Hoang Đường – Chương 60

HOANG ĐƯỜNG

CHƯƠNG 60: Nhanh chóng nhuộm tấm thảm trắng muốt.

Dịch: Cửu

Rèm cửa trong phòng không được kéo ra hết nên ánh sáng mờ tối, nhưng khoảnh khắc Khương Lệnh Từ mở cửa, ánh nắng lũ lượt kéo vào.

Người đàn ông trẻ tuổi đứng giữa ánh sáng và bóng tối, trên người anh là bộ vest cao cấp được may đo riêng sang trọng thanh lịch, kiểu tóc được cắt tỉa cẩn thận làm nổi bật tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, vai rộng eo thon chân dài, đẹp không tì vết. Từng cử chỉ đều toát lên khí chất của một người cầm quyền được gia tộc lâu đời bồi dưỡng.

Trên ngực áo anh đeo một chiếc trâm cài áo đính viên ngọc lục bảo mà Lê Đường cực kỳ quen thuộc, anh lúc này giống như đang tham gia một buổi hẹn quan trọng nhất trong đời.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, Lê Đường như nhìn thấy một người đàn ông bước ra từ trong tranh cổ.

Cô ngơ ngác nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông.

Khương Lệnh Từ hé mở đôi môi mỏng, giọng nói trầm thấp quen thuộc như lan tỏa khắp không gian lơ lửng một lúc rồi mới truyền vào tai Lê Đường.

“Chúc mừng sinh nhật, Tiểu Đường Lê.”

Lê Đường há miệng nhưng hồi lâu vẫn chưa thể thốt lên câu “Cảm ơn”, như thể cổ họng bị thứ gì đó chặn lại.

Cô càng ôm chặt tập tranh hơn.

Đúng thế, ngoài Khương Lệnh Từ ra thì còn ai có thể kiên nhẫn như vậy, khôi phục tập tranh giống y như nguyên mẫu.

Lê Đường vẫn chưa nói gì.

Thì Khương Lệnh Từ bỗng nghiêng người.

Bảy tám người lần lượt tiến vào, trong tay họ là các thể loại dụng cụ hóa trang và từng hàng váy vóc chiếm trọn cả căn phòng khách nho nhỏ.

Lê Đường ngạc nhiên bối rối, cuối cùng cô cũng lên tiếng: “Đây là….. làm gì thế?”

Khương Lệnh Từ tiến đến nhẹ nhàng tách ngón tay cô rồi nhấc tập tranh ra: “Trang điểm cho em.”

Lê Đường ôm chặt nó như sợ anh cướp mất, cô vội nói: “Không được động vào, của em mà.”

Khương Lệnh Từ: “Được, của em.”

Lê Đường không cần phải làm gì khi trang điểm, muốn cầm thì cầm đi vậy.

Cô lẩm bẩm: “Hoành tráng thế?”

Muốn làm gì vậy……

Khương Lệnh Từ điềm tĩnh nói: “Tới tham gia tiệc sinh nhật của Tiểu Đường Lê, đương nhiên phải hoành tráng rồi.”

Đã biết Tiểu Đường Lê là cô, cô chính là Tiểu Đường Lê.

Vậy nên……

Tham gia tiệc sinh nhật của chính mình, sao cô không biết gì vậy?

Lê Đường bị đẩy tới trước gương trang điểm, cô không nhịn được mà quay lại nhìn anh đáng thương nói: “Em đói rồi.”

“Lát nữa ăn sau nhé.” Khương Lệnh Từ nhớ tới Lê Uyên đã dặn đi dặn lại rằng không được cho Lê Đường ăn sáng, tránh lát nữa cô không ăn nổi mì trường thọ anh ấy tự tay làm.

Mì trường thọ, đương nhiên là phải ăn hết.

Thế nên nhân vật chính phải chịu đói trước đã.

Thấy cô đói lắm rồi nên Khương Lệnh Từ đành nhét cho cô một miếng bánh quy nho nhỏ hình bánh sinh nhật mà anh nướng tối qua.

Lúc trang điểm, Lê Đường cũng không nỡ buông tập tranh ra. Cô cứ để nó trên đầu gối, lòng bàn tay cẩn thận vuốt ve tập tranh.

“Sao anh làm được vậy? Người lớn khó bắt chước nét vẽ của trẻ con lắm. “

Lê Đường liếc nhìn Khương Lệnh Từ đang ngồi trên ghế sô pha, bản thân là một họa sĩ nên cô rất rõ, vẽ lại bức tranh này khó như thế nào.

Ngay cả bản thân cô cũng không thể làm được.

Quả thực rất khó.

Ban đầu, sau khi Khương Lệnh Từ nghe Lê Uyên nhắc tới chuyện này thì đã nhờ anh ấy gửi tập tranh bị hủy từ lâu qua đây.

May thay, tuy tập tranh đã bị phá hỏng nhưng Lê Uyên vẫn lưu giữ nó như một cuốn nhật ký trưởng thành của em gái.

Khi anh ấy biết Khương Lệnh Từ chuẩn bị sửa lại nó thì đã nói thẳng với anh rằng không thể sửa được vì mức độ hư hại quá nặng nề. Khi xưa Lê Uyên cũng có ý muốn đó, bởi suy cho cùng thì nó cũng là một tập vẽ của em gái.

Sau đó khi lật xem lại, Lê Uyên chỉ muốn đập cho thằng chóc Tiểu Hồ kia một trận, bẻ ɡãy từng ngón tay của nó để nó khỏi làm những chuyện xấu xa như vậy nữa.

Có điều thấy Khương Lệnh Từ kiên trì nên Lê Uyên vẫn gửi tập tranh đó cho anh.  

Khương Lệnh Từ nhận lấy rồi mở ra, quả nhiên……

Các nét vẽ chằng chịt lung tung lộn rộn, thực sự rất khó mới phân biệt được đâu là nét vẽ ban đầu của Lê Đường.

Thậm chí anh còn nhờ cả Cố Tinh Đàn – vợ của Dung Hoài Yến là một nhà phục dựng tranh sách cổ, nhưng cô ấy cũng bày tỏ rằng mình không thể khôi phục được.

Trong tình huống đó, Khương Lệnh Từ chỉ đành vẽ lại dựa theo bản gốc.

Anh lập tức quyết định vẽ lại chứ không phải từ bỏ.

Việc sao chép 48 bức tranh là một việc mất rất nhiều công sức nên anh đã dành hết thời gian của mình cho việc này.

Đương nhiên là cũng gặp phải rất nhiều khó khăn.

Khó khăn đầu tiên nằm ở tập tranh…..

Tập tranh mà Lê Uyên tặng cho Lê Đường là mẫu nhập khẩu từ mười mấy năm trước, anh đã tìm tất cả các cửa hàng họa cụ trong và ngoài nước đều không tìm thấy. Sau cùng, Khương Lệnh Từ mua được nó từ trong tay một người yêu thích sưu tầm tập tranh từ khắp mọi nơi trên thế giới với giá cao.

Thực sự rất cũ.

Khoảng thời gian tìm kiếm trong vô vọng, Đàm Du cũng từng đề nghị chẳng phải dùng mẫu mới nhất sẽ tốt hơn ư, vẽ lại từng bức tranh ấy là đã đủ khiến Lê Đường vui mừng rồi.

Khương Lệnh Từ từ chối.

Vì anh biết rõ, thứ cần phải phục chế không phải những bức tranh được vẽ bên trong tập tranh mà là tuổi thơ của Lê Đường.

Một tuổi thơ trọn vẹn.

Khó khăn thứ hai——

Một số bức tranh gốc bị hủy hoại nặng nề, nét vẽ của Lê Đường và nét bút của kẻ phá hoại kia trùng lên nhau nên không thể phân biệt rõ nét bút ấy thuộc về ai.

Lần trước Khương Lệnh Từ hẹn gặp bậc thầy vẽ tranh thiếu nhi người Ý đó là muốn xin chỉ dạy nét vẽ và ý tưởng bay bổng của các bạn nhỏ, từ đó tìm ra ý tưởng vẽ tranh của Tiểu Đường Lê.

May thay khả năng học hỏi và thấu hiểu của Khương Lệnh Từ rất mạnh, dù không quá am hiểu hội họa nhưng anh vẫn có thể nhờ vào sự kiên nhẫn và IQ cực cao của mình mà sao chép hoàn chỉnh 48 bức tranh trong vòng một tháng. 

Ngay cả họa sĩ gốc cũng phải hoảng hốt.

Giây phút này, Khương Lệnh Từ tiện tay lật một trang tạp chí, giọng nói điềm tĩnh: “Không có chuyện gì là tuyệt đối không thể làm được.”

Anh nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ chứ không hề nhắc đến những khó khăn mà mình gặp phải khi vẽ lại tập tranh này.

Thôi được.

Giáo sư Khương là người toàn năng, không gì không làm được.

Đôi mắt cô cong cong.

Cô hơi ngửa cổ ra sau, hôm nay nhân vật chính không khóc đâu.

Trừ lúc thay váy, Lê Đường vẫn luôn ôm lấy tập tranh, ai cũng không cho đụng vào.

Trước khi ra cửa, Lê Đường cẩn thận đặt nó xuống bên dưới gối đầu.

Đây là nơi mà cô cảm thấy an toàn nhất.

Khương Lệnh Từ nhìn người con gái xinh đẹp mặc chiếc váy dài thướt tha yểu điệu nhưng hành động vẫn ngây thơ như một cô bé chưa lớn.

Trước khi xuất phát, Khương Lệnh Từ mở một hộp quà tinh xảo ra.

Lê Đường tò mò nhìn: “Gì thế?”

“Quà sinh nhật.”

“Không phải tặng rồi à?”

Tập tranh đó là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà cô nhận được…….

Sau khi nhìn thấy món đồ trong tay Khương Lệnh Từ, trong lòng Lê Đường bổ sung một câu—— một trong những.

Món quà sinh nhật thứ hai mà anh tặng cô là một chiếc vương miện công chúa, trên đó được đính 25 viên hồng ngọc hình giọt nước được khảm thành hình cánh hoa, những phiến lá là 425 viên kim cương trắng sáng lấp lánh.

Hồng ngọc là loại đá quý đắt đỏ nhất trong những loại đá quý, một viên thôi cũng đã cực kỳ hiếm có chứ đừng nói hơn 20 viên hồng ngọc huyết hồng bô câu chất lượng này.

Khương Lệnh Từ đội vương miện hình hoa tinh xảo lên tóc Lê Đường, gương mặt xinh đẹp kết hợp với chiếc vương miện rực rỡ bắt mắt này không những không bị hồng ngọc làm lu mờ mà ngược lại còn như tô điểm thêm cho cô, đẹp không gì sánh được.

Lê Đường đứng trước gương nhìn động tác của anh rồi mím môi: “Đắt lắm đúng không……”

Rồi cô liếc nhìn viên hồng ngọc được đính trên chiếc vòng tay hình lá lan trên cổ tay Khương Lệnh Từ.

Chỉ một viên đó thôi mà Đại Lê đã phải tốn rất nhiều công sức, thế nhưng trên chiếc vương miện này là rất nhiều viên hồng ngọc có chất lượng tương đương hoặc thậm chí còn tốt hơn. Lê Đường hoa cả mắt mà vẫn chưa đếm rõ ràng được.

“Không đắt.”

“Dùng tài sản sau hôn nhân của em mua đấy.” Khương Lệnh Từ dỗ dành cô.

Dỗ trẻ con à.

Sau khi kết hôn cô lấy đâu ra nhiều tiền thế.

Lê Đường vô thức vuốt ve vương miện, cô vô tình chạm vào tay Khương Lệnh Từ.

Mà Khương Lệnh Từ không buông tay cô ra, cứ như vậy để tay mình đan xen tay cô, mười ngón tay nắm chặt cùng nhau ra cửa.

Đôi môi đỏ của Lê Đường mím lại.

Không buông tay.

Nhưng vừa mở cửa ra, cô còn tưởng mắt mình bị hồng ngọc làm cho chói mắt, vẫn chưa nhìn rõ được.

Bên ngoài không phải là chiếc xe sang trọng như trong tưởng tượng mà là một cỗ xe bí ngô lộng lẫy được trang trí bằng hoa tươi, thậm chí còn cổ tích hơn trong thế giới cổ tích.

Nhìn cảnh tượng ấy, Lê Đường còn tưởng mình xuyên không rồi chứ.

Thế này thì…..

Long trọng quá rồi đó.

Lúc nãy ở trong nhà, cô nói sớm quá.

Đây mới gọi là hoành tráng.

Cỗ xe ngựa bí ngô cổ điển dừng lại bên ngoài biệt thự, Bùi Ý Hào ăn mặc lịch sự, lúc này cậu ta đang cosplay phu xe: “Công chúa điện hạ, xin mời lên xe.”

Nếu không phải vì muốn có bộ tranh có chữ ký của bậc thầy thì còn lâu anh ta mới làm chuyện này!

Vì cô bạn thuở nhỏ cũng không.

Vất vả lắm.

Đợi lâu lắm rồi.

Khương Lệnh Từ tự mình dìu công chúa điện hạ bước lên bậc thang, từng bước từng bước tiến vào cỗ xe ngựa bí ngô.

Lê Đường vẫn không buông tay Khương Lệnh Từ ra: “Anh cũng lên đi.”

Khương Lệnh Từ hơi do dự.

Rồi cũng theo lên ngồi cùng cô.

Chẳng mấy chốc Lê Đường đã hiểu tại sao anh lại do dự như vậy.

Vì…..

Trên đường đi, mỗi một người mà cô bắt gặp đều ném về phía xe ngựa một đóa hoa tươi và tặng kèm một lời chúc: “Sinh nhật vui vẻ nhé Tiểu Đường Lê.”

Nhiều quốc gia khác nhau, nhiều ngôn ngữ khác nhau.

Lần đầu tiên trong đời Lê Đường thấy mình hơi hướng nội.

Cô không kìm được mà chui vào lòng Khương Lệnh Từ, đôi tai trắng nõn ửng hồng.

Anh vòng tay ôm vai cô để cô nhìn ra bên ngoài: “Xấu hổ gì chứ. Nguyện vọng sinh nhật năm năm tuổi của Tiểu Đường Lê chẳng phải là được ngồi xe ngựa bí ngô, đi diễu hành trong sự chúc phúc và tặng hoa tươi của mọi người sao?”

Lê Đường ôm chặt eo anh, cô lắc đầu liên tục: “Không không không. Hiện giờ là Lê Đường 23 tuổi, cô ấy thấy hơi sợ rồi!”

Còn có bao nhiêu người gọi biệt danh của cô nữa.

Khương Lệnh Từ bình tĩnh chỉnh lại chiếc vương miệng hơi lệch của cô: “Đừng lắc, vương miện sắp rơi rồi.”

Lê Đường lập tức ngoan ngoãn ngồi yên tựa vào vai anh không nhúc nhích.

Vài phút sau Khương Lệnh Từ bỗng nói: “Có người khen em xinh kìa, thật sự không nghe thử xem à?”

“Thật không?”

Đôi tai Lê Đường như đang vểnh lên.

Cô thích được khen lắm luôn.

Tiểu Đường Lê ba tuổi vẫn còn được ba mẹ và anh trai vây quanh, cô bé đội một chiếc vương miện nhỏ xinh, trên tay là chiếc bánh kem xinh đẹp nhất. Lúc ấy cô bé giống như một cô công chúa được yêu chiều trải qua một bữa tiệc sinh nhật long trọng.

Tiểu Đường Lê bốn tuổi, anh trai đã âm thầm tặng cho cô bé một chiếc bánh sinh nhật to bằng lòng bàn tay và một tập tranh.

Tiểu Đường Lê năm tuổi co mình ở góc giường chờ đợi anh trai đến đón sinh nhật cùng mình. Thế nhưng anh trai rất bận nên không thể tới, cô bé đã đón sinh nhật năm tuổi một mình. Khi ấy cô bé trịnh trọng vẽ lên trang cuối cùng trong tập tranh: Công chúa Tiểu Lê ngồi trên xe bí ngô đi diễu hành được mọi người trên cả thế giới tặng hoa tươi và những lời chúc phúc. Hơn nữa cô bé còn viết lên đó hai chữ thật to—— Tâm Vương. Khương Lệnh Từ nghiên cứu cả đêm mới hiểu ra hai chữ đó là—— nguyện vọng.

(*)
Tâm Vương 心王 là những nét cuối cùng trong chữ nguyện vọng 愿望.

Logic của một cô bé đôi khi còn khó giải mã hơn cả chữ Giáp Cốt.

Khương Lệnh Từ xưa nay vốn ít khi cười lúc đó lại không nhịn được mà bật cười rất lâu.

Trong bầu không khí ấm áp và hân hoan khi được chúc phúc và tặng hoa, cuối cùng họ cũng đến đích.

Một tòa lâu đài trắng muốt như lông thiên nga.

Đẩy cửa bước vào.

Một khung cảnh tràn ngập sự xa hoa và những tác phẩm cầu kỳ phức tạp.

Đi dọc theo hành lang được treo kín những bức bích họa đến sảnh lớn.

Lê Đường nghe thấy vô số giọng nói quen thuộc, họ vui mừng hoan hô: “Nhân vật chính tới rồi.”

Lê Đường mở to mắt vì ngạc nhiên. Có anh trai, Ngu Tô Đồng, đàn anh đàn chị, thậm chí cô giáo cũng có mặt. Không chỉ vậy, ba mẹ Khương và rất nhiều người khác, tất cả những người thân thiết đều đã đến.

Ai nấy đều ăn mặc lộng lẫy để đến tham gia bữa tiệc sinh nhật hoành tráng này.

Công chúa Lê Đường năm nay tròn 23 tuổi.

Cô sẽ có một bữa tiệc sinh nhật long trọng nhất trước sự chúc phúc của toàn thế giới và có tất cả người thân bạn bè kề bên.

Từng câu từng chữ chúc mừng sinh nhật.

Dường như tất cả những lời chúc phúc sinh nhật còn thiếu từ thuở nhỏ đều được bù đắp.

Và còn nhiều hơn thế nữa.

Cô còn có rất nhiều quà sinh nhật, nhiều không đếm xuể.

Chất đầy ở đó.

Lê Uyên tự tay nấu mì trường thọ cho em gái.

Cái tô còn to hơn cả khuôn mặt Lê Đường, cuối cùng cô cũng hiểu tại sao lúc sáng Khương Lệnh Từ chỉ cho cô một miếng bánh quy nho nhỏ.

Sau cùng thực sự không thể ăn được nữa.

Lê Đường kéo tay áo Khương Lệnh Từ thì thầm: “Bổn công chúa bằng lòng chia sẻ với ngươi.”

Sợ bị Lê Uyên nghe thấy.

Lê Uyên đứng ngay bên cạnh chiếc bánh kem khổng lồ, đôi mắt như sói thỉnh thoảng lại lướt qua chỗ Lê Đường.

So với Lê Đường làm chuyện xấu gì cũng hiện hết lên mặt thì Khương Lệnh Từ lại cực kỳ ung dung, biểu cảm trên mặt vẫn y như cũ: “Vô cùng vinh hạnh.”

Khương Lệnh Từ cầm lấy bát của Lê Đường ngay trước mặt Lê Uyên rồi ăn rất nho nhã.

Quả nhiên Lê Uyên đi qua: “Ai bảo cậu ăn hộ nó?”

“Mì trường thọ phải tự ăn, có phải em ép cậu ta không?”

“Không phải.”

“Tôi cướp của cô ấy.” Khương Lệnh Tử thản nhiên nói.

Vừa nghe đã biết là giả.

Lê Uyên nghiêng đầu nhìn Lê Đường.

Lê Đường đương muốn cười thầm thì lại nhận được ánh mắt nguy hiểm của anh mình. Khóe môi vừa định nhếch lên thì lại chuyển ngay sang dáng vẻ đáng thương vô cùng vì bị bắt nạt, cô nói với giọng nén giận nhưng cũng đủ rộng lượng: “Có lẽ là do mì trường thọ tình yêu anh nấu ngon quá, anh ấy không kìm được đi cướp của em cũng là bình thường thôi.”

“Thôi vậy, em lựa chọn tha thứ cho anh ấy.”

Lê Uyên cười khẽ: “Được, vẫn còn một nồi nữa. Nếu đã thích ăn mì trường thọ tình yêu mà anh làm thì tối nay hai người ăn hết nồi đó đi.”

Lê Đường hoảng hốt túm lấy tay áo Khương Lệnh Từ.

Thấy vẻ hoảng hốt trên mặt cô, Khương Lệnh Từ hiếm khi thấy bất lực: “Anh ấy lừa em thôi.”

Lê Uyên cốc đầu em gái mình: “Đồ ngốc.”

Lê Đường còn lâu mới ngốc, cô khịt mũi: “Vương miện của công chúa sắp rơi rồi!”

“Rơi xuống thì lại đeo lên. Công chúa thì vĩnh viễn vẫn là công chúa.” Lê Uyên nói chẳng để tâm.

Anh ấy kiếm nhiều tiền như vậy chỉ vì muốn em gái mình có thể làm công chúa cả đời này.

“Họa sĩ bé nhỏ ơi, tới uống rượu đi.” Ngu Tô Đồng ngồi trên sô pha ở phía xa vẫy tay gọi cô.

“Đến đây.”

Lê Đường lập tức đứng dậy giữa hai người đàn ông đầy khí phách, cô nhấc váy rồi chạy về phía Ngu Tô Đồng. Đúng là bạn tốt của cô, cứu cô ra khỏi trận chiến giữa nước và lửa ngay thời khắc quan trọng.

Lê Đường nhấc váy chạy về phía cô bạn tốt của mình.

Nhìn bóng lưng vui tươi hoạt bát của em gái, Lê Uyên nói với Khương Lệnh Từ: “Em gái tôi đáng yêu lắm đúng không?”

Khương Lệnh Từ bình tĩnh đáp lại: “Đúng vậy.”

Lê Uyên cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, giọng nói như hơi trầm xuống: “Hồi nhỏ con bé còn dễ thương hơn.”

Bỗng nhiên anh ấy cười khẩy rồi như thể đang nói với chính mình: “So với cả ngày quậy phá thì tôi còn sợ nó yên lặng hơn.”

“Tại sao?”

Khương Lệnh Từ nhạy bén nhận ra ý tứ trong lời nói của Lê Uyên có gì đó không rõ ràng, cuối cùng anh cũng nhìn về phía anh ấy.

Hai người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh cây cột lộng lẫy nhìn nhau.

Lê Uyên như đang dò xét anh.

Mà Khương Lệnh Từ thì không hề né tránh.

Vài giây sau.

Lê Uyên đưa cho anh một ly rượu, cụng ly rồi nói: “Sau khi về nước sẽ đưa cậu tới một nơi.”

Ý tứ rõ ràng, tới lúc đó rồi nói.

Khương Lệnh Từ khựng lại giây lát rồi sau đó uống hết một ly để tỏ lòng tôn trọng.

Rượu mạnh trôi xuống cổ họng.

“Cay quá cay quá.”  Lê Đường cũng uống loại rượu đó, đầu lưỡi cay xè.

Ngu Tô Đồng đưa cho cô một ly nước: “Cậu lấy nhầm rồi, cái đó là Vodka mà. Mau uống nước đi.”

“Hả?”

Ánh mắt Lê Đường mê mang, may là sau đó cô đã uống hết một ly nước thì mới thấy đỡ hơn.

Tuy chỉ uống một ngụm nhưng vẫn thấy hơi choáng, Lê Đường chia sẻ thầm kín với bạn thân: “Mình nghi giáo sư Khương đang yêu qua mạng.”

“Hả?”

Ngu Tô Đồng suýt thì phun ra một ngụm rượu.

“Dạo này ngày nào anh ấy cũng ôm điện thoại nói chuyện với người khác.” Lê Đường vẫn rất để ý chuyện đó, cô ôm cổ Ngu Tô Đồng lẩm bẩm bên tai cô ấy.

Trừ Ngu Tô Đồng ra thì Lê Đường rất khó để chia sẻ chuyện của mình và Khương Lệnh Từ với người khác.

Đương nhiên Bùi Ý Hào cũng được nhưng cậu ta là đàn ông nên thực sự không thể hiểu được suy nghĩ của các cô gái.

Sau khi bị cô hố vài lần thì Ngu Tô Đồng nói: “Bây giờ mình rất nghi ngờ sự nghi ngờ của cậu.”

Lê Đường thề: “Mình lấy điều ước sinh nhật của mình ra thề……”

Vừa hay Khương Lệnh Từ và Lê Uyên đi qua.

Ngu Tô Đồng quay đầu Lê Đường lại rồi hỏi thẳng: “Giáo sư Khương, Lê Đường muốn hỏi anh một chuyện.”

Khương Lệnh Từ lịch sự hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Ngu Tô Đồng: “Cậu ấy hỏi đối tượng yêu qua mạng của…… ưm ưm ưm ưm.”

Lê Đường rốt cuộc cũng hoàn hồn rồi lập tức che miệng bạn mình lại.

“Yêu qua mạng?”

Ngu Tô Đồng gỡ bàn tay đang che miệng mình ra rồi cố gắng nói một hơi cho hết: “Cô ấy hỏi anh dạo này đang yêu qua mạng à mà ngày nào cũng ôm điện thoại nói chuyện với người khác, không để ý tới cô ấy!”

Lê Đường:  a a a!

Từ hôm nay trở đi, cô và Ngu Tô Đồng đường ai nấy đi!

Câu sau rõ ràng là Ngu Tô Đồng tự thêm vào!

Thay vì để cái đầu Lê Đường nghĩ đông nghĩ tây, chi bằng hỏi thẳng đương sự còn hơn.

Sau khi bị logic của bạn mình lừa vô số lần thì Ngu Tô Đồng càng tin vào nhân phẩm của giáo sư Khương hơn. Sao anh có thể yêu qua mạng được, cái từ ngữ này tuyệt đối sẽ không xuất hiện trên người anh.

Như chuyện làm bạn giường vậy.

Vô lý!

Thế mà lần trước cô ấy còn tin lời Lê Đường.

Lê Đường mặc kệ, cô ngẩng cằm lên: “Nói mau, anh yêu qua mạng với ai! Đêm qua muộn rồi em vẫn còn nghe thấy!”

“Hai người nói chuyện suốt 40 phút!”

Khương Lệnh Từ vẫn chưa lên tiếng.

Bỗng nhiên Lê Đường nghe thấy tiếng cười khẽ.

Là Lê Uyên.

Lê Uyên mặt không cảm xúc chỉnh lại khuy áo, anh xắn tay áo lên hai khúc rồi nói: “Là anh.”

“Vậy mà anh lại yêu đương qua mạng với anh trai em!” Bộ não nhỏ bé của Lê Đường không thể tiếp thu nổi, cô kinh ngạc vô cùng.

Từ từ đã, không đúng lắm.

???

Thấy Đại Lê sắp xử mình, Lê Đường vội hét lên với anh ấy: “Hôm nay em em em em đón sinh nhật.”

Lê Uyên cười lạnh lùng: “Thì anh sẽ cho em một sinh nhật khó quên.”

“Cứu mạng……”

Biết Ngu Tô Đồng không thể bảo vệ mình nên Lê Đường nhanh nhẹn chuồn từ sô pha ra phía sau Khương Lệnh Từ, cả người cô ôm chặt lấy anh, đôi môi đỏ thốt lên danh xưng đã lâu không gọi: “Chồng ơi.”

Khương Lệnh Từ ôm cô gái tự chui đầu vào lưới của mình rồi nói với Lê Uyên: “Tối nay tôi sẽ dạy dỗ cô ấy.”

“Đánh mông nó!” Lê Uyên tức hộc máu.

Khương Lệnh Từ nghe lời đáp: “Được.”

Ngu Tô Đồng ngồi trên sô pha, cô ấy cứ có cảm giác đánh mông của Lê Uyên và lời giáo sư Khương đồng ý không giống nhau.

Hôm nay lại là một ngày đầu óc đen tối rồi đây.

Bữa tiệc sinh nhật kéo dài tới tận nửa đêm.

Cơn say mơ màng kia của Lê Đường cũng biến mất.

Căn phòng trong lâu đài rất rộng, nhìn một vòng thì nó rộng bằng phòng ngủ chính ở vịnh Vân Khuyết. Trên sàn được trải một tấm thảm dày màu trắng, giẫm lên đó có cảm giác bồng bềnh như đang bước trên mây.

Khiến người ta muốn nằm xuống đó ngay.

Cửa sổ sát đất theo phong cách cổ điển khác với ô cửa sổ trong căn biệt thự.

Có hai bên cánh cửa, trong đó một bên có thể nhìn ngắm hết thảy phong cảnh núi non.

Còn một cánh cửa khác lại nối liền với bầu trời đầy ánh đèn neon, trung tâm thành phố náo nhiệt phồn hoa và cảnh núi biển hùng vĩ mênh mông dường như bị tòa lâu đài này chia cắt thành hai nửa thế giới.

Khi Khương Lệnh Từ đi tắm thì Lê Đường lười nhác ngồi quỳ trên thảm, cô nhìn ra phía ngoài cửa sổ, tầm mắt hơi hoảng hốt không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Viền váy lụa dài đỏ uốn lượn trên tấm thảm trắng muốt, cẳng chân co lại, trên mắt cá chân đeo một chiếc lắc chân đính ngọc tinh xảo.

Từ khi đeo nó, Lê Đường chưa từng tháo ra, giống như quên mất sự tồn tại của nó.

Sau khi ngắm nhìn cảnh đêm một lúc, Lê Đường vô tình nhìn sang phía giá vẽ đã được bày biện.

Ơ, Khương Lệnh Từ sai người bày nó ra à?

Anh biết tối nay cô rất muốn vẽ?

Lê Đường từ từ đứng dậy, chiếc váy đung đưa theo từng chuyển động của cô. Cô ngồi xuống giá vẽ, mái tóc dài màu đen như thác nước đổ xuống mượt mà buông xõa sau lưng.

Cơn say đã vơi bớt đi vài phần.

Khi pha màu.

Là màu của chiếc trâm cài áo ngọc lục bảo mà anh đeo hôm nay.

Lê Đường ngơ ngác nhìn cổ tay trống không của mình.

Đúng nhỉ.

Cô không mang đôi vòng đôi với vòng của Khương Lệnh Từ ra nước ngoài.

Bàn tay cầm cọ vẽ vẫn chưa đặt lên trang giấy thì Lê Đường đã nghe thấy tiếng mở cửa, Khương Lệnh Từ tắm xong đi ra.

Cô nghiêng đầu nhìn qua đó thì phát hiện tối nay anh không mặc đồ ngủ cũng không mặc đồ ở nhà mà mặc một bộ vest lịch sự?

Tối nay còn có party nào khác à?

Bộ vest này?

Khi người đàn ông quay hẳn lại thì Lê Đường hít một hơi lạnh lẽo——

Xí!!!

Trên người anh chỉ mặc một bộ vest lụa thoải mái!!!

Không, không tính, vẫn còn nữa.

Không ngờ bên trong anh lại đeo chiếc vòng ngực mà năm ngoái cô tự tay làm tặng anh.

Lê Đường vừa mới nhìn rõ, suýt chút nữa đã hét chói tai.

A a a a a!!!

Chiếc có vẽ trong tay cô rơi bụp một tiếng xuống thảm, màu vẽ màu xanh mực nhanh chóng nhuộm tấm thảm trắng muốt.

Anh từng bước lại gần cô rồi cúi xuống nhặt cây cọ vẽ lên.

“Ực.”

Người con gái không kìm được nuốt nước bọt.

Từ góc độ này, cổ áo người đàn ông rộng mở nên cô có thể nhìn rõ từ cổ tới eo anh.

Vòng eo và cơ bụng nhấp nhô tạo nên những đường cong gợi cảm, dọc xuống đường nhân ngư….. lần này còn có thể thấy rõ hơn.

Không cần vòng ngực đã đủ quyến rũ lắm rồi, khi xưa thậm chí Lê Đường còn nằm mơ nữa. Hiện giờ vừa đeo vòng ngực vừa mặc vest, quả thực là giết người không cần dao!

Lê Đường cảm giác nếu nhìn thêm nữa thì có lẽ bản thân sẽ chảy máu mũi mất, cô muốn nhắm mắt hoặc quay đầu đi nhưng cảnh tượng ấy đã xâm chiếm trí óc cô mất rồi.

Người đàn ông nghịch cọ bằng những ngón tay thon dài, anh nói: “Sao không nhìn nữa, rõ ràng lần trước em thích nhìn lắm mà.”

Lê Đường túm mũi nói ồm ồm: “Anh mặc khіêu ԁâm quá. Em ngại nhìn.”

Khương Lệnh Từ cầm cọ vẽ một phiến lá lan xanh ngắt lên mu bàn tay cô.

Giọng nói mát lạnh: “Hôm nay là sinh nhật em nên đương nhiên phải mặc phong cách em thích rồi.”

Lê Đường cảm thấy mu bàn tay mình hơi ngứa.

Không ngờ Khương Lệnh Từ lại vẽ lên người mình, hơn nữa còn vẽ rất khá.

Đánh giá đến từ họa sĩ Lê chuyên nghiệp.

Khương Lệnh Từ buông cọ rồi cúi người, Lê Đương đang ngồi trên chiếc ghế thấp trước giá vẽ, làn váy xòe rộng buông xuống. Một người mặc lễ phục chỉnh tề lúc nào cũng có thể đi tham gia những sự kiện quan trọng, một người lại mặc sơ mi lụa đeo vòng ngực, sự quyến rũ gợi tình không tiện xuất hiện công khai.

Lê Đường ngồi thẳng lưng trước giá vẽ, cô nhìn thẳng đôi mắt như có thể kéo mình vào cơn lốc xoáy, cảm giác như bị tên yêu tinh này hút mất hồn phách.

“Nói rằng em thích đi.”

Khi anh lại gần, trên người vẫn thoang thoảng mùi hương sau khi tắm gội và mùi tinh dầu hoa hồng. Mập mờ mê hoặc, quyến rũ ngất ngây, chỉ khi ngửi kỹ thì mới bắt được hương mận mát lạnh.

Như ẩn như hiện, khi có khi không, như thế càng hấp dẫn hơn.

Lê Đường vô thức nghiêng về phía trước.

Đầu mũi cô gần như chạm vào cần cổ thon dài của người đàn ông như đang tìm kiếm mùi hương trên người anh, cô lẩm bẩm: “Thích.”

Sao lại không thích được chứ?

Nghe được câu trả lời hợp ý, lúc này Khương Lệnh Từ mới tốt bụng ôm cô vào lòng để hơi thở nóng bỏng của cô lướt qua từng tấc da thịt mình.

Đầu ngón tay anh lướt qua phần khóa kéo chìm trên eo cô.

Ngay sau đó.

Chiếc váy đỏ như một đóa sen nở rộ ngay mắt cá chân Lê Đường.

Rồi cô được anh nhấc lên dễ dàng sau đó nằm lên thảm.

Thảm rộng hơn giường rất nhiều, thoải mái lăn lộn mà không lo bị ngã.

Quan trọng hơn là đến giờ Lê Đường mới phát hiện.

Căn phòng ngủ này vậy mà lại không có giường?!

Chỉ có một chiếc sô pha nhung màu xanh cổ điển được đặt ở góc phòng, đẹp thì đẹp đó nhưng chắc chắn không thể ngủ trên đó được. Vậy nên họ sẽ ngủ trên thảm?

Lê Đường ngẩng đầu nhìn đèn chùm lộng lẫy trên trần nhà rồi mới từ từ nhìn gương mặt đẹp đến mức không thể bắt bẻ của người đàn ông, cô gian nan ngẩng lên:

“Mình ngủ trên sàn nhà?”

“Anh ngủ trên sàn nhà.”

Khương Lệnh Từ cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn nhưng lắm lời của Lê Đường.

Trong phòng bớt đi tiếng nói, nhiều thêm tiếng nước nho nhỏ.

Khương Lệnh Từ ăn mặc thế này thì tối nay chắc chắn không có ý định để nhân vật chính phòng không gối chiếc. Vậy nên từ lúc bắt đầu bằng một nụ hôn thì đã đi kèm dục vọng mỏng manh rồi sau đó càng nồng đậm hơn.

Môi răng gần nhau, đầu lưỡi người đàn ông khéo léo linh hoạt trong khoang miệng người con gái. Hôn môi như vậy khiến Lê Đường vô thức bị anh kích thích.

Đôi chân thon dài vô tình chạm vào đồ lụa trên người Khương Lệnh Từ.

Ngay sau đó mắt cá chân đã bị anh nắm lấy.

Khương Lệnh Từ vuốt ve sợi lắc chân, Lê Đường lại trượt xuống như bị ngứa.

“Thế em thì sao?”

Ngón tay Lê Đường móc lấy xích ngực bên trong cổ áo, cô muốn kéo mạnh hơn nhưng lại sợ hỏng. Khó lắm mới thoát được nụ hôn của anh, cô thốt lên.

Không có giường, cô vẫn thấy hơi lo lắng.

Khương Lệnh Từ: “Em ngủ trên anh.”

“Hả?”

“Giống như thế này.”

Khương Lệnh Từ ôm cô rồi để cô ngồi trên eo mình rồi sau đó nằm xuống ấn cô vào trong ngực mình. Anh dùng hành động thực tế để dạy cô đêm nay ngủ thế nào.

Lê Đường hiểu mà hình như vẫn chưa hiểu.

Khương Lệnh Từ luồn tay vào tóc cô, đôi môi mỏng mỉm cười: “Không hiểu cũng không sao cả.”

“Đêm nay có thể không ngủ cũng được.”

Khương Lệnh Từ đó giờ nói được làm được.

Lúc đầu, Lê Đường cũng không nhận ra khác nhau chỗ nào mà chỉ ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang chuyển động, bộ vest lụa trên người anh khẽ lay động theo từng nhịp để lộ cơ bắp rắn rỏi bên trong cùng sợi dây chuyền đính đá nơi ngực cũng đong đưa theo. Tất cả như hòa với cảnh núi biển và ánh đèn neon ngoài cửa sổ tạo nên một bức tranh sơn dầu trừu tượng khiến đôi mắt cô hoàn toàn rối loạn, không thể phân biệt rõ ràng.

Chậc.

Nhiều thật…..

Trừ của cô ra, hình như còn có cả của anh nữa?

Đồng tử Lê Đường bỗng nhiên co lại, thiếu một bước—— hình như Khương Lệnh Từ quên xé…… bao cao su.

Hai người họ……

Không có bất kỳ sự ngăn cách nào.

Liệu có rời ra không?

Lê Đường lại nghĩ đến ước hẹn hai tuần trước, hôm nay là hôm sau sinh nhật cô và cũng là…… cuối tuần như đã hứa.

Khương Lệnh Từ chưa bao giờ nói dối, vậy thì có nghĩa là tối nay sẽ…..

Giống như những gì đã nói?

Lê Đường muốn nhìn rõ biểu cảm của Khương Lệnh Từ lúc này và cũng muốn hỏi anh.

Nhưng ngay sau đó.

Đôi mắt của cô bị che lại.

“Em muốn nhìn anh…… mà.”

Đôi môi đỏ mọng như anh đào đã chín, chỉ cần bóp nhẹ thì sẽ hiện lên màu sắc kiều diễm.

“Sợ sẽ dọa em sợ.”

Thế rồi sau khi nói xong thì anh lại cúi xuống ma sát hồi lâu.

Ngọt lắm. Nhiều nước.

Cũng ngăn cô không nói được gì nữa.

Dọa sợ?

Lê Đường không hiểu.

Những năm qua anh tuân theo quy củ, sự xuất hiện của Lê Đường phá vỡ giới hạn của anh hết lần này tới lần khác.

Nhưng anh lại trơ mắt nhìn bản thân càng lún càng sâu, sau cùng rơi xuống vực thẳm vô tận.

Giây phút cuối cùng.

Lòng bàn tay nóng bỏng của Khương Lệnh Từ giữ chặt sau lưng Lê Đường, tròng mắt luôn trong veo lúc này tối đen như mực. Cứ như vậy…..

……

Ngay sau đó.

Đôi mắt Lê Đường phút chốc trở nên mơ hồ, hai tay ôm chặt cổ Khương Lệnh Từ theo bản năng, bả vai mảnh khảnh co rúm lại như bị điện giật.

Linh hồn như đang lang thang giữa mây mù nên không tìm thấy điểm cuối.

Cái gì thế?

Nhiều quá.

……

Lê Đường cảm giác mình giống như búp bê vải bị đứt chỉ, bông trắng tung ra không thể vá lại được nữa.

Người con gái không thể kìm nén được mà bật khóc.

Đột ngột quá.

Đáng sợ quá.

Nhưng cảm giác mất kiểm soát tới cùng cực này cũng tuyệt quá.

Niềm vui mà cô chưa từng được trải qua.

Đôi mắt ướt át của Lê Đường hơi nheo lại, đầu óc cô trống rỗng. Cô chưa từng nghĩ tới……

Khương Lệnh Từ không hề lừa cô, thật sự……

Nói được làm được.

Họ vẫn không tách nhau ra mà cứ thế ôm chặt lấy cơ thể ướt đẫm mồ hôi của nhau, không muốn tách ra, ai cũng không muốn buông tay trước.

Giọng Lê Đường hơi khàn, cô hỏi anh: “Sao hôm nay anh lại……”

Nếu sớm biết như vậy thì cô nên uống thuốc hoặc đi tiêm trước.

Không biết uống thuốc sau khi làm thì hiệu quả có giảm xuống không nhỉ.

Lê Đường quá dễ đoán nên Khương Lệnh Từ vừa nhìn đã biết cô đang nghĩ gì: “Anh đã tiêm thuốc tránh thai tác dụng trong một khoảng thời gian ngắn rồi.”

Ý nghĩa rõ ràng.

Cô không cần chuẩn bị hay thu dọn gì cả.

Lê Đường ngạc nhiên ngẩng đầu khỏi cổ anh: “Sao anh lại đồng ý tiêm loại thuốc đó?”

Rất ít đàn ông chủ động làm chuyện này bởi suy cho cùng thì người mang thai cũng không phải họ nên đương nhiên họ không cần lo lắng gì cả.

Khương Lệnh Từ bình tĩnh nói: “Loại chuyện này vốn dĩ không nên để phụ nữ gánh vác.”

“Thôi được rồi, bộ não nhỏ bé của em đừng đoán lung tung nữa.”

Lê Đường: “……”

Hơi quá đáng rồi đấy nhé!

Nhưng cũng thấy hơi vui.

Cô ghét uống thuốc và cũng ghét tiêm, nhưng cô thích anh như vậy.

Khương Lệnh Từ không cần cô phải chịu đựng chuyện gì cả và sẽ thỏa mãn mọi yêu cầu của cô.

Khương Lệnh Từ lặng lẽ ôm cô, ngón tay thon dài thoải mái ôm lấy vòng eo thon gọn của Lê Đường. Bỗng nhiên anh như nghĩ đến điều gì đó nên cổ họng bật cười trầm thấp, anh nói chuyện khác: “Mông của Tiểu Đường Lê nhà mình xinh đẹp như vậy, sao anh nỡ đánh chứ.”

Lê Đường đang mơ màng nghĩ vớ vẩn, nghe thấy câu này thì nói theo phản xạ: “Ừ ừ ừ, không đánh!”

Đại Lê là đồ xấu xa!

Lời vẫn chưa nói xong.

Câu nói đang dang dở của Khương Lệnh Từ tiếp tục: “Đương nhiên là dùng để……”


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ dịch, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *