Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy chương 03

NỤ HÔN RUNG ĐỘNG NỒNG CHÁY

CHƯƠNG 03: Anh đi theo tôi đi, mỗi tháng tôi cho anh 200 nghìn tiền tiêu vặt

Biên tập: Đậu @CỏHoaLá

Tính cách của Đàm Nhược cũng cố chấp như mẹ cô – Lý Mạn Duệ, không ai chịu nhường đối phương.

Gia đình mãi không gọi điện thoại, sau vài ngày buồn bã, Đàm Nhược quyết định nghĩ thoáng hơn, ở lại Trường Hoàn thêm vài ngày.

Còn chuyện gia đình, mắt không thấy thì lòng không phiền.

Phạm Gia Âm và bạn trai quấn quýt bên nhau, cô không tiện cứ ở đó làm “bóng đèn”, thế là cô thuê một căn biệt thự ba tầng có vườn và hồ bơi lớn ở khu dân cư cao cấp phía đông thành phố.

Cô không thích căn nhà quá lạnh lẽo, còn thuê quản gia và người giúp việc để chăm sóc cuộc sống ăn uống sinh hoạt hàng ngày của mình.

Chiều hôm đó, Phạm Gia Âm tan làm lái xe đưa cô đến chỗ ở mới.

Trên đường, Phạm Gia Âm lưu luyến không rời, lần thứ N càu nhàu với Đàm Nhược: “Em xem em đi, ở chỗ chị tốt biết bao, cứ nhất định phải dọn ra ngoài. Nếu chị bận việc là không thể gặp em hàng ngày được rồi.”

Đàm Nhược nói: “Nếu chị nhớ em thì có thể đến chỗ em ở mà, dù sao thì biệt thự em thuê cũng đủ rộng.”

Phạm Gia Âm cười khẩy: “Hóa ra là vậy, em chê căn hộ của chị quá nhỏ phải không?”

“Em cứ ở đó mãi, bạn trai chị muốn gặp chị lại phải hẹn chị đi ra ngoài. Em là người không biết điều sao? Đương nhiên phải nhanh chóng dọn đi rồi. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, căn hộ của chị đúng là nhỏ đấy, đó là sự thật.”

Phạm Gia Âm tuy không cảm thấy nhà mình nhỏ, nhưng lời này từ miệng Đàm Nhược nói ra, chị ấy cũng có thể hiểu.

Nhà của Đàm Nhược ở khu nhà giàu Singawaya, diện tích rộng lớn, chỉ riêng phòng công chúa của cô đã bằng cả căn hộ của Phạm Gia Âm rồi.

Đàm Nhược trang trí phòng rất tỉ mỉ, từ những đồ lớn như giường, bàn trang điểm, phòng tắm, đến những chi tiết nhỏ như vân tủ quần áo, tủ giày, bàn trang sức trong phòng thay đồ, tất cả đều được nhà thiết kế tạo ra dựa trên sở thích cá nhân của cô.

Vì vậy, Phạm Gia Âm rất hiểu, tại sao phản ứng của Đàm Nhược lại mãnh liệt đến vậy khi mợ đề nghị Đàm Nhược và Đàm Tự đổi phòng.

Nếu chị ấy là Đàm Nhược, chị cũng sẽ không vui khi phòng bị đổi.

Phạm Gia Âm đặt tay trên vô lăng, chợt nhớ ra điều gì, mở lời: “Thật ra cái đêm hôm em đến Trường Hoàn, mẹ chị đã gọi điện cho mẹ em rồi, bà ấy biết em ở bên này có người trông nom nên mới không liên lạc với em.”

Đàm Nhược không đáp lời.

Phạm Gia Âm thở dài, không nói thêm gì nữa.

Đến biệt thự, Phạm Gia Âm không nhịn được mà tham quan từ trước ra sau chỗ ở mới của Đàm Nhược.

Quả không hổ là biệt thự sang trọng với giá thuê hàng tháng 60 nghìn tệ, trang trí vẫn còn mới tinh, không có dấu vết nào của người từng ở. Đàm Nhược thuê xong lại thêm vào một chút ý tưởng nhỏ của riêng mình, phong cách càng thêm độc đáo.

Đàm Nhược nói: “Thật ra em cũng khá thích căn hộ tầng lớn nhìn ra hồ ở Quân Duyệt Phương Đình, nhưng ở đây có vườn đủ rộng, tiện cho việc trồng hoa, nên cuối cùng em đã chọn căn này.”

“Quân Duyệt Phương Đình à, chị biết chỗ đó. Vì gần trung tâm thành phố, nhiều người sống ở đó đều là những người tài giỏi trong ngành, thuộc giới tinh hoa.”

Đàm Nhược gật đầu: “Môi giới đưa em đi xem nhà cũng nói vậy, căn 600 mét vuông em xem trước đó có tiền thuê hàng tháng hơn 70 nghìn. Nhưng em không cần đi làm, cũng sẽ không ở Trường Hoàn quá lâu, thuê căn biệt thự này vẫn kinh tế hơn.”

Phạm Gia Âm còn bận hẹn hò, chỉ ngồi một lát rồi vội vàng rời đi.

Người giúp việc giúp cô sắp xếp hành lý, Đàm Nhược lười biếng dựa vào ghế dài trước cửa sổ kính sát đất, tùy ý lướt điện thoại.

Nhớ lại lời của Phạm Gia Âm, cô mở ứng dụng liên lạc, nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của Lý Mạn Duệ, do dự một lúc rồi nhấp vào.

Ngoài dự đoán, cô thấy dưới tên nick hiện lên dòng chữ “đối phương đang nhập”.

Tim Đàm Nhược đột nhiên mềm nhũn.

Mẹ cô đang soạn tin nhắn cho cô, chẳng lẽ cuối cùng mẹ cũng nhớ đến cô, cũng hiểu nỗi ấm ức của cô, muốn giảng hòa với cô?

Nhưng bà Lý thực sự quá đáng, tâm trạng muốn bù đắp cho Đàm Tự thì Đàm Nhược có thể hiểu, Đàm Tự là chị ruột của cô, trong lòng cô thực ra cũng rất muốn gần gũi và yêu thương chị.

Nhưng dù thế nào đi nữa, bà Lý cũng không thể vì Đàm Tự mà lấy cô ra làm bàn đạp khắp nơi như thế chứ?

Khiến cô cảm thấy như có Đàm Tự rồi, cô không phải con ruột nữa vậy.

Đàm Nhược quyết định, dù bà Lý có xin lỗi cô, cô cũng không dễ dàng buông xuôi mà quay về Singawaya.

Hơn nữa, căn nhà này cô vừa mới dọn vào, ít nhất cũng phải ở thêm mười ngày nửa tháng nữa.

Thời gian trôi từng giây từng phút, dòng chữ “đối phương đang nhập” phía trên biến mất.

Tuy nhiên, hộp thoại vẫn trống rỗng.

Đợi thêm một lúc nữa, vẫn không có tin nhắn nào được gửi đến.

Đàm Nhược nhìn chằm chằm vào màn hình, cổ họng như bị nghẹn lại bởi thứ gì đó, chua xót.

Đột nhiên, cô tự giễu cười.

Bà Lý làm sao có thể chủ động dỗ dành cô được.

Người ta nói Đàm Nhược lớn lên trong sự nuông chiều, được mọi người nâng niu, kiêu căng và bướng bỉnh.

Nhưng trên thực tế, Lý Mạn Duệ mới là người nói “một là một, hai là hai” trong nhà họ Đàm.

Ở nhà họ Đàm, nếu Đàm Nhược được coi là công chúa thì Lý Mạn Duệ chính là nữ hoàng.

Trước đây mỗi lần giận dỗi, cuối cùng phần lớn đều là Đàm Nhược sẽ quấn lấy làm nũng Lý Mạn Duệ. Ba và anh Cả ở một bên khuyên quá chừng, Lý Mạn Duệ mới chịu xuống nước, làm hòa với cô như trước.

Lần này thì sao, lại để cô chủ động quay về nhận lỗi ư?

Trong lòng Đàm Nhược cảm thấy uất ức.

Cô không cảm thấy mình đã sai ở đâu.

Tâm trạng phiền muộn, Đàm Nhược gọi tài xế, lang thang vô định trên những con đường ở trung tâm thành phố Trường Hoàn.

Tia nắng tàn cuối cùng của hoàng hôn bị bóng đêm nuốt chửng, những ánh đèn neon bên ngoài cửa sổ xe lần lượt sáng lên.

Đàm Nhược tựa trán vào cửa sổ xe, phát hiện ra thành phố này rộng lớn và xa lạ, hoàn toàn không biết mình nên đi đâu.

