Sao Chổi Rơi Xuống chương 26

SAO CHỔI RƠI XUỐNG

CHƯƠNG 26: Tôi sẽ ở lại chăm anh

Chuyển ngữ: Việt Quất, Cỏ May Mắn

Sau khi xuống xe, đầu óc của Đồng Ương vẫn chưa tỉnh táo hẳn, cả người nhẹ bẫng như đang giẫm lên bông.

Vừa rồi cô nói như vậy có phải là quá bốc đồng không? Đến nhà anh Chu làm đồ ngọt, chuyện này có nghĩ thế nào thì nó cũng vượt qua ranh giới của mối quan hệ bạn tình. Nhưng lời đã nói ra rồi, không còn cơ hội đổi ý nữa. Huống chi, là anh Chu chủ động mời cô trước.

Đồng Ương phát hiện mình có một nhược điểm: đó là rất khó để từ chối yêu cầu của anh Chu.

Cho dù là ở trên giường hay là dưới giường.

Tối hôm đó ở trang viên Locker, khi anh Chu ôm cô trước gương, Đồng Ương vốn không muốn mở mắt. Nhưng anh Chu lại hôn cô, dỗ dành cô, quyến rũ cô… một loạt những tһủ đoạn khiến cô không thể không mở mắt.

Cô sẽ không bao giờ quên cảnh tượng trước gương ấy, đến giờ khi nghĩ lại má cô vẫn nóng bừng.

Bây giờ anh Chu lại mời cô đến nhà——

Ngày mai vừa hay là thứ Bảy, có lẽ anh Chu làm vậy chỉ để thuận tiện cho buổi hẹn đã định. Làm xong món ngọt, họ có thể lập tức làm chuyện khác.

Trong lúc miên man suy nghĩ, Đồng Ương bước vào thang máy của tòa nhà Tân Giang.

Văn phòng luật sư Hối Minh nằm ở tầng 21. Sau khi đến nơi, Đồng Ương làm thủ tục đăng ký cho khách tại quầy lễ tân, đợi khoảng năm sáu phút thì một người đàn ông mặc vest chỉnh tề bước ra.

“Chào cô, tôi là Hồ Khiếu An.”

Hồ Khiếu An còn khá trẻ, trông chỉ khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi; đeo kính, ăn nói nhã nhặn, phong thái lịch thiệp — là kiểu ngoại hình rất được yêu thích ở trường đại học.

Đồng Ương đứng dậy bắt tay anh ta: “Xin chào, tôi là đại diện phòng pháp lý của Á Hằng, Đồng Ương.”

“Hoan nghênh, hoan nghênh.”

Khi bắt tay, Đồng Ương cảm nhận được lực tay của Hồ Khiếu An hơi mạnh. Nhưng chỉ sau vài giây ngắn ngủi, anh ta buông tay cô ra.

Hồ Khiếu An nói: “Chúng ta vào phòng làm việc của tôi nói chuyện đi.”

“Được.”

Gần đến kỳ nghỉ lễ, nhiều người xin nghỉ nên văn phòng luật sư có vẻ hơi vắng. Văn phòng của Hồ Khiếu An nằm ở cuối hành lang, sau khi vào phòng, anh ta tự nhiên đóng cửa lại.

Đồng Ương ngồi xuống sofa, lấy một xấp tài liệu từ trong túi ra: “Anh xem trước tài liệu nhé, nếu thiếu gì thì bảo tôi.”

Hồ Khiếu An rót một cốc nước, đặt trước mặt cô, nói: “Chuyện đó không vội, để tôi cập nhật tình hình vụ án cho cô. Hiện tại, tòa án đang trong giai đoạn chuẩn bị trước khi xét xử. Phiên tòa sẽ bắt đầu vào giữa tháng 11, khi đó có lẽ cô phải ra tòa cùng tôi.”

“Tôi biết. Chị Mân đã nói với tôi rồi.”

“Vậy thì tốt. Chúng ta thêm phương thức liên lạc để tiện trao đổi nhé.”

Đồng Ương lấy điện thoại ra, kết bạn WeChat với Hồ Khiếu An.

Hồ Khiếu An hỏi: “À đúng rồi, cô đã xem chi tiết vụ án chưa?”

“Tôi đã xem qua.” Đồng Ương bày tỏ quan điểm của mình: “Công ty Gia Tín muốn chuyển nhượng cổ phần phần mềm Cự Dương ra bên ngoài. Theo quy định của Luật Doanh nghiệp, họ phải có thông báo bằng văn bản gửi cho Á Hằng, nêu rõ giá chuyển nhượng, số lượng, phương thức thanh toán,… để đảm bảo Á Hằng có thể thực hiện quyền ưu tiên mua trong cùng điều kiện. Nhưng tôi đã xem văn bản thông báo của Gia Tín, rõ ràng là không đáp ứng yêu cầu. Họ tự ý chuyển nhượng cho bên thứ ba, điều đó khiến Á Hằng mất quyền ưu tiên mua cổ phần.”

Hồ Khiếu An gật đầu: “Hiện tại bên tôi cũng đang giữ lập trường đó. Nhưng nghe nói bên Gia Tín lại vừa cung cấp chứng cứ mới. Sau kỳ nghỉ chúng ta sẽ từ từ bàn tiếp.”

“Được, có chuyện gì anh cứ liên hệ với tôi.”

Hồ Khiếu An hỏi: “Cô Đồng, khi làm việc lúc nào cô cũng chuyên nghiệp vậy sao?”

Đồng Ương nói: “Yêu cầu cơ bản nhất của người làm nghề luật không phải là phải giữ vững tính chuyên nghiệp sao?”

““Đúng đúng.” Hồ Khiếu An cười đáp, ánh mắt lướt qua gương mặt cô:

“Cô Đồng, cô tốt nghiệp trường nào vậy?””

“Đại học Bắc Thành.”

Hồ Khiếu An nói: “Trùng hợp ghê, tôi là nghiên cứu sinh ở Đại học Bắc Thành, nói ra thì cũng coi như đàn anh của cô rồi.”

Đồng Ương cười nhạt: “Thật trùng hợp.”

Hồ Khiếu An: “Vậy sao không gọi một tiếng ‘đàn anh’ nghe thử nào?”

“Ờ……” Đồng Ương hơi ngẩn ra, vơi bớt bối rối rồi nói: “Công việc là công việc.”

“Tôi chỉ trêu cô thôi. Nếu cô không muốn gọi thì thôi.”

Toàn thân Đồng Ương nổi da gà. Không hiểu vì sao, cả văn phòng này lẫn Hồ Khiếu An đều khiến cô cảm thấy không thoải mái.

Vì đã đưa tài liệu đến rồi, Đồng Ương đứng dậy nói: “Tôi còn có việc khác phải làm nên đi trước. Tạm biệt.”

“Tôi tiễn cô.”

Hồ Khiếu An đưa cô đến thang máy. Trong lúc chờ thang máy, Đồng Ương có cảm giác Hồ Khiếu An đang nhìn cô chằm chằm, ánh mắt tràn đầy sự thăm dò.

“Cô Đồng, có ai từng nói với cô rằng cô có làn da rất trắng không? Cô sinh ra đã trắng vậy rồi sao?”

Câu nói này nghe thì có vẻ là lời khen, nhưng Đồng Ương lại thấy như mình vừa bị xúc phạm.

Cô lạnh mặt lại: “Luật sư Hồ, anh về văn phòng đi, tôi tự đợi thang máy được rồi.”

“Ừ, vậy tôi về đây.” Hồ Khiếu An nhìn cô lần cuối, ánh mắt nhìn cô từ trên xuống dưới rồi đánh giá: “Cô thật xinh đẹp, vóc dáng cũng rất tuyệt.”

Lúc này, thang máy cuối cùng cũng tới.

Đồng Ương bước vào trong, khi cửa thang máy đóng lại, cảm giác rùng mình khó chịu mới dần biến mất.

Về tới khu chung cư Vọng Giang Viên, Đồng Ương ghé qua siêu thị dưới nhà mua một đống đồ ăn. Cô xách túi đồ nặng trĩu vào nhà thì vừa lúc Dư Tiêu tan làm về.

“Ương Ương, ngày mai em về quê, cả kỳ nghỉ lễ không ở đây. Buổi tối khi đi ngủ chị nhớ khóa cửa cẩn thận nhé.”

“Ừ, chị biết rồi.”

Thấy cô mua nhiều đồ như vậy, Dư Tiêu nói đùa: “Chị nghỉ lễ vui quá nên định tối nay ăn mừng hả?”

“Không phải, cứ hễ áp lực là chị lại có thói quen ăn uống vô tội vạ.”

Dư Tiêu thay dép đi trong nhà rồi bước lại gần: “Sao vậy, xảy ra chuyện gì rồi à?”

Đồng Ương nói: “Hôm nay trong lúc làm việc chị gặp một luật sư, là đàn ông, anh ta liên tục khen chị, nói rằng da trắng rồi rất xinh đẹp. Nhưng… nói sao nhỉ, ánh mắt với mấy lời khen của anh ta khiến chị thấy không thoải mái. Chị không biết phải diễn tả cảm giác đó thế nào.”

“Em hiểu, em hiểu.” Dư Tiêu rất đồng cảm với cô. “Em từng có một đồng nghiệp nam cũng làm như vậy. Anh ta khen em làm việc giỏi, khen em đẹp. Ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào ngực em. Vấn đề là mỗi lần em tức giận thì anh ta lại làm ra vẻ vô tội, còn hỏi sao khen mà em lại giận.”

Đồng Ương hỏi: “Đây là quấy rối đúng không?”

“Chính xác luôn.” Dư Tiêu tức giận nói, “Đây là một hình thức quấy rối tinh vi, nhìn như khích lệ nhưng thực chất là đang săm soi, đang đánh giá chị. Thật kinh tởm.”

Đồng Ương càng tức giận hơn: “Lần sau nếu anh ta còn làm thế nữa, chị sẽ trừng mắt đáp lại cho anh ta biết tay.”

“Đừng.” Dư Tiêu khuyên: “Có khi chị trừng mắt nhìn lại thì anh ta lại tưởng chị để ý anh ta, đang liếc mắt đưa tình với anh ta đấy. Nhiều thằng đàn ông tự tin vô lý lắm. Đi làm mà, kiểu người nào cũng có thể gặp phải. Chị cứ phớt lờ anh ta đi, hạn chế tiếp xúc là tốt nhất.”

“Hôm nay tài liệu nào cần thì chị đã đưa cho anh ta rồi, mong là từ nay không phải gặp lại anh ta nữa.”

Anh Chu cũng thường xuyên khen cô, nhưng lời khen của anh chân thành, là lời ngưỡng mộ thực sự, khiến cô cảm thấy mình được công nhận và được tôn trọng.

Tuy nhiên, lời khen ngợi của Hồ Khiếu An lại khiến Đồng Ương cảm thấy mình như một món đồ, bị soi mói và bình phẩm.

So với anh ta, phẩm chất và sự giáo dưỡng của anh Chu lại càng nổi bật.

Ngày hôm sau là thứ Bảy, Ngày Quốc khánh.

Trời không chiều lòng người. Từ sáng sớm đã bắt đầu mưa, đã thế mưa không hề nhỏ.

Lúc Đồng Ương thức dậy, Dư Tiêu đã đi đến nhà ga. Sau khi rửa mặt, Đồng Ương đứng trước tủ quần áo chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn một chiếc chân váy bò dài phối cùng sơ mi trắng chấm bi.

Vừa thay quần áo xong, Đồng Ương nhận được tin nhắn từ anh Chu.

Chu Bạch Hách: [Tôi đi siêu thị mua nguyên liệu trước, 11 giờ sẽ tới Vọng Giang Viên đón em.]

Đồng Ương ngẫm nghĩ, thấy như vậy hơi tốn thời gian nên đề nghị: [Anh đi siêu thị nào vậy? Tôi tới tìm anh luôn nhé.]

Chu Bạch Hách gửi địa chỉ qua.

Là một siêu thị trong trung tâm thương mại SKP, cách công ty không xa. Đồng Ương trả lời: [Tôi sẽ đi taxi đến đó.]

Chu Bạch Hách: [Được, lát nữa gặp]

Trước khi ra ngoài, Đồng Ương trang điểm nhẹ nhàng.

Từ Vọng Giang Viên đến SKP không xa, đi taxi mất khoảng mười lăm phút là tới nơi. Dựa theo bảng chỉ dẫn trong trung tâm thương mại, Đồng Ương tìm được siêu thị, đứng đợi trước cửa suốt nửa tiếng mà vẫn không thấy anh Chu đâu.

Mặc dù mới quen nhau chưa lâu, nhưng Đồng Ương biết rằng anh Chu là người rất coi trọng thời gian, sẽ không đến trễ mà không nói một lời nào.

Cô gửi tin nhắn cho anh: [Tôi đến rồi, đang đứng trước cửa siêu thị.]

Sau một hồi chờ đợi, anh Chu vẫn không trả lời.

Đồng Ương càng ngày càng cảm thấy có gì đó không ổn, đầu óc bắt đầu không kiểm soát được mà suy nghĩ lung tung. Chẳng lẽ anh Chu hối hận khi mời cô đến nhà? Hay là có chuyện gì đột xuất?

Sau đó, Đồng Ương gọi điện cho anh Chu nhiều lần nhưng không có ai trả lời.

Mãi đến trưa, điện thoại của cô bỗng đổ chuông, là một dãy số lạ.

Cô trả lời: “Alo——”

“Chào cô Đồng, tôi là Tả Quân.” Giọng nói của Tả Quân rất sốt ruột, nói liền một hơi không nghỉ: “Anh Chu bị tai nạn xe, hiện đang ở bệnh viện Thụy Tân.”

Đầu Đồng Ương ong ong, suýt chút nữa đứng không vững: “Anh ấy thế nào rồi?”

“Cô đừng lo lắng, vừa làm phẫu thuật xuất huyết ổ bụng thôi, còn lại chỉ là chấn thương ngoài da, không nguy hiểm đến tính mạng.”

Lúc này Đồng Ương mới lấy lại được hơi thở.

“Bệnh viện bên này hơi hỗn loạn, tôi thấy cô gọi anh ấy nhiều lần nên mới báo cho cô một tiếng.”

“Anh ấy đã tỉnh chưa?”

Tả Quân: “Tỉnh rồi, hiện đang nói chuyện với ông cụ Chu. Có cần tôi chuyển máy cho anh ấy không?”

“Không… không cần đâu.” Đồng Ương không biết mình nên lấy thân phận gì để quan tâm anh, bèn nói: “Tôi biết rồi, cô cứ làm việc của mình đi.”

Sau khi cúp điện thoại, Đồng Ương mới nhận ra tay mình đang run.

Cô cố gắng bình tĩnh lại, gửi tin nhắn cho anh Chu: [Tả Quân nói với tôi là anh bị tai nạn xe, trước tiên anh cứ nghỉ ngơi dưỡng bệnh cho tốt, chúc anh mau chóng bình phục.]

Trên đường về nhà, Đồng Ương hơi thất thần.

Anh Chu gặp tai nạn lúc đang trên đường đến gặp cô, nếu cô không đi thăm thì có phải là không đúng lắm không?

Huống chi anh là sếp còn cô là nhân viên. Nhân viên đến thăm sếp đang nằm viện là điều hợp lý chứ nhỉ?

Đồng Ương bồn chồn, trong lòng dấy lên một cảm giác mãnh liệt: Nếu không tận mắt xác nhận tình trạng của anh Chu, tối nay cô nhất định sẽ không ngủ nổi.

“Bác tài, cho cháu đến bệnh viện Thụy Tân.”

Bệnh viện Thụy Tân là một trong những bệnh viện xếp hạng tốt nổi tiếng toàn quốc. Trên đường đi, Đồng Ương nhắn hỏi Tả Quân số phòng bệnh. Khi đến nơi cô lập tức đi thẳng tới khu nội trú.

Toàn bộ tầng VIP cao nhất đã được nhà họ Chu bao trọn, hành lang đều là vệ sĩ, bác sĩ, y tá. Tả Quân thấy cô đến thì nói: “Cô Đồng đợi một lát, mười phút nữa tôi dẫn cô đi gặp anh Chu.”

“Được, làm phiền cô rồi.”

Trong phòng bệnh VIP, Chu Bạch Hách đang nói chuyện với Trịnh Tu và Dương Triệu.

Anh mặc áo bệnh nhân, sắc mặt hơi tái nhợt vì mất máu, nhưng khí thế lạnh lùng áp bức trên người vẫn không hề giảm sút.

Chu Bạch Hách nửa nằm trên giường bệnh, nói: “Chiếc xe tôi lái hôm nay bị người khác động tay động chân. Hai người đi điều tra xem là ai làm.”

Hôm nay Chu Bạch Hách lái chiếc Bentayga màu trắng, vừa mới được bảo dưỡng vào tuần trước. Trời mưa đường trơn, lúc qua ngã tư thì phanh xe đột nhiên không nhạy. May mà lúc đó ngã tư không có xe khác, anh kịp xoay mạnh tay lái, xe đâm vỡ hàng rào an toàn, lao thẳng vào một tòa văn phòng gần đó.

Thương trường sóng gió, ai mà không từng gây thù chuốc oán. Có rất nhiều người muốn lấy mạng Chu Bạch Hách.

Trịnh Tu và Dương Triệu đều rất nghiêm túc, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Anh Chu yên tâm, chúng tôi sẽ xử lý ngay.”

Sau khi dặn thêm vài chuyện khác, Trịnh Tu và Dương Triệu rời khỏi phòng. Tả Quân bước vào nói: “Cô Đồng đến rồi.”

Khuôn mặt lạnh lùng của Chu Bạch Hách dịu xuống một chút: “Cho cô ấy vào đi.”

Phòng VIP là dạng phòng suite. Đồng Ương bình tĩnh lại, đẩy cửa đi vào.

Trời mưa, ánh sáng âm u, có lẽ vì vậy mà Đồng Ương cảm thấy trạng thái tinh thần của Chu Bạch Hách không được tốt lắm.

Cô bước đến bên giường, mấp máy môi, khẽ hỏi: “Anh ổn chứ?”

“Không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi.” Chu Bạch Hách chỉ vào chiếc ghế bên cạnh nói: “Em ngồi xuống đi.”

Đồng Ương đứng im không nhúc nhích, cửa phòng bệnh không biết đã đóng lại từ khi nào, trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở của bọn họ.

“Khoang bụng bị xuất huyết sao có thể là vết thương nhỏ được.” Đồng Ương nghiêm túc nói: “Vết thương ở đâu? Để tôi xem nào.”

Chu Bạch Hách nhẹ nhếch khóe môi: “Thật sự không sao đâu.”

“Để tôi xem nào.”

Không còn cách nào khác, Chu Bạch Hách đành phải nhấc chăn lên rồi vén áo bệnh nhân.

Cánh tay và mu bàn tay của anh có vài vết xước. Nghiêm trọng nhất là vết thương bên trái bụng, chỗ đó đang được quấn một lớp băng dày, có thể thấy máu đang rỉ ra.

Đầu mũi Đồng Ương hơi cay cay: “Vết thương sâu lắm nhỉ?”

“Ừm, mảnh kính cửa xe cắm vào trong.”

Đồng Ương hỏi: “Còn chỗ nào bị thương nữa không?”

“Elise——” Chu Bạch Hách cười bất đắc dĩ, “Nếu em còn hỏi nữa, chắc tôi phải cởi qυần ra mất.”

“……….”

Đồng Ương mãi mới cảm thấy xấu hổ, cô vội vươn tay kéo áo bệnh nhân của anh xuống, đắp chăn lại cẩn thận: “Tôi không nhìn nữa, anh đừng ngại.”

“Tôi đâu có ngại.” Chu Bạch Hách thẳng thắn nói: “Cũng đâu phải là em chưa từng thấy.”

Đồng Ương sửng sốt, theo bản năng phản bác: “Anh đừng nói lung tung, tôi chưa từng thấy.”

Chu Bạch Hách: “Lần trước ở trước gương, chẳng phải em đã mở mắt ra rồi sao?”

“Tôi… tôi…” Đồng Ương lắp bắp: “Tôi quên rồi.”

Chu Bạch Hách thoải mái tựa lưng ra sau, im lặng mấy giây rồi nghiêm túc nói: “Vậy đợi tôi khoẻ lại rồi, tôi có thể giúp em nhớ lại một chút.”

Được rồi, Đồng Ương nhận thua, cô không thể cãi lại anh.

Đồng Ương quay mặt đi, cảm thấy hơi áy náy: “Xin lỗi anh, nếu như tôi không rủ anh thì anh cũng sẽ không ra ngoài, cũng sẽ không phải nằm ở đây.”

“Elise.” Vẻ mặt Chu Bạch Hách nghiêm túc và trầm tĩnh: “Không phải lỗi của em.”

“Ừm, cảm ơn anh đã hiểu.”

Nguyên nhân vụ tai nạn vẫn đang được điều tra, Chu Bạch Hách cũng không nói nhiều thêm, chỉ khẽ bảo: “Chuyện dạy em làm bánh ngọt chắc phải hoãn lại rồi.”

“Không sao đâu, chờ anh khoẻ lại rồi nói.”

Không biết từ lúc nào, sắc trời đã tối, Đồng Ương cảm thấy đã đến lúc phải rời đi. Cô nhìn quanh phòng bệnh rộng lớn, hỏi: “Tối nay ai sẽ ở lại chăm anh?”

“Bác sĩ và y tá.”

“Ý tôi là người nhà anh đâu.”

Theo quan điểm của Đồng Ương, khi bệnh nhân nằm nhập viện, người nhà phải túc trực bên giường bệnh. Mặc dù có bác sĩ và y tá tận tâm chăm sóc, nhưng dù sao họ cũng không phải là người nhà, nên có một số việc có thể sẽ bất tiện.

Chu Bạch Hách nói: “Chỉ cần có bác sĩ và y tá là được rồi.”

Chu Khánh Khang đã lớn tuổi, không thể ở lại chăm sóc. Ba mẹ Chu Bạch Hách thì ở nước ngoài, anh lại sống một mình và chưa kết hôn, lấy đâu ra người thân đến chăm bệnh? Dì Bình biết tin anh gặp tai nạn cũng muốn tới, nhưng bà ấy nói nhiều, Chu Bạch Hách lại thích yên tĩnh, hai người vốn không hợp nhau.

“Em về đi, tôi bảo tài xế đưa em về.”

Đồng Ương hơi sững lại: “Ừ, tạm biệt.”

Tài xế vẫn chờ ngoài hành lang, hôm nay là lễ Quốc Khánh, vốn dĩ anh ta được nghỉ, nhưng nghe tin anh Chu nhập viện thì vội vàng quay lại.

Đồng Ương đi theo tài xế vào thang máy, trong đầu thầm nghĩ, nằm viện mà không có người nhà bên cạnh, thật sự không sao đấy chứ?

Công bằng mà nói, anh Chu đã giúp cô nhiều lần. Hiện tại anh đang nằm bệnh viện; là cấp dưới, là bạn tình, cô báo đáp lại chắc cũng là một việc nên làm chứ?

Hơn nữa, hôm nay là thứ bảy, vốn dĩ họ sẽ ở bên nhau vào tối nay.

Nghĩ vậy, Đồng Ương quay trở lại phòng bệnh.

Cô do dự đẩy cửa ra, Chu Bạch Hách thấy vậy thì thắc mắc: “Em quên đồ à?”

“Không phải.” Đồng Ương im lặng một lát rồi lấy hết can đảm hỏi: “Nếu tôi ở lại chăm anh, anh có ghét không?”


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *