SAO CHỔI RƠI XUỐNG
CHƯƠNG 14: Hóa ra em thích mặc đồng phục
Chuyển ngữ: Việt Quất, Cỏ May Mắn
–
Bụng dưới đau quặn lại, Đồng Ương ôm bụng, giọng yếu ớt: “Tôi muốn xuống lầu mua chút đồ.”
Chu Bạch Hách đương nhiên biết cô muốn mua gì. Nghĩ đến chuyện cô gái nhỏ này ngại ngùng, anh không gọi quản gia mà chỉ nói: “Gửi thứ em cần cho tôi, tôi mua cho.”
“Hả?”
“Bây giờ em còn đủ sức không?”
Đồng Ương cảm thấy toàn thân không thoải mái, thật sự không muốn động đậy, cô chỉ là kinh ngạc khi Brian chủ động đề nghị giúp cô.
Họ chỉ là bạn giường, không phải bạn bè, càng không phải người yêu. Cô không biết những mối quan hệ bạn giường kiểu này có ai chu đáo như Brian không.
Nhưng cô cũng rất thức thời, đành cố nở một nụ cười biết ơn và nói: “Vậy thì phiền anh rồi.”
“Em nghỉ ngơi trước đi.” Chu Bạch Hách nói rồi cầm điện thoại di động đi ra ngoài.
Đồng Ương gửi cho anh nhãn hiệu băng vệ sinh mình thường dùng rồi quấn chăn ngồi trên sofa. Cô mơ màng nghĩ tới chuyện suốt hai mươi hai năm qua, Brian là người đàn ông đầu tiên mua băng vệ sinh cho cô.
Ngay cả bạn trai cũ của cô là Giang Uý cũng chưa bao giờ làm điều này.
Chu Bạch Hách xuống lầu, đi thẳng đến cửa hàng tiện lợi trước khách sạn. Tại khu đồ dùng cá nhân, dựa theo nhãn hiệu mà Đồng Ương gửi, anh nhanh chóng tìm được sản phẩm tương ứng trên kệ.
Có điều, cùng một nhãn hiệu nhưng lại có nhiều kiểu dáng, độ dài và tính chất khác nhau.
Chu Bạch Hách không biết Đồng Ương quen loại nào nên dứt khoát lấy mỗi loại hai gói.
Trùng hợp thay, có một chàng trai cũng đến mua băng vệ sinh cho bạn gái, thấy Chu Bạch Hách, anh ta tiến lại gần, nhiệt tình bắt chuyện: “Người anh em, lần đầu à?”
Chu Bạch Hách liếc nhìn người kia một cái rồi nói: “Ừm”.
“Mua loại cotton nguyên chất, mua ba gói ban ngày, ba gói ban đêm, đảm bảo đủ dùng. À, tiện thể lấy thêm đường đỏ với miếng dán giữ nhiệt, thế nào cũng khiến vợ anh hài lòng.”
Chu Bạch Hách không hoàn toàn tin vào lời khuyên của đối phương, cầm một giỏ băng vệ sinh đi đến quầy thu ngân.
Trong phòng khách sạn, Đồng Ương ngồi trên ghế sofa, mệt mỏi đến nỗi ngay cả điện thoại cũng không còn sức lực để nghịch nữa.
Không biết đợi bao lâu, đột nhiên cửa có tiếng động.
Chu Bạch Hách xách theo một chiếc túi giấy màu nâu bước vào. Anh mặc áo sơ mi trắng và quần âu đen, là kiểu trang phục công sở điển hình, nhưng không hiểu sao Đồng Ương lại thấy anh toát ra chút dáng vẻ người chồng.
“Em xem thử còn thiếu gì không?” Chu Bạch Hách đưa túi giấy cho cô.
Túi khá nặng, Đồng Ương cúi đầu lục lọi bên trong, phát hiện chỉ riêng băng vệ sinh đã hơn chục gói, còn có một túi nước gừng đường đỏ, một gói miếng dán giữ nhiệt, thậm chí cả một hộp quần lót cotton nữ.
“Sao anh mua nhiều vậy?”
“Không biết em quen dùng loại nào.”
Đồng Ương rất ngượng ngùng: “Xin lỗi, tôi quên nói với anh. Hết bao nhiêu tôi chuyển số tiền đó cho anh.”
“Tôi không thiếu chút tiền lẻ này.”
Chu Bạch Hách xắn tay áo lên nói: “Đưa gừng và đường đỏ cho tôi, tôi pha cho em một bát.”
Đồng Ương: “Anh biết nấu ăn à?”
Chu Bạch Hách hỏi lại: “Khó lắm sao?”
Đồng Ương chỉ thấy bất ngờ thôi. Nhìn Brian là biết gia cảnh rất tốt, kiểu người như anh cũng sẽ vào bếp sao?
Những người đàn ông xung quanh cô gần như đều coi bếp núc là chuyện của phụ nữ. Cậu ruột cô tan làm về nhà là ngồi ngay xuống sofa chờ cơm dọn sẵn, mấy việc như nấu nướng hay rửa bát thì tuyệt nhiên không đụng tay.
Giang Uý cũng thế. Có lần hai người hẹn nhau về căn hộ của Giang Uý nấu ăn. Kết quả là đến nơi, Đồng Ương mới phát hiện anh ta vào bếp chỉ tổ phá hoại, hết làm đổ gia vị lại đến làm vỡ bát đĩa. Cô đành phải mời anh ta ra ngoài.
Giờ nghĩ lại, cố tình làm hỏng việc chẳng phải cũng là một cách trốn tránh việc nhà hay sao?
Giang Uý là người có thành tích xuất sắc, đầu óc thông minh. Đồng Ương tin rằng nếu cấp trên bảo Giang Uý nấu ăn, Giang Uý chắc chắn sẽ làm rất tốt. Nhưng nếu là bạn gái hay vợ nhờ vả thì lại không được.
Trước đây cô chưa từng để tâm đến chuyện này. Nhưng sau khi gặp Brian, cô mới nhận ra không phải người đàn ông nào cũng như vậy.
Trong lúc cô đang suy nghĩ, Chu Bạch Hách đã lấy nước gừng đường đỏ trong túi giấy ra. Anh bước nhanh vào bếp, khéo léo lấy một chiếc nồi sứ đựng sữa từ trong tủ ra rồi thêm nước, bật lửa, động tác uyển chuyển như đun nước pha trà.
Một ý nghĩ bất chợt nảy ra trong đầu cô— Brian chắc chắn là một người chồng tốt.
Đồng Ương cầm đồ đi vào phòng vệ sinh, lúc cô đi ra, nước gừng đường đỏ đã nấu xong, Chu Bạch Hách bảo cô đến phòng ăn để uống.
Nước gừng đường đỏ mới đổ vào rất nóng, Đồng Ương cẩn thận khuấy đều rồi hỏi: “Anh thường hay nấu ăn à?”
“Có thời gian thì tôi sẽ nấu.”
“Anh nấu ăn thế nào?”
Chu Bạch Hách đánh giá một cách khách quan: “Chắc là cũng không tệ.”
Anh học nấu ăn trong mấy năm du học. Dù căn hộ có bảo mẫu nhưng Chu Bạch Hách vẫn cho rằng nấu ăn là một kỹ năng cần thiết.
Đang nói chuyện thì điện thoại bàn trong phòng reo lên.
Chu Bạch Hách nghe điện thoại, là nhân viên lễ tân, nói rằng cô Sư ở tầng dưới đang tìm anh, giờ đã vào thang máy rồi.
Cô em gái này có tính tình bướng bỉnh, khó dạy bảo, Chu Bạch Hách không rõ em ấy đến đây làm gì. Anh cúp máy, quay sang nói với Đồng Ương: “Sư Tĩnh Nhàn đang lên.”
Đồng Ương đang uống nước đường đỏ thì khựng lại.
Sư Tĩnh Nhàn biết cô, mà quan hệ giữa cô và Chu Bạch Hách vẫn nên càng kín đáo thì càng tốt. Cô chủ động đề nghị: “Vậy tôi ra ngoài tránh một lát nhé?”
“Em ấy đã vào thang máy rồi.”
“Vậy thì…”
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, ngay giây tiếp theo, có tiếng gõ cửa.
Chu Bạch Hách chỉ vào phòng ngủ dành cho khách, ý bảo Đồng Ương muốn trốn thì vào đó. Đồng Ương vội vàng bưng nước đường đỏ lên, làm theo lời anh nói.
“Cứ tưởng anh đang ở bên chung cư Galleta, hại em chạy qua đó một chuyến vô ích.” Vừa mở cửa, cô nàng đã cau mày trách móc.
Chu Bạch Hách tránh sang một bên nhường đường cho em ấy: “Có chuyện gì vậy?”
Sư Tĩnh Nhàn đặt một hộp giữ nhiệt và một hộp bánh hình vuông lên bàn trà, nói: “Dì Bình bảo em mang tới. Dì nói hôm nay cậu Cả về, tâm trạng anh không tốt, trong bữa cơm gia đình cũng chẳng ăn được mấy. Dì sợ anh đói.”
“Không có chuyện đó đâu, bảo dì sau này bớt lo đi.”
Sư Tĩnh Nhàn: “Anh tự nói với dì ấy đi, em chỉ là người giao đồ ăn thôi.”
Đặt đồ xuống xong, Chu Bạch Hách liền hạ lệnh đuổi khách: “Em có thể đi rồi.”
“Đừng mà, em còn chuyện muốn nói với anh.”
“Nói.”
Sư Tĩnh Nhàn chắp tay cầu xin: “Anh ơi, học hành chán lắm, em không muốn đi học nữa. Anh cho em vào công ty, trước tiên cứ làm giám đốc gì đó cũng được.”
Chu Bạch Hách lạnh lùng đáp: “Em có thù với công ty à?”
“Không có, em chỉ muốn tìm việc gì đó làm thôi.”
“Được, vừa hay tòa nhà công ty đang thiếu một bảo vệ.”
Sư Tĩnh Nhàn nổi giận: “Sao cái miệng anh chưa độc chết anh vậy hả! Em thật lòng muốn đóng góp cho công ty, sao anh không thấy được thành ý của em?”
“Anh không thấy được thành ý của em, cũng không thấy được đầu óc của em.” Chu Bạch Hách nói một cách vô tình: “Môn toán cao cấp thi được hai mươi điểm, em có cái đầu chỉ để giúp tăng chiều cao à?”
Toán cao cấp chính là nỗi đau cả đời của Sư Tĩnh Nhàn. Đã vậy trường còn có quy định trượt môn thì phải học lại, điều này càng khiến cô ấy càng không muốn đến trường.
Cô ấy tức giận nói: “Được rồi, em không làm ở công ty nữa, em muốn tự mình khởi nghiệp. Trước tiên anh cho em 100 triệu để làm vốn khởi nghiệp đi.”
Tục ngữ nói, không sợ con nhà giàu ăn chơi trác táng, chỉ sợ con nhà giàu nuôi chí lớn.
Chu Bạch Hách nói: “Đi ra ngoài, xuống lầu tìm một căn phòng ngủ đi. Trong mơ muốn gì cũng có.”
Kế hoạch khởi nghiệp còn chưa kịp bắt đầu đã chết yểu giữa đường. Sư Tĩnh Nhàn chu mỏ lên tận trời, thất thểu ra cửa thay giày. Đúng lúc này, cô ấy bất chợt phát hiện trong tủ giày có một đôi giày nữ.
Hửm?
Sư Tĩnh Nhàn không còn buồn chán nữa, anh trai cô đang giấu phụ nữ đấy à?
Một lát sau, Đồng Ương từ phòng ngủ đi ra, Chu Bạch Hách chỉ vào bát canh gà trên bàn, hỏi: “Muốn uống không?”
“Thôi, tôi no lắm rồi.”
Nhưng hộp bánh kia trông có vẻ ngon, bên trong còn có loại bánh quy hình số mà cô thích nhất. Được sự cho phép của chủ nhà, cô ăn một miếng, không ngờ hương vị lại khá quen thuộc.
Đêm đó, hai người ngủ hai phòng riêng, trước khi đi ngủ Chu Bạch Hách nói: “Buổi tối nếu có việc gì thì gọi điện thoại cho tôi.”
“Ừ, được.”
Chỉ là đến kỳ thôi, cũng không có chuyện gì to tát. Sau khi uống nước gừng đường đỏ, Đồng Ương đã thấy dễ chịu hơn nhiều, đêm đó không còn bị đau bụng nữa.
Ngày hôm sau là ngày làm việc. Sau khi rửa mặt, Đồng Ương chuẩn bị đi làm. Chu Bạch Hách nhìn thấy cô, nói: “Công ty của em ở đường Hoa Quang đúng không? Chở em đi một đoạn nhé?”
Hôm nay Đồng Ương dậy hơi muộn, chín giờ sáng có cuộc họp ở phòng ban, cô không muốn đến muộn nên rất thức thời, nói: “Ừ, làm phiền anh vậy.”
Xe khởi động, rẽ trái vào đường chính.
Trên đường đi, hai người đều không nói lời nào. Chu Bạch Hách đang đọc email, còn Đồng Ương thì tinh ý nên không làm phiền anh.
Cô chú ý thấy trên bảng điều khiển ở khu vực ghế phụ có một chiếc túi giấy màu xanh, không rõ bên trong là gì.
Con đường phía trước gập ghềnh, chiếc túi giấy đột nhiên nảy lên, đồ vật bên trong rơi ra ngoài, rơi trúng chân Đồng Ương. Đồng Ương nhặt lên, không ngờ bên trong túi… hình như là đồng phục y tá.
Tuyệt đối không thể nhầm được.
Một chiếc váy trắng siêu ngắn, phối cùng tất đen, còn có cả một chiếc mũ y tá.
Brian… tại sao lại có thứ này? Chẳng lẽ anh thích chơi cosplay y tá gợi cảm sao?
Lúc này, xe đã đến ga tàu điện ngầm đường Hoa Quang, Đồng Ương vội vàng nhét bộ đồng phục vào túi, nói với tài xế: “Tôi xuống đây là được.”
Từ ga tàu điện ngầm đến tòa nhà Á Hằng chỉ có 500 mét, vừa khéo Đồng Ương có thể mua đồ ăn sáng ở gần đó.
Cô cầm điện thoại, chào tạm biệt chủ xe: “Cảm ơn anh đã đưa tôi đến đây, tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Sau khi Đồng Ương xuống xe, Chu Bạch Hách vừa đọc xong một email quan trọng, đóng máy tính lại. Lúc này anh mới để ý đến chiếc túi giấy màu xanh trên bảng điều khiển, liền hỏi tài xế: “Cái này của ai?”
“Của cô Sư. Tối qua tôi đưa cô ấy về nhà nhưng cô ấy quên mang theo. Cô ấy nói đó là đạo cụ cosplay phim “Silent Hill”. Tôi sẽ đưa cho cô ấy sau.”
–
Sau khi đến công ty, Đồng Ương đắm mình vào bầu không khí làm việc căng thẳng.
Sau cuộc họp buổi sáng, trưởng phòng pháp lý Uông Tử Mân đã giữ riêng Đồng Ương lại, hỏi cô: “Dạo này cô thích nghi với công việc thế nào?”
Đồng Ương nói: “Cũng khá ổn ạ.”
“Vậy thì tốt.” Uông Tử Mân nói: “Raya có nhắc về cô với tôi, nói rằng cô viết công văn rất tốt, cũng nắm rõ quy trình xử lý vụ án. Trước đây ở Úc Chân cô đã từng xử lý trọn vẹn một vụ nào chưa?”
“Em từng làm một vụ kiện vi phạm thương hiệu. Vụ đó chứng cứ rõ ràng, không có tranh chấp gì. Ngoài lúc ra tòa đi cùng luật sư hướng dẫn, những phần khác em đều tự làm.”
Uông Tử Mân gật đầu: “Được, tôi có một vụ án tương tự, cô xem thử trước đi.”
Nói xong, chị ấy đưa cho cô một tập tài liệu.
“Năm nào công ty cũng gặp nhiều trường hợp như thế này nên đã có quy trình xử lý rõ ràng. Vì vậy chúng tôi sẽ không chuyển giao cho công ty luật. Cô phụ trách đi, có gì không hiểu cứ hỏi tôi.”
Cả ngày Đồng Ương bận rộn với vụ kiện này.
Công nghệ Á Hằng có một thương hiệu nhà thông minh mang tên “Lý Tưởng Quốc”, với logo thiết kế hình chiếc lá và có độ nhận diện rất cao trên thị trường. Gần đây, một công ty công nghệ cùng ngành đã tung ra một mẫu robot hút bụi, không chỉ sử dụng logo “chiếc lá” tương tự trên nắp máy và thân máy, gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng, mà còn sử dụng các khẩu hiệu quảng cáo như “Xây dựng quốc gia Lý Tưởng, tận hưởng cuộc sống lý tưởng” và “Hàng đến từ Lý Tưởng Quốc là hàng tốt”.
Sau khi đọc tài liệu, Đồng Ương cảm thấy nên khởi kiện với lý do “vi phạm nhãn hiệu và cạnh tranh không lành mạnh”. Để có thêm bằng chứng và mức bồi thường, cô cần liên hệ với bộ phận kinh doanh.
Mãi đến khi tan làm cô mới có thể thở phào một chút. Bành Duyệt vỗ vai cô: “Việc thì làm hoài không hết đâu, về thôi, mai làm tiếp.”
“Ừm, tôi dọn đồ xong rồi về.”
“Nghe nói hôm nay những người trong nhóm tổ chức sự kiện của phòng marketing bị anh Chu mắng đó.”
Đồng Ương nghe thấy hai chữ “anh Chu” thì giật mình: “Tại sao vậy?”
“Tôi nghe nói là vì các hoạt động trong quý 2 được lên kế hoạch quá tệ.”
Bành Duyệt hạ giọng, “Nói thật nhé, bọn họ bị mắng cũng chẳng oan chút nào. Đám người bên bộ phận marketing suốt ngày chỉ biết vung tiền mời ngôi sao quảng bá, tiền đổ vào cả đống mà hiệu quả cũng bình thường thôi. Sự kiện thì chẳng có sáng tạo, ROI cũng chẳng ra gì. Còn giám đốc marketing thì ỷ mình là người cũ của Á Hằng, lúc nào cũng kiêu ngạo, khó mà giao tiếp nổi.”
Đồng Ương cười nói: “Chúng ta cứ làm tốt việc của mình thôi.”
“Tôi nói cho cô biết nhé, các vụ kiện liên quan đến quyền sở hữu trí tuệ hằng năm đều được văn phòng tổng giám đốc cực kỳ coi trọng. Cô chuẩn bị kỹ vào. Bình thường chắc chẳng ai có cơ hội bước chân vào văn phòng tổng giám đốc, nhưng lỡ đâu một ngày đẹp trời anh Chu đột nhiên gọi cô vào hỏi chuyện thì sao?”
Đồng Ương đột nhiên trở nên căng thẳng: “Tôi biết rồi.”
Lúc tan làm, Đồng Ương tình cờ gặp phải mấy người ở phòng marketing dưới sảnh, tất cả đều có vẻ ủ rũ, có thể tưởng tượng được tổng giám đốc đáng sợ thế nào.
Ngồi tàu điện ngầm về nhà, Đồng Ương nhìn thấy tin nhắn WeChat mà Brian gửi cho cô vào buổi chiều: [Bụng em còn đau không?]
Đồng Ương nói: [Không còn đau nữa, cảm ơn anh đã quan tâm.]
Brian chỉ trả lời một từ: [Ừ.]
Tuần này là kỳ kinh nguyệt của cô, hai người đều ngầm không nhắc đến chuyện gặp nhau.
Thời gian sau đó Đồng Ương rất bận rộn. Số việc cần chuẩn bị trước khi xét xử rất nhiều và rườm rà. Cô không những phải viết đơn kiện mà còn phải thu thập chứng cứ tài liệu, chứng cứ bằng văn bản, vật chứng, lời khai nhân chứng… Đây là khối lượng công việc khổng lồ.
Tài liệu truy tố sẽ được nộp lên tòa án trong vài ngày nữa. Vào thứ tư, Đồng Ương đã tổ chức một cuộc họp với phòng Tài chính và phòng Kế hoạch. Để phối hợp lịch trình của tất cả các bên, cuộc họp được lên lịch vào lúc 7 giờ tối.
Buổi trưa, Đồng Ương đang nằm trên bàn nghỉ trưa thì màn hình điện thoại di động đột nhiên sáng lên, là tin nhắn của Brian.
Brian: [Tối nay em có rảnh không?]
Nghĩ đến hôm nay là thứ tư, tim Đồng Ương đập thình thịch không rõ lý do.
Cô nhìn xung quanh, thấy đồng nghiệp đều đang ngủ trưa. Đồng Ương nằm trên bàn trả lời: [Hôm nay không được, buổi tối tôi còn phải họp.]
Brian: [Dạo này bận lắm sao?]
Đồng Ương nói: [Đúng vậy, tôi mới vào công ty, vẫn đang trong thời gian thử việc. Gần đây tôi rất bận rộn, đồng nghiệp ai cũng nói ông chủ rất hung dữ, tôi sợ bị anh ta nhắm đến nên không dám lơ là.]
Thấy cô chịu nhiều áp lực công việc, Chu Bạch Hách trấn an cô: [Chắc không đến mức đó đâu, sếp của em cũng đâu phải quái vật.]
Đồng Ương: [Anh ta còn đáng sợ hơn cả quái vật ấy chứ. Gần ba mươi rồi mà vẫn chưa lập gia đình. Tôi nghe nói anh ta chỉ biết đến công việc, không gần gũi phụ nữ. Những kẻ nghiện công việc như vậy chắc chắn có vấn đề.]
Trước khi gặp Đồng Ương, Chu Bạch Hách cảm thấy mình có những đặc điểm này.
Chỉ là bây giờ, anh đã gần gũi phụ nữ rồi, hơn nữa anh còn có chút không thể kiềm chế được.
Brian: [Tôi thấy là em rất sợ sếp của em.]
Có lẽ vì cách nhau qua mạng, hơn nữa Brian cũng không biết công việc của cô, nên Đồng Ương thả lỏng tâm trạng, lá gan cũng to hơn: [Đương nhiên, mấy nghề như sếp ấy mà, bẩm sinh đã có cảm giác xa cách rồi.]
Brian lại hỏi: [Vậy em cảm thấy nghề nào không có khoảng cách?]
Đồng Ương suy nghĩ một lúc rồi nói: [Cảnh sát, bác sĩ.]
Im lặng vài giây, Brian đáp: [Hóa ra em thích mặc đồng phục]
“…….”
Đồng Ương chợt nhớ tới bộ đồng phục y tá mà cô đã thấy trên xe của Brian ngày hôm đó, cô liền không phục mà phản bác: [Không phải anh cũng rất thích đồng phục sao?]
Brian không trả lời câu hỏi mà mời cô: [Vậy cô Elise, thứ Bảy này em có muốn thử đồng phục không?]
Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.