Xe rẽ qua một góc phố, cô thấy biển hiệu của một quán bar, đèn mờ ảo trong đêm, thu hút sự chú ý.

Quán bar Lạc Đường.

Hai ngày trước Phạm Gia Âm đã dẫn cô đến đây một lần, khung cảnh bên trong độc đáo, rượu cũng không tệ.

Phạm Gia Âm từng nói, chị ấy và bạn trai hiện tại quen nhau ở quán bar này.

Hai người sau khi uống rượu thì vừa ý nhau, xảy ra tình một đêm, sau đó nếm được mùi vị thì không dứt ra được, thế là ở bên nhau luôn.

Đàm Nhược rất ngưỡng mộ sự phóng khoáng tự do của Phạm Gia Âm trong chuyện tình cảm, cũng khâm phục sự táo bạo của chị ấy.

Khác với cô, người ngoài nhìn vào thì kiêu ngạo hống hách, không sợ trời không sợ đất, thực tế từ nhỏ đã bị quản rất nghiêm, trong xương cốt vẫn là một cô gái ngoan.

Những chuyện như tùy tiện qua đêm với người lạ quen ở quán bar, Đàm Nhược tuyệt đối không dám làm.

Một khi bị Lý Mạn Duệ biết được, bà ấy sẽ đánh gãy chân cô.

Tài xế nhìn trong gương chiếu hậu nhận ra ánh mắt cô, chủ động hỏi: “Cô muốn đi uống rượu không?”

Đàm Nhược sững sờ hai giây, dứt khoát nói: “Cũng được, dừng ở đây đi.”

Tài xế đạp phanh, Đàm Nhược mở cửa xuống xe.

Khi đẩy cửa quán bar bước vào, tiếng chuông gió vang lên lanh lảnh một lúc.

Thời gian còn sớm, vài vị khách ngồi trước quầy bar, người pha chế tóc vàng hơi gật đầu với cô rồi tiếp tục bận rộn với công việc của mình.

Đây là lần thứ hai Đàm Nhược đến đây, cô quen thuộc đi đến một góc ngồi xuống, gọi một ly whisky.

Khi người pha chế đưa đến, anh ta chủ động chào hỏi: “Hôm nay chỉ có một mình à? Bạn cô đâu?”

Cô có nhan sắc và khí chất quá nổi bật, dù mới đến một lần, nhưng người pha chế vẫn ấn tượng sâu sắc.

Đàm Nhược nâng ly rượu uống một ngụm, hỏi ngược lại: “Tôi không thể đi một mình sao?”

“Đương nhiên có thể.”

Thấy cô có tâm trạng không tốt, người pha chế không cố ý bắt chuyện thêm.

Chẳng bao lâu, một ly whisky đã được uống cạn.

Đàm Nhược lại gọi thêm một ly nữa.

Khi người pha chế đưa đến, anh ta nhắc nhở: “Uống chậm thôi, rượu này có tác dụng chậm rất nặng.”

Đàm Nhược không nói gì, tiếp tục uống rượu của mình.

Bất tri bất giác, số lượng khách trong quán bar đã đông hơn trước.

Ngồi cạnh Đàm Nhược là một người phụ nữ sành điệu, tóc dài môi đỏ tươi tắn.

Cô ấy chắc hẳn là khách quen của quán bar, thỉnh thoảng trò chuyện với người pha chế.

Cô gái: “Quán bar của các anh có một nhân viên phục vụ đẹp trai như vậy từ khi nào thế?”

Người pha chế biết cô ấy đang nói đến ai, đó là anh vợ của ông chủ của anh ta, không phải là nhân viên của quán, hình như vì thua cược với ông chủ nên hôm nay bị ông chủ lôi đến làm nhân viên.

Nghe đồng nghiệp bàn tán, đối phương có thân phận và địa vị không đơn giản, là người nắm quyền của một tập đoàn niêm yết nổi tiếng nào đó, tên nằm trong danh sách người giàu nhất châu Á.

Những chuyện này không tiện nói nhiều với khách, người pha chế chỉ đáp: “Hôm nay mới đến.”

Cô gái: “Nhìn ra rồi, vừa nãy còn làm đổ rượu lên người khách nữa.”

Ngay lập tức lại thở dài, “Ban đầu tôi cũng muốn cố tình va vào anh ta, để anh ta đổ rượu lên người tôi rồi tiện thể xin số liên lạc, kết quả bị anh ta tránh được, tiếc thật.”

Người pha chế nhìn cô ấy: “Cô thích anh ta à?”

Cô gái tặc lưỡi: “Thích anh ta đâu chỉ có mình tôi, anh không thấy bao nhiêu khách nữ chỉ định anh ta phục vụ hả. Tuyển một nhân viên như vậy về, việc kinh doanh của quán bar các anh sau này chắc chắn sẽ tốt hơn. Nhưng nhân viên phục vụ đó lạnh lùng lắm, xin số liên lạc không thèm để ý, hỏi tên cũng không chịu nói, một nhân viên phục vụ mà cứ làm ra vẻ như ông chủ vậy.”

Người pha chế cười một tiếng: “Người mới, không hiểu quy tắc, mong cô thông cảm.”

Cô gái chống một tay vào cằm, cố làm thân với người pha chế: “Anh có WeChat của anh ta không, chuyển sang cho tôi đi?”

Người pha chế ăn ngay nói thẳng: “Không có.”

Cô gái lộ ra vẻ tiếc nuối.

Có khách gọi rượu, người pha chế quay người lại, thao tác thành thạo.

Cô gái mê mẩn cầm ly rượu quay người nhìn sang bên cạnh, ánh mắt sáng rực: “Lạnh lùng thì có lạnh lùng một chút, nhưng đẹp trai thì đúng là đẹp trai thật. Một khuôn mặt đẹp như vậy, vóc dáng lại hoàn hảo, cho dù thiếu tiền, ngoài kia có khối phú bà sẵn sàng bao nuôi anh ta. Hoặc làm idol cũng được mà. Sao lại lưu lạc đến quán bar làm nhân viên phục vụ chứ? Đôi tay đẹp đẽ đó của anh ta không nên dùng để bưng đĩa, đúng là phí của trời.”

Đàm Nhược nghe không nhịn được nữa, thuận theo hướng của cô gái quay đầu nhìn một cái.

Ban đầu cô thực sự chỉ là tùy tiện liếc qua, không có hứng thú, nhưng khi nhìn thấy người đó, cô không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.

Khu vực chỗ ngồi được nâng cao bởi các bậc thang, một nhân viên phục vụ dáng người thẳng tắp đang bưng đĩa đi lại giữa các bàn, chiếc áo vest đen của đồng phục tôn lên bờ vai rộng và vòng eo thon gọn, bên dưới là vòng ba săn chắc, đầy đặn.

Dưới ánh đèn mờ ảo và mơ hồ, khuôn mặt trắng lạnh như được phủ một lớp men mỏng, ống tay áo được xắn lên, để lộ cổ tay gợi cảm và cẳng tay săn chắc, vừa cấm dục lại đầy sức mạnh.

Đàm Nhược thầm nghĩ, dáng vẻ và vóc dáng của người này quả thực rất xuất sắc, thậm chí còn hơn cả những người mẫu nam cô từng thấy trên tạp chí.

Tuy nhiên trong những người mẫu nam đó, người có thân hình đẹp thì không đẹp trai bằng anh ta, người đẹp trai thì không có thân hình đẹp bằng anh ta.

Anh ta có được cả hai, đúng là độc nhất vô nhị.

Chẳng trách có nhiều khách nữ để ý đến anh ta như vậy.

“Chị em à, cô cũng thích loại này ư?” Cô gái bên cạnh nhận ra ánh mắt của Đàm Nhược, chủ động bắt chuyện, “Thấy thế nào, có phải là hàng cực phẩm không?”

Đàm Nhược hoàn hồn, nhấp một ngụm rượu, tùy tiện nói: “Cũng bình thường thôi.”

Nếu không phải cô đã có hôn ước, một người đàn ông có vóc dáng và ngoại hình như vậy thì cô muốn bao nhiêu mà chẳng có, làm sao có thể dễ dàng có hứng thú với một nhân viên phục vụ chứ?

Người phụ nữ thấy cô cứng miệng, lắc đầu cười một tiếng, cũng không nói thêm gì.

Lúc này, điện thoại của Đàm Nhược reo lên.

Là Lý Mạn Duệ gọi đến.

Đàm Nhược nhìn chằm chằm màn hình hiển thị cuộc gọi, tưởng mình uống nhiều rượu quá nên xuất hiện ảo giác.

Cô không ngờ mẹ lại chủ động liên lạc với cô.

Cuối cùng vẫn là nhớ cô rồi.

Lông mày Đàm Nhược hơi giãn ra.

Vừa áp vào tai nghe máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói vô cùng tức giận của Lý Mạn Duệ: “Đàm Nhược, con bao nhiêu tuổi rồi, nói con vài câu là lại giở trò bỏ nhà đi sao? Ra ngoài điên loạn bao nhiêu ngày rồi còn không chịu về nhà, tranh giành tình cảm với chị con cũng phải có giới hạn chứ.”

Ngón tay Đàm Nhược nắm chặt điện thoại hơi siết lại, cô bỗng nhiên cười: “Mẹ cảm thấy con đang tranh giành với Đàm Tự sao?”

Lý Mạn Duệ mặc kệ cô, tiếp tục nói: “Mẹ đã sớm nói với con rồi, nhà họ Giang gần đây sẽ đến bàn chuyện hôn sự. Con và Giang Triệt nhiều năm không gặp, lần này người ta đến, chắc chắn sẽ gặp con. Con chạy trốn không chịu về nhà thì ra thể thống gì? Nhanh về nhà với mẹ đi, gần đây không được đi đâu cả!”

Mãi không thấy hồi âm, Lý Mạn Duệ hết kiên nhẫn: “Rốt cuộc con có nghe mẹ nói không?”

Đàm Nhược hít một hơi thật sâu, khớp ngón tay nắm chặt điện thoại trắng bệch: “Nếu con không về thì sao?”

“Cánh cứng rồi, muốn uy hiếp mẹ à?”

Lý Mạn Duệ cười lạnh: “Được thôi, không về thì đổi người, con thật sự nghĩ cuộc liên nhân này không có con là không được sao? Nhà họ Đàm đâu chỉ có mỗi mình con là con gái, biết đâu chị con gả sang, nhà họ Giang còn hài lòng hơn.”

Đàm Nhược nén nỗi chua xót ở sống mũi, khóe môi khẽ cong lên: “Được, vậy thì đổi đi. Mẹ hài lòng, nhà họ Giang cũng hài lòng, cả nhà đều vui vẻ. Từ bây giờ trở đi, hôn ước của con với nhà họ Giang không còn nữa.”

Lý Mạn Duệ: “Được, đây là lời con nói đấy, đừng hối hận.”

Đàm Nhược không nói gì nữa, cúp điện thoại, tiện tay ném vào túi, ngửa đầu uống rượu.

“Này, cô không sao chứ?” Cô gái ngồi bên cạnh thấy mắt cô đỏ hoe, quan tâm hỏi: “Cãi nhau với gia đình à?”

Đàm Nhược ngửa cổ uống cạn chỗ rượu cuối cùng.

Rượu đốt cháy cổ họng, cay nồng và nóng bỏng, nhưng không thể che giấu nỗi đau âm ỉ trong lòng.

Cô chỉ mong mẹ nói chuyện tử tế với mình, không hiểu sao lại khó khăn đến vậy.

Mẹ cô luôn như thế, ngoài miệng thì nói cô kiêu căng bướng bỉnh, nhưng thực tế, chính bà ấy còn độc đoán hơn, tùy tiện quyết định cuộc đời cô.

Lúc trước liên hôn với nhà họ Giang, không ai hỏi cô có đồng ý hay không.

Bây giờ đổi người kết hôn, cũng chỉ cần một câu nói của mẹ cô trong điện thoại.

Đàm Nhược chợt không biết trong mắt mẹ, cô rốt cuộc là con gái hay là công cụ nữa.

Từ nhỏ, Đàm Nhược đã biết mình có hôn ước.

Chị họ Phạm Gia Âm bắt đầu yêu đương từ đại học, bạn trai thay hết người này đến người khác. Còn cô, thậm chí nói chuyện với con trai vài câu cũng bị gia đình tra hỏi tỉ mỉ, sợ cô làm bừa ảnh hưởng đến liên hôn thương mại của gia đình.

Bây giờ hôn ước với nhà họ Giang có thể dễ dàng đổi người, vậy những năm tháng cô gánh vác hôn ước đó, bị quản giáo nghiêm ngặt, bị hạn chế mọi nơi, không được làm cái này, không được làm cái kia thì tính là gì?

Nước mắt sắp trào ra, Đàm Nhược cầm túi xách đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Nhốt mình trong phòng vệ sinh để bình tĩnh lại một lúc, cô đứng trước bồn rửa mặt trang điểm lại.

Rượu bắt đầu ngấm, cô hít một hơi thật sâu, định quay về ngủ.

Vừa ra khỏi nhà vệ sinh, điện thoại trong túi lại reo.

Lần này là ba cô – Đàm Nguyên Huân gọi đến.

Nỗi tức giận và uất ức mà Đàm Nhược tích tụ từ Lý Mạn Duệ đang không có chỗ trút, cô nghe máy rồi nói với đầu dây bên kia: “Con đã nói không về là không về, ba mẹ có gọi bao nhiêu lần cũng vô ích, không phải chỉ là một cái hôn ước rách nát thôi sao, ba mẹ muốn ai cưới thì cứ cưới đi!”

Không cần biết Đàm Nguyên Huân nói gì, Đàm Nhược đã cúp máy trước.

Cô tức đến mức đầu óc quay cuồng, choáng váng, chưa đi được vài bước thì va phải một bờ vai rắn chắc. Cô đau đến nhíu mày, trừng mắt nhìn người cản đường.

Là người phục vụ đẹp trai ở quán bar.

Ánh đèn bên ngoài nhà vệ sinh mờ ảo, anh ta cũng đang cầm điện thoại, như thể cuộc gọi chưa kết thúc mà bị gián đoạn đột ngột. Lúc này anh ta dùng tay kia che loa điện thoại rồi nghiêng đầu nhìn sang.

Vừa nãy nhìn từ xa đã thấy anh ta đẹp trai, giờ lại gần, Đàm Nhược phát hiện nhan sắc của anh ta quả thực là đỉnh cao.

Lông mi rất dài. Khuôn mặt trắng trẻo, vài sợi tóc ngắn lưa thưa rủ xuống xương lông mày làm nổi bật đôi mắt trong veo, sống mũi cao thẳng hài hòa với đôi môi mỏng hồng nhạt. Anh ta đứng đó cho người ta cảm giác như cây tre vừa được gột rửa bởi cơn mưa, sạch sẽ và tươi mát.

Đây hoàn toàn không giống vẻ ngoài và khí chất mà một nhân viên phục vụ quán bar bình thường nên có, nhưng đồng phục của anh ta lại giống hệt những nhân viên khác.

Khi Đàm Nhược đánh giá anh ta, đối phương cũng đang nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt trong veo và sâu thẳm, nhưng mãi không nói một lời.

Đàm Nhược đã từng thấy đủ loại ánh mắt nhìn mình, có ánh mắt không thiện ý, có ngưỡng mộ, có tán thưởng, và cả ghen tị.

Nhưng ánh mắt của người này nhìn cô lại có chút phức tạp.

Trong thoáng chốc, Đàm Nhược cảm thấy anh ta hình như quen quen.

Nhưng Đàm Nhược mới đến Trung Quốc chưa bao lâu, cô chắc chắn mình không thể quen người này.

Đặc biệt anh ta lại là một nhân viên phục vụ quán bar.

Trong giới của Đàm Nhược, cô không tiếp xúc với loại người nghèo này.

Bị nhìn chằm chằm mãi, Đàm Nhược tỏ vẻ không vui: “Nhìn cái gì mà nhìn, đâm vào người ta không biết xin lỗi à?”

Giang Triệt nhìn cô đầy ẩn ý: “Tôi đứng sát tường không động đậy, cô lại tự mình đâm vào, là lỗi của tôi sao?”

“Chứ không thì sao?” Đàm Nhược lý lẽ hùng hồn, “Anh làm việc ở đây, không ai nói với anh khách hàng là thượng đế à?”

Giang Triệt không thèm để ý đến cô, tiếp tục cuộc gọi, anh đi sâu vào cuối hành lang.

Đàm Nhược đang có một bụng tức không có chỗ trút, lúc này lại bị một nhân viên phục vụ làm cho khó chịu, tức giận đi theo muốn tiếp tục tranh cãi.

Nhưng cô tự nhận mình vẫn có chút lịch sự, vậy nên không làm phiền anh ta nghe điện thoại mà dựa vào tường đứng đợi anh ta gọi xong.

Giang Triệt liếc nhìn cô, một lần nữa đưa điện thoại lên tai.

Đầu dây bên kia là giọng ông nội Giang: “Bên cháu sao mà ồn ào thế, lời ông vừa nói cháu có nghe không? Nhà họ Đàm nói Nhược Nhược gần đây theo anh Cả học kinh doanh. Hai anh em đi công tác châu Âu, phải một thời gian nữa mới về được. Họ hỏi cháu là đợi Nhược Nhược về rồi mới sang, hay là sang trước để đặt ngày cưới? Nếu là trường hợp sau, e là lần này cháu và Nhược Nhược không có cơ hội gặp mặt.”

Giang Triệt nghiêng đầu.

Cô Ba Đàm Nhược mà nhà họ Đàm nói là say mê sự nghiệp, theo anh Cả đi công tác châu Âu giờ lại xuất hiện ở quán bar Trường Hoàn, toàn thân nồng nặc mùi rượu. Cô cau mày, lúc này đang bày vẻ mặt khó chịu chờ anh gọi điện thoại xong để tiếp tục kiếm chuyện.

Nhà họ Đàm đúng là rất biết nói tốt cho cô, xây dựng hình tượng cho cô.

Rõ ràng biết anh sắp đến bàn chuyện hôn sự, cô lại bỏ đi ra ngoài, rõ ràng là trốn hôn.

Câu cô nói trong nhà vệ sinh qua điện thoại lúc nãy chính là bằng chứng tốt nhất——

“Con đã nói không về là không về, ba mẹ có gọi bao nhiêu lần cũng vô ích, không phải chỉ là một cái hôn ước rách nát thôi sao, ba mẹ muốn ai cưới thì cứ cưới đi!”

Giang Triệt nói vào điện thoại: “Cháu sẽ không qua đó trước.”

Ông nội: “Cũng được, cháu và Nhược Nhược nhiều năm không gặp rồi, dù sao cũng phải gặp mặt rồi mới bàn chuyện hôn sự.”

Cuộc gọi kết thúc, Giang Triệt cất điện thoại.

Đàm Nhược đi giày cao gót, dựa lưng vào tường. Dưới ánh đèn, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ một cách không tự nhiên. Cô hơi ngẩng cằm, hàng mi dài khẽ run. Đôi môi hơi chu ra vì say và hơi mất kiên nhẫn, toát lên vẻ quyến rũ lười biếng.

Thấy anh ta nhìn sang, Đàm Nhược nheo mắt, vênh mặt tỏ vẻ ra lệnh: “Xin lỗi tôi đi.”

“Em mới là người nên xin lỗi tôi.”

“Tại sao?”

Giang Triệt nhìn cô thật sâu.

Hôn ước do ông nội Đàm khi còn sống định, sau khi ông nội Đàm qua đời, quan hệ giữa nhà họ Giang và nhà họ Đàm ngày càng ít đi.

Thế nên cô thà trốn hôn còn hơn là kết hôn, chuyện liên hôn này chi bằng bỏ đi.

Vì ván cược với Khương Phái, tối nay anh bị lôi đến làm nhân viên phục vụ, kết quả liên tục bị khách nữ làm quen, hết làm đổ rượu lại va vào người anh, lúc này sự kiên nhẫn của Giang Triệt đã không còn nhiều.

Anh không muốn dây dưa nhiều, nói “xin lỗi” với Đàm Nhược rồi quay người định rời đi.

Đàm Nhược kéo anh lại: “Không được đi!”

Giang Triệt nhíu mày: “Đã xin lỗi rồi, em còn muốn làm gì nữa?”

“Đó là xin lỗi sao? Qua loa hời hợt, hoàn toàn không có thành ý.”

“Em muốn như thế nào?”

Đàm Nhược nhìn chằm chằm khuôn mặt anh một lúc, không biết có phải do cồn khiến cô nảy sinh ý đồ đen tối, hay vì cuộc điện thoại với gia đình trước đó khiến cô muốn trả thù.

Cô chợt hiểu tại sao Phạm Gia Âm lại phát sinh quan hệ với một người đàn ông xa lạ trong quán bar.

Nếu là một người đàn ông có vẻ ngoài như thế này, quả thực rất dễ khiến người ta rung động.

Đàm Nhược tiến lại gần anh hơn: “Anh có bạn gái không?”

Chủ đề của cô nhảy quá nhanh, Giang Triệt bị cô làm cho nghẹn họng: “Có liên quan gì đến em?”

Đàm Nhược vỗ vai anh: “Nếu không có thì anh đi theo tôi đi, mỗi tháng tôi cho anh 200 nghìn tiền tiêu vặt. Thế nào?”


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *