Hoang Đường – Chương 53

HOANG ĐƯỜNG

CHƯƠNG 53: Xin bà Khương thu nhận

Dịch: Cửu

Lê Đường nhấc làn váy, yên lặng đứng đó hồi lâu nhìn người đàn ông vốn không nên xuất hiện ở đây.

Não không đủ xài nữa rồi.

Khương Lệnh Từ?

Giáo viên tiếng Trung?

Đại học Minh Hoa và Viện nghiên cứu cứ thả anh đi dễ dàng như thế à?

Không, không, đây không phải vấn đề chính.

Vấn đề là tại sao anh lại tới trường cô học?

Khi đôi bên nhìn nhau, những người xung quanh như biến thành phông nền.

Nhưng Bùi Ý Hào thì còn lâu mới chịu làm nền, cậu ta cũng chẳng biết nhìn cảnh gì hết nên hoàn toàn không cảm nhận được cô bạn nhà mình và thầy giáo mới đến kia đang mắt lôi mày kéo.

Cậu ta thản nhiên khoác eo cô rồi kéo về phía trước: “Ngơ ngác cái gì đấy?”

“Đi thôi.”

Lê Đường hất tay Bùi Ý Hào ra như phải bỏng theo phản xạ.

Bùi Ý Hào nhìn lòng bàn tay mình: “???”

“Tay tôi dính gì à?”

Bình thường cậu ta không hay lên mạng, không lướt Weibo, không có hứng thú với tin tức nên đương nhiên chưa từng thấy Khương Lệnh Từ.

Lê Đường bị lời của Bùi Ý Hào đánh thức: Đúng nhỉ, bây giờ cô và Khương Lệnh Từ là đôi vợ chồng giả, mặc ai người nấy chơi, cô quan tâm anh có hiểu lầm hay không làm gì.

Ừm thực ra vẫn hơi quan tâm một chút, dù sao cô cũng có đạo đức và được dạy dỗ đàng hoàng mà. Mối quan hệ hôn nhân hợp pháp vẫn còn thì vẫn phải dành cho đối phương sự tôn trọng cơ bản nhất.

Chắc chắn là thế.

Đương lúc Lê Đương băn khoăn có nên tiến đến chào hỏi không thì đã có vài giáo viên nước ngoài vây quanh Khương Lệnh Từ, anh khẽ gật đầu lịch sự với họ rồi cùng đi vào trong hội trường.

Khi rời đi anh còn chẳng nhìn cô.

Được rồi, đừng đắn đo nữa.

Lê Đường hơi mím môi.

Các bạn vẫn đang trò chuyện.

“Woa, nhìn Viện trưởng sùng bái thầy ấy kia, thầy ấy đỉnh lắm à?”

“Đương nhiên, giáo sư tiếng Trung mà trường chúng ta trân trọng mời đến từ đại học Minh Hoa đấy. Nghe nói chỉ dạy nửa năm thôi, cuối năm sẽ về nước.”

“Đợi sang kỳ học mới tôi phải học tiếng Trung cho hẳn hoi mới được!”

“Tôi cũng thế!”

Hóa ra là trường mời, thế…… không phải cố ý đến đây vì cô.

Lê Đường thở phào một hơi khó hiểu.

Cứ tám chuyện như vậy, cả nhóm nối đuôi nhau đi về phía cửa lớn hội trường. Bậc thang rất dài, Lê Đường đi giày cao gót bám lên tay Bùi Ý Hào như thái giám đang đỡ quý phi nương nương.

Bùi Ý Hào nói: “Giờ không chê tay tôi nữa?”

“Ôi chao, đang buổi tối mà tự nhiên cậu khoác eo tôi như thế, tôi choáng váng vỗ cậu một cái thì có sao đâu?” Lê Đường vặn ngược lại: “Bạn Thác Thác này, cậu thù dai thế.”

Bùi Ý Hào: “Đừng gọi tôi bằng cái tên đó, Tiểu Đường Lê.”

“Ngừng chiến, không được làm tổn thương lẫn nhau nữa.” Lê Đường giơ chéo hai tay.

Bùi Ý Hào: “…….”

Chữ Hào* trong tên cậu ta giống như hai dấu x chồng lên nhau, lúc còn nhỏ Lê Đường không biết đọc chữ này nhưng lại biết giáo viên sẽ dùng dấu đó để thay cho lỗi sai nên từ đó cô đều gọi cậu ta là Thác Thác.

(*)
Chữ Hào 爻. Sai là 错 Thác)

Mãi đến khi Bùi Ý Hào vô tình biết được biệt danh của Lê Đường từ chỗ Lê Uyên, chỉ cần cô vừa gọi Thác Thác là cậu ta sẽ hét Tiểu Đường Lê, đâm chọt lẫn nhau.

Khi bước lên bậc cao nhất thì vừa hay là chỗ Khương Lệnh Từ đứng lúc nãy, bỗng nhiên Lê Đường xoay người lại nhìn xuống theo góc độ ban nãy của anh.

Cô phát hiện vừa nãy ở dưới đó cô đứng ngược ánh trăng, bên đường còn có cả hàng cây hoa anh đào che mất đèn đường nên ánh sáng rất tối.

Cộng thêm tối nay Bùi Ý Hào “trang điểm đổi đầu” cho cô nữa.

Có lẽ……. Khương Lệnh Từ chưa nhận ra cô đâu nhỉ?

Hội trường rất lớn, vũ hội rất hoành tráng. Từ lúc bắt đầu tới khi gần kết thúc, Lê Đường cũng chưa nhìn thấy Khương Lệnh Từ. Có một khoảnh khắc thậm chí cô còn nghi ngờ rằng có phải ban nãy cô bị ảo giác không.

Lê Đường hỏi Bùi Ý Hào đang vui vẻ ăn bánh ngọt uống ca cao nóng nhưng nhất quyết không chịu ra sàn khiêu vũ: “Lúc chúng ta đi vào, cậu có thấy người bên ngoài hội trường không?”

“Ai cơ?”

Bùi Ý Hào hỏi lại.

Lê Đường khẽ nhíu mày: “Là một người đàn ông rất cao rất đẹp trai ấy! Cậu không thấy?”

Bùi Ý Hào nói như thật: “Không, ở đây làm gì còn ai đẹp trai hơn tôi nữa?”

Lê Đường: “…….”

Cô xoa cái đầu bành to ra của mình: “Chắc tôi phải đi đổi gió đây.”

Bùi Ý Hào không lo lắng gì mà vẫy tay: “Đi đi, đợi tôi ăn xong sẽ đi gọi cậu.”

Đây là trường học chứ đâu phải chỗ nào nguy hiểm.

Trên đường đi có rất nhiều người mời cô khiêu vũ, trong đó có rất nhiều anh chàng đẹp trai tóc vàng mắt xanh, còn có cả người biết Lê Đường vẽ tranh sơn dầu nên táo bạo đề nghị được làm người mẫu cho cô để đổi lấy một điệu nhảy.

Từ khi biết tiêu chuẩn chọn bạn đời của Lê Đường là cơ bụng tám múi, cơ bắp đẹp hoàn hảo không được có chút xíu tì vết nào thì đã tự động lọc được rất nhiều người chất lượng không đồng đều.

Những người còn lại không tỏ tình thì cũng hẹn ngủ với cô, cơ bắp dưới lớp áo sơ mi quả thực rất đẹp.

Nhưng Lê Đường đều từ chối.

Đầu tiên thì cô không nhảy nổi, cô đã mất ngủ nhiều ngày liền nên trái tim cứ cảm thấy không được ổn lắm, có khi nhảy xong một điệu thì phải gọi cấp cứu đưa tới bệnh viện ngay.

Thứ hai là hiện giờ cô không còn nhiều hаm mυốn với cơ thể hoàn mỹ nữa chứ đừng nói là tìnһ·ԁụс.

Không còn từ lâu rồi.

Đến mức Lê Đường còn từng nghi ngờ rằng liệu có phải bản thân mình chuyển từ cực đoạn này sang cực đoan khác hay không.

Hoặc là trước đó cô chơi nhiều quá nên tự làm hỏng luôn rồi?

Lê Đường đang mải suy nghĩ miên man thì khi bước ngang qua một cây cột La Mã, bỗng nhiên cổ tay bị ai đó tóm lấy. Cô đi giày cao gót nên đứng không vững, người kia kéo cô vào khu tối một cách dễ dàng.

Ngay lúc định hét lên kêu cứu thì cô thấy một đôi mắt lạnh nhạt nhưng cuốn hút.

Trái tim Lê Đường thả lỏng rồi bỗng dưng thắt lại.

Cô cực kỳ nghi ngờ rằng có phải mình lại thấy ảo giác hay không, nếu không thì sao cô lại thấy Khương Lệnh Từ nữa rồi.

Tuy nhiên trước khi cô định lên tiếng.

Giây tiếp theo cô bị anh đẩy sát vào tường, người đàn ông hung hăng lại gần. Ở trong góc tối như vậy, Lê Đường gần như phát điên vì hơi thở nóng rực ấy. Vòng eo thon gọn của cô bị anh ôm gọn bằng một tay, cô bị kẹt giữa bức tường lạnh lẽo và cơ thể nóng bỏng.

Mùi rượu thoang thoảng trên người anh như tỏa ra từ làn da khiến người khác say mê.

Lúc này người đàn ông hơi cúi xuống, đôi môi mỏng lướt qua mái tóc đen xoăn dài như búp bê của Lê Đường rồi tới gò má trắng xinh của cô, sau cùng anh chạm lên môi cô.

Môi Lê Đường ẩm ướt thơm ngọt.

Mùi mận mát lạnh thân quen nhưng cũng xa lạ như liều thuốc xoa dịu cô tốt nhất. Đã lâu chưa ngửi thấy, cơ thể Lê Đường còn nhớ lại người này nhanh hơn cả bộ não cô. Đôi tay ôm lấy cổ anh theo thói quen rồi ngoan ngoãn mở miệng ra để đối phương tiến thẳng vào.

Thậm chí còn chẳng có ý chống lại.

Từ từ đã.

Thế này không đúng đâu!

Sao cô lại hôn Khương Lệnh Từ……

Không được.

Hay đây là mơ?

Hôn một lát thôi không sao đâu nhỉ?

Dù sao thì cũng ở trong mơ mà, cô và Khương Lệnh Từ còn từng làm mấy chuyện quá mức hơn nhiều.

Lý trí của Lê Đường đang đấu tranh mãnh liệt nhưng cơ thể lại ẩm ướt nhanh chóng, cô hơi ngẩng lên để người đàn ông có thể hôn sâu hơn.

Cách đó không xa là vũ hội ồn ào sôi động, chỉ cần ai đó đi qua là có thể thấy ngay được thầy giáo tiếng Trung mới đến và tiên nữ phương Đông đang hôn nhau say đắm.

Tiếng rên rỉ mất hồn và tiếng nước gợi tình dường như còn to hơn cả tiếng nhạc.

Khương Lệnh Từ đang hôn mùa xuân của anh.

Ba tiếng mười lăm phút tám giây sau khi gặp lại nhau.

Vốn dĩ Lê Đường đã hơi choáng váng vì thiếu ngủ, lúc này bị người đàn ông hôn như vậy nên chẳng mấy mà đã mất tỉnh táo.

Mọi hаm mυốn xưa kia như sống lại.

Đã từng mơ thấy anh vô số lần, hiện giờ Lê Đường không phân biệt được đây là mơ hay thực.

Đôi chân dưới làn váy bạc vô thức cọ xát nhau, cô lẩm bẩm: “Khó chịu.”

Cô càng áp sát vào người Khương Lệnh Từ.

Nhưng——

Người đàn ông buông eo cô ra.

Lê Đường mất thăng bằng, cũng may là đã kịp vịn vào tường. Đôi mắt mơ màng long lanh nhìn anh, cô hơi tủi thân: “Sao lại không hôn nữa?”

Khương Lệnh Từ hơi ngẩng lên, anh tựa vào cây cột được điêu khắc lồi lõm để đè nén hаm mυốn đang dâng trào. Ánh sáng và bóng tối giao nhau chia gương mặt anh thành hai nửa, từng cử động đều hoang dã phóng khoáng.

Giống như đang…… quyến rũ cô.

Lê Đường muốn tóm lấy ngón út anh theo thói quen.

Trước đây sau mỗi lần hôn xong, nếu như còn muốn nữa thì cô sẽ làm động tác này, đây là ám hiệu cực kỳ rõ ràng.

Nhưng lần này hình như Khương Lệnh Từ lại không hiểu được. Yết hầu anh lên xuống mãnh liệt như đang nuốt xuống nước bọt mà họ trao nhau ban nãy, anh giơ ngón tay cái lau đi vệt nước và son môi trên cằm, vừa hay lỡ mất động tác của Lê Đường.

“Xin lỗi, tôi say nhận nhầm người rồi.” Người đàn ông cứ như chỉ có thể tựa vào cây cột La Mã đó thì mới đứng vững được, anh kéo cà vạt trên cổ. Đôi mắt nhạt màu như phủ một tầng sương dày đặc, hiển nhiên là không tỉnh táo.

“Hả?” Lê Đường nhớ tới mùi rượu nồng nặc trên người anh, bàn tay buông thõng hai bên cứng ngắc, đầu óc trống rỗng.

Nếu không hôn cô thì Khương Lệnh Từ muốn hôn ai?

Khương Lệnh Từ cau chặt mày như thể khó có thể cất lời: “Tôi có phản ứng rồi, không thể hôn tiếp được.”

Im lặng giây lát, anh nhìn thẳng vào đôi mắt không thể tin được của người con gái. Hình như anh nghĩ tới gì đó nên bỗng nhiên giơ tay ấn mạnh lên thái giường nói từng câu từng chữ nghiêm túc: “Cũng không thể phóng lao theo lao được, tôi có vợ rồi.”

Có phản ứng rồi, phóng lao thì phải theo lao.

Khi Lê Đường nghe thấy hai cụm từ vốn chẳng liên quan gì tới nhau thì đầu óc đang trống rỗng lại giống như nhiều cảnh tượng vụt qua trước mắt, ký ức tua ngược về ngày xưa, rồi đến——

Đêm ở trấn Giáng Vân.

Một năm rưỡi sau, Lê Đường cuối cùng cũng nhớ lại những ký ức nhỏ vụn, khi đó cô mạnh mẽ ngồi trên người anh, sờ lên người anh.

Khi đó cô ngây thơ nói: “Xin lỗi nhé, tôi sờ nhầm người. Anh có phản ứng rồi kìa, hay là…… chúng ta đâm lao theo thì theo lao luôn?”

Đôi môi người con gái như phủ một tầng ẩm ướt mỏng manh lấp lánh quyến rũ, cô giật mình hơi hé miệng như đang chờ một nụ hôn.

Khương Lệnh Từ rất muốn thăm dò sâu hơn.

Nhưng bây giờ không được……

Lê Đường đã quyết tâm muốn ly hôn, vạch rõ ranh giới với anh nên đợi cô tỉnh táo lại thì nhất định sẽ cảnh giác.

Thế nên khi Khương Lệnh Từ nhìn thấy người bạn từ thuở nhỏ của cô đang đi về phía này, anh tùy ý sửa lại cà vạt rồi đi về phía khác.

Hướng này đi ngang qua phía sau Bùi Ý Hào.

Chỉnh cà vạt hay không thì cũng chẳng khác gì.

Ít nhất là khi lướt qua Bùi Ý Hào, cậu ta vẫn nhìn anh lâu hơn.

Chẳng lẽ đây là cái người mà Tiểu Đường Lê nói là đẹp trai hơn cậu ta?

Bình thường lắm mà.

Thẩm mỹ của Bùi Ý Hào có logic của riêng mình. Cậu ta biết cách trang điểm hợp với thẩm mỹ đại chúng nhưng nó chẳng liên quan gì tới gu của cậu ta cả.

Cậu ta chỉ là kẻ nghèo cố gắng chạy theo gu đại chúng thôi.

Bùi Ý Hào chưa từng yêu đương, chưa từng có hаm mυốn tìnһ·ԁụс nên không hiểu lắm cái dáng vẻ sau khi xong việc của Khương Lệnh Từ mà chỉ coi như là uống say mất kiểm soát mà thôi.

Là một kẻ đáng thương bị hаm mυốn điều khiển.

Có điều dáng người không tệ, tiếc là vừa nãy quên không mời làm người mẫu cho mình.

Điêu khắc nghệ thuật rất cần người mẫu—— Bùi Ý Hào hiểu rõ hơn ai hết.

Đứng trong góc tối, sương mù trong mắt Lê Đường tan dần. Trái tim đập như đánh trống của cô cũng dần bình tĩnh lại, mà cô thì cũng đã tỉnh táo.

Không phải mơ.

Cũng không phải ảo giác do buồn ngủ.

Hết thảy đều là thật.

Vũ hội là thật.

Giáo viên tiếng Trung là thật.

Nụ hôn ban nãy…… cũng là thật.

Ký ức về trấn Giáng Vân cũng là thật.

Nhưng mà…….

Hình như Khương Lệnh Từ uống nhiều quá thì phải, điều này chắc chắn không phải là giả vờ.

Từ từ đã, đàn ông say rồi thì còn cứng được không?

Người khác không được nhưng giáo sư Khương thì chắc là được nhỉ. Dù sao thì ngay cả khi sốt 40 độ anh vẫn cứng lắm đó thôi.

Lê Đường lại nghĩ lung tung.

Dù có say hay không thì cũng không nên tùy tiện hôn đúng không?

Lần này anh lỡ hôn nhầm cô, nhỡ lần sau hôn nhầm người khác thì sao?

Sắp ly hôn rồi, hôn nhầm thì cũng liên quan gì đến cô. Nhưng…….

A a a a!

“A a a a!”

Lê Đường khó hiểu ngẩng lên: “……” Cô chưa hét lên thành tiếng đâu đúng không?

Bùi Ý Hào nhìn mái tóc rối tung và môi cô như thể búp bê mà mình tốn công tạo hình tỉ mỉ bị người ta làm bẩn làm rối, cái người xưa nay lười biếng với mọi thứ suýt thì rồ lên.

Không thể chấp nhận nổi.

Bùi Ý Hào cực kỳ bực bội, cậu ta thề sau này sẽ không bao giờ hóa trang cho cô nữa.

Lê Đường dỗ dành cậu ta một lúc lâu, trên đường về biệt thự cô còn mua hai cây kem, mỗi cây ba viên kem thì mới dỗ được.

Bùi Ý Hào vừa ăn kem vừa hỏi: “Sao thế?”

“Nhận lời tỏ tình của ai rồi?”

Rõ ràng là bị ai đó hôn rồi, Bùi Ý Hào chỉ chưa từng yêu đương chứ đâu phải bị mù.

Có điều anh ta không nghĩ tới Khương Lệnh Từ vì hướng đi khác nhau, rõ ràng hai người họ không ở cùng nhau.

Đồ ngọt mát lạnh khiến nhiệt độ cơ thể Lê Đường giảm xuống rất nhiều, cô lười nhác bắt lấy cánh hoa anh đào rụng, trả lời: “Thế thì không có.”

Trong trường không chỉ có rất nhiều hoa anh đào, ngay cả trên đường phố thì anh đào cũng là loại cây được trồng nhiều nhất.

“Có hứng nên hôn chơi thôi.” Lê Đường bổ sung thêm một câu.

Chẳng phải chỉ là hôn chơi chơi thôi à?

Đối phương còn say rượu kia kìa, say đến mức không nhận ra ai với ai luôn.

Chắc anh cũng chỗ nhớ chỗ quên giống cô thôi.

Bùi Ý Hào: “Đẹp trai không?”

Lê Đường: “Đẹp hơn cậu.”

Bùi Ý Hào: “Có cơ bụng tám múi không?”

Lê Đường: “Có, đâu vào đấy luôn.”

Bùi Ý Hào yên tâm: “Thế thì cũng tạm rồi.”

Lê Đường và Bùi Ý Hào có thể chơi với nhau từ nhỏ tới lớn hơn nữa tình cảm chưa từng sứt mẻ là bởi vì cả hai biết rõ giới hạn về những chuyện đối phương không muốn nhắc đến.

Lê Đường chưa bao giờ hỏi Bùi Ý Hào tại sao cứ tới thứ sáu là cậu ta lại đi ra ngoài một chuyến.

Mà Bùi Ý Hào cũng sẽ không hỏi hoặc can thiệp quá sâu vào cuộc sống tình cảm của Lê Đường.

Nhưng một khi đối phương xảy ra chuyện lớn gì thì họ sẽ là người bạn đáng tin cậy nhất của nhau.

Ví dụ như cứ ba năm lại trao đổi di thư một lần.

Hai người tán gẫu rồi ai về nhà nấy.

Rõ ràng là mệt, buồn ngủ lắm rồi nhưng Lê Đường lại không ngủ được.

Đầu óc tỉnh táo cứ nhớ đi nhớ lại nụ hôn sâu sắc lâu ngày chưa gặp tối nay.

Cô ngồi dậy lấy cuốn album để bên dưới chiếc gối còn lại ra.

Mùa đông năm ngoái sau khi đi phác họa về, Lê Đường đã có một thói quen. Chỉ cần cô nhớ Khương Lệnh Từ thì sẽ lấy cuốn album kia ra vẽ một bức tranh.

Vẽ xong thì cô sẽ ngủ ngon hơn một chút.

Mà lúc này, cuốn album ấy chỉ còn một trang cuối cùng.

Lê Đường cầm bút vẽ lên, cô chẳng cần suy nghĩ gì nhiều mà vẽ lại cảnh tượng anh hôn mình một cách hoàn chỉnh.

Cô là bóng lưng.

Nhưng khuôn mặt Khương Lệnh Từ thì lại cực kỳ rõ ràng, thậm chí ngay cả ánh mắt anh cô cũng nhớ rất rõ.

Đôi mắt tràn ngập hаm mυốn và đè nén.

Nhưng lại tỉnh táo và không hề chìm đắm.

Giống như…… dáng vẻ anh từng hôn cô.

Đầu ngón tay Lê Đường vô tình lật sang những bức tranh trước đó, tất cả đều là chuyện xưa giữa cô và anh.

Ví dụ như khoảng thời gian anh phạt cô vì cô chơi trượt ván. Khương lệnh Từ nướng bánh quy cho cô……

Thậm chí Lê Đường còn vẽ lại y chang những chiếc bánh quy nhỏ xinh đó, từ đó có thể thấy được cô đã ấn tượng sâu sắc thế nào.

Ngón tay cô không kìm được mà chạm vào những chiếc bánh quy ấy.

Đột nhiên muốn ăn quá.

Nhưng hình như sau đấy không được ăn đồ Khương Lệnh Từ tự nấu nữa.

Lần sau phải để chuyên gia nhí Bùi Ý Hào thử làm đồ ngọt mới được.

Còn có một bức là khi Khương Lệnh Từ đứng ngắm hai cây non kỳ lạ trong nhà kính. Anh cúi xuống nhìn nghiêm túc, ngón tay còn vuốt ve lá cây như thể đang quan sát xem cây non có khỏe mạnh không.

Cách lan can biệt thự, Khương Lệnh Từ đang tặng sính lễ một cách long trọng……..

Đêm tân hôn, con công trắng vẽ trên người anh……

Khi du thuyền ra biển, cùng nhau ngắm cá voi……

Tiếp tục lật xem, hai người ngồi cạnh nhau trên ghế dài trong nhà kính trồng hoa, không làm gì cả nhưng rất yên bình…….

Khương Lệnh Từ đi tới công viên vắng vẻ đón cô. Khi đó tuy rằng Lê Đường không thừa nhận nhưng trong lòng cô, sự xuất hiện của anh lúc đó giống như một người anh hùng mà cô chờ đợi đã lâu. Nếu như anh sớm hơn một chút, đón cô và mèo con về thì tốt rồi……

Lê Đường thấy mắt mình hơi xót, cô đóng quyển album lại.

Vài phút sau, cả căn phòng tối om.

Lê Đường cuộn mình ở góc giường, cô cắn ngón tay thật mạnh, cắn tới khi tay chảy máu rồi vô thức liếm. Chỉ có đau đớn và vị tanh này mới khiến cô sự được sự tỉnh táo tuyệt đối.

Lê Đường liên tục dặn bản thân rằng—— không được chìm đắm vào đẹp đẽ hư ảo ấy.

Cô cứ thế ngủ thiếp đi.

9 giờ sáng hôm sau, khi ánh mặt trời xuyên qua khe rèm chiếu thẳng vào trong phòng, vừa hay chiếu lên mặt Lê Đường.

Chuông cửa reo lên.

Lê Đường bực bội che tai, khó lắm cô mới ngủ được mà.

Cô cố gắng mở mắt ra, thường ngày trừ Bùi Ý Hào ra thì không thể có người thứ hai tới sớm như vậy được.

Lê Đường muốn giả vờ như không nghe thấy, cô lấy nửa bên gối còn lại ấn lên đầu mình……

Tự thôi miên bản thân: Không nghe thấy, không nghe thấy, không nghe thấy.

Mau đi đi!

Nhưng chuông cửa vẫn cứ reo mãi.

Còn kiên nhẫn hơn cả cô.

A!

Lê Đường lắc gương mặt xinh đẹp rồi cứ thế đi chân trần chạy xuống mở cửa, cô chưa nhìn mắt mèo đã bực bội hỏi: “Ai mà tốt bụng thế sáng sớm đã tới nhà tôi làm khách thế?!”

Không ai được phép trêu chọc tiên nữ khó rời giường.

“Ngại quá, anh cứ tưởng 9 giờ thì em đã dậy rồi.”

Giọng nói quyến rũ dễ nghe quanh quẩn bên tai Lê Đường.

Đôi mắt khép hờ của Lê Đường bị ánh nắng chiếu thẳng vào nên cuối cùng cũng thấy rõ ràng dáng người thon dài đang đứng ngoài cửa.

???

Cô ngạc nhiên ngẩng lên, đôi môi đỏ mọng thốt ra ba chữ: “Khương Lệnh Từ?”

“Là anh.” Anh lịch sự chào hỏi: “Chào buổi sáng.”

Lê Đường nhìn thấy chiếc vali bên cạnh anh, cô tỉnh táo hoàn toàn: “Ý…… gì đây?”

Khương Lệnh Từ dịu dàng nhỏ nhẹ: “Ý là xin nhờ bà Khương thu nhận.”


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *