NỤ HÔN RUNG ĐỘNG NỒNG CHÁY
CHƯƠNG 02: “Bé mập” và “Giá đỗ trắng”.
Biên tập: Đậu @CỏHoaLá
–
Sau cơn mưa, mây tan dần để lộ bầu trời quang đãng, ánh trăng sáng ngời chiếu xuống.
Trong một góc của khu dân cư cao cấp “Quân Duyệt Phương Đình”, ánh đèn sợi đốt vẫn đang sáng.
Giang Triệt vừa xử lý xong công việc, ánh mắt anh lướt qua một mẩu giấy bị vò nát trên bàn làm việc.
Đó là mẩu giấy mà Đàm Nhược đã ném vào xe anh như vứt rác cách đấy hai tiếng trước.
Mẩu giấy nhàu nát đến mức chỉ có thể lờ mờ nhận ra đó là một tấm danh thiếp.
Cầm danh thiếp lên, Giang Triệt chợt hiểu ra vì sao vừa rồi Đàm Nhược lại có thái độ như vậy.
Chắc là cô trút cơn giận vì bị những người đàn ông khác làm quen lên đầu anh.
Màn hình điện thoại trên bàn sáng lên, Giang Triệt ném danh thiếp trong tay vào thùng rác, thấy tin nhắn WeChat của em rể.
Khương Phái: [Anh đến Trường Hoàn công tác à?]
Giang Triệt gõ chữ trả lời: [Định xây một nhà máy dược phẩm mới.]
Khương Phái gửi một tập tin.
Đó là báo cáo tài chính quý của quán bar “Lạc Đường”.
Quán bar “Lạc Đường” do một người bạn họ Thân của Khương Phái mở. Người này là một cậu ấm nhà giàu, cách đây không lâu gia đình gặp chút khó khăn về tài chính, cộng thêm việc kinh doanh quán bar không thuận lợi nên định sang nhượng quán bar.
Khương Phái biết quán bar này có ý nghĩa đối với bạn mình, nên nói không cần bán, anh ấy có thể mua lại một nửa cổ phần của quán bar, hai người trở thành đối tác.
Giang Triệt cười cậu ta là luật sư lại đi mở quán bar thì rất giống tay ngang, huống hồ hiện nay kinh tế suy thoái, việc kinh doanh quán bar vốn đã không tốt, tiền cậu ta đầu tư vào rất dễ đổ sông đổ biển.
Khương Phái không tin, hai người đánh một ván cược, nếu quý đầu tiên quán bar có thể kiếm được tiền, Giang Triệt sẽ làm nhân viên phục vụ quán bar miễn phí cho anh ấy một ngày.
Sau khi xem báo cáo, Giang Triệt mỉa mai trả lời cậu ta: [Không ngờ luật sư Khương còn có tài năng này?]
Khương Phái gọi điện thoại đến, giọng điệu không giấu được vẻ đắc ý: “Đã nói với anh từ lâu rồi, trên đời này không có chuyện gì mà anh Phái không làm được. Thế nào, phục chưa?”
Giang Triệt trầm ngâm một lát: “Chắc chắn báo cáo này không phải giả chứ?”
“Sao có thể?” Khương Phái nâng cao giọng.
“Giang Triệt, biết chơi biết chịu hiểu không? Đã nói là bê đĩa cho tôi rồi, anh không định quỵt nợ đấy chứ? Tuy rằng chúng ta quen biết nhiều năm, giờ anh lại là anh vợ của tôi, nhưng tôi vẫn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh đâu.”
“Tôi còn chuẩn bị cả đồng phục cho anh rồi, may đo theo số đo của anh đấy. Anh qua thử xem, chắc chắn vừa vặn.”
Giang Triệt lười biếng không thèm để ý cậu ta, ngắt cuộc gọi.
–
Phạm Gia Âm tắm xong bước ra, thấy Đàm Nhược đang ngồi ngẩn người trên giường.
Chị ấy vén chăn chui vào, đưa tay vẫy vẫy trước mặt Đàm Nhược: “Đang nghĩ gì vậy, sao lại buồn rầu thế?”
Đàm Nhược lắc đầu: “Không có gì.”
Trong thoáng chốc, cô lại nhớ đến vẻ dịu dàng và trìu mến trong ánh mắt mẹ khi nhìn Đàm Tự.
Nhưng khi ánh mắt mẹ nhìn cô, khuôn mặt lại hiện rõ sự thất vọng không che giấu được.
Trước đây mẹ chưa bao giờ nói cô không hiểu chuyện.
Bây giờ có Đàm Tự để so sánh, khắp người cô đều là khuyết điểm.
Đã hai giờ sáng, buổi tiệc chào đón Đàm Tự trở về nhà đã kết thúc từ lâu.
Từ khi cô rời nhà đến giờ, ba mẹ không gọi cho cô một cuộc điện thoại nào.
Hóa ra bị bỏ rơi là cảm giác này.
Từ nhỏ cô đã được nuông chiều, ra ngoài cũng được mọi người vây quanh, bây giờ là lần đầu tiên cô trải nghiệm điều này.
Về việc cô đột ngột bỏ nhà đi, không có sự tra hỏi giận dữ, cũng không có những trận cãi vã long trời lở đất, mọi người cứ bình yên im lặng như thế, tựa như cô chưa bao giờ quan trọng, như thể cô không phải là một thành viên của gia đình họ Đàm.
Nỗi đau âm ỉ không thể tả được, như một sợi dây thừng, siết chặt nơi mềm mại nhất trong trái tim cô, khiến cô bất an, lo lắng.
Cô nhìn Phạm Gia Âm: “Chị họ, chẳng lẽ em không phải là con ruột của ba mẹ? Thực ra ba mẹ chỉ có một cô con gái là Đàm Tự, còn em là con nuôi?”
“Nói bậy!” Phạm Gia Âm trợn mắt, dùng vai huých vai cô: “Em đương nhiên là con ruột của cậu mợ rồi. Chị hơn em hai tuổi. Lúc em mới sinh, mẹ chị còn dẫn chị đến Singawaya thăm em đấy.”
Đàm Nhược cụp mắt: “Với con gái ruột mà không quan tâm, thế này còn tệ hơn không phải con ruột nữa.”
“…Họ chắc chắn đã điều tra hành tung của em, biết em đến Trường Hoàn rồi, có chị và mẹ chị chăm sóc nên mới không gọi điện cho em.”
Đàm Nhược im lặng, không biết có nghe lọt tai không.
Phạm Gia Âm hỏi cô: “Em cảm thấy mẹ em định đổi hôn ước của em với nhà họ Giang sang cho Đàm Tự thật sao? Hay chỉ là lời nói trong lúc tức giận thôi?”
Đàm Nhược: “Em không biết, có lẽ là lời thật lòng.”
Trong mắt Lý Mạn Duệ, cô nóng nảy, bướng bỉnh và kiêu căng, còn Đàm Tự thì hoàn hảo về mọi mặt, cô không thể sánh bằng.
Phạm Gia Âm nói: “Chuyện đổi hôn ước này cũng không phải một mình nhà em quyết định được, biết đâu Giang Triệt còn không đồng ý thì sao.”
Đàm Nhược bị lời nói có vẻ hoang đường của Phạm Gia Âm chọc cười: “Sao có thể, anh ta mà biết chuyện đổi người, trong mơ cũng cười đến khi tỉnh dậy luôn đấy.”
“Chưa chắc đâu. Hồi nhỏ Giang Triệt từng sống ở Singawaya, nghe nói em thường xuyên đến tìm anh ta chơi, hai đứa lúc đó cũng coi như thanh mai trúc mã, có chút tình cảm với nhau chứ.”
“Nào có thanh mai trúc mã gì, trước đây anh ta rất không thích em, mỗi lần nhìn thấy em đều đi đường vòng. Nếu nói thật sự có tình cảm với em thì——”
Đàm Nhược trầm ngâm một lát, “Thì cũng chỉ là chán ghét, khó chịu thôi.”
Phạm Gia Âm lần đầu nghe những chuyện này, lập tức tò mò: “Em đắc tội gì với anh ta à?”
Đàm Nhược ấp úng, xoa xoa mũi: “Lúc đó em học võ, nhưng học không tinh, ai cũng không đánh lại, chỉ đánh được Giang Triệt. Đánh nhau với anh ta làm em rất có cảm giác thành tựu, nên cứ hay tìm anh ta tỉ thí. Nhiều lần quá, anh ta hơi ghét em.”
Phạm Gia Âm không tin: “Giang Triệt hơn em ba tuổi, em đánh lại được anh ta ư?”
“Chị không biết đâu, hồi nhỏ anh ta hay ốm vặt, yếu ớt lắm, dù cao hơn em nhưng không có bao nhiêu sức lực, lần nào cũng bị em ấn xuống đất đánh cho một trận.”
Phạm Gia Âm lặng lẽ nuốt nước bọt: “Em cũng hổ báo quá, cứ bắt nạt mỗi người ta, nếu chị là Giang Triệt chị cũng phải tránh xa em ra.”
“Anh ta cũng không vô tội hoàn toàn mà, chị đừng thấy anh ta yếu ớt, miệng mồm anh ta độc lắm.”
“Anh ta độc miệng thế nào?”
Đàm Nhược nín nhịn hồi lâu, tức tối nói: “Anh ta gọi em là bé mập.”
Phạm Gia Âm cười ha hả: “Vậy thì khó trách rồi, đúng là đáng đánh.”
Đàm Nhược hồi nhỏ rất khác so với bây giờ. Cô bé mũm mĩm tròn xoe, lại vì ngũ quan xinh đẹp, mắt to, mũi nhỏ, da trắng hồng, rất giống em bé phúc lộc trong tranh Tết.
Lý Mạn Duệ thường xuyên bảo cô bé giảm cân, nhưng Đàm Nhược lúc đó đang ham ăn, hoàn toàn không chịu nổi khổ sở của việc ăn kiêng.
Sau này cô bé bắt đầu tự lừa dối mình, không cho phép người khác nói mình béo.
Miễn là không ai nói thì cô sẽ không béo.
Giang Triệt lại dám gọi là “bé mập”, đây đúng nghĩa là lao đầu vào chỗ chết.
Đàm Nhược: “Sau này em cũng đặt cho anh ta một biệt danh, gọi là ‘giá đỗ trắng’, loại giá đỗ yếu ớt, mảnh mai, mềm oặt nhất ấy.”
Phạm Gia Âm “ồ” một tiếng: “Sao lại là giá đỗ trắng?”
“Vì anh ta trắng đấy.” Đàm Nhược nghiến răng, vẻ mặt khoa trương và đầy ghen tị: “Chị có tin không, anh ta là con trai mà lại trắng hơn cả em!”
Phạm Gia Âm: “…”
Có lẽ vì ở Trung Quốc, gần Giang Triệt hơn, nhiều chuyện trước đây bỗng trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí của Đàm Nhược.
Cô cẩn thận hồi tưởng lại: “Thật ra, ngày Giang Triệt và gia đình rời Singawaya, vì không nỡ để anh ta đi mà em còn rơi vài giọt nước mắt.”
Phạm Gia Âm nheo mắt, ngửi thấy một chút mùi vị thoang thoảng: “Em thích anh ta à?”
“Không hề thích!”
“Em chỉ cảm thấy, anh ta đi rồi, sẽ không còn ai để em tha hồ bắt nạt nữa.”
Phạm Gia Âm: “…”
Đàm Nhược tựa người ra sau đầu giường: “Bốn năm trước Giang Triệt vô cớ trì hoãn hôn lễ, chắc là anh ta vẫn nhớ tới mối thù hồi nhỏ, không muốn cưới em. Nhưng điểm này anh ta lại rất hợp ý em, em cũng không thèm cưới một tên giá đỗ yếu ớt đánh không lại em đâu.”
Đang trò chuyện, điện thoại của Phạm Gia Âm liên tục “ting ting” báo tin nhắn.
Cô ấy không trò chuyện với Đàm Nhược nữa mà chuyên tâm ôm điện thoại trả lời tin nhắn, khóe môi cô cong lên, ánh mắt lấp lánh những vì sao ngọt ngào.
Đàm Nhược tặc lưỡi hai cái: “Lại yêu rồi à? Mấy giờ rồi mà còn nhắn tin?”
Phạm Gia Âm: “Tối nay anh ấy trực đêm.”
Phạm Gia Âm thường xuyên thay bạn trai, Đàm Nhược đã quen với điều đó.
Chắc lần này cũng như những lần trước, yêu chưa bao lâu rồi chia tay vì chán và nhạt nhẽo.
Trong tình yêu, cô chị họ này luôn theo đuổi sự kích thích và cảm giác mới mẻ.
Phạm Gia Âm biết cô đang nghĩ gì, chị ấy nghiêm túc nói: “Lần này khác, nếu có thể, chị định kết hôn với anh ấy.”
Đàm Nhược nhướng mày: “Người này rốt cuộc đã chinh phục chị ở điểm nào mà khiến chị có ý định như vậy?”
Phạm Gia Âm nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Nếu phải nói thì, ở trên giường đấy.”
Đàm Nhược bị sặc bởi nước bọt, không nhịn được ho khan.
Thấy cô phản ứng mạnh như vậy, Phạm Gia Âm không nhịn được cười: “Em chưa yêu bao giờ nên không hiểu những chuyện này đâu, thật ra hợp nhau ở phương diện đó rất quan trọng.”
Đàm Nhược không đồng tình: “Hai người ở bên nhau có rất nhiều chuyện có thể làm, cũng đâu phải lúc nào cũng ở trên giường, theo em thấy, chuyện đó chỉ là tô điểm thêm thôi.”
Phạm Gia Âm cười nói: “Em có hôn ước rồi, cũng không thể bảo em yêu thử để trải nghiệm. Thôi, không hiểu cũng không sao, dù sao đợi em và Giang Triệt kết hôn, em tự khắc sẽ hiểu.”
Chị ấy ngáp một cái, vỗ vai Đàm Nhược: “Muộn rồi, ngủ sớm đi.”
Đèn trong phòng tắt, xung quanh chìm vào bóng tối.
Đàm Nhược nằm trên giường, trong đầu vẫn còn nghĩ đến lời nói của Phạm Gia Âm.
Cô cũng thường nghe các chị em trong những buổi tiệc bàn tán về mấy người đàn ông quyến rũ và mạnh mẽ, có thể khiến người ta thoải mái đến mức muốn khóc.
Vì có hôn ước với nhà họ Giang, từ nhỏ chuyện tình cảm của cô đã bị ràng buộc, không hiểu biết nhiều như những người đó, cũng không thể chen vào nói chuyện, mỗi lần đều chỉ nghe cho vui.
Bây giờ chị họ cũng nói như vậy, xem ra chuyện đó thực sự rất quan trọng.
Hai tay Đàm Nhược nắm chặt mép chăn, trên mặt chợt hiện lên một tia lo lắng.
Giang Triệt hồi nhỏ yếu ớt như vậy, anh ta chẳng có bao nhiêu sức lực.
Sau này nếu hai người họ thật sự kết hôn, liệu có hoà hợp được với nhau không?
Nếu anh ta “không được”, cô phải làm gì bây giờ?
Lời tác giả: Đàm Tự cũng là người tốt nha, không có tiết mục chị em phản bội đâu.
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤
Oi hy vọng ĐT k xấu
Bé mập cứ chê “không được” rồi sau này bị giá đỗ trắng hành đi nhé =))))))00