Sao Chổi Rơi Xuống chương 13

SAO CHỔI RƠI XUỐNG

CHƯƠNG 13: Good girl

Chuyển ngữ: Việt Quất, Cỏ May Mắn

Nụ hôn này ập đến dữ dội.

Môi của người đàn ông áp vào môi cô, cọ xát một lúc, đầu lưỡi của anh mạnh mẽ tách hàm răng trắng như ngọc của cô ra. Hơi thở nóng ẩm hòa quyện với hương tuyết tùng mát lạnh, bao trùm lấy cô ngay tức khắc.

Đồng Ương cảm thấy như mình đang bước đi trên mây, cả thế giới đang sụp đổ.

Cô vô thức lùi lại, nhưng Chu Bạch Hách lại tiến lên, ép cô vào tủ ở tiền sảnh.

Cảm xúc quấn quýt, lặng lẽ lan tràn trong căn phòng tĩnh lặng. Đồng Ương cảm nhận được đầu ngón tay thô ráp của người đàn ông chậm rãi lướt qua cổ và xương quai xanh của cô, không để lại dấu vết mà tiếp tục trượt xuống, chiếm lĩnh.

Hơi thở của cô trở nên dồn dập hơn, toàn thân run rẩy kịch liệt, cô ấn lòng bàn tay lên ngực người đàn ông, nửa đẩy nửa giữ. Trong khoảnh khắc môi lưỡi quấn lấy nhau, cuối cùng cô thốt ra một từ không rõ ràng: “Đừng.”

Nghe thấy giọng nói, động tác người đàn ông dừng lại. Chu Bạch Hách dời ra một chút, ánh mắt dò hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Tôi… tôi muốn tắm trước đã.”

Chu Bạch Hách nhìn chằm chằm vào cô, khàn giọng nói: “Ừm, tôi cũng vừa mới tới.”

Khoảng cách quá gần, môi anh ngay trước mắt cô. Sau khi hôn, môi anh sáng lên lấp lánh, Đồng Ương thậm chí còn có thể nhìn thấy những đường vân mỏng trên môi anh.

Không khí trong phòng như bị rút cạn, Đồng Ương cúi đầu nhìn thảm, nói: “Vậy anh tắm trước đi.”

“Không thể tắm chung sao?”

“……”

Anh đang mời cô tắm chung.

Đồng Ương cảm giác đầu óc như nổ tung, hai má và vành tai nóng bừng lên, không cần soi gương cũng biết chắc chắn đỏ ửng như một đóa hồng.

Chu Bạch Hách cười khẽ, đột nhiên nhéo mặt cô: “Elise, mặt em đỏ kìa, đang xấu hổ à?”

“Tôi…” Đồng Ương nói năng lộn xộn, không biết nên nói gì.

Chu Bạch Hách nhìn cô thật sâu rồi nhẹ nhàng trấn an: “Elise, lúc đỏ mặt trông em thật dễ thương.”

Lại nữa rồi.

Mỗi lần anh khen cô như vậy, Đồng Ương đều cảm thấy như bị điện giật, toàn thân tê dại, xương cốt cũng mềm nhũn.

Trên mạng từng có một bài thảo luận về việc thích “sweet talk” hay “dirty talk”. Lúc đó Đồng Ương không rõ câu trả lời cho câu hỏi này, nhưng bây giờ cô chắc chắn, rất chắc chắn rằng cô thích “sweet talk” của Brian.

Cực kỳ, cực kỳ thích.

Giọng điệu và lời nói của người đàn ông mang lại cho cô khoái cảm cả về thể xác lẫn tinh thần, như thể mọi khuyết điểm trong quá khứ đều được lấp đầy.

Cô nhắm chặt mắt, buông thả bản thân, giơ hai tay ôm lấy vòng eo săn chắc của người đàn ông, vùi đầu vào lồng ngực rộng lớn của anh, tham lam hít thở—

Không hiểu vì sao Elise đột nhiên bám người như vậy, Chu Bạch Hách dừng lại, từ từ đưa tay lên chạm vào đầu cô.

Cô gái trong vòng tay anh giống như một con vật nhỏ, mềm mại, nóng rẫy, hoàn toàn dựa dẫm vào chủ nhân của mình.

Chu Bạch Hách cảm nhận được đối phương cần anh.

Cái ôm này không mang theo dục vọng, nhưng lại khiến cả hai bên đều cảm thấy thỏa mãn, cho đến khi một tiếng chuông đột ngột vang lên phá vỡ bầu không khí.

Là chuông báo thức Đồng Ương quên tắt.

Cô vội vàng tắt đi, động tác có hơi luống cuống.

Chu Bạch Hách nhìn cô, sự mệt mỏi vì làm việc liên tục đã tan biến rất nhiều. Có trời mới biết đã bao nhiêu ngày anh ngủ không đến năm tiếng đồng hồ.

“Elise, em ăn cơm chưa?”

Đồng Ương nói: “Tôi ăn rồi.”

“Thay giày trước đã.”

Chu Bạch Hách mở tủ giày ở tiền sảnh, lấy ra hai đôi dép cùng kiểu, một đôi màu trắng một đôi màu hồng, trông khá hợp nhau.

Đồng Ương ngồi trên ghế mềm bên cạnh, đột nhiên nghĩ đến một chuyện. Lúc nãy vội vàng đến đây nên cô quên mua đồ rồi.

Hai người đã thỏa thuận trước rồi, Brian cung cấp phòng và cô sẽ mua áo mưa.

“À… anh đi tắm trước đi, tôi ra ngoài một chút.”

“Sao thế, em có việc à?”

“Tôi…” Đồng Ương không nói nên lời, bị nhìn chằm chằm hồi lâu, cô mới miễn cưỡng nói: “Tôi quên mua đồ dùng tránh thai.”

Chu Bạch Hách nói không cần phải đi: “Bảo quản gia mang tới.”

“Không được.” Đồng Ương thẳng thừng từ chối.

Mặc dù họ gặp nhau chỉ để làm chuyện ấy, nhưng để người khác cất công mang đồ tránh thai đến thì Đồng Ương thực sự không có mặt dày đến mức đó.

Cô cầm điện thoại và thẻ phòng lên: “Tôi sẽ quay lại nhanh thôi.”

Gần khách sạn có một cửa hàng tiện lợi, lúc này không có nhiều người, trên kệ hàng xếp ngay ngắn những hộp áo mưa. Đồng Ương bước vào nhìn, kiểu dáng đa dạng, đủ để khiến người ta chọn muốn hoa cả mắt.

Cô không nhìn kỹ, do dự vài giây rồi cầm một chiếc hộp lớn lên và đi tính tiền.

Khi cô trở lại phòng, Chu Bạch Hách vừa đi ra khỏi phòng tắm.

Người đàn ông mặc áo choàng tắm màu xám khói, để lộ bộ ngực săn chắc, tóc ướt đẫm, nhìn thế nào cũng rất quyến rũ.

Bầu không khí mơ hồ lại trở về. Đồng Ương im lặng nuốt nước bọt, đặt hộp bao cao su lên bàn trà trong phòng khách, nói: “Tôi mua rồi.”

Chu Bạch Hách liếc mắt nhìn rồi mỉm cười.

Đồng Ương ngạc nhiên: “Anh cười cái gì?”

“Mua nhiều thế này, là trong đêm nay phải dùng hết sao?”

“Anh không hiểu gì cả, đây gọi là tiết kiệm.”

“Ừ, là tôi thiếu hiểu biết.” Chu Bạch Hách cầm hộp hộp áo mưa lên, đọc dòng chữ trên đó: “Hạt siêu mỏng, thì ra em thích loại này.”

Đồng Ương sửng sốt, cảm thấy dù mình có giải thích thế nào thì cũng vô nghĩa.

Chu Bạch Hách chậm rãi đi vào phòng ngủ, khi đến cửa, đột nhiên quay đầu lại nói: “Elise, tôi đợi em trên giường.”

“……”

Trong nháy mắt, cả người Đồng Ương như bị nấu chín, cô đành phải giả vờ bình tĩnh: “Được rồi——”

“Elise, đừng để tôi đợi lâu quá. Ba mươi phút, đủ không?”

“Đủ…… Đủ rồi.”

Đồng Ương che mặt đi vào phòng tắm, hơi nước bốc lên nghi ngút, trong không khí tràn ngập mùi hương của Chu Bạch Hách.

Con gái vốn tắm rửa chậm, dù có cố gắng nhanh hơn thì đến khi cô tắm xong, sấy khô tóc và bước ra ngoài thì cũng đã mất bốn mươi phút.

Mang theo một trái tim thấp thỏm không yên, Đồng Ương đẩy cửa phòng ngủ ra.

Trong phòng ngủ không bật đèn. Ánh đèn sáng của thành phố vào ban đêm chiếu qua cửa sổ khiến căn phòng lờ mờ tối đi nhưng không quá tối đến mức chẳng thấy được bàn tay trước mặt.

Trên chiếc ghế sô pha nhung cạnh giường, Chu Bạch Hách thả lỏng người, ngả đầu ra sau, lặng lẽ nhìn cô gái trong bóng tối rồi trầm giọng nói: “Elise, em trễ mười phút.”

“Xin lỗi, con gái tắm lâu mà, tóc tôi dài, sấy khô mất nhiều thời gian…”

“Đã trễ thì phải chịu p·h·ạ·t.” Người đàn ông chậm rãi cắt ngang lời cô.

Anh nâng tay lên, những ngón tay thon dài chậm rãi duỗi ra rồi siết lại, đường nét bàn tay căng ra mượt mà. Sau đó, Chu Bạch Hách vỗ nhẹ lên đùі mình, ra lệnh: “Ngồi lên đây.”

Người này không phải lãnh đạo của cô, cũng chẳng phải chủ nhân của cô, nhưng vừa nghe thấy mệnh lệnh của anh, đôi chân Đồng Ương lại bỗng dưng mềm nhũn, cam tâm tình nguyện phục tùng.

Trước khi miệng cô kịp thốt ra bất kỳ lời nào, cơ thể đã đưa ra quyết định thay cô. Đồng Ương ngoan ngoãn đi tới, khom lưng, định nghiêng mình ngồi lên đùі người đàn ông.

Chu Bạch Hách nhắc nhở cô: “Dạng chân ra, quay mặt về phía tôi, ngồi kẹp lên người tôi.”

Đây là một tư thế đầy ngượng ngùng—

Đồng Ương không từ chối, cũng không thể từ chối, cô bám vào ghế sofa để làm điểm tựa, chậm rãi chậm rãi từng chút một rồi ngồi xuống.

Lớp áo ngủ bằng lụa bị kéo ra, trượt dọc theo đôi chân thon dài thẳng tắp của cô. Ánh sáng trong phòng dù mờ ảo nhưng Chu Bạch Hách vẫn nhìn thấy rất rõ, đôi mắt anh hơi nheo lại.

“Nice work.” Anh khen ngợi cô, “Giờ thì cởі áo ngủ ra đi.”

Được khích lệ, Đồng Ương càng thêm phấn chấn, cô dùng ngón tay cởі thắt lưng quanh eo. Cởi ra xong, thậm chí không cần động tay, chiếc váy ngủ bằng lụa cũng trượt xuống vai.

Ánh mắt của Chu Bạch Hách còn tối hơn cả màn đêm, giọng nói khàn khàn: “Elise, em rất đẹp.”

“Vậy anh định trừng pһạt tôi thế nào đây, Brian?”

Nói xong, cô mới phát hiện hô hấp của mình đã trở nên hỗn loạn. Chu Bạch Hách không nói gì mà chỉ hơi hướng dẫn một chút.

Chẳng mấy chốc, tiếng thở dồn dập trong phòng liên tiếp vang lên, giống như một bản giao hưởng đôi khi nhẹ nhàng và vui tươi, đôi khi lại khó kiềm chế và đаu đớn.

“Elise, good girl, tiếp tục.”

Không hiểu vì lý do gì, Đồng Ương lại mơ thấy cái anh hồi nhỏ.

Lần đầu tiên bỏ nhà đi, cô không tìm thấy nước Anh, nhưng cô đã tìm thấy anh ấy. Anh ấy cao lớn, đẹp trai, tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng trái tim lại ấm áp. Anh đưa cô về nhà và tặng cô những chiếc bánh quy hình chữ số.

“Anh ơi, đợi em lớn lên rồi chúng ta cưới nhau nhé?”

“Em sẽ ở lại nhà anh, làm vợ nuôi từ bé của anh được không?”

Đáp lại cô chỉ là ánh mắt lạnh lùng và sự im lặng của thiếu niên ấy.

……

Khi Đồng Ương tỉnh dậy thì đã hơn chín giờ. Cô nằm trên giường trong trạng thái ngây ngốc, dòng suy nghĩ vẫn chưa trở lại bình thường.

Đồng Ương vẫn luôn nhớ người anh mà cô đã gặp khi còn nhỏ. Nhưng cô không thể nhớ được diện mạo hay địa chỉ của anh, vì dù sao thì họ cũng chỉ gặp nhau một lần.

Brian không có trong phòng. Đồng Ương nhìn xung quanh mới nhận ra đây là phòng dành cho khách.

Còn lý do thì cô vẫn nhớ rất rõ— Tối qua, chiếc giường trong phòng ngủ chính ướt đến mức không thể nằm tiếp. Vậy nên sau khi kết thúc, Brian đành phải bế cô sang đây ngủ.

Nghĩ đến những hình ảnh vụn vặt của đêm qua, mặt Đồng Ương lại bắt đầu nóng lên.

Thật điên rồ.

Thời gian không còn sớm, cô không thể tiếp tục nằm ì ra được nữa. Đồng Ương bật dậy đi rửa mặt.

Vừa bước ra khỏi phòng, cô đã thấy có người ngồi ngoài ban công.

Chu Bạch Hách bắt chéo hai chân, ngồi xếp bằng dưới đất, hai tay thả lỏng đặt lên đầu gối, mắt nhắm hờ, không biết đang làm gì.

Đồng Ương chỉ từng thấy tư thế này trong Tây Du Ký— chính là tư thế mà Đường Tăng ngồi thiền trong tập Xa Trì Quốc.

Cô không nhịn được mà khẽ nhẹ bước, rửa mặt cũng cố tình giảm âm thanh. Đến khi cô dọn dẹp xong đi ra, Chu Bạch Hách đã kết thúc ngồi thiền, đang xoay vai vươn cổ thư giãn.

Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng mặt lên nói: “Dậy rồi à?”

“Ừm.” Đồng Ương tò mò, “Anh vừa nãy… là đang ngồi thiền, tụng kinh sao? Anh theo đạo Phật à?”

Chu Bạch Hách sửa lại, “Elise, đó gọi là tĩnh tọa thiền định, giúp thư giãn cơ thể và nâng cao sự tập trung.”

“Ồ——”

“Không phải giống mấy vị Phật tử ngồi thiền ư?”

Nghĩ đến chuyện tối qua anh cùng cô buông thả ra sao, sáng nay lại cấm dục kiềm chế đến mức này, Đồng Ương không khỏi nghi ngờ—— rốt cuộc người này có phải đang sống với hai gương mặt hay không?

Chu Bạch Hách nói: “Em muốn ăn gì thì bảo quản gia, tôi có việc phải ra ngoài, buổi tối gặp.”

“Khoan đã—” Đồng Ương khó hiểu, “Hôm nay là Chủ nhật, tối gặp làm gì?”

Chu Bạch Hách nghiêm túc nói, như đang tính sổ: “Bù cho thứ Tư.”

“……”

Chu Bạch Hách là người cực kỳ có tính kỷ luật và kiểm soát thời gian chính xác đến từng phút. Sau khi rời khỏi khách sạn, anh đi đánh quyền anh một tiếng rưỡi, sau đó tắm rửa và thay quần áo. Tài xế đưa anh đến nhà cũ để tham gia tiệc gia đình.

Nhà tổ của gia đình họ Chu nằm trong con hẻm Dân An, là một tứ hợp viện xây từ thời Minh Thanh. Ngôi nhà đã trải qua nhiều lần tu sửa, được bao quanh bởi những bông hoa, cây cối tươi tốt và những bức tường đá cao chót vót. Người ngoài không thể nhìn thoáng qua.

Cả con hẻm chỉ có duy nhất một hộ nhà họ Chu nên chiếc Bentayga đen chạy một mạch rồi chậm rãi dừng lại trước cánh cổng màu đỏ.

Quản gia của nhà cũ mang họ Chung. Khi xe dừng hẳn, chú Chung mở cửa cho anh, hạ giọng báo tin: “Cậu Chu, ba cậu đã về rồi.”

Chu Bạch Hách không biểu lộ cảm xúc, bảo chú Chung lấy một ít quà từ trong cốp xe, sải bước vào nhà.

Hôm nay thời tiết đẹp, tiệc gia đình được tổ chức tại phòng kính ngập nắng. Ngoại trừ Chu Mi đang làm việc ở nước ngoài và Chu Thiệu đang bị điều tra thì những người còn lại đều có mặt đầy đủ.

Phòng kính rộng lớn vốn tràn ngập tiếng nói cười rôm rả, nhưng ngay khi Chu Bạch Hách bước vào, mọi âm thanh lập tức im bặt.

Dạo gần đây, chuyện của Chu Thiệu đã lan truyền trong gia tộc. Ai ai cũng mang tâm trạng kính sợ trước người nắm quyền trẻ tuổi nhất của nhà họ Chu, áp lực đè nặng khiến chẳng ai dám mở lời.

Một người có thể đưa chú ruột mình vào tù và đuổi cả ba ruột ra nước ngoài, sao có thể là người kính già yêu trẻ được?

“A Hách, đến rồi à.”

“Vâng, chú họ.” Chu Bạch Hách khẽ gật đầu chào hỏi.

“Nghe nói mấy ngày trước cháu đi Tokyo, là vì dự án Matsuji đúng không? Đàm phán thế nào rồi?”

“Tất cả đều thuận lợi ạ.”

……

Trên sofa, mấy người phụ nữ ăn vận tinh tế ngồi yên lặng, trong đó có vợ và con gái của Chu Thiệu. Chồng mình bị cháu trai tống vào tù, giờ phải ngồi cùng bàn ăn với nó. Vợ và con gái của Chu Thiệu thậm chí không thể miễn cưỡng nở nổi một nụ cười.

Một lúc sau, chú Chung đi vào nói rằng ông cụ đã đến.

Mọi người đồng loạt đứng dậy.

Chu Khánh Khang mặc một bộ đồ nhà Đường đầy khí thế, giơ tay ra hiệu mọi người ngồi xuống, sau đó nói: “A Hách, đến ngồi cạnh ông.”

Sự thiên vị của Chu Khánh Khang dành cho Chu Bạch Hách không phải chuyện lạ, ai nấy đều quen rồi. Mọi người lần lượt kéo ghế, rất nhanh, bàn tiệc mười sáu người đã kín chỗ.

Bữa ăn khá hòa thuận, trong lúc ăn còn có người bàn tán có phải Chu Nhã Phù sắp kết hôn hay không.

Chu Nhã Phù là con gái của Chu Thiệu, cô ta đã đính hôn với con trai út nhà họ Chương ở Đông Thành từ lâu. Nghe vậy, cô ta thản nhiên đáp: “Cháu còn nhỏ, chưa vội. Nhưng anh cả sang năm là tròn ba mươi rồi, thay vì giục cháu, sao mọi người không giục anh ấy đi?”

“Đúng vậy, A Hách không còn nhỏ nữa, cũng nên tìm một người quan tâm chăm sóc mình rồi.”

“Có để mắt đến ai chưa? Nếu có thì có thể định trước, rồi từ từ vun đắp tình cảm.”

……

Bảy tám người đồng loạt góp lời, nhưng Chu Bạch Hách vẫn ứng phó nhẹ nhàng: “Tính cháu lạnh lùng, không biết thương người. Ở một mình vẫn tốt, khỏi làm khổ con gái quý báu của nhà người ta.”

Sau khi nghe những lời này, mọi người đều liên tục lắc đầu.

Trong giới ai chẳng biết Chu Bạch Hách là một cành cao khó với. Từ thời đi học, số cô gái thích anh đã nhiều không đếm xuể. Những năm gần đây, không biết bao nhiêu gia đình dò hỏi chuyện hôn nhân của anh, nhưng chẳng ai nhận được tin tức gì.

Người đàn ông này dường như sinh ra là để làm việc. Anh không thích phụ nữ, không hút thuốc hay uống rượu, trông hệt như một nhà sư.

Chu Khánh Khang là người cởі mở, chưa từng thúc ép chuyện kết hôn. Dù sao thì thứ ông không thiếu nhất chính là con cháu. Ông mở miệng nói: “Độc thân cũng không sao. Quản lý tốt Á Hằng quan trọng hơn bất cứ chuyện gì khác.”

Thế là không ai dám tiếp tục chủ đề vừa rồi nữa.

Sau bữa tối, Chu Khánh Khang nói nhỏ rằng Chu Tuần đang ở trong thư phòng, bảo Chu Bạch Hách đi gặp ông ta.

Chu Tuần là ba của Chu Bạch Hách. Không giống như Chu Bạch Hách, Chu Tuần là một kẻ trăng hoa, phụ nữ từng qua lại với ông ta gần như trải khắp mọi tầng lớp, ông ta còn có rất nhiều đứa con ngoài giá thú.

Sáu năm trước, Chu Tuần vẫn là tổng giám đốc của Á Hằng Thời Đại. Vì một người phụ nữ do công ty đối thủ tặng cho ông ta mà ông ta đã tiết lộ bí mật kinh doanh, suýt nữa khiến Á Hằng Thời Đại phá sản. Chính Chu Bạch Hách, khi đó mới 23 tuổi, đã xoay chuyển tình thế, giải quyết được tai nạn gần như mang tính hủy diệt này.

Sau đó, Chu Bạch Hách đẩy Chu Tuần ra nước ngoài giữ một chức vụ hữu danh vô thực, đồng thời cắt cử người giám sát ông ta, mỗi tháng chuyển cho một khoản tiền để ông ta sống ung dung.

Chu Khánh Khang quản lý gia đình rất nghiêm khắc, từ lâu đã chán ngấy việc đối phó với đám con riêng và tình nhân tìm đến hết lần này đến lần khác của Chu Tuần, vì vậy ông cũng ngầm đồng ý với cách làm của Chu Bạch Hách.

Tính đến nay, hai cha con đã không gặp nhau được mấy năm rồi.

Chu Bạch Hách đi đến thư phòng, mở cửa ra, thấy Chu Tuần đang ngồi trên ghế sofa.

Chu Tuần có dung mạo tuấn tú, dù đã trung niên nhưng vẫn phong độ ngời ngời, dáng người diện mạo giữ gìn rất tốt. Ông ta nhìn Chu Bạch Hách, nhàn nhã cất tiếng: “Đến rồi à.”

“Có chuyện gì?”

“Chuyển cho tôi tám mươi triệu, đầu tư ở New York bị lỗ rồi.”

Chu Bạch Hách mặt không cảm xúc: “Không hút chích đấy chứ?”

“Không, tôi không dính vào thứ đó.” Chu Tuần nói, “Còn một chuyện nữa, con trai tôi muốn làm phim, cậu giúp liên hệ với công ty điện ảnh, dẫn nó vào giới.”

“Chính là con trai của dì Giang của cậu đấy, hồi cậu học cấp ba đã từng gặp rồi.”

“Không quen.” Chu Bạch Hách dứt khoát. Chỉ cần Chu Tuần không làm chuyện ảnh hưởng đến công ty, thì thường những yêu cầu của ông ta, trong nhà đều sẽ đáp ứng. Ông cụ kêu anh đến đây, hẳn là đã biết trước chuyện này.

Chu Bạch Hách nói: “Bảo cậu ta liên lạc với Trịnh Tu.”

Khoảng mười giờ sáng, Đồng Ương bất ngờ nhìn thấy một tấm biển quảng cáo ở sảnh khách sạn.

Đây là thông báo về Diễn đàn Thực hành Luật Dân sự và Thương mại do Hội Luật sư Quốc gia tổ chức, sẽ được tổ chức tại tầng 17 của khách sạn.

Đồng Ương vẫn luôn hứng thú với luật dân sự và thương mại. Hôm nay không có kế hoạch gì nên cô quyết định tham gia nghe thử.

Diễn đàn này có rất nhiều nhân vật lớn tham gia. Đồng Ương chăm chú lắng nghe và ghi chép. Đến trưa, khách sạn sắp xếp tiệc buffet. Sau khi ăn xong, cô cảm thấy hơi buồn ngủ, bèn uống hai ly Iced Americano để tỉnh táo.

Buổi chiều, diễn đàn tiếp tục.

Sau khi nghe một hồi, Đồng Ương đột nhiên cảm thấy cơ thể không ổn, đầu choáng váng, bụng dưới đаu dữ dội.

Không thể chịu nổi nữa, cô đành rời đi giữa chừng.

Cô nghĩ bụng dù sao bây giờ trong phòng cũng không có ai nên quyết định về nghỉ một lát. Quẹt thẻ lên lầu, vào phòng, cô ngồi xuống sofa, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh dậy thì trời đã tối rồi.

Đầu cô không còn choáng váng nữa, nhưng bụng dưới lại đаu nhức, Đồng Ương tính toán ngày tháng, sau đó mới nhớ ra đã đến kỳ kinh nguyệt.

Cô vào phòng tắm thì thấy quả nhiên đúng là như vậy thật.

Kinh nguyệt kiêng ăn đồ lạnh, vậy mà trưa nay cô lại uống liền hai cốc Americano đá. Đồng Ương ôm bụng đi ra khỏi phòng tắm.

Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra, Chu Bạch Hách quay lại.

Ánh mắt họ chạm nhau, Đồng Ương ngượng ngùng quay đi: “Tôi có chuyện muốn nói với anh…”

Chu Bạch Hách lập tức nhận ra sắc mặt nhợt nhạt của cô, trán lấm tấm mồ hôi. Anh treo áo khoác lên giá, cúi người hỏi: “Em không khoẻ sao?”

“Tôi…”

Chu Bạch Hách đoán ngay một câu trúng phóc: “Đến tháng à?”

Đồng Ương chần chờ gật đầu.

Căn phòng trở nên im lặng.

Cả hai gặp nhau ở đây, lý do thì trong lòng đều hiểu rõ. Nhưng đúng lúc “dì cả” ghé thăm, Đồng Ương cảm thấy mình không cần thiết phải ở lại nữa.

Cô cắn môi: “Xin lỗi, tôi đi trước, đợi khi nào tôi hết…”

“Elise—” Người đàn ông nhìn vào mắt cô, trầm thấp nói: “Đừng nghĩ tôi là người vô nhân tính như thế.”

“Không phải tôi nghĩ vậy.” Đồng Ương giải thích, “Chỉ là tôi thấy mình nên đi thôi.”

“Đi đâu?”

Chu Bạch Hách nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ngồi xuống ghế sofa, đứng thẳng lưng nhìn xuống, giọng điệu ra lệnh: “Em ngồi yên đó, không được nhúc nhích.”


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *