ĐOÁ HỒNG CỦA ANH
CHƯƠNG 30: Anh thuộc về riêng cô, không hề có khoảng cách.
Biên tập: @CỏHoaLá
–
Sầm Tô vốn không định ngủ lại, dù gì cũng mới xác định quan hệ, hơn nữa còn có thời hạn yêu đương, phải cho anh chút thời gian để thích nghi.
Cũng cho bản thân chút thời gian để thích ứng, ai ngờ anh lại chủ động đề cập.
Cô không từ chối: “Vậy dì có thể nghỉ sớm, không cần chờ em nữa.”
Trước khi gọi điện, cô đưa chìa khóa xe thương vụ cho vệ sĩ, nhờ anh ta đưa xe về, khỏi ảnh hưởng việc dì dùng xe.
Đoạn đối thoại giữa cô và Thương Quân vừa nãy, vệ sĩ là người chứng kiến.
Nhận chìa khóa xong, vệ sĩ vô thức tính thử ba tháng sau là ngày mấy.
Anh ta vừa mong chuyện tình của ông chủ lâu dài, lại vừa lo không chống nổi ba tháng.
Lỡ còn không lâu bằng Giang Minh Kỳ thì…
Chuyện này không tới lượt anh ta lo, thật ra anh ta cũng chẳng nên lo.
Nhưng con người ta kỳ lạ vậy đó, luôn vô thức nghĩ nhiều.
Đưa ông chủ và Sầm Tô tới thang máy, đợi hai người lên lầu, vệ sĩ mới xoay người đi lấy xe.
Hai người vào nhà, đèn cảm ứng ở huyền quan sáng lên, Sầm Tô tiện tay đặt túi xách xuống đất, đưa tay ra đòi anh ôm.
Thương Quân đang cởi vest, không rảnh tay.
Không có cà vạt để kéo, Sầm Tô liền kéo thắt lưng của anh đùa nghịch.
Cởi vest xong, Thương Quân tùy ý ném nó lên ghế ở huyền quan, hai tay ôm lấy cô, kéo người vào lòng.
Những ngày này cô luôn muốn được anh ôm, thế là Thương Quân lại siết cô vào ngực.
Ôm quá sát, chạm vào vùng mềm mại trước người cô.
Cái ôm sau khi xác định quan hệ khác hẳn với cái ôm trước đó, cô thích cảm giác được anh ôm chặt như vậy hơn.
Sầm Tô ngẩng đầu nhìn anh: “Lúc trên đường tới đây em còn nghĩ, có khi anh sẽ không chịu yêu đương với em, rồi sau đó lập tức liên hôn.”
Hơi thở nóng bỏng mang tính áp bức của anh phủ xuống: “Vì sao không muốn yêu em, trong lòng em không biết à?”
Hơi thở hoà vào nhau, len lỏi vào thân thể đối phương.
Sầm Tô làm nũng trong lòng anh, cười nói: “Không biết.”
Nói rồi liền nhào tới hôn anh.
Không ai cần kiềm chế nữa.
Cũng không cần lo cơ thể sẽ phản ứng vì quá thân mật.
Thương Quân cúi đầu, hôn mạnh lên môi cô.
Sầm Tô ngậm lấy môi anh, dịu dàng mà nhiệt liệt đáp lại.
Trong hơi thở toàn là mùi hương nam tính lạnh lẽo, sạch sẽ và mạnh mẽ của anh.
Hầu như muốn nhấn chìm cô.
Ngay cả việc ngưng chút lấy hơi cũng mất tác dụng.
Giữa lúc trời đất quay cuồng, hai người từ huyền quan hôn tới phòng khách.
Đèn không bật, ánh sáng thành phố chiếu vào phòng, hai bóng người quấn sát vào nhau, đầu lưỡi giao trong ánh sáng chập chờn.
Thương Quân một tay giữ eo cô, một tay đỡ sau gáy cô.
Phòng khách rộng lớn yên tĩnh, chỉ có tiếng nước mơ hồ vang lên.
Không biết từ lúc nào, khóa thắt lưng trong tay Sầm Tô đã bị cô mở ra.
Thương Quân bế cô đặt lên bàn đảo, anh đứng giữa hai đầu gối cô, chống hai tay hai bên, rủ mắt nhìn cô từ trên xuống.
Cô mặc váy lụa cổ sâu chữ V, chiếc cardigan len khoác ngoài hờ hững trên vai. Từ góc nhìn của anh, phong cảnh bên trong hiện rõ không sót gì.
Đầy đặn, tròn trịa.
Da cô còn trắng hơn cả Bông Tuyết, dưới ánh mặt trời gần như chói mắt.
Anh không né tránh ánh mắt, quang minh chính đại nhìn nơi đó vài giây, rồi mới dời lên gương mặt rực rỡ của cô.
Sầm Tô ôm lấy cổ anh, môi dán lên má anh, hôn mạnh một cái.
Tối hôm dắt Bông Tuyết đi dạo, khi anh ôm cô trong lòng, cô đã muốn hôn anh một cái rồi.
Nhưng cuối cùng cô vẫn cố nhịn.
Giờ thì không cần kiềm chế.
Nhờ nụ hôn này, hai người đều bình ổn lại sau sự mất kiểm soát trong nụ hôn sâu vừa rồi.
Họ đều hiểu, yêu đương phải yêu từ từ, cần tuần tự mà tiến.
Nhưng củi khô gặp lửa lớn, làm sao chậm lại được.
Thương Quân vỗ lưng cô: “Không đi thử quần áo anh mua cho em à?”
Sầm Tô: “Không cần thử, chắc chắn đều hợp.”
“Không chê anh mắt kém à?”
“Chọn được bạn gái tốt vậy, sao mắt lại kém được?”
Nói xong, Sầm Tô vùi vào ngực anh cười.
Thương Quân thuận thế hôn lên đỉnh đầu cô, mùi dầu gội thơm sạch sẽ quanh quẩn bên mũi.
“Tắm rồi?” anh thấp giọng hỏi.
Sầm Tô gật đầu: “Ừm, vốn định ngủ rồi, đúng lúc đấy lại nhận được tin nhắn của anh.”
Cô ngửi hương sữa tắm sạch sẽ, lạnh mát nơi cổ anh, trêu anh: “Để gặp em nên anh cố ý tắm à?”
Chưa tới mức đó.
Những năm này anh đã hình thành thói quen tắm rửa và thay quần áo sạch trước khi hạ cánh sau chuyến bay dài để không bị kiệt sức, cũng tiện đi xã giao ngay.
Sầm Tô ngẩng đầu: “Những ngày đi công tác đó, anh kiếm được bao nhiêu cho em xài?”
“Không ít, em xài không hết đâu.”
Tiền không giữ được cô. Nếu giữ được, Giang Minh Kỳ đâu có thiếu tiền.
Hai tay cô còn đang nghịch khóa dây lưng của anh, Thương Quân liền nắm tay cô, bẻ ra sau lưng: “Đừng quậy.”
Tay Sầm Tô không động đậy được, chỉ có thể vuốt ve ngón tay anh.
Trong ánh mắt giao nhau, cô lại không kiềm được hôn anh: “Tiếc là em không biết phát sáng, không thì em chỉ chiếu sáng cho mình anh thôi.”
“Những lời ngọt ngào em nói với anh, em đã từng nói với người khác chưa?”
“Anh ghen à?”
Thương Quân cúi đầu, ngậm môi cô, nhẹ nhàng nghiền cắn, không trả lời, chỉ nói với cô: “Những gì anh nói với em, làm với em, anh sẽ không làm với người khác.”
Tim Sầm Tô khẽ rung động, cô dịu dàng đáp lại anh: “Những lời ngọt ngào đó chỉ nói với mình anh. Em cũng chỉ thật lòng thích, và chỉ nghĩ tới một mình anh thôi.”
Thương Quân ôm hông cô nhấc lên, đi về hướng phòng ngủ chính.
Biết rõ cô vô tâm, anh vẫn cứ chìm vào.
Với anh, tối nay cô ngủ lại hay tháng sau mới ngủ, đều như nhau.
Vì lúc quyết định yêu đương với cô, anh đã không có ý định chia tay.
Sống ở tầng cao nhất có cái hay, rèm voan che một nửa, không cần bật đèn vẫn nhìn rõ trong phòng.
Hôm nay cuối cùng cũng được thấy phòng ngủ của anh, nó giống khí chất anh, lạnh lẽo mà mang nét thanh nhã quý phái.
Sầm Tô nằm trên gối anh, nhìn quanh rồi nói: “Phòng ngủ của anh gần bằng cả căn phòng em thuê.”
Phòng thay đồ cô còn chưa vào xem, nếu tính thêm thì căn phòng nhỏ kia của cô càng không so nổi.
“Một mình anh ở phòng lớn vậy, không thấy trống trải sao?”
Thương Quân đè xuống, nói: “Em dọn qua ở với anh.”
Sầm Tô tất nhiên không chịu: “Em vẫn thích cái tổ nhỏ của em hơn. Phòng anh lớn như vậy, ban đêm em bị hù tỉnh mất, thỉnh thoảng qua ở thì được.”
Thương Quân thong thả nói: “Không phải gan nhỏ không dám ở, mà là không muốn chịu trách nhiệm chứ gì?”
Ngủ xong rồi đi ngay, chuyện này cô làm được.
Sầm Tô cười, ôm cổ anh: “Em yêu anh.”
Cô hôn lên môi anh một cái.
Một người bình thường thích tự do như cô, lúc này lại như dây leo, tay chân đều quấn lấy anh.
Ở trước mặt anh cô chẳng bao giờ sợ hãi.
Thương Quân cũng biết, bất kể cô có vô tình hay không, anh đều sẽ chiều theo cô.
Ai mà ngờ hai tháng trước họ còn như người xa lạ.
Chỉ có Sầm Tô nhận ra anh, còn anh thì ngay cả tên cô cũng không biết.
Giờ thì hai người ôm nhau, môi lưỡi họ quấn lấy nhau.
Cuối cùng Sầm Tô cũng có cơ hội so tay dài với anh, đầu ngón tay hai người chạm vào nhau.
Thương Quân: “Còn so vậy nữa hả? Không so lòng bàn tay?”
Vừa hôn sâu xong, Sầm Tô điều chỉnh hơi thở rồi nói: “Không so.”
Cô lại hôn môi anh, “Tự anh nói đấy, những chuyện làm với em sẽ không làm với người khác. Vậy nên chỉ được so tay dài với em thôi.”
Thương Quân nói: “Em có thể thử quen anh lâu hơn. Không chỉ so tay, rất nhiều chuyện khác cũng chỉ làm với một mình em.”
Nói rồi, anh không còn để đầu ngón tay chạm vào cô nữa.
Sầm Tô chợt giật nảy mình.
Lạnh nóng giao hòa.
Gấu váy satin xếp chồng lên cổ tay anh.
Thương Quân phong kín môi cô, nuốt trọn mọi tiếng rên rỉ của cô.
Sầm Tô nhắm mắt, toàn tâm toàn ý đáp lại.
Dì nói đúng, cuộc sống thỉnh thoảng vẫn cần tình cảm điểm xuyết.
Thương Quân nhân lúc cô lấy hơi, cúi đầu nhìn cô: “Trước đây em nói đợi anh liên hôn, em sẽ đến ăn tiệc.” Anh hỏi, “Bây giờ còn chắc chắn muốn đến ăn tiệc nữa không?”
Anh không tin, một người đã thân mật đến mức này lại có thể tâm tĩnh như nước mà đến ăn tiệc.
Sầm Tô lắc đầu, hôm nay đã thấy tiệc đính hôn xa hoa rồi, ý định đã thay đổi: “Anh kết hôn, chắc chắn sẽ cực kỳ long trọng.”
Cảnh tượng xa hoa và hoành tráng như vậy, cô không thể tưởng tượng nổi.
“Đến lúc đó tiền mừng ba mươi, năm mươi ngàn tệ, căn bản là không đưa ra được đâu. Có số tiền này em làm việc khác chẳng phải tốt hơn sao? Em lại không kết hôn, số tiền đã mừng chắc chắn là mất trắng.”
“……..”
Thương Quân tức đến bật cười.
Anh nắm lấy đầu gối cô.
Về chuyện liên hôn, về chuyện ăn tiệc, Sầm Tô còn muốn nói gì đó nhưng anh đã cắt ngang tất cả.
Không cho phép nói thêm.
Sầm Tô từng nói mình yếu ớt trước Bông Tuyết, còn bây giờ trong vòng tay anh, chẳng phải cô yếu mềm đó sao.
Bị anh bao bọc kín kẽ.
Cô không tự chủ được mà ôm lấy cổ anh, nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của anh.
Anh từng là ánh trăng sáng trong lòng cô.
Và lúc này, anh chỉ thuộc về mỗi mình cô.
Chỉ riêng trong chuyện tình yêu này, cô và anh không hề có khoảng cách.
Trên và dưới, đều cắn lấy anh.
Cô áp vào má anh, hôn rồi lại hôn, rung động vẫn khó giảm bớt, cô lại hôn môi anh, hôn vành tai anh, đột nhiên mút và cắn vành tai anh một cái.
Thương Quân dỗ cô: “Đừng cắn mạnh như vậy.”
Sầm Tô lúc này mới thả vành tai anh ra.
Vừa rời khỏi vành tai anh, cô bỗng nổi hứng bất chợt, đầu lưỡi lại khẽ liếm yết hầu anh một chút.
Hô hấp của Thương Quân ngưng lại.
Nụ hôn này của cô, mỗi dây thần kinh của anh đều bị kích thích.
Sầm Tô cuối cùng không chịu nổi, lên án anh: “Đâu phải chuyện gì anh cũng nhường em.”
Thương Quân: “Chuyện nào không nhường?”
Sầm Tô nói: “Chính là chuyện bây giờ.”
Thương Quân: “Chuyện này thì nhường bằng cách nào?”
Không nhường được.
Thương QUân hôn lên trán cô: “Muốn anh nhường em, không phải là không thể.”
Sầm Tô lấy lại hơi, ra hiệu anh nói xem.
Chỉ cần điều kiện không quá đáng, cô có thể đồng ý.
Thương Quân nói: “Dọn qua ở cùng anh.”
Vậy thì thôi đi.
Chuyện như vậy, cô mệt thì chỉ mệt một chút, tựu chung lại vẫn là tận hưởng, huống hồ cô thích thân mật như vậy với anh.
Bao bọc lẫn nhau.
Thời gian của lần sau còn lâu hơn lần trước.
Sầm Tô cuối cùng cũng trụ được đến lần thứ ba kết thúc.
Cô biết Thương Quân cố ý, anh muốn cô mềm lòng thay đổi ý định, chủ động dọn qua sống chung với anh.
Cô không hứng thú với sống chung, người trưởng thành phải có không gian riêng của mình.
Huống hồ hiện tại cô có dì, có Bông Tuyết, phải nghĩ luẩn quẩn đến mức nào mới dọn vào căn nhà không có hơi thở thường nhật này của anh.
Thương Quân nhặt áo choàng tắm của mình dưới sàn lên mặc vào, nghiêng đầu hỏi người trên giường: “Em uống nước không?”
Sầm Tô lắc đầu, bây giờ cô chỉ muốn nằm bất động.
Thương Quân đợi cô cùng đi tắm, trước tiên đi rót một ly vang đỏ, ngồi trên ghế sofa giết thời gian.
Vừa nãy anh ôm cô vài phút, cô thấy nóng liền đẩy ra.
“Thương Quân, anh có yêu em không?”
Thương Quân nhấp một ngụm vang đỏ, nhìn thẳng vào cô: “Bây giờ em mới hỏi câu này, có phải hơi muộn rồi không?”
Vừa trải qua cuộc giao hoan kéo dài như vậy, giọng anh mang theo một sự khàn khàn đặc biệt và quyến rũ.
Điều này khiến Sầm Tô vô cớ nhớ đến tiếng thở dốc hơi nặng nề của anh bên tai cô suốt cả buổi tối.
Bây giờ nghĩ lại, vẫn mê hoặc lòng người.
Sầm Tô thấy anh không trực tiếp trả lời có yêu cô không, cô nói: “Nếu anh yêu em thì không thể chỉ yêu mỗi em, mà còn phải yêu bản thân anh nữa.”
“…….”
Thương Quân biết, từ đêm nay trở đi, đừng mong được nghe cô nói lời tình tứ nào nữa.
Ba tháng tiếp theo, có lẽ cô sẽ luôn dạy anh cách yêu bản thân, rồi bắt đầu đếm ngược chia tay.
Câu vừa rồi của Sầm Tô cũng là nói với chính mình.
Cô yêu Thương Quân, nhưng không thể chỉ yêu Thương Quân, cô phải yêu bản thân mình hơn.
Thương Quân uống cạn rượu vang đỏ trong ly, Sầm Tô cũng hồi phục gần xong.
Anh kéo cô đứng dậy, hai người cùng vào phòng tắm.
Lúc này đã là hơn hai giờ sáng.
Bình thường cô đọc sách tích thanh vàng cũng chưa từng ngủ muộn đến thế.
Vòi sen được mở ra, hơi nóng lập tức lan tỏa.
Sầm Tô ném khăn tắm trên người vào giỏ quần áo bẩn, tóc bị ướt đẫm, phải gội lại.
Đi dưới dưới vòi sen, cô híp mắt mặc cho nước ấm tưới ướt toàn thân.
Vài phút sau cô mở mắt, vươn tay về phía anh: “Anh ôm em đi.”
Thương Quân không động đậy, hất cằm ra hiệu cho cô: “Nhanh tắm đi, em buồn ngủ đến nỗi mắt sắp không mở nổi rồi.”
Anh biết, một khi đã ôm thì sẽ khó mà buông cô ra lần nữa.
Anh dựa vào bồn rửa mặt, lặng lẽ nhìn cô, đồng thời nói chuyện với cô.
Dưới ánh đèn, da cô trắng đến chói mắt, mấy vết hôn anh để lại càng thêm nổi bật.
Giọng Sầm Tô hơi khàn, nói chuyện với anh câu được câu không.
Đợi cô tắm xong bắt đầu sấy tóc thì Thương Quân mới đi tắm.
Kết quả cô vẫn chậm hơn anh.
Anh đã thay áo choàng ngủ sạch sẽ bước ra, cô vẫn đang dưỡng da.
Đối với cô, anh đã dốc hết tâm tư, ngay cả sản phẩm dưỡng da cũng đã cho người chuẩn bị sẵn cho cô từ trước.
Thương Quân hỏi cô: “Khi nào em về Hải Thành đón bà ngoại?”
Sầm Tô nói: “Đầu tháng sau.”
“Chính xác là ngày nào? Anh đi cùng em.”
“… Anh đi cùng em làm gì? Chúng ta không cần gặp người lớn đâu.”
Thương Quân biết ý định của cô: “Đừng nói hẹn hò ba tháng, ngay cả hẹn hò ba ngày, anh cũng sẽ nghiêm túc gặp mặt người lớn.”
Sầm Tô: “……….“
Sao có thể như thế chứ.
Đêm nay e rằng cô sẽ phải u sầu mất ngủ rồi.
Sầm Tô vừa nghĩ đến việc đêm nay không thể ngủ ngon, cô lập tức không chịu làm nữa, ném sữa dưỡng ẩm, quay người leo lên vai người đàn ông bên cạnh, lắc mạnh anh: “Không nhìn ra đấy, lòng người hiểm ác thật!”
Thương Quân luôn nhớ rõ cô muốn được ôm, anh lại ôm cô vào lòng, cười nói: “Sao lại hiểm ác rồi?”
“Vừa mới yêu anh đã đòi gặp gia đình, không phải anh cố ý không cho em ăn ngon ngủ yên sao! Chẳng phải hiểm ác thì là gì?”
Sầm Tô vừa tức cười lên án anh, vừa lắc anh.
Thương Quân bảo cô đừng lắc nữa, giữ sức đi, ba tháng tiếp theo sẽ có cơ hội cho cô lắc: “Đêm đầu tiên hẹn hò anh có thể đưa em về nhà, nghĩa là anh không nghĩ đến chuyện không nghiêm túc.”
Sầm Tô nghe nói ba tháng tiếp theo cô đều phải đấu trí đấu dũng với anh, ngay lập tức thấy tâm trạng không tốt, cười làm loạn với anh: “Anh nói xem em cần tình yêu của anh làm gì?”
Thương Quân thấp giọng hỏi: “Thật sự không cần?”
Sầm Tô vui buồn đan xen, hôn anh: “Cần chứ.”
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤
Sầm tô 2 mặt vãi , chỉ muốn yêu đg reo rắc đau khổ cho đối phương mà chả chịu trách nhiệm j, tự yên muốn bả bị ngược chút chút =))))