Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy chương 16

NỤ HÔN RUNG ĐỘNG NỒNG CHÁY

CHƯƠNG 16: Rõ ràng là có cảm giác.

Biên tập: Đậu @CỏHoaLá

Kể từ khi cô nhắc đến vị hôn phu cũ, Ngôn Lễ bỗng trở nên im lặng.

Anh không nói lời nào, đi đến tấm thảm trải sàn bên giường dọn dẹp chăn gối của mình.

Đàm Nhược nhìn bóng lưng anh: “Anh ghen à?”

Ngôn Lễ trải giường xong, vén chăn nằm vào, nhắm mắt lại: “Em đã nói sẽ không kết hôn với anh ta vì tôi rồi, tôi có gì mà ghen chứ?”

Đàm Nhược đi tới, cúi xuống nhìn anh từ trên cao: “Nhưng rõ ràng anh đang không vui, chưa đến 11 giờ mà anh đã nằm xuống muốn đi ngủ rồi.”

Cô cau mày, hơi không hài lòng.

Đàm Nhược cảm thấy Ngôn Lễ hơi quá đáng, cô đã nói cô và Giang Triệt không có gì, hơn nữa hôn ước đã đổi thành chị gái cô rồi. Thậm chí cô còn đảm bảo với anh, dù cho phía nhà trai không đồng ý đổi, bây giờ cô đã có anh nên cũng không thể quay đầu lại. Vậy mà anh vẫn không vui, thế anh muốn thế nào?

Quả nhiên đàn ông không thể quá nuông chiều, cô đối xử với anh quá tốt nên anh mới vô pháp vô thiên. Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy mà vô lý, còn giận dỗi cô.

Đàm Nhược nghĩ hay cứ mặc kệ anh, để sau này anh biết nặng nhẹ.

Cô không thèm để ý đến anh nữa, quay người bò lên giường, tắt đèn đi ngủ.

Thời gian còn sớm, Đàm Nhược không hề có chút buồn ngủ nào.

Thấy Ngôn Lễ nằm bất động, cô cố ý không tạo ra bất kỳ tiếng động nào, giả vờ như mình đã ngủ, xem ai bình tĩnh hơn ai.

Dưới giường truyền đến tiếng trở mình.

Đàm Nhược lén lút dịch đến mép giường, thò đầu xuống nhìn, phát hiện Ngôn Lễ từ nằm ngửa chuyển sang nằm nghiêng quay lưng về phía cô.

Sao lại giống như một người đàn ông nhỏ bé đang giận dỗi vậy.

Đàm Nhược nghĩ, mình đã hứa sẽ cưng chiều anh ấy, hay cứ rộng lượng một chút, dỗ dành anh ấy đi.

Hơn nữa anh ấy tức giận ghen tuông, vừa hay chứng tỏ anh ấy quá quan tâm đến mình, mình không cần phải chấp nhặt với anh ấy.

Cô nằm nghiêng ở mép giường, một tay chống đầu, mượn ánh trăng mờ nhạt nhìn bóng lưng đó. Trong đầu cô suy nghĩ những lời ngon ngọt mà người đàn ông dỗ dành phụ nữ trong phim truyền hình: “Anh yêu ơi, trước đây tôi có hôn ước, nhưng đó đều là do người lớn trong nhà định đoạt, căn bản không ai hỏi ý kiến của tôi. Ngay từ đầu, trong lòng tôi đã không tán thành cuộc hôn nhân này rồi.”

Ngôn Lễ dường như bị lời nói của cô khơi dậy hứng thú, chuyển sang nằm ngửa, trong màn đêm anh mở mắt nhìn cô: “Dù một chút em cũng không muốn kết hôn, có thật không?”

“Đương nhiên!” Đàm Nhược thấy anh cuối cùng cũng nói chuyện với mình, cô vội vàng bày tỏ thái độ, “Tôi và người đó cũng chỉ ở bên nhau 2 năm lúc còn nhỏ ở Singawaya. Sức khỏe anh ta không tốt, cả ngày ốm yếu, cũng không biết bây giờ sức khỏe có khá hơn không. Anh nói xem nếu anh ta vẫn như trước, động một chút là ốm, tôi kết hôn với anh ta chẳng phải sẽ cứ lo lắng nơm nớp, nói không chừng ngày nào đó mình sẽ thành góa phụ sao?”

