vì anh ấy hiểu tôi, biết tôi không để tâm những chuyện đó.”
Phương Vũ nghiền ngẫm câu “Vì anh ấy hiểu tôi, biết tôi không để tâm những chuyện đó”. Có lẽ dạo này cô ấy “gặm đường” ghép đôi quá nhiều, cô ấy lại cảm thấy câu này vô cùng ngọt ngào…
Nghĩ đến việc Hứa Thanh Hoà sắp phải đối mặt với khiếu nại mà mình vẫn còn soi ra chút ngọt ngào, đúng là hết cứu nổi rồi.
Hứa Thanh Hoà: “Mọi người cứ nói chuyện đi, tôi trả lời tin nhắn đã.”
Lúc nãy Thời Ôn Lễ không tiện hỏi trực tiếp nên nhắn tin cho cô: [Tối qua từ chỗ anh về là em chạy tới bệnh viện luôn à?]
Hứa Thanh Hoà nhanh tay gõ chữ:[Dạ. Về đến nhà chưa được hai mươi phút thì nhận được điện thoại của khoa.]
Anh biết ba mẹ cô đi công tác không có ở nhà, lúc gấp gáp chạy tới bệnh viện chỉ có thể dựa vào chính mình.
Thời Ôn Lễ: [Tối qua lạnh như vậy, em mất bao lâu mới gọi được xe?]
Hứa Thanh Hoà: [Không gọi xe. Bệnh tình của bệnh nhân khẩn cấp, em quét một chiếc xe đạp công cộng, còn nhanh hơn gọi xe.]
Đêm qua nhiệt độ giảm mạnh, gió lớn như thế mà cô lại đạp xe tới bệnh viện.
Thời Ôn Lễ: [Em biết tối qua anh không bận mà, anh đưa em đi chỉ mất vài phút thôi.]
Hứa Thanh Hoà: [Không cần đưa đâu. Bao năm nay đi cấp cứu phẫu thuật, kể cả khi ba mẹ ở nhà em cũng không cho họ đưa đi.]
Thời Ôn Lễ: [Ba mẹ là ba mẹ, anh không giống vậy. Ý nghĩa của việc tìm bạn đời chẳng phải là lúc gặp chuyện có thể cùng nhau gánh vác sao?]
Thời Ôn Lễ: [Sau này em đừng ngại làm phiền anh nữa.]
Hứa Thanh Hoà không còn khách sáo với anh: [Lần sau nếu đột xuất phải tới bệnh viện em sẽ gọi cho anh.]
Thời Ôn Lễ nói: [Không chỉ đưa em tới bệnh viện. Em muốn ăn sáng gì, hay cần anh giúp dịch tài liệu tham khảo nào, cứ nói thẳng với anh. Trước đây là đồng nghiệp, em ngại làm phiền anh thì thôi. Bây giờ anh là bạn trai em rồi, em còn ngại gì nữa?]
Hứa Thanh Hoà chỉ mải trả lời tin nhắn, rất lâu mới ăn một miếng bữa sáng.
Cô nói: [Có lẽ em vẫn chưa quen. Em sẽ cố quen sớm.]
Thời Ôn Lễ đáp: [Hiện giờ chỉ có một điều không tốt là anh sắp chuyển nhà rồi. Nếu trưởng khoa Triệu tác hợp sớm hơn hai tuần thì anh đã không chuyển nhanh như vậy.]
Anh sẽ thuê thêm một năm nữa, đợi sau khi đăng ký kết hôn rồi mới chuyển đi.
Như vậy cô có thể cùng anh dọn sang đó.
Nhưng trước khi hai người xem mắt, anh đã báo với chủ nhà rằng sẽ không gia hạn hợp đồng nữa.
Căn nhà đã có người thuê mới, sau Tết sẽ chuyển vào.
Hứa Thanh Hoà: [Không sao đâu, dù gì hai khu nhà cũng không cách quá xa. Hơn nữa anh đã mua nhà rồi, không cần phải tốn thêm một năm tiền thuê nhà.]
Nhắc tới nhà cửa, cô hỏi: [Nhà mới là kiểu phòng khách ngang phải không?]
Thời Ôn Lễ: [Đúng vậy, phòng khách ngang.]
Hứa Thanh Hoà: [Vậy là em nhớ không nhầm. Trước đây anh từng nói anh thích kiểu nhà có phòng khách ngang, tốt nhất là tầng ba hoặc tầng bốn.]
Thời Ôn Lễ lại hoàn toàn không có ấn tượng: [Chính anh còn không nhớ mình từng nói chuyện đó với em.]
Hứa Thanh Hoà: [Bình thường thôi. Con người thường nhớ những chuyện của người khác, còn những gì mình từng nói thì lại không để tâm mà.]
Một câu nói vô tình của anh, cô luôn nhớ rất rõ.
Cô lại nhắn: [Trong điện thoại anh có ảnh căn nhà đúng không? Tối rảnh cho em xem nhé.]
Thời Ôn Lễ: [Xem ảnh không thấy được hiệu quả thật đâu. Tan làm anh đưa em qua xem luôn.]
Hứa Thanh Hoà thoải mái nhận lời: [Được. Hôm nay chắc em tan làm đúng giờ đó.]
Thời Ôn Lễ: [Có thể em phải đợi anh rồi. Hôm nay anh có 3 ca, chắc sớm nhất cũng phải bảy giờ.]
Hứa Thanh Hoà: [OK]
Hứa Thanh Hoà: [Anh làm việc đi, em cũng sắp giao ban sáng rồi.]
—
Chuyện của cô và Ngô Hiểu Phong rất nhanh đã lan truyền khắp nơi.
Đúng như các đồng nghiệp dự đoán, cô bị khiếu nại.
Vừa hoàn thành ca phẫu thuật buổi trưa, Hứa Thanh Hoà nhận được điện thoại từ Phòng Công tác Y vụ, bảo cô tranh thủ qua đó một chuyến.
Lần này cô không chỉ bị người nhà bệnh nhân khiếu nại mà còn bị khoa Chấn thương chỉnh hình khiếu nại.
Người nhà bệnh nhân làm ầm lên tới Phòng Công tác Y vụ, tố bệnh viện vô cớ hủy phẫu thuật, thái độ qua loa.
Bên Chấn thương chỉnh hình thì khiếu nại cô không phục tùng điều phối phòng mổ, làm rối loạn hoạt động khám chữa bệnh bình thường, ảnh hưởng đến danh tiếng của khoa.
Hứa Thanh Hoà không kịp ăn cơm, lập tức thay áo blouse trắng.
Trương Tuần đứng bên cạnh sốt ruột: “Đàn chị, chị ăn cơm trước đi đã, đợi chị quay về là căn tin hết cơm mất.”
Hứa Thanh Hoà bảo cậu ta không cần lo: “Hồi sáng chị ăn khá nhiều bánh hành rồi, không đói đâu.”
Nếu ăn trưa rồi mới tới Phòng Công tác Y vụ, quay về sẽ không kịp gây mê.
Nhân lúc nghỉ ngơi thì tranh thủ giải quyết luôn chuyện khiếu nại.
Con đường tới Phòng Công tác Y vụ cô còn quen thuộc hơn phần lớn mọi người.
Từng có đồng nghiệp đùa rằng cô sắp coi Phòng Công tác Y vụ như văn phòng thứ hai rồi, lâu ngày không tới còn thấy nhớ.
Từ tòa nhà Tổng hợp sang tòa nhà Hành chính, tính cả thời gian chờ thang máy thì mất khoảng năm sáu phút.
Hứa Thanh Hoà đi tới cửa phòng trưởng khoa, người bên trong vừa cúp điện thoại.
Cô gõ cửa: “Trưởng khoa Vũ.”
Trưởng khoa Vũ khóa màn hình điện thoại, ra hiệu cho cô vào.
Cô là khách quen của phòng ông, ba ngày hai bữa lại bị khiếu nại.
Nhưng bị người nhà bệnh nhân và khoa ngoại cùng nhau khiếu nại thì đây vẫn là lần đầu tiên.
“Người nhà bệnh nhân tức đến mức khiếu nại lên chỗ tôi, tôi vất vả lắm mới khuyên được họ. Em đi xin lỗi đi, cố gắng nhận được sự tha thứ của bệnh nhân và người nhà.”
“Em không sai ạ.”
Trưởng khoa Vũ hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ tôi sai? Tôi cũng bị mắng đấy.”
“……”
Hứa Thanh Hoà do dự một lát, không nói không được: “Thầy không sai. Vừa rồi em nghĩ lại, đúng là em có sai. Em sai ở chỗ không muốn dung túng cho kiểu chen hàng cướp phòng mổ mà chẳng phải cấp cứu này, sai ở chỗ không chịu dĩ hòa vi quý.”
“Em…!”
Trưởng khoa Vũ bị cô mỉa mai đến mức huyết áp lập tức tăng cao.
Cửa phòng y vụ khép hờ, mấy người từ văn phòng bên cạnh đi ngang qua hành lang, nghe thấy những lời đó của Hứa Thanh Hoà liền nhìn nhau, khẩu hình nói một câu: “Đỉnh thật.”
Hứa Thanh Hoà không để ý phản ứng của trưởng khoa Vũ, vẫn tiếp tục: “Nếu cấp cứu thật sự thì bảo em hai mươi bốn giờ không ngủ làm liên tục em cũng sẵn lòng. Không phải cấp cứu mà muốn chen hàng cướp phòng mổ, đáng lẽ em nên thuyết phục bản thân mình vui vẻ tiếp nhận.”
“Em còn nên thuyết phục bản thân rằng dù sao cũng là gây mê, gây mê cho ai mà chẳng là gây mê?”
“Em càng nên thuyết phục bản thân rằng: tại sao nhất định phải kiên trì ưu tiên bệnh nhân nặng của khoa gan mật kia? Bà ấy lùi phẫu thuật vài tiếng thì liên quan gì tới em? Bà ấy lớn tuổi, nhịn ăn nhịn uống lâu như vậy mà không được làm ca đầu tiên cũng đâu phải do em gây ra, em lo làm gì?”
“Điều em nên thuyết phục bản thân nhất là, việc ưu tiên cho ca mổ chấn thương chỉnh hình là sắp xếp của Điều phối trưởng phòng mổ. Em chỉ là một bác sĩ gây mê, nên nghe theo sắp xếp, không nên gây phiền phức cho bệnh viện.”
Cô im lặng vài giây.
“Nhưng trưởng khoa Vũ à, cuối cùng em vẫn không thể thuyết phục được chính mình.”
Trưởng khoa Vũ hoàn toàn không nói gì nữa, liên tiếp uống mấy ngụm trà gần như đã nguội lạnh.
Đã rất rất lâu rồi ông chưa từng bị ai tát vào mặt ngay trước mặt như thế.
Hứa Thanh Hoà dịu giọng lại: “Nếu bệnh nhân này tới lúc bốn năm giờ sáng thì em cũng nhận rồi, miễn là không làm chậm ca đầu tiên của khoa gan mật. Nhưng họ lại đến đúng bảy giờ, ngay trước ca mổ đầu tiên của khoa gan mật, em không thể nhận. Em cũng đã nói với khoa cấp cứu rồi, ca gây mê này có thể nhận nhưng phải xếp cuối cùng, không được chen hàng. Nhưng bên kia lại không đồng ý.”
“Trưởng khoa Vũ, nói thật với thầy, em không cảm thấy mình có bất kỳ sai sót nào. Nếu nói rằng kiên trì nguyên tắc là sai, giữ vững chút đạo đức và lương tâm của người bác sĩ là sai, vậy thì đúng là em sai rồi.”
Trưởng khoa Vũ cứng họng.
Hứa Thanh Hoà im lặng một lúc rồi đứng dậy. Cô co được giãn được: “Em sẽ đi xin lỗi, cũng sẽ viết bản tường trình. Trưởng khoa Vũ, em không làm phiền thầy nữa.”
Không xin lỗi cũng không được, cô không muốn liên lụy lãnh đạo, khiến lãnh đạo bị kẹt ở giữa khó xử.
Cũng không thể vì mình mà ảnh hưởng đến tiền thưởng của cả tổ gây mê.
Sống dưới mái hiên người khác, nào có thể không cúi đầu.
Dùng lời xin lỗi và bản kiểm điểm để bảo vệ một vài giới hạn của bản thân đã là rất đáng giá rồi.
Ra khỏi phòng trưởng khoa Vũ, cô khẽ thở phào một hơi.
Hôm nay vận may thật sự quá tệ. Ở dưới lầu tòa nhà hành chính, cô đụng phải viện trưởng Khương từ phía đối diện, muốn tránh cũng không có chỗ mà tránh.
Viện trưởng Khương không cần đoán cũng biết cô lại bị khiếu nại rồi.
“Viện trưởng Khương ạ.” Hứa Thanh Hoà dừng chân chào hỏi.
Viện trưởng Khương gật đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Tuần trước chẳng phải em còn hứa rất hay sao, nói sau này sẽ chú ý thái độ? Mới được mấy ngày, lại bị khiếu nại rồi?”
Hứa Thanh Hoà chỉ cười cười, không đáp.
Viện trưởng Khương khéo léo hỏi: “Thanh Hoà, có phải lúc mới vào bệnh viện em từng trải qua chuyện gì đó nên tính tình mới thành thế này không?”
“… Không có. Em chỉ đơn thuần là hận đời thôi.”
“……”
Viện trưởng Khương dở khóc dở cười, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại nuốt xuống, chỉ có thể bất lực thở dài.
Ông biết rõ, nói nhiều cũng vô ích.
Ca phẫu thuật đầu tiên mà Hứa Thanh Hoà dừng lại chính là của ông. Khi đó ông còn cảm thấy cô gái nhỏ này rất có dũng khí.
Về sau cô giống như con ngựa hoang đứt cương, chẳng còn nể mặt ai nữa.
“Lần này lại dừng ca phẫu thuật của khoa nào?”
Hứa Thanh Hoà: “Lần này không dừng phẫu thuật, nhưng hậu quả còn nghiêm trọng hơn cả dừng phẫu thuật ạ.”
Dừng phẫu thuật chỉ là bất đồng giữa cô và khoa ngoại, lần này còn liên lụy trưởng khoa Vũ bị mắng, chẳng phải nghiêm trọng hơn rất nhiều sao.
Viện trưởng Khương thấy cô không định nói tiếp thì cũng không hỏi thêm. Lát nữa lên lầu ông hỏi trưởng khoa Vũ là được.
Ông vốn tưởng Thời Ôn Lễ trở về rồi thì cô sẽ bớt gây chuyện.
Xem ra ai trở về cũng vô dụng.
Tính cách của Hứa Thanh Hoà thật sự khiến ông đau đầu.
Nếu nói cô sai thì cô lại không thật sự sai, đây mới là điều khiến ông khó xử nhất.
“Em thật là.” Viện trưởng Khương không biết phải làm sao.
“Viện trưởng Khương, thầy yên tâm, em sẽ không mãi mãi chẳng biết trời cao đất dày mà cứng đầu như thế này đâu. Sẽ có một ngày em sẽ bị hiện thực mài mòn hết góc cạnh, giống như thầy, giống như trưởng khoa Vũ. Nhưng bây giờ em vẫn còn trẻ mà.”
Viện trưởng Khương bị câu nói này làm cho bản thân hết nóng nảy nữa.
Lúc mới tốt nghiệp, ông cũng như vậy, thấy cái này không vừa mắt, thấy cái kia không vừa mắt.
Lúc còn trẻ, thậm chí trưởng khoa Vũ còn dám công khai đối đầu với những chuyện vô lý trong bệnh viện.
Chớp mắt một cái, đó đều là chuyện của ba mươi năm trước rồi.
Ở tuổi tác và vị trí hiện tại, ông và trưởng khoa Vũ đã rất ít khi ngoảnh lại nhìn con đường mình từng đi qua.
Cũng đã sớm quên mất rằng năm đó mình từng thề thốt, về sau nếu làm lãnh đạo thì chuyện này nên như thế này như thế kia…
Hứa Thanh Hoà chỉ về phía khu nội trú phía trước: “Viện trưởng Khương, thầy bận việc đi ạ, em đi xin lỗi người nhà bệnh nhân trước.”
Cô không biết trưởng khoa Vũ đã trấn an bệnh nhân thế nào, nhưng người bệnh đã nhập viện ở khoa chỉnh hình rồi, có lẽ đã đồng ý sắp xếp phẫu thuật sớm.
Đến khu điều trị của khoa chỉnh hình, người nhà bệnh nhân vừa nghe cô tới xin lỗi lập tức nói giọng khó chịu: “Xin lỗi thì có tác dụng gì? Trước đó cô đã làm gì hả? Chẳng có chút tình người nào cả! Cô không có ba mẹ à!”
Hứa Thanh Hoà giải thích: “Không phải tôi không cho mọi người phẫu thuật, mà là xếp mọi người đợi đến buổi chiều. Tình trạng của mọi người không khẩn cấp đến thế, nhưng lại cướp mất phòng mổ của một bệnh nhân nặng. Nếu hôm nay mọi người là bệnh nhân đầu tiên do tôi gây mê, có bệnh nhân không cấp cứu nào chen hàng, thì dù đắc tội người khác tôi cũng sẽ không để ai cướp mất ca mổ của mọi người.”
Người nhà bệnh nhân đột nhiên im lặng.
Hứa Thanh Hoà không nói thêm gì nữa, xin lỗi xong liền rời đi.
Trên đường trở lại khu phòng mổ, cô nhận được điện thoại của trưởng khoa Vũ, nói người nhà bệnh nhân đã rút đơn khiếu nại.
Nhưng đơn khiếu nại của khoa chỉnh hình vẫn còn đó, nhất quyết cho rằng cô đã ảnh hưởng đến danh tiếng của khoa.
Lúc này, Thời Ôn Lễ gửi tin nhắn cho cô: [Xong việc thì gọi cho anh nhé.]
Ngay sau đó anh lại gửi thêm một tin: [Nếu anh không nghe máy thì chắc đang ở phòng mổ.]
Chắc hẳn anh đã biết chuyện giữa cô và Ngô Hiểu Phong, lo cô bị ảnh hưởng.
Cô trả lời: [Em không sao, em vừa giải quyết xong rồi, người nhà bệnh nhân cũng đã rút đơn khiếu nại.]
Thời Ôn Lễ: [Bây giờ em đang ở phòng mổ hay ở đâu? Có tiện nghe điện thoại không?]
Hứa Thanh Hoà rất muốn nghe, nhưng lát nữa đứng chờ thang máy chắc chắn sẽ gặp đồng nghiệp: [Không nghe đâu, em sắp tới tòa nhà tổng hợp rồi. Chỉ cần nghe máy là em sẽ có rất nhiều chuyện muốn nói, tối gặp mặt rồi em kể anh nghe.]
Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại của anh đã gọi tới.
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤
Rất thích tính cách của nữ9. Chị có nguyên tắc của bản thân và quyết giữ vững giới hạn. Bản thân chị cũng hiểu suy nghĩ của người ngoài nhưng không ép này là đúng nọ là sai mà là tôn trọng, thấu hiểu nhưng giữ vững ranh giới cá nhân. Thật sự là nữ cường. Nam9 sau này thích chị r sẽ rất xót cho chị luôn cho coi. Và thấy r á, mặc dù nữ9 thương thầm nam9 nhưng ko hề thấy nữ9 bị lép vế. Chị vẫn cứ là chính mình, thậm chí có chuyện thì cũng tự mình giải quyết, tự mình ôm lấy, tự dùng thực lực và bản lĩnh để đứng vững. Ta nói, nhiều khi nam9 muốn làm người hùng mà cũng ko có cửa để biến thân luôn ấy
Để sống được như Thanh Hòa trong thế giới người lớn thật sự rất khó
HTH đáng yêu quá đi mất thôi. Bắt đầu đọc truyện vì thích anh Thời, giờ thích chị Hứa còn hơn anh Thời nhiều chút.
ẻm cương trực ghê í