HOANG ĐƯỜNG
CHƯƠNG 54: “Cô Lê này, người nên kêu là anh.”
Dịch: Cửu
–
9 giờ 3 phút, trong biệt thự của Lê Đường xuất hiện một người có cảm giác tồn tại cực kỳ mạnh mẽ.
Khương Lệnh Từ dịu dàng tao nhã ngồi trên sô pha, ánh nắng rực rỡ chiếu vào vô tình cho người ta cảm giác Bồ Tát phổ độ chúng sinh, nhưng nốt ruồi son rung động lòng người lại ở đuôi mắt.
Chiếc vali mà Lê Đường từng ngồi vào vẫn đang để ngoài cửa, cô chậm rãi nhìn đi chỗ khác để bản thân không nhớ lại chuyện xưa kia nữa.
Lê Đường khoanh tay đứng đối diện sô pha trong tư thế phòng thủ nhìn anh từ trên cao.
Khương Lệnh Từ thản nhiên nói: “Ngồi đi, đứng đó làm gì.”
“Ờ.”
Trong căn biệt thự nho nhỏ này chỉ có một chiếc sô pha đơn mà Khương Lệnh Từ đang ngồi, ngoài ra chỉ còn một cái ghế nhỏ do Bùi Ý Hào xách qua đây vì cậu ta không thích ngồi trên thảm.
Lê Đường ngồi xuống chiếc ghế đó, bỗng nhiên cô nhận ra rằng lúc này tự nhiên mình lại lùn hơn Khương Lệnh Từ một cái đầu.
Còn nữa! Đây là nhà cô mà, cô muốn ngồi thì ngồi mà thích đứng thì đứng, sao anh lại nói như thể mình là chủ nhà thế?
Thôi vậy.
Ngồi thì ngồi thôi, cô lười đứng dậy.
Thấp cũng được, khí chất không thấp là được. Lê Đường nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng nghi ngờ: “Ban nãy lúc đứng ngoài cửa anh bảo xin thu nhận, không phải anh tới đây làm giáo viên tiếng Trung gì đó à? Không có chỗ ở?”
Người đàn ông bỗng cong môi, giọng nói vui vẻ dễ nghe không đáp mà hỏi: “Em cũng biết nhanh thật đấy, quan tâm người chồng hợp đồng là anh đây đến vậy à?”
“Anh nổi tiếng thế mà, từ giáo viên tới sinh viên trong trường đều biết hết rồi. Đừng có lạc đề, xin hãy trả lời câu hỏi của em.” Lê Đường kiên quyết không để anh dắt mũi.
Khương Lệnh Từ bình tĩnh giải thích: “Chỗ mà trường sắp xếp cách âm rất tệ.”
“Tối qua cách vách tổ chức party, ừm…… cứ một lúc lại tới gõ cửa hỏi anh có muốn tham gia không. Phiền lắm.”
Dù Khương Lệnh Từ nói không rõ nhưng Lê Đường không ngốc đến mức không cho rằng đó chỉ là một party bình thường.
Lê Đường nhíu mày, cô biết Khương Lệnh Từ không nói dối. Nhưng mà……
“Anh có tiền như thế thì sao không tự thuê hoặc mua nhà đi.”
“Gần đây không có nhà trống nào phù hợp.” Khương Lệnh Từ lấy chứng cứ mình tìm nhà cho cô xem: “Chuyến trao đổi này nhà trường sắp xếp gấp gáp quá.”
Lê Đường khéo léo từ chối: “Nhà em chỉ có một giường một phòng ngủ thôi, không tiện.”
Khương Lệnh Từ lấy lùi làm tiến: “Anh có thể ngủ ở sô pha.”
Sô pha đơn là kiểu có thể gấp lại được, sau khi gấp lại thì giống như một chiếc giường đơn nhỏ.
Lê Đường nằm trên đó ngủ trưa thì còn được, nhưng…… anh cao gần 1 mét 9 thì chắc chắn không được.
Trước khi cô tìm được lý do từ chối thì anh đã quyết định: “Anh ngủ tạm ở sô pha vài ngày, trong thời gian đó lại tìm nhà tiếp. Nếu có thể tìm được thì anh sẽ lập tức dọn đi.”
Vừa mềm mỏng vừa cứng rắn, nhẹ nhàng nhưng không kém phần mạnh mẽ.
Lê Đường thực sự không cãi lại được.
Thấy cô vẫn đang rối rắm suy nghĩ, Khương Lệnh Từ hỏi: “Muộn như vậy mới dậy, vẫn chưa ăn sáng?”
Lê Đường ủ rũ: “Chưa……”
Không những chưa ăn sáng mà cô còn chưa rửa mặt cơ.
Từ từ đã, chưa rửa mặt?!
Nửa phút sau, Lê Đường đứng trước bồn rửa tay, gương mặt xinh đẹp càng ủ rũ hơn.
Thế mà cô lại mang cái bản mặt này đi nói chuyện với Khương Lệnh Từ lâu như vậy!!!
Đã là mỹ nữ thì lúc nào cũng đẹp, ngủ dậy cũng không thể xấu được. Chỉ là dạo này Lê Đường ngủ không ngon nên dưới mắt còn có cả quầng thâm rõ ràng, màu môi không đủ tươi tắn. Mái tóc đen dài xõa trên vai, cô mặc váy ngủ màu trắng dài tới mắt cá chân nhìn cực kỳ giống mỹ nhân ốm yếu…… ừm giống ma.
Lê Đường lấy nước lạnh vã lên mặt để bản thân tỉnh táo hơn.
Dòng nước lạnh lẽo chảy trên da, hai vai cô run khẽ.
Khương Lệnh Từ đứng trong phòng bếp mà từ lúc chuyển tới Lê Đường chưa hề sử dụng. Trong tủ lạnh chỉ có hai quả trứng tiệt trùng, một hộp bơ nhạt và một ít đồ thừa từ hôm cô và Bùi Ý Hào ăn sukiyaki ở nhà.
Anh nhìn chiếc tủ lạnh trống rỗng một lát rồi mới lấy hai quả trứng duy nhất ra.
Khi Lê Đường chỉnh đốn lại bản thân xong đi ra thì Khương Lệnh Từ cũng vừa chiên xong hai quả trứng ốp la lòng đào để lên bàn.
Thấy cô đi ra, người đàn ông gõ nhẹ lên bàn ăn nói: “Qua đây đi, ăn đơn giản chút.”
Đơn giản á? Thế này là xa xỉ lắm rồi.
Với người đã lâu chưa được ăn một bữa sáng nóng hổi tử tế như cô thì là vậy.
Lê Đường muốn chiếm hết hai quả trứng chiên lòng đào nhưng vì từ nhỏ đã được dạy phải biết chia sẻ…… cô ngẩng lên liếc trộm Khương Lệnh Từ, ánh mắt trông mong: “Anh ăn không?”
Ánh mắt thực sự rất rõ ràng.
Khương Lệnh Từ không trêu cô mà chỉ nói bốn chữ đơn giản: “Của em hết đấy.”
Lê Đường mặt mày hớn hở ngay, giây tiếp theo Khương Lệnh Từ nói tiếp: “Một lát nữa đi siêu thị mua đồ ăn.”
Hihi. Không hihi.
Lê Đường không hiểu tại sao lại phải đi siêu thị với Khương Lệnh Từ?
“Đây có phải việc mà một đôi sắp ly hôn nên làm không?”
Cô vô tình hỏi câu này.
Khương Lệnh Từ lại thản nhiên cầm mấy chai sữa vị dâu để vào xe đẩy rồi liếc cô: “Cặp đôi ly hôn thì không cần ăn cơm nữa à?”
Ánh mắt của anh không hung dữ mà thậm chí còn rất dịu dàng nhưng không hiểu sao Lê Đường cứ thấy sợ sợ, cô thành thật: “Phải ăn chứ.”
Khương Lệnh Từ: “Ừm.”
Lê Đường: Ừm? Là ý gì?
Khương Lệnh Từ: “Em muốn ăn cá quế chiên xù không? Anh đã từng học công thức của đầu bếp ở Ngư Sậu Phủ.”
Lần này Lê Đường trả lời rõ ràng mạch lạc, không hề do dự: “Ăn.”
Trước kia khi còn ở Lăng thành, cô thường xuyên đến Ngư Sậu Phủ ăn cá quế chiên xù.
Trời mới biết cô thèm đến mức nào!
“Được.”
Khương Lệnh Từ đi về phía khu hải sản: “Còn muốn ăn gì nữa không?”
Thế là nhiều lắm rồi.
Cô đã hoàn toàn thấu hiểu Bùi Ý Hào, đồ ăn nước ngoài quá dở luôn!
Lúc đầu Lê Đường còn hơi băn khoăn.
Đến khi Khương Lệnh Từ nói rằng tiền ăn bù vào tiền thuê nhà thì cô thấy hợp tình hợp lý ngay.
Đúng nhỉ.
Là cô cho anh vào ở mà, anh thể hiện tác dụng của mình là điều nên làm mà.
Lê Đường đi theo sau lưng Khương Lệnh Từ bắt đầu gọi món: “Em còn muốn ăn gà khoai môn, sườn kho tàu……”
Cô nói muốn ăn gì thì Khương Lệnh Từ sẽ lấy nguyên liệu làm món đó.
Chờ đến lúc Lê Đường dừng lại với vẻ mặt chưa đã thèm thì phát hiện trong xe đẩy đã chất đầy đồ. Thanh toán xong, cô chủ động muốn cầm đồ giúp anh.
Cô có thể nhấc chiếc túi đựng đồ quá khổ lên một cách dễ dàng nhưng Khương Lệnh Từ lại chẳng hề thoải mái khi có người xách đồ giúp mình, ngược lại ánh mắt anh hơi lạnh.
Anh nhớ dáng vẻ công chúa lúc ban đầu ngay cả một cái vali cũng không nhấc lên được của cô.
Ra nước ngoài một chuyến thôi mà việc nặng nhọc như vậy cô cũng tự làm được rồi.
Khương Lệnh Từ cầm lấy túi đồ trong tay cô, một tay anh cầm hai túi đi vào nhà trước.
Rồi nói một câu nhàn nhạt: “Không cần em giúp.”
“Được thôi…….”
Lê Đường thấy hơi lúng túng.
Hình như tự nhiên Khương Lệnh Từ không vui?
Vì anh cảm thấy cô chỉ cầm được một túi, vô dụng quá à?
Bây giờ đang là kỳ nghỉ mùa xuân nên Khương Lệnh Từ vẫn chưa chính thức nhậm chức, ở nhà suốt cả ngày chẳng đi đâu. Buổi trưa thời gian không dư dả, Lê Đường lại đang đói nên anh chỉ làm ba món đồ ăn một món canh đơn giản. Phần lớn đồ ăn mua ở siêu thị hôm nay đều chưa kịp làm.
Buổi chiều Khương Lệnh Từ rảnh rỗi ở trong bếp nướng bánh quy rồi tiện thể chuẩn bị nguyên liệu để nấu một bữa tối thịnh soạn. Vali của anh cứ tùy tiện để ở cửa vẫn chưa thu dọn.
Người đàn ông mặc quần Âu áo sơ mi, anh đeo chiếc tạp dề theo phong cách tranh sơn dầu của Monet mua ở siêu thị. Gương mặt anh tuấn thong dong, dù có đứng trong căn bếp chật chội thì cũng vô cùng thành thạo.
Hình như cũng không phải tức giận?
Lê Đường ăn mẻ bánh quy hình hoa anh đào đầu tiên, cô thầm nghĩ: Lòng dạ đàn ông như kim dưới đáy biển.
Khi Khương Lệnh Từ bê đĩa bánh quy hình con thỏ ra thì Lê Đường đã ăn uống no nê ngồi trên sô pha bắt đầu ngủ gật.
Khương Lệnh Từ đắp cho cô một chiếc chăn mỏng.
Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.
Lê Đường đang gật gà gật gù bừng tỉnh, hình như cô quên mất Bùi Ý Hào rồi!!!
Khương Lệnh Từ đã đi ra mở cửa.
“Chờ……”
Chưa kịp nói xong.
Cửa mở ra.
Bùi Ý Hào thấy cửa hé ra thì nói luôn: “Sao nhà cậu lại có mùi bánh quy nướng thế?”
Khương Lệnh Từ mở hẳn cửa ra trả lời: “Vì nướng bánh quy, muốn ăn chút không?”
Cuối cùng Bùi Ý Hào cũng thấy có gì đó sai sai. Cô bạn thanh mai nhà cậu ta có cao thế này đâu, giọng nói cũng không……
Ngay sau đó, cậu ta và người đàn ông dịu dàng như ngọc đứng bên trong nhìn thẳng vào mắt nhau: “???”
Bùi Ý Hào hơi mù mặt nên chưa nhận ra Khương Lệnh Từ ngay.
Lý do chính là vì lúc này Khương Lệnh Từ đang đeo tạp dề, khí chất tao nhã khi ở nhà này khác hẳn với người đàn ông lạnh lùng cao ngạo tối qua.
Bùi Ý Hào im lặng giây lát, mùi bánh quy thơm ngào ngạt xông thẳng vào mũi khiến cậu ta không chịu nổi.
Cậu ta thốt lên: “Muốn.”
Sợ Khương Lệnh Từ không hiểu nên còn bổ sung thêm: “Muốn ăn bánh quy.”
Có người tranh cướp thì mới là báu vật.
Lê Đường thấy có người muốn cướp bánh quy thỏ con mới ra lò của mình, vội vàng chạy tới trước mặt Bùi Ý Hào lớn tiếng tuyên bố: “Đây là của tôi!”
Cô vẫn chưa ăn bánh quy thỏ con đâu.
Còn là màu hồng vị nam việt quất nữa chứ!
Chua chua ngọt ngọt, vị cô thích nhất.
Bùi Ý Hào nhét mấy miếng vào miệng rồi nhồm nhoàm: “Được được, của cậu của cậu hết.”
“Tôi ăn của cậu.”
Lê Đường: “……”
Nhìn dáng vẻ tức tối của cô, Khương Lệnh Từ bình tĩnh mang ra một đĩa nữa: “Anh nướng ba mẻ vị nam việt quất.”
Lê Đường lựa chọn tha thứ.
Bùi Ý Hào vừa ăn vừa bắt đầu suy nghĩ, bỗng nhiên nhớ ra gương mặt vô cùng quen thuộc này.
Đây chẳng phải là “tên đáng thương” tối qua à?
Từ từ đã?
Lúc đấy “tên đáng thương” trông thế nào ấy nhỉ?
Thanh mai bé nhỏ trông như thế nào nữa nhỉ?
Bùi Ý Hào như được ban cho trí tuệ.
Đây chính là người đàn ông đẹp trai hơn cậu ta, có cơ bụng tám múi bị Lê Đường hôn chơi đêm qua.
Hàng cực phẩm.
Bùi Ý Hào quan sát cẩn thận một phen. Tỉ lệ cơ thể quá hoàn hảo, có thể thấy được cơ bắp rõ nét bên dưới lớp áo sơ mi mỏng manh.
Bóng lưng càng không thể bắt bẻ được gì, tạp dề tôn lên vòng eo người đàn ông.
Hoàn hảo, quá hoàn hảo luôn.
Thế là Bùi Ý Hào lau ngón tay rồi đi thẳng vào bếp, anh ta tựa lên cửa thưởng thức giây lát rồi khẽ hắng giọng: “Xin chào.”
Tự nhiên khách sáo như vậy chắc chắn là một mánh khóe.
Chuông cảnh báo trong đầu Lê Đường vang lên.
Ngay sau đó cô nghe thấy cậu bạn từ thuở ấu thơ của mình khen ngợi, dò hỏi: “Dáng người anh đẹp lắm, tôi có thể có được vinh dự mời anh làm người mẫu của mình không?”
Lê Đường: “!!!”
Cô phải bảo vệ đồ ăn của mình! Cô không muốn chia sẻ người mẫu từng là của mình, kể cả bạn tốt nhất cũng không được.
Nhưng……
Hình như bây giờ cô không có tư cách từ chối giúp anh.
Lê Đường tức đến mức đau cả tim.
Cô độc chiếm chiếc sô pha duy nhất nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt không thấy tâm không phiền, không muốn nghe họ nói chuyện
Khương Lệnh Từ vẫn bình tĩnh, lạnh nhạt tao nhã như thường ngày: “Cảm ơn vì đã yêu thích nhưng tôi chỉ làm người mẫu cho vợ của mình thôi.”
Lê Đường len lén cong môi rồi lại nhanh chóng mím chặt.
Hiếm khi gặp được người mẫu hợp ý như vậy, phản ứng đầu tiên của Bùi Ý Hào là: “Vợ anh là ai, tôi nói chuyện với cô ấy.”
Vừa nói xong thì Bùi Ý Hào lại thấy có gì đó không đúng—— Từ từ đã, cô bạn của cậu ta chơi đùa đàn ông đã có vợ, hoang dã vậy luôn?
Cũng không đúng……
Cậu ta vẫn tin tưởng nhân phẩm của bạn mình.
Thường ngày Bùi Ý Hào cực kỳ lười, hiếm khi chịu dùng não vào những chuyện ngoài điêu khắc. Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ta không có não để xài……
Cậu ta nhìn Lê Đường rồi lại nhìn Khương Lệnh Từ, bừng tỉnh: “Anh chính là……”
Khương Lệnh Từ thuận theo đó mà giới thiệu bản thân: “Tôi là chồng của cô ấy. Thực sự rất cảm ơn cậu đã chăm sóc cô ấy trong khoảng thời gian này.”
Bùi Ý Hào buột miệng: “Để đền đáp tôi, anh có thể làm người mẫu của tôi một ngày đi, nửa ngày cũng được, một tiếng……”
“Ăn no rồi thì mau về đi.” Lê Đường không nhịn nổi nữa nên nhét đĩa bánh quy thỏ con vào tay bạn mình rồi đẩy ra cửa.
Bùi Ý Hào: “Tối nay tôi qua ăn tối.”
“Tôi vừa thấy trong bếp có nhiều nguyên liệu lắm. Có tôm có cá có cả thịt bò.”
Cánh cửa đóng sầm lại.
Nghĩ tới những lời Khương Lệnh Từ tự giới thiệu với Bùi Ý Hào, Lê Đường thấy hơi hoảng.
Cô chạy bình bịch về phòng ngủ lấy bản hợp đồng đã ký trước lúc rời đi nhấn mạnh với Khương Lệnh Từ: “Trong hợp đồng có viết rõ ràng, đợi đến lúc em học xong về nước thì sẽ chính thức làm thủ tục ly hôn.”
Không biết cô đang nhấn mạnh với Khương Lệnh Từ hay là tự nhấn mạnh với chính mình nữa.
Khương Lệnh Từ liếc nhìn bản hợp đồng.
Một bản chính hai bản sao.
Nhưng bản của Khương Lệnh Từ đã bị anh cho vào máy cắt giấy ngay đêm ký nó rồi.
Trong không khí vẫn ngập tràn mùi bánh quy ngọt ngào, mùi hương ấy như ngừng lại trong nháy mắt.
Nhìn cô lo lắng như vậy, Khương Lệnh Từ dịu dàng: “Giấy trắng mực đen rõ ràng, sợ anh hối hận đổi ý à?”
Không hề sắc bén mà như một khối ngọc ấm áp.
Lê Đường: Đúng là hơi sợ.
Nhưng hình như ý anh là sẽ không đổi ý đúng không?
Lê Đường mím môi: “Anh sẽ chuyển đi nhanh thôi đúng không?”
Khương Lệnh Từ: “Đương nhiên.”
Lê Đường: “Cuối năm anh sẽ về nước?”
Khương Lệnh Từ tựa như than khẽ: “Cô Lê này, công việc của anh bận lắm.”
Ý trên mặt chữ, sẽ không ở đây lâu.
Lê Đường yên tâm hơn đôi chút.
Vốn dĩ cô nghĩ rằng đêm nay mình vẫn sẽ khó vào giấc như trước.
Nào ngờ……
Vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì cô đã ngủ thiếp đi mà chưa kịp nghĩ ngợi linh tinh gì.
Buổi tối Lê Đường ăn nhiều quá, nửa đêm khát nước mơ màng tỉnh dậy đi xuống tủ lạnh như hồn ma vất vưởng mà không hề để ý tới người đàn ông đang nằm trên sô pha đơn.
Hoàn toàn quên rằng hôm nay phòng khách đã có một “vị khách” ở lại.
Khương Lệnh Từ mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa, vẫn chưa ngủ. Anh nhàn nhã dựa vào sô pha có hơi chật hẹp xem tài liệu mà trước đó Dung Hoài Yến gửi cho mình.
Trên đó giải thích rõ ràng cách theo đuổi vợ, dỗ vợ…… Kế hoạch cực kỳ chi tiết, đáng tin hơn nhiều so với mấy quyển sách mà anh đánh giá kém trước đó.
Anh đang đọc đến đoạn: “Khi vợ cảnh giác với bạn thì trước tiên bạn cần phải khiến cô ấy thả lỏng, để cô ấy biết bạn vô hại. Lúc này nếu vợ bạn lao vào vòng tay bạn thì rất có thể là cô ấy đang thử bạn……” Đương nhiên cũng có khả năng là không cẩn thận mà thôi.
Ví dụ như bây giờ……
Lê Đường nhẹ nhàng bước ra, ầm……
Đụng vào sô pha.
Cơ thể mảnh mai của cô loạng choạng ngã vào lòng người đàn ông.
“Á!!!”
“Cô Lê này, người nên kêu là anh.” Giọng nói hơi khàn của anh vang lên chậm rãi.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, trái tim đang đập thình thịch vì tưởng thấy ma lúc nửa đêm của cô từ từ bình tĩnh lại.
Suýt thì quên mất.
Khương Lệnh Từ ngủ ở phòng khách.
Một người ngồi trên sô pha đơn đã đủ chật chội rồi mà lúc này còn thêm cả Lê Đường.
Cô khẽ thở ra, dọa cô sợ phát khiếp: “Em ngủ mơ.”
Vừa nói cô vừa định đứng lên, vì quá tối nên không biết lòng bàn tay đang ấn lên chỗ nào. Chỉ thấy cảm giác nơi ấy—— mềm mại phình phình.
Nhưng hình như xúc cảm khá tốt.
Chỗ nào nhỉ?
“Cô Lê, có thể buông tay chưa?”
“Đây là……”
Có hơi xa lạ.
Trên người Khương Lệnh Từ còn chỗ nào mà cô chưa chạm vào à?
Lê Đường kìm nén bản năng muốn sờ thử.
Khương Lệnh Từ vẫn từ tốn nói: “Tay em đè lên……”
“Cái gì?”
Đợi đã……
Sao tự nhiên lại phình lên thế?
Nó như muốn bật ra khỏi kẽ hở bàn tay cô.
Ngay giây cuối Lê Đường nhận ra đó là gì thì người đàn ông nói một từ đơn giản bằng chất giọng ưu nhã chậm rãi: “реnіs.”
Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ dịch, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.