ĐOÁ HỒNG CỦA ANH
CHƯƠNG 21: Anh nói xem tôi có dám hôn không?
Biên tập: @CỏHoaLá
–
Sầm Tô nhét quyển sách vào tay anh, tiếp tục nói như không có chuyện gì: “Thực ra, tôi cứ tưởng anh sẽ khách sáo giữ tôi lại đôi câu.”
“Giữ em lại làm gì? Ở lại ăn mì tương đen thêm vài ngày à?”
“……..”
Nụ cười của Sầm Tô tươi tắn: “Ăn thêm vài ngày mì tương đen cũng không phải là không được.”
Thương Quân nhìn cô nói: “Ngày kia tôi đi công tác, hơn một tháng tới không ở Bắc Kinh, phần lớn thời gian đều ở Hồng Kông, cũng sẽ đến Thâm Quyến. Em ở lại Bắc Kinh làm gì?”
Hóa ra anh không giữ cô lại là vì anh phải đi công tác.
Sầm Tô: “Vậy tôi phải chọn thêm vài quyển, chọn ít quá lỡ đọc xong anh vẫn còn đi công tác, muốn mượn cũng không có mà mượn.”
Thương Quân khuyên cô đừng quá tham lam: “Năm sáu quyển là đủ cho em đọc rồi. Nếu em đọc nghiêm túc, kiên trì viết cảm nghĩ, sau này không cần mượn sách nữa, em sẽ chủ động đi mua những quyển em thích, chứ không phải chọn những quyển tôi thích.”
Sầm Tô nghĩ lại, cũng đúng.
Tổng cộng cô chọn bốn quyển tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, dự định chọn thêm hai quyển khác để đọc luân phiên.
Sách vở đủ loại khiến người ta hoa mắt. Cô xem hết tủ sách này đến tủ sách khác, phát hiện ở đây anh còn có cả sách về y học.
“Anh cũng có hứng thú với y học à?”
Thương Quân đặt những quyển sách cô đã chọn lên bàn làm việc, nghiêng mặt qua trả lời cô: “Đó là sách của Thương Uẩn, nó mua về nhưng không đọc, tôi bảo quản gia mang hết qua đây.”
Em trai và em gái có một tật xấu là thích mua sách nhưng không bao giờ đọc.
Số sách ở chỗ anh, có một nửa là do hai người họ đóng góp.
Sầm Tô nói: “Tôi chọn một quyển xem thử.”
Thuật toán là chuyên ngành của cô, lĩnh vực y học và tin sinh học cũng vậy. Năm đó học liên ngành, suýt nữa học đến hói đầu.
May mắn là cô thừa hưởng mái tóc đen dày của mẹ, bao nhiêu năm qua không thấy giảm đi là bao.
Đồng nghiệp gặp đều hỏi cô dùng loại dầu gội đầu nào.
Sách y học chiếm nửa tủ sách, cô kỹ lưỡng chọn hai quyển.
Lâu rồi cô không động đến sách chuyên ngành, bình thường chỉ đọc các bài báo và báo cáo nghiên cứu tiên tiến nhất.
Sầm Tô đưa hai quyển đã chọn vào tay anh.
Thương Quân lo cô sẽ là một Thương Uẩn thứ hai, trước khi đọc thì hùng hồn tự tin, sau khi đọc thì ngáp ngắn ngáp dài.
Anh lật đến trang mục lục xem qua: “Chắc chắn là chọn đọc quyển này chứ?”
“Sách giải trí phải xem, sách chuyên môn cũng không thể bỏ.” Sầm Tô nói, “Phải cố gắng kiếm tiền, kiếm nhiều tiền mua căn hộ lớn, rồi cho anh tiêu một ít.”
“Cho tôi tiêu làm gì?”
“Có người tiêu tiền thì người kiếm tiền mới có động lực.” Cô tựa vào mép bàn: “Anh cũng kiếm tiền giỏi vào, kiếm cho tôi tiêu. Như vậy chúng ta cùng có động lực kiếm tiền.”
“…..Quả nhiên em và Thương Uẩn làm việc cùng nhau nhiều năm, nói chuyện nghe rất có đạo lý.”
Nhưng sự thật lại vô cùng hoang đường.
Vừa trò chuyện với cô, Thương Quân tìm một chiếc túi xách của hiệu sách.
Sầm Tô cười, nhìn anh sắp xếp sáu quyển sách cô đã chọn gọn gàng vào túi xách, rồi tiện tay lấy một chiếc bookmark thanh nhã trên bàn làm việc đặt vào chung.
Hôm nay cô mới có cơ hội ngắm nhìn đôi tay anh thật kỹ, thon dài, sạch sẽ, làm gì cũng điềm tĩnh, nhã nhặn và mạnh mẽ.
Cô lại cúi đầu nhìn tay mình, rất muốn so với anh xem ngón tay ai dài hơn, khớp xương ai rõ ràng và trơn tru hơn.
Điện thoại Thương Quân rung lên, là điện thoại của bạn thân Ngu Thệ Thương.
Trước khi nghe, anh hỏi Sầm Tô: “Chọn sách xong rồi, em về hay ở lại chỗ tôi?”
Sầm Tô không hề e thẹn, thẳng thắn bày tỏ: “Đương nhiên là ở lại chỗ anh rồi, muốn anh phải ở cạnh tôi, về nhà chỉ có mình tôi thôi.”
Thương Quân chỉ vào điện thoại: “Tôi ra ngoài nghe điện thoại công việc, em cứ tìm một quyển sách đọc đi.”
Điện thoại ngừng rung, anh đi ra phòng khách gọi lại.
Ngu Thệ Thương gọi điện là để thông báo với anh, kết quả mở thầu phương án thiết kế của Tinh Hải Toán Lực đã có.
Thương Quân nói biết rồi: “Trợ lý đã nói với tôi rồi.”
Ngu Thệ Thương nói: “Tên Khang Kính Tín này tôi nghe quen lắm, nhưng không nhớ đã nghe ở đâu.”
Vừa nãy ông đã cố nhớ lại một lúc lâu, nhưng không nhớ ra nổi.
“Cậu có quen không?”
Thương Quân: “Không quen.”
Ngu Thệ Thương: “Tôi vừa nghĩ không biết có phải bạn cậu không.”
Khang Kính Tín là ông chủ công ty kỹ thuật xây dựng trúng thầu phương án thiết kế Tinh Hải Toán Lực, công ty này cực kỳ giỏi trong việc cải tạo các trung tâm kỹ thuật số tiêu thụ năng lượng thấp, sức mạnh tổng hợp dẫn đầu trong ngành.
Lần này trúng thầu, họ không phải nhờ ai giới thiệu mà là nhờ thực lực và lợi thế về giá cả.
Thương Quân: “Có lẽ hai người từng gặp nhau trong các buổi xã giao.”
Đi xã giao gặp nhiều người như thế, chưa chắc đã có ấn tượng.
Ngu Thệ Thương: “Có lẽ vậy.”
Dù sao cũng không phải nghe từ cháu gái Ngu Duệ, cháu gái chỉ giới thiệu công ty, không nhắc đến ông chủ là ai.
“Không còn việc gì khác, cậu cứ làm việc đi.”
Ông ấy vừa định cúp điện thoại thì Thương Quân bảo đợi một chút.
“Còn chuyện gì nữa?”
Thương Quân nói thứ Tư hoặc thứ Năm tuần sau sẽ đi Hồng Kông: “Dẫn Sầm Tô đến nhà anh uống trà.”
“Cuối cùng cũng chịu nể mặt rồi, cứ tưởng người bận rộn như cậu không có thời gian.”
Thương Quân trêu chọc: “Trước khi tôi đến, anh đừng quên tắm rửa tân trang nhan sắc cho những con chó nhà anh đấy.”
“……Yêu cầu của cậu cũng không ít nhỉ!”
Ngu Thệ Thương chuyển sang hỏi anh: “Sầm Tô có sở thích gì? Tôi chuẩn bị trước.”
“Cô ấy thích thú cưng, thích cả mèo lẫn chó.”
Ngu Thệ Thương: “Cô ấy thích chó gì nhất?”
“Chắc là Samoyed.”
Ngu Thệ Thương không ngờ có vài sở thích sẽ được di truyền, Sầm Tung Y cũng thích Samoyed.
“Cụ thể hai người đến vào thứ mấy? Thứ Tư hay thứ Năm?”
Thương Quân tạm thời chưa chắc chắn: “Để nói sau.”
Trước khi cúp điện thoại, Ngu Thệ Thương nói một câu không đầu không cuối: “Rồi sẽ có ngày cậu đi vào vết xe đổ của tôi.”
Vết xe đổ bị đá.
Thương Quân không hiểu, cũng lười hiểu.
Vừa cúp điện thoại của bạn thân, điện thoại của mẹ anh gọi đến ngay sau đó.
Lúc này bà Thương đang ở đại sảnh chung cư, trước đây lên lầu rất thuận lợi, hôm nay lại bị chặn ở cửa kiểm soát ra vào.
Bà tưởng lâu ngày không đến, bảo vệ không nhớ bà, nên nói rõ thân phận là mẹ của Thương Quân.
Bảo vệ lịch sự đáp: “Tôi nhớ bà. Nhưng sếp Thương đã dặn, bất kỳ vị khách nào cũng cần có sự đồng ý của chính anh ấy mới được cho vào. Bà Thương, thành thật xin lỗi.”
Bà Thương biết bảo vệ chỉ làm theo quy tắc nên không làm khó anh ta, nói sẽ gọi điện cho con trai ngay.
Trong lòng lại không khỏi trách cứ thằng Út, không biết cái thằng hỗn xược Thương Uẩn này lại chọc giận anh trai nó thế nào, khiến bà cũng không vào được.
Điện thoại kết nối, bà đi thẳng vào vấn đề: “Mẹ đang ở dưới nhà con, con nói với bảo vệ một tiếng.”
“Sao mẹ có thời gian qua đây?”
“Từ sân bay về tiện đường, nhớ ra hôm nay con được nghỉ, vừa hay có việc muốn bàn với con.”
Thương Quân mời mẹ ngồi ở khu vực tiếp khách ở đại sảnh trước: “Mẹ không cần lên, con xuống.”
Bà Thương hỏi ngược lại: “Trong nhà có khách à? Không tiện cho mẹ lên sao?”
Thương Quân “Vâng” một tiếng, đã cầm áo khoác đi ra ngoài.
“Được rồi, xuống đây rồi nói.”
Bà Thương nén lại sự tò mò trong lòng, quyết định đợi con trai xuống rồi hỏi cho rõ ràng.
Cho dù là đối tác kinh doanh, nhưng bà là mẹ, lại là thành viên hội đồng quản trị của Tân Vận, có chuyện gì mà bà không tiện biết chứ?
Bà Thương đành phải đến khu vực tiếp khách đợi con trai, bảo vệ nhanh chóng mang đến hai tách trà và một ít trái cây.
Vừa uống được hai ngụm trà, con trai bà xuất hiện ở đại sảnh.
Thương Quân ngồi xuống ghế sofa bên cạnh mẹ, nhận thấy quầng thâm dưới mắt mẹ: “Có chuyện gì mà không thể đợi mẹ điều chỉnh xong chênh lệch múi giờ rồi bàn bạc ạ?”
Hai mẹ con mỗi người nói một ý.
Bà Thương đánh giá con trai: “Trừ khi con nói khách trong nhà là bạn gái con, nếu không thì không có lý do gì không cho mẹ lên lầu.”
Sắc mặt Thương Quân không thay đổi: “Nếu là bạn gái con thật thì có gì mà không thể để mẹ gặp? Nếu là người con đã xác định, mẹ nghĩ con sẽ chia tay chỉ vì gia đình không đồng ý sao?”
Chuyện Sầm Tô đang ở trên lầu, không có gì là không thể nói.
“Là Sầm Tô. Không phải mẹ từng bảo con báo đáp ân tình thay cho Thương Uẩn sao? Con cho cô ấy mượn vài quyển sách.”
Lấy câu nói của bà để chặn họng bà, bà Thương tức cười.
Bà không ngờ Sầm Tô lại ở đó, bà hiểu con trai mình, nó đối với Sầm Tô ít nhiều có sự khác biệt.
“Vậy khi nào con đưa Sầm Tô đến gặp mẹ?”
“Cô ấy đâu phải bạn gái con, mẹ gặp cô ấy làm gì?”
“Mẹ gặp ân nhân của Thương Uẩn, không được sao?”
“……….”
Bà Thương biết điểm dừng, không trêu chọc con trai Cả nữa, chuyển sang nói chuyện chính: “Chuyện hôn sự của Thương Uẩn, mẹ và ba định quyết định thay cho nó. Chứ cứ trông chờ vào nó thì không biết nó sẽ kéo dài đến ngày nào.”
Ý của ba mẹ đàng gái là nên đính hôn sớm nhất có thể, hai oan gia ở bên nhau lâu rồi cũng sẽ nảy sinh tình cảm.
“Con thấy ngày nào đính hôn là thích hợp?”
Thương Quân không nói nên lời.
“Bọn họ đính hôn, không phải mẹ nên hỏi Thương Uẩn sao?”
“Đến cả lời ba con nói mà thằng Thương Uẩn cũng không nghe, chỉ có lời con nói nó mới chịu nghe. Con chọn ngày đính hôn cho nó, nó dám có ý kiến sao?”
Thương Quân nói: “Thế cũng phải hỏi Nghiêm Hạ Ngôn muốn chọn ngày nào.”
Nghiêm Hạ Ngôn chính là đối tượng liên hôn của Thương Uẩn.
Bà Thương thở dài: “Con bé và Thương Uẩn so bì cao thấp, không ai chịu xuống nước chủ động đề cập đến chuyện kết hôn. Dù Hạ Ngôn có ưng ngày đính hôn nào thì con bé cũng không chịu nói ra, nói ra chẳng phải chịu lép vế trước mặt Thương Uẩn sao.”
Hai đứa trẻ này từ nhỏ đã bướng bỉnh.
“Cho nên chuyện đính hôn nhà mình sẽ đề nghị trước, cứ nói là thực ra Thương Uẩn rất muốn kết hôn, chỉ là không tiện mở lời.”
“……..”
“Chuyện này con để tâm một chút, xem ngày nào thích hợp. Tốt nhất là tháng sau, trời cũng ấm lên rồi.”
Bà Thương đặt tách trà xuống: “Con lên lầu đi, đừng để Sầm Tô đợi lâu.”
Lời mẹ vừa dứt, điện thoại Thương Quân có tin nhắn đến.
Sầm Tô tìm anh: [Anh đâu rồi?]
Thương Quân: [Ở dưới nhà, lên ngay đây.]
Vừa nãy Sầm Tô ra ngoài rót nước, phát hiện phòng khách không thấy bóng anh, dì giúp việc nói anh cầm áo khoác vội vã đi ra ngoài, không nói là đi đâu.
Cô trả lời: [Không vội, chỉ là vừa nãy sợ anh có chuyện gì.]
Cô bưng cốc nước trở lại thư phòng, vừa đọc được vài dòng thì cửa thư phòng bị đẩy ra từ bên ngoài.
“Anh đi lấy đồ trong xe à?” Sầm Tô hỏi.
“Không phải. Mẹ tôi đi ngang qua nên trò chuyện vài câu.”
Sầm Tô không cần đoán cũng biết tại sao bà Thương không lên lầu được: “Xin lỗi, tôi ở đây, hai người đành phải nói chuyện ở dưới lầu.”
“Không sao, mỗi người trong nhà chúng tôi đều có không gian tự do tuyệt đối. Ba tôi muốn đến chỗ Thương Uẩn, đôi khi còn không được vào. Còn Thương Uẩn về nhà nhưng không vào được nhà cũng là chuyện thường.”
“……….”
Không ngờ cấp trên cũ còn có lúc không vào được nhà.
Thương Quân tiện tay khoác áo vest lên lưng ghế, ngồi xuống đầu kia của ghế sofa, liếc nhìn quyển sách trong tay cô, không thấy bìa: “Sách gì vậy?”
“Sách lịch sử, khá thú vị.”
Một người không thích đọc sách như cô, ở trong thư phòng như thế này, lại có thể tĩnh tâm đọc sách.
Có lẽ đúng với câu nói: Sách không mượn thì không bao giờ đọc.
Thương Quân nói: “Em đọc tiếp đi, tôi nghỉ ngơi vài phút.”
Buổi trưa anh uống khá nhiều rượu, anh tựa vào ghế sofa chống trán, nhắm mắt dưỡng thần.
Vốn dĩ không định ngủ, nhưng không biết từ lúc nào, ý thức dần mơ hồ.
“Tối nay anh có bận tiếp khách không?”
Hơn mười giây trôi qua, không có ai trả lời.
Sầm Tô quay mặt lại, anh khoanh chân, hơi thở đều đặn, trông như đã ngủ.
Dù nhiệt độ trong phòng luôn ổn định, nhưng anh chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng, ngủ như vậy e rằng sẽ bị cảm lạnh.
Sầm Tô nhìn quanh thư phòng một vòng, không có chăn mỏng hay thứ gì tương tự, chỉ thấy chiếc áo vest của anh khoác trên lưng ghế.
Cô đặt sách xuống, đứng dậy lấy áo vest, nhẹ nhàng đắp lên người anh.
Cánh tay Thương Quân khẽ động đậy, chiếc áo vest thuận theo đó trượt xuống.
Anh ngủ không sâu, có chút động tĩnh là tỉnh.
Trong thư phòng chỉ có hai người họ, người có thể đắp quần áo cho anh ngoài cô ra không còn ai khác.
Vì vậy khi mở mắt thấy cô ở trước mặt, anh không hề bất ngờ.
Sầm Tô nói: “Sợ anh bị lạnh, anh ngủ tiếp đi.”
Nói rồi, cô nhấc vai áo vest lên, kéo lên trên một chút, đắp lên ngực anh.
Thấy anh vẫn mở mắt, bỗng dưng cô muốn trêu anh. Thế là cô cúi người sát lại gần, gần đến mức có thể cảm nhận hơi thở của nhau.
Anh lười biếng tựa vào ghế sofa, cần phải ngẩng đầu nhìn cô.
Cô cười hù dọa anh: “Anh nói xem tôi có dám hôn không?”
Mùi hương thoang thoảng trên người cô phảng phất bay tới.
Thương Quân không hề biến sắc, nhìn thẳng vào cô: “Chỉ mỗi chuyện này là em tích cực, đọc sách không thấy em tích cực như vậy.”
Sầm Tô bật cười, vì cúi người quá sâu, chân không đứng vững, cười mãi đến mức mất thăng bằng, cả người đổ về phía trước.
Cô phản ứng nhanh, kịp thời chống tay vào lưng ghế sofa phía sau anh nên không ngã vào lòng anh.
Nhưng khoảnh khắc đó, chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau.
Hơi thở có phần gấp gáp đan xen vào nhau, không phân biệt được của ai với ai.
Sau khi lấy lại thăng bằng, cô không vội đứng thẳng, Thương Quân cũng để mặc cô áp sát như vậy.
Anh không bao giờ đoán được câu tiếp theo cô sẽ nói gì, đành im lặng chờ đợi cô mở lời.
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤
Ơ kìa đag đoạn gay cấn. Có kiss ko mà hóng quá 🤣🤣🤣🤣🤣
cứ cắt lúc gay cấn nhề
Sầm Tô nói câu nào là muốn mở sổ ra ghi lại câu đó luôn á, đỉnh thiệt sự.
đây mới đúng là ghẹo trai chính hiệu.
Thương Quân thích nu9 rồi mà chưa nhận ra, chiều thế cơ mà. Hóng đến lúc ổng nhận ra mình thích nu9 thì chắc ổng chiều hơn nữa. Khoái.
Lúc đó mong nu9 hành ổng chút chút cho vừa lòng tui.