HOANG ĐƯỜNG
CHƯƠNG 59: “Hôm nay có thể thưởng thêm cho em.”
Dịch: Cửu
–
Rõ ràng chẳng nghe thấy âm thanh gì, nhưng Khương Lệnh Từ giống như cảm nhận được gì đó, anh đi vào phòng ngủ rồi nhìn thấy——
Hàng mi của Lê Đường run rẩy như đang bị ác mộng vây giữ, cánh môi khép mở thì thầm trong thinh lặng.
Như đang gọi tên anh.
Khương Lệnh Từ nắm lấy tay Lê Đường rồi nói với người ở đầu dây bên kia: “Lê Đường mơ thấy ác mộng, tôi cúp máy trước.”
Sau đấy anh cũng không để ý xem anh vợ mình có phản ứng gì mà quăng điện thoại sang một bên.
Anh ôm chặt lấy cơ thể mảnh mai vào lòng, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cô.
Giọng nói trong trẻo mát lạnh: “Anh ở đây.”
Sương mù ngày càng dày đặc, giọng nói của Khương Lệnh Từ như một tia sáng dẫn lối phá tan làn sương, khiến cô gái đang lạc đường cuối cùng cũng tìm được phương hướng.
Những lời muốn nói bị kẹt trong cổ họng cuối cùng cũng được giải thoát—— Khương Lệnh Từ.
Cô vẫn luôn gọi cái tên Khương Lệnh Từ.
Hàng mi Lê Đường lại run rẩy chốc lát rồi từ từ mở mắt ra.
Dưới ánh đèn, làn da Khương Lệnh Từ trông có vẻ nhợt nhạt, mái tóc đen ngắn hơi rối. Anh không đeo kính nên nốt ruồi son ở đuôi mắt cực kỳ nổi bật, hiếm khi thêm vài phần khí chất thiếu niên, rất giống phong cách nhân vật trong tranh.
Cô ngây ngẩn nhìn anh hồi lâu.
“Không nhận ra à?”
Khương Lệnh Từ đùa nghịch những ngón tay mềm mại như không xương của cô, anh chậm rãi hướng lên trên, vuốt ve những vết cắn chưa lành.
Hình như Lê Đường hơi mệt, nhưng cũng giống như chưa tỉnh hẳn. Cô tự nhiên ngồi vào trong lòng Khương Lệnh Từ, cánh tay ôm lấy cổ anh rồi gọi tên: “Đương nhiên là nhận ra, anh là Khương Lệnh Từ.”
Rồi lại gọi tên anh: “Khương Lệnh Từ.”
“Anh ở đây.”
Khương Lệnh Từ đáp lời, cô sẽ rất vui.
Nếu Khương Lệnh Từ không hợp tác thì cô sẽ lấy trán mình cụng vào trán anh: “Trả lời đi.”
Như một đứa trẻ đang đùa nghịch với người lớn.
Khương Lệnh Từ cũng đâu phải thánh nhân, chỉ cần hơi cúi xuống là có thể nhìn thấy dáng người yểu điệu thành thục. Mỗi lần cô cử động thì sẽ chạm tới ngực anh.
Một lần rồi hai lần.
Lê Đường hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi trên mặt Khương Lệnh Từ, cô tự chơi rất vui vẻ.
Khương Lệnh Từ xoa lông mày.
Nửa đêm rồi còn chơi trò này, thực sự rất thử thách khả năng kiềm chế của người ta.
Nhất là khi anh đã kiêng khem hơn nửa năm nay rồi, mới chỉ được nếm lại một đêm thôi.
Thấy anh không trả lời mình, Lê Đường tức giận hừ một tiếng: “Trả lời mau.”
“Anh đây……”
Đôi mắt Lê Đường thoáng qua một tia thỏa mãn, thế nhưng chẳng mấy chốc cô lại thấy có gì đó sai sai.
Từ từ đã, sao Khương Lệnh Từ không mở miệng?
Ai đang hét đấy?
Cô cuộn tròn trong lòng người đàn ông rồi chạm vào bụng anh: “Anh biết nói tiếng bụng à? Hơi giống tiếng của Đại Lê á.”
Khương Lệnh Từ nhìn về phía chiếc điện thoại bị mình tiện tay ném ở đầu giường.
Anh cứ tưởng Lê Uyên sẽ cúp máy.
Vậy nên……
Khương Lệnh Từ một tay ôm Lê Đường, tay khác cầm điện thoại lên rồi nói: “Là Lê Uyên.”
Lê Uyên cuối cùng cũng không nhịn được nữa: “Hai người đang có việc à…… Tối đến rồi còn gọi tới gọi lui, muốn gọi hồn chắc?”
Lê Đường tỉnh táo lại đôi phần, cô lắp bắp: “Đại…… Đại Lê?”
“Là Đại Lê thật à?”
“Anh ở đây.” Đại Lê mỉa mai.
Lê Đường nắm lấy cổ tay Khương Lệnh Từ rồi nói với anh mình: “Đại Lê, thế mà anh lại nghe trộm bọn em nói chuyện! Anh…… không đứng đắn!”
Cô bé thất học với vốn từ vựng nghèo nàn, nửa ngày mới bật ra được vài chữ.
Lê Uyên: “Em ngay thẳng, thế em nói cho anh nghe nửa đêm không đi ngủ mà làm gì đó?”
“Khó lắm mới trị được cái tật xấu cắn tay của em, em mà còn dám cắn thì anh sẽ trói em lại đấy.”
Lê Đường lại nhìn Khương Lệnh Từ bằng vẻ mặt đáng thương: “Anh ấy muốn trói em.”
Khương Lệnh Từ: “Đừng dọa cô ấy. Cô ấy sợ.”
Lê Uyên: “???”
Nó biết sợ?
Lúc trước vì muốn trị cái tật xấu này của em gái mà Lê Uyên đã phải đấu trí đấu dũng với nó suốt mấy tháng trời.
Nửa đêm bôi nước mướp đắng, sáng sớm hôm sau lại rửa sạch trước khi em gái thức giấc.
Đặt núm cao su vào miệng.
Đeo găng tay vân vân…..!
Thử vô vàn cách, không thể đếm nổi.
Và rồi nửa đêm Lê Đường lại nhét ngón tay dính đầy nước mướp đắng vào miệng anh ấy……
Đổ đầy nước vào găng tay y tế, buộc chặt lại rồi nhét vào chăn của Lê Uyên, có trời mới biết được cái cảm giác sởn gai ốc khi sáng sớm thức dậy thấy chân mình bị một bàn tay lành lạnh chạm vào.
Lê Uyên thương em gái nhưng cái con nhóc thối đó chắc chắn sẽ không sợ anh ấy.
Đây là hai chuyện khác nhau.
Lê Đường không dám cúp máy của Lê Uyên nên che tai Khương Lệnh Từ lại: “Toàn lời ác ý của anti-fan thôi, không nghe được đâu!”
Khương Lệnh Từ nắm lấy cổ tay cô rồi dịu dàng nói: “Anh chỉ nghe thôi, không tin anh ấy.”
Lê Đường lại đi đụng chạm Khương Lệnh Từ.
Bỗng nhiên anh giơ tay giữ chặt vòng eo cô, không cho cô tiếp tục tác oai tác quái nữa, sau đó——
Anh hỏi với giọng không rõ ràng: “Không đau à?”
Đêm tối chôn vùi lí trí, Lê Đường vô thức nói: “Hơi đau, anh xoa đi…..”
Vừa nói xong, Lê Đường lại xịt keo liếc nhìn màn hình điện thoại.
Lại quên Đại Lê mất rồi!
Nhưng lần này, Khương Lệnh Từ đã cúp máy trước, không để Lê Uyên nghe thấy tiếng của Lê Đường.
Kể cả có là anh ruột thì cũng không được nghe.
Giọng Khương Lệnh Từ hơi khàn: “Để anh xem xem có bị đỏ lên không.”
Một phút sau.
Chiếc váy hai dây màu hồng nhạt của Lê Đường bị cô đá ra khỏi chăn màu ngọc trai.
Lê Đường ngồi dậy, quấn chăn quanh người rồi nghe lời cho Khương Lệnh Từ xem.
“Đỏ mất rồi.”
Khương Lệnh Từ kiểm tra cẩn thận một lượt rồi ngay sau đó, giọng nói mát lạnh quyến rũ của người đàn ông vang lên bên tai Lê Đường.
“Chỗ này đỏ…… cũng bình thường thôi, nơi khác thì sao?” Cùng lúc đó, Lê Đường co rúm lại vì lạnh, cô bổ sung thêm một câu: “Tay anh lạnh quá.”
“Tay lạnh à? Đổi chỗ khác kiểm tra cho em nhé?”
Nhìn Khương Lệnh Từ rất dễ nói chuyện.
“Dạ……”
Lê Đường hơi thẳng người lên, chiếc chăn mỏng ban đầu khoác trên vai cô lúc này lắc lư tuột xuống rồi chất thành đống ở eo cô như những đám mây trắng bồng bềnh. Giữa không gian mơ hồ thoang thoảng hương thơm ngọt ngào pha chút hương thơm trên người cô…….
…… Khương Lệnh Từ nói kiểm tra là thực sự muốn kiểm tra chứ không có ý nào khác với cô.
Lê Đường biết anh sẽ không bao giờ qua loa với mình.
Không rõ đã bao lâu trôi qua, đôi môi mỏng nhạt màu của người đàn ông đã ửng đỏ mê ly, nốt ruồi son nơi đuôi mắt và sắc môi tựa nước anh đào ấy khó phân biệt được thứ nào quyến rũ mê hồn hơn.
Sau khi thay xong, Lê Đường không thấy lạnh nữa.
Khương Lệnh Từ hôn rất giỏi, đầu lưỡi anh cực kỳ linh hoạt.
Cổ thiên nga của Lê Đường vô thức thẳng lên, cô nhìn hoa văn phục cổ trên trần nhà rồi nghĩ: Lúc này nếu trong miệng anh có một cái cuống anh đào thì có lẽ anh có thể thắt nó thành hình nơ mất.
Anh bỗng cười khẽ hỏi cô: “Em thích thế à?”
“Thích.” Lúc này Lê Đường vô cùng thẳng thắn.
Cô thích được anh hôn, thích lắm lắm luôn.
Thậm chí cô còn ước một điều bên tai anh: “Sau này khi em mơ thấy ác mộng, anh hôn em tỉnh được không?”
Một tay Khương Lệnh Từ cầm lấy một gói mỏng mà Lê Đường đã quen thuộc từ lâu rồi đưa đến bên môi.
Ánh mắt Lê Đường nhìn thẳng vào đôi môi ướt át của anh.
Người đàn ông phủ lên môi mình một lớp giấy gói màu xanh nhạt, tiếp theo đó hàm răng khép lại xé rách giấy gói, hình ảnh ấy toát lên vẻ tùy ý khó nói thành lời.
Khương Lệnh Từ không hề thấy xa lạ.
“Cắn ở đâu?”
Anh cứ hỏi như vậy rồi dừng lại ở mọi nơi trên cơ thể Lê Đường: “Cắn ở đây?”
“Hay ở đây?”
“Hoặc là ở đây?”
Khương Lệnh Từ cắn đầu ngón tay cô, anh không cắn mạnh mà giống như đang ma sát, dịu dàng săn sóc: “Như vậy được không?”
“Mạnh hơn một chút đi.”
Đầu ngón tay Lê Đường hơi đau nhưng cũng không đau lắm, mà ngược lại……
Khương Lệnh Từ tiếp tục hỏi: “Đau không?”
“Không đau, khó chịu. Khương Lệnh Từ…….” Lê Đường cuộn mình trong chăn, trái tim như lơ lửng giữa không trung, lúc lên lúc xuống, không tìm thấy được trọng tâm.
Có cứ lơ lửng lắc lư ở đó.
Đôi môi Khương Lệnh Từ vẫn dính sát vào ngón tay Lê Đường, anh từ từ hỏi: “Không phải em thích cắn tay à, anh cắn thay em mà em lại không thích nữa?”
“Đừng cắn nữa.” Mí mắt Lê Đường đỏ lên.
Đừng cắn nữa.
Cô biết rồi mà.
Biết rằng đó không phải ác mộng.
Hot đã thực sự ra đi giống như ba mẹ cô vậy, vĩnh viễn rời xa cô.
Cuối cùng Lê Đường cũng chấp nhận sự thật này.
Sau khi kết thúc.
Khương Lệnh Từ tiện tay buộc lại rồi ném vào thùng rác.
Cô gái đang nằm im trên giường bỗng nhiên ngồi dậy rồi ôm chặt eo anh từ phía sau, từng giọt nước mắt to tròn lăn xuống.
Lê Đường khóc không thành tiếng.
Ngay cả nghẹn ngào cũng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, gương mặt xinh đẹp nghẹn đỏ hết cả lên.
Khương Lệnh Từ hơi nghiêng người giữ cằm cô: “Hít thở…..”
“Em không biết khóc nữa à? Khóc thành tiếng đi.”
Lê Đường nghẹn ngào: “Không, không được.”
“Không được khóc thành tiếng, sẽ làm ồn người khác.”
Nước mắt cô tràn qua khe ngón tay anh, Khương Lệnh Từ lại làm như không phát hiện ra: “Trong nhà chỉ có hai chúng ta thôi, anh không sợ ồn.”
Lê Đường cảm thấy giống như quay trở lại khi anh trai mới đón cô về từ nhà họ hàng, đột nhiên không biết nói chuyện.
Mà ngay lúc này cô phát hiện, mình không biết khóc ra thành tiếng nữa.
Trong đôi mắt cô hiện lên vẻ sợ hãi: “Em không biết.”
“Không biết thì thôi.”
Giọng nói của Khương Lệnh Từ rất bình tĩnh, rất nhanh anh đã vỗ về được sự sợ hãi bốc chốc kéo đến của Lê Đường: “Anh cũng không biết khóc, không ảnh hưởng gì cả.”
“Thật không?”
Lê Đường lẩm bẩm một mình, ngón tay trắng trẻo chạm lên đuôi mắt anh rồi sờ lên nốt ruồi son nho nhỏ ấy.
Anh còn đáng thương hơn cô.
Ngay cả khóc cũng không biết.
Khương Lệnh Từ thấy cảm xúc của cô cuối cùng cũng bình tĩnh lại thì bế ngang cô lên rồi đi vào phòng tắm.
“Chúng ta đi đâu?”
“Đi tắm.”
“Thế anh phải đi cùng em.”
“Bồn tắm của em nhỏ quá.”
“Đổi cái khác to hơn.”
“Cũng được.”
Khương Lệnh Từ cứ thế đồng ý rồi ngay ngày hôm sau đã đổi sang loại bồn tắm dành cho hai người, chiếm gần hết căn phòng tắm vốn dĩ đã chẳng rộng rãi gì cho cam của Lê Đường.
Sau khi Lê Đường nhìn thấy thì cau mày: “Xấu quá.”
Lê Đường đặt một bó hoa hồng xanh mà Lê Đường thích lên thành bồn tắm: “Đẹp chưa?”
Lê Đường: Thôi được.
Càng không hợp hơn.
Nhưng khi cùng nhau tắm.
Sương nóng bốc lên, đôi môi người con gái ướt át quyến rũ, cô ngoan ngoãn để mặc Khương Lệnh Từ thoải mái tiến vào nói: “Đẹp rồi.”
Dùng cũng tốt nữa.
Cô thích tắm nhưng cũng không muốn ở một mình trong phòng tắm suốt cả tiếng đồng hồ.
Có cái bồn tắm này rồi thì dù là lúc nào thì Khương Lệnh Từ cũng có thể ở bên cô.
Cũng từ ngày hôm đó, Khương Lệnh Từ và anh rể Lê Uyên cũng thường xuyên liên lạc với nhau hơn.
Phần lớn cuộc trò chuyện đều là chuyện của Lê Đường khi còn nhỏ.
Khi Lê Đường chưa được bốn tuổi thì cô là công chúa được tất cả mọi người yêu thích chiều chuộng, có được hết thảy sự quan tâm và yêu thương, ai nấy đều nhường cô. Mọi thứ thay đổi vào năm cô bốn tuổi, Lê Đường trở thành đồ ăn bám, khắc tinh trong miệng họ hàng. Bọn trẻ nhà họ hàng rất giỏi nhìn người lớn cư xử rồi học theo, tụi nó cướp đồ của Lê Đường, thích bắt nạt cô, nhìn cô bé xinh đẹp khóc lóc.
Sao Lê Uyên có thể biết được——
Năm đầu tiên, Lê Uyên từng lén lút về thăm Lê Đường, cô bé lúc đó nhìn có vẻ được chăm sóc sạch sẽ, trên người không có vết thương và cũng không bị bắt nạt. Khi rời đi, cô bé nước mắt lưng tròng túm lấy góc áo anh ấy, không muốn anh trai lại đi nữa. Thế là Lê Uyên tặng cho em gái một quyển tranh thiếu nhi, nói với cô bé rằng nếu như nhớ ba mẹ và anh trai thì có thể vẽ lên đó.
Năm thứ hai, Lê Uyên hỏi cô bé Lê Đường đã vẽ tranh chưa, Lê Đường kiêu ngạo nói rằng không vẽ vì cô bé đã không còn nhớ ba mẹ và anh trai nữa. Lúc đầu Lê Uyên còn tưởng trẻ con hay quên, hai năm đó có lẽ cô bé ở nhà họ hàng cũng không tệ lắm.
Phải đến năm thứ ba thì anh ấy mới biết được rằng em gái mình bị bạo lực lạnh, con bé thường xuyên bị những đứa trẻ khác cướp đồ. Anh ấy thấy được tập tranh kia ở trong phòng đứa trẻ nhà họ hàng, trên đó bị vẽ lung tung bằng màu sáp, thế nhưng anh ấy vẫn có thể nhìn thấy được phía dưới là hình ảnh mà em gái anh ấy vẽ một nhà bốn người bằng cọ màu.
Mỗi một trang đều như vậy.
Tất cả đều bị đứa trẻ nhà họ hàng đó phá hoại một cách ác ý, rõ ràng trong ngăn kéo của nó có nhiều tập tranh mới như vậy nhưng lại cứ phải vẽ lên tập tranh mà Lê Đường đã vẽ.
Vốn dĩ Lê Uyên không có ai để nói những chuyện này, vừa hay giờ tóm được Khương Lệnh Từ, mà anh cũng nguyện ý nghe nên hai người khớp nhịp với nhau.
Không gửi tin nhắn WeChat thì cũng là gọi điện.
Khoảng thời gian này Lê Đường rất ỷ lại vào Khương Lệnh Từ. Mỗi ngày tan học về nhà nếu không nhìn thấy anh đâu thì cô sẽ rất căng thẳng và nóng vội, muốn cắn tay nhưng lúc đó vẫn là ban ngày, bộ não cô tỉnh táo nhắc nhở rằng, không được cắn.
Đầu ngón tay cong lại.
Rồi lại vô thức cắn môi.
Chỗ này cũng không được cắn.
Cắn mạnh quá thì Khương Lệnh Từ sẽ giận.
Lê Đường hít thở sâu ôm gối ôm ngồi trên sô pha nhìn ra ngoài cửa sổ, từ đây có thể nhìn thấy ngay được xe của anh.
Hiện giờ cô chỉ có một ý nghĩ đó chính là không được để Khương Lệnh Từ giống như Hot, bỗng nhiên xuất hiện trong cuộc sống của cô rồi lại đột ngột biến mất, sau này chẳng thể nhìn thấy được nữa.
Khương Lệnh Từ càng bao dung chiều chuộng cô thì Lê Đường lại càng thấy không có cảm giác an toàn.
Đặc biệt là hôm nay, anh đột nhiên về muộn.
Khi Khương Lệnh Từ đẩy cửa bước vào.
“Hôm nay anh về muộn ba phút hai mươi giây!” Lê Đường ngồi xổm ở cửa, giọng nói như trời sắp sửa sập xuống.
Ba phút hai mươi giây.
Chứ không phải ba tháng hai mươi ngày.
Khương Lệnh Từ quen thuộc ôm cô ngồi lên sô pha: “Hôm nay có thể đi ngủ muộn ba phút hai mươi giây.”
“Tha lỗi cho anh nhé, có được không?”
“Thôi được.”
“Em còn có một yêu cầu.” Lê Đường được voi đòi tiên, đôi mắt đen trắng rõ ràng chuyển động, giọng nói dài ra: “Bây giờ nếu anh đồng ý thì em sẽ tha thứ cho anh.”
Vừa nhìn thấy biểu cảm đó của cô thì Khương Lệnh Từ đã biết đó chắc chắn là một yêu cầu mà anh sẽ không đồng ý.
Nghĩ đến việc ngày nào Lê Đường cũng phải theo chân mình, hình như chỉ có kề cạnh như vậy thì cô mới cảm nhận được độ ấm quen thuộc của đối phương, từ đó xác định Khương Lệnh Từ thật sự vẫn tồn tại, không hề biến mất.
Vậy nên Khương Lệnh Từ chống tay lên tay vịn sô pha rồi hơi nghiêng người về phía trước, giọng điệu không cho phép: “Trừ……”
Dạo này Lê Đường cứ đòi không dùng biện pháp phòng tránh.
Tối nào cũng phải quậy một lúc.
Nghe thấy lời nói thản nhiên của người đàn ông, Lê Đường không hài lòng ôm lấy cổ anh, chủ động hôn anh rồi nói nũng nịu: “Cho em đi mà.”
“Em muốn biết cảm giác đó thế nào.”
“Cùng lắm thì uống thuốc là được.”
“Không được nữa thì em đi tiêm thuốc tránh thai. Ở đây phổ biến lắm.”
Khương Lệnh Từ làm việc vô cùng cẩn thận, trong cuộc sống hằng ngày cũng vậy. Tuy rằng thỉnh thoảng Lê Đường tùy hứng nhưng anh sẽ không như vậy, càng không làm tổn thương cơ thể cô.
Lần nào cũng vậy, tuyệt đối không để cô thành công.
Chứ đừng nói là đồng ý những yêu cầu ngày càng kỳ quặc của cô.
Anh nắm lấy cổ tay cô rồi đè cô lên chiếc sô pha đơn.
So với nụ hôn trẻ con của Lê Đường thì nụ hôn của người đàn ông nồng cháy hơn, đong đầy dục vọng hơn. Anh quỳ một gối giữa hai chân cô, giữ chặt rồi nâng cằm cô lên, như vậy thì nụ hôn càng sâu thêm, gần như muốn chạm tới cổ họng Lê Đường.
Lê Đường bị hôn tới mức không thốt lên được lời nào. Môi lưỡi đan xen, cô không ngăn được sợi chỉ bạc ấy mà để nó cứ thể chảy theo môi xuống cổ.
Ngực Lê Đường phập phồng lên xuống, cô thở hổn hển.
Khoảnh khắc vừa rồi cô còn tưởng mình sắp chết ngạt rồi.
Đôi môi mỏng của anh hôn lên vệt nước uốn lượn trên cổ Lê Đường: “Ngay cả cái này cũng không chịu được mà còn muốn chịu cái khác.”
Toàn thân Lê Đường nóng như đang bị sốt.
Trên làn da trắng nõn là những mảng lớn màu đỏ thẫm.
Đôi mắt sáng ngời của cô lấp la lấp lánh vẫn bướng bỉnh như cũ: “Anh không thử thì làm sao mà biết em không chịu được.”
Ánh mắt anh hơi trầm xuống: “Cuối tuần sau.”
Từ từ đã.
Làm tình thôi mà, sao còn phải chọn ngày thế, chọn ngày dự sinh cho con à?
Lê Đường cạn lời.
Quan trọng là—— hôm nay mới là thứ hai! Cuối tuần sau là còn phải đợi hai tuần nữa. Khương Lệnh Từ không dùng cách kéo dài thời gian gì đó đâu đúng không.
Khương Lệnh Từ đứng dậy đi nấu cơm, trước đó anh còn cảnh cáo Lê Đường: “Không được uống thuốc, càng không được tiêm thuốc lung tung.”
“Biết rồi……”
Lê Đường dài giọng.
Cô cũng hiểu tính Khương Lệnh Từ mà, nếu cô dám làm trước báo sau uống thuốc đi tiêm thì không những không cho cô mà có lẽ anh còn “bỏ đói” để trừng phạt cô hoặc dùng cách gì đó dạy dỗ cô nhớ đời.
Nói thực thì phương pháp của anh trước đó có tác dụng.
Ít nhất thì bây giờ trước khi Lê Đường làm gì đó thì đã bắt đầu suy xét hậu quả.
Trong lúc Lê Đường đang đếm thời gian thì phát hiện dạo này Khương Lệnh Từ có gì đó không đúng lắm.
Lần trước anh về muộn không phải là một lần duy nhất mà anh lại về muộn hai ba lần nữa!
Rõ ràng một tuần anh chỉ có một tiết, tại sao có đôi lúc còn về muộn hơn cả người đi học như cô đây vậy.
Sau vài ngày quan sát, Lê Đường thấy anh về nhà theo đúng lịch học của cô.
–
“Anh ấy còn thường xuyên cầm điện thoại gọi điện nói chuyện với ai đó nữa! Có lúc nửa đêm rồi mà tôi còn nghe thấy tiếng chuông điện thoại.”
“Còn nữa!”
“Anh ấy không cho tôi xem điện thoại của mình nữa!”
“Mật khẩu cũng đổi luôn.”
“Quá kì lạ luôn!”
Trước đây cô có thể thoải mái xem điện thoại cá nhân của Khương Lệnh Từ.
Tại nhà Bùi Ý Hào.
Lê Đường nói xong câu đó thì đập bàn một phát.
Bùi Ý Hào đau đớn nhìn chiếc bàn gỗ hồ đào mới nhất của mình, hoa văn trên bàn đều được lựa chọn đặc biệt.
Thế là anh ta nhấc cổ tay Lê Đường lên: “Đừng có đập nữa.”
“Đường chỉ tay trong lòng bàn tay cậu đừng có làm xước bàn của tôi!”
Không quan tâm tay Lê Đường có đau không.
Anh ta chỉ quan tâm bạn của mình có đau không.
Lê Đường nhìn bạn mình như đứa dở hơi, cô giơ bàn tay xinh đẹp của mình lên: “Tay tôi tàn phế rồi, cái bàn của cậu thì chẳng sao hết!”
“Ôi chao, Bùi Thác Thác! Đây không phải trọng điểm đâu!”
Bùi Ý Hào nhịn.
Dù sao thì con mèo của Lê Đường cũng mới qua đời không lâu, giờ cô đang đau lòng nên thích làm gì thì làm cũng không lạ lắm.
Chỉ cần cô đừng tự làm đau chính mình là được.
Nhưng……
Đập bàn đau như thế, cô cũng muốn tự hại mình tàn phế đúng không?
Bùi Ý Hào kéo bàn cách xa Lê Đường một đoạn rồi tiện thể hỏi luôn: “Thế trọng điểm là gì?”
Lê Đường cũng không muốn đập bàn nữa, dù sao thì tay cô đau lắm.
Cô chuyển sang vỗ đùi Bùi Ý Hào.
“Tôi cảm thấy……”
Bùi Ý Hào: “Á……”
“Cậu á cái gì?”
Bùi Ý Hào nói: “Hay là sinh nhật cậu năm nay, tôi khắc cho cậu một cái kinh đường mộc* nhé.”
“Ý hay đấy.”
“Cậu đừng có chuyển chủ đề.” Lê Đường liếc nhìn bạn mình.
Bùi Ý Hào: “Xin mời nói.”
Từ hôm nay trở đi, anh ta sẽ học theo Khương Lệnh Từ giữ khoảng cách xã giao ba mét trở nên với bất kỳ ai.
Nhất là với Tiểu Đường Lê!
Nhân vật nguy hiểm.
“Tôi nghi ngờ Khương Lệnh Từ giấu tôi lén lút yêu qua mạng!” Cuối cùng Lê Đường cũng nói ra suy đoán mà mình điều tra đã lâu.
“Cậu nghi ngờ chồng mình yêu qua mạng?” Tuy rằng Bùi Ý Hào không tiếp xúc nhiều với Khương Lệnh Từ, thế nhưng……
Nhìn anh có vẻ không giống người sẽ yêu qua mạng.
Bùi Ý Hào: “Với ai?”
Lê Đường bày ra vẻ mặt khó chịu: “Làm sao tôi biết được là với ai, đây chính là việc mà chúng ta cần phải điều tra.”
“Chúng ta?”
“Ờm, tiểu đội điều tra đối tượng yêu qua mạng của Khương Lệnh Từ chính thức được thành lập tại đây. Đội trưởng tiên nữ Lê, thành viên Bùi Thác Thác.”
Bùi Ý Hào hối hận rồi, anh ta nên ngoan ngoãn ở lại phòng làm việc tiếp tục đóng cửa điêu khắc chứ không nên lo lắng cho cô bạn đang đau buồn vì mèo cưng ra đi, thỉnh thoảng chạy tới đây ở bên cô.
Anh ta túm lấy Lê Đường đứng lên: “Chúng ta vẫn nên đi đánh tennis rèn luyện sức khỏe đi.”
“Cơ thể mệt rồi thì đầu óc sẽ không nghĩ vớ va vớ vẩn nữa.”
“Cơ thể tôi mệt lắm.” Lê Đường ăn ngay nói thật.
Dạo này đêm nào cô cũng vận động nhiều lắm.
Vì…..
Nếu không làm thì cô sẽ mất ngủ.
Cô cũng cảm thấy lạ, rõ ràng trong đầu không nghĩ gì linh tinh nhưng lại không ngủ được, cứ phải làm một lần thì mới có thể vào giấc.
Lúc đầu Khương Lệnh Từ tính cho cô nghỉ ngơi một đêm vì lo lắng cho sức khỏe của cô.
Ai ngờ Lê Đường mất ngủ đến tận nửa đêm, cô bám chặt trong lòng anh như một chiếc lò sưởi. Khương Lệnh Từ ngủ không sâu giấc nên tự nhiên dễ dàng phát hiện có gì đó là lạ, anh còn tưởng cô bị sốt.
Lê Đường leo lên ngực anh, đôi mắt sáng lấp lánh không buồn ngủ chút nào: “Em mất ngủ.”
Người đàn ông cứ thế ôm cô ngồi dậy bật đèn tường: “Nhắm mắt lại, anh kể chuyện cho em nghe.”
Trước đây anh cũng thường xuyên làm vậy để dỗ cô ngủ.
Nhưng lần này không có hiệu quả.
Lê Đường nghe thấy giọng nói quyến rũ của anh thì chậm chạp nhích người, thế là vị trí càng hợp nhau hơn: “Muốn.”
Có vẻ cô lại trở về với dáng vẻ thẳng thắn thành thật với tình dục như khi còn ở Lăng thành.
Lúc đó đã là hai giờ sáng.
Khương Lệnh Từ nhìn vào đôi mắt cô, dường như không phải cố ý quậy nháo: “Em sẽ đau đấy.”
Dạo này họ làm với tần suất quá thường xuyên, cơ thể Lê Đường đã xuất hiện tình trạng không ổn lắm.
“Nhưng em không ngủ được.” Lê Đường ngồi trên chân anh, cô khó chịu cọ cổ anh: “Muốn ngủ nhưng không ngủ được, tứ chi cứ như đang phát hỏa. Lúc trước mới chuyển tới đây cũng thế này.”
“Thế phải làm thế nào đây?”
Khương Lệnh Từ tựa nửa người vào đầu giường, ôm lấy vòng eo thon thả của cô.
“Quạt, cá voi nhỏ, còn có cả chuỗi hạt nữa.” Lê Đường lại muốn cắn môi nhưng rồi bị ngón tay Khương Lệnh Từ ngăn lại.
Khương Lệnh Từ bật cười khẽ: “Đứa bé thành thật.”
“Hôm nay có thể thưởng thêm cho em.”
Đêm đó, Lê Đường nhận biết lại hai con số——
6 và 9.
Học được kiến thức mới.
Sau khi xong việc, cô ngủ rất ngon.
Thế rồi mỗi tối trước khi đi ngủ đều phải vận động.
Vậy nên cô thực sự không nói dối.
Lượng vận động rất dồi dào.
Mà Bùi Ý Hào nghe thấy câu trả lời của cô thì cũng lười nghĩ sâu xa thêm, anh ta nói thẳng: “Thế thì mệt hơn chút thôi.”
“Tiền học riêng tôi đã trả hết rồi nhưng chúng ta vẫn chưa học được buổi nào cả, nếu còn không đi thì phí mất.”
Bùi – ghét tất cả các môn thể thao – Ý Hào vì không muốn tham gia tổ đội điều tra yêu qua mạng gì đó đã cố gắng hết sức rồi.
Nhưng thế mà họ lại bắt gặp Khương Lệnh Từ ở câu lạc bộ thể thao.
Anh đến sân golf.
Lê Đường chẳng còn tâm trạng chơi tennis nữa mà kéo Bùi Ý Hào theo sang sân golf.
“Không phải cậu định ly hôn à?”
“Quan tâm chồng cũ có yêu qua mạng không làm gì?” Bùi Ý Hào bị cô kéo lảo đảo thì bỗng nhiên đầu óc nhanh nhạy, bộ não không ưa vận động cuối cùng cũng bật chế độ hoạt động.
Thảo nào cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.
“Tôi…… nếu tôi có thể tìm được chứng cứ anh ấy ngoại tình, chẳng phải sẽ được chia càng nhiều tài sản à?”
“Có khi còn có thể khiến anh ấy ra đi tay trắng.”
Lê Đường càng nói càng thấy có lý, nhất định là lý do này.
Cô đúng là một kẻ tham tiền thế đấy!
“Thật như thế à?”
Bùi Ý Hào không tin lắm.
Lê Đường: “Đương nhiên. “
Khi họ vừa đi tới khu vực sân golf thì bị chặn lại: “Xin lỗi hai vị, chỗ này được bao kín rồi.”
Hệ thống đặt chỗ ở đây vô cùng nghiêm ngặt.
Trong đó, mức chi tiêu tối thiểu không được thấp hơn 8 trăm ngàn euro, hạn mức thẻ thành viên trên mười triệu euro.
Khương Lệnh Từ đâu có sở thích chơi golf nhỉ.
Lê Đường biết rõ anh biết rất nhiều môn thể thao nhưng không đặc biệt thích một một nào cả, chứ đừng nói tiêu cả đống tiền như vậy chỉ để bao hết sân golf đánh một trận. Trong mắt anh, mấy thứ đó có lẽ còn chẳng có ý nghĩa bằng một mảnh chữ Giáp Cốt.
Lê Đường đánh với Bùi Ý Hào nửa hiệp tennis rồi lười biếng ngồi trên mặt đất: “Cậu nói xem anh ấy đến sân golf làm gì nhỉ?”
Bùi Ý Hào cũng lười lắm, đánh một lát là dừng.
Tháo miếng băng thấm mồ hôi chẳng có giọt mồ hôi nào trên trán ra, anh ta lười biếng nói: “Còn làm gì được nữa, đánh golf đó.”
“Đánh với ai? Đồng nghiệp? Bạn bè?”
“Cậu còn không cho phép chồng mình qua lại xã giao bình thường à?”
“Điều này không bình thường mà.” Lê Đường nhấn mạnh: “Anh ấy không về nhà rồi đó.”
“Không phải anh ấy không về mà là về muộn một chút thôi.” Bùi Ý Hào giải thích cho người mẫu tương lai của mình.
“Chắc chắn anh ấy đang gặp đối tượng yêu qua mạng rồi!” Lê Đường đưa ra kết luận sau khi đã suy nghĩ kỹ càng. Cô nhìn xung quanh, sân tennis và sân golf chỉ cách nhau bức tường cao bằng một người.
“Cậu nhìn chằm chằm bức tường làm gì thế?”
“Xem có lật đổ được không.”
Bùi Ý Hào: “……”
Trong lòng cầu trời khấn Phật: Xin đừng để Lê Đường nghĩ ra cách có thể giẫm lên vai người khác để trèo qua, cơ thể yếu ớt của anh ta không chịu được đâu.
Lê Đường quả thực không nghĩ theo hướng đó vì trong mắt cô, thân xác gió thổi một phát là nghiêng ngả của Bùi Ý Hào không làm thang người được.
Cô định đi nói chuyện trực tiếp với nhân viên bên đó rằng chồng cô đang ở bên trong.
Lê Đường nghĩ kỹ rồi, người nên trốn lúc này là Khương Lệnh Từ, còn cô thì nên là người quang minh chính đại đi bắt gian!
Đúng thế!
Thế nhưng ngay lúc đội trưởng Lê Đường dẫn theo thành viên Bùi Ý Hào hùng hổ đi ra khỏi sân tennis thì vừa hay chạm mặt Khương Lệnh Từ đi ra từ sân golf.
Bên cạnh Khương Lệnh Từ là một người đàn ông cao lớn có bộ râu trắng muốt.
Khiến Lê Đường nghĩ tới ông già Noel.
Ông già tóc bạc mắt xanh chống cây quải trượng màu vàng kim, nói tiếng Lê Đường không hiểu.
“Là tiếng Ý.”
“Người này là một bậc thầy nổi tiếng trong lĩnh vực tranh vẽ thiếu nhi.” Bùi Ý Hào thì thầm bên tai Lê Đường: “Mối quan hệ của chồng cậu rộng thật đấy, có thể nhờ ông ấy ký tên cho tôi không?”
“Bây giờ tôi đi lên nói muốn, cậu nghĩ……”
Khương Lệnh Từ cũng thấy họ, đôi mắt anh hiện lên vẻ ngạc nhiên hiếm thấy.
Có điều anh bình tĩnh ngay rồi dùng tiếng Ý lưu loát nói với ông lão: “Cảm ơn ngài đã chỉ dạy.”
Ông lão mỉm cười hiền hậu: “Cậu rất có lòng, tôi tin rằng vợ cậu nhất định sẽ rất thích.”
Ánh mắt Khương Lệnh Từ nhìn xuyên qua đám người rồi nhìn thẳng vào mái tóc đen tuyền của Lê Đường, anh nói: “Tuổi thơ của cô ấy có quá nhiều điều nuối tiếc, tôi chỉ mong rằng có thể bù đắp phần nào đó cho cô ấy.”
Một chút, rồi lại thêm một chút.
Lê Đường có thể hiểu được khẩu hình miệng của người khác, nhưng họ đang nói tiếng Ý.
Bùi Ý Hào chỉ nghe được vài từ nhưng cũng không hiểu chúng có nghĩa là gì.
“Ông ấy nói vợ? Chồng cậu nói nuối tiếc?”
Bộ não Lê Đường bắt đầu chuyển động, cô giải nghĩa: “Chẳng lẽ là ông ấy hỏi Khương Lệnh Từ rằng tôi là vợ anh ấy à? Anh ấy đáp: Rất tiếc, đó là vợ cũ tương lai.”
Bùi Ý Hào: “……”
Phải thế không?
Cứ thấy không giống lắm.
Nhưng cũng không quan trọng, Bùi Ý Hào đẩy Lê Đường: “Ký tên, ký tên.”
Bây giờ đến lượt Lê Đường không muốn tiến lên: “……”
Đang lúc Bùi Ý Hào và Lê Đường cậu đẩy tôi tôi đẩy cậu thì Khương Lệnh Từ đã chào tạm biệt ông lão rồi đi về phía họ.
Nhìn vào đôi mắt anh, Lê Đường chột dạ theo bản năng: “Tụi em đến đánh tennis chứ không phải đi theo anh đâu.”
Bùi Ý Hào: Cái đứa ngốc nghếch gì đây.
Lạy ông tôi ở bụi này à.
Hơn nữa vốn dĩ họ đến đây đánh tennis mà, giờ cô nói như vậy làm như họ thật sự theo tới đây!
“Đi theo cũng không sao hết, để lần sau anh bật chia sẻ vị trí với em.” Khương Lệnh Từ nhận lấy túi tennis trên tay cô: “Muốn về chưa?”
“Về.”
Lê Đường không hỏi thêm gì nữa, dù sao thì một ông lão như vậy đâu thể nào là đối tượng yêu qua mạng của Khương Lệnh Từ được. Cô chuyển chủ đề luôn: “Tối nay ăn lẩu nhé!”
“Ừ.”
Bùi Ý Hào lười nhác theo sau: Có thế thôi à?
Có điều Lê Đường cũng không quên đồng đội tốt của mình, sau khi xác nhận bữa tối xong thì lại hỏi:
“Cái người giống ông già Noel ban nãy là bạn của anh à?”
“Không tính là bạn. Có việc nhờ ông ấy giúp đỡ.”
“Bùi Thác Thác muốn xin chữ ký của ông ấy, anh có thể xin giúp không?”
Khương Lệnh Từ liếc nhìn Bùi Ý Hào.
Bùi Ý Hào lập tức đứng thẳng: “Sách có chữ ký cũng được!”
Khương Lệnh Từ điềm tĩnh hỏi: “Cậu thích tác phẩm của ông ấy?”
Bùi Ý Hào: “Thích lắm, hồi nhỏ Lê Đường cũng thích xem tranh của ông ấy.”
“Thật á? Tôi quên mất luôn rồi!” Lê Đường ngạc nhiên nói.
Bùi Ý Hào nói ẩn ý: “Từ trước tới giờ cậu đọc sách có để ý xem tác giả là ai đâu, nên đương nhiên là không nhớ rồi.”
Khương Lệnh Từ thong dong đồng ý: “Sách có chữ ký có thể xin.”
Bùi Ý Hào nghiêm túc: “Để báo đáp ân tình của anh…..”
Lê Đường: “Cậu định lấy thân báo đáp?”
Hai người đàn ông nhìn cô cùng một lúc.
Lê Đường che miệng lại.
Bùi Ý Hào vẫn tiếp tục: “Làm người mẫu cho tôi, chắc chắn tôi sẽ điêu khắc ra một tác phẩm bằng ngọc độc nhất vô nhị, để anh lưu danh muôn đời.”
Lê Đường buông tay: “Không cho phép cướp người mẫu của tôi.”
Bùi Ý Hào nói nhỏ, cà khịa: “Sắp ly hôn tới nơi rồi mà còn chiếm hữu như vậy.”
Khương Lệnh Từ trả lời bằng giọng nói cực nhạt: “Khương mỗ thực sự không có hứng thú với việc lưu danh muôn đời.”
Ý tứ rõ ràng.
Vẫn bị từ chối.
Bùi Ý Hào không hề nản lòng: “Không sao đâu, lần sau tôi lại hỏi.”
Vài ngày sau, Lê Đường vẫn chưa điều tra ra được đối tượng yêu qua mạng của Khương Lệnh Từ…
Thì cuối tuần đến.
Cô vẫn chưa quên chuyện Khương Lệnh Từ nói rằng cuối tuần có thể…… không dùng bao cao su!
Không biết là thứ bảy hay chủ nhật.
Sáng sớm thứ bảy tỉnh giấc, khi còn mơ màng thì cô thấy điện thoại nhận được rất nhiều tin nhắn.
Lê Đường bỗng nhiên bật dậy.
Ngày 25 tháng 4 là sinh nhật của cô!
Trước đó cô còn bàn với Bùi Ý Hào rằng quà sinh nhật năm nay cô không muốn tượng điêu khắc hình người nữa.
Hôm nay cô quên sạch sành sanh luôn.
Nhận được vô số lời chúc sinh nhật.
Có của Đại Lê, Ngu Tô Đồng, đàn anh đàn chị, nhiều người lắm.
Duy nhất chỉ không có Khương Lệnh Từ.
Bên kia giường đã trống không từ lâu.
Lê Đường tắm rửa xong định mở cửa phòng ngủ chính.
Phòng khách vô cùng yên tĩnh, phòng bếp cũng chẳng có ai.
Khương Lệnh Từ chưa nói chúc mừng sinh nhật cô mà đã ra ngoài rồi.
Lê Đường thấy hơi mất mát, nhưng rất nhanh cô đã phấn chấn trở lại. Khương Lệnh Từ không biết sinh nhật của cô cũng bình thường thôi mà, cô cũng chưa từng nói cho anh nghe.
Không chúc sinh nhật thì cũng thôi đi, thế mà lại không làm bữa sáng cho cô nữa.
Chắc cô là người duy nhất đói bụng trong ngày sinh nhật nhỉ.
Đợi lát nữa phải gọi Bùi Thác Thác đi ăn tiệc lớn mới được, không đưa Khương Lệnh Từ đi cùng đâu!
Nhưng ngay sau đó.
Lê Đường thấy một quyển sách tranh có họa tiết hơi hướng trẻ con ở trên bàn.
Đây là gì thế?
Ban đầu Lê Đường chưa nhớ ra điều gì, cho đến khoảnh khắc lật tranh, kí ức thời thơ bé kéo đến như thủy triều.
Bức tranh đầu tiên mà cô vẽ là bản thân đang cầm một chiếc bánh kem, trên đầu đội vương miện, ba mẹ và anh trai đứng bên cạnh.
Khi ấy Lê Đường mới học cầm bút nên nét vẽ xiêu xiêu vẹo vẹo, tóc anh trai chỉ có năm sợi lắc lư ở đằng trước.
Khi nhìn thấy bức tranh này, Lê Đường rưng rưng nước mắt, Đại Lê ngốc quá.
Đây là những ký ức xảy ra trong quá khứ, khi cô còn nhỏ xíu vẫn nhớ được những điều tốt đẹp.
Lê Đường lật từng trang một.
Phía sau, đầu Đại Lê bắt đầu mọc nhiều tóc hơn.
Có cảnh Lê Đường ngồi trên hòn non bộ ngắm sao, phía dưới là ba mẹ và anh trai nắm tay nhau đến đón cô về nhà.
Còn có cả một bức vẽ cô và Mèo Con lông màu quýt trắng đang cùng nhau chạy về phía ba mẹ và anh trai.
Đây là tranh cô đang mơ một giấc mơ đẹp.
Có lẽ là vì có năng khiếu hội họa bẩm sinh nên dù chưa từng học bài bản nhưng bức sau nét vẽ tinh xảo hơn bức trước, tuy nhân vật trừu tượng nhưng rất sinh động.
Đến cuối cùng, trí nhớ của em bé Lê Đường đã bắt đầu mờ dần, cô bé không nhớ rõ gương mặt của ba mẹ nữa nên không vẽ góc chính diện mà chỉ có bóng lưng.
Mái tóc xoăn dài của mẹ, ba để tóc ngắn.
Nhưng anh trai là góc chính diện vì mỗi năm Lê Uyên đều về thăm cô vài lần, tuy rằng thời gian không lâu nhưng Lê Đường vẫn nhớ rõ ràng dáng vẻ anh mình.
Nhưng——
Nhưng tập tranh này đáng lẽ đã bị phá rồi.
Lê Đường tận mắt nhìn thấy Tiểu Hồ – con trai của mợ phá hủy nó.
Ngay trước mắt cô, dùng bút sáp, cọ vẽ, bút chì và rất nhiều loại dụng cụ vẽ có thể cầm được rồi bôi từng nét từng nét lên che kín những nhung nhớ của cô bé Lê Đường dành cho ba mẹ và anh trai của mình.
Lê Đường vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, dù cô có gào khóc thế nào thì mợ đều mặc kệ, cứ để như vậy nhìn cô khóc, cũng không hề ngăn Tiểu Hồ lại.
Mà cuối cùng chỉ nói một câu: “Một tập tranh thôi mà, đến mức đấy ư?”
Lê Đường nghĩ: Có đáng không?
Rất đáng.
Lời nói lạnh lùng như băng của mợ và tiếng cười đắc ý của Tiểu Hồ đã trở thành một trong những cơn ác mộng thời thơ ấu của Lê Đường.
Tập tranh bị bôi vẽ nhòe nhoẹt đó cũng là ác mộng của cô.
Mà tập tranh cô đang cầm thì lại rất hoàn hảo, không hề có dấu vết sửa lại nào.
Vậy là, nó không phải cái được sửa?
Đây không phải tập tranh được phục chế, vậy tại sao lại giống hệt với tập tranh cô vẽ?
Hàng mi Lê Đường khẽ run rẩy, đầu ngón tay cứng đờ lật tập tranh từ cuối về đầu, cô nhìn và đếm từng trang từng trang, vừa đủ 48 trang. Trong đầu cô có một suy đoán không thể nào——
Có người đã vẽ lại từng nét bút một, dựa theo tập tranh bị phá của cô để hoàn thành nó.
Lê Đường há hốc miệng, cô không dám tin: Làm thế nào được vậy?
Đúng lúc này, cánh cửa đang đóng chặt bị ai đó mở ra, cô ôm tập tranh vội quay người lại.
Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ dịch, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.