ĐOÁ HỒNG CỦA ANH
CHƯƠNG 13: “Đến gặp anh, sao tôi có thể đến muộn được.”
Biên tập: @CỏHoaLá
–
Chín giờ tối hôm đó, Thương Quân gọi điện thoại cho Chủ nhiệm Cố.
Cố Xương Thân nghe máy xong nói: “Gọi đúng lúc thật, sớm hơn hai phút là bác không nghe được.”
“Vừa kết thúc phẫu thuật ạ?”
“Đúng vậy, lúc tan tầm bên cấp cứu đưa đến một bệnh nhân bóc tách động mạch chủ, suýt mất mạng.”
Cố Xương Thân ngồi xuống bàn, kẹp điện thoại giữa vai và tai, hai tay mở hộp cơm: “Kết bạn WeChat với Sầm Tô đúng không? Con cúp máy là bác kết bạn ngay.”
“Không phải giục bác chuyện này, con muốn hỏi về độ khó của ca phẫu thuật cho bà ngoại.”
Cố Xương Thân hiếm khi đùa giỡn: “Chuyện này chỉ có thể nói với người nhà bệnh nhân thôi, con là người nhà đúng không?”
“……”
Thương Quân cười: “Chủ nhiệm Cố, bác làm khó con rồi.”
Cố Xương Thân mở nắp hộp cơm, một chiếc đùi gà không biết bị đứa bố láo nào trong khoa lấy mất, chỉ còn lại một cái nhỏ xíu cho ông.
Ông nói nghiêm túc với người trong điện thoại: “Độ khó của ca phẫu thuật, có nói với con thì con cũng không hiểu đâu. Không cần lo lắng, bác sẽ cố gắng hết sức.”
“Cảm ơn bác.”
Cố Xương Thân cúp điện thoại rồi mở WeChat, chấp nhận lời mời kết bạn của “Sầm&cen”.
Ông vừa ăn tối vừa gửi những điều cần chú ý khi chăm sóc bà ngoại, lần nữa dặn dò: [Nhất định phải phòng ngừa nhiễm trùng đấy.]
Sầm Tô cảm kích: [Vâng. Cảm ơn Chủ nhiệm Cố, đã làm phiền bác rồi.]
Trò chuyện vài câu, cô không tiếp tục làm phiền nữa, chuyển tiếp những điều cần chú ý cho mẹ.
Sầm Tung Y: [Con nhớ cảm ơn người ta đàng hoàng nhé.]
Sầm Tô: [Mẹ yên tâm.]
Lần này, cô có rất nhiều người cần phải cảm ơn.
Không chỉ Chủ nhiệm Cố, mà còn có Thương Quân.
Mấy ngày tiếp theo, Sầm Tô không bước chân ra khỏi nhà, cô bận rộn sắp xếp đóng gói đồ đạc chuẩn bị chuyển nhà.
Từ khi tốt nghiệp cô đã sống ở Bắc Kinh, vài năm trôi qua không biết vô tình mua thêm bao nhiêu thứ. Đồ đạc nhiều, nhưng cô chỉ chuẩn bị sáu túi đóng gói và ba cái vali, cố gắng cắt giảm hết sức có thể.
Nhân viên môi giới Tiểu Khâu đã giúp cô sàng lọc ra bốn căn nhà đáp ứng yêu cầu, tiền thuê đều nằm trong phạm vi cô có thể chấp nhận.
Vì đã hẹn cuối tuần này sẽ đi xem nhà nên cô đặt chuyến bay đến Thâm Quyến vào chiều thứ Bảy.
Tối thứ Sáu, Sầm Tô nhận được điện thoại của Thương Thấm, hỏi cô ngày mai có rảnh không, cùng nhau ăn một bữa cơm.
Thương Thấm nói: “Chỉ có hai chúng ta thôi.”
Nhớ lại hôm đó trong tiệc chia tay, Thương Thấm nói sẽ tổ chức tiệc chia tay riêng cho cô, cô cứ tưởng chỉ là khách sáo.
Sầm Tô xin lỗi, giải thích ngày mai phải bay đến Thâm Quyến vì đã hẹn với Tiểu Khâu đi xem nhà: “Đợi khi về chị sẽ mời em.”
Thương Thấm: “Đừng khách sáo với em, tiệc tạm biệt cho chị đương nhiên phải là em mời.”
Trò chuyện vài câu về chuyện nhà cửa, cô ấy nhắc đến Thương Quân, “Có duyên thật đó, anh Cả em cũng đi công tác ở Thâm Quyến, hai ngày cuối tuần đều ở bên đó.”
Qua điện thoại, hai người mỉm cười mà ngầm hiểu.
Thương Thấm: “Nghe nói Tinh Hải Toán Lực chọn địa điểm ở Thâm Quyến, gần đây anh Cả em sẽ thường xuyên đến đó.”
Những gì cần tiết lộ đều đã tiết lộ, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà anh Hai giao cho. Thương Thấm kết thúc cuộc điện thoại đúng lúc: “Chị bận đi, hẹn khi nào về rồi gặp lại nhé.”
Sầm Tô không nắm rõ cụ thể bản đồ kinh doanh của Thương Quân liên quan đến lĩnh vực nào, cô từng nghe nói đến Tinh Hải Toán Lực, nhưng không rành lắm.
Cúp điện thoại, cô tiện tay tra cứu.
Tinh Hải Toán Lực là nhà cung cấp sức mạnh tính toán chuyên nghiệp, được tập đoàn Tân Vận và tập đoàn Kinh Hòa cùng nhau góp vốn thành lập, trung tâm dữ liệu của họ nằm trong Khu công nghiệp Giang Thành, là một trong những dự án thu hút đầu tư trọng điểm của Khu công nghiệp Giang Thành năm đó.
Để bố trí hoạt động kinh doanh năng lực tính toán, đầu năm nay, Tinh Hải Toán Lực quyết định tăng thêm trạm đặt.
Ngoài hai cổ đông ban đầu, Tinh Hải Toán Lực còn thu hút một cổ đông lớn khác vào dự án mới ——chính là nhà họ Ngu ở Hồng Kông.
Ba tập đoàn lớn sẽ hợp tác xây dựng trung tâm siêu máy tính AI, tổng vốn đầu tư của dự án vượt trăm tỷ nhân dân tệ.
Một số báo cáo liên quan trước đó cho thấy, nhà họ Ngu vẫn chưa quyết định có tham gia hay không, do sự khác biệt lớn trong nội bộ hội đồng quản trị.
Về việc chọn trạm đặt mới, cũng có nhiều ý kiến khác nhau.
Nhưng tuần trước, truyền thông đã xác nhận Ngu Thệ Thương bất chấp mọi ý kiến phản đối, quyết định đầu tư vào dự án mới của Tinh Hải Toán Lực.
Có thể thấy quyền lực của nhà họ Ngu đã hoàn tất quá trình chuyển giao, từ tay ông cụ Ngu hoàn toàn giao cho Ngu Thệ Thương.
Sáng hôm qua, Tinh Hải Toán Lực chính thức công bố, sẽ xây dựng trung tâm siêu máy tính AI tại Thâm Quyến.
Xem hết tin này đến tin khác, đợi đến khi Sầm Tô ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại thì trời đã tối.
Bữa tối của cô luôn đơn giản: sữa chua yến mạch thêm một chút trái cây là được. Cô mở tủ lạnh lấy một hộp sữa chua, vừa cho yến mạch vào vừa suy nghĩ có nên đổi khách sạn không.
Cô đã đặt khách sạn gần nơi Tiểu Khâu làm việc, tiện cho đôi bên gặp nhau.
Nhưng Thương Quân không có khả năng sẽ ở đó.
Đi kèm với tiếng giòn tan của yến mạch, hộp sữa chua nhanh chóng cạn đáy.
Sầm Tô ném hộp rỗng vào thùng rác, thu lại tâm trí, cầm điện thoại lên hủy đơn đặt phòng ban đầu, đặt lại khách sạn năm sao thuộc sở hữu của nhà họ Ngu mà cô đã từng ở tại Thâm Quyến lần trước.
Dù ở cùng một khách sạn, nếu thời gian đi lại khác nhau, đi thang máy khác nhau thì khả năng gặp mặt cũng rất nhỏ.
Vì đã không gặp được, cô sẽ tìm anh.
Dù sao hôm đó lúc tạm biệt, anh đã chuẩn bị tâm lý rằng cô sẽ hỏi anh đang ở đâu.
Sáng hôm sau, Sầm Tô ăn sáng xong, không vội đi đến sân bay ngay.
Vì dạo này thường xuyên tìm kiếm thông tin liên quan đến Y tế Tân Duệ, hôm nay đột nhiên lướt trúng tin ông Triệu được đưa đến bệnh viện lúc hai giờ sáng.
Mấy năm gần đây Ông Triệu thường trú tại Hồng Kông, rạng sáng nay cơ thể tự dưng bất ổn nên được đưa khẩn cấp đến bệnh viện cấp cứu.
Trời còn chưa sáng, con cháu nhà họ Triệu nhận được tin thì vội vã chạy đến Hồng Kông, Triệu Tuần cũng xuất hiện tại bệnh viện, có người chụp được vẻ mặt tiều tụy.
Khi ông Triệu còn khỏe mạnh, mấy người con đã ngấm ngầm tranh giành.
Lần đổ bệnh này của ông, cuộc chiến tranh giành cổ phần e rằng lại tiếp diễn.
Tới hiện tại, vẫn chưa có thông tin mới nào về việc ông đã qua khỏi nguy hiểm hay chưa.
Mong ông cụ có thể biến nguy thành an.
Sầm Tô thoát khỏi trang tin tức, nhớ đến ông ngoại và “Y tế Sầm Thụy” đã không còn tồn tại.
Cô quan tâm đến ngành y tế là do ảnh hưởng từ ông ngoại, mặc dù cô chưa từng gặp ông.
Bà ngoại thường nói cô di truyền sự thông minh của ông ngoại.
“Con khác với mẹ con, môn Lý Hoá của mẹ con đều không đạt điểm chuẩn.” Mỗi lần bà ngoại nói như vậy, mẹ cô lại đỏ mặt phản bác.
Trong lúc vô tình, xe buýt sân bay đã đến trạm.
Sầm Tô tỉnh lại, mặc áo khoác ngoài xuống xe xách hành lý.
Qua cửa kiểm tra an ninh, Sầm Tô lại mở điện thoại, chụp một bức ảnh phòng chờ gửi cho Thương Quân.
Rồi một tay nhanh chóng gõ chữ.
Thương Quân và Ngu Thệ Thương vừa kết thúc cuộc họp kinh doanh, đang chuẩn bị đi ăn trưa thì điện thoại anh có tin nhắn đến.
Sầm Sầm: [Định bất ngờ đi gặp anh đây.]
Thương Quân xem xong bức ảnh phòng chờ cô gửi, dứt khoát gọi điện thoại: “Chuyến bay vào buổi chiều?”
“Ừ, cất cánh sau hai tiếng nữa.”
“Biết tôi ở đâu không mà đòi bất ngờ gặp tôi?”
Từ câu hỏi của anh, Sầm Tô lập tức nghe ra anh không ở khách sạn lần trước.
Cô cười nói: “Tôi vừa đổi sang khách sạn lần trước, chẳng lẽ lại phải đặt lại?”
Thương Quân không trả lời ngay, hỏi cô đến để nhận việc hay xem nhà.
“Nếu là xem nhà, tôi sẽ cho người ra sân bay đón cô.” Anh nói.
Sầm Tô hỏi lại: “Nếu là nhận việc thì sao?”
“Nhân tài luôn được săn đón như cô, lúc nhận việc mà không ai đến rước à?”
“……”
Sầm Tô nghẹn lời, nhất thời dở khóc dở cười.
Không ngờ anh lại nhìn từ góc độ này.
“Cứ coi như anh đang khen tôi đi.” Sau đó cô nói trọng tâm, bảo là mình đi xem nhà, Tiểu Khâu có vài căn nhà phù hợp.
Thương Quân nói: “Chụp thông tin chuyến bay gửi cho tôi.”
Nói xong, anh cúp điện thoại.
Thấy anh kết thúc cuộc gọi, Ngu Thệ Thương tiện miệng hỏi: “Thương Thấm sắp đi làm ở công ty nào thế?”
Ông mơ hồ nghe thấy giọng nữ ở đầu dây bên kia, người có thể khiến Thương Quân chủ động đón, ngoài Thương Thấm ra không còn ai khác.
“Không phải Thương Thấm.” Thương Quân đứng dậy khỏi ghế sofa, “Người mà anh lắm chuyện tự ý kết bạn thay tôi đấy.”
Gần đây Ngu Thệ Thương có nhiều việc, mất nửa giây ông mới nhận ra đó là ai, trêu chọc: “Đúng là tôi tự ý kết bạn, nhưng tôi không ép cậu phải đi đón.”
Thương Quân: “Cô ấy biết tôi ở Thâm Quyến, chắc chắn là do Thương Uẩn nói. Dù tôi không đề nghị đi đón thì Thương Uẩn cũng sẽ tìm mọi cách để tôi đi đón. Chủ động hay không có gì khác biệt?”
Dù gì cũng phải đi đón, làm vậy còn bớt nghe được vài câu vô nghĩa của Thương Uẩn.
Ngu Thệ Thương cười: “Cậu lúc nào cũng có cớ biện minh cho mình.”
Thương Quân lười tranh cãi, ra hiệu cho ông: “Đi thôi.”
Hai người lần lượt rời khỏi phòng họp, đi đến nhà hàng.
Thương Quân vừa đi vừa nhắn tin, đồng thời thông báo cho người bên cạnh: “Buổi chiều tôi cần dùng xe, đã gửi biển số xe của anh cho cô ấy rồi.”
Ngu Thệ Thương: “……”
Ông ấy hiếm khi có lúc không nói nên lời.
Thương Quân tiếp tục trả lời tin nhắn, hỏi cô: [Chắc chắn đổi sang khách sạn tôi ở?]
Sầm Sầm: [Chắc chắn, nếu không sẽ không gặp được anh. Anh nói cho tôi biết tên khách sạn, tôi tự đặt.]
Sau đó, Sầm Tô nhận được định vị khách sạn Thương Quân gửi đến, mở ra xem, là một khách sạn khác thuộc sở hữu của nhà họ Ngu.
Cô đăng nhập nền tảng, hủy đơn cũ rồi đặt lại.
Trong lúc chờ máy bay, Sầm Tô đăng nhập hộp thư xử lý email.
Tin tức cô rời khỏi Tân Vận đã lan khắp trong ngành, chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, lại có ba công ty gửi lời mời, trong đó hai công ty địa phương ở Bắc Kinh, một công ty ở Thượng Hải.
Địa điểm làm việc không nằm trong phạm vi cô cân nhắc, cô lần lượt từ chối.
Hôm qua gọi điện về nhà, mẹ bảo cô đừng vội đi làm, khó khăn lắm mới có thời gian nghỉ ngơi, điều chỉnh ổn thoả rồi hãy tính tiếp.
Mẹ còn chụp ảnh màn hình số dư tài khoản cho cô xem, từ khi trả hết nợ, cuối cùng cũng có một chút tiền tiết kiệm, muốn mua đồ gì không cần phải dời từ tháng này sang tháng sau nữa.
“Con nghỉ nửa năm rồi tìm việc cũng được, không có tiền thì mẹ cho.”
Nửa năm sắp tới cô thực sự không có ý định đi làm.
Nhưng có một trường hợp ngoại lệ, đó là Y tế Tân Duệ đột nhiên đến săn đón cô.
Nhưng xác suất này cũng giống như xác suất Thương Quân yêu cô chết đi sống lại vậy, đều bằng 0.
4 giờ 50 phút chiều, máy bay hạ cánh xuống Thâm Quyến.
Đến đón cô là một chiếc Bentley màu đen, mang biển số xe của hai khu vực Hồng Kông và Quảng Đông.
Tài xế đặt hành lý của cô vào cốp xe, vệ sĩ bước xuống khỏi ghế phụ khẽ gật đầu chào cô, mở cửa xe hàng ghế sau cho cô.
“Cảm ơn.”
Sầm Tô ngồi vào hàng ghế sau.
Mặt tài xế và vệ sĩ đều lạ, cô chưa từng thấy họ ở bên cạnh Thương Quân.
Có lẽ là nhân viên đi cùng ở Thâm Quyến, cô nghĩ thầm.
Sầm Tô nhắn tin cho Thương Quân: [Đã lên xe. Cảm ơn anh.]
Thương Quân đang họp video, điện thoại úp trên mặt bàn, có tin nhắn đến anh cũng không xem.
Hôm nay là cuộc họp trực tuyến đầu tiên của ba cổ đông lớn Tinh Hải Toán Lực, bọn họ thảo luận và xác định danh sách các nhà thầu được lọt vào vòng trong.
Theo kế hoạch ban đầu, các ông chủ của ba tập đoàn lớn và thành viên đội ngũ dự án sẽ gặp mặt tại Thâm Quyến. Nhưng Ngu Thệ Thương cân nhắc ông chủ tập đoàn Kinh Hòa vừa mới kết hôn, tạm thời đổi thành họp trực tuyến.
Cuộc họp do người phụ trách dự án chủ trì, ba vị sếp chỉ tham gia với tư cách người nghe.
Sau một buổi chiều thảo luận, trong số các công ty tham gia đấu thầu, cuối cùng đã sàng lọc ra năm công ty được chọn.
Trong đó có hai công ty dịch vụ kỹ thuật công trình, cực kỳ giỏi trong việc cải tạo trung tâm kỹ thuật số tiêu thụ năng lượng thấp.
Thương Quân lật xem tài liệu của một công ty trong số đó, họ đến từ địa phương Thâm Quyến.
Cho đến khi cuộc họp sắp kết thúc, anh mới cầm điện thoại lên.
Lúc này, tin nhắn Sầm Tô gửi đến đã trôi qua nửa tiếng.
Thương Quân trả lời: [Đừng khách sáo. Là xe của chủ tịch Ngu, nếu có cơ hội thì cô cảm ơn trực tiếp anh ấy.]
Thì ra tài xế và vệ sĩ đón cô đều là người bên cạnh Ngu Thệ Thương.
Sầm Tô cũng muốn cảm ơn trực tiếp, nhưng cô biết, nếu không có người giới thiệu thì muốn gặp mặt người nắm quyền nhà họ Ngu là một chuyện rất khó.
Lần trước đến Thâm Quyến có thể gặp Ngu Thệ Thương hai lần liên tiếp chỉ là may mắn mà thôi, tiếc là lúc đó không biết thân phận thật của ông ấy.
Sầm Tô: [Với tầng lớp của tôi, e rằng không có cơ hội kết giao với chủ tịch Ngu, chỉ có thể cảm ơn anh.]
Biết Thương Quân đi công tác chuyến này bận rộn, cô không làm phiền nữa: [Anh bận việc đi.]
Đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng xong, Sầm Tô thu xếp hành lý sơ qua rồi lấy váy ngủ đi tắm.
Vốn định gọi một bữa ăn đơn giản rồi giải quyết luôn trong phòng, cô lướt điện thoại xem một lúc không thấy thèm ăn món nào. Ma xui quỷ khiến, thế là thay váy, cầm thẻ phòng ra ngoài.
Tại cửa nhà hàng trên không ở tầng thượng, cô gặp một người đàn ông quen mặt.
Chính là vệ sĩ đã mở cửa cho cô ở sân bay chiều nay.
Anh ta xuất hiện ở đây, vậy khả năng cao Ngu Thệ Thương đang dùng bữa trong đó.
Cô mỉm cười hỏi: “Sếp Thương và Chủ tịch Ngu đều ở đây sao?”
Nếu là người khác, vệ sĩ tuyệt đối sẽ không tiết lộ hành tung của ông chủ, nhưng cô lại là người khiến ông chủ phá lệ vài lần nên anh ta không chút do dự, đáp: “Đúng vậy.”
Sau khi cảm ơn, Sầm Tô đi thẳng vào trong.
Có lẽ là cô tự mình đa tình, nhưng cô luôn cảm thấy tối nay Thương Quân cố ý chọn dùng bữa ở đây, dự định giới thiệu Ngu Thệ Thương cho cô làm quen.
Dù sao thì ngoài nhà hàng trên không này, không có dịp nào thích hợp để gặp Ngu Thệ Thương.
May mà cô không gọi đồ ăn trong phòng.
Tại khu vực ăn uống yên tĩnh nhất của nhà hàng, Thương Quân và Ngu Thệ Thương ngồi đối diện nhau. Ngu Thệ Thương đã dùng bữa xong, đặt dao dĩa xuống. Còn Thương Quân vẫn đang thong thả cắt miếng thịt trong đĩa, cũng sắp dùng cơm xong.
Ngẩng đầu thấy cô, Thương Quân theo bản năng liếc nhìn đồng hồ đeo tay.
Đợi cô bước đến gần, anh mới mở lời: “Nếu đến chậm năm phút nữa thì tôi về rồi.”
Sầm Tô mỉm cười đáp lại: “Đến gặp anh, sao tôi có thể đến muộn được.”
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