Sao Chổi Rơi Xuống chương 41

SAO CHỔI RƠI XUỐNG

CHƯƠNG 41: “Ôm một cái, đừng khóc nữa.”

Biên tập: Roc @CỏHoaLá

Câu nói ấy như một viên thuốc an thần, hiệu quả xoa dịu cảm xúc của Đồng Ương.

Anh Chu nói với cô, ít nhất, cô vẫn còn anh là chỗ dựa.

Đồng Ương ngẩng đầu, giọng hơi khàn: “Gặp mặt rồi, tôi nên nói gì với bà ấy đây?”

“Nói những gì em muốn nói.”

Đồng Ương sững người, từ từ thở ra một hơi: “Ừm, tôi nghe anh.”

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Đồng Ương ngồi trên ghế sofa, cảm thấy trái tim hoảng loạn dần bình tĩnh lại. Ở bên cạnh anh Chu, cho dù tình huống có tệ đến đâu cũng dễ dàng được hóa giải.

Cô dường như… càng ngày càng không rời xa được anh.

Đồng Ương nhìn vào mắt anh, nói: “Anh Chu, trước đây anh học tâm lý học à?”

Chu Bạch Hách: “Không, nhưng từng đọc một số sách về lĩnh vực này.”

“Tôi thấy anh rất hợp làm bác sĩ tâm lý.”

Chu Bạch Hách hơi nhướng mày: “Sao em lại nói vậy?”

“Thì… anh rất giỏi chữa lành người khác, chỉ vài câu nói thôi đã giúp người ta giải quyết vấn đề.”

Nghe vậy, Chu Bạch Hách nở nụ cười nhàn nhạt: “Elise, em hiểu nhầm tôi rồi.”

“Hả? Hiểu nhầm gì?”

“Tôi không chữa lành cảm xúc của người khác, cũng không giải quyết vấn đề của người khác.” Anh ngừng một chút, bổ sung: “Sự kiên nhẫn của tôi chỉ dành riêng cho Elise.”

Những lời này khiến Đồng Ương ngây người, má bắt đầu nóng ran.

Trong mắt anh Chu, cô là người đặc biệt.

“Tôi… tôi biết rồi.” Ánh mắt cô hoảng loạn nhìn chỗ khác, đứng lên: “Cũng muộn rồi, tôi về trước đây.”

“Đã mua vé xe đi York ngày mai chưa?”

“Chưa, lát nữa tôi sẽ mua.”

Chu Bạch Hách gật đầu: “Được, đi đường cẩn thận, mọi chuyện suôn sẻ.”

Đồng Ương: “Anh cũng vậy, chúc anh ngày mai ký hợp đồng thuận lợi.”

Sau khi Đồng Ương rời đi, Chu Bạch Hách gọi điện cho Trịnh Tu.

Đầu dây bên kia, Trịnh Tu vừa xong việc chuẩn bị đi ngủ, nghe tiếng chuông riêng liền lập tức bắt máy: “Anh Chu.”

“Sắp xếp bốn vệ sĩ đáng tin, ngày mai bảo vệ Đồng Ương đến York, nhớ giữ khoảng cách, đừng để cô ấy phát hiện.”

Trịnh Tu: “Rõ.”

Elise gặp mẹ, người ngoài không thích hợp có mặt. Nhưng Chu Bạch Hách không yên tâm để cô một mình lang thang nơi đất khách, sáng mai lại phải dự lễ ký hợp đồng nên chỉ có thể làm vậy.

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, Đồng Ương đã thức dậy.

Cô không biết sẽ ở York mấy ngày, nếu Đồng Lâm giữ cô lại một đêm thì… nghĩ đến đây, cô bỏ máy tính, quần áo và những vật dụng thiết yếu vào một chiếc túi du lịch đơn giản.

London hôm nay lại hạ nhiệt độ, vừa bước ra khỏi khách sạn, gió lạnh như cắt phả vào mặt rất đau.

Đồng Ương đi tàu điện ngầm đến ga xe lửa, tìm chỗ ngồi rồi ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng nghĩ đến những lời muốn nói với Đồng Lâm.

Hai tiếng sau, tàu đến York.

York là một trong những thành phố cổ nhất nước Anh, có thể đi bộ đến hầu hết các điểm du lịch.

Đồng Ương mở định vị điện thoại, phát hiện Gatehouse Coffee không xa, lúc đó còn sớm nên cô quyết định dạo quanh York một chút.

Nhà thờ lớn York, Bảo tàng xe lửa… sau khi tham quan vài điểm nổi tiếng thì đến giờ ăn trưa, cô vào một trung tâm thương mại để ăn.

Ăn xong, cô nghĩ lần đầu gặp mặt nên mang theo chút quà tặng cho Đồng Lâm. Thế là cô vào một cửa hàng quần áo, chọn một chiếc khăn cashmere giá 105 bảng Anh.

Thanh toán xong, cô tiện tay nhét ví vào túi áo khoác, bước ra cửa thì vô tình va vào một người đàn ông nước ngoài.

“Xin lỗi—” Đối phương mỉm cười xin lỗi.

Đồng Ương cũng cười đáp lại, tỏ ý không sao.

Đi được một đoạn, cô sờ sờ túi áo, phát hiện bên trong trống không.

Ví đã biến mất.

Cô đoán, người đàn ông vừa rồi rất có thể là kẻ móc túi.

Trong ví có thẻ ngân hàng và toàn bộ tiền mặt, Đồng Ương lập tức hoảng hốt. Cô biết móc túi ở châu Âu rất lộng hành, không ngờ lại đụng trúng, thật là sơ suất.

Tình huống này báo cảnh sát cũng vô ích, họ sẽ ghi nhận vụ việc nhưng không có gì thêm.

May mà điện thoại vẫn còn, Đồng Ương siết chặt lấy nó, chỉ có thể tự an ủi mình: thôi coi như của đi thay người.

Cô cúi đầu, buồn bã bước tiếp, chưa đi được bao xa thì chợt nghe phía sau có người gọi bằng tiếng Anh:

“Xin chào, cô gái—”

Đồng Ương quay đầu lại, người đứng trước mặt chính là gã đàn ông vừa va vào cô trước cửa hàng.

Cô lập tức kích động, tiến lên túm lấy áo hắn không cho chạy, hét lớn: “Tên trộm kia, trả ví lại cho tôi!”

“Ok, ok—” Gã vội lấy ví ra, giao lại cho cô, lo sợ nói: “Xin lỗi, tôi không nên chọc giận cô. Cô làm ơn bảo bạn bè cô tha cho tôi, tôi mới mười chín tuổi, không thể mất đôi tay này được.”

Lấy lại ví, Đồng Ương kiểm tra một lượt, mọi thứ vẫn còn nguyên, nhưng cô không hiểu lời hắn nói.

Cô có bạn bè nào ở York đâu?

Nhưng nghĩ đến sự an toàn của mình, cô giả vờ cứng rắn: “Chỉ cần sau này anh không ăn trộm nữa, tôi sẽ bảo họ tha cho anh.”

“Tôi sẽ không thế nữa, cảm ơn cô.”

Không biết người đàn ông đó đã trải qua chuyện gì, đôi mắt xanh dương đầy sợ hãi, má co giật, liên tục đảm bảo sẽ không tái phạm, còn nghiêm túc xin lỗi Đồng Ương rồi mới rời đi.

Đồng Ương cất ví vào túi, kéo kỹ khóa kéo, không dám thiếu cảnh giác nữa.

Cô vẫn không hiểu “bạn bè” trong miệng hắn là ai, nhưng tìm lại được ví vẫn là điều may mắn.

Cô chỉ có thể nghĩ, chắc hôm nay là ngày may mắn của mình.

Phải chăng điều đó cũng có nghĩa là cuộc gặp mặt Đồng Lâm chiều nay sẽ suôn sẻ?

Vì chuyện đó, tâm trạng Đồng Ương tốt hẳn lên. Chiều hôm đó cô không đi lung tung nữa mà đến Gatehouse Coffee từ sớm, gọi một ly latte và một phần caramel pudding.

Nhịp sống ở York khá chậm, kim đồng hồ dần chỉ đến ba giờ, Đồng Ương lại bắt đầu lo lắng.

Cô hít sâu, nhấp một ngụm cà phê, chờ thêm mười phút vẫn chưa thấy ai đến.

Đợi đến bốn giờ rưỡi, trời đã tối, cửa quán cà phê mới bị đẩy ra, một người phụ nữ trung niên mặc áo khoác len kẻ ô và váy bó đen bước vào.

Bà ấy nhìn quanh một vòng rồi mới bước đến, giày cao gót da cừu nện nhẹ, “Ương Ương?”

Đồng Ương ngây người nhìn đối phương, trong khoảnh khắc ấy, thậm chí cô không biết mình có đang thở không.

Cô từ từ đứng lên, hai chữ kia vừa đến miệng, vừa định mở lời thì Đồng Lâm đã cắt ngang: “Ngồi đi.”

Đồng Ương phản ứng chậm nửa nhịp: “Ồ.”

“Xin lỗi, nhà có việc nên đến muộn.” Đồng Lâm gọi một ly socola nóng, nhìn cô kỹ càng, “Cô lớn lên thay đổi nhiều đấy.”

Đồng Ương căng thẳng đến mức siết chặt ly, bình tĩnh nhìn Đồng Lâm.

Nhà cậu ruột có một bức ảnh của Đồng Lâm, chụp lúc bà mười tám tuổi đậu vào đại học sư phạm, đứng trước cổng trường.

Khi ấy Đồng Lâm thắt hai bím tóc, ăn mặc giản dị nhưng nụ cười rực rỡ.

Không nghi ngờ gì, Đồng Lâm rất xinh đẹp, là kiểu đẹp khiến người ta phải ngoái nhìn. Dù gương mặt đã mang dấu vết thời gian nhưng bây giờ vẫn rất nổi bật giữa đám đông.

“Nhìn tôi làm gì?” Đồng Lâm tránh ánh mắt cô, “Sang Anh có việc à?”

Đồng Ương sững người, dời ánh nhìn: “Qua làm việc ạ.”

“Khi nào về nước?”

“Chắc cuối tháng.”

Đồng Lâm ôm ly socola nóng, gật đầu: “Vậy cũng tốt.”

Đồng Ương không biết tốt ở chỗ nào.

Sau hơn hai mươi năm, mẹ con gặp lại, không có niềm vui vỡ òa như tưởng tượng, không có cái ôm hay lời an ủi, chỉ toàn ngượng ngập và im lặng.

Dù ngày xưa cô giận đến mức viết trong nhật ký rằng không cần tình thương của ba mẹ, nhưng Đồng Ương biết đó là lời dối lòng. Ai lại không muốn làm cục cưng trong lòng ba mẹ chứ?

Vì vậy lần gặp mặt này, cô rất mong chờ.

Không khí bỗng trầm xuống, Đồng Ương nghĩ ra một chủ đề, mỉm cười, cuối cùng cũng gọi được hai tiếng: “Mẹ ơi, những năm qua mẹ sống thế nào?”

“Cũng ổn, còn cô?”

“Con…” Đồng Ương ngập ngừng, giọng hơi dè dặt, “Con cũng ổn.”

“Thành tích học tập của con rất tốt, từ cấp hai đến cấp ba, lần nào thi cũng nằm trong top ba toàn khối. Kỳ thi đại học còn là thủ khoa toàn trường, con đậu vào đại học Bắc Thành. Ban đầu bà ngoại muốn con học tiếng Anh, nhưng sau đó con chuyển ngành…”

Câu chưa dứt thì bị Đồng Lâm cắt ngang vì điện thoại reo: “Khoan đã, tôi nghe điện thoại.”

Có vẻ là chồng Đồng Lâm gọi, giọng bà ấy ngọt ngào: “I will be back soon.”

Cúp máy, Đồng Lâm trở lại chủ đề: “Ương Ương, cô tìm tôi rốt cuộc có chuyện gì?”

Từ giọng nói bà, Đồng Ương nghe ra sự thiếu kