Đoá Hồng Của Anh chương 31

ĐOÁ HỒNG CỦA ANH

CHƯƠNG 31: Không phải nên cảm nhận cho rõ xem khi anh yêu một người như thế nào sao?

Biên tập: @CỏHoaLá

Ban đầu Thương Quân mặc cho cô hôn, lúc nhẹ nhàng, lúc mạnh mẽ.

Thấy cô vẫn còn giận dỗi, anh hôn đáp lại cô, hôn đến khi cô rung động, vui vẻ không còn giận anh nữa.

Tay Sầm Tô trượt vào áo choàng tắm của anh, áp lên ngực anh, nói muốn sờ lương tâm của anh.

Thương Quân nhìn cô làm xằng làm bậy, nói: “Anh cũng giống em.”

“Giống cái gì?”

“Không có lương tâm, không cần sờ nữa.”

Sầm Tô phì cười, cô véo nhẹ anh một cái.

Thương Quân nhìn cô qua gương, cổ đẹp và thon dài, đôi chân thẳng tắp, lưng và eo mông đều được khăn tắm quấn nhấp nhô.

Sầm Tô cởi dây áo choàng tắm của anh, muốn buộc cả cô vào áo choàng tắm.

Thương Quân cúi đầu nhìn cô: “Cũng có áo choàng tắm của em, anh lấy cho em nhé?”

Sầm Tô lắc đầu.

Áo choàng tắm nam đủ rộng, Thương Quân quấn cô vào lòng.

Anh vươn tay, với lấy sữa dưỡng ẩm cô ném trên bồn rửa mặt, đặt lại ngay ngắn: “Thoa được một nửa thì không thoa nữa à?”

Vừa nãy Sầm Tô chỉ thoa phía trước, phía sau còn chưa thoa, lười động đậy nữa.

“Không thoa nữa, bị anh chọc tức đến no rồi.”

Cô rụt tay khỏi áo choàng tắm của anh, vòng ra sau cổ anh, cả người mềm nhũn treo trên người anh, “Anh thoa giúp em đi.”

Thương Quân liếc nhìn khăn tắm đang quấn trên người cô, phía sau đều bị quấn hết, anh nói: “Thoa thế nào? Không thoa được.”

“Chuyện này chẳng phải đơn giản sao.”

Được áo choàng tắm của anh quấn lấy, không lạnh, Sầm Tô rút khăn tắm của mình ra.

Cô cố ý trêu anh, trùm khăn tắm lên mặt anh.

Hô hấp của Thương Quân toàn là mùi hương nhẹ nhàng trên người cô.

Trước mắt bị khăn tắm che kín, anh không nhìn thấy gì cả.

Đợi cô đùa đủ rồi, Thương Quân mới gỡ khăn tắm ra.

Sầm Tô tựa vào lòng anh, cơ thể bị anh đè ép cả đêm nhũn và vô lực.

“Thôi, không thoa nữa, em buồn ngủ rồi.”

Cô vốn sống không kiểu cách, cứ ngủ trước đã.

Thương Quân nhìn cô: “Không phải muốn một cái ôm thật lâu sao, em còn muốn không?”

Sầm Tô nói khất lại: “Dù sao anh cũng nợ em nhiều như vậy rồi.”

“Sao anh lại nợ em nữa thế?”

“Những ngày anh đi công tác, ngày nào em cũng nhớ anh, còn anh đâu phải ngày nào cũng nhớ em, vậy đương nhiên tính nợ rồi.”

Thương Quân: “Em nhớ lúc nào? Anh không cảm nhận được.”

Sầm Tô dịu dàng hôn môi anh, ngậm được một hai phút không buông ra: “Bây giờ cảm nhận được chưa?”

…….

Sầm Tô quen ngủ duỗi thẳng chân tay nên chiếm hẳn hai phần ba diện tích giường cho mình.

Trước khi ý thức mơ hồ, cô vẫn đang vắt óc , tính toán làm sao để thuyết phục Thương Quân không gặp gia đình.

Bà ngoại nhất định sẽ thích cháu rể như anh, một khi gặp gia đình, sau này chia tay sẽ vô cớ có thêm rắc rối, khó tránh phải nghe một đống lời cằn nhằn.

Vừa nghĩ, cô chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Thương Quân từ phòng sách trở về, thấy cô nằm nghiêng ở giữa giường, cuốn hơn một nửa chiếc chăn màu xám tro.

Khi ngủ say, cô mềm mại như Bông Tuyết nằm trong ổ của mình, vẻ mặt thỏa mãn.

Anh vẫn chưa thích nghi được với sự chênh lệch múi giờ, lúc này hoàn toàn không buồn ngủ.

Tắt đèn phòng ngủ, anh lại quay về phòng sách.

Căn nhà này anh không thường xuyên ở, trong phòng sách hầu như không có vật dụng cá nhân của anh, ngay cả một quyển sách anh quan tâm cũng không có.

Thương Quân ngồi lại trước máy tính, nhưng anh không có hứng thú làm việc.

Huống hồ bây giờ là nửa đêm, anh cũng không định tăng ca nữa.

Trên bàn có hai chai nước soda, một chai đã uống hết, chai kia còn lại một nửa.

Anh đã uống cạn một hơi sau khi kết thúc với Sầm Tô.

Tiếng rên khe khẽ suốt đêm của cô hành hạ người ta giống hệt tính cách của cô.

Hành hạ cổ họng anh khô khốc.

Thực ra uống nước cũng không có tác dụng bao nhiêu.

Anh giơ tay sờ sờ vành tai, đến bây giờ vẫn còn nóng, tối nay cô vừa hôn vừa cắn, không cho cắn cũng không được.

Trên giường, không thể nói lý với cô.

Chỉ có thể nuông chiều.

Trước khi ngủ cô không quên nhắc nhở anh rằng sáng mai đừng gọi cô dậy, cô muốn ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, bảo anh cứ đi Hồng Kông đi.

Nếu không quan tâm thời gian yêu đương dài ngắn, cô quả thật là người yêu chất lượng, không bám dính, không kiểm tra, càng không cần tốn công dỗ dành.

Thậm chí cô còn sẽ đến dỗ anh.

Nhưng sáng mai anh không cần trở về Hồng Kông.

Sáng hôm sau, Sầm Tô tỉnh lại thì thấy hơi hoang mang.

Mở mắt ra là phòng ngủ xa hoa lạ lẫm, bên cạnh không có người.

Cô cũng chỉ ngây người nửa giây, cơ thể đau nhức nhắc cho cô biết mình đang ở đâu.

Cô chống người ngồi dậy, lúc này mới phát hiện ga trải giường bên cạnh không có dấu vết ngủ.

Cô đoán sáng nay Thương Quân có công việc quan trọng, đêm qua đã vội vã trở về Hồng Kông.

Bình tâm lại một lát, Sầm Tô thức dậy làm vệ sinh cá nhân.

Hôm nay cô hoàn toàn bình tĩnh lại, tối qua hai người từ gặp mặt đến hôn rồi ân ái, từng phân cảnh tái hiện rõ ràng trong đầu.

Khi chưa ở bên nhau, cảm giác đó không thể tưởng tượng được.

Mặc dù trước đó anh từng nắm tay cô, cũng ôm cô hờ hững, nhưng đó là bị kiềm chế rồi, rốt cuộc vẫn không giống.

Tối qua cô không ngờ Thương Quân lại ngủ cùng chỗ với cô.

Trong lúc thất thần, cô đã vệ sinh cá nhân xong.

Cô chọn một chiếc váy có thể che xương quai xanh trong số nhiều quần áo Thương Quân mua cho cô.

Thay quần áo xong cô mới xem điện thoại, Thương Quân nhắn tin lúc ba giờ rưỡi sáng: [Anh ở phòng bên cạnh.]

Sầm Tô tìm đến, đẩy cửa phòng, người bên trong vẫn chưa tỉnh.

Cô vừa định đóng cửa đi xuống bếp, người trên giường nghe thấy động tĩnh thì mở mắt: “Vào đi, anh không ngủ.”

Sầm Tô đi đến: “Sao anh không ngủ ở phòng ngủ chính?”

Thương Quân: “Lỡ đánh thức em, chẳng phải em chia tay ngay tại chỗ sao?”

“………“

Sầm Tô cười, nhân tiện đè lên người anh, “Anh đổ lỗi cho em! Em vô lý như vậy sao?”

“Tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?” Cô hỏi.

“Gần bốn giờ.”

Sầm Tô nhìn điện thoại, bây giờ gần mười giờ. Ngủ gần sáu tiếng, tạm chấp nhận.

“Tối qua anh nói muốn về Hải Thành với em, là nói đùa sao?”

“Không nói đùa. Không phải đã nói với em rồi sao, chia tay có lẽ sẽ không dễ dàng.” Thương Quân vỗ nhẹ cô, ra hiệu cô đừng đè nữa. Anh ngồi dậy, vén chăn xuống giường, “Tối qua đã bảo em suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định có muốn hẹn hò với anh không, em không suy nghĩ, giờ trách ai đây?”

Anh đi về phía phòng tắm.

Sầm Tô ôm anh từ phía sau, bám lấy anh cùng vào phòng tắm.

Cô nói: “Không phải là em chưa từng nghĩ đến việc có thể sẽ khó chia tay, nhưng chỉ cần có thể ở bên anh, điều kiện gì em cũng sẽ đồng ý.”

Thương Quân: “Đừng nói lời ngọt ngào dỗ anh, không thể thay đổi quyết định anh sẽ đi Hải Thành đâu.”

“…”

Sầm Tô cười đấm nhẹ vai anh.

Thương Quân muốn mở vòi hoa sen, bảo cô đợi bên ngoài: “Sẽ bắn ướt váy của em đấy.”

Tối qua hai người không tiết chế, cô đã chịu không ít khổ sở vì anh, đến nỗi bây giờ cô vẫn còn đau.

Sầm Tô đành phải buông anh ra, tựa  vào bồn rửa mặt chờ anh.

“Hôm nay anh về Hồng Kông không?”

“Mai về. Có muốn đi cùng anh không?”

“Không đi. Không làm lỡ công việc của anh đâu.”

Cách hơi nước, Thương Quân nhìn về phía cô: “Khi anh đi công tác thì mong anh về sớm, bây giờ về rồi, lại không muốn ở cùng anh?”

“Sao lại thế. Em ước gì có thể từng giây từng phút ở cùng anh đó.”

Câu này không phải dỗ anh vui, là thật lòng.

Vì vậy cô cam lòng đợi anh trong phòng tắm.

Nhưng cô thích công tư phân minh.

Cô nói: “Người phù hợp sẽ đứng trong tiền đồ của anh.”

Thương Quân: “Không hẳn. Em, Thương Uẩn và Thương Thấm, toàn bộ đều đang cản chân anh.”

Sầm Tô cười phá lên: “Vậy xem ra em không phải là người phù hợp của anh, anh không thể mê muội nữa.”

Thương Quân nói: “Anh đứng trong tiền đồ của em là đủ rồi, em không cần đứng nữa.”

Sầm Tô nói không lại anh.

Nhưng bị câu nói này của anh làm cảm động.

Thương Quân hỏi cô: “Em định xử lý mối quan hệ của chúng ta như thế nào, công khai hay không công khai?”

“Sao lại gọi là không công khai?” Sầm Tô phản bác , “Dì biết em ở bên anh.”

Thương Quân: “Còn có bông Tuyết nữa đúng không?”

Sầm Tô cười.

Thương Quân bảo cô chuẩn bị tâm lý: “Quen biết lâu như vậy, hẳn là em hiểu anh, anh không thích che giấu, sẽ không nói có thành không.”

Ngay cả người nhà hỏi, anh cũng sẽ thẳng thắn thừa nhận có bạn gái.

Sầm Tô: “Giả sử là một mối tình rất ngắn, anh cũng sẽ công khai?”

Thương Quân: “Không liên quan đến thời gian dài hay ngắn. Cho dù là ba ngày, nếu người khác hỏi thì anh cũng sẽ nói anh có bạn gái.”

Sầm Tô im lặng vài giây.

Khẽ thở dài.

“Thở dài cái gì?”

Sầm Tô nói: “Vốn dĩ còn muốn cho anh nếm mùi đau khổ tình yêu, kết quả ngược lại, là anh cho em ăn trái đắng tình yêu.”

Cô nói đùa như thể: “Giá mà có thể quay lại tối qua trước khi lên lầu với anh thì tốt rồi.”

Hơi nước bao phủ toàn bộ phòng tắm.

Mờ ảo.

Thương Quân vươn tay: “Qua đây.”

Sầm Tô không động đậy: “Trên người anh toàn là nước, váy mới em vừa thay.”

Thương Quân: “Ướt thì thay cái khác.”

Cô vừa bước gần vòi hoa sen đã bị Thương Quân kéo vào lòng.

Cùng với dòng nước tưới xuống còn có mùi hormone trên người anh.

Nụ hôn của anh áp lên môi cô: “Không quay lại tối qua được rồi. Từ khi em thêm WeChat anh, không phải đã muốn ở bên anh sao? Bây giờ yêu nhau rồi, không phải em nên cảm nhận thật tốt xem khi anh yêu một người như thế nào à? Khi anh đối xử đặc biệt với một người như thế nào ư? Bằng không ngày nào đó anh thật sự liên hôn, em sẽ không hối tiếc sao?”

Môi Sầm Tô bị chặn.

Không nói nên lời.

Ba tháng, hẳn là đủ để cô cảm nhận anh yêu một người như thế nào.

Từ thân thể đến trái tim.

Sau đó không ai nhắc đến việc mối tình này có thể kéo dài hơn nữa hay không.

Bởi vì đối với Sầm Tô, rất khó để kéo dài.

Nhưng đối với Thương Quân, rất khó để không dài lâu.

Trong thời gian ngắn, ai cũng đừng mong thuyết phục được đối phương.

Khi bước ra khỏi phòng tắm, đã gần mười một giờ rưỡi.

Thương Quân đã thay quần tây và áo sơ mi mặc ra ngoài, Sầm Tô thì chọn lại một chiếc váy khác.

Trong nhà không có dì, Thương Quân gọi nhà hàng giao hai phần bữa ăn nhẹ đến.

Sầm Tô ngồi đối diện anh, hai người trang phục chỉnh tề, thỉnh thoảng nói vài câu khi ăn, hoàn toàn không nhìn ra khi nãy vừa trải qua một trận kịch liệt.

Cô từ tốn cắt thịt trong đĩa, khi muốn nhìn anh sẽ thẳng thắn nhìn anh.

Cái ôm mạnh mẽ của anh, bàn tay có lực, nụ hôn nóng bỏng, sự chiếm hữu hoàn toàn, tiếng thở dốc nặng nề và quyến rũ.

Mọi thứ đều khiến người ta không thể dừng lại.

Thương Quân nhìn cô: “Ngày nào em về Hải Thành? Dám nói cho anh biết không?”

“Có gì mà không dám. Anh muốn đi em cũng không ngăn được.” Sầm Tô nói mùng sáu tháng sau cô về, ở nhà vài ngày rồi đưa bà ngoại cùng đến đây.

Thương Quân nhượng bộ một bước: “Lần này chưa vội gặp gia đình, hẹn hò một thời gian rồi gặp. Anh sẽ tới nhà nghỉ của em với thân phận khách du lịch, ở với em vài ngày.”

Sầm Tô vui mừng: “Anh có nhiều thời gian vậy sao?”

“Đã yêu rồi, phải dành ra thời gian ở bên em chứ.”

Anh điều chỉnh lịch trình tháng sau, gắng được vài ngày đi Hải Thành.

Sầm Tô được yêu chiều nên hơi hoảng hốt: “Lần đầu tiên yêu tổng giám đốc tập đoàn lớn như anh, có chút bồn chồn.”

Thương Quân khẽ nói: “Bồn chồn vì đến lúc đó không cắt đuôi được anh đúng không?”

Sầm Tô không nhịn được, cười phá lên.

Cô đặt dao nĩa xuống, vòng đến bên cạnh Thương Quân, chống tay lên lưng ghế của anh, cúi đầu khẽ kéo môi anh: “Không được nói xấu em.”

Thương Quân kéo cô ngồi lên đùi mình, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa cằm cô: “Em muốn quay lại tối qua trước khi lên lầu với anh, vậy em có biết anh muốn quay lại lúc nào nhất không?”

Sầm Tô không khó đoán: “Muốn quay lại cái đêm em thêm WeChat anh, anh sẽ thẳng tay từ chối em.” Cô ôm chặt cổ anh, “Như vậy thì anh không cần bận lòng mỗi ngày nữa. Bây giờ muốn giận, lại không nỡ.”

Cô hôn lên sống mũi anh, “Ôm em đi, ôm thật lâu.”

Cô thích làm nũng, Thương Quân lại chịu thua.

Anh bảo cô ngồi kẹp trên đùi mình, hai tay tự nhiên vòng ra sau lưng cô, cũng không ôm quá chặt.

Sầm Tô thích nhất cái ôm thư thái, rất tùy ý, nhưng lại mang theo chút mạnh mẽ của anh.

Thương Quân nhìn váy trên người cô: “Tất cả đều vừa chứ? Không vừa thì hôm khác em đi dạo phố tự chọn, quẹt thẻ của anh. Bây giờ em không đi làm, cứ tiêu tiền của anh, đợi đi làm rồi thì anh tiêu tiền của em.”

Nhắc đến quà, Sầm Tô nói: “Trước đây em muốn tặng quà cho anh, nhưng mãi không nghĩ ra cái nào thích hợp.”

Bây giờ ở bên nhau rồi, cuối cùng chọn quà không cần e ngại ranh giới nữa.

Thương Quân còn tưởng cô đã quên béng chuyện này rồi, anh nói: “Không cần quá đắt.”

Sầm Tô hỏi địa chỉ của anh ở Hồng Kông: “Ngày mai em sẽ đi mua cho anh, mua được cái thích hợp em sẽ gửi qua.”

Anh không thiếu gì, chọn món đồ thích hợp mà cô lại mua được, quả thực độ khó cũng không nhỏ.

Mua quà cho anh, cô không muốn chỉ đối phó.

Hôm sau Thương Quân trở về Hồng Kông.

Sầm Tô không chịu đi, nói muốn ở lại Thâm Quyến cùng Bông Tuyết.

Thương Quân bảo thư ký dành lịch trình từ ngày mùng sáu đến mùng mười tháng sau, rồi gửi tin nhắn cho Ngu Thệ Thương: [Không phải anh chưa từng đi Hải Thành sao? Tháng sau tôi đi vài ngày, anh có muốn đi cùng không?]

Ngu Thệ Thương: [Có hội nghị quan trọng nào tổ chức ở Hải Thành sao? Duệ Duệ tháng sau cũng phải đi qua đó.]

Thương Quân: [Không rõ. Tôi không đi họp.]

Lịch trình tháng sau của Ngu Thệ Thương vẫn chưa chắc chắn: [Xem tình hình, nếu thời gian cho phép tôi sẽ đi nghỉ dưỡng vài ngày.]

Trong lòng có hai giọng nói đang giằng co.

Một giọng nói muốn đi xem.

Một giọng nói khác lại thấy cần gì phải thế, đi xem rồi thì sao?

Đều không còn là bộ dạng trong ký ức của nhau nữa.

Ông đã trở nên tàn nhẫn lạnh lùng, bạc tình trăng hoa.

Còn bà ấy thì sao?

Thương Quân không biết nội tâm của bạn thân phong phú như vậy: [Nếu anh quyết định đi thì báo trước cho tôi. Phòng của homestay khá khan hiếm, cần phải đặt trước.】

Những ngày kế tiếp anh bận tiếp khách, quên bẵng chuyện Sầm Tô muốn mua quà cho anh.

Đêm đó trở về từ tiệc tối riêng tư, quản gia nói nhận được một bưu kiện do cửa hàng chính hãng gửi đến theo ủy thác của cô Sầm.

Anh hỏi là cửa hàng chính hãng nào, quản gia ấp úng không nói rõ.

Thương Quân nhìn thấy chiếc túi xách đó, mí mắt anh giật giật hai cái.

– Là thương hiệu quần lót nam hàng đầu.

Sầm Tô tặng anh hai hộp quần lót nam vải cotton Sea Island.

(*)
Sea Island là loại vải cotton cao cấp, hảo hạng và hiếm nhất trên thế giới. Nó được trồng ở Tây Ấn, Jamaica và Barbados. Đặc tính nổi bật: có độ mềm mại và độ bền cao, khả năng kháng nấm tự nhiên.

Quản gia vẫn chưa biết anh và Sầm Tô đang hẹn hò, nên lúc nãy nói chuyện không trôi chảy, tưởng anh bị trêu đùa.

“Tôi và Sầm Tô đang hẹn hò.” Anh giải thích.

Nghe nói họ yêu nhau, quản gia thực sự kinh ngạc.

Bởi vì khoảng thời gian trước Thương Uẩn vẫn chưa từ bỏ, cậu ta nói bóng nói gió với ông, bảo ông cố gắng khuyên Thương Quân: Bác và anh Cả con thường xuyên gặp mặt, lời của bác nói có thể anh Cả chịu nghe.

Dù ông và Thương Quân chung sống những năm qua, tình cảm không kém gì người nhà, nhưng ngay cả lời của ba mẹ mình mà Thương Quân cũng không nghe, làm sao có thể nghe lời ông được.

Quản gia hoàn hồn, nói: “Vậy món quà này rất thích hợp.”

Thương Quân: “…”

Quản gia thật lòng cảm thấy thích hợp, bởi vì Thương Quân không thiếu gì, Sầm Tô lại không giàu có, cô không thể vung tay mua món quà một trăm mấy, hai trăm nhưng không hữu dụng một cách tuỳ tiện được.

Quản gia rời đi, phòng khách rộng lớn đột nhiên yên tĩnh lại.

Thương Quân chậm rãi cởi vest, cứ nhìn chằm chằm vào chiếc túi xách đó.

Luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Nhưng nếu nói không đúng, lại cảm thấy là do mình nghĩ sai, dù sao món quà này quả thật là nhu yếu phẩm, vô cùng thiết thực.

Với cái tính thẳng thắn của cô, chắc chắn sẽ hỏi anh là có vừa không, có thoải mái không, đại loại là như thế.

Anh chưa từng nghĩ chỉ là một món quà thôi, lại có thể có hiệu ứng kỳ diệu, khiến người ta tưởng tượng vô hạn đến vậy.

Cô mãi mãi có khả năng khiến anh không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.

Thương Quân gửi tin nhắn cho cô: [Đã nhận được quà.]

Sầm Tô gọi điện thoại thẳng qua, giọng nói mang theo ý cười và sự lười biếng: “Thiết thực lắm đúng không?”

Thương Quân nói: “Không có gì thiết thực hơn cái này. Có cần anh khen em không?”

Sầm Tô cười ha ha, hỏi anh: “Anh cứ nói là có thích hay không?”

Cái này bảo anh trả lời thế nào?


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *