HOANG ĐƯỜNG
CHƯƠNG 61: Đầy tràn no đủ, không thể chứa thêm được gì nữa.
Dịch: Cửu
–
Hơi thở Lê Đường hơi dồn dập nên nghe không rõ: “Anh nói gì cơ?”
Khương Lệnh Từ vẫn giữ nguyên tư thế đó bế cô vào phòng tắm: “Tắm trước đã.”
Quả thực cần phải đi tắm.
Của một người thôi đã nhiều lắm rồi.
Chứ đừng nói hiện giờ là của hai người.
Nếu không rửa sạch thì cả người nhớp nháp vô cùng khó chịu.
Trước tiên xả qua dưới vòi hoa sen.
Khương Lệnh Từ bình tĩnh làm sạch giúp cô.
Động tác tự nhiên thành thạo.
Lê Đường cúi đầu thấy siro đường màu trắng hòa với nước chảy dọc xuống tới mắt cá chân mình.
Không kìm được mà cắn xương quai xanh Khương Lệnh Từ.
Bộ đồ lụa cao cấp anh đang mặc ướt đẫm dính chặt vào người, có lẽ là cảm thấy không thoải mái nên anh vừa rửa cho Lê Đường vừa cởi cúc áo.
“Ừm.”
Một tay anh vô tình chạm vào gáy Lê Đường, cô không nhịn được mà rên rỉ như con thú nhỏ.
Người đàn ông khựng lại, giọng nói trầm thấp trong trẻo hơi khàn: “Thả lỏng nào, anh không động được.”
“Em…… không biết.”
“Căng thẳng quá à?”
“Không phải, hình như bên trong có không khí……”
Người con gái không đứng vững được nữa nên lòng bàn tay chống lên bồn tắm bên cạnh, cô nhìn anh bất lực không biết bản thân đang nói cái gì.
Vòng eo thon thả mềm mại uốn thành đường cong hoàn mỹ, sống lưng mượt mà, hai lúm đồng tiền ở thắt lưng cũng xinh đẹp không kém, đường cong nơi bờ mông thì càng không thể chê vào đâu được.
Nhưng Khương Lệnh Từ lại nghe rõ mồn một, một tay anh ném chiếc áo ướt sũng vào giỏ đồ giặt. Lúc này chiếc vòng dính sát lên cơ thể trẻ trung khỏe khoắn của người đàn ông hoàn toàn lộ ra. Cơ ngực phập phồng lên xuống, dòng nước chảy xuống không ngừng.
Thêm đôi phần quyến rũ mơ hồ.
Anh cứ vậy áp sát qua.
Sự tiếp xúc bất ngờ khiến Lê Đường bùng nổ cảm giác an toàn.
Một câu “Được” của người đàn ông, khoảnh khắc đó cơ thể căng chặt người con gái bỗng nhiên thả lỏng. Trong không gian ngập tràn hơi nước, cô nhìn thấy ngón tay trắng lạnh cao quý của anh từ từ nhấc lên.
Ánh sáng màu bạc chiếu xuống như được mạ một lớp hơi nước mỏng manh.
Khi Lê Đường quay lại nhìn Khương Lệnh Từ thì đột nhiên nhớ tới bức tranh bàn tay được đăng trên tài khoản PILGRIM. Siro màu trắng chảy dọc xuống theo khe bàn tay anh giống y như hiện tại.
Chỉ có điều của anh đã được thay thế bằng……. của cô.
Thấy Lê Đường nhìn ngón tay mình chằm chằm, Khương Lệnh Từ hào phóng giơ lên trước mặt cô: “Đẹp không?”
Những giọt nước trong suốt uốn lượn chảy xuống cổ tay qua những khớp xương rõ ràng rồi chạm tới chiếc vòng lá lan có khắc chữ “Lệnh”…… sau cùng bao trùm lên viên hồng ngọc kia.
Lê Đường nhìn ngơ ngẩn.
Trong đầu cô đang vẽ thành một đôi.
Có thể làm ảnh đại diện đôi.
Hình như hơi tà ԁâm.
Nhóm bạn xấu của cô có thể chấp nhận được nhưng Đại Lê phong kiến bảo thủ nhà cô thì không đâu.
Thôi vậy.
Ôi, khi nào Đại Lê mới lớn được nhỉ?
Ngay lúc Lê Đường ngây ngốc…
Khương Lệnh Từ bỗng bật cười: “Nhìn đồ của mình mà cũng ngơ ngác được? Tiểu Đường Lê tự luyến thế nhỉ.”
Cuối cùng Lê Đường cũng tỉnh lại: “Còn lâu em mới……”
Không hề tự luyến nhé!
Người bình thường ai lại tự luyến cái thứ đó chứ?!
Cũng đâu phải biến thái đâu.
Khương Lệnh Từ vẻ mặt lạnh nhạt cao quý thưởng thức vài giây rồi sau đó nếm thử ngón tay mình ngay trước mặt Lê Đường: “Quả nhiên ngọt ngào ướt át, biệt danh đó của em thực sự rất danh xứng với thực đó.”
Đồng tử Lê Đường run lên: Aaaaaa!
Anh ơi.
Có biến thái.
Sau này cô thực sự không thể đối diện với biệt danh của mình nữa.
Rõ ràng ba mươi giây trước cái tên Tiểu Đường Lê vẫn đáng yêu ngoan ngoãn ngọt ngào đến thế.
Mà bây giờ……
Cô chỉ có thể nghĩ đến vẻ lạnh lùng nghiêm nghị của Khương Lệnh Từ, sau đó anh gọi biệt danh ngọt ngào ướt át đó của cô, danh xứng với thực.
Còn thử nữa.
Trước khi Lê Đường kịp hoàn hồn thì vòng eo đã bị Khương Lệnh Từ ôm lấy, anh xoay cô lại để cô hoàn toàn quay lưng với mình.
Lê Đường có thể cảm nhận rõ ràng cơ bụng cứng rắn nóng bỏng đang kề sát eo mình.
Da thịt kề sát.
Họ vô cùng hợp nhau, như thể sinh ra đã nên như vậy.
Lê Đường vẫn chưa kịp bình tĩnh lại.
Ngay sau đó, trong phòng tắm yên tĩnh vang lên tiếng “tét” như đứa nhóc bị đánh.
Nhưng không đau.
Cảm giác tê dại khó nói thành lời.
Truyền từ làn da đến từng sợi dây thần kinh trong cơ thể.
Cuối cùng Khương Lệnh Từ cũng dùng hành động thực tế để nói cho cô biết rằng nơi xinh đẹp như vậy không phải để đánh mà để vỗ.
Âm thanh nhịp nhàng hòa cùng tiếng nước chảy như đuôi cá voi nơi biển sâu quẫy động mặt nước.
Tạo nên một bản giao hưởng sâu lắng triền miên.
Ở trong phòng tắm có một chỗ tốt là không cần lo trên người nhớp nháp. Với một người có tính sạch sẽ như Khương Lệnh Từ thì cực kỳ thích hợp, hơn nữa còn có nước chảy.
Nhưng Lê Đường không thể chịu nổi nữa, xương cốt toàn thân cô đã mỏi lắm rồi.
Thỉnh thoảng một hai lần còn được nhưng thời gian dài như vậy thì không ổn.
Bồn tắm trong lâu đài rất rộng, giống như một hồ nước nóng thu nhỏ.
Hai người lại ở bên trong một lúc.
Mùi tinh dầu hoa cam mà Lê Đường thích nhất.
Tinh thần thư giãn thoải mái nhưng cơ thể thì lại vô cùng căng chặt.
Cô khẽ mở hàng mi ẩm ướt, nói vô cùng đáng thương: “Không muốn ngâm bồn nữa đâu.”
“Cứ ngâm tiếp thế này thì em cảm giác mình sắp biến thành một con cá rồi.”
“Nàng tiên cá ư?”
Khương Lệnh Từ kéo tiểu công chúa nũng nịu ra khỏi nước, lau khô người giúp cô rồi vừa cười vừa hỏi.
“Cá voi đó.”
Lê Đường lười nhác nói: “Một phát ăn sạch anh luôn.”
“Ăn thế nào? Thế này à?”
Khương Lệnh Từ ôm cô đi ra ngoài.
“Ừm…..”
Sự thật chứng minh thì cô không thể một phát ăn sạch Khương Lệnh Từ được, muốn ăn hết đóa hoa lan lớn kia cũng tốn sức lắm.
Vẫn là căn phòng không có giường.
Gần như cả tấm thảm đều bị phủ đầy dấu vết, những mảng trắng thấm ướt lông trắng dính nhớp.
Trong không khí tỏa ra mùi hương nồng nàn khiến người ta mê loạn và hương cam ngọt ngào trên người Lê Đường.
Một lần cuối cùng.
Trên chiếc sô pha nhung màu xanh đen.
“Không, không cần nữa. Thật sự không cần nữa đâu.” Thân hình mảnh mai của Lê Đường nằm tựa vào lưng ghế, mái tóc đen dài tán loạn dính sát sau lưng toát đầy mồ hôi. Cô vừa lắc đầu vừa khóc lóc: “Đủ rồi, Khương Lệnh Từ……”
Có vẻ như Khương Lệnh Từ không tin, một lát sau anh mới ung dung hỏi cô: “Hửm? Thật sự đủ rồi?”
Lê Đường thốt lên bốn chữ không hề do dự: “Thật sự đủ rồi.”
Đủ lắm luôn rồi.
Lòng bàn tay anh đặt lên vùng bụng phẳng lì của cô, nói chẳng nể nang gì: “Ừ, lần này không lừa anh.”
Cuối cùng cũng kết thúc.
Lý do kết thúc—— đủ rồi.
Đầy tràn no đủ, không thể chứa thêm được gì nữa.
Bên ngoài sắc trời tờ mờ sáng.
Bắt đầu khi đêm đen và đến giờ thì đã có thể nhìn rõ vẻ mặt và dáng người đối phương.
Kế hoạch đi ngủ ban đầu hiển nhiên đã thất bại, Lê Đường vừa mệt vừa buồn ngủ nằm gọn trong lòng Khương Lệnh Từ: “Chỗ này bẩn rồi, mình ngủ ở đâu đây?”
Không còn chỗ nào khô ráo nữa.
Khương Lệnh Từ ôm cô bằng một tay, sau khi tắm cho Lê Đường xong thì mới đi vòng qua một bức bình phong kiểu Âu, bên trong là một thế giới khác.
Căn phòng này có đủ giường, bàn trang điểm,……
Lê Đường ngước mắt lên nhìn: “……”
Cô mệt mỏi nhắm mắt lại, nghĩ ngợi một lát rồi lại nghiêng đầu nhìn bả vai đầy vết cắn của anh. Cô cắn thêm một miếng: “Đồ lừa đảo!”
Lê Đường trăn trở cả đêm rằng sẽ ngủ ở đâu!
May thay sợi dây ngực trên người anh đã tháo ra từ lâu.
Nếu không cô cứ nhắm mắt cắn bừa như vậy thì cả miệng răng trăng sáng này sẽ rụng sạch mất.
Khương Lệnh Từ không phản bác mà đặt cô lên giường: “Ngủ đi.”
Lê Đường ôm cổ anh không buông: “Ngủ với em.”
“Được.”
Khương Lệnh Từ đồng ý ngay.
Bên ngoài mặt trời lên cao.
Rèm cửa dày cộm che hết mọi ánh sáng chói mắt bên ngoài.
Khương Lệnh Từ ôm chặt người con gái trong lòng, ngón tay anh chậm rãi nhẹ nhàng xoa bóp vòng eo mệt mỏi của cô, như vậy thì lúc tỉnh dậy sẽ không bị nhức mỏi.
Lê Đường thích được ôm như vậy lắm. Mỗi lần mất ngủ, chỉ cần Khương Lệnh Từ ôm cô như vậy thì cô sẽ lập tức tắt máy offline ngay.
Trước khi vào giấc Lê Đường vẫn nghĩ, căn phòng trải đầy thảm lông trắng bên ngoài kia không phải chỉ dùng để làm loại chuyện đó đâu đúng không?
Vừa mới nghĩ tới đây thì cô đã ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại thì đã là chạng vạng.
Vì ngủ quá nhiều nên lúc ngồi dậy Lê Đường thấy hơi choáng. Tiếp sau đó, cô “ôi chao” một tiếng.
Rồi lại hít một hơi lạnh lẽo.
Eo…… với chân tê quá.
Cô nhớ mang máng là Khương Lệnh Từ đã xoa bóp cho mình hồi lâu mà còn khó chịu như vậy, từ đó có thể thấy được lần này họ đã lăn lộn bao lâu.
Trước đó cả hai từng có một đêm điên rồi nhưng một đêm có nước và một đêm không có khác nhau nhiều lắm.
Đêm của ngày xưa ngủ một lát rồi lại tiếp tục.
Còn đêm qua thì cứ liên tục như vậy không hề có giờ giải lao.
Cả người Lê Đường mềm oặt như sợi bún ngả ra gối, không muốn nhúc nhích.
Cả căn phòng trống trải chỉ có mình cô.
Lê Đường tự hỏi liệu có phải mình đang nằm mơ.
Từ bữa tiệc sinh nhật cho đến giờ—— tất cả chỉ là một giấc mộng kéo dài không tỉnh.
Lê Đường từ từ co người lại, cô vô thức muốn cắn tay.
Nào ngờ đâu ngay sau đó khi cô vẫn chưa kịp hé môi thì hàng mi bỗng nhiên run rẩy. Phiến lá lan mà tối qua Khương Lệnh Từ vẽ lên tay cô vẫn còn rõ ràng ở đó, màu sắc rực rỡ không hề có dấu hiệu nhạt đi vì ngâm trong nước thời gian dài. Từ mu bàn tay trái uốn lượn đến các đốt ngón tay.
Hình như không lau sạch được!
Lúc này Lê Đường nhớ kỹ mình không được cắn tay nữa.
Một khi muốn cắn thì sẽ nhớ đến lá lan.
Đương lúc cô ngây ngốc ngắm nhìn thì——
Rèm cửa bỗng được kéo ra.
Mặt trời đương lúc lặn xuống, cả vùng trời như một bức tranh sơn dầu với núi non biển cả.
Lê Đường không thưởng thức phong cảnh mà nhìn về phía người đàn ông cách đó không xa.
Không biết từ lúc nào mà Khương Lệnh Từ đã mặc quần Âu áo sơ mi chỉnh tề thoải mái ngồi trên sô pha cạnh cửa sổ sát sàn, không còn dáng vẻ mặc sơ mi lụa tối qua.
Từ từ đã, sô pha……
Cô nhớ mang máng là trên đó dính rất nhiều đồ của họ.
Lê Đường quá dễ hiểu nên Khương Lệnh Từ lên tiếng đúng lúc: “Ngủ ngốc luôn rồi à, chiếc sô pha này mới tinh.”
Đúng là có hơi ngốc.
Suýt thì quên mất là chiếc sô pha bị bẩn là chiếc ở trong căn phòng trải đầy thảm lông.
Cô vẫn thấy hơi choáng nên khi Khương Lệnh Từ lại gần thì ngẩng lên hỏi anh: “Bây giờ không phải đang mơ đúng không?”
“Không phải.”
“Xe bí ngô không phải là mơ?”
“Không phải.”
“Tiệc sinh nhật không phải mơ?”
“Không phải.”
“Tập tranh và vương miện hình hoa đính đá hồng ngọc cũng không phải mơ?”
“Toàn bộ đều không phải. Mọi thứ đều là thật, bên ngoài còn có quà mọi người tặng em đang đợi em mở quà đấy.” Giọng nói trầm thấp thong dong của anh trả lời từng câu hỏi của cô.
Dù đáp án y hệt nhau thì anh vẫn không hề qua loa.
Mỗi lần đáp lời đều nhìn thẳng vào mắt cô rồi trả lời một cách nghiêm túc rằng đây không phải mơ.
Đôi môi Lê Đường cuối cùng cũng cong lên, đôi mắt như vầng trăng sáng nhất nơi chân trời, nhìn cô lúc này có cảm giác như một đứa trẻ ngây thơ vui vẻ.
Dường như Khương Lệnh Từ đã nhìn thấy Tiểu Đường Lê khi còn bé. Anh nghĩ, Lê Uyên nói đúng lắm, Tiểu Đường Lê thực sự rất đáng yêu.
Bữa tối đã sẵn sàng.
Vẫn là một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, không có cô gái nào không thích bầu không khí như vậy.
Bữa tối kết thúc, đầu óc Lê Đường cuối cùng cũng tỉnh táo lại. Nếu tất cả không phải là mơ thì tối qua…… không dùng bao, cũng không phải mơ!!!
Nghĩ tới mũi tiêm tránh thai kia của Khương Lệnh Từ……
Lê Đường liếc trộm người đàn ông đang ngồi đối diện dùng bữa với khí chất 100 điểm rồi lại cầm điện thoại lén lút tra tác dụng phụ của việc tiêm thuốc.
Má ơi.
Không cứng được!
Xuất tinh sớm!
Chức năng suy giảm!
Lê Đường càng đọc càng lo lắng, một lát sau cô tắt điện thoại rồi nhìn anh với vẻ mặt bối rối.
Có nên nói cho anh biết không nhỉ?
Giáo sư Khương hy sinh quá lớn lao.
“Anh….. thật sự đã đi tiêm thuốc tránh thai gì đó à?”
Lê Đường nhìn anh ăn gần xong rồi mới cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Trạng thái như tối qua hình như không giống lắm.
Khương Lệnh Từ chậm rãi ăn xong bữa tối trong ánh mắt quan tâm của cô.
Anh rút giấy ăn lau sạch khóe môi rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Tiêm rồi.”
“À thì…… em nghe nói tiêm thuốc đó có tác dụng phụ.”
Lê Đường không thể diễn tả rõ ràng cảm xúc của mình được.
Phản ứng đầu tiên của cô là nếu anh thật sự vì chuyện này mà không cứng được hoặc xuất tính sớm, cô vẫn muốn ly hôn thì chẳng phải quá đáng lắm ư?
Đúng lúc này, Khương Lệnh Từ đứng dậy bổ sung: “Yên tâm đi. Liều thuốc đó là do đội ngũ y tế dưới trướng tập đoàn Khương Thị nghiên cứu phát minh nên tác dụng phụ đã được giảm xuống mức thấp nhất rồi. Hơn nữa hiệu quả tránh thai lại là tốt nhất.”
“Có thể sánh ngang với bao cao su.”
Tuyệt quá, không cần vì thấy áy náy mà cố duy trì cuộc hôn nhân này nữa.
Lê Đường giấu đi đôi chút thất vọng trong ánh mắt.
Khương Lệnh Từ nhớ ra chuyện gì đó, anh cong ngón tay lại rồi gõ lên mặt bàn: “Hiệu quả của loại thuốc này có thể kéo dài suốt nửa tháng, có muốn ở lại đây thêm vài ngày không?”
Dạo này anh không có tiết, Lê Đường có thể xin nghỉ.
Lê Đường nghĩ ngợi……
Ánh mắt cô nhìn lên người đàn ông có vẻ ngoài chỉnh tề.
Chỉ có mình cô biết rằng bên trong là những vết cắn, dấu hôn, vết cào hoạt sắc sinh hương chằng chịt.
Khương Lệnh Từ không quấy rầy cô suy nghĩ.
Lê Đường nghĩ đủ tám phút rồi mới lười biếng giơ tay lên: “Đúng lúc em eo mỏi chân đâu, vậy thì ở đây nghỉ ngơi vài ngày vậy.”
“Bế em.”
“Tuân lệnh, công chúa điện hạ.”
Khương Lệnh Từ phối hợp bế ngang Lê Đường lên.
Bế công chúa đúng chuẩn sách giáo khoa.
Sau khi tổ chức sinh nhật cho Lê Đường xong, người thì về nước, người thì đi công tác, ai nấy tiếp tục cuộc sống của riêng mình.
Để lại một đống quà sinh nhật chờ Lê Đường về nhà bóc.
Sau vài ngày sống cuộc sống tràn đầy hương sắc trong lâu đài xa hoa, khi trở về, Lê Đường cảm thấy căn biệt thự của mình có hơi chật hẹp.
Đúng là từ xa hoa xuống khổ cực thì thật khó mà chịu được!
Lợi thế của căn biệt thự này là rất gần trường học.
Và……
Giường trong nhà là giường đôi phổ thông nên chỉ cần khẽ quay người là có thể lăn vào lòng Khương Lệnh Từ.
Từ sau ngày sinh nhật, cảm xúc của Lê Đường dần dần bình thường trở lại. Cô sẽ không nhất quyết phải đi xem vị trí đặt ổ mèo mà Hot từng nằm trước khi đi ngủ nữa, nửa đêm tỉnh lại sẽ không cuộn mình ở một góc cắn tay tự ngược đãi mình để xác nhận xem có đang nằm mơ hay không, buổi tối cũng sẽ không mất ngủ đòi phải làm mới Khương Lệnh Từ, anh phải ôm trong lòng thì mới ngủ được.
Giống như tự mình chữa khỏi.
Bùi Ý Hào rất rõ trạng thái quen thuộc này của Lê Đường.
Đau đớn một khoảng thời gian thì sẽ tự mình chữa lành. Nhìn thì đã hồi phục lại nhưng tình hình thực tế ra sao thì chỉ bản thân mới rõ.
Vì họ giống nhau, Bùi Ý Hào điêu khắc vô số tác phẩm để chữa lành. Trước đây Lê Đường dựa vào việc vẽ tranh chữa lành, thế nhưng Lê Đường của hiện tại phải có Khương Lệnh Từ ở bên.
Bằng không thì Bùi Ý Hào cũng không phản đối cô nuôi mèo.
Họ như đang uống thuốc độc giải khát.
Sau khi Lê Đường được “chữa lành” thì hai người tí hon lại bắt đầu đấm nhau trong đầu cô.
Phải: “Đừng có đắm chìm trong sự ấm áp giả dối này nữa, mau tỉnh lại đi, tỉnh lại đi. Sau khi về nước hai người phải ly hôn đấy, tình cảm cô dành cho anh ta càng sâu đậu thì khi ly hôn sẽ càng đau khổ mà thôi.”
Trái: “Thế thôi không ly hôn nữa. Dù sao thì Khương Lệnh Từ cũng có giống kiểu muốn ly hôn đâu, bằng không thì tại sao lại hết lòng chuẩn bị sinh nhật như vậy.”
Phải: “Anh ấy không muốn ly hôn vì suy cho cùng thì gia quy của nhà họ Khương vẫn còn đó.”
Trái: “Suy nghĩ của mi đừng có đen tối thế được không? Nhỡ người ta thật lòng thì sao?”
Phải: “Anh ấy mắc chứng tình cảm lạnh nhạt đó! Ngay cả tính mạng của bản thân còn không để ý thì sẽ có chân tình gì chứ? Dừng lại đúng lúc, ngăn cản thương tổn kịp thời. Dù sao cũng không cần anh ấy nuôi mèo nữa, bảo anh ấy dọn đi đi.”
Trái: “Nhưng cần anh ấy chăm người mà. Anh ấy nấu ăn ngon…… còn biết nướng bánh quy nữa.”
Phải: “Người ta chỉ muốn chăm mi để mi không thể rời xa anh ấy được thôi! Bây giờ cho mi viên đạn bọc đường để mi chìm đắm, nảy sinh suy nghĩ không thể ly hôn được. Nhìn đi, chẳng phải sắp thành công rồi à! Nguy hiểm nguy hiểm nguy hiểm!”
Lê Đường ôm đầu, ồn sắp chết rồi đây này.
Nhưng Lê Đường vừa định tiến hành xa cách, đêm đó cô lấy thêm một cái chăn để lên giường, ám chỉ rằng khi ngủ đừng có sát nhau như vậy.
Khương Lệnh Từ bình tĩnh nhìn cô một lát, cô bị nhìn đến mức suýt thì thấy chột dạ nên bèn giải thích: “Dạo này thời tiết hơi nóng, nằm gần nhau như vậy không thoải mái lắm. Chúng ta mỗi người một chăn, nếu anh……”
“Được.”
Giọng anh vẫn trầm ấm như vậy.
Lê Đường thấy nhẹ nhõm một cách khó hiểu.
Nhưng lại thấy hơi mất mát.
Đêm nay mỗi người cuộn trong một chiếc chăn mới, nhưng lại không bị mất ngủ.
Đương lúc Lê Đường cho rằng mình đang thực hiện kế hoạch xa cách.
Đêm hôm sau, khi Lê Đường về nhà thì Khương Lệnh Từ đã nấu một bữa tối thịnh soạn. Cô ngạc nhiên: “Nhiều món ngon quá.”
Đều là món cô thích ăn.
Anh lấy cho cô một bát cơm rồi nói: “Ừ, bữa ăn cuối cùng nên đương nhiên phải thịnh soạn một chút.”
Anh nói như đang tán gẫu: “Ngày mai anh sẽ dọn đi.”
Lê Đường không kịp đề phòng, nói theo bản năng: “Em không muốn anh rời đi.”