Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy chương 06

NỤ HÔN RUNG ĐỘNG NỒNG CHÁY

CHƯƠNG 06: Anh ta đang giả bộ lạnh lùng, phải nhử.

Biên tập: Đậu @CỏHoaLá

Ngôn Lễ không chấp nhận lời mời kết bạn WeChat của cô, cũng không nghe điện thoại của cô, tin nhắn cô gửi cũng như đá chìm vào đáy biển.

Nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến tâm trạng của Đàm Nhược.

Lúc mùi gỗ đàn hương hòa quyện với tinh dầu hoa hồng lan vào khoang mũi, cô và Phạm Gia Âm đang nằm thoải mái trong phòng riêng của một spa cao cấp, để các chuyên viên làm đẹp massage toàn thân cho cả hai.

Đèn tường tông màu ấm áp như tấm màn lụa rải xuống, tiếng nhạc du dương như dòng suối nhỏ, len lỏi vào lòng người, khiến người ta không tự chủ được mà thả lỏng toàn thân.

Phạm Gia Âm nghiêng đầu nhìn sang: “Ý em là tối qua em dẫn một người đàn ông lạ từ quán bar về biệt thự, nhưng hai người lại không xảy ra chuyện gì sao?”

Đàm Nhược khẽ “ừm” một tiếng, đang nhắm mắt tận hưởng sự thư thái mà động tác xoa bóp mang lại cho cơ thể.

Phạm Gia Âm hơi nghiêng người, lúc này trên người Đàm Nhược chỉ phủ một chiếc khăn tắm mỏng màu trắng, không che giấu được thân hình quyến rũ, eo thon chân dài, ngực nở mông cong.

Quan trọng là cô em họ này còn sở hữu một gương mặt đẹp đến tuyệt trần, cực kỳ cuốn hút, trời sinh đã có vẻ quyến rũ, đẹp đẽ đến mức không gì sánh bằng. Đừng nói là đàn ông, ngay cả chị ấy là phụ nữ cũng nhìn không rời mắt được.

Người đàn ông đó rốt cuộc đã kiềm chế kiểu gì?

“Anh ta không bị yếu đấy chứ?” Phạm Gia Âm nâng cao giọng.

“Sao có thể?” Tinh dầu hoa hồng chảy dọc theo sống lưng, đọng lại ở hõm eo, mang đến cảm giác mát nhẹ. Trong đầu Đàm Nhược hiện lên thân hình gợi cảm căng tràn sức sống của Ngôn Lễ, ánh mắt cô tràn đầy mê say, “Anh ta cao gần 1m90, cơ bụng có sáu múi, dáng người còn chuẩn hơn người mẫu nam. Hơn nữa, sức lực cũng rất khỏe.”

Tối qua lúc ở cửa phòng tắm, khi anh ta đột nhiên giữ chặt cô lại, cô hoàn toàn không có sức kháng cự, nhìn thế nào cũng thấy “rất ổn”.

“Anh ta không vượt quá giới hạn, chứng tỏ anh ta là một quân tử có phẩm hạnh đoan chính, là một quý ông thật sự.” Đàm Nhược chân thành nhận xét.

Phạm Gia Âm tặc lưỡi hai tiếng, nháy mắt với Đàm Nhược: “Mới gặp một lần mà sao em đã khen người ta lên tận trời rồi?”

“Nói tóm lại, em tin vào trực giác của mình, anh ta khác với phần lớn các đàn ông.”

Dừng một chút, Đàm Nhược lại nói: “Em nhất định phải theo đuổi được anh ta, muốn trải nghiệm cảm giác yêu đương một lần.”

“Hôn ước của em bị hủy thật rồi?” Phạm Gia Âm suýt nữa ngồi bật dậy khỏi giường massage, chuyên viên làm đẹp ra hiệu cô ấy là vẫn chưa làm xong, cô ấy mới ngoan ngoãn nằm xuống lại.

Bên tai truyền đến giọng nói của Đàm Nhược: “Mẹ em đích thân nói, nếu em không quay về thì hôn ước sẽ đổi thành Đàm Tự, em đã đồng ý rồi.”

Đàm Nhược nói rất nhẹ nhàng, nhưng Phạm Gia Âm biết, tâm trạng của em ấy lúc này chắc là không hoàn toàn vui vẻ.

Dù em ấy không quan tâm đến hôn ước với nhà họ Giang thật, nhưng chắc chắn cũng bận tâm đến việc mẹ mình xem hôn ước như trò đùa, muốn đính hôn thì đính, muốn đổi người thì đổi.

Khó trách tối qua em ấy lại nổi loạn đến mức dẫn một người đàn ông lạ về nhà.

Mâu thuẫn với người thân, Phạm Gia Âm rất khó mà khuyên giải được, chỉ có thể cố gắng dỗ dành con bé vui: “Thực ra liên hôn thương mại thì có ý nghĩa gì đâu. Còn không bằng tự do như bây giờ, không bị ràng buộc gì cả, muốn yêu thì yêu, muốn theo đuổi ai thì theo đuổi, sau này chán rồi thì đổi người khác, thoải mái biết bao.”

Đàm Nhược cong môi cười: “Em cũng nghĩ vậy. Cho nên, em quyết định sẽ theo đuổi Ngôn Lễ.”

Về mặt tình cảm, Đàm Nhược vẫn còn ngây thơ, như một tờ giấy trắng.

Nếu thật sự muốn yêu đương, Phạm Gia Âm cảm thấy nhất định phải chọn một người đàn ông tốt về mọi mặt.

Nhưng vừa rồi nghe Đàm Nhược miêu tả, người đàn ông đó có nhan sắc và dáng vóc đều tuyệt vời, nhân phẩm dường như cũng không tệ.

Đúng là có thể theo đuổi để thử hẹn hò xem sao.

“Được thôi, khoản này chị có kinh nghiệm, có thể giúp em lên kế hoạch, đảm bảo khiến anh ta nhanh chóng thành người phục tùng dưới làn váy em.”

Có câu nói này của Phạm Gia Âm, Đàm Nhược càng tăng thêm tự tin, lại kể chi tiết quá trình hai người ở chung với nhau.

Sau khi làm xong một liệu trình spa, hai chị em khoác tay nhau đi ra khỏi tiệm.

Nhìn trời đã không còn sớm, Đàm Nhược nói: “Em phải đến quán bar theo đuổi người ta rồi, lát nữa không ăn tối với chị đâu nhé.”

Phạm Gia Âm ngăn lại: “Không phải em nói anh ta không nhiệt tình với em sao? Tối nay đừng đi.”

Đàm Nhược ngẩn người hai giây, khó hiểu nói: “Không đi thì làm sao theo đuổi được người ta?”

“Hiểu lạt mềm buộc chặt không?” Phạm Gia Âm phân tích cho cô, “Tối qua hai người uống rượu chơi trò nói thật, anh ta thừa nhận em hợp mắt anh ta; em mang theo nhiều tiền mặt, anh ta nhắc nhở em như thế rất nguy hiểm; em say rượu, anh ta tự mình đưa em về nhà, lại không nhân cơ hội sờ soạng em, thậm chí còn cất công đi mua thuốc giải rượu cho em. Điều này chứng tỏ anh ta thật ra cũng có chút ý với em. Nhưng khi em chủ động tiếp cận, anh ta lại lạnh nhạt với em, em biết điều đó nói lên điều gì không?”

Đàm Nhược thật sự đang rối về chuyện này, thành thật hỏi: “Nói lên điều gì?”

Phạm Gia Âm: “Nói lên rằng anh ta đang giả bộ lạnh lùng, không thể theo đuổi gấp quá, phải nhử.”

Đàm Nhược nửa hiểu nửa không, suy nghĩ một lúc, mặt lộ vẻ do dự: “Nhưng mà nếu em không đi, lỡ anh ta bị người khác giành mất thì sao?”

“Nếu chỉ hơi lạnh nhạt một chút mà anh ta đã bị người khác giành mất, thì chứng tỏ anh ta thật sự chẳng có chút ý gì với em cả, em hoàn toàn không cần phải tốn công, tối nay có đi cũng chẳng có kết quả. Nhưng nếu anh ta thật sự có ý với em, em nghe lời chị, câu nhử từ từ còn hiệu quả hơn là bám dính.”

Đàm Nhược cũng không hiểu mấy chuyện này, biết Phạm Gia Âm kinh nghiệm tình trường phong phú, chắc chắn hiểu đàn ông hơn mình.

Suy nghĩ một lúc, cô gật đầu: “Được, em nghe chị.”

Phạm Gia Âm lại nhớ ra điều gì, hỏi cô: “Anh ta không chặn số điện thoại em chứ? Em gửi tin nhắn anh ta có nhận được không?”

“Chắc là nhận được, mỗi lần em gọi điện thoại đều gọi được.”

Phạm Gia Âm đưa tay: “Đưa điện thoại chị xem.”

Đàm Nhược không hiểu lắm nhưng vẫn đưa ra, thấy Phạm Gia Âm tìm số của Ngôn Lễ, soạn một tin nhắn gửi đi: [Tối nay có lẽ tôi sẽ lại xuất hiện ở quán bar, nếu lát nữa không phải anh đích thân đón tiếp tôi, thì có khi rượu sẽ bớt ngon đấy.]

Đàm Nhược nhận lại điện thoại, nhìn thấy tin nhắn, hỏi chị ấy: “Không phải chị nói tối nay không đi sao?”

Phạm Gia Âm: “Nhưng phải để anh ta cảm thấy là tối nay em sẽ đi, đó mới là nhử mồi anh ta.”

“Như vầy không phải là thất hẹn sao?”

“Anh ta còn chưa trả lời tin nhắn của em, hai người cũng đâu có hẹn gì, đương nhiên là không tính thất hẹn rồi. Hơn nữa chị có nói là ‘có lẽ sẽ đi’ mà. Có lẽ. Em đã hiểu chưa?” Phạm Gia Âm vỗ vai Đàm Nhược, “Em cứ chờ xem tối nay anh ta có đứng ngóng tới mỏi mắt không.”

Đàm Nhược tưởng tượng ra cảnh Ngôn Lễ ở quán bar liên tục nhìn ra cửa chờ mình xuất hiện, lập tức thấy cực kỳ sảng khoái.

Cô cong mắt, khóe môi nở nụ cười: “Vậy tối nay chúng ta làm gì?”

Phạm Gia Âm: “Đừng có treo cổ trên một cái cây mãi, chị sẽ dẫn em đến quán bar khác chơi.”

Giang Triệt xử lý xong công việc, khi trở về khu biệt thự Quân Nhạc Phương Đình mới thấy tin nhắn Đàm Nhược gửi, nói tối nay sẽ lại đến quán bar tìm anh.

Anh vốn định không để ý, nhưng trong đầu chợt hiện lên hình ảnh cô uống đến say mèm ở quán bar tối qua.

Cô đến Trường Hoàn là để trốn hôn, đương nhiên Giang Triệt sẽ không níu kéo cầu xin cô cưới mình, hôn ước giữa hai nhà chắc chắn sẽ bị hủy.

Nhưng dù sao cũng đã quen biết nhau từ nhỏ, bây giờ lại ở Trường Hoàn, nơi cô chẳng quen biết ai, anh không thể mặc kệ sự an toàn của cô được.

Quán bar là nơi phức tạp, vẻ ngoài của cô lại quá nổi bật, mà cô lại không có chút ý thức an toàn nào, lỡ có chuyện gì xảy ra thì khó mà ăn nói với ba mẹ Đàm.

Nghĩ vậy, anh lại thay bộ đồng phục nhân viên hôm qua vừa giặt xong, vội vàng ra ngoài.

Đến quán bar, cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu.

Giang Triệt tận dụng chiều cao của mình, đảo mắt một vòng trong quán bar, không thấy bóng dáng Đàm Nhược.

Chắc là còn chưa tới.

Bỗng nhiên anh cảm giác có người vỗ nhẹ vào vai trái mình, ánh mắt Giang Triệt khẽ dao động, theo bản năng quay đầu lại.

Là một trong những ông chủ của quán bar, Thân Tử Du.

Thân Tử Du ngạc nhiên nói: “Tổng giám đốc Giang, chẳng phải anh cá cược với anh Phái chỉ làm phục vụ một đêm thôi sao? Sao tối nay lại tới nữa? Anh Phái nhận vụ án mới, bên văn phòng luật đang bận, dạo này có lẽ không đến đây nữa đâu. Anh mau thay bộ đồ này ra đi, có xứng với thân phận của anh, không cần mặc mãi đâu.”

Giang Triệt điềm đạm nói: “Tôi đến gặp một người bạn, cậu cứ làm việc của mình đi, không cần để ý đến tôi.”

Trong lòng Thân Tử Du cảm thấy kỳ lạ, không biết là gặp kiểu bạn gì mà phải mặc đồng phục nhân viên quán bar.

Nhưng dù sao mối quan hệ của anh ta và Giang Triệt cũng chưa thân đến mức hỏi han nên anh ta không nói gì thêm.

Thân Tử Du cười nói: “Được, vậy sếp Giang cứ tự nhiên, cần gì thì cứ nói với tôi.”

Giang Triệt khẽ gật đầu.

Sau khi Thân Tử Du rời đi, Giang Triệt tiện tay cầm một cái khăn lau, ngồi vào góc quầy bar, ánh mắt thì luôn hướng về phía cửa quán bar.

Dưới cuộc sống về đêm phù hoa và say đắm, khách ra vào quán bar tấp nập không dứt.

Bóng dáng của Đàm Nhược vẫn không xuất hiện.

Đêm càng lúc càng khuya, quán bar dần từ náo nhiệt trở nên vắng vẻ.

Giang Triệt mở điện thoại, đọc lại tin nhắn cuối cùng cô gửi: [Tối nay có lẽ tôi sẽ lại xuất hiện ở quán bar, nếu lát nữa không phải anh đích thân đón tiếp tôi, thì có khi rượu sẽ bớt ngon đấy.]

Liệu có phải trên đường đến đây đã xảy ra chuyện gì bất ngờ không?

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, Giang Triệt lập tức không dám nghĩ thêm nữa.

Có thể là bị việc gì đó cản chân lại.

Anh mở WeChat, hôm qua Đàm Nhược đã gửi lời mời kết bạn, anh vẫn chưa xử lý.

Do dự hai giây, anh ấn vào chấp nhận.

Ảnh đại diện WeChat của Đàm Nhược là một bức tranh sơn dầu nhân vật rực rỡ sắc màu, môi đỏ rực, đeo trang sức lấp lánh, nhìn ngũ quan lộng lẫy xa hoa rực rỡ thì đó chính là cô.

Tên tài khoản là tên tiếng Anh của cô, Milena.

Anh nhấn mở vòng bạn bè của cô.

Một tiếng trước, Đàm Nhược vừa đăng trạng thái.

Kèm theo là một bức ảnh, nhìn bối cảnh thì là một quán bar, nhưng không phải là quán bar Lạc Đường.

Ảnh chụp cận cảnh là một ly cocktail được pha chế đặc biệt, bên cạnh lộ ra một bàn tay đang cầm ly rượu, trên cổ tay đeo đồng hồ nam.

Người đàn ông đang cầm ly rượu, động tác như muốn chạm ly với Đàm Nhược.

Cô viết kèm bức ảnh là dòng trạng thái:

[Những đêm ngẫu hứng còn thú vị hơn cả kế hoạch bày sẵn.

Cảm giác được đáp lại ở khắp nơi thật tuyệt ~]

Giang Triệt nhìn dòng trạng thái này, khóe môi mím chặt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Cô vậy mà lại đến quán bar khác, còn tùy tiện uống rượu với đàn ông khác.

Cảm giác được đáp lại ở khắp nơi rất tuyệt sao?

Biết đâu người đó có ý đồ xấu với cô, cố ý tâng bốc, chiều theo cô thì sao? Đến cả chút khả năng nhận biết người cũng không có.

Giang Triệt chưa từng thấy ai ngây thơ như cô, đúng là đóa hồng được nuông chiều trong nhà kính, dễ dàng bị lời ngon tiếng ngọt của người khác lừa gạt.

Cứ như vậy, e rằng có ngày cô bị người ta bán đi, cô còn giúp người ta đếm tiền.

Giang Triệt nhớ lại cảnh cô say rượu tối qua, cả người không chút phòng bị dán chặt lên người anh, còn làm nũng bắt anh đưa về nhà, giọng nói ngọt ngào và nũng nịu, như một yêu tinh mê hoặc lòng người.

Cô chủ động trêu ghẹo như vậy, căn bản chẳng có mấy gã đàn ông kiềm chế được mình.

Tối nay, rất có thể cô lại giở trò cũ với người đàn ông khác.

Mà người đàn ông đó chắc gì đã chính nhân quân tử như anh tối qua, có thể ngồi yên không làm gì.

Giang Triệt cau mày, đột nhiên đứng bật dậy, bước nhanh ra khỏi quán bar, tiện tay gọi điện cho Đàm Nhược.

Chuông reo vài tiếng mới có người bắt máy.

Giang Triệt nghe thấy đầu dây bên kia rất ồn ào, rõ ràng cô vẫn còn ở trong quán bar.

Giọng Đàm Nhược lẫn theo men say truyền đến: “Alo, Ngôn Lễ?”

Giang Triệt trầm giọng hỏi cô: “Em đang ở đâu?”

Đàm Nhược “ồ” một tiếng: “Anh định đến tìm tôi à? Nhưng tôi chuẩn bị về nhà rồi.”

Giang Triệt nghe cô nói về nhà, liền nghĩ chắc chắn là đi cùng người đàn ông đó.

Giọng anh trở nên nghiêm túc, không cho từ chối: “Em ở yên đó đừng di chuyển, tôi đến ngay.”

“Không hay lắm đâu.” Đàm Nhược hơi do dự, “Tôi uống hơi say, đang chuẩn bị về cùng bạn.”

Quả nhiên là muốn về cùng người đàn ông kia.

Mới quen mà đã có thể gọi là bạn rồi sao?

Giang Triệt nắm chặt điện thoại, khớp ngón tay hơi trắng bệch, may là anh gọi điện không quá muộn.

“Không phải tối qua em nói muốn tôi theo em sao. Vậy thì ngoan ngoãn ở đó chờ, tôi đến đón em.” Sợ cô thiếu kiên nhẫn, hoặc bị tên đàn ông kia dụ dỗ, anh lại nhấn mạnh, “Đàm Nhược, nếu em dám tùy tiện dẫn đàn ông khác về biệt thự, tôi sẽ cho em biết sự nghiêm trọng của vấn đề.”


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Bé mập theo đuổi nhưng giá đỗ trắng rung động trước là cái chắc 😁