ĐOÁ HỒNG CỦA ANH
CHƯƠNG 14: Với tôi, anh không giống với người khác.
Biên tập: @CỏHoaLá
–
Dường như Thương Quân đã dần quen với sự trêu ghẹo trắng trợn, đôi khi còn là lời thả thính ngọt ngào của cô.
Chỉ là khó tránh khỏi tò mò, không biết cô có nói như vậy với tất cả bạn trai cũ hay không.
Nếu cô đã muốn làm quen với Ngu Thệ Thương thì anh sẽ chính thức giới thiệu cô.
“Đây là chủ tịch Ngu.” Anh giới thiệu ngắn gọn.
Sầm Tô chào Ngu Thệ Thương: “Cảm ơn xe của chủ tịch Ngu.”
“Không cần cảm ơn.” Ngu Thệ Thương mỉm cười nói, “Tôi phải cảm ơn cô đã lo cho chuyện làm ăn của khách sạn.”
Vừa nói, ông vừa lịch thiệp đưa tay mời cô ngồi.
Sầm Tô không cố ý ngồi cạnh Thương Quân, cô thuận thế ngồi xuống bên cạnh Ngu Thệ Thương.
Thương Quân tiếp tục giới thiệu: “Đây là Sầm Tô, kỹ sư y tế AI, cựu giám đốc kỹ thuật của Y tế Tân Vận, vừa mới nghỉ việc, dự định phát triển ở Thâm Quyến.”
“Trẻ tuổi như vậy đã làm đến chức giám đốc kỹ thuật, quả là một tài năng hiếm có.”
“Chủ tịch Ngu quá khen.”
Ngu Thệ Thương kín đáo hỏi: “Họ Sầm? Người Hải Thành sao? Nghe nói Hải Thành có rất nhiều người họ Sầm.”
Sầm Tô không khỏi ngạc nhiên: “Đúng vậy, quê tôi ở Hải Thành, không ngờ Chủ tịch Ngu lại hiểu rõ Hải Thành như thế.”
Ngu Thệ Thương: “Trước đây thường nghe người ta nói về Hải Thành. Cháu gái tôi cũng thường xuyên đến đó.”
Sầm Tô biết cháu gái ông ấy, chính là Ngu Duệ – người đã đầu tư vào Y tế Sầm Thụy, sau đó đổi tên công ty thành Y tế Tân Duệ.
Ngu Thệ Thương bày tỏ: “Tôi chỉ nghe nói thôi, chưa từng đến đó.”
Thương Quân đưa thực đơn cho Sầm Tô, nói với bạn thân: “Nhà Sầm Tô mở homestay ở bờ biển, ngày nào muốn đi, cứ bảo cô ấy giảm giá 50% cho anh.” Anh còn nói tên homestay cho Ngu Thệ Thương.
Sầm Tô nhìn về phía Thương Quân, gửi sang một ánh mắt cảm ơn.
Cô nói trên WeChat rằng tầng lớp của mình không có cơ hội làm quen với Ngu Thệ Thương, vì vậy anh đã tạo cơ hội, hơn nữa còn mở đường cho cô.
Chỉ với chủ đề homestay, cô đã trò chuyện với Ngu Thệ Thương khoảng năm, sáu phút.
Từ vị trí địa lý của homestay đến hoa hồng khô mà mẹ cô tự làm.
“Ba mẹ cô đều ở Hải Thành sao?” Dần dần quen thuộc hơn, Ngu Thệ Thương hỏi.
Sầm Tô nói: “Ba mẹ tôi ly hôn khi tôi còn rất nhỏ, tôi sống với mẹ. Ba không ở Hải Thành.”
Ngu Thệ Thương không ngờ cô là con trong gia đình đơn thân, cảm thấy mình lỡ lời: “Xin lỗi.”
“Không sao ạ.”
“Lần trước đến Thâm Quyến, thấy cô xách phim CT của bệnh viện, là sức khoẻ không ổn sao?” Ngu Thệ Thương chân thành nói, “Dù còn trẻ cũng phải chú ý sức khỏe, đặc biệt là những người làm kỹ thuật như các cô, bận rộn thường quên ăn quên ngủ.”
Sầm Tô nói không phải mình: “Bà ngoại tôi tim không tốt, ở quê không tiện đến đây, tôi thay bà đi khám.”
“Bác sĩ nói thế nào?”
“Có hy vọng phẫu thuật.”
Những chuyện khác, Sầm Tô không nói nhiều.
Món cô gọi được mang đến, Thương Quân cũng đã dùng bữa xong, anh bảo phục vụ mang đến hai ly rượu vang đỏ, mỗi người cầm một ly với Ngu Thệ Thương, rõ ràng là có ý đợi cô.
Để hai vị ông chủ quý báu thời gian cùng cô dùng bữa, đãi ngộ này quả thực rất hậu hĩnh.
Trước khi tiếp xúc sâu, cô luôn cảm thấy trên người họ đem lại cảm giác lạnh lùng, rất khó gần. Đặc biệt là lần đầu tiên gặp hai người họ trong thang máy, cảm giác áp lực ập đến.
Bây giờ vì đã quen biết, ngược lại cảm thấy việc ở bên cạnh họ là một điều dễ chịu và thoải mái.
Nhưng chỉ cần hai người không nói chuyện, cảm giác xa cách đó vẫn như ban đầu.
Đang trò chuyện, điện thoại của Ngu Thệ Thương có cuộc gọi.
Ông nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, không tránh mặt cô và Thương Quân, trực tiếp nghe máy.
Cho đến khi ông nói tiếng Quảng Đông, cô mới chợt hiểu tại sao không cần tránh cô.
Cô không hiểu một từ nào cả.
Đầu dây bên kia, Ngu Duệ nói với chú út rằng cô đã xem danh sách các nhà thầu được lọt vào vòng trong của Tinh Hải Toán Lực, cô khá quen thuộc với công ty thứ hai, thực lực vượt xa các công ty cùng ngành, đề nghị chú út tập trung xem xét.
Ngu Thệ Thương nói được: “Chú sẽ chuyển lời cho người phụ trách dự án.”
Ông hỏi cháu gái tìm ông có việc gì?
Ngu Duệ hỏi chú út: “Chú còn nhớ công ty y tế ở Hải Thành mà con đã mua lại không?”
Ngu Thệ Thương nhớ có chuyện này, nhưng không nhớ tên công ty là gì.
Ngu Duệ kể chi tiết: “Tên là Y tế Tân Duệ, trụ sở đã chuyển đến Thâm Quyến vài năm trước, vẫn do gia đình Triệu Tuấn quản lý. Tối qua ông cụ Triệu phải nhập viện vì suy tim, con đã cử người đến thăm, đã thoát khỏi nguy hiểm. Nhưng ngay cả khi hồi phục xuất viện, với sức khỏe của ông ấy thì cũng khó có tinh thần quản lý công ty nữa. Không có ông ấy ngồi sau trấn giữ thì những người khác khá dễ đối phó.”
Ngu Thệ Thương: “Ý con là sao? Con muốn nhân cơ hội này lấy lại quyền điều hành?”
“Vâng.”
“Con có nhiều sức lực như vậy sao, công việc của tập đoàn còn chưa đủ bận à? Duệ Duệ, phải biết bắt cái lớn bỏ cái nhỏ.”
“Những điều này con đều đã cân nhắc. Dù sao con cũng không có ý định kết hôn, có thể sắp xếp thời gian. Y tế Tân Duệ là dự án đầu tiên con độc lập đầu tư thành công, có ý nghĩa khác biệt với con, điều hành tốt nó sẽ có cảm giác thành tựu hơn.”
Hiện tại dù cô đã vào ban lãnh đạo cốt lõi của tập đoàn, nhưng đó thiên về trách nhiệm, là việc thực hiện theo trình tự, khó có cảm giác thành tựu.
“Chú út, chú yên tâm, con sẽ sắp xếp tốt hoạt động của Y tế Tân Duệ, sẽ không chiếm quá nhiều thời gian và công sức của con đâu.”
Đối với quyết định đã được cháu gái suy nghĩ kỹ lưỡng, Ngu Thệ Thương chỉ nhắc nhở chứ không can thiệp: “Cứ làm đi.”
Cúp điện thoại, ông bất đắc dĩ nói: “Trẻ con lớn rồi là có chủ kiến riêng.”
Thương Quân: “Không liên quan đến tuổi tác. Thương Uẩn mới mấy tuổi đã có chủ kiến riêng, biết cách chọc tức người khác rồi.”
Ngu Thệ Thương cười lớn, nâng ly chạm vào đối phương, bày tỏ sự cảm thông sâu sắc.
Uống cạn chút rượu vang đỏ còn sót lại trong ly, ông đặt ly xuống, quay sang người bên cạnh: “Cô cứ từ từ dùng bữa, tôi còn có việc, xin phép đi trước. Hôm nào rảnh, bảo Thương Quân đưa cô đến chỗ tôi ở Hồng Kông uống trà.”
Sầm Tô khách sáo đáp lời, định đứng dậy tiễn nhưng bị đối phương ngăn lại.
Ngu Thệ Thương nói: “Về sau không cần khách sáo với tôi nữa.”
Sầm Tô đoán Ngu Thệ Thương lấy cớ rời đi để cô và Thương Quân có thời gian riêng tư.
Ông ấy vừa đi, bàn ăn trở nên yên tĩnh.
Người đối diện thong thả nhấp rượu vang đỏ, kiên nhẫn đợi cô dùng bữa.
Sầm Tô nâng ly nước ép lên, ra hiệu với anh: “Đặt ly rượu gần tôi một chút.”
Thương Quân vừa đưa ly rượu đến môi, còn chưa kịp nhấp.
Nghe vậy, anh đưa ly về phía cô, hạ thấp miệng ly.
Sầm Tô đặt ly nước ép thấp hơn, nhẹ nhàng chạm vào ly rượu chân cao của anh: “Tôi muốn cảm ơn chủ tịch Ngu, nhưng càng muốn trực tiếp cảm ơn anh.”
Thương Quân nhìn cô với vẻ mặt chân thành không hề có chút đùa cợt nào, thậm chí có chút không quen với việc đột nhiên cô khách sáo như vậy.
Lúc này điện thoại anh vang lên, là chuông báo cuộc họp, anh tiện tay gạt đi.
“Tôi còn một cuộc họp…”
“À đúng rồi, anh có quen…”
Hai người đồng thanh, rồi cùng lúc dừng lại.
Sầm Tô: “Anh cứ đi họp trước, chuyện của tôi không vội.”
Cuộc họp video của Thương Quân sẽ diễn ra sau mười phút nữa, từ nhà hàng về phòng còn cần hai ba phút, không kịp nói chuyện kỹ, anh nói: “Tan họp tôi sẽ gọi điện cho cô.”
Anh rời đi trước. Sầm Tô nhai kỹ nuốt chậm, ăn hết thức ăn trong đĩa.
Đặt dao dĩa xuống, cô gọi phục vụ thanh toán.
Phục vụ thông báo đã thanh toán rồi: “Chủ tịch Ngu đã ghi hóa đơn của cô dưới tên sếp Thương.”
“………”
Ngu Thệ Thương quả thực không coi cô là người ngoài, không hề nể nang tình bạn tốt với Thương Quân, hết lòng giúp đỡ cô.
Cô thậm chí nghi ngờ, có phải Ngu Thệ Thương đã bị Thương Uẩn mua chuộc rồi không.
Trở về phòng, Sầm Tô gọi điện thoại cho mẹ.
“Quý bà Sầm, đang bận gì thế?”
Sầm Tung Y nghe ra giọng con gái khác hẳn ngày thường, bình thường gọi điện con gái cũng vui vẻ, nhưng giọng điệu hôm nay rõ ràng mang theo sự phấn khích.
“Bận chăm sóc tay đây, hôm nay đột nhiên cảm thấy đôi tay này làm mẹ trông già hơn mười tuổi.” Bà hỏi con gái, “Hôm nay vui vẻ thế, con yêu rồi à?”
“Không có. Người ta không thích con, không muốn yêu đương.”
“Vậy có dám cho mẹ xem mặt người đó trông như thế nào không?”
Sầm Tô không mắc bẫy, cười nói không dám.
“À mẹ ơi, trà hoa hồng mới phơi năm nay để lại cho con một hũ, con muốn tặng người ta.”
“Con lấy trà hoa tặng người ta? Cái đó không đáng bao nhiêu tiền.”
Sầm Tung Y dừng lại một chút, đột nhiên phản ứng lại: “Đừng nói là tặng cho người không muốn yêu đương với con đấy nhé? Kinh nghiệm của người từng trải là mẹ nói cho con biết, với người đàn ông không có cảm giác với con, con bày trò lãng mạn không có tác dụng gì đâu. Biết đâu đập tiền vào lại có tác dụng đấy.”
“………..”
Sầm Tô cười nói, “Mấy đồng ít ỏi của con ném vào anh ấy chẳng ra tí bọt nước nào.”
Sầm Tung Y hỏi: “Đã không thiếu tiền, vậy cậu ấy thiếu gì?”
Sầm Tô suy nghĩ nghiêm túc: “Thực sự không thiếu gì cả. Muốn tiền có tiền, muốn năng lực có năng lực, muốn ngoại hình có ngoại hình, gia đình cũng rất hạnh phúc.”
Sầm Tung Y trêu con gái: “Vậy là cậu ấy thiếu cái khổ của tình yêu, nên ông trời để cậu ấy gặp con.”
Sầm Tô bị chọc đến mức cười sảng khoái.
“Một hũ trà hoa đủ không? Có cần chuẩn bị thêm vài hũ không?”
Nói đùa thì nói đùa, Sầm Tung Y không quên chuyện chính.
Sầm Tô nói: “Vậy hai hũ đi ạ.”
Sầm Tung Y không kìm được tò mò: “Thật sự là tặng cho người con thích sao?”
“Vâng. Ngoài người con thích, anh ấy còn là quý nhân của con. Hũ còn lại là tặng cho một vị quý nhân khác.”
Trước đây cô luôn cảm thấy vận may của mình kém, năm nay vận quý nhân lại bùng nổ.
Tặng họ trà hoa không phải là ý định nhất thời. Lúc ăn cơm cô và Ngu Thệ Thương nói chuyện về homestay, Thương Quân gợi ý ông ấy xem đánh giá trên nền tảng, vì vậy chủ đề được mở ra từ đó.
Trong đánh giá có không ít khách trọ nhắc đến trà hoa, Ngu Thệ Thương nói: xem ra trà hoa rất độc đáo.
Quả thực độc đáo, một là giống hoa quý hiếm, hai là mẹ cô pha trà đặc biệt cầu kỳ, trà hoa hồng pha ra có màu hồng nhạt.
Vì Ngu Thệ Thương đã nhắc đến, cô quyết định tặng ông ấy một hũ.
Hai mẹ con lại nói chuyện phiếm lung tung hơn mười phút nữa mới cúp điện thoại.
Trong lòng còn đang nghĩ chuyện, Sầm Tô không có tâm trạng thưởng thức cảnh đêm ngoài cửa sổ.
Những ngày này cô quan tâm nhất chính là Y tế Tân Duệ, từ một số thông tin ít ỏi trên mạng, cô bất ngờ phát hiện, Khang Kính Tín lại là một trong mười cổ đông lớn nhất của Tân Duệ.
Ông ta không thể nào không biết tiền thân của Tân Duệ là Y tế Sầm Thụy. Ngoài kia có rất nhiều công ty y tế, những công ty có thành tích tốt lại càng nhiều, thế mà ông ta lại chỉ nắm giữ cổ phần của Tân Duệ – một công ty gần như sắp sụp đổ mấy năm trước.
Nếu nói ông ta hoài niệm, hoặc cảm thấy có lỗi với ơn nghĩa của ông ngoại, năm đó công ty phá sản ông ta không có khả năng cứu vãn, sau này có năng lực rồi nên liên tục tăng cổ phần để bù đắp. Nhưng đối với đứa con gái này, bao năm qua ông ta lại mặc kệ không đoái hoài.
Đúng là một người mâu thuẫn.
Nên nói: đúng là một người giả tạo.
Y tế Tân Duệ chưa niêm yết trên sàn giao dịch chứng khoán nên cô không có cách nào để biết thêm thông tin chi tiết.
Đang thất thần, điện thoại reo, là Thương Quân gọi đến.
Sầm Tô nghe máy: “Nhanh vậy đã xong rồi?”
Thương Quân nói: “Đã họp một tiếng rưỡi rồi.”
Sầm Tô xem giờ mới nhận ra mình đã thất thần lâu như vậy.
Thương Quân đi thẳng vào vấn đề: “Lúc nãy ở nhà hàng, muốn nói với tôi chuyện gì?”
Sầm Tô muốn tìm hiểu sâu hơn về Y tế Tân Duệ, dù sao thì thông tin trên mạng cũng rời rạc và có hạn.
Ngoài Tân Duệ, cô còn muốn biết tình hình chi tiết của ba mình.
Ở Thâm Quyến cô không quen biết ai, người duy nhất cô tin tưởng được chỉ có Thương Quân.
“Tôi muốn tìm hiểu sâu hơn về một công ty mà tôi quan tâm. Ngoài ra, còn có vài chuyện muốn điều tra, là về ba tôi. Về mặt này, anh có người đáng tin cậy nào để giới thiệu không?”
Thương Quân: “Chuyện này Thương Uẩn khá giỏi.”
“………….”
Sầm Tô nhất thời không phân biệt được anh là đang khen hay đang châm chọc Thương Uẩn.
“Sếp Thương ở Bắc Kinh, ba tôi ở Thâm Quyến, cách xa như vậy, làm sao tôi dám làm phiền anh ấy chuyện này.” Nói như vậy không phải là lấy cớ, trong lòng cô cũng nghĩ như vậy.
Thương Quân: “Tôi lại không thấy cô ngại làm phiền tôi.”
Sầm Tô cười lên: “Làm sao mà giống nhau được, thân sơ khác biệt mà. Với tôi, anh không giống như người khác.”
Sự mập mờ lặng lẽ trôi nổi trong điện thoại.
Thương Quân: “Còn một người đáng tin cậy nữa, là vệ sĩ đi cùng tôi, cô dùng không?”
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