Hoang Đường – Chương 45

HOANG ĐƯỜNG

CHƯƠNG 45: Một chút lạnh này thôi em cũng không chịu được thì chịu đau thế nào được

Dịch: Cửu

Hiệu đính: Cỏ May Mắn

Phản ứng đầu tiên của Lê Đường là có cảm giác lo lắng khi bị tóm. Nhưng nghĩ lại thì không đúng mà, bây giờ cô đang muốn làm Khương Lệnh Từ không vui, muốn anh tức giận đấy. Sợ gì chứ!

Thế là Lê Đường lại mạnh dạn lên, không chịu yếu thế mà nhìn thẳng vào mắt anh.

Khương Lệnh Từ với vẻ mặt bình tĩnh bước về phía cô.

Sáng tối giao thoa, gương mặt anh càng đẹp hơn. Đường nét tuấn tú lúc này toát lên vẻ đẹp hung dữ đầy tính công kích.

Lê Đường không hề sợ tí nào.

Đợi anh đến gần hơn thì cô còn cầm nghịch mái tóc xoăn dài của mình để khiêu khích anh.

Dưới ánh đèn, màu tóc trông càng rực rỡ hơn.

Lê Đường sợ Khương Lệnh Từ không nhìn rõ.

Một lọn tóc xanh pha hồng luồn qua khe hở giữa các ngón tay Khương Lệnh Từ rồi dọc theo lòng bàn tay anh tạo nên những gợn sóng lăn tăn.

Lê Đường không hề phát hiện.

“Đẹp không?”

Trước ánh mắt kiêu căng của Lê Đường, Khương Lệnh Từ chậm rãi cầm lấy lọn tóc kia của cô rồi buông ra rất nhanh, anh tặng cô năm chữ: “Đẹp lắm, nên đi thôi.”

Lê Đường như đấm vào bông: “……”

Sao không giống như trong tưởng tượng thế?

Không phải anh nên giận dữ rồi hỏi tội cô ư?

Hơn nữa Lê Đường không để ý rằng Khương Lệnh Từ nói “Nên đi thôi” chứ không phải là “Nên về thôi”.

“Đêm nay em không về đâu!”

Lê Đường lại chống đối mà tuyên bố: “Em hẹn với bạn rồi.”

“Thế à.”

Khương Lệnh Từ mỉm cười nhìn Ngu Tô Đồng: “Là hẹn với cô Ngu à?”

Má ơi, khí chất của chồng họa sĩ Lê mạnh mẽ quá, vừa nhìn thẳng một cái thôi mà cô ấy đã sợ lắm rồi.

Rốt cuộc Lê Đường lấy đâu ra can đảm để ngày nào cũng chống đối anh ấy vậy.

Cô Ngu nhìn vào đôi mắt trong veo kia rồi miệng nhanh hơn não: “…… Thất hẹn cũng được.”

Lê Đường: “???”

Trước khi Khương Lệnh Từ rời đi, anh nhìn Ngu Tô Đồng, giọng nói hơi lạnh nhưng lại dịu dàng lịch sự:

“Cảm ơn cô Ngu đã chăm sóc vợ tôi.”

Ngu Tô Đồng thấy sống lưng lạnh cóng: “…….”

“Không cần khách sáo đâu.”

“Vợ chồng anh ngày nào cũng hạnh phúc quan trọng hơn tất cả.”

Trong lòng: Đi mau đi mau đi mau!

Khương Lệnh Từ không bao giờ nói suông.

Cảm ơn là cảm ơn.

Thế là đêm đó Ngu Tô Đồng nhận được cuộc gọi từ quản lý của mình——

Cuộc thi siêu mẫu nước ngoài nào đó mời cô làm khách mời tham gia trong vòng một tháng.

OK công việc đến rồi.

Ngay cả với độ nổi tiếng như cô ấy, việc được mời làm khách mời tại một sự kiện cấp độ hàng đầu như vậy cũng là một điều viển vông.

Nghĩ là biết ngay đây là món quà “cảm ơn” của người nào đó.

Thế mà Khương Lệnh Từ còn muốn đuổi cô ấy đi. Nếu không nhờ cô ấy thì bây giờ anh đã phải ôm một cô vợ đi tắm thôi cũng có khả năng “dột nước” trong giấc ngủ đó!

Thôi vậy.

Ngu Tô Đồng lựa chọn tha thứ.

Dù sao thì…… cô ấy nhận công việc kia rồi.

Cô Ngu của hôm nay lại tiến gần thêm một bước trên con đường trở thành siêu mẫu số 1 thế giới rồi.

Mà ngay lúc này.

Chiếc xe sang trọng đón Lê Đường chạy vượt qua Vân Khuyết Loan nơi cả hai sống sau khi kết hôn và tiến thẳng về phía ngoại ô.

Khương Lệnh Từ tự lái xe.

Lê Đường ngồi ở hàng ghế sau nghịch điện thoại.

Họa sĩ bé nhỏ số 1 vũ trụ: [Cậu dám đâm sau lưng mình!]

Siêu mẫu số 1 thế giới: [Sao có thể chứ! Cậu nhuộm màu tóc đó vì muốn chọc tức giáo sư Khương để anh ấy ly hôn với cậu còn gì, không lượn qua lượn lại trước mắt anh ấy chẳng phải phí công nhuộm à?]

Lê Đường hừ lạnh một tiếng.

Tuy biết rõ Ngu Tô Đồng đang kiếm cớ thôi nhưng mà…… cậu ấy nói cũng đâu có sai.

Vừa rồi khoảnh khắc Khương Lệnh Từ nhìn cô, ánh mắt anh hình như không đúng lắm. Nhất định là cực kỳ không vui nhưng vì ngại có người khác ở đây, phép lịch sự được dạy dỗ nhiều năm của anh không cho phép anh nổi giận ngay lúc này.

Đúng vậy.

Chắc chắn Khương Lệnh Từ muốn đợi đến lúc chỉ có hai người thì mới nổi giận.

Nhuộm tóc mất quá nhiều thời gian nên Lê Đường thấy hơi mệt, cô co người ngả lưng ra sau.

Từ góc nhìn của mình thì cô có thể thấy được đường cong phần cằm đang căng chặt của người đàn ông. 

Chuẩn luôn, chắc chắn anh đang kìm nén cơn giận!

Nếu không thì tại sao không nói chuyện với cô.

Dọc đường đi Lê Đường đều đang âm thầm chuẩn bị kịch bản trong đầu xem lát nữa nên cãi nhau với anh thế nào.

Khương Lệnh Từ không nói gì, nhất định anh cũng đang viết kịch bản trong đầu!!!

Cô tuyệt đối không được thua!

Nhưng chờ đến khi xe dừng lại, Lê Đường tràn trề tự tin mở cửa xe ra rồi khờ luôn——

Không phải Vân Khuyết Loan rực rỡ ánh đèn!!!

Trước mắt tối đen hoang vắng và còn có cả một hố sâu khổng lồ.

Là một nơi giết người vứt xác đúng chuẩn sách giáo khoa.

Không phải đâu, không đời nào đâu, đùa quá trớn rồi đó?!

Khương Lệnh Từ không thể chấp nhận màu tóc này của cô đến vậy ư?

Chỉ vì muốn mắt không thấy lòng không phiền mà định chôn cô xuống đó?!

Cô gái mở to đôi mắt ngây thơ trong veo của mình, nhìn về phía bóng dáng đã khóa cửa xe rồi đi về phía cô. Lê Đường cẩn thận hỏi: “Đây là…… ý gì?”

“Cả đêm không về với em.” Khương Lệnh Từ cúi người vén những sợi tóc bị gió thổi lòa xòa trên má cô. Giọng anh thong dong: “Ở đây cả một đêm, kích thích lắm.”

Đêm nay không trăng cũng không có sao, trừ ánh đèn xe ra thì không còn nguồn sáng nào nữa nên cực kỳ khủng bố. Đôi mắt đã quen với bóng tối như thể nhìn thấy rõ được những điểm sáng xa xa và cả…… tấm bia đá dựng đứng.

Không phải là nghĩa trang đâu nhỉ?

Còn cả cái hố này nữa, không phải để chôn người đâu đúng không?!

A a a!!!

Đêm nay không về của cô là để happy ở quán bar chứ không phải để đi quẩy trên phần mộ!

Con người ta khi ở trong hoàn cảnh nào đó, bộ não của họ sẽ bắt đầu nghĩ tới một số thứ kỳ quái.

Gió đêm mùa hè thổi qua người khá thoải mái nhưng hiện giờ Lê Đường chỉ thấy giống như từng cơn gió lạnh.

Cô vô thức ôm chặt cánh tay Khương Lệnh Từ thừa nhận: “Em hơi lạnh…….”

Bây giờ chỉ có người duy nhất còn sống trước mắt cô mới có thể cho cô cảm giác an toàn.

Khương Lệnh Từ mỉm cười liếc Lê Đường: “Nhiệt độ bên ngoài lúc này là 26 độ, không lạnh.”

“Dù sao thì em vẫn thấy lạnh.”

“Em muốn đi về!” Lê Đường túm Khương Lệnh Từ về phía trong xe: “Đi thôi đi thôi đi thôi.”

“Anh cũng muốn thử ở ngoài cả đêm.” Khương Lệnh Từ không nhúc nhích, thậm chí anh còn định đi xuyên qua hố sâu kia hướng về phía bia đá.

Lê Đường ước gì có thể ngồi ngay xuống ôm đùi anh.

May là người có mặt mũi như cô vẫn còn giữ được một chút xíu phép tắc của mỹ nữ. Thực ra trong lòng cô đã quỳ xuống kêu cứu rồi.

Cô hiểu hết ý sâu xa trong lời nói của Khương Lệnh Từ……

“Sau này em không qua đêm bên ngoài nữa.”

“Đi về thôi.” Lê Đường đáng thương nói.

Khương Lệnh Từ dừng lại nhưng không trả lời mà cũng không tiếp tục tiến về phía trước.

Cánh tay thon dài của Lê Đường ôm lấy cổ Khương Lệnh Từ, cô cắn nhẹ lên yết hầu anh rồi được voi đòi tiên: “Chồng ơi…..”

“Đi về đi.”

“Chồng ơi……”

Cô đã quen với việc giả vờ đáng thương. Ban ngày còn đòi ly hôn, mở miệng ra câu nào cũng là chồng cũ vợ cũ. Bây giờ thì lại gọi chồng ơi làm nũng như chưa có gì xảy ra.

Lê Đường rất giỏi co được dãn được, nhưng lần sau cô vẫn dám.

Khi cơ thể hai người lại gần nhau thì Lê Đường mới thấy có gì đó không đúng lắm.

Khương Lệnh Từ cứng quá.

Không chắc lắm, lại sờ một lát.

Không đúng?

Ở cái nơi thế này mà cũng cứng được?

Giây tiếp theo.

Khương Lệnh Từ bỗng nhiên xoay người lại nhéo cằm Lê Đường. Ngón cái chậm rãi vuốt ve đôi môi đỏ mọng của cô nói: “Cái gì cũng dám sờ lung tung?”

Chỗ nào anh cũng dám cứng, cô sờ một tí thì có sao?

Lê Đường oan uổng nói: “Chọc vào bụng em mà, phản xạ có điều kiện thôi.”

Khương Lệnh Từ ừ một tiếng hờ hững rồi lại không làm gì nữa mà cứ vậy quay về xe.

Lê Đường ngơ ngác?

Về à?

Đột ngột thế á?

Cô vội theo anh ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn cẩn thận: “Mau đi thôi.”

Đại tiểu thư không thể ở lại cái nơi tồi tàn này thêm một giây nào nữa.

Khương Lệnh Từ giả vờ nghe lời khởi động xe, khi sắp lái ra khỏi nơi hoang vắng này thì…… bỗng nhiên anh lại dừng lại.

Ngón tay thon dài xoa đuôi mày như đang suy nghĩ gì đó.

Tâm hồn Lê Đường thả lỏng chưa được vài phút thì lại lo lắng: “Anh sao thế?”

Không phải là xe bị hỏng rồi đấy chứ!!!

Một chiếc xe sang trọng đắt tiền như vậy sao có thể mong manh đến thế?

Khương Lệnh Từ khẽ thở dài, anh đợi mấy giây sau mới nói bằng giọng hơi khàn: “Cứ mất tập trung mãi, lái ra đường lớn nguy hiểm lắm.”

Lê Đường mất mấy giây mới hiểu được. Cô cúi xuống nhìn liếc qua cái nơi được vạt áo màu đen che đậy. Quả thực…… rất khiến người ta mất tập trung.

Thế mà vẫn chưa mềm xuống.

Không biết có phải do tư thế ngồi không mà hiệu ứng thị giác còn rõ ràng hơn cả khi đứng.

“Hay là em lái nhé?” Cô xung phong nhận việc.

Khương Lệnh Từ liếc cô: “Lái xe sau khi uống rượu?”

Cuối cùng Lê Đường cũng nhớ ra là mình đã uống rượu, nhưng đó cũng là chuyện của năm sáu tiếng trước rồi. Hơn nữa cô chỉ uống cocktail có độ rượu rất thấp thôi, chắc không sao đâu nhỉ?

Có điều cô cũng không chắc lắm.

Nhưng vì an toàn khi lái xe, vẫn nên thôi đi……

“Vậy phải làm sao?”

“Anh tự xử đi.” Lê Đường che mắt cam đoan: “Em tuyệt đối sẽ không nhìn đâu.”

Tiếp sau đó Lê Đường nghĩ đến chuyện gì. Cô lấy một gói khăn giấy từ hộp đựng đồ ra rồi rất chu đáo mà để lên đùi Khương Lệnh Từ. Cô lại che mắt, nhấn mạnh: “Không nhìn thật đâu.”

Không giúp đâu nhé.

Chưa bao giờ thấy vợ chồng giả trân nhà ai tình cảm tan vỡ sắp ly hôn tới nơi mà còn giúp làm cái này.

Khương Lệnh Từ nhìn thấu suy nghĩ của cô.

Đôi môi mỏng của anh cong lên, thản nhiên ngồi đó.

Đợi gần nửa phút mà Lê Đường vẫn chưa nghe thấy tiếng động gì. Cô không nhịn được mà tách ngón tay ra định nhìn trộm.

Rồi nhìn thẳng vào mắt Khương Lệnh Từ.

“……”

Sợ nhất là bầu không khí đột nhiên im lặng.

Khương Lệnh Từ cất khăn giấy đi, anh mở khóa xe nói: “Anh tìm chỗ nào đó yên tĩnh chắc có thể bình tĩnh lại thôi.”

Bên ngoài không có bất kỳ nguồn sáng nào, những chiếc lá xào xạc trong bóng đêm. Không biết khi nào sẽ có thứ gì đó vồ ra.

Thậm chí Lê Đường còn không dám nhìn ra bên ngoài cửa xe. Bây giờ Khương Lệnh Từ ném cô ở đây một mình, thế sao được……

Cô túm chặt ngón út của anh theo phản xạ: “Đừng xuống xe mà, em giúp anh.”

“Tay em bẩn.”

Khi Lê Đường căng da đầu chuẩn bị cống hiến bàn tay nhỏ bé của mình thì nghe thấy người đàn ông thản nhiên nói ra ba từ kia.

Lê Đường: “……”

Bẩn chỗ nào?!

Lê Đường xòe tay ra, chỉ thấy cạnh ngón tay có chút màu hồng, chắc là lúc nhuộm tóc vô tình dính vào.

Nửa tiếng sau.

Người con gái quỳ ở dưới bên ghế phụ lái, cơ thể mềm mại cuộn tròn. May là không gian bên trong siêu xe cực kỳ rộng, khác hoàn toàn với chiếc xe chật hẹp lần trước.

Lê Đường mệt mỏi, má cô tựa vào đầu gối người đàn ông, môi đỏ bừng kỳ lạ. Trên mặt cô còn vết ẩm ướt, trên người đổ một lớp mồ hôi mỏng như vừa vớt ra từ trong bể nước.

Hôm nay lúc đi bar, Lê Đường mặc một chiếc váy ngắn lấp lánh có đai. Đai váy đính kim cương tôn lên chiếc cổ trắng trẻo mềm mịn của cô.

Điểm nổi bật nhất đó chính là màu tóc rực rỡ bắt mắt, khi cử động thì tạo lên những lọn sóng lắc lư.

Khương Lệnh Từ luồn tay vào mái tóc dài của cô, anh chậm rãi xoa nhẹ sau đầu cô như đang chải tóc cho cô vậy, nhưng cũng như đang vuốt ve.

Những ngón tay có khớp xương rõ ràng của người đàn ông và màu tóc sặc sỡ của người con gái tạo lên sự đối lập rõ ràng.

Chờ Lê Đường nghỉ ngơi chốc lát thì Khương Lệnh Từ lại từ từ đâm về phía trước: “Tiếp tục.”

Hoa lan màu hồng tự nhiên quen thuộc tiến vào giữa môi răng người con gái.

Cô gái ngậm một đóa hoa lan lớn trong miệng, nước mắt nghẹn ngào, thậm chí còn không nói được một câu hoàn chỉnh: “Vẫn, vẫn chưa được à?”

Lâu thế.

Cô tê lắm rồi.

Hối hận.

Lê Đường rất hối hận.

Cô không nên nói mấy lời độc ác như cả đêm không về gì đó. Ôi ôi ôi, nếu còn lăn lộn thêm vài tiếng nữa thì có khi cả đêm không về thật mất.

Khóe mắt cô gái chảy ra những giọt nước mắt rơi lên hoa lan lớn.

Mà sau đó.

Khương Lệnh Từ đột nhiên đè sau gáy Lê Đường.

Cổ họng mềm mại của cô như nuốt phải nước sôi, môi răng bị chặn lại nên cô không nhổ ra được, chỉ đành khó chịu nuốt xuống.

Hu hu hu.

Cô không bao giờ ăn màu vẽ bị hỏng nữa.

Đắng quá, khó nuốt quá.

Trên mái tóc xinh đẹp dính từng mảng trắng xóa rồi còn dính vào nhau.

Trông mặt cô càng đáng thương hơn.

Khương Lệnh Từ thương tiếc lau sạch vết bẩn trên má cho cô: “Nhổ ra đi.”

Giả nhân giả nghĩa!

Cô nuốt rồi còn đâu!!!

Bỗng nhiên Lê Đường nghĩ ra gì đó, cô chống tay lên đùi anh nhổm dậy……

Đôi môi đỏ mọng ướt át của cô dính sát vào đôi môi không phòng bị gì của Khương Lệnh Từ. Không chỉ vậy mà cô còn thè lưỡi ra trêu chọc anh.

Sau đó Lê Đường nhìn thấy người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh cuối cùng cũng thay đổi sắc mặt.

Sướng rồi.

Ai cũng đừng mong vui vẻ!!!

Mình thiệt 1000 thì địch cũng phải bị thương 1500.

Đương nhiên, rất mau Lê Đường cũng biết được gần đây là khu chưa phát triển đứng tên Khương Lệnh Từ, vô cùng an toàn, ít nhất thì cũng an toàn hơn so với quán bar.

Qua một ngã rẽ thì chính là đường cái có đèn đuốc sáng trưng!

Cô sợ cái con khỉ á aaaaa!

Trong cuộc chiến “cả đêm không về” này, không bên nào hoàn toàn thắng lợi.

Khương Lệnh Từ ưa sạch sẽ nên anh đã lấy nước khoáng súc miệng không biết bao nhiêu lần. Sau khi về nhà lại đánh răng ba lần, dùng hết cả một chai nước súc miệng.

Lê Đường cảm giác anh sắp biến mình thành vị bạc hà rồi.

Trước đó lúc ở trường đua, khi Khương Lệnh Từ ăn cái đó của cô cũng đâu phản ứng dữ dội như vậy đâu, còn nuốt nhiều nữa là đằng khác.

Đến mức này ư?

Đồ của mình khó nuốt hơn của cô à?

Sáng sớm hôm sau.

Khuyên đính mày mà Lê Đường đặt lúc ở quán bar đã đến, nhưng cô chê đá giả không đủ lấp lánh……

Chỉ có một màu.

Thôi vậy.

Chắp vá dùng tạm đi, dù sao cũng chỉ để chụp ảnh thôi mà.

Có điều…… ảnh chụp được trông cũng khá đẹp.

Trước tiên cô gửi một bức cho Ngu Tô Đồng để thử xem trông có thật không.

Siêu mẫu số 1 thế giới: [Đờ mờ! Cậu đi xỏ thật à?!]

[Aaaaaa, mình sắp lên máy bay rồi!!]

Ngu Tô Đồng đang chuẩn bị lên máy bay, lúc nhìn thấy bức ảnh kia suýt thì ném điện thoại đi.

Con nhóc này.

Có vài khuyên dán trên xương mày, vài khuyên ở tai và ngay giữa môi dưới cũng có một khuyên……

Cũng may là gương mặt Lê Đường rất hợp xỏ khuyên nên tôn lên vài phần xinh đẹp lả lướt. Vị trí dán khuyên cũng rất đẹp, nhưng quan trọng là không đau ư?

1 khuyên, 2 khuyên…… cả mặt có 11 khuyên!

Vậy nên bạn cô xỏ hẳn 11 lỗ trên mặt?!

Đợi đến lúc Ngu Tô Đồng sợ đến mức gọi hẳn ba cuộc thì Lê Đường mới chậm như rùa mà bắt máy nói rằng chỉ là dán lên thôi.

Trái tim Ngu Tô Đồng rơi thẳng xuống đất: “…….”

Con nhóc thối Lê Đường kia đúng là không chịu thiệt một chút nào!!!

Rõ ràng là muốn trả thù chuyện đêm qua.

Ngu Tô Đồng: “Bắt đầu từ hôm nay cậu phải tự chiến đấu một mình trên con đường ly hôn của cậu.”

“Hả?”

Lê Đường vẫn đang loay hoay với chiếc máy chụp Polaroid, cô định chụp vài tấm làm kỷ niệm.

Ngu Tô Đồng: “Mình muốn cảm ơn chồng cậu vì đã giới thiệu công việc này cho mình, mình phải ra nước ngoài dựng nghiệp đây.”

Lê Đường tỉnh ra: “Vãi……”

Khương Lệnh Từ quá đáng lắm rồi! Anh cứ đuổi đồng bọn chiến lược duy nhất của cô đi như vậy ư?

Dù sao thì người duy nhất biết và ủng hộ cô ly hôn trên thế giới này chỉ có một mình Ngu Tô Đồng mà thôi.

Cô ấy mà đi thì cô thật sự phải chiến đấu một mình đó.

Đêm không về nhà cũng chẳng có ai ở bên.

Lê Đường chưa kịp phán xét cái người coi trọng công việc hơn bạn thân này thì Ngu Tô Đồng đã nói luôn: “Thôi nhé, máy bay sắp cất cánh rồi. Cậu tự cầu phúc cho mình đi.”

“Bíp bíp bíp.”

Một mình chiến đấu thì một mình chiến đấu thôi!

Lê Đường khịt mũi rồi lại tiếp tục tìm góc chụp một đống ảnh và mang số ảnh polaroid đó đi phơi ở bệ cửa sổ.

Sau đó cô ấn vào nhóm gia đình mà bà Tần đã kéo cô vào trước đó, đầu ngón tay lơ lửng trên màn hình do dự một lúc lâu.

Rốt cuộc có nên gửi không……

Cuối cùng ý muốn ly hôn đã chiến thắng, cô nhắm mắt ấn gửi bức ảnh selfie mà ban nãy đã dọa sợ Ngu Tô Đồng.

Một gia tộc dòng dõi thư hương như nhà họ Khương nhất định sẽ không chấp nhận cô con dâu có thẩm mỹ quá mức hiện đại như thế này.

Trong mắt họ, nhuộm tóc xỏ khuyên nghệ thuật như vậy chắc chắn là không đứng đắn.

Sau khi gửi ảnh đi, điện thoại mãi chẳng có động tĩnh gì.

Trước đây mỗi lần ai đó gửi tin nhắn vào trong nhóm thì những người khác dù có bận đến mấy cũng sẽ dành chút thời gian để trả lời lại một câu rằng đang bận gì, đợi lát nữa nói sau.

Đây có lẽ là phép tắc lịch sự đã khắc sâu vào trong xương cốt người nhà họ Khương từ lâu.

Nhưng hôm nay đã một tiếng trôi qua rồi.

Mọi người vẫn im lặng.

Lê Đường nhẹ nhàng thở ra, cô dựa vào chiếc ghế sô pha nho nhỏ. Đầu ngón tay thỉnh thoảng lại gảy gảy tấm ảnh.

Thực ra Lê Đường rất yêu quý người nhà họ Khương…… họ cho cô sự quan tâm của người lớn trong nhà mà rất lâu rồi cô mới lại có được.

Quá tốt đẹp.

Cô không xứng có được.

Nếu như còn cách nào khác thì cô không muốn phá vỡ hình tượng của mình trong mắt họ một chút nào.

Ánh nắng buổi chiều ấm áp như hàng ngàn hàng vạn sợi chỉ vàng cuốn lấy Lê Đường khiến cô đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.

Đêm qua cô không được ngủ ngon. Sau buổi “đi đêm không về” quay về, mới sáng sớm Khương Lệnh Từ đã đánh thức cô làm cô không buồn ngủ nổi.

Vậy nên trong lúc chờ đợi, Lê Đường dựa vào gối mềm ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh dậy thì trời đã tối hẳn.

Căn phòng rộng lớn trống trải yên tĩnh.

Bỗng dưng nhớ tới cái gì đó, cô tỉnh lại ngay lập tức rồi khom lưng xuống nhặt chiếc điện thoại rơi trên thảm lên. Đã bảy giờ tối nhưng nhóm gia đình vẫn không có tin nhắn mới.

Tin nhắn sau cùng vẫn là bức ảnh cô gửi.

Lê Đường nắm chặt điện thoại trong tay.

Có lẽ họ muốn từ bỏ cô rồi nhỉ?

Vậy nên mới không nhắn lại luôn.

Bước tiếp theo cô có thể kiếm Khương Lệnh Từ nói chuyện ly hôn rồi đúng không?

Thường ngày anh về nhà lúc năm rưỡi.

Bây giờ đã bảy giờ rồi mà anh vẫn chưa về, có lẽ là đi qua nhà tổ rồi.

Nhiệt độ trong phòng luôn được duy trì ở mức thoải mái nhưng không hiểu sao Lê Đường lại thấy hơi lạnh.

Hu.

Tốt quá đi mất.

Cuối cùng cũng có thể ly hôn.

Đôi môi đỏ thắm của người con gái từ từ cong lên……

Đúng lúc này thì điện thoại trong tay cô bỗng rung rung.

Lê Đường cúi xuống nhìn. Đó là tin nhắn WeChat, cô hơi không dám đọc.

Giằng co suốt mười mấy giây Lê Đường mới từ từ mở màn hình, nào ngờ đâu nội dung tin nhắn lại khác xa tưởng tượng của cô.

Bà Khúc: [Đường Đường, chúng ta không hiểu kiểu thẩm mỹ này nên chiều nay tìm đọc thông tin liên quan. Tuy rằng vẫn chưa hiểu lắm nhưng là người thân, chúng ta tôn trọng sở thích nghệ thuật của người làm nghệ thuật như con.]

Khương Lân: [Cũng may không phải là xăm nghệ thuật trên mặt. Lần trước ra nước ngoài ba từng thấy, hơi sợ.]

Bà Tần: [Lần sau đến nhà tổ đi, mẹ tết xương cá hai bên cho con nhé.]

Ông cụ Khương không dùng WeChat, tuy rằng đã vào nhóm nhưng rất ít khi đọc tin nhắn nên ông vẫn chưa thấy bức ảnh này.

Đương nhiên là không ai chủ động nói với ông cụ.

Trong bóng tối, Lê Đường đọc đi đọc lại mấy dòng tin nhắn ấy rồi lại bật đèn đọc thêm vài lần, xác nhận mình không nằm mơ và cũng không bị ảo giác.

Sao lại thế này?

Cô chia mái tóc nhuộm màu như bánh macaron sang hai bên vai. Đừng nói người lớn trong một gia tộc như nhà họ Khương, ngay cả người lớn thông thường cũng không chấp nhận nổi đó chứ?

Ừ.

Đừng nói người lớn tuổi thông thường, ngay cả anh trai thông thường cũng không chấp nhận được.

Lê Đường đang định trả lời tin nhắn trong nhóm thì bỗng nhiên điện thoại rung như điên, ngón tay cô vô tình ấn xuống. Thế là——

Gương mặt lạnh lùng của Lê Uyên hiện lên.

Ôi…..

Lê Đường hít một hơi lạnh.

Ngay lúc cô định ấn tắt đi thì nghe thấy giọng nói rét căm của anh trai: “Em dám tắt máy.”

Lê Đường: “Anh trai đại nhân thân mến, sao anh có thể bình luận ác ý về em gái xinh đẹp của mình như thế. Mấy ngày không gặp, em nhớ anh lắm.”

Đối mặt với lời ngon tiếng ngọt của em gái, Lê Uyên mấy ngày trước vừa mới về tới tổng công ty ở nước ngoài – bày vẻ mặt không cảm xúc.

Có trời mới biết sáng sớm nay vừa ngủ dậy đã nhìn thấy bức ảnh trong nhóm của em gái, suýt thì anh ấy bị xuất huyết não.

Lê Uyên xoa hai bên thái dương đau nhức: “Giải thích đi. Trên mặt em là sao? Còn cả cái đầu năm màu sáu sắc kia của em nữa?”

Lê Đường tỏ vẻ oan uổng: “Làm gì có 5,6 màu, chỉ có 4 màu thôi. Hồng xanh trắng vàng.”

“Đừng có lạc đề.” Bên chỗ Lê Uyên đang là sáng sớm, anh ấy đang thắt cà vạt, nghe em gái mình trả lời vậy thì ánh mắt nhìn qua như bắn ra một viên đạn.

Lê Đường trả lời thành thật: “Em thấy đẹp. Ôi chao, anh xem làm gì có ai làm nghệ thuật mà tóc không sặc sỡ đâu. Em cũng muốn thử mà.”

“Lê Đường, tuổi dậy thì sao em không nổi loạn đi mà đợi đến lúc kết hôn rồi mới nổi loạn, loạn cho ai nhìn?” Lê Uyên rất giỏi quan sát, nhất là khi anh ấy đã thấy Lê Đường gửi bức ảnh ấy vào trong nhóm.

“Mặt em thì sao? Chuyện gì thế?”

Có gương mặt đính đầy mấy thứ sáng lấp lánh như khuyên tai kia, tạm thời Lê Uyên chưa xử đến mái tóc em gái mình.

“Em muốn chơi nghệ thuật muốn vẽ tranh thì anh cũng nhịn rồi. Nhưng ai cho phép em tự nɡược đãi mình như thế?”

“Lê Đường, có phải mấy ngày không đánh em thì em nɡứa da nɡứa thịt không! Dám xỏ lỗ trên mặt!”

Nhìn sắc mặt Lê Uyên càng lúc càng u ám, nhất là khi anh ấy nhắc đến chuyện tự nɡược đãi mình như nghĩ đến chuyện không hay nào đó, ánh mắt như đầm mực.

Lê Đường vẫn rất sợ khi anh trai mình lộ ra vẻ mặt như vậy, cô vội vàng gỡ viên đá ở môi xuống cho anh ấy xem: “Trời ơi, em dán mà!”

Vẻ u ám trên mặt Lê Uyên nhạt bớt, anh ấy lạnh lùng nói: “Những chỗ khác thì sao, tháo hết xuống anh xem.”

Lê Đường vừa gỡ vừa thở dài: “Lòng tin giữa anh em mình đâu?”

Lê Uyên: “Không có cái thứ đó.”

Trên tấm ảnh polaroid trước mặt mà cô dùng làm đĩa đựng đồ, viền mép được dán ngay ngắn 11 viên đá giả.

Khuôn mặt cô gái cũng sạch sẽ như ban đầu.

Cô dí sát mặt vào camera: “Thấy rồi chứ, không có lỗ nào cả!”

“Hừ, còn lâu em mới lừa anh.”

“Xin lỗi em mau.”

“Đợi đến lúc cái đầu tóc như ăn trúng nấm độc của em quay về nguyên trạng thì hẵng nhắc chuyện này với anh.” Tay Lê Uyên cuối cùng cũng vững vàng thắt được cà vạt.

Lê Đường tức mình đứng bật dậy rồi nói với người trong video: “Anh mới ăn phải nấm độc ấy nên miệng anh mới độc địa như vậy!”

“Nếu còn dám nữa thì anh về nước trị em thật đấy.”

“Còn nữa, tiền tiêu vặt tháng sau trừ một nửa.”

“Cúp đây.”

Lê Đường: “……”

A a a!

Đại Lê trừ tiền tiêu vặt của cô, quá đáng lắm rồi đó!

Tiểu Lê tuyệt vọng vì bị trừ tiền tiêu vặt còn chưa kịp chìm đắm trong đau thương——

Thì phát hiện ra…

Đau thương hơn đến rồi đây.

“Kế hoạch ly hôn số 2” của cô tan tành rồi.

Một bức ảnh nữa được gửi vào trong nhóm.

Lê Uyên: [Con bé chỉ dán thôi chứ không xỏ khuyên thật đâu ạ. Nhà cháu không có gen tự nɡược.]

Lê Đường: “……”

Đúng là anh ruột của cô.

Còn giải thích với nhà chồng thay cho cô nữa:)

Gen tự nɡược cái quỷ gì. Đây là nghệ thuật, không liên quan gì đến gen di truyền!

Uổng công Đại Lê ở nước ngoài lâu như thế mà chẳng tiếp thu được một tí tư tưởng tiến bộ nào, bảo thủ hơn cả mấy ông lão nữa!

Từ từ đã……

Đột nhiên Lê Đường nghĩ ra: Sao Đại Lê lại ở trong nhóm gia đình họ Khương?

“Ai kéo Đại Lê vào nhóm thế?”

Khương Lệnh Từ vừa vào cửa thì đã nghe thấy giọng nói u oán của Lê Đường bay tới.

Anh cởi áo vest ra rồi thản nhiên đáp: “Ba.”

Ba?

Hiểu rồi.

Lê Đường: “…….À, không hổ danh là anh em kết nghĩa hụt, tình cảm tốt thật đấy.”

Khương Lệnh Từ không có hứng với chủ đề “anh em” này nên hỏi cô: “Nghe quản gia nói bữa tối em không xuống ăn?”

Lê Đường mềm oặt tựa lên gối đầu, vì đã ngủ suốt cả buổi chiều nên chiếc váy ngủ đang mặc có hơi lộn xộn.

Vốn dĩ còn treo trên người Lê Đường được nhưng vì động tác của cô và ban nãy cô vô ý đè lên mép váy nên dây váy tuột ra khỏi vai cô.

Da thịt trắng nõn lộ ra.

Nếu là trước kia thì bị Khương Lệnh Từ thấy cũng chẳng sao bởi dù gì thì anh cũng đã thấy vô số lần rồi.

Nhưng bây giờ thì……

Lê Đường dứt khoát kéo áo ngủ như sắp rơi ra của mình nên, che bản thân kín mít.

Trong lòng: Phải nhanh chóng chia phòng ngủ riêng.

Nếu không thì chẳng phải để chồng cũ tương lai được hời ư?

Nghe Khương Lệnh Từ nói thế, cô lười biếng ngẩng lên hừ khẽ: “Muộn rồi mà chồng em chưa về nên em không ăn nổi. Ai biết được ở khu chung cư bên ngoài cách đây một cây số, chồng em đã xây dựng một gia đình mới rồi hay không.”

“Bà Khương……”

“Xin hãy gọi em là cô Lê.”

Khương Lệnh Từ nghe theo sửa lời: “Cô Lê, cách đây một cây số là bãi đua xe của em.”

Lê Đường: “……”

Xin lỗi nhé.

Suýt thì quên là họ đã chuyển tới Vân Khuyết Loan theo đúng nghĩa đen, nhìn mãi không thấy điểm kết thúc.

Nếu không có người hoặc xe dẫn đường thì cô ra ngoài đi được vài bước là lạc ngay.

Một ngôi nhà quá lớn.

Quả thực không cần xây dựng ở bên ngoài, trực tiếp xây ở trong cũng được.

Có khi xây hẳn mười gia đình thì có khi cũng chẳng biết đến sự tồn tại của nhau.

Lê Đường nghĩ ngợi giây lát, cô nhìn Khương Lệnh Từ nghiêm túc nói: “Đừng sợ, đợi đến lúc chúng ta ly hôn rồi em sẽ không đòi một nửa tài sản của anh đâu. Nhà cửa em cũng không cần.”

Khương Lệnh Từ đặt chiếc hộp nhỏ cỡ lòng bàn tay lên tấm polaroid có dán 11 khuyên giả bên tay Lê Đường: “Căn nhà này đứng tên em.”

Lê Đường: “Hử?”

“Hử!!!”

Ngôi nhà có giá trị hàng tỷ này đứng tên cô ư?

Khương Lệnh Từ lấy quần áo ở nhà đi vào phòng tắm.

Đây là thói quen của anh, nếu không phải làm việc thì việc đầu tiên anh làm sau khi về nhà đó chính là tắm rửa.

Chân trước vừa mới nhận được thông báo cắt giảm một nửa số tiền tiêu vặt thì chân sau đột nhiên có cả đống tiền, Lê Đường ngơ ngác hồi lâu.

Đợi đến lúc cô muốn tìm người thì tiếng nước trong phòng tắm đã vang lên.

Chạy nhanh thế làm gì hả? Trên người làm gì có vi khuẩn đâu, mỗi lần vừa về tới nhà là tắm tắm tắm.

Lê Đường lẩm bẩm.

Đầu ngón tay thon dài vô thức mân mê chiếc hộp nhỏ mà ban nãy Khương Lệnh Từ để đó.

Hộp không khóa.

Ngay sau đó, mở hộp ra——

Cạch.

Âm thanh nho nhỏ.

Một hộp đầy kim cương đổ ra.

Đây là lần đầu tiên Lê Đường nhìn thấy nhiều kim cương đến như vậy!

Đôi mắt sáng rực như ánh sáng rực rỡ của kim cương.

Kim cương được cắt mài thành nhiều hình dạng khác nhau. Hình trái tim, hình ngôi sao, hình thoi, thậm chí còn có cả hình bông tuyết?

Có bốn màu: Xanh dương, vàng nhạt, hồng và trắng.

Chúng nằm rải rác trên tấm thảm lông xù trên bệ cửa sổ, có vài viên còn lọt vào trong lông thảm.

Lê Đường cầm một viên nho nhỏ để trong lòng bàn tay rồi quan sát thật kỹ, điểm chung của đống kim cương này là đều có một mặt nhẵn……

Tác dụng rõ như ban ngày.

Trừ việc dán lên mặt hoặc những nơi khác làm trang sức ra thì đồ trang sức khác không cần phải làm như thế này.

Vậy nên——

Khi Khương Lệnh Từ lau tóc đi ra thì Lê Đường mơ màng hỏi một câu: “Sao anh biết là em dán lên mặt?”

Ngay cả một người trong giới thời trang như Ngu Tô Đồng cũng không nhận ra ngay được.

Khi cô dán lên mặt thì rất để ý tới bố cục.

Chứ không hề dán lung tung.

Người đàn ông cúi đầu nhìn khuôn mặt hơi nhợt nhạt của người con gái.

Sau khi tắm xong, tóc của anh vẫn chưa được lau khô, hơi nóng bốc lên nhìn anh có vẻ lười biếng. Mái tóc đen ngắn rủ xuống trán khiến anh bớt đi vẻ nghiêm nghị mà thêm phần sắc sảo thoải mái.

Tóc mái trên trán vẫn chưa khô hẳn, khi anh cúi xuống thì những giọt nước đọng ở đuôi tóc như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Lê Đường không khỏi nhìn chằm chằm vào giọt nước kia——

Nhưng nó vẫn chưa chịu nhỏ xuống.

Đúng lúc Lê Đường không nhịn được nữa định giơ tay bắt lấy thì giọt nước đó cuối cùng cũng chịu rơi xuống.

Vừa hay rơi thẳng lên phần đùi hơi hở ra của cô.

“Lạnh.” Lê Đường vô thức kêu nhỏ.

Khương Lệnh Từ duỗi những đầu ngón tay đã được nước nóng ủ ấm, nhiệt độ vừa phải để lau cho cô.

Đi kèm là lời nói ẩn ý của anh: “Một chút lạnh này thôi em cũng không chịu được thì chịu đau thế nào được.”

Lê Đường hoang mang ngẩng mặt lên.

Khương Lệnh Từ giống như một bác sĩ chuyên nghiệp đưa cho cô tờ giấu thông báo tình hình nguy kịch: “Cơ thể em quá nhạy cảm.”


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *