Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy chương 15

NỤ HÔN RUNG ĐỘNG NỒNG CHÁY

CHƯƠNG 15: Người tôi thích là anh.

Biên tập: Đậu @CỏHoaLá

Sáng hôm sau, Đàm Nhược hiếm khi dậy sớm, 9 giờ 30 phút đã tỉnh.

Cô nằm trên giường vươn vai sảng khoái, bỗng nghĩ đến điều gì đó, cô nghiêng người nhìn xuống dưới giường.

Chiếc đệm trải sàn của Ngôn Lễ đã được dọn đi, trên thảm trống trơn, không còn gì cả.

Vậy mà cô không hề hay biết anh dậy từ lúc nào.

Không biết là do cô ngủ quá say, hay là động tác của Ngôn Lễ quá nhẹ nhàng.

Lười biếng nằm thêm một lúc, Đàm Nhược mới bò dậy rửa mặt.

Trang điểm tươi tắn xuống lầu, dì Vương cung kính chào hỏi: “Chào buổi sáng cô Đàm.”

Hiếm khi dậy sớm, tâm trạng của Đàm Nhược cũng rất tốt, cô cười đáp lại: “Chào buổi sáng dì Vương!”

Dì Vương nói: “Tôi đã nấu cháo yến mạch bách hợp và cả bánh bao bào ngư nấm truffle, cô muốn ăn một chút không?”

Đàm Nhược ngạc nhiên nhìn sang: “Dì Vương làm bữa sáng sao?”

Trước đây cô đã dặn họ rằng cô thích ngủ đến trưa mới dậy, không ăn bữa sáng, nhưng thỉnh thoảng sẽ cần ăn bữa khuya.

Kể từ khi chuyển đến Trang Viên Nhã Hoà, dì Vương chưa bao giờ làm bữa sáng.

Dì Vương nói: “Sáng nay khi cậu Ngôn đi làm đã nói có thể cô sẽ dậy sớm, dặn dò tôi làm một chút.”

Đàm Nhược nghi ngờ.

Sao anh biết tối qua cô ngủ sớm? Chẳng lẽ lúc đó anh chưa ngủ?

Khi dì Vương vào bếp bưng đồ ăn, Đàm Nhược ngồi vào bàn ăn gửi tin nhắn WeChat cho Ngôn Lễ:

[Lại giả vờ, lại giả vờ, lại giả vờ]

[(/gõ) (/gõ) (/gõ)]

Đối phương không trả lời, Đàm Nhược tiếp tục nhắn tin: [Đừng tưởng tôi không biết, tối qua anh sợ mình không kiềm chế được nên mới đột ngột lạnh nhạt với tôi.]

[Nói nhanh, nửa đêm anh có lén mơ mấy giấc mơ không thể tả không?]

Lúc này Giang Triệt đang tham gia một cuộc họp bảo mật, điện thoại của anh đang ở trong tay thư ký Trâu bên ngoài phòng thí nghiệm.

Thư ký Trâu thường xuyên giữ điện thoại của sếp. Khi sếp không có mặt, đôi khi anh ta sẽ thay mặt trả lời một vài cuộc gọi hoặc tin nhắn quan trọng trong công việc.

Đời sống riêng tư của sếp luôn đơn điệu, trong điện thoại không có bí mật, ngoài công việc vẫn là công việc. Ngoài ra còn có lời hỏi thăm từ người thân của sếp, anh ta đều quen cả.

Thư ký Trâu coi việc xem điện thoại và trả lời tin nhắn của sếp như một nhiệm vụ công việc bình thường.

Vì vậy, khi tài khoản “Milena” liên tục nhảy ra tin nhắn trên WeChat, thư ký Trâu gần như không suy nghĩ nhiều, liền mở ra.

Nhìn thấy nội dung, anh ta mới phản ứng lại, Milena là vị hôn thê của sếp.

Hai tháng trước, trước khi sếp quyết định nghe theo sắp xếp của ông nội đến Singawaya để thực hiện hôn ước đã từng nhờ anh ta điều tra tình hình gần đây, lối sống và lý lịch cơ bản của cô Đàm.

Thư ký Trâu nhớ rõ, tên tiếng Anh của cô Đàm chính là Milena.

Hai người này sống chung với nhau từ bao giờ vậy?

Nhìn miêu tả của cô Đàm, hai người còn khá thân mật.

Nhìn những dòng chữ được gửi đến, thư ký Trâu lập tức tự tưởng tượng ra một bài văn ngắn về khung cảnh sếp và cô Đàm tối qua.

Tin nhắn kiểu này chắc chắn anh ta không thể thay mặt trả lời.

Thậm chí thư ký Trâu còn cảm thấy mình không nên click mở ra.

Anh ta đang định đánh dấu những tin nhắn WeChat này thành “chưa đọc”, giả vờ mình chưa xem.

Lúc này, cửa chống cháy của phòng thí nghiệm trượt sang hai bên.

Giang Triệt được vài nhà nghiên cứu mặc áo blouse trắng vây quanh đi ra. Bộ vest đen được cắt may vừa vặn lúc này đang được bao bởi áo khoác vô trùng màu xanh lam. Đầu đội mũ vô trùng, vóc dáng cao lớn, khí chất xuất chúng trong đám đông.

Thư ký Trâu vội đi theo, đưa những tài liệu cần duyệt trong tay ra.

Giang Triệt nhận lấy, giơ tay ra hiệu cho đội ngũ phía sau dừng lại, anh và thư ký Trâu bước vào thang máy.

Thang máy đi xuống, Giang Triệt lật xem tài liệu trong tay, thư ký Trâu chủ động báo cáo vài cuộc điện thoại công việc đã gọi và nhận trong cuộc họp.

Giang Triệt lơ đãng lắng nghe, ký tên vào tập tài liệu trong tay.

Khi đưa trả lại, liếc thấy thư ký Trâu muốn nói lại thôi, anh hỏi: “Còn chuyện gì khác không?”

Thư ký Trâu ấp úng một chút: “Cô Đàm gửi tin nhắn cho anh.”

Giang Triệt hơi sững sờ, vẻ mặt vẫn điềm nhiên: “Cô ấy nói gì?”

Thư ký Trâu: “…Anh tự xem đi.”

Anh ta trả lại điện thoại.

Giang Triệt nhận lấy, mở WeChat.

Trong thang máy chìm vào im lặng.

Thư ký Trâu lén nhìn vẻ mặt của sếp, do dự không biết có nên giải thích rằng anh ta thật sự không cố ý xem trộm tin nhắn của sếp và cô Đàm, chỉ là do lỡ tay.

Anh ta còn chưa mở miệng, thấy sếp mặt không cảm xúc cất điện thoại đi, không nói một lời nào.

Cửa thang máy mở ra, Giang Triệt cởi áo khoác vô trùng và mũ vô trùng trên người, thư ký Trâu vội vàng cẩn thận nhận lấy.

Đã có tài xế đợi sẵn ngoài cửa chính, thư ký Trâu bước lên mở cửa sau, khi Giang Triệt cúi người ngồi vào, dặn dò: “Đến công trường.”

Thư ký Trâu đáp lời, kéo cửa phụ lái ra ngồi vào.

Trên đường đến công trường nhà máy dược phẩm, Giang Triệt ở ghế sau đang lướt gì đó trên máy tính bảng, dường như đang nghiêm túc xử lý công việc.

Chuyện tin nhắn cứ vậy mà chìm vào quên lãng.

Trái tim của thư ký Trâu treo lơ lửng nửa đường, cuối cùng khi sắp đặt được nó xuống thì người đàn ông phía sau lại nói: “Sau này không cần xem điện thoại của tôi nữa.”

Sống lưng thư ký Trâu thẳng tắp, tim anh ta lại treo lên lần nữa, sau gáy tức thì toát mồ hôi lạnh.

Anh ta lập tức cam đoan: “Sếp Giang yên tâm, sẽ không có lần sau.”

Giang Triệt lơ đãng nhìn anh ta một cái, tiếp tục nhìn vào máy tính bảng, xem email công việc.

Điện thoại bên cạnh rung rung, anh cầm lên, nhận được tin nhắn WeChat từ em gái cùng mẹ khác ba – Ngôn Duyệt: [Anh, nghe Khương Phái nói chị dâu không muốn lấy anh, đã trốn hôn ra khỏi Singawaya. Trong lòng anh rất khó chịu. Để cầu xin chị ấy quay lại, bây giờ anh dùng tên Ngôn Lễ để ăn bám chị ấy? Hóa ra anh thích chị dâu tương lai của em nhiều đến vậy, là thích từ hồi nhỏ sao? Trước đây sao chưa từng nghe anh nói.]

Giang Triệt biết cái miệng của Khương Phái không đáng tin, nhưng anh không ngờ cậu ta lại thêm mắm thêm muối đến vậy.

Anh gõ chữ: [Đừng nghe cậu ta nói bậy, là ông nội coi trọng hôn ước với nhà họ Đàm, anh không muốn ông nội thất vọng, chỉ có thể cố gắng hết sức.]

Ngôn Duyệt: [Chỉ vậy thôi sao?]

Giang Triệt: [Ừm.]

Ngôn Duyệt: [Không có tình cảm?]

Giang Triệt: [Tạm thời không có, sau này sẽ từ từ bồi đắp.]

Ngôn Duyệt: [Nhưng Khương Phái không nói với em như vậy, anh ấy nói anh chắc chắn đã thích người ta rồi, nếu không sẽ chẳng tốn công tốn sức như vậy.]

Giang Triệt: [Thư Thư.]

Ngôn Duyệt: […Làm sao thế?]

Giang Triệt: [Chồng em như thế nào, em phải nên rõ hơn anh, em chắc chắn em tin cậu ta chứ không tin anh sao?]

Ngôn Duyệt: […]

Thấy đối phương im lặng, Giang Triệt lại ném điện thoại sang một bên.

Một lúc lâu sau, điện thoại lại rung lên.

Lần này Ngôn Duyệt gửi tin nhắn thoại, giọng điệu có chút bất mãn: “Chồng em rất tốt, anh đừng có lúc nào cũng không chướng mắt anh ấy.”

Bảo vệ chồng ghê thật đấy.

Giang Triệt cười một tiếng: [Trên đời này, không có người anh vợ nào vừa mắt em rể đâu.]

Ngôn Duyệt: [Nếu em nhớ không nhầm, chị dâu tương lai của em cũng có anh trai phải không? Nghe nói anh Cả nhà họ Đàm vì không nỡ để em gái gả đi quá xa, thậm chí đồng ý chuyển việc kinh doanh của gia đình về nước để làm chỗ dựa cho em gái. Hành động này tuyệt đối là cuồng em gái đỉnh cao đấy. Theo logic của anh, sau này anh cũng sẽ bị anh vợ chướng mắt?]

Giang Triệt: “…”

Đàm Nhược vừa ăn sáng xong, cô nhận được một số tiền chuyển khoản lớn từ anh trai Đàm Sưởng, kèm lời dặn cô chơi thật vui ở Trường Hoàn, không đủ tiền thì nhớ nói với anh ấy.

Đàm Nhược đếm đi đếm lại số 0 sau số 1, trong lòng ngọt ngào, cô gọi video call nói một tràng lời hay ý đẹp với Đàm Sưởng, dỗ Đàm Sưởng miệng cười toe toét.

Đàm Sưởng còn có việc, hai anh em nói chuyện vài câu rồi cúp máy.

Đàm Nhược ở nhà không yên, dứt khoát đi tìm Phạm Gia Âm chơi.

Phạm Gia Âm tự thành lập một của hàng thủ công mỹ nghệ, phần lớn thời gian ban ngày cô ấy đều ở đó.

Khi Đàm Nhược đến, Phạm Gia Âm vừa tiễn một khách hàng.

Thấy cô đến, Phạm Gia Âm hào hứng kéo người vào văn phòng, ấn ngồi vào ghế làm việc của mình: “Có một khách hàng muốn làm một bộ trang sức dùng trong đám cưới. Đây là ý tưởng và mẫu tham khảo cô ấy cung cấp, nhưng thành phẩm cô ấy mô tả lại hoàn toàn không ăn khớp với mẫu tham khảo, có thể nói là chẳng liên quan gì đến nhau. Em mau tư vấn giùm chị xem, có gợi ý nào hay không?”

Đàm Nhược dựa vào lưng ghế, vẻ mặt không mấy hứng thú: “Em đến tìm chị chơi chứ không phải đến làm việc cho chị.”

Phạm Gia Âm cười khẽ, chị ấy dùng ngón trỏ chọc vào trán cô: “Vừa giúp em cưa đổ Ngôn Lễ, giờ em đã trở mặt không nhận người rồi? Đồ ăn cháo đá bát.”

Nói đến đây, Đàm Nhược quả thật vẫn còn nợ Phạm Gia Âm ân tình này.

Cô hiếm khi ngồi thẳng dậy: “Được rồi, em giúp chị xem.”

Dù là trang sức, quần áo túi xách hay nước hoa giày dép mỹ phẩm, Đàm Nhược đều là chuyên gia.

Tất cả đều là kinh nghiệm cô tích lũy được trong nhiều năm bằng tiền tươi thóc thật, người ngoài nói cô là máy xay tiền biết đi cũng không sai.

Trong giới danh viện và các phu nhân ở Singawaya, thậm chí mọi người còn lấy cách ăn mặc của Đàm Nhược làm xu hướng thời trang mới nhất.

Đàm Nhược xem qua mô tả của vị khách hàng đó, đại khái biết cô ấy muốn loại đồ gì rồi.

Cô nói: “Quả thực không ăn khớp với mẫu tham khảo cô ấy đưa, vì những gì cô ấy tưởng tượng ra đều quá trừu tượng. Nhưng không sao, em có thể phác thảo một bản mẫu cho chị, chị đưa cô ấy xem có hài lòng không.”

“Vậy thì quá tốt rồi!”

Đàm Nhược học thiết kế thời trang ở đại học, đôi khi cao hứng, cô cũng sẽ tự thiết kế đồ cho mình, Phạm Gia Âm tin tưởng vào khả năng của cô.

Ánh mắt chị ấy sáng lên, vội vàng tìm giấy bút trên bàn cho Đàm Nhược.

Giấy bút được bày ra trước mắt, Đàm Nhược khó tin, ngẩng đầu lên: “Chị muốn em vẽ ngay bây giờ sao?”

Phạm Gia Âm: “Không phải em đang rảnh à? Nhàn rỗi ngồi chơi không ấy mà.”

Đàm Nhược đẩy sang một bên: “Món đồ này cần có cảm hứng sáng tạo, bây giờ em không vẽ ra được.”

“Không phải em đã biết cô ấy muốn gì rồi sao?”

Đàm Nhược: “Biết đại khái rồi, nhưng để vẽ chi tiết, em chắc chắn phải về nhà suy nghĩ thêm.”

Cô an ủi Phạm Gia Âm: “Đã hứa với chị rồi, em chắc chắn sẽ vẽ ra cho chị. Ngay cả khi chị giao nhiệm vụ cho nhà thiết kế thì chị cũng phải cho người ta một thời hạn chứ, làm sao có thể yêu cầu giao bài ngay lập tức được?”

Phạm Gia Âm cũng biết mình quá nôn nóng, cô ấy cười gượng hai tiếng: “Được rồi, vậy em về từ từ nghĩ, có gì cần chị phối hợp thì em cứ nói.”

Đàm Nhược nói: “Em ở Trường Hoàn buồn chán quá, chị chỉ cần dành thêm thời gian chơi với em, khiến em vui vẻ, em chắc chắn sẽ vẽ ra bản mẫu sớm cho chị.”

Ánh mắt Phạm Gia Âm ám muội: “Đã có bạn trai rồi, em còn bám lấy chị làm gì? Sao không bám lấy Ngôn Lễ nhà em đi?”

Nếu chị ấy có một người bạn trai đẹp trai như vậy, chắc chắn sẽ muốn ở trên giường với anh ấy hai mươi bốn giờ.

Đàm Nhược thở dài: “Bạn trai của em ấy à, cái gì cũng tốt, chỉ là lòng tự trọng quá cao, không chịu ở nhà để em nuôi, cứ phải tự mình ra ngoài kiếm tiền. Công việc của anh ấy á hả, chẳng biết mỗi ngày bận rộn cái gì, tin nhắn em gửi cho anh ấy từ sáng nay đến bây giờ vẫn chưa trả lời em.”

Cô nhìn Phạm Gia Âm, “Chị nói anh ấy có ngốc không? Mỗi ngày nhàn rỗi ở nhà là có thể có được 20 ngàn mỗi tháng, vậy mà anh ấy lại không chịu.”

“Còn nữa, anh ấy còn nói muốn tiết kiệm tiền để kết hôn. Với số lương ít ỏi mỗi tháng đó thì khi nào mới tiết kiệm đủ tiền chứ?”

Phạm Gia Âm ngạc nhiên: “Cậu ta muốn kết hôn với em sao?”

Đàm Nhược lắc đầu: “Anh ấy không nói kết hôn với em. Em cũng đã nói bóng gió với anh ấy rồi. Gia cảnh của hai chúng ta quá chênh lệch, không thể kết hôn được, anh ấy chắc nghe hiểu đấy. Anh ấy tiết kiệm tiền, sau này chắc chắn là để lấy người khác.”

Phạm Gia Âm thắc mắc: “Anh ta đã nói như vậy rồi, sao chị không thấy em ghen?”

“Em ghen gì chứ?” Đàm Nhược hoàn toàn không bận tâm, “Sau này anh ấy kết hôn với người khác, nguyên nhân chắc chắn chỉ có một, đó là bị em đá. Em đã không cần rồi, anh ấy đương nhiên muốn lấy ai thì lấy.”

Phạm Gia Âm: “…”

Cái tâm lý này quả nhiên là công chúa, chẳng đau buồn khổ sở chút nào.

Nhưng điều này cũng gián tiếp chứng minh, Đàm Nhược hoàn toàn không hiểu tình cảm.

Cô yêu đương với Ngôn Lễ, rõ ràng là vì thích vẻ ngoài của người ta.

Còn một nguyên nhân nữa là mấy năm nay vì hôn ước với nhà họ Giang mà cô bị quản giáo quá mức, từ trong xương tủy muốn nổi loạn một lần.

Đàm Nhược được nuôi lớn trong nhung lụa, từ nhỏ muốn gì được nấy, cô không thiếu thứ gì.

Tâm hồn được nuôi dưỡng trong tình yêu dồi dào và sự giàu có vô tận, thế giới tinh thần và vật chất đều đủ đầy, cô sẽ không coi “được yêu” là một nguồn tài nguyên khan hiếm trong cuộc sống, cũng khó mà dễ dàng vì một chút quan tâm nhỏ nhặt của người đàn ông nào đó mà đánh mất chính mình.

Mặc dù vì chuyện của Đàm Tự, bây giờ cô và người nhà có chút mâu thuẫn.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, Đàm Nhược vẫn tin tưởng người nhà.

Dù sao thì hơn hai mươi năm nay, sự yêu thương và che chở mà ba mẹ dành cho cô đều không phải là giả.

Phạm Gia Âm đột nhiên tò mò, một người đàn ông như thế nào mới có thể thực sự bước vào trái tim của Đàm Nhược.

Dù thế nào, người đó chắc chắn phải có cùng giá trị quan với cô, có một linh hồn thực sự hòa hợp.

Đàm Nhược miệng thì chê Ngôn Lễ cứ phải ra ngoài làm việc, không chịu ở nhà để cô nuôi, nhưng thực ra trong lòng hẳn là rất ngưỡng mộ phẩm chất tốt đẹp có ý thức độc lập này.

Nếu Ngôn Lễ thực sự dựa vào khuôn mặt và vóc dáng để ăn bám phụ nữ, nịnh nọt lấy lòng cô, trái lại cô sẽ coi thường.

Đàm Nhược ở lại cửa hàng của Phạm Gia Âm đến chiều tối mới về Trang Viên Nhã Hoà.

Ngôn Lễ vẫn về rất muộn, sau bữa tối, Đàm Nhược về phòng tắm rửa trước, để tiết kiệm thời gian hai người ở bên nhau trước khi ngủ.

Tám giờ rưỡi, Ngôn Lễ vẫn chưa về.

Cô rảnh rỗi, nghĩ đến công việc nhận được từ Phạm Gia Âm nên tìm giấy bút nằm sấp trên giường viết viết vẽ vẽ.

Cô đang làm rất chăm chú, bên ngoài cửa phòng bị người ta gõ vài cái, cô tưởng là dì Vương hoặc chị Lý, tư thế không đổi, tùy tiện nói một câu “Vào đi”.

Giang Triệt đẩy cửa vào, thấy cô mặc chiếc váy ngủ lụa rộng rãi, để lộ bờ vai trắng ngần thon thả, lúc này đang nghiêm túc viết viết vẽ vẽ trên giấy. Khi cô cầm bút bằng tay phải, chống cằm suy nghĩ điều gì đó, hai chân nhỏ tùy ý cong lên, bàn chân lắc lư.

Giang Triệt nhẹ nhàng đóng cửa lại, đi đến bàn tròn trước cửa sổ, cắm những bông hoa hồng Aisha trong tay vào bình.

Ngửi thấy mùi hoa quen thuộc, Đàm Nhược quay đầu lại, đồng tử tức thì nở rộ ánh sáng phấn khích: “Ngôn Lễ, anh mua hoa sao?”

“Trên đường về tình cờ đi ngang qua tiệm hoa.”

Đàm Nhược nhảy xuống giường, cúi người ghé sát vào ngắm nghía một lúc, cô hào hứng vòng tay ôm lấy eo anh, vô cùng vui mừng hỏi anh: “Sao anh biết tôi thích hoa hồng?”

Giang Triệt nhướng mày: “Khó đoán lắm à?”

Đàm Nhược nghĩ một chút, quả thật không khó đoán.

Rất nhiều đồ dùng hàng ngày của cô, bao gồm nước hoa, sữa tắm, dầu gội đầu, đều là hương hoa hồng.

Nhưng anh có thể nhận ra sở thích của cô, còn nghĩ đến việc mua hoa cho cô, trong lòng Đàm Nhược rất vui.

Cô nghĩ đến điều gì đó, ôm lấy khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông: “Hôm nay tôi nhắn tin anh đều không trả lời, bó hoa này coi như anh xin lỗi à?”

Giang Triệt cúi mắt nhìn cô: “Mấy tin nhắn em gửi, em muốn tôi trả lời thế nào?”

Cô hỏi anh tối qua sau khi hôn nhau anh có mộng xuân không.

Câu hỏi như vậy, ngoài việc phớt lờ thì anh cũng chỉ có thể lờ đi.

Huống hồ còn bị thư ký Trâu nhìn thấy.

Cả ngày hôm nay, Giang Triệt không muốn nhìn thấy khuôn mặt của thư ký Trâu.

“Hỏi thì sao?” Đàm Nhược lý lẽ hùng hồn, “Bây giờ anh là bạn trai của tôi, có gì mà tôi không thể hỏi?”

“Có thể hỏi, nhưng tôi không muốn trả lời.”

“Tôi còn chưa ngại nữa là, anh ngại cái gì?” Đàm Nhược nheo mắt, “Không muốn trả lời, tức là có mơ rồi à?”

“…Không có.” Giang Triệt không muốn thảo luận những vấn đề vô nghĩa này với cô, chỉ vào những bản phác thảo lộn xộn trên giường, “Đang vẽ gì vậy?”

Đàm Nhược cúi người thu những tờ giấy đó lại: “Phạm Gia Âm mở một cửa hàng thủ công mỹ nghệ, hôm nay nhận đơn của một khách hàng khó tính. Nhà thiết kế của chị ấy hoàn toàn bí ý tưởng nên nhờ tôi giúp đỡ.”

Giang Triệt nhướng mày: “Em còn biết cả những thứ này sao?”

Đàm Nhược lườm anh một cái: “Đừng coi thường người ta, tôi là chuyên gia đấy.”

Thấy Giang Triệt đi đến ghế sofa ngồi, Đàm Nhược bước tới, cô rất tự giác ngồi lên đùi anh.

Cô hơi muốn khoe khoang một chút, đưa một tập tài liệu cho anh xem: “Đây là mô tả về món trang sức mà khách hàng đó muốn, hình ảnh bên dưới là mẫu tham khảo cô ấy cung cấp, anh có thể nhìn ra cô ấy muốn gì không?”

Giang Triệt nhận lấy rồi xem qua, mô tả và hình ảnh tham khảo hoàn toàn không liên quan gì đến nhau.

Lúc thì nói trời, lúc thì nói đất, lúc trước thì chê kim cương tầm thường, lúc sau lại đưa hình ảnh tham khảo là một viên kim cương lớn nhất thế giới.

Anh đưa trả lại: “Điều cô ấy quan tâm không phải sự lộng lẫy và rực rỡ của bản thân món trang sức, mà là muốn một món đồ độc nhất vô nhị trên đời. Nó có một câu chuyện cảm động sâu sắc làm nền tảng, khiến suốt đời cô ấy khó thể nào quên, nguyện ý trân trọng cất giữ. Em có thể tìm cảm hứng từ kinh nghiệm tình cảm của cô ấy.”

Đôi mắt Đàm Nhược lấp lánh, không nhịn được ôm lấy khuôn mặt đẹp trai của anh hôn một cái thật mạnh.

Giang Triệt bị cô hôn đến sững sờ, cười nói: “Em kích động vậy làm gì?

Đôi mắt xinh đẹp của Đàm Nhược nheo lại: “Đương nhiên là kích động rồi, suy nghĩ của anh lúc đầu nhìn thấy y hệt tôi! Tôi cố ý nhờ Phạm Gia Âm hỏi lại vị khách hàng đó, cô ấy và vị hôn phu có kỷ niệm nào đặc biệt khó quên không. Họ quen nhau ở bãi biển, khi cô ấy nhặt vỏ sò thì bị sóng cuốn đi, chính vị hôn phu của cô ấy đã cứu cô ấy. Hai người yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên. Cho nên tôi định dùng pha lê kết hợp với ngọc trai, rồi đưa yếu tố sóng biển và vỏ sò vào trong đó.”

Chuyện trang sức Giang Triệt không am hiểu lắm, nhưng anh biết trên bàn đàm phán lạnh lùng, đôi khi cũng cần sự ấm áp.

Tình cảm là thứ dễ bị tổn thương nhất nhưng cũng kiên cố nhất của con người.

Khi một người không thể diễn tả được thứ mình muốn, thường có nghĩa là trong lòng cô ấy có một đoạn tình cảm bí ẩn đang rất cần được nhìn thấy và công nhận.

Giang Triệt lau đi nước bọt trên mặt, hỏi cô: “Còn muốn tiếp tục vẽ bản thảo không?”

Đàm Nhược lắc đầu: “Đã biết phải làm thế nào rồi, ban ngày khi nào rảnh tôi sẽ vẽ.”

Cô vòng tay như dây leo quấn lấy cổ anh, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, “Anh có được nhận thức và tầm nhìn như vậy, cho thấy anh là người rất có tiềm năng. Tôi tin rằng qua thời gian nữa, anh sẽ có thành tựu riêng trong ngành đấy.”

Đôi mắt Giang Triệt hơi nheo lại: “Sao nghe cứ như đang vòng vo khen chính em vậy? Quan điểm giống em là có nhận thức và tầm nhìn sao?”

“Đương nhiên.” Đàm Nhược kiêu ngạo ngẩng cằm, “Tôi rất giỏi, anh học tập theo tôi chắc chắn không sai đâu.”

Giang Triệt nhịn cười hỏi: “Theo như em nói, em thấy tiềm năng của tôi có thể đến mức nào?”

Anh trầm ngâm một lát, “Qua thời gian nữa, có thể đạt đến mức phù hợp với gia cảnh của nhà em, có môn đăng hộ đối với em không?”

Nụ cười trên mặt Đàm Nhược cứng đờ.

Sao anh lại còn nhớ chuyện này.

Đừng nói là anh có ý định kết hôn với cô thật đấy nhá.

Cô là bạn gái đầu tiên của anh, nên anh muốn chung thủy từ đầu đến cuối sao?

Không ngờ cái người này lại thuần khiết đến mức độ này.

Đàm Nhược nói thật: “Anh dựa vào hai bàn tay trắng tự lập nghiệp thì có khó khăn.”

Vừa nói xong, cô lại thấy không nên phá hỏng tinh thần cầu tiến và tích cực trong công việc của anh, bổ sung thêm: “Nhưng anh có thể thử, tôi ủng hộ anh.”

Bất kể hai người họ có thể đi đến cuối cùng hay không, nếu lấy việc kết hôn với cô làm mục tiêu, có thể khuyến khích anh ngày càng ưu tú hơn, Đàm Nhược cảm thấy mình cũng coi như đã làm được một việc tốt.

Sau này anh sẽ biết ơn cô.

Sợ anh bảo mình đợi anh, Đàm Nhược không cho anh cơ hội nói chuyện tiếp, trán cô tựa vào trán anh cọ cọ, nũng nịu nói: “Không phải chúng ta đã nói tối nay sẽ bồi dưỡng tình cảm sao? Vậy bây giờ làm gì đây?”

Giang Triệt đương nhiên nhìn ra cô đang chuyển chủ đề.

Bây giờ cô chỉ muốn yêu đương với anh, kết hôn là chuyện viển vông.

Họ mới ở bên nhau, bây giờ nói những chuyện này quả thực là quá sớm.

Cô tựa quá gần, Giang Triệt cúi đầu có thể nhìn thấy phong cảnh bên trong cổ áo rộng của cô.

Yết hầu anh trượt một cái, quay đầu tránh ánh mắt cô: “Tôi đi tắm trước.”

Đàm Nhược rời khỏi đùi anh: “Vậy anh nhanh lên nhé.”

Khi Giang Triệt cầm đồ ngủ vào phòng tắm, Đàm Nhược thu bản thiết kế lại cất vào ngăn kéo đầu giường, lại đốt nến thơm trong phòng để tăng thêm không khí lãng mạn.

Trên điện thoại, một tiếng rung vang lên.

Đàm Nhược nhận được tin nhắn từ Lâm Nguyệt Đồng: [Đến Trường Hoàn lâu vậy rồi, cũng không nói đi thăm mình, không phải cậu cố ý tránh mặt mình đó chứ?]

Lâm Nguyệt Đồng cũng giống Đàm Nhược, đều là người Singawaya, hai người từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tình cảm nói tốt thì tốt, nói không tốt thì cũng không tốt.

Đối với tình cảm giữa cô và Lâm Nguyệt Đồng, ngay cả bản thân Đàm Nhược cũng không thể nói rõ.

Họ đã từng thật lòng rơi nước mắt vì đối phương, thề sẽ làm chị em tốt cả đời, nhưng tình bạn này không kiên cố như Đàm Nhược tưởng tượng.

Năm cấp ba, chàng trai Lâm Nguyệt Đồng thầm yêu đột nhiên tỏ tình với Đàm Nhược.

Từ đó, Lâm Nguyệt Đồng nói chuyện với Đàm Nhược trở nên chua ngoa cay nghiệt.

Đàm Nhược cảm thấy cô ấy vô lý khùng điên, người ta thích cô thì liên quan gì đến cô? Đúng là cái đồ chỉ biết yêu đương, không có thuốc chữa.

Sau này cũng dần xa lánh cô ấy.

Họ vẫn chơi với nhau, nhưng tình chị em đã biến chất, bề ngoài hòa thuận, sau lưng lại không ưa nhau.

Bốn năm trước, tin tức nhà họ Giang vô cớ hoãn hôn ước với nhà họ Đàm, Lâm Nguyệt Đồng đã giúp cô lan truyền khắp thành phố.

Trong giới ai cũng nói Giang Triệt coi thường cô, có ý định hủy hôn.

Đàm Nhược tức đến không chịu được, nửa năm không thèm để ý đến cô ấy.

Hơn một năm trước, Lâm Nguyệt Đồng theo sự sắp xếp của ba mẹ gả đến Trường Hoàn, liên hôn thương mại với cậu Ba nhà họ Hạng.

Vì tình bạn từ nhỏ, Đàm Nhược đã tiễn cô ấy trong ngày cưới. Trước khi lên xe hoa, Lâm Nguyệt Đồng ôm cô khóc như mưa. Đàm Nhược miệng thì mắng cô ấy làm màu, diễn kịch, nhưng vẫn lau nước mắt giúp cô ấy, nói với cô ấy nếu sau này có uất ức gì nhất định phải nói ra.

Lâm Nguyệt Đồng dựa vào vai cô, nghẹn ngào nói: “Mình nói ra, cậu sẽ giúp mình xả giận sao?”

Đàm Nhược nói: “Không, nhiều nhất là khi chê cười cậu, mình sẽ quay lưng lại để cậu không thấy.”

Lâm Nguyệt Đồng: “…”

Lâm Nguyệt Đồng là người thích phô trương và khoe khoang, thời gian đầu mới kết hôn, không ít lần khoe khoang tình cảm trước mặt Đàm Nhược, kể lể chồng cô ấy cưng chiều cô ấy thế nào, đối xử với cô ấy tốt ra sao.

Dần dần về sau, cô ấy đột nhiên trở nên khiêm tốn, thậm chí rất ít khi quay lại Singawaya.

Nói ra thì, đã rất lâu rồi Đàm Nhược không gặp Lâm Nguyệt Đồng.

Cô gõ chữ trả lời: [Cậu có gì đáng để mình phải tránh? Coi bản thân là cái rốn vũ trụ thật đó à.]

Lâm Nguyệt Đồng: [Chị cậu vừa về nhà họ Đàm, cậu lại chạy ra ngoài, có phải cảm thấy mình bị thất sủng, trong lòng không vui, bày trò bỏ nhà ra đi không?]

[Có gì to tát đâu, đến tìm mình chơi đi, mình an ủi cậu.]

Đàm Nhược biết cô ấy đang hả hê, cô tắt màn hình điện thoại, lười trả lời.

Lâm Nguyệt Đồng gửi cho cô một tấm thiệp mời đến buổi tiệc tối do nhà họ Hạng tổ chức ngày mai, nói là sinh nhật chồng cô ấy.

Và đặc biệt nhấn mạnh: [Đừng trách mình không nhắc nhở cậu, buổi tiệc tối lần này, rất có thể Giang Triệt sẽ đến đấy. Mình gả đến Trung Quốc lâu như vậy rồi, còn chưa được nhìn thấy dung nhan vị hôn phu của cậu, thật sự rất tò mò. Cậu cũng ăn diện lộng lẫy rồi đến đi, đến lúc đó gặp mặt, mình sẽ tạo cơ hội cho hai người.]

Đàm Nhược hoàn toàn không tin, Giang Triệt là người An Cầm, An Cầm cách Trường Hoàn hơn một nghìn kilomet, không phải người cùng một giới.

Hơn nữa, chồng của Lâm Nguyệt Đồng chỉ là một công tử bột ăn chơi lêu lổng, tiệc sinh nhật của anh ta đương nhiên mời những người cùng loại, căn bản không thể tiếp xúc được với người ở đẳng cấp như Giang Triệt.

Đàm Nhược: [Nhà họ Hạng các cậu ở Trường Hoàn có tiếng không, ông chồng công tử bột của cậu làm gì có thể diện lớn vậy, tiệc sinh nhật còn mời được vị Phật lớn đó?]

Lâm Nguyệt Đồng: [Đừng coi thường người khác. Chồng mình không quen Giang Triệt, nhưng anh chồng mình quen. Sáng nay mình đích thân nghe anh của chồng mình gọi điện thoại cho anh ta, anh ta nói tối mai sẽ đến nhà tìm anh chồng lấy cái gì đó. Mặc dù không phải tham gia tiệc sinh nhật của chồng mình, nhưng không phải vừa hay trùng hợp sao. Dù sao thì anh ta cũng sẽ đến, cậu tin hay không tùy.]

Đàm Nhược: [Anh ta có đi hay không không liên quan đến mình.]

Lâm Nguyệt Đồng: [Ồ, lời này thật chua chát. Giang Triệt thật sự để mắt đến chị cậu, không chịu lấy cậu nữa à? Điều này cho thấy ánh mắt của anh ta vẫn rất tinh tường đấy.]

[Trên người cậu cũng chỉ có ưu điểm là xinh đẹp này thôi, cậu nói xem người đàn ông nào có nội hàm mà để mắt đến cậu chứ? Nếu mình là Giang Triệt, mình cũng thích Đàm Tự.]

Đàm Nhược: [Ồ, tiếc là cậu không phải anh ta.]

[Trên người cậu thậm chí còn không có được ưu điểm duy nhất đó của mình.]

[Không những không có ưu điểm về phẩm hạnh mà cậu còn xấu nữa.]

[Lâm Nguyệt Đồng, mỗi ngày cậu soi gương, thật sự không thấy chán sao? Hay là cậu đi phẫu thuật thẩm mỹ đi.]

Lâm Nguyệt Đồng: [Đàm Nhược Nhược!!!]

Đàm Nhược: [Hahaha]

[Có người bị chọc tức rồi kìa.]

Lâm Nguyệt Đồng: […..]

Giang Triệt tắm xong đi ra, thấy Đàm Nhược đang lăn lộn trên giường cười khúc khích.

Rất hiếm khi thấy cô như vậy, anh đi đến bên giường nhìn cô: “Sao vậy, vui vẻ đến thế à?”

Đàm Nhược nhìn sang, ý cười trong mắt còn chưa kịp tắt, thậm chí còn cười ra nước mắt.

Cô hỏi: “Tối mai anh có phải tăng ca không?

“Sao vậy?”

Đàm Nhược nói: “Tôi có một người bạn lấy chồng đến Trường Hoàn, tối mai chồng cô ấy tổ chức tiệc sinh nhật, chắc là muốn tôi đến để tạo thể diện cho cô ấy, nếu anh không bận thì chúng ta cùng đi.”

Giang Triệt trầm ngâm một lát: “Được.”

Đàm Nhược thấy anh đồng ý nhanh chóng, nhớ ra điều gì đó, lại bổ sung: “Phải nói trước với anh một tiếng. Trước đây tôi có một vị hôn phu, có thể anh ta cũng sẽ có mặt ở đó, nhưng tôi và anh ta đã hủy hôn rồi.”

Giang Triệt nhìn cô, đồng tử sâu hơn: “Chắc chắn là đã hủy rồi?”

Đàm Nhược: “Quá trình chắc chắn phải từ từ, đến bước nào thì tôi không ở nhà nên không biết. Tóm lại, gia đình tôi đã thống nhất đổi hôn ước của tôi và anh ta thành chị tôi rồi. Người anh ta muốn kết hôn bây giờ là chị tôi, không phải tôi.”

Dừng lại một chút, cô giúp Ngôn Lễ làm rõ mối quan hệ: “Người đó coi như là vị hôn phu cũ của tôi, chồng tương lai của chị tôi.”

Giang Triệt: “Gia đình em đã thống nhất ý kiến, nhưng không hỏi ý kiến của nhà trai sao?”

Đàm Nhược: “Có gì đâu, chỉ là liên hôn thương mại thôi, anh ta lấy ai mà chẳng lấy. Anh ta chắc chắn sẽ đồng ý.”

Giang Triệt: “Nếu anh ta không đồng ý thì sao?”

Đàm Nhược ngước mắt lên: “Anh đâu phải anh ta, anh lo lắng nhiều vậy làm gì? Cho dù anh ta không đồng ý, bây giờ tôi đã có anh rồi, còn có thể làm gì được nữa?”

Ánh mắt cô đầy tình cảm, mang theo sự an ủi, “Ngôn Lễ, yên tâm đi, người tôi thích là anh, tuyệt đối sẽ không vì anh ta mà chia tay với anh đâu.”

Giang Triệt: “…”


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. “Người tôi thích là anh chứ không phải anh ta”, sau này biết sự thật chắc xịt keo cứng ngắt luôn 😂😂😂