Đoá Hồng Của Anh chương 20

ĐOÁ HỒNG CỦA ANH

CHƯƠNG 20: Sẽ đến thăm tôi đúng không?

Biên tập: @CỏHoaLá

Thương Quân không trả lời.

Chắc anh vẫn đang bận tiếp khách ở bữa tiệc, không tiện xem điện thoại liên tục.

Sầm Tô đặt điện thoại xuống, kiên nhẫn chờ câu trả lời của anh.

Mải nói chuyện, mì tương đen đã nguội bớt, cô cúi đầu chuyên tâm ăn.

Trên vỉa hè ngoài quán mì, dòng người qua lại tấp nập, từng tốp hai ba người đi qua cửa sổ, có người vội vã, có người ung dung.

Người ở bên ngoài thường nhìn vào bên trong xem cô đang ăn gì.

Cũng như vậy, cô thỉnh thoảng lại tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mỗi lần nhìn ra ngoài cửa sổ, cô lại vô thức liếc nhìn tòa chung cư đó.

Cho đến khi ăn mì xong, Thương Quân vẫn chưa trả lời tin nhắn, nhưng cô lại nhận được điện thoại từ vệ sĩ hay đi cùng anh.

Có điều cuộc điện thoại này không liên quan đến Thương Quân, vệ sĩ nói với cô rằng, sáng nay ông Triệu đã xuất viện, hiện tại tình trạng sức khỏe đã ổn định.

Đây là tin tốt.

Nhưng tin không tốt là, vài người con gái của ông Triệu đề nghị chia tài sản, lý do đương nhiên là rất hợp lý và đàng hoàng: Ông không nên làm việc lao lực nữa, vì lợi ích lâu dài của công ty và gia tộc, cổ phần nên được sắp xếp càng sớm càng tốt, để tránh sau này anh chị em kiện tụng nhau vì tài sản thừa kế, liên lụy đến công ty.

Vệ sĩ nói: “Vài ngày trước, Ngu Duệ đã đích thân đến bệnh viện thăm hỏi, không biết có phải cũng nghe tin anh chị em nhà họ Triệu đang tranh giành gia sản hay không.”

Sầm Tô quan tâm hỏi: “Tạm thời không ảnh hưởng đến Y tế Tân Duệ chứ?”

Vệ sĩ trả lời: “Chưa. Nhưng cứ ồn ào như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ ảnh hưởng. Gần đây Tân Duệ có vài vị trí đang cạnh tranh nội bộ, nhưng không liên quan đến phòng nghiên cứu và phát triển.”

“Được, cảm ơn anh. Anh vất vả rồi.”

Sầm Tô kết thúc cuộc gọi với vệ sĩ, rời khỏi quán mì.

Gần đây, khi tìm hiểu thêm về Y tế Tân Duệ, ý định muốn gia nhập Tân Duệ của cô càng ngày càng mạnh mẽ.

Nếu cô có cơ hội được nhận vào làm, tranh thủ có được một số cổ phần ưu đãi, trở thành cổ đông của Y tế Tân Duệ. Dù chỉ là một cổ đông nhỏ chỉ có quyền chia cổ tức, nhưng đối với bà ngoại mà nói, đây chẳng phải là một sự viên mãn khác hay sao.

Chủ nhiệm Cố nói phải để cho bà ngoại vui vẻ, có lẽ không có chuyện gì có thể khiến bà ngoại ấm lòng và hạnh phúc hơn việc cô nắm giữ cổ phần của “Y tế Sầm Thụy” trước đây.

Cuộc đời còn dài, cô có rất nhiều cơ hội để vào Tân Duệ.

Nhưng cuộc đời của bà ngoại gần như đã đi đến hồi kết.

Quán mì cách căn hộ của Thương Quân hai con phố, Sầm Tô đút tay vào túi áo khoác, tận hưởng ánh nắng mặt trời, chầm chậm đi về phía trước.

Lúc này, trong túi áo vang lên vài tiếng sóng biển du dương, có tin nhắn đến.

Không cần đi làm, không cần họp, nên hôm qua cô vừa thay đổi âm báo tin nhắn.

Như vậy sẽ không bỏ lỡ bất kỳ tin nhắn nào.

Cô mở điện thoại ra, là Thương Quân gửi đến, nhưng không phải trả lời tin nhắn trước đó của cô “Nếu anh nhận được tin nhắn hàng loạt, anh sẽ trả lời tôi thế nào?”.

Thương Quân: [Gửi vị trí quán mì cho tôi, để tài xế đến đón em. Bên tôi còn lâu mới kết thúc.]

Sầm Tô nói không cần đón: [Tôi đang tắm nắng, đi bộ mệt thì tôi sẽ gọi taxi.]

Thương Quân không ép cô: [Trong nhà có người, em đến thì cứ lên lầu trước. Tôi đã nói qua với quản lý rồi, em cứ báo họ tên là vào được.]

Sau đó anh gửi số tầng cụ thể cho cô.

Sầm Tô: [OK]

Nghĩ anh vẫn đang ở bữa tiệc, cô không nói chuyện phiếm nữa, khóa màn hình điện thoại cất vào túi.

Tòa chung cư cao chọc trời đó trông như ở ngay trước mắt, nhưng phải đi bộ nửa tiếng cô mới đến nơi.

Sầm Tô chưa từng ở biệt thự sang trọng nhưng đã từng thấy qua rồi.

Mỗi cuối năm, cấp trên cũ Thương Uẩn đều mời các quản lý cấp cao đến nhà họp mặt, cô may mắn được chiêm ngưỡng sự xa hoa của biệt thự.

Cấp trên ở biệt thự, còn tòa chung cư cao cấp này là lần đầu tiên cô đến.

Bước qua cánh cửa xoay dày nặng của tòa nhà, đại sảnh nguy nga rộng lớn đột nhiên hiện ra trước mắt, sang trọng quý phái. Phần hoa nghệ thuật khổng lồ ở chính giữa lấy chủ đề “Xuân”, hoa nở rộ rực rỡ, vừa tươi sáng vừa trang nhã.

Sầm Tô đi qua đại sảnh yên tĩnh, tiến về phía thang máy.

Bên cạnh cửa kiểm soát ra vào có bảo vệ trực, cô tự xưng họ tên, đối phương nghe thấy họ Sầm, lập tức cho qua.

Ngay khi cô vào thang máy không lâu, người quản lý bất động sản đến, hỏi bảo vệ cô Sầm đã lên lầu chưa.

Bảo vệ nói: “Vừa lên rồi.”

Người quản lý lại hỏi thêm một câu: “Bao nhiêu tuổi? Có phải là dì giúp việc nhà sếp Thương không?”

Căn hộ của Thương Quân không có dì giúp việc cố định, bình thường đều do bên nhà cũ họ Thương cử người đến, nhân viên thường xuyên thay đổi.

Bảo vệ nói: “Không phải, là một cô gái trẻ.”

Người quản lý trầm ngâm gật đầu, xem ra mình đoán không sai, Thương Quân đúng là đang yêu đương rồi. Lần sau nếu Thương Uẩn lại đến, dù có nói gì cũng không được cho anh ta lên lầu.

Quản lý dặn dò bảo vệ kỹ lưỡng: “Không có sự cho phép của chính sếp Thương, không được cho bất kỳ vị khách nào lên lầu. Bao gồm cả em trai và em gái của sếp Thương.”

Bảo vệ không hiểu, tưởng anh em họ có mâu thuẫn gì.

Lúc này, trước cửa căn hộ duplex tầng cao nhất.

Sầm Tô vừa bấm chuông cửa, bên trong cửa đã nhanh chóng mở ra.

Không ngờ dì giúp việc mở cửa nhanh như vậy, cứ như đang chờ cô.

“Chào dì, con là bạn của sếp Thương, Sầm Tô.”

“Dì biết rồi.” Dì giúp việc nhiệt tình đón cô: “Mau, mời con vào.”

Ở lối vào đã đặt sẵn một đôi dép đi trong nhà mới toanh cho nữ, dì giải thích: “Là Thương Thấm mua để dự phòng, kích cỡ không chắc chắn sẽ không vừa, con cứ tạm đi, lát nữa dì sẽ chuẩn bị thêm vài đôi.”

Sầm Tô thử, nói vừa ạ.

Thực ra dép hơi to hay hơi nhỏ cũng không sao.

Bước qua lối vào, tầm nhìn ngay lập tức mở rộng. Phòng khách thông tầng có trần cao gần bảy mét, cùng với cửa sổ kính lớn sát sàn kéo dài hai tầng, khiến cô ngỡ như đang lạc vào một giấc mơ phù phiếm.

Phong cách của căn nhà giống hệt phong cách ăn mặc của Thương Quân, tối giản, tông lạnh.

Cô ngồi xuống ghế sofa, dì giúp việc quay người vào bếp pha trà.

Phòng khách rộng lớn chỉ còn lại một mình Sầm Tô, cô thư thái nhìn quanh.

Bên trong nhà quá gọn gàng, gần như không thấy dấu vết sinh hoạt, trông giống như một căn hộ mẫu.

Nếu cô có một căn nhà lớn như vậy, phòng khách rộng rãi như thế, lại còn có dì giúp việc chăm sóc, cô sẽ nuôi ba con chó hai con mèo, tan làm về nhà sẽ rất rộn ràng vui vẻ.

Chứ không phải như mỗi lần về căn phòng thuê, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng mình nhai yến mạch trái cây.

Một lúc sau, dì giúp việc mang trà hoa hồng đã pha đến.

Hai hộp trà hoa cô tặng, Thương Quân để một hộp ở văn phòng, hộp còn lại mang về.

Dì giúp việc không biết trà hoa là do cô tặng, còn giới thiệu vài câu.

“Con cảm ơn dì.” Sầm Tô nhận lấy tách trà.

Hoa hồng nở bung trong tách thủy tinh, hương thơm thoang thoảng, pha ngon không kém gì mẹ cô.

Dì giúp việc sợ cô câu nệ, đặt trà xong liền đi làm việc khác.

Sầm Tô chụp một bức ảnh trà hoa gửi cho Thương Quân: [Đến nhà anh rồi.]

Lúc này Thương Quân vẫn đang trong bữa tiệc, nhưng đã gần kết thúc.

Việc cần bàn đã xong, anh không còn chú ý đến cuộc trò chuyện của người khác, cầm điện thoại lên trả lời tin nhắn: [Ít nhất nửa tiếng nữa tôi mới về đến nhà.]

Sầm Tô hỏi: [Anh đang trên đường về rồi sao?]

Thương Quân: [Chưa. Vẫn chưa tan.]

Sầm Tô: [Bảo sao anh không có thời gian trả lời tin nhắn trước của tôi.]

Thương Quân nói: [Bây giờ có thời gian rồi.]

Anh lại bổ sung một câu, trấn an cô: [Sẽ không bỏ qua tin nhắn của em đâu.]

Sầm Tô: [Tin nhắn nào cũng trả lời?]

Thương Quân: [Trừ tin cố tình chọc tức tôi.]

Anh lướt lại lịch sử trò chuyện, chỉ có một tin chưa trả lời cô: [Tin hỏi có giữ lại không phải không?]

Sầm Tô: [Ừm.]

Thương Quân trả lời: [Ngày nào bay thì cứ bay, số tiền mất khi hủy vé đủ để em mua bao nhiêu hộp sữa chua đấy.]

Sầm Tô bật cười lớn.

Thực ra cô khá tò mò, trong tình yêu anh sẽ như thế nào.

Muốn biết, nên cô dứt khoát hỏi thẳng: [Tôi là người từng bị anh từ chối, nếu là người anh thích, anh cũng trả lời như vậy sao?]

Thương Quân: [Phải.]

Thương Quân: [Tôi có thể đến thăm cô ấy.]

Sầm Tô: [Trong lòng thấy cân bằng rồi~]

Sầm Tô: [Làm mừng hụt, sao anh không gửi chung trong cùng một tin. Trong lòng lại thấy không cân bằng rồi~]

Sầm Tô: [Anh đi Thâm Quyến công tác, cũng sẽ đến thăm tôi đúng không?]

Thương Quân: [Điều kiện tiên quyết là đừng chọc tức tôi.]

Lúc này trong phòng bao, mọi người thấy Thương Quân cứ cúi đầu nhắn tin, đoán là anh có việc quan trọng cần xử lý.

Dù sao thì không ai trong số những người có mặt nghĩ rằng anh đang nói chuyện phiếm, bởi vì điều anh ghét nhất là Thương Uẩn cầm điện thoại trả lời tin nhắn trong bữa ăn.

Đợi anh cất điện thoại, người bên cạnh mới lên tiếng: “Sếp Thương tuần sau có rảnh không? Tôi mời. Sắp tới có một số nguyên liệu hiếm của mùa xuân, vừa lúc có dịp nếm thử đồ tươi ngon.”

Thương Quân nói không tiện: “Gần đây phải đi công tác.”

“Vậy đợi anh về rồi tụ tập.” Đối phương nhân tiện hỏi anh: “Chiều nay đi đánh golf không? Đã hẹn sân rồi.”

Hôm nay trời đẹp, thích hợp để chơi golf.

Thương Quân xin lỗi, nói chiều nay còn có việc.

Đến đây, bữa tiệc hôm nay kết thúc.

Mọi người cười nói bước ra khỏi phòng bao.

Thương Quân vừa đi vừa nhắn tin cho Sầm Tô: [Bên tôi tan rồi, về ngay đây.]

Vừa đi vừa nhìn điện thoại gõ chữ, xem ra tình hình khẩn cấp, bảo sao không có tâm trạng đi đánh golf.

Những người khác thấy vậy, đều ý tứ không tìm anh nói chuyện nữa.

Ngoài cổng nhà tứ hợp viện, chiếc Phantom dừng ngay phía trước.

Sau khi chào tạm biệt ngắn gọn, Thương Quân lên xe rời đi trước.

Vừa ngồi vào xe, trợ lý gọi điện thoại đến báo cáo công việc: Kết quả đánh giá hồ sơ thiết kế năng lực tính toán của Tinh Hải Toán Lực đã có, doanh nghiệp địa phương Thâm Quyến trúng thầu.

Thương Quân có ấn tượng với công ty đó, họ cực kỳ giỏi trong việc cải tạo các trung tâm kỹ thuật số tiêu thụ năng lượng thấp.

“Được, tôi biết rồi.” Anh tiện hỏi trợ lý một câu, việc đi công tác đã sắp xếp ổn thỏa chưa.

Trợ lý: “Đã sắp xếp xong hết rồi.”

Lịch trình công tác tháng tiếp theo, sẽ kéo dài gần nửa vòng Trái đất.

Khi Thương Quân về đến nhà, Sầm Tô đang cầm tách trà thủy tinh, đứng bên cửa sổ kính sát đất phòng khách ngắm cảnh bên ngoài, cô nghe tiếng quay đầu lại, nụ cười tự nhiên nở trên môi: “Tham quan nhà anh xong rồi, đặc biệt là phòng khách này, căn phòng mơ ước của tôi.”

Cô nhấp một ngụm trà hoa đã nguội bớt, “Đợi bà ngoại phẫu thuật xong, tôi sẽ chuyên tâm làm dự án, cố gắng mua một căn nhà có phòng khách lớn như thế này.”

Thương Quân nói: “Phòng khách lớn như vậy, lãng phí.”

Kể từ khi chuyển vào, hầu như anh không ở phòng khách, nếu không ở thư phòng thì là phòng ngủ.

Sầm Tô nói phòng khách lớn đối với cô không lãng phí: “Tôi muốn nuôi mèo và chó, chỗ nhỏ tụi nó không có chỗ chơi. Đợi tôi mua được nhà riêng, tôi sẽ nuôi thêm vài con.”

Thương Quân khoác áo vest lên ghế sofa, thuận miệng hỏi: “Muốn nuôi chó gì?”

“Muốn nuôi nhiều lắm, Samoyed, Border Collie, German Shepherd.”

(*)
Các giống chó Sầm Tô thích nuôi:

Ánh mắt Thương Quân ra hiệu bảo cô đi vào thư phòng.

Dù anh không nói gì, Sầm Tô ngay lập tức hiểu ý, đi theo anh.

Thương Quân nói tiếp: “Những giống chó em nói nhà Ngu Thệ Thương đều có, nhà anh ta nuôi bảy tám con.”

“Ngưỡng mộ chủ tịch Ngu quá.” Đương nhiên Sầm Tô sẽ không nói có cơ hội thì đến xem, người có thể đến nhà Ngu Thệ Thương làm khách đều không phải là giao thiệp bình thường.

Mà cô và Ngu Thệ Thương chỉ gặp vài lần, ngay cả cách thức liên lạc cũng không có.

Cửa thư phòng khóa, khi Thương Quân không có ở nhà thì không ai vào được, kể cả Thương Uẩn.

Anh nhập vân tay, cùng với một chuỗi âm báo nhẹ nhàng, cửa mở ra.

Anh nghiêng người để cô vào trước.

“Các giá sách đều có thẻ mục lục, em muốn xem loại nào thì tự chọn.”

Sầm Tô đứng ở cửa thư phòng, dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng cô vẫn bị choáng ngợp. Thư phòng còn rộng hơn phòng khách, hai bên tường hoàn toàn được bao phủ bởi tủ sách làm bằng gỗ óc chó sẫm màu. Trong tầm mắt cô, từ sàn nhà đến trần vòm cao khoảng bảy mét, hàng ngàn cuốn sách được sắp xếp gọn gàng. So với khi bước vào đại sảnh bên dưới, sự tác động thị giác không hề kém cạnh. Cô đứng ở đây, đột nhiên cảm thấy mình thật nhỏ bé.

Cô thu lại ánh mắt, hỏi Thương Quân tiểu thuyết khoa học viễn tưởng ở phía nào: “Tôi chọn vài quyển dễ đọc trước đã.”

“Tủ sách thứ hai bên phải.”

Sầm Tô đi thẳng đến tủ sách thứ hai, trong thư phòng thoang thoảng mùi sách, đây là nơi duy nhất trong toàn bộ căn nhà có hơi thở cuộc sống.

Cô dựa vào sở thích về tên sách, rút một cuốn ra.

Thương Quân đi đến bên cạnh cô: “Đừng chỉ nhìn tên sách.”

“Có lẽ tôi là người khá nông cạn, nhìn người nhìn vật đều là nhìn vẻ ngoài trước.”

“……..”

Sầm Tô đưa quyển sách đã chọn cho anh, nhờ anh cầm giúp rồi tiếp tục chọn.

Cô vừa chọn sách vừa nói chuyện phiếm với anh, tiếp tục câu chuyện giữ lại hay không giữ lại lúc trước: “Nếu tôi chọc tức anh, anh còn đến thăm tôi không?”

“Sẽ không.”

Sầm Tô vừa chọn được một quyển sách định đưa cho anh, trước khi đưa đã vỗ nhẹ vào cánh tay anh một cái: “Không được phép không đến!”

Thương Quân để mặc cô vỗ, vẫn nhìn cô như lúc nãy.

Sau khi vỗ anh xong, Sầm Tô mới nhận ra hành động này quá thân mật và mập mờ.

Thông thường chỉ có các cặp đôi mới làm nũng như vậy.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *