SAO CHỔI RƠI XUỐNG
CHƯƠNG 27: Trang web xấu xa
Chuyển ngữ: Việt Quất, Cỏ May Mắn
–
Lúc này trời đã tối, phòng bệnh VIP vắng lặng và yên tĩnh. Cả hai nhìn chăm chú vào mắt nhau, không khí tràn ngập một cảm xúc mơ hồ khó tả.
Sự mập mờ như một lớp lụa mỏng manh, mờ ảo ngăn cách giữa họ. Lúc thì rất gần, lúc lại xa xôi, ánh mắt chạm nhau, âm thầm va chạm tạo thành một dòng điện chạy qua.
Đồng Ương có thể nhìn rõ dáng vẻ của anh nhưng lại không đoán được anh đang nghĩ gì. Cô bỗng thấy ngượng ngùng, nhỏ giọng giải thích: “Tôi không có ý gì khác đâu, anh đừng nghĩ nhiều… chỉ là… anh đã giúp tôi nhiều lần, nên tôi…”
Chu Bạch Hách ngắt lời cô: “Elise, lại đây.”
Đồng Ương ngoan ngoãn bước đến bên giường, khoảng cách được rút ngắn. Đến gần, cô ngửi thấy hương gỗ lạnh lẽo phảng phất trên người anh. Rõ ràng anh còn chưa làm gì, tim cô đã loạn nhịp mất rồi.
Giọng nói của Chu Bạch Hách trầm khàn, anh nhìn cô nói: “Ít nhất tôi phải nằm viện năm ngày. Quãng thời gian này làm phiền em vậy.”
Đồng Ương quay đầu đi, nói: “Không phiền, dù sao thì kỳ nghỉ lễ tôi cũng rất rảnh rỗi.”
Phòng bệnh lại rơi vào sự im lặng kỳ lạ. Một lúc sau, Chu Bạch Hách hỏi: “Em vẫn chưa ăn cơm sao?”
“Chưa.”
“Em muốn ăn gì, tôi sẽ bảo tài xế đi mua.”
Đồng Ương đột nhiên nghĩ: “Anh cũng chưa ăn à??”
“Ừm.”
Đồng Ương đặt túi xuống: “Vậy anh đợi một chút, tôi sẽ đi hỏi y tá xem chế độ ăn uống của anh có cần chú ý gì không.”
Nói xong, không đợi Chu Bạch Hách trả lời, cô lao đi như một cơn gió.
Nhìn thấy cô biến mất không còn bóng dáng, Chu Bạch Hách khẽ cong môi.
Tại quầy y tá có bốn y tá trực, tất cả đều phục vụ riêng cho một mình Chu Bạch Hách. Họ nói với Đồng Ương rằng anh Chu vừa phẫu thuật xong, cần ăn uống thanh đạm, tránh các món có tính kích thích hoặc chứa nhiều dầu mỡ; có thể ăn trứng, sữa và thịt nạc để bổ sung dinh dưỡng.
Phòng bệnh VIP có dịch vụ suất ăn riêng theo yêu cầu. Đồng Ương xem qua thực đơn, tự quyết định gọi cho anh Chu một phần cháo thịt nạc, một bát canh xương, kèm thêm vài món rau.
Trở lại phòng bệnh, Đồng Ương nói: “Tôi đã gọi một suất ăn dinh dưỡng cho anh rồi, y tá sẽ mang tới sau.”
“Ừ, cảm ơn em.”
Đồng Ương để ý thấy trong phòng ngủ trống trải bỗng có thêm một chiếc giường, cô ngạc nhiên hỏi: “Chiếc giường này là…?”
“Tôi vừa cho người kê thêm vào.” Chu Bạch Hách nói: “Tối nay em ngủ ở đó.”
Phòng bệnh VIP có đầy đủ nhà vệ sinh, bếp, phòng tiếp khách và một phòng ngủ. Ban đầu Đồng Ương chỉ định ngủ tạm trên ghế sofa ở phòng khách mấy đêm, ai ngờ anh Chu lại cho người kê thêm giường.
Cô im lặng rất lâu, lâu đến mức Chu Bạch Hách hiểu lầm: “Nếu em không muốn ngủ trên giường kia thì cũng có thể ngủ cùng tôi.”
Đồng Ương hoàn hồn, nói: “Không được không được, tôi ngủ không ngoan đâu. Nhỡ đâu tôi đá vào vết thương của anh thì sao?”
“Vậy à?” Chu Bạch Hách suy nghĩ một lát rồi nói: “Hình như em ngủ không ngoan thật, còn lật tung cả chăn nữa.”
“……. “
Một lúc sau, y tá mang suất ăn dinh dưỡng đến. Phần ăn của hai người hoàn toàn giống nhau, Đồng Ương nhanh chóng dựng bàn ăn cạnh giường lên giúp anh.
Tay phải của Chu Bạch Hách có vài vết trầy xước, một ngón tay còn bị gãy nhẹ. Thấy vậy, Đồng Ương hỏi: “Anh còn cầm được đũa không?”
“Nếu không được thì em định đút cho tôi à?”
“Hả?” Đồng Ương im lặng một lát rồi nói: “Nếu anh cần thì cũng không phải là không được.”
“Trêu em thôi.” Chu Bạch Hách cầm đũa bằng tay trái, “Ăn nhanh đi, sắp nguội rồi.”
“Ừm.”
Có lẽ vừa phẫu thuật, Chu Bạch Hách không có cảm giác thèm ăn nên ăn rất ít, chỉ húp vài thìa cháo thịt nạc. Ăn uống xong, anh vén chăn lên định xuống giường.
Đồng Ương hỏi: “Anh làm gì vậy?”
“Tôi muốn rửa tay.”
“Anh cứ nằm yên đi, đừng động. Tôi lấy khăn ấm lau cho anh.”
Đồng Ương vào nhà vệ sinh, lấy một chiếc khăn bông dài mềm mại, làm ướt bằng nước ấm rồi vắt khô. Cô cầm chiếc khăn ra, nói: “Đưa tay cho tôi.”
Chu Bạch Hách ngoan ngoãn đưa tay ra, Đồng Ương cúi đầu, cẩn thận giúp anh lau từng ngón tay, lòng bàn tay lẫn mu bàn tay.
Động tác của cô rất nhẹ nhàng và chậm rãi, như thể cô sợ làm anh đau. Nhưng cô không hề biết rằng đây cũng chính là một loại tra tấn khác đối với Chu Bạch Hách.
Đôi tay của cô gái thon dài, trắng nõn, móng tay không dài cũng không ngắn, được cắt tỉa gọn gàng thành hình lưỡi liềm phơn phớt hồng. Trước kia, khi ở trên giường, lúc cô không chịu nổi nữa, chính đôi tay này đã để lại từng vết cào dài trên lưng và trên ngực anh.
Bây giờ, đôi bàn tay ấy đang cẩn thận lau vết thương cho anh.
Từ nhỏ Chu Bạch Hách đã quen với việc tự lập, đây là lần đầu tiên có người chăm sóc anh như vậy.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, giọng trầm thấp: “Elise, em làm việc rất chu đáo.”
Anh lại khen ngợi cô, không hiểu sao Đồng Ương lại cảm thấy hơi kiêu ngạo.
Chu Bạch Hách lại hỏi: “Trước đây em từng chăm người bệnh à? Nhìn có vẻ rất có kinh nghiệm.”
“Ừm. Hồi tôi học cấp ba, bà tôi bị bệnh phải nằm viện. Cậu và mợ đều không có thời gian chăm bà nên tôi phải ở lại viện với bà nửa tháng.”
Chu Bạch Hách muốn xoa đầu cô nhưng cánh tay đau quá không nhấc lên được, chỉ có thể nói: “Chẳng trách Elise của chúng ta lại giỏi như vậy.”
Lời khen của anh Chu lúc nào cũng đúng lúc như thế.
Thật ra Đồng Ương cũng cảm thấy mình rất giỏi. Khi đó cô đang học lớp 11, ban ngày đi học, tan tiết tự học buổi tối thì chạy đến bệnh viện trông bà ngoại. Cô giúp Tống Thục Hoa rửa mặt, lau người, cho uống thuốc… Mỗi đêm đều ngủ trên chiếc giường cứng và chật hẹp, lưng đau nhức, nửa tháng trôi qua, người cô cũng gầy đi thấy rõ.
Thế nhưng người nhà họ Đồng chẳng ai cảm ơn cô, cũng chẳng ai khen ngợi gì, chỉ luôn cho rằng những việc đó là điều cô nên làm.
Sau khi lau tay, Đồng Ương trốn trong phòng tắm, tai hơi ửng đỏ.
Tại sao dù là trên giường hay dưới giường, lời khen của anh Chu luôn khiến cô ngại ngùng như vậy?
Đêm đó hai người ở chung phòng nhưng ngủ trên hai giường khác nhau, không có chuyện gì xảy ra.
Họ đã trải qua một đêm thứ Bảy trong sáng nhất kể từ khi quen nhau.
Sáng sớm hôm sau, vừa rửa mặt xong bước ra khỏi nhà vệ sinh, Đồng Ương liền nghe thấy anh Chu đang gọi điện thoại, hình như có người sắp đến phòng bệnh để bàn chuyện với anh.
Sau khi cúp điện thoại, Chu Bạch Hách nói: “Lát nữa Trịnh Tu và Dương Triệu sẽ đến đây, tôi sẽ tiếp bọn họ ở phòng khách.”
“Vậy tôi sẽ ra ngoài tránh một lát nhé.”
“Không cần đâu.”
Đồng Ương kiên quyết nói: “Phải tránh mặt chứ, không thì tôi ngại chết mất.”
Chu Bạch Hách trầm ngâm một lát rồi nói: “Vậy thì em giúp tôi một việc là đến nhà tôi lấy tài liệu, mang theo cả laptop và vài bộ đồ để thay nữa.”
Đã đến bệnh viện chăm anh rồi, làm mấy việc này cũng là chuyện nên làm, thế nên Đồng Ương gật đầu đồng ý.
Tài xế đưa Đồng Ương đến chung cư Galleta.
Chung cư này là nơi ở của nhiều người giàu có và ngôi sao nổi tiếng, giá nhà gần 300 ngàn nhân dân tệ trên một mét vuông, lại rất gần với Tập đoàn Á Hằng. Xe chạy vào gara ở tầng hầm và dừng lại ở chỗ đỗ xe riêng của anh Chu.
“Cô Elise, tôi không đi lên đâu. Quản gia của chung cư sẽ đến đón cô.”
“Được, vậy đợi tôi một lát nhé.”
Anh Chu đã gửi mật khẩu căn hộ vào di động của Đồng Ương. Vừa xuống xe, lập tức có quản gia đến dẫn cô vào thang máy.
Chung cư cao cấp quả nhiên khác biệt, thang máy được trang trí theo phong cách cổ điển phương Tây, tông màu chủ đạo là màu champagne, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống khiến không gian càng thêm sang trọng, có chiều sâu.
Vừa bước vào thang máy, quản gia hỏi cô: “Cô muốn lên tầng 31 à? Hay là tầng 32 hoặc 33?”
Đồng Ương ngẩn người: “Anh Chu nói anh ấy ở tầng 31 mà, tôi lên tầng 32 hay 33 làm gì?”
“Cô không biết sao? Anh Chu đã mua luôn cả ba tầng từ 31 đến 33 rồi, ba tầng đó còn được thiết kế thông với nhau.”
Đồng Ương lại một lần nữa kinh ngạc trước tiềm lực tài chính của anh Chu.
Chung cư Galleta mỗi tầng là một căn hộ, mỗi căn hộ đều là nhà cao cấp có diện tích hơn 300 mét vuông. Kiểu chung cư như vậy mà anh Chu đã mua ba tầng.
Đồng Ương cười nói: “Lên tầng 31 là được rồi”
“Được.”
Quản gia đưa cô lên tầng 31 rồi đi xuống. Đồng Ương bước đến trước cửa căn hộ, nhập mật khẩu.
Mở cửa vào nhà, đập vào mắt là phong cách trang trí tối giản lạnh lùng với ba gam màu chủ đạo: đen, trắng, xám. Dưới ánh sáng của đèn chùm pha lê, mọi chi tiết đều hiện lên sắc nét, khắp nơi toát lên sự tinh tế và cầu kỳ của chủ nhân. Trong tủ giày ở sảnh vào có đặt sẵn dép dùng một lần, Đồng Ương cúi người thay dép.
Căn hộ lớn rộng rãi có tầm nhìn tuyệt đẹp, có thể ngắm toàn cảnh thành phố về đêm qua cửa sổ kính sát đất.
Trên đảo bếp có một túi bột mì, một hộp trứng, một máy đánh trứng cùng một số dụng cụ khác. Họ có hẹn cùng nhau làm đồ ngọt, anh Chu đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.
Nhìn thấy những thứ đó, Đồng Ương không rõ trong lòng là cảm xúc gì.
Cô ngẩn người một chút, không quan sát thêm nữa mà đi thẳng đến phòng thay đồ lấy vài bộ quần áo, gấp gọn lại rồi đặt vào một chiếc vali màu đen.
Đi một vòng mà vẫn không thấy phòng làm việc đâu, Đồng Ương đành phải nhắn tin cho anh Chu: [Phòng làm việc ở đâu vậy?]
Chu Bạch Hách trả lời: [Tầng 32.]
Có một cầu thang dẫn thẳng lên tầng 32. Đồng Ương đi lên, phát hiện toàn bộ tầng 32 được dùng làm không gian làm việc. Cô tìm thấy tài liệu và chiếc máy tính xách tay, trong lòng không khỏi tò mò: tầng 33 dùng để làm gì nhỉ?
Nhưng cô đến đây không phải để tham quan, nếu không có sự cho phép của anh Chu thì không nên tự ý lên đó.
–
Tại bệnh viện, Chu Bạch Hách mặc đồ bệnh nhân ngồi trong phòng tiếp khách, sắc mặt lạnh lùng, khí thế vẫn áp đảo như thường.
“Anh Chu, là Kỷ Trạch Không đã mua chuộc nhân viên của tiệm bảo dưỡng ô tô để chỉnh sửa phanh xe của anh. Hiện tại Kỷ Trạch Không đã bị chúng tôi khống chế, anh muốn tiếp theo sẽ xử lý thế nào?”
Chu Bạch Hách suy nghĩ một lát, cuối cùng mới nhớ ra Kỷ Trạch Không cũng là một trong những đứa con riêng của Chu Tuần. Khi anh học lớp 7, Kỷ Khiết đã dẫn Kỷ Trạch Không về nhà cũ, còn yêu cầu nhà họ Chu chu cấp tiền nuôi con.
Vài năm trước, Kỷ Trạch Không muốn vào làm ở Á Hằng. Chu Tuần đã sắp xếp cho anh ta vào phòng truyền thông của công ty, nhưng chẳng bao lâu sau anh ta gây chuyện rồi bị sa thải.
Một đống rắc rối.
Chu Bạch Hách day trán nói: “Tìm mẹ anh ta là Kỷ Khiết rồi giao hai người họ cho cảnh sát.”
“Đã rõ.”
Sau khi Trịnh Tu và Dương Triệu rời đi, dì Bình xách hai bình giữ nhiệt bước vào.
Dì Bình có dáng người nhỏ nhắn nhưng tiếng nói lại rất to: “Dì nói rồi mà, chắc chắn là do Kỷ Khiết bày ra! Mỗi tháng tốn hai triệu tệ chu cấp cho hai mẹ con còn chưa đủ, lại còn mơ mộng ngồi vào ghế Tổng giám đốc Á Hằng? Đúng là mơ giữa ban ngày!”
“Lưng không sao chứ? Dì nấu canh bổ cho cháu, lưng đàn ông rất quan trọng đấy, cháu còn chưa kết hôn mà.”
“Dì Bình—” Chu Bạch Hách bất đắc dĩ nói: “Dì đặt đồ xuống rồi về đi.”
“Dì đã nói với ông cụ là đêm nay sẽ ở lại chăm sóc cháu rồi, dì ngủ trên ghế sofa bên ngoài là được.”
Chu Bạch Hách: “Không cần, đã có người chăm sóc cháu rồi.”
“Ai vậy?”
Trong lúc họ đang nói chuyện thì Đồng Ương đi tới.
Vệ sĩ bên ngoài nói Trịnh Tu và Dương Triệu đã rời đi, Đồng Ương nghĩ trong phòng không có ai nên đi thẳng vào, ai ngờ còn có người khác.
Dì Bình nhìn thấy cô thì cau mày: “Cháu là…”
“Cháu là nhân viên của Á Hằng.”
Dì Bình tưởng Đồng Ương đến gặp anh Chu là vì công việc nên mỉm cười nói: “Cô gái à, chúng ta từng gặp nhau chưa? Sao dì thấy cháu quen vậy.”
Đồng Ương: “Cháu cũng cảm thấy như vậy. Hình như cháu đã từng gặp dì ở đâu đó rồi.”
“Nghĩa là chúng ta có duyên đấy.”
Nói chuyện khoảng mười phút, dì Bình cuối cùng cũng rời đi. Đồng Ương kéo hành lý đến bên giường bệnh: “Đây là những thứ anh cần, tôi mang tới rồi.”
“Cảm ơn, đưa tôi đi.”
Vào lúc năm giờ chiều, Chu Bạch Hách có một cuộc họp trực tuyến với chi nhánh Nhật Bản, đã được lên lịch từ nửa tháng trước. Anh thay đồ vest, cầm máy tính xách tay rồi đi vào phòng tiếp khách.
Đồng Ương thực sự rất ngưỡng mộ.
Ngày thứ hai sau tai nạn, anh Chu vẫn làm việc như thường. Anh làm việc chăm chỉ như vậy, giàu có là điều hiển nhiên.
Vì anh Chu phải họp trực tuyến nên Đồng Ương không tiện đi lung tung, đành ngoan ngoãn ở trong phòng ngủ. Cô lướt điện thoại một lúc, phát hiện mình đã bị Bành Duyệt kéo vào một nhóm chat, tên nhóm là “Nhóm đi chơi mùa thu tại núi Hải Diên”.
Đồng Ương mới nhớ ra mình đã hứa với Bành Duyệt là sẽ đi cắm trại.
Nhưng vì anh Chu bị thương, cô cũng đã hứa sẽ ở lại chăm sóc anh rồi.
Đi du lịch hay ở lại chăm bệnh, Đồng Ương vẫn biết chuyện nào quan trọng hơn. Vì vậy cô đành phải nhắn tin cho Bành Duyệt: [Xin lỗi nhé Duyệt Duyệt, có chút việc xảy ra, tôi không thể đi núi Hải Diên được.]
Bành Duyệt vội vàng trả lời: [Không sao đâu, nhưng chuyến cắm trại này có rất nhiều anh chàng đẹp trai, không đi thì đừng hối hận nhé.]
Đồng Ương: [Lần sau nhất định sẽ đi.]
Sau đó Đồng Ương ngồi trên giường, đeo tai nghe lướt mạng xã hội. Không biết đã trôi qua bao lâu, cô ngáp một cái, tình cờ nhìn thấy một bài đăng. Blogger đang phát phong bao lì xì trong phần bình luận, nhấp vào liên kết là có thể giành được.
Phần bình luận đầy rẫy những lời “Cảm ơn”, Đồng Ương với tâm trạng thử xem sao liền nhấn vào đường liên kết.
Sau khi chờ một lúc, liên kết chuyển trang, nhưng thứ hiển thị trên màn hình không phải là bao lì xì đỏ mà là một video có nội dung khіêu ԁâm, trang web đầy những quảng cáo màu sắc.
Đúng lúc này, Chu Bạch Hách bước vào. Đồng Ương giật mình ngẩng đầu lên, tai nghe không dây rơi xuống, âm thanh điện thoại di động bắt đầu vang lên.
“Ông xã, nhanh lên——”
“Ông xã——”
…..
Tiếng thở gấp gáp của cặp nam nữ, cộng thêm những âm thanh gợi cảm đầy tưởng tượng, tiếng trong video vang vọng khắp căn phòng, từng lời đều rõ mồn một.
Chu Bạch Hách dừng lại, im lặng nhìn Đồng Ương, ánh mắt ẩn chứa nhiều điều khó đoán.
Đồng Ương cuối cùng cũng tỉnh táo lại, trong giây lát chiếc điện thoại của cô bỗng trở thành một củ khoai tây nóng hổi. Cô vội vã thoát khỏi trang web, làm đủ mọi thứ, âm thanh xấu hổ đó cuối cùng cũng dừng lại.
Cả phòng lại chìm vào tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng chết chóc.
Đồng Ương xấu hổ đến mức da đầu tê dại, anh Chu sẽ không nghĩ rằng cô đang xem những thứ không hay ho đấy chứ?
Oan ức quá mà.
Đồng Ương khẽ động môi, khó khăn mở lời: “Vừa nãy tôi không phải…”
“Không sao đâu, Elise.”
Vẻ mặt Chu Bạch Hách bình thản, vì bị thương nên bước đi chậm chạp. Vừa mới họp xong khiến anh tốn quá nhiều sức lực và trí óc, chỉ có thể di chuyển từng bước đến bên giường, lấy tay ôm bụng đang đau đớn ngồi xuống.
Anh nói: “Không cần cảm thấy xấu hổ, nhu cầu sinh lý là bản năng của con người, tựa như ăn cơm hay ngủ nghỉ, nó rất tự nhiên. Nhưng tôi vẫn khuyên em đừng vào những trang web không lành mạnh, vì thông tin cá nhân rất dễ bị rò rỉ.”
“Tôi không vào mà.”
Cô càng phủ nhận thì lại càng không thể giải thích rõ ràng. Đồng Ương tự hỏi liệu trong mắt Chu Bạch Hách, cô có đang làm giả bộ cứng đầu hay không?
Đồng Ương vô cùng sốt ruột: “Tôi thật sự không xem, là cái liên kết kia dụ tôi vào trang đấy.”
“Ừm.”
Chu Bạch Hách nghiêm túc suy nghĩ một lát: “Là do tôi tự dưng bị thương. Nếu em muốn, chúng ta có thể thử những phương pháp khác.”