Giang Triệt: “…Có lẽ bây giờ sức khỏe của anh ta đã tốt hơn rồi.”

“Dù vậy tôi cũng không thích anh ta.” Đàm Nhược nhìn anh với ánh mắt đầy yêu thương, “Bây giờ tôi có anh rồi, tôi chỉ thích những người như anh thôi.”

Giang Triệt cười khẽ: “Thật sao?”

“Chắc chắn! Anh là mối tình đầu của tôi, là người đàn ông đầu tiên tôi thích ngoài ba và anh trai tôi. Có lẽ ngay cả bản thân anh cũng không biết tôi thích anh nhiều đến nhường nào đâu.”

“Vậy em nói cho tôi biết, em thích tôi nhiều đến nhường nào?”

Đàm Nhược đương nhiên nói những lời hay ý đẹp, để dỗ bạn trai chắc chắn phải dốc hết sức: “Rất rất rất thích, tóc của anh, mắt của anh, mũi của anh, môi của anh, tất cả mọi thứ trên người anh tôi đều thích. Anh chính là kho báu siêu to khổng lồ của tôi.”

“Nếu một ngày nào đó anh đột nhiên rời xa tôi, tôi không dám nghĩ mình sẽ buồn đến mức nào, chắc chắn sẽ như mất hồn, nhớ anh đến mức ngủ không được, chắc chắn sẽ phát điên lên mà đi tìm anh khắp thế giới.”

“Ngôn Lễ, tôi siêu thích anh, không có anh là không được.”

Giang Triệt: “Thích đến thế sao?”

“Đương nhiên rồi.”

“Vậy mà em còn chê gia cảnh nhà tôi không tốt, nói với tôi là chúng ta yêu nhau thì được, nhưng sau này không thể kết hôn sao?”

Đàm Nhược bị anh hỏi đến chột dạ một hồi, trên mặt vẫn treo nụ cười: “Cũng không có ai quy định rằng, rất yêu một người thì nhất định phải kết hôn với người đó mà, hai chúng ta có thể yêu nhau cả đời—”

Lời nói của Đàm Nhược chưa dứt, đột nhiên cảm thấy một cánh tay mạnh mẽ vươn lên, ôm lấy eo cô.

Cô còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị anh nhấc từ trên giường xuống.

Đàm Nhược sợ hãi kêu lên một tiếng. Người cô như con bạch tuộc nằm sấp xuống tấm nệm mềm mại, má lún sâu vào chiếc gối anh đã gối, chiếc gối đầy lông vũ tức thì lõm xuống một mảng.

Mũi cô lại ngửi thấy mùi hương gỗ trầm thoang thoảng dễ chịu trên người anh.

Ngôn Lễ này tuy nghèo một chút nhưng gu thẩm mỹ thật sự không tệ. Mùi hương trên người anh luôn rất dễ ngửi, không ngọt như hương hoa, cũng không nồng như hương trái cây, mà giống như làn sương mù lượn lờ trong không khí vào đêm mưa, mang theo hương đất ẩm ướt, trầm ổn sâu lắng, xa xăm dài lâu.

Đàm Nhược quay đầu, đang định hỏi anh dùng loại nước hoa gì, cả người cô bị anh lật qua lật lại như xào rau, từ nằm sấp chuyển sang nằm ngửa.

Giây tiếp theo, anh đè người xuống, ngón tay bóp lấy cằm cô, nhàn nhạt nói: “Đàm Nhược, em có thấy mình khá giống gái tồi không?”

Hàng mi của Đàm Nhược run rẩy, ánh sáng trong phòng quá mờ, cô không nhìn rõ vẻ mặt của Ngôn Lễ, nhưng nghe giọng điệu thì anh vẫn đang không vui.

Thậm chí sau khi cô dỗ dành một lúc lâu, anh còn tức giận hơn.

“Tôi, tôi tồi như thế nào?”

Giang Triệt: “Không hỏi ý kiến vị hôn phu đã đổi hôn ước thành chị gái em. Lại còn theo đuổi tôi, chưa biết hôn ước đã hủy thành công hay chưa đã yêu đương với tôi. Miệng thì nói thích tôi, không có tôi không được, nhưng lại không có ý định kết hôn với tôi, chịu trách nhiệm với tôi. Em tự nói xem, em có giống một cô gái tồi không?”

Đàm Nhược: “…”

Cô thừa nhận, không có ý định kết hôn với anh mà lại muốn yêu đương là không đúng, nhưng chuyện đổi người lại không phải ý của cô, tại sao cũng đổ lỗi cho cô?

Cô cũng là nạn nhân mà?

Nhưng đây là chuyện riêng của nhà họ Đàm, cô không cần phải giải thích với anh.

“Tôi không có tồi như anh nói. Thời buổi này có mấy cặp đôi yêu nhau mà hướng đến hôn nhân? Không muốn kết hôn không có nghĩa là tôi không thật lòng với anh.”

“Ý của em là, những lời em nói thích tôi lúc nãy, đều là thật sao?”

“Là thật.”

Giang Triệt giơ tay phải của cô lên, bắt cô duỗi ba ngón tay: “Vậy bây giờ em thề đi, nếu có một câu nói dối, sẽ bị trời đánh.”

“…Hay là chúng ta đổi một lời thề khác đi? Tôi nhát gan, sợ bị sét đánh lắm.” Đàm Nhược cười lấy lòng, cố gắng rút bàn tay đang thề về, nhưng người đàn ông lại nắm chặt cổ tay cô không buông.

Giang Triệt: “Vậy là em thừa nhận đã lừa tôi rồi sao?

“Ai lừa anh?” Đàm Nhược không vui, “Anh đừng vu oan cho người khác.”

Cô thừa nhận, lời tỏ tình với anh lúc nãy có chút khoa trương, nhưng chỉ có thể coi là quá mức thôi. Thề thì thề, dù sao cô cũng không tin thần linh, dứt khoát giơ tay phải lên nói: “Tôi thề, những lời tôi nói thích Ngôn Lễ lúc nãy đều là thật, nếu có giả dối, trời ưm ưm——”

Những lời nói sau đó của cô bị đôi môi ấm nóng của người đàn ông chặn lại.

Nụ hôn này khác với tối qua, giống như một cuộc cướp đoạt dữ dội, không có chút dịu dàng nào, mang theo một ngọn lửa giận dữ khó hiểu và sự chiếm hữu mạnh mẽ.

Môi Đàm Nhược bị anh giữ chặt, lòng bàn tay anh siết chặt gáy cô, bàn tay kia bóp mạnh cằm cô, buộc cô mở miệng. Lưỡi của Ngôn Lễ nhân cơ hội tách hàm răng của cô ra, tùy tiện và hoang dã mà chiếm đóng khắp khoang miệng cô.

Anh quá bá đạo, Đàm Nhược cố gắng dùng tay đẩy anh, đấm vào vai anh, nhưng cổ tay cô bị anh khống chế ấn lên đỉnh đầu, không thể thoát ra.

Cô lại nhấc chân lên định đá anh, bị anh dùng đầu gối giữ chặt, chiếc váy ngủ lụa trên người trong lúc giằng co bị cuốn lên trên đùi, lộ ra một mảng lớn làn da trắng như tuyết dưới ánh trăng.

Hơi thở bị anh nuốt chửng hết, khoảnh khắc môi răng va chạm, đầu lưỡi Đàm Nhược nếm được một chút vị máu nhàn nhạt, nhất thời không phân biệt được là của ai.

Nhiệt độ trên người anh ngày càng nóng, Đàm Nhược có thể cảm nhận được lồng ngực anh đang phập phồng kịch liệt và tiếng tim đập mạnh mẽ.

Đàm Nhược không hiểu sao anh lại tức giận đến vậy, chẳng lẽ là trách cô nói những lời hoa mỹ, không thích anh nhiều như lời đã nói sao?

Anh quả nhiên là quá yêu cô rồi, đến chuyện này cũng phải tức giận.

Nhưng anh đột nhiên bá đạo như một con chó dữ, Đàm Nhược cảm thấy khá mới lạ, thậm chí có chút thích thích.

Ngay cả cơ thể cũng không tự chủ được mà cảm thấy một chút hưng phấn.

Cô dần dần từ bỏ giãy giụa, đường cong eo đang căng cứng cũng mềm ra, nhắm mắt chủ động hôn lại anh, tận hưởng sự mãnh liệt hiếm có này.

Yêu đương mà, phải ồn ào như thế này mới thú vị.

Dường như nhận thấy sự thay đổi của cô, nụ hôn của người đàn ông cũng dần thay đổi, từ những cái cắn xé trừng phạt dần chuyển thành sự liếm mút dịu dàng như gió xuân làm tan chảy tuyết.

Đàm Nhược đang đắm chìm trong đó, cảm nhận sự khoái cảm do nụ hôn mang lại, Ngôn Lễ bất ngờ buông môi cô ra, không hôn nữa.

Cô bất mãn khẽ hừ một tiếng, chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh, muốn hôn tiếp, kết quả Ngôn Lễ lại nghiêng đầu, không cho cô hôn.

Cô mở mắt ra, chất vấn anh với vẻ chưa thỏa mãn: “Sao tự nhiên anh dừng lại làm gì?”

Giang Triệt dùng ngón tay lau đi nước bọt trên môi bị cô để lại, nói: “Vốn dĩ tôi chiếm hời của em, nhưng nhìn em tận hưởng như vậy, tôi đột nhiên cảm thấy là em đang chiếm hời của tôi nên không muốn tiếp tục nữa.”

Đàm Nhược: “…”

Sao người đàn ông này lại keo kiệt như vậy chứ.

Cô bĩu môi, rất không vui đấy nhá.

Giang Triệt lúc này lại nghĩ thông suốt.

Mấy năm nay cô bận rộn mua quần áo, mua trang sức, mua túi xách, không thì tham gia tiệc tùng ở đây, trình diễn thời trang ở kia, hoặc là đi du lịch khắp thế giới.

Kinh nghiệm tình cảm của cô hoàn toàn bằng 0, căn bản không hiểu gì cả.

Cô yêu đương với anh chỉ là muốn tìm một người đàn ông để chơi đùa, có lẽ bản thân cũng không biết hành vi của mình có gì không ổn.

Mình tự nguyện mắc câu, bây giờ lại âm thầm so đo với cô, chẳng phải rất ra vẻ đấy sao.

Giang Triệt nhìn đồng hồ, giọng nói trở nên ôn hòa: “11 giờ rưỡi rồi, về giường của em đi.”

Đàm Nhược nằm bất động, cô vẫn còn khó chịu vì người đàn ông chó này lại dừng lại đúng lúc cô cảm thấy thích nhất.

Cô cứ muốn nằm lì ở đây, để anh không ngủ được.

Giang Triệt thấy cô không phản ứng, anh vỗ vào mông cô một cái, khẽ giục: “Nhanh lên, tôi muốn đi ngủ.”

Bất ngờ bị đánh, Đàm Nhược mặt đỏ bừng, cô vừa ngượng vừa giận trừng mắt nhìn anh, sau đó ôm mông chậm chạp trở về giường, dùng chăn trùm kín người.

Trên mông vẫn còn hơi ấm từ lòng bàn tay anh, mặt cô cũng nóng lên.

Đàm Nhược bình tĩnh một lúc lâu, vẫn không có chút buồn ngủ nào, trong đầu cô toàn là nụ hôn vừa rồi.

Cô không hiểu tại sao mỗi lần hôn xong, đều là một mình cô vấn vương, còn người đàn ông này lại có thể dễ dàng rút lui, lập tức trở lại bình tĩnh, cứ như anh là một bức tượng băng không có ham muốn vậy.

Nhưng vừa rồi rõ ràng anh hôn rất say đắm, cũng rất mạnh mẽ, thậm chí anh còn cách lớp áo mà sờ soạng trên người cô.

Khi lòng tay khum khum lại đặt trên ngực cô, Đàm Nhược cảm thấy ngay cả hơi thở của anh cũng nặng hơn rất nhiều. Rõ ràng là có cảm giác, nhưng anh lại không cố ý vượt giới hạn, nói dừng là dừng, khả năng tự chủ quả thực đáng kinh ngạc.

Đàm Nhược cảm thấy mình bị anh kiểm soát về mặt này, hoàn toàn bị anh dắt mũi.

Anh muốn hôn thì hôn, muốn dừng thì dừng, dựa vào cái gì chứ?

Đàm Nhược càng nghĩ càng không cam lòng.

Cô trở mình, dịch đến mép giường: “Ngôn Lễ, anh ngủ chưa?”

Không ai trả lời.

Đàm Nhược không tin anh ngủ nhanh như vậy, chắc chắn là giả vờ.

Cô ngồi dậy, một chân buông thõng xuống, đá vào chân anh, giọng điệu nửa nũng nịu nửa ra lệnh: “Không được giả vờ ngủ, nói chuyện với tôi đi.”

Giang Triệt mở mắt nhìn cô: “Em lại muốn làm gì?”

Trong phòng rất tối, anh cũng không nhìn rõ được gì, Đàm Nhược mặt dày trực tiếp đưa ra yêu cầu: “Tôi muốn hôn lại một lần nữa, giống như vừa rồi.”

Giang Triệt: “Thích như vậy sao?”

Má của Đàm Nhược hơi ửng hồng, không trả lời.

Cô đang chần chừ giữa việc thừa nhận và không thừa nhận.

Nếu nói thích, trông giống như cô chưa sõi đời. Nếu nói không thích, cô sợ sau này Ngôn Lễ không hôn nữa, thế thì mất nhiều hơn được.

Do dự một lúc lâu, cô vẫn chọn câu trả lời có lợi cho mình: “…Ừm.”

Giọng nói của cô nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng cô tin rằng Ngôn Lễ chắc chắn nghe thấy.

Giang Triệt đột nhiên quay lưng lại: “Tối nay phát phúc lợi xong rồi, tôi muốn đi ngủ.”

“…”

Nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh, Đàm Nhược tức giận đá mạnh một cái vào mông tròn trịa cong vểnh của anh.

Vừa nãy anh đánh vào mông cô rất nhẹ, nhưng cú đá này của Đàm Nhược dùng rất nhiều sức, trong màn đêm, cô thấy dáng người của người đàn ông cũng lảo đảo theo, suýt nữa thì bị đá nằm sấp xuống.

Giang Triệt quay người lại, u ám nhìn cô: “Em thử đá thêm một cái xem?”

Đàm Nhược không nhìn rõ vẻ mặt của anh, nhưng vẫn cảm nhận được một tia nguy hiểm vô cớ.

Cái chân cô giơ lên đã đến trước mặt anh, lại sợ hãi rụt về, ôm gối ngồi ở mép giường, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh trêu chọc tôi trước.”

Giang Triệt ngồi dậy, hai tay chống trên nệm ở hai bên người cô, ôm cô vào lòng: “Tôi trêu chọc em cái gì?”

Đàm Nhược hừ một tiếng, quay đầu sang một bên: “Bớt giả ngu!”

Hỏi cô có thích hôn anh không, cô đã mặt dày nói thích rồi, anh lại từ chối cô, đây không phải là trêu chọc thì là gì?

Giang Triệt cười khẽ, đột nhiên đứng dậy khẽ hôn lên môi cô một cái.

Một nụ hôn lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, nhưng lại dịu dàng hơn bất cứ lúc nào khác.

Đàm Nhược sững sờ, theo bản năng che môi lại, nhìn anh với ánh mắt đầy ngỡ ngàng.

“Không phải cố ý từ chối em.” Giang Triệt đưa tay nhéo cái má bầu bĩnh của cô, giọng điệu lười biếng trong màn đêm mang theo một sự dịu dàng không thể diễn tả, “Nếu lại hôn tiếp thì tôi thật sự sẽ không nhịn được nữa.”


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *