Hoang Đường – Chương 46

HOANG ĐƯỜNG

CHƯƠNG 46: Chất lỏng trong suốt chảy xuống.

Dịch: Cửu

Hiệu đính: Cỏ May Mắn

Lời của Khương Lệnh Từ chẳng khác gì một câu thần chú.

Vốn dĩ Lê Đường không cảm thấy cơ thể mình có chỗ nào nhạy cảm, nhưng bị anh nói như vậy nên cả người cô trên dưới chỗ nào cũng bắt đầu cảm thấy không ổn.

Thảm lông dài trải trên bệ cửa sổ chọc vào da cô.

Váy ngủ bằng lụa trên người cũng hơi thô.

Nằm kiểu gì cũng thấy khó chịu.

“Em cảm thấy mình biến thành công chúa hạt đậu rồi.”

Lê Đường vô thức vuốt ve thảm lông, bắp chân cọ qua cọ lại chiếc thảm lông xù. Cô khẽ lẩm bẩm nhưng lại không tìm được chỗ nào không thoải mái.

Khương Lệnh Từ đứng trước mặt cô đột nhiên tới gần hơi cúi xuống.

Anh đứng ngược sáng nên khi cái bóng lại gần trông hơi hung dữ, Lê Đường vô thức ngẩng lên……

Trước mắt cô là người đàn ông mặc bộ đồ ngủ được mặc kín mít, thắt lưng buộc quanh vòng eo gầy nhưng săn chắc. Khi anh cử động thì cơ ngực như in lên lớp vải.

Lê Đường nhìn lâu hơn.

Ừm…… trong lúc hôn nhân vẫn còn hiệu lực thì đây là thứ mà đôi mắt cô xứng đáng được nhìn.

Có điều……

Có phải Khương Lệnh Từ hơi quá đáng không?

Những ngón tay thon dài của người đàn ông chạy dọc trên bắp chân cô, chậm rãi tuần tra.

Lê Đường cảm nhận được những đường gân nổi trên mu bàn tay anh và phần xương đốt ngón tay hơi nhô lên một cách rõ ràng. Nhờ ánh đèn chiếu xuống và ánh trăng rọi vào, da thịt trắng nõn của người con gái kề sát những ngón tay thon dài trắng lạnh của người đàn ông tạo nên một bức tranh khiêu gợi.

Phần da tiếp xúc với anh bắt đầu thấy nóng lên.

Cảm giác này khác hoàn toàn so với khi cô tự sờ chính mình.

Dường như Lê Đường đã mất hết sức lực, cô lười nhác dựa vào gối mềm.

Ngón tay Khương Lệnh Từ lướt đến sau lưng cô thì ngón tay anh vừa hay kẹt lại ở hõm eo cô. 

Lê Đường duỗi chân ra đè ngón chân lên cổ tay người đàn ông, cô hơi dùng sức: “Làm gì đó? Làm em ngứa quá đi.”

Chủ yếu vì anh không cố tình chạm vào người cô nên Lê Đường không nghĩ đây là cảnh trêu ghẹo trước khi vào trận. Làm gì có ai trêu ghẹo mà lại nhìn chằm chằm vào thảm lông.

Quả nhiên ngay sau đó.

Khương Lệnh Từ nhặt một viên kim cương màu hồng không biết lăn vào sau eo cô từ khi nào: “Em là công chúa kim cương.”

Viên kim cương màu hồng nhạt không hề nổi bật trên tấm thảm màu trắng.

Chẳng trách chỗ nào cô cũng thấy không thoải mái.

Được lắm, trách nhầm thảm lông.

Trách nhầm váy ngủ.

Cũng trách nhầm……

Khương Lệnh Từ.

Đang lúc Lê Đường phân vân có nên xin lỗi anh không thì Khương Lệnh Từ đã thản nhiên nhặt từng viên kim cương rơi trên thảm để vào trong hộp.

Rồi anh lại liếc nhìn bụng cô: “Không đói à?”

Lúc này đã là tám giờ tối.

“Hơi đói.”

Nhưng Lê Đường lại cảnh giác mà co người lại, cô cứ có cảm giác lời thoại với ánh mắt này cứ sao sao……

Khương Lệnh Từ đã đứng thẳng dậy, thấy cô bỗng co mình lại thì mỉm cười: “Cô Lê, anh cũng đói rồi.”

Lê Đường mở to đôi mắt trong veo long lanh, cô đề phòng anh: “Anh sẽ không định đút em ăn no xong……”

Sáng sớm nay mới làm đó, còn làm hẳn hai lần nữa!!!

Ngay cả mấy đôi vợ chồng đang đi tuần trăng mật cũng không làm với cái tần suất này đâu. Hiện giờ họ đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh để ly hôn đó!

Sau đó…

Khương Lệnh Từ cúi xuống bế cô lên.

Trong đầu Lê Đường chỉ toàn——

Quả nhiên là thế!

Ha, đúng là đàn ông.

Sau đó Khương Lệnh Từ bế cô xuống phòng ăn tầng dưới.

Lê Đường: “……”

Người giúp việc đi tới đi lui nhiều như vậy, dù sao cũng không thể phòng ăn play được. Vậy nên……

Là một bữa cơm thật sự.

Khương Lệnh Từ ngồi xuống phía đối diện cô, anh chậm rãi nói: “Hình như cô Lê hơi tiếc thì phải?”

Lê Đường cố phản bác: “Còn lâu!”

Trong lòng: Làm một lần thì ít đi một lần, đương nhiên là tiếc rồi.

Dù sao thì sau này cơ thể hoàn mỹ như vậy sẽ không còn thuộc về cô nữa.

“Không thể thỏa mãn bà Khương là lỗi của Khương mỗ.” Khương Lệnh Từ tự tay bóc một con tôm rồi đút cho cô, anh bâng quơ đổi xưng hô.

Lê Đường sắp ngất vì anh rồi.

Nếu cô không mất trí thì ban nãy cô trả lời là “không” mà đúng không?

Sao Khương Lệnh Từ như đang trả lời những gì cô đang nghĩ vậy?

Nhưng như thế thì cũng không ảnh hưởng việc Lê Đường ăn hết con tôm anh đút.

Vừa ăn vừa nghĩ.

Chẳng lẽ cô nói hết lời thật lòng ra rồi à?

Không thể nào?

Ngay sau đó, giọng nói quyến rũ dễ nghe của Khương Lệnh Từ lại vang lên: “Tối nay anh phải đi công tác, khi nào về vẫn chưa quyết định. Nhanh thì một tháng, chậm thì phải hai tháng.”

Lê Đường hoàn hồn, lần này thì cô đã tóm được trọng điểm: “Đi công tác?”

“Hai tháng?!”

Hai tháng đủ để trải qua hai lần cân nhắc ly hôn rồi đó!

(*)
Ở Trung Quốc, sau khi nộp đơn ly hôn thì hai bên sẽ có 30 ngày để suy nghĩ kỹ, gọi là kỳ bình tĩnh hay thời gian cân nhắc ly hôn (冷静期). Trong 30 ngày, một trong hai bên cũng có thể rút đơn ly hôn.

Vấn đề là họ còn chưa nộp đơn mà.

Từ từ, đây không phải chuyện quan trọng mà quan trọng là……

Chuyến công tác lần này của Khương Lệnh Từ đã phá hỏng hoàn toàn kế hoạch ly hôn khẩn cấp của Lê Đường.

Khương Lệnh Từ nói đi là đi luôn, căn bản không cho Lê Đường cơ hội phản ứng lại.

Lê Đường ngồi xếp bằng bên trong chiếc vali màu bạc đang mở ra của Khương Lệnh Từ.

Cô hỏi một cách đáng thương: “Nhất định phải đi à?”

“Có thể ký thỏa thuận ly hôn trước rồi đi được không?”

Cô cầm hai tờ thỏa thuận ly hôn nóng hổi vừa ra lò.

Lần trước Lê Đường bày tỏ không nỡ rời xa anh như thế, còn tặng cả một bó hoa hồng xanh.

Cô lầm tưởng rằng họ chỉ là mối quan hệ bạn giường.

Khi ấy chỉ vì muốn bước vào cuộc sống của anh.

Mà hôm nay thì muốn bước ra khỏi cuộc đời anh.

Khương Lệnh Từ không thể hiện bất cứ cảm xúc gì. Anh chỉ bế cô lên như ôm một vật trang trí rồi thả lên sô pha.

Tiếp tục dọn hành lý.

Còn về hai tờ thỏa thuận ly hôn kia anh chẳng thèm nhìn.

Trước khi đóng vali, anh nói ba chữ không cho phép cãi lại: “Không thể nào.”

Không thể ký thỏa thuận ly hôn.

Cũng không thể ly hôn.

“Em ngoan ngoãn ở nhà đi.” Trước khi đi, ngón tay thon dài của Khương Lệnh Từ vuốt ve mái tóc đang xõa trên vai của cô.

Ý tứ rõ ràng.

Lê Đường cực kỳ không vui, cô khịt mũi hừ một tiếng thật to.

Hừ cũng vô dụng.

Khương Lệnh Từ vẫn đi công tác.

Ban đầu còn lo lắng nên đề nghị ở riêng như thế nào. Giờ thì hay rồi, không thể nói ra được.

Một mình độc chiếm cả cái giường lớn, có lẽ vì buổi chiều đã ngủ lâu rồi hoặc cũng có thể do bên cạnh không có ai nên Lê Đường không ngủ được.

Bật đèn tường lên.

Lê Đường giơ tay lấy chiếc hộp nhỏ mà Khương Lệnh Từ để ở tủ đầu giường.

Rảnh rỗi không có gì làm nên bắt đầu đếm kim cương cho dễ ngủ.

Một viên, hai viên, ba viên…… Vô số viên.

Lê Đường chỉ đếm hàng ba chữ số, khi bắt đầu tới hàng thứ tư thì cô hết kiên nhẫn.

Dưới ánh đèn tối mờ, cô bắt đầu đếm từng viên một. Sau đó lại nhàm chán nghiên cứu màu sắc và hình dáng kim cương, mái tóc dài như thác nước rủ xuống vai cổ cô.

Xanh, hồng, vàng, trắng.

Mà màu của kim cương——

Kim cương xanh, kim cương hồng, kim cương vàng, kim cương trắng.

Lê Đường bỗng nhận ra đây là màu tóc của mình.

Tông màu gần như giống hệt nhau, đều là các màu nhạt mang vẻ thần tiên.

Vậy nên hôm nay Khương Lệnh Từ về muộn là vì đi tìm kim cương cho cô ư?

Người con gái nắm tay lại, hồi lâu sau vẫn ngẩn người.

Càng tỉnh ngủ hơn.

“Khi mở rộng quần thể công trình kiến trúc cổ mang tính biểu tượng ở Úc Thành, người ta phát hiện bên dưới có rất nhiều ngôi mộ cổ, khai quật được vô số cổ vật, phần lớn đều là những văn tự cổ thần bí, không thuộc bất kỳ triều đại nào. Với phát hiện trọng đại như vậy, hiện nay các nhà nghiên cứu của Viện nghiên cứu văn tự cổ đã gia nhập đội khảo cổ, cùng đến hiện trường khai quật để điều tra những văn tự thần bí này. Đây rốt cuộc là nền văn minh bị thất lạc, hay là…”

Vài ngày sau khi lướt thấy tin tức thì Lê Đường mới biết là Khương Lệnh Từ gia nhập tổ công tác khảo cổ.

Anh bay tới Úc Thành.

Rõ ràng đây không phải một sự trùng hợp.

Khoảng thời gian này Lê Đường rảnh rỗi không có việc gì làm nên cô đã vẽ liên tục ba bức tranh, ngay cả cô giáo cũng khen cô càng tiến bộ.

Quả nhiên nỗi bất hạnh trong hôn nhân, sự cô đơn của người con gái cũng là suối nguồn cảm ứng cho người làm nghệ thuật sáng tác tác phẩm.

Cũng may là sự cô đơn của Lê Đường chẳng kéo dài được mấy ngày.

Bùi Ý Hào nghỉ hè về nước.

Theo một cách hiểu nào đó thì Bùi Ý Hào là thanh mai trúc mã của Lê Đường. Dù sao thì…… hồi nhỏ hai người cũng học chung một trường mẫu giáo. Một người hết lòng với hội họa còn một người thì yêu thích đất nặn, hai người cô lập những bạn khác trong trường mẫu giáo tạo nên một tình bạn bền chặt.

Sau này Bùi Ý Hào ra nước ngoài du học, lại thường xuyên đóng cửa điêu khắc nên đợi đến khi nhận được thiệp cưới của Lê Đường thì đám cưới đã kết thúc được hơn một tháng rồi.

Mỗi lần Bùi Ý Hào về nước, chuyện đầu tiên cậu ấy làm là phải đi đến nhà hàng riêng tư gọi một bàn đồ ăn thật lớn.

Lê Đường bực mình nhìn cậu ấy: “Cậu ra nước ngoài du học hay là đi lang thang thế? Đói đến mức này luôn?”

“Đồ ăn bên đó dở lắm.”

Vì thường xuyên đóng cửa điêu khắc nên khi cầm đũa thì tay cậu ấy nhìn rất gầy. Bùi Ý Hào mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình nên nhìn càng cao gầy hơn.

Đường nét trên gương mặt Bùi Ý Hào rất thanh tú. Chỉ có điều vì ngày nào cũng ở trong nhà nên da mặt có màu lạnh tái nhợt vì đã lâu chưa thấy ánh mặt trời. Nhất là đôi mắt cậu ấy, tròng mắt rất đen mà môi lại rất đỏ nên đã hình thành nên vẻ đẹp ốm yếu.

Cậu ấy ăn lửng dạ trước, sau đó mới chậm rãi dùng khăn giấy lau miệng.

Rồi lấy thứ gì đó được tiện tay gói bằng một tờ báo nước ngoài đặt lên bàn đẩy về phía Lê Đường: “Quà mừng đám cưới.”

“Sắp ly hôn đến nơi rồi còn quà cưới cái gì nữa.”

Lê Đường mở tờ báo vượt cả đại dương để đến tận đây ra, quả nhiên…… lại là tượng ngọc được khắc giống cô.

Từ hồi mẫu giáo đến giờ quà Bùi Ý Hào tặng cô đều là tượng đất sét hình cô. Sau này thì là tượng gỗ, tượng xương, tượng ngọc…..

Tóm lại là chất liệu nào cũng phải tặng một lần.

Bùi Ý Hảo thản nhiên nói: “Lúc nhìn thấy thiệp mời thì tôi còn tưởng là cậu mời tôi đi thăm mộ 15 năm ngày giỗ con hamster của cậu.”

Lê Đường: “Ai đi thăm mộ còn gửi thiệp mời?”

Bùi Ý Hào: “Cậu.”

“Cái hôm nó mới chết cậu chẳng vẽ một tấm thiệp mời tôi tới tham gia tang lễ còn gì?”

Lê Đường: “……”

Có đôi lúc cô thực sự rất ghét mấy người có trí nhớ tốt.

Bùi Ý Hào nhìn mặt đoán ý nên chỉ đùa tới đây thôi, cậu ấy nhanh chóng đổi đề tài: “Muốn ly hôn? Thì ly hôn đi.”

“Không ly hôn được!”

Lê Đường nghĩ tới chuyện này thì thở dài véo tay tượng ngọc: “Anh ấy không đồng ý. Tại tôi có sức hút quá mà.”

Dưới ánh sáng của đèn chùm, Bùi Ý hào nhìn gương mặt “không có gì kỳ lạ”  và mái tóc rực rỡ bảy màu của thanh mai bé nhỏ nhà mình rồi im lặng hồi lâu.

Có gì đáng để quyến luyến không?

Gu thẩm mỹ của người kia chắc hẳn rất độc đáo.

Trong ánh nhìn càng ngày càng nguy hiểm của Lê Đường, cậu ấy không nói mấy lời thật lòng nữa mà chậm rãi gắp một đũa rau xanh. Ôi, ngay cả rau luộc trong nước cũng ngọt.

Thấy cô thực sự phiền não, Bùi Ý Hào cho cô một lời khuyên: “Dễ mà, nếu anh ta không đồng ý ly hôn thì cậu ra nước ngoài vài năm đi. Một người trong nước một người ngoài nước thì có khác gì độc thân đâu.”

Lê Đường hơi cau mày, phản ứng đầu tiên của cô là: “Ở trong nước tốt như vậy thì ra nước ngoài làm gì? Phải làm quen với môi trường xa lạ, các mối quan hệ xa lạ, cái gì cũng xa lạ.”

Bùi Ý Hào lạnh nhạt nói: “Cậu rất kỳ lạ. Trước đây cậu sẽ không lo lắng những chuyện này.”

Lê Đường là kiểu người có thể bỏ nhà ra đi rồi sống ở khách sạn quanh năm suốt tháng.

Trước đó Bùi Ý Hào chỉ tình cờ nhắc đến thôi, bây giờ cậu ấy càng thấy có thể: “Hơn nữa cậu cũng có thể đăng ký trường tôi, đại học nghệ thuật có tiếng khắp quốc tế. Vừa hay học tập chuyên sâu thêm.”

“Ở trong nước bây giờ có bằng đại học thôi thì chẳng khác gì mù chữ. À, câu này chỉ là ý kiến chủ quan của tôi thôi.”

“Giống như mấy đôi nhà giàu liên hôn vậy đó, chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa thôi còn đâu phận ai nấy sống. Cứ thuận theo tự nhiên, thời gian lâu rồi thì tình cảm và ham muốn đều sẽ phai nhạt.”

“Kế hoạch này không khả thi hơn đi nhuộm cái đầu cầu vồng kia của cậu à?”

Chính là vì biết kế hoạch của cậu ấy cuối cùng nhất định sẽ thành công nên Lê Đường mới do dự.

Lê Đường thấy đầu mình đau quá, cô mím môi hồi lâu mới nói: “Để tôi suy nghĩ thêm.”

Bùi Ý Hào: “Có gì để nghĩ?”

Lê Đường nhìn một bàn đồ ăn sắp bị bạn mình chén sạch, cô nói: “Tôi sợ ra nước ngoài vài năm rồi quay về sẽ biến thành quỷ chết đói đầu thai giống cậu.”

Thực ra Lê Đường hiểu rõ lòng mình đang chống đối đề nghị này.

Còn về phần tại sao lại chống đối.

Cô bây giờ cảm thấy rối loạn như một mớ hỗn độn, không thể gỡ ra được.

Nhưng chưa đợi Lê Đường suy nghĩ kỹ càng.

Đêm hôm sau, Lê Đường nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được. Trái tim đập thình thịch như đang gõ trống khiến cô nghi ngờ rằng liệu có phải mình bị bệnh tim rồi không.

Rõ ràng trước khi lên giường cô rất buồn ngủ nhưng lúc này cả người lại vô cùng tỉnh táo.

Tứ chi hơi nóng, cảm giác này rất khó diễn tả.

Cảm giác bức bối vô cùng.

Lê Đường không kìm được mở điện thoại lên, không biết có phải do ý trời không mà vừa mở máy thì đã thấy một dòng tin tức——

“Đã xảy ra động đất đặc biệt nghiêm trọng trong quá trình khai quật di tích lịch sử ở Úc Thành. Mặt đất sụp xuống…… tính đến lúc này vẫn chưa rõ tình huống thương vong ra sao, số người gặp nạn mất tích vẫn đang được thống kê. Đội cứu hộ quốc gia đã có mặt tại hiện trường trong thời gian ngắn nhất.”

“Theo tin tức thì các nhân viên tham gia quá trình khai quật đều ở trung tâm của vụ sụp đổ. Trước mắt số người mất tích đã lên tới hàng chục người, mất liên lạc hoàn toàn.”

Hàng chục người mất tích.

Động đất khiến mọi thứ sụp đổ, hơn nữa đội khảo cổ lại đang ở sâu trong khu mộ, vậy nên mất tích ở đây có nghĩa là đã bị chôn vùi……

Lê Đường đột nhiên bật dậy, trong bóng đêm vầng trán đổ đầy mồ hôi lạnh. Bàn tay cô nắm chặt điện thoại di động, mãi đến khi hai tay tê rần thì cô mới bừng tỉnh, ngón tay run rẩy gọi cho Khương Lệnh Từ.

“Số điện thoại bạn gọi hiện đang tắt máy.”

“Số điện thoại bạn gọi hiện đang tắt máy.”

“Số điện thoại bạn gọi hiện đang tắt máy.”

Một lần, hai lần, ba lần……

Lê Đường gọi vô số lần như không dám tin rằng đó là thật.

Không gọi được.

Vì sao lại tắt máy?

Bộ não Lê Đường cứ không nghe lời mà tưởng tượng tới kết quả xấu nhất. Thế rồi cô lại ép mình phải bình tĩnh gọi điện cho bà Tần.

Bà Tần vốn cũng đang định gọi cho Lê Đường, ai ngờ đâu cô lại gọi đến trước.

Cổ họng Lê Đường nghẹn lại, cô muốn nói chuyện nhưng sau khi bên kia bắt máy thì bỗng nhiên cô lại chẳng nói được câu nào.

Quả nhiên, chỉ cần cô quan tâm điều gì thì ông trời sẽ lấy nó đi mất.

Mà lần này là lời cảnh cáo của ông trời, hay chính là……. phán quyết?

Dù bà Tần cũng đang hoảng loạn nhưng thân là người lớn, bà ấy không thể thể hiện ra trước mặt Lê Đường nên cố ra vẻ bình tĩnh: “Đường Đường, chuyện động đất ở Úc Thành con cũng biết rồi. Ông cụ đã sắp xếp trực thăng lập tức qua đó tìm kiếm A Từ. Một khi tìm được nó thì nhất định sẽ…… trước tiên con cứ ở nhà chờ đợi đã.”

Khương Lệnh Từ là người thừa kế duy nhất của nhà họ Khương nên quả thực họ còn căng thẳng hơn, nỗ lực tìm anh hơn. Vậy nên Lê Đường chỉ cần ở nhà đợi tin là được.

Nhưng thật sự sẽ như vậy ư?

Giọng của Lê Đường vừa nhẹ vừa khàn như thể khó khăn lắm cô mới thốt lên được: “Con muốn đi cùng… đến nơi đó.”

Hơn mười tiếng sau khi trận động đất xảy ra thì Lê Đường mới đến được vòng ngoài trung tâm trận động đất theo sự sắp xếp của ông cụ Khương. Hiện giờ thỉnh thoảng vẫn còn dư chấn.

Lúc này Úc Thành như bị mây đen phủ kín, cây cối hai bên đường đều bị gãy làm đôi đổ xuống. Nghe nói chỗ này còn là vùng có tỉ lệ hư hại thấp nhất trong cả thành phố.

Càng đi sâu vào trung tâm thì sẽ thấy càng nhiều tàn tích sụp đổ nhấn chìm cả thành phố cổ xưa yên tĩnh.

Dưới đống đổ nát đó có thể có những người gặp nạn mà thân nhiệt của họ đang dần hạ xuống, cũng có thể có cả những người đang cố gắng giãy giụa kêu cứu.

Mỗi lần Lê Đường giẫm phải một đống gạch vụn thì cô đều run khẽ.

“Dưới đó có khi nào có người không?”

Có thể là những người gặp nạn khác hoặc cũng có thể là——

Khương Lệnh Từ?

Cô không dám bước đi nữa.

Đàm Du đi cùng đỡ lấy cánh tay Lê Đường giải thích: “Chỗ này đã tiến hành cứu trợ xong rồi.”

Dường như Lê Đường nghe thấy giọng của phóng viên trực tiếp tại hiện trường: “Tính đến hiện tại đã có 1135 người gặp nạn, 256 người mất tích.”

Nhiều người quá, nhiều quá.

Lê Đường nhìn những đống đổ nát chồng chất đá vụn ở bên đường. Cô hoảng hốt như thể thấy được những tấm bia mộ.

Lá cây bạch quả không biết từ khi nào đã chuyển sang màu vàng rồi nhẹ nhàng rụng xuống trên bia mộ. Thời gian lâu dần chất thành một đống.

Đứng trước sự sống và cái chết, con người đều bình đẳng.

“Vẫn chưa tìm thấy ư?”

“Nơi đây đã hoàn toàn mất điện và internet nên rất khó liên lạc được. May thay……” Đàm Du dừng lời.

Nhưng Lê Đường hiểu anh ấy muốn nói gì——

May thay tuy rằng chưa nhận được tin tốt nhưng cũng chưa nhận được tin xấu.

Hiện trường có rất nhiều người. Người gặp nạn, người cứu hộ, người bị thương……

Chỉ là không có người cô muốn tìm.

“Tìm thấy rồi!”

Cuối cùng Đàm Du cũng nhận được tin tức mới nhất, anh ấy thở phào một hơi.

“Ở đâu? Không bị thương chứ?” Đôi mắt trong veo của Lê Đường như phủ kín một lớp sương mù khi chứng kiến cảnh tượng hoang tàn sau tai nạn, lúc này sáng bừng lên.

Đàm Du im lặng giây lát khó khăn nói: “Công tác khảo cổ bên trong lăng một vẫn đang được tiến hành.”

Lê Đường không thể tin được mở to mắt.

Trước khi gặp được Khương Lệnh Từ, Lê Đường nghe được không rõ ràng lắm cuộc trò chuyện giữa Đàm Du và nhân viên đội cứu hộ.

Khi nhắc tới Khương Lệnh Từ, người đó nói với vẻ kinh ngạc cảm thán rằng trước đó vì muốn cứu người khác, suýt nữa thì Khương Lệnh Từ đã mất mạng rồi. Cũng may là anh phúc lớn mạng lớn.

Hòn đá đó khi nện xuống thì chỉ cách lưng anh chưa đến ba centimet.

May là nó đã bị chặn lại.

Lê Đường thấy được hòn đá đó. Thậm chí nó còn không phải hình tròn mà cực kỳ sắc nhọn có thể đâm thủng thân người.

Dựa theo mô tả của nhân viên cứu hộ thì góc rơi của nó nhắm thẳng vào tim Khương Lệnh Từ.

Ba centimet.

Hơi thở của Lê Đường như ngừng lại, cô thực sự không dám tưởng tượng cảnh tượng khi ấy như thế nào.

Hơn nữa vừa mới trải qua nguy hiểm như vậy, nhưng sau đó Khương Lệnh Từ lại tiến sâu hơn vào lăng mộ có thể sập xuống bất cứ lúc nào để sao chép văn tự trên bia đá.

Lê Đường nghĩ đến đây thì trái tim như một cục bông ngấm nước, không thể thở nổi.

Nhìn cái hố sụp sâu nhất cách tâm chấn không xa và cũng là vành đai khảo cổ trung tâm, số lượng nhân viên cứu hộ tham gia tìm kiếm nhiều nhất, bất cứ lúc nào cũng có thể sụp càng sâu hơn.

Khương Lệnh Từ lại ở một nơi nguy hiểm như thế tiến hành công việc khảo cổ, anh điên rồi à?

Khi Khương Lệnh Từ ra khỏi lòng đất thì nhìn thấy ngay Lê Đường đang đứng trong đống đổ nát mênh mông tối tăm như nơi tận cùng thế giới.

Màu tóc của cô như cầu vồng sáng dần trong thế giới đổ nát tăm tối.

Đã lâu chưa thấy ánh sáng nên đôi mắt người đàn ông từ từ nhắm lại.

Khi mở mắt lần nữa.

Cầu vồng đầy màu sắc đó lao về phía anh.

Khương Lệnh Từ vô thức đỡ lấy.

Mùi hương ngào ngạt quen thuộc của người con gái lập tức xua tan mùi hôi hám lạnh lẽo mà anh nghĩ rằng mình đã quen từ lâu.

Bỗng nhiên Khương Lệnh Từ phát hiện hình như anh cũng chưa quen được.

Đôi mắt đã quen với ánh sáng của anh lúc này mới nhìn hai má Lê Đường. Trên người cô đều là bụi bặm nên anh khẽ cau mày.

Trong lòng anh, Lê Đường không nên ở một nơi nguy hiểm thế này.

Cô nên mặc quần áo xinh đẹp ở trong ngôi nhà thoải mái đầy nắng sáng tác nghệ thuật của cô.

Anh không hỏi vì sao Lê Đường lại tới đây vì đáp án đã quá đỗi rõ ràng.

Lê Đường lại ôm lấy Khương Lệnh Từ, cô áp tai vào vị trí trái tim anh—— vẫn đang đập.

Bàn tay anh ấm áp, cơ thể cũng ấm áp và nguyên vẹn.

Chứ không phải chỉ còn hai chiếc hộp quay về như ba mẹ cô đã từng.

Tốt quá.

Đây chỉ là lời cảnh cáo của ông trời chứ không phải phán quyết.

Tối nay không thể đưa Lê Đường về được.

Vậy nên hai người ở trong một chiếc lều nhỏ tại nơi cứu trợ.

Đàm Du mang thuốc đến.

Nhân viên cứu hộ nói rằng vết thương trên người Khương Lệnh Từ vẫn chưa xử lý hẳn hoi.

Khi thấy tin tức Lê Đường không khóc, nghe tin mất liên lạc với Khương Lệnh Từ cũng không khóc, lúc tìm kiếm ở hiện trường cũng không khóc nhưng lúc này, khi nhìn thấy vết thương trên người anh thì bỗng nhiên nước mắt lăn dài.

Những giọt nước mắt rơi xuống thành hàng.

Thấy cô nhìn vết thương của mình bật khóc, Khương Lệnh Từ im lặng giây lát, anh không cởi quần áo mà chỉ vén ống tay áo lên thôi. Anh bôi thuốc lên cánh tay rồi nhìn Lê Đường: “Em khóc gì thế?”

Lê Đường khóc nức nở: “Anh bị thương rồi.”

Khương Lệnh Từ xoay người lau nước mắt cho cô: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không nghiêm trọng đâu.”

Lê Đường đẩy tay anh ra: “Vì sao không di tản với những người khác, sao phải mạo hiểm cả tính mạng để ở lại nơi đó?”

“Nếu lăng mộ sập xuống thì có lẽ văn tự trên đó sẽ biến mất vĩnh viễn. Có lẽ những văn tự đó là một nền văn minh mà con người chưa từng phát hiện ra.”

“Những văn tự rải rác đó sẽ được liên kết lại tạo nên một mắt xích chưa được biết đến trong nền văn minh đó.”

“Mỗi một ký tự chưa biết đều rất quan trọng.”

Khương Lệnh Từ thấy cảm xúc của Lê Đường không ổn định nên dịu dàng vỗ về cô: “Hơn nữa chẳng phải anh vẫn an toàn đó ư?”

“Nhỡ không an toàn thì sao?”

Nhỡ hòn đá đó rơi trúng người anh thì sao?

Nhỡ lăng mộ sập xuống thật thì sao?

Lê Đường nhìn thẳng vào đôi mắt vẫn điềm tĩnh của Khương Lệnh Từ.

Thời khắc này cô thực sự rất ghét sự bình tĩnh đó của anh.

“Giáo sư Khương?”

Bên ngoài có người hét lên, đó là thành viên của đội khảo cổ.

Phản ứng đầu tiên của Lê Đường là ôm lấy Khương Lệnh Từ.

Không cho anh ra ngoài.

Cô tưởng rằng những người đó tới đây là vì muốn Khương Lệnh Từ tiếp tục xuống mộ.

Khương Lệnh Từ vỗ nhẹ cánh tay Lê Đường đang ôm chặt mình. Anh tự nhiên nhưng hơi lộ vẻ em phải nghe lời: “Anh đi xem thử.”

Nghe thấy giọng nói trầm thấp lạnh nhạt của người đàn ông, bỗng nhiên Lê Đường nhận ra Khương Lệnh Từ muốn làm gì, cô thực sự không thể ngăn anh được.

Bên ngoài lều.

Lê Đường ngồi trên một tảng đá ở lối vào, cô yên lặng nhìn bóng người thẳng tắp đang đứng ở nơi tối tăm kia.

Khí chất của anh không hề bị nơi anh đứng hay bụi bặm trên áo sơ mi ảnh hưởng.

Thay vào đó là cảm giác vụn vỡ lạnh lẽo do chiến tranh.

Như một miếng ngọc đen cổ xưa hoàn mỹ, dù ở đâu thì nó cũng tỏa sáng rực rỡ.

Anh là người thừa kế duy nhất của một gia tộc danh giá, theo lý mà nói thì phải biết quý trọng sự an toàn của bản thân rồi tương lai từng bước kế thừa gia nghiệp, trở thành người cầm quyền mới. Thế nhưng Khương Lệnh Từ lại chẳng quan tâm chuyện thừa kế, dường như đặt hết tinh thần và sức lực lên việc nghiên cứu chữ cổ. Anh có thể vì chữ cổ mà chẳng màng sinh mệnh của bản thân.

Đây chính là sự thờ ơ lạnh nhạt đã thấm vào tận cốt tủy Khương Lệnh Từ. Kiểu lạnh nhạt này bao gồm cả việc coi thường sự an toàn của chính mình.

Lê Đường mím chặt đôi môi khô khốc, cả tinh thần lẫn thể chật căng thẳng suốt một ngày một đêm khiến cả người cô lúc này hơi lạnh.

Trong vô thức cô muốn cắn tay mình, nhưng khi ngón tay vừa chạm vào môi thì bỗng nhiên lại buông xuống.

Đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm Khương Lệnh Từ không rời.

Họ nói chuyện lâu như vậy, chẳng lẽ lại đang thảo luận chuyện lăng mộ?

Lê Đường cảm thấy có lẽ mình không làm được cái chuyện biết rõ có thể sẽ mất mạng nhưng lại vẫn bình tĩnh đi tìm đường chết.

Cái gì mà nền văn minh phân tán phải cần mạng sống đi kết nối chứ?

Cô không cao thượng đến vậy đâu.

Nhưng Khương Lệnh Từ thì lại thế.

Anh như một vị chiến thần trời sinh có lòng tuẫn đạo vì sự nghiệp chữ cổ.

Khương Lệnh Từ cũng để ý thấy ánh mắt của Lê Đường.

Sau khi nói chuyện xong thì người phụ trách tổ công tác khảo cổ nhìn theo ánh mắt Khương Lệnh Từ rồi cảm thán: “Đợi đến ngày mai là có thể quay về, về nhà nghỉ ngơi cho thật tốt, ở bên người thân nhiều hơn. Tôi thấy vợ cậu bị dọa cho sợ lắm đấy, cô ấy nhìn cậu không dám chớp mắt như đang sợ cậu biến mất vậy.”

“Xuỳ xuỳ xuỳ, xem cái mồm quạ của tôi này.”

“Lần này chúng ta coi như là đại nạn không chết, sau này ắt sẽ được hưởng phúc.”

Khương Lệnh Từ không nói gì.

Anh đang nghĩ……

Đã bao lâu rồi Lê Đường chưa uống nước?

Sau khi Khương Lệnh Từ rời khỏi tầm mắt, Lê Đường bỗng cảm thấy hoang mang bối rối như khi vừa nghe tin động đất. Cổ họng nghẹn lại, cô muốn gọi tên anh nhưng lại không thể phát ra tiếng.

Mãi đến khi bóng dáng anh lại xuất hiện trong tầm nhìn của cô.

Lê Đường mới hoàn hồn thở dốc từng hơi.

Lúc này cô mới phát hiện mình đã nín thở rất lâu.

Cầm lấy chiếc cốc giữ nhiệt màu bạc mà anh đưa cho, Lê Đường uống từng ngụm nhỏ. Không phải nước khoáng như trong tưởng tượng mà là nước táo đỏ.

Thì ra Khương Lệnh Từ đi lấy nước cho cô.

Hiện giờ họ không ở khu cứu hộ tại hiện trường, nơi này là trú ẩn tị nạn đơn sơ.

Nhưng cô vẫn có thể nghe thấy tiếng cứu hộ ở phía xa xa, tiếng khóc ngắt quãng. Rất nhiều âm thanh như chạy qua đầu Lê Đường.

Rồi cô lại nghe thấy giọng nói êm tai của Khương Lệnh Từ xuyên qua những âm thanh lộn xộn kia rót vào tai cô:

“Uống thêm chút đi, môi em khô hết rồi.”

Bỗng nhiên cô thấy hơi tủi thân nhưng lại không thể khóc, như vậy có hơi ra vẻ.

Lê Đường mím chặt đôi môi ẩm ướt, cô ngước nhìn anh với đôi mắt đẫm lệ.

Khương Lệnh Từ đứng trước mặt cô chặn lại phần lớn bụi bặm bị gió cuốn tới như muốn bảo vệ cô trong không gian nhỏ hẹp này.

Nửa đêm.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Lê Đường mở mắt ra. Ánh sáng tăm tối mơ hồ, áo sơ mi trên người Khương Lệnh Từ được cởi ra một nữa, chân dài tùy ý nhấc lên, cơ lưng hoàn hảo lộ ra một nửa uốn lượn chạy xuống rồi biến mất nơi cạp quần tôn lên nét quyến rũ hoang dã.

Nhưng thứ đầu tiên Lê Đường thấy được không phải vẻ đẹp ấy mà là bả vai máu thịt lẫn lộn của anh.

Cô bừng tỉnh.

Không phải mơ.

Nhìn vết thương như vai anh bị thứ gì đó nện trúng. Nhưng từ lúc gặp lại tới giờ Khương Lệnh Từ lại cứ tỏ vẻ như không có chỗ nào khó chịu cả.

Chiếc áo sơ mi đen đã giấu đi vết máu.

Có lẽ vết thương đã bị viêm, Khương Lệnh Từ đang cầm một chai oxy già đổ lên trên vai. Đúng lúc anh quay người lại thì bắt gặp đôi mắt tỉnh táo của Lê Đường.

Chất lỏng trong suốt chảy xuống.

Nếu không phải vì vô số bọt trắng xuất hiện nơi vết thương bầm dập kia, nếu không phải vì cơ bắp anh căng chặt trong một khoảnh khắc thì rất khó để tin rằng anh vừa mới đổ một chai oxy già lên vết thương bị viêm của mình.

Lê Đường nhìn mà đau đớn vô cùng nhưng bàn tay cầm chai thuốc của Khương Lệnh Từ vẫn bất động.

Đúng là điên rồi.

Lê Đường đứng dậy giật lấy chai thuốc trong tay anh, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng, lời nói ra hiếm khi nghiêm túc như vậy: “Em bôi thuốc cho anh.”

Cô dùng tăm bông và băng gạc để lau sạch phần nước sát trùng còn sót lại.

Lúc bôi thuốc, đầu ngón tay cô không khỏi run rẩy khi thấy vết thương của anh: “Anh không thấy đau à?”

Khương Lệnh Từ thành thật: “Cảm nhận được.”

Lê Đường: “Đau không?”

Khương Lệnh Từ: “Đau.”

Lê Đường: “Đau thì tại sao lại đổ thẳng lên như thế? Xử lý từng chút một tốn thời gian lắm à?”

Trên người Khương Lệnh Từ thoang thoảng mùi máu và mùi nước sát trùng, anh nói: “Bật đèn sáng lên thì em sẽ tỉnh mất.”

Động tác của Lê Đường nhẹ nhàng hơn: “Tỉnh dậy thì sao? Ở nơi như thế này thì cũng không ngủ hẳn hoi được.”

“Em mệt lắm rồi.”

“Anh không mệt à? Động đất, cứu người rồi còn xuống lăng mộ. Vết thương lớn thế này do đâu mà có? Chẳng phải nhân viên cứu hộ nói anh không bị tảng đá đó nện trúng sao?”

Vốn dĩ Khương Lệnh Từ không định trả lời nhưng vì Lê Đường từng bước ép tới nhất quyết phải có được đáp án.

Khương Lệnh Từ vẫn thẳng lưng, ngay cả khi bị thương thì anh cũng không thấy nặng nề ở đâu cả.

Anh nói: “Một hòn đá vụn bắn trúng.”

Dù tảng đá lớn kia không hoàn toàn đập trúng người anh nhưng đá vụn ở trên đó lại văng trúng vai.

Lê Đường vô thức cắn môi, cô không nói gì nữa mà tiếp tục bôi thuốc.

Đèn lại tắt đi.

Bên trong chiếc lều chật hẹp, cả hai có thể nghe rõ tiếng tim đập của nhau.

Lê Đường nhắm mắt suy nghĩ——

Anh vẫn còn sống.

Thế là đủ rồi.

Tiếp sau đó.

Một cánh tay khỏe khoắn ôm cô vào lòng, bàn tay đã rửa sạch sẽ của anh vuốt ve môi cô: “Vẫn đang cắn?”


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ dịch, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *