Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy chương 07

NỤ HÔN RUNG ĐỘNG NỒNG CHÁY

CHƯƠNG 07: Anh đâu phải là con chó nịnh bợ.

Biên tập: Đậu @CỏHoaLá

Tại quán bar, ánh đèn đỏ cam đan xen xoay tròn trên trần nhà, đôi tay của người pha chế thoăn thoắt lướt giữa ly thủy tinh và chai rượu.

Trước quầy bar, Đàm Nhược đặt điện thoại xuống, vẫn còn chút khó tin.

Cô nhìn Phạm Gia Âm: “Ngôn Lễ nói em đợi anh ta ở đây, anh ta sẽ đến đón em.”

“Không nhìn xem ai là người chỉ điểm cho em chứ.” Phạm Gia Âm đắc ý lắc ly rượu, chiếc đồng hồ nam trên cổ tay cô ấy dưới ánh đèn chuyển từ mặt đen sang xanh đậm, rồi từ xanh đậm trở lại màu đen.

Sáng nay chị ấy đã tiện tay lấy chiếc đồng hồ này từ bạn trai, tối nay vừa hay lấy ra để Đàm Nhược chụp ảnh.

Vừa nãy khi bảo Đàm Nhược chụp ảnh, vì để Ngôn Lễ không nhận ra đây là tay phụ nữ, Phạm Gia Âm còn cố tình chỉnh sửa ảnh làm mờ phần tay. 

Quả nhiên anh ta quan tâm thì loạn trí, không nhận ra sơ hở, cứ thế vội vã gọi điện thoại đến.

“Chị đúng là chị gái của em, quá thần thánh luôn!” Lúc Đàm Nhược nhìn Phạm Gia Âm lần nữa, ánh mắt sùng bái không lời nào tả xiết, “Làm sao chị biết anh ta sẽ chấp nhận lời mời kết bạn WeChat của em, xem vòng bạn bè của em?”

Trước đó khi Phạm Gia Âm nói với cô, cô còn không tin, kết quả lại đúng như chị ấy dự đoán.

Phạm Gia Âm: “Em không xuất hiện, trong lòng anh ta thất vọng, chắc chắn sẽ muốn nhìn trộm em một chút, lần theo manh mối để tìm ra nguyên nhân. Cái suy nghĩ đó của đàn ông, sao chị lại không hiểu chứ?”

Đàm Nhược đang cảm thấy lời của chị họ có lý, không kìm được âm thầm gật đầu, bỗng dưng nhớ ra điều gì đó.

Cô “ai da” một tiếng, thầm kêu hỏng bét rồi: “Ngôn Lễ sắp đến tìm em, nhưng em quên nói địa chỉ cho anh ta rồi, em phải gửi định vị qua cho anh ta.”

Đàm Nhược vừa nói vừa định bấm điện thoại thì bị Phạm Gia Âm ngăn lại: “Anh ta không hỏi địa chỉ em thì em đừng xía vào. Mỗi quán bar đều có phong cách trang trí riêng. Bản thân anh ta cũng làm việc ở quán bar, dù thật sự không biết đây là đâu, chỉ cần có lòng, hỏi thêm vài người cũng sẽ tìm ra được.”

Chị ấy âm thầm cảnh cáo Đàm Nhược, “Nhớ lời chị nói, giữ giá một chút, đừng quá chủ động, hiểu chưa?”

Đàm Nhược lại tắt màn hình điện thoại, gật đầu: “Em hiểu rồi.”

Cô phải câu kéo anh ta.

Thực tế chứng minh, câu kéo quả thực có tác dụng.

Buổi chiều còn đối xử thờ ơ với cô, không thèm để ý, không phải bây giờ đã đích thân đến tìm cô rồi sao? Còn đồng ý sau này sẽ theo cô.

Quả nhiên kịch bản đắc nhân tâm.

Đàm Nhược cố kìm nén sự vui sướng nho nhỏ trong lòng, huých nhẹ Phạm Gia Âm: “Lát nữa anh ta đến, hay là chị về trước đi?”

Phạm Gia Âm cười khẽ một tiếng, véo nhẹ vào phần thịt mềm ở má cô: “Qua cầu rút ván đúng không? Chị vừa giúp em xong, bây giờ em đã đuổi chị đi rồi?”

Đàm Nhược bĩu môi, mỉm cười với Phạm Gia Âm: “Không phải em sợ chị làm bóng đèn sao. Chị xem em tự giác đến mức nào, để không làm phiền chị và bạn trai hẹn hò, em đã dọn ra khỏi nhà chị rồi đấy.”

Phạm Gia Âm liếc mắt nhìn cô một cái: “Đừng có tự dát vàng lên mặt mình, em sống cuộc đời được nuông chiều quá lâu nên chê căn hộ của chị nhỏ, muốn tự mình sống biệt thự lớn để hưởng thụ thì có.”

“Đây chỉ là một phần rất nhỏ thôi, nguyên nhân chính là để nhường chỗ cho hai người đó.” Đàm Nhược vừa nói vừa vỗ vào bàn tay đang véo mặt mình, “Chị ơi, chị mau buông ra đi, lát nữa làm hỏng lớp trang điểm của em thì sao? Em vừa mới dặm lại đó.”

Phạm Gia Âm buông cô ra, nhấp một ngụm rượu nói: “Yên tâm đi, chị không làm phiền hai đứa tình tứ đâu. Nhưng với tư cách là chị họ của em, chị cũng phải gặp anh ta một lần, giúp em xem xét. Gặp người xong, chị sẽ đi ngay.”

Trong lòng cô ấy cũng tò mò, người đàn ông nào mà có thể khiến công chúa kiêu kỳ khó tính như Đàm Nhược cũng muốn chủ động theo đuổi, rốt cuộc ưu tú đến mức nào kia chứ.

Chờ lát nữa nhất định phải mở to con mắt ra xem mới được.

Hai mươi phút sau, Giang Triệt mới đến.

Đẩy cửa kính ra, tiếng nhạc chói tai vang vọng xung quanh, ánh mắt sắc bén của anh lướt qua khu ghế ngồi, cuối cùng dừng lại ở quầy bar cạnh sàn nhảy hai giây, rồi sải bước tiến tới.

Đàm Nhược ngồi trước quầy bar, chiếc váy hai dây bằng lụa satin đỏ ôm sát cơ thể tạo nên đường cong quyến rũ. Vai gầy eo thon, dáng vẻ yêu kiều. Mái tóc uốn lượn đen nhánh tùy ý buông xõa, chiếc kẹp tóc đính kim cương cài trên tóc dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Người bên cạnh không biết nói gì đó, Đàm Nhược cười cười, bộ móng tay đính kim cương màu đỏ san hô khẽ lắc ly rượu hai cái, khi cô ngửa đầu nhấp rượu, lớp nhũ mắt lấp lánh ở đuôi mắt còn chói hơn cả đèn chiếu của quầy bar.

Bên cạnh cô không có người đàn ông nào, chỉ có một cô gái đang trò chuyện vui vẻ với cô.

Chiếc đồng hồ nam trên tay người con gái đó chính là chiếc mà Giang Triệt đã thấy trong vòng bạn bè hồi nãy.

Anh thầm thấy không ổn, liền dừng bước.

Mở lại bức ảnh đó xem kỹ, mặc dù đã được làm mờ, nhưng bàn tay đeo chiếc đồng hồ nam kia quả thực là tay của phụ nữ.

Trước đó anh chỉ lo lắng cho sự an toàn của cô, nhất thời bị lý trí che mờ, lại trúng kế của cô.

Cảm xúc căng thẳng của Giang Triệt dần thả lỏng, khóe môi anh âm thầm nhếch lên, ánh mắt dâng lên một tia lạnh lẽo.

Anh quay người định bỏ đi, Đàm Nhược quay đầu nhìn thấy anh, phấn khích vẫy tay: “Ngôn Lễ! Tôi ở đây!”

Giang Triệt liếc mắt nhìn sang đó rồi sải bước rời khỏi quán bar.

Nụ cười trên mặt Đàm Nhược đông cứng lại, cô nhìn Phạm Gia Âm: “Sao đột nhiên anh ta lại đi rồi?”

Phạm Gia Âm vội vàng che chiếc đồng hồ trên cổ tay mình: “Chết rồi, vừa nãy chị quên tháo ra, bị anh ta nhìn thấy rồi, đang giận dỗi đó.”

Tuy nhiên người đàn ông này thật sự rất đẹp trai, đúng là cực phẩm, chị ấy vội vàng thúc giục: “Nhược Nhược, em mau đuổi theo đi, đàn ông mà, dỗ dành chút thì không sao đâu.”

Đàm Nhược xách túi đứng dậy, lại vô cùng tự ti, nói: “Dỗ thế nào đây, chị bày cho em chiêu nữa đi, em sợ mình làm hỏng mất.”

Phạm Gia Âm xua tay: “Không đâu, anh ta còn vội vàng đến gặp em như vậy, chứng tỏ trong lòng có em. Sau này em cứ thoải mái trêu chọc, thoải mái dỗ dành. Nếu thật sự không được thì em cứ giả vờ ngã, tỏ ra đáng thương một chút, dù sao anh ta cũng đã là vật trong túi của em rồi, không làm hỏng được đâu.”

Đàm Nhược nửa tin nửa ngờ, nhưng lại sợ chần chừ nữa thì Ngôn Lễ chạy xa mất nên cô vội vàng đuổi theo.

Đẩy cửa kính bước ra, Ngôn Lễ đang đứng bên đường vẫy taxi.

Nghe thấy cô gọi mình, anh quay đầu nhìn một cái, rồi sải bước đi về phía trước.

Đàm Nhược vội vàng đuổi theo: “Ngôn Lễ, anh đợi tôi với!”

Anh chân dài, bước nhanh, Đàm Nhược lại đang đi giày cao gót nhọn, đuổi theo thực sự tốn sức.

Cô nghĩ đến chiêu cuối cùng Phạm Gia Âm bày cho mình, cắn răng, khuỵu gối xuống: “Ôi! Đau quá!”

Giang Triệt nghe thấy tiếng động quay đầu lại, thấy Đàm Nhược đang ngồi bệt dưới đất, vẻ mặt đau khổ ôm một chân.

Anh hơi nhíu mày, sải bước quay lại, quỳ một gối xuống trước mặt cô: “Ngã vào đâu rồi? Để tôi xem.” 

Đàm Nhược nhìn khuôn mặt anh đang lo lắng, trong lòng cô thầm vui sướng, quả nhiên là quan tâm đến cô.

Bây giờ cô đúng là sùng bái Phạm Gia Âm chết mất, người phụ nữ đó sao lại giỏi đến thế!

Nhận thấy khuôn mặt người đàn ông đang nhìn mình, Đàm Nhược vội vàng cụp mi xuống, xoa đầu gối: “Chính là chỗ này, vừa nãy bị va vào một cái.”

Giang Triệt không bỏ lỡ ánh mắt ranh mãnh thoáng qua trong mắt cô, liếc nhìn đầu gối trắng nõn không tì vết của cô, khẽ cười khẩy: “Không có một hạt bụi nào cả, chắc chắn là đầu gối đã chạm đất rồi chứ?”

“A, tôi nhớ ra rồi, thực ra là mắt cá chân.” Cô lại đưa tay ôm lấy mắt cá chân của mình, nũng nịu đau khổ: “Ngôn Lễ, tôi đau quá, không đi được rồi, anh cõng tôi được không?”

Giang Triệt cúi mắt nhìn cô: “Diễn xuất của em có thể tệ hơn nữa không thế?”

Bị anh vạch trần, Đàm Nhược cũng không xấu hổ, còn tinh nghịch nháy mắt với anh: “Cái này gọi là tình thú.”

Giang Triệt lười để ý đến cô, đang định đứng dậy, Đàm Nhược nhanh tay vòng hai tay ôm lấy cổ anh, không cho anh đứng dậy.

Thậm chí cô còn chủ động ghé sát hơn, tiếp tục làm nũng: “Cõng tôi đi.”

“Em không ngã mà còn muốn tôi cõng?”

“Không được sao?”

“…Không được.”

Trên vỉa hè người qua lại tấp nập, Giang Triệt mạnh tay gỡ tay cô ra, kéo cô từ dưới đất đứng dậy: “Tự đi đi.”

Đàm Nhược phồng má, lẩm bẩm nhỏ giọng càu nhàu: “Chẳng chút thương hoa tiếc ngọc gì cả, chỉ có tôi mới để mắt đến anh thôi.”

“Em nói cái gì? Nói to lên.”

Đàm Nhược cười rạng rỡ: “Tôi nói, tiếp theo chúng ta đi đâu?”

“Em muốn đi đâu thì đi đó, tôi còn có việc.” Anh vừa nói vừa quay lại lề đường vẫy taxi.

Đàm Nhược đi theo anh: “Anh đã là bạn trai của tôi rồi, còn làm việc gì nữa, trực tiếp về nhà với tôi là được. Tôi đã nói mỗi tháng cho anh 200 nghìn tiền tiêu vặt, tuyệt đối không nuốt lời đâu.”

Vừa lúc có người đi đường ngang qua, nghe thấy lời này, ánh mắt dị thường dừng lại trên người người đàn ông trông như một nhân viên phục vụ một lát, rồi lại nhìn người phụ nữ lộng lẫy, kiêu sa bên cạnh.

Hai người đứng cạnh nhau, cứ ngỡ là trai tài gái sắc, không ngờ lại là một gã đàn ông nhờ gương mặt đẹp để đi ăn bám, bạn gái còn phải cho tiền tiêu vặt.

Ước gì anh ta cũng có may mắn được phú bà để mắt như vậy thì hay biết mấy.

Giang Triệt liếc nhìn người qua đường hóng chuyện, đối phương bị ánh mắt sắc lạnh của anh trấn áp, bước chân vội vã rời đi.

Lúc này anh mới nhìn Đàm Nhược: “Tôi đồng ý khi nào?”

“Vừa nãy trên điện thoại đó, anh nhắc đến chuyện tôi bảo anh đi theo tôi, lại nói bảo tôi ngoan ngoãn đợi anh đến.”

Giang Triệt khẽ cười nhạo một tiếng: “Tôi nói em đợi tôi ở đây. Tôi nói đồng ý trở thành loại quan hệ đó với em khi nào chứ?”

“Anh không nói rõ, nhưng ý anh là vậy.”

“Là em hiểu lầm, tôi không có ý đó.”

Đàm Nhược bị anh chọc tức, cô đá vào bắp chân anh một cái: “Anh cao to thế này mà lại lừa gạt tình cảm người ta, lật lọng thế à?”

Cô đi giày cao gót, mũi giày nhọn, Giang Triệt bị cô đá đau nên rên lên một tiếng: “Không phải em cũng lừa tôi, giả vờ uống rượu với đàn ông khác trong quán bar để gài bẫy tôi sao?”

“Ai lừa gạt anh chứ, anh đừng có đổ lỗi cho tôi, tôi chưa bao giờ nói với anh là tôi đang uống rượu với người đàn ông khác, là anh tự ý xem vòng bạn bè của tôi, tự mình tưởng tượng ra.” Nói đến đây, Đàm Nhược khẽ nhướn mày, kiễng chân ghé sát vào anh, “Vậy là, bây giờ anh thừa nhận là đã thấy vòng bạn bè của tôi nên mới ghen, nên mới đến tìm tôi?”

“Ghen sao?” Giang Triệt như nghe thấy một câu chuyện cười ngớ ngẩn, “Em nghĩ hay thật đấy.”

Nếu không phải sợ cô bị đàn ông bắt nạt, bị tổn thương, thì anh chẳng thèm đến.

Còn việc cô thích ai, Giang Triệt không hề có hứng thú muốn biết, càng không nổi cơn ghen.

Vì không muốn lấy anh mà cô còn trốn hôn rồi, lẽ nào còn mong anh thích cô sao?

Anh đâu phải là con chó nịnh bợ.

Hơn nữa, cô gái này lại quá ranh mãnh, gài bẫy anh khắp nơi.

Giang Triệt quyết định sau này sẽ không để ý đến cô nữa.

“Này, taxi!” Đàm Nhược nhìn phía trước, vội vàng vẫy tay, theo bản năng cô bước lên hai bước. 

Kết quả chỗ này mặt đường hơi gồ ghề, gót giày của cô tự dưng bị vấp, thân hình cũng không kiểm soát được mà ngả sang một bên.

Mí mắt Giang Triệt giật giật, theo bản năng anh đưa tay ra, giữ chặt eo cô đỡ cô đứng vững.

Đàm Nhược đứng thẳng dậy ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt thoáng qua một tia lo lắng trong đáy mắt người đàn ông.

Anh cúi mắt quét qua đôi giày của cô, vô cùng bất lực: “Em nhất thiết phải đi giày cao gót cao thế này sao?”

Ánh mắt Đàm Nhược chứa ý cười: “Anh đã quan tâm tôi đến mức này rồi, còn sống chết không chịu thừa nhận? Lời nhận xét của chị họ tôi về anh quả nhiên không sai.”

“Nhận xét gì?”

“Miệng thì chê nhưng cơ thể lại thành thật, đồ đàn ông thích giả vờ chết tiệt.”

“……”


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Theo như kinh nghiệm đọc truyện của mình , có khi bạn Ngôn Lễ sẽ rung động trước 😜😜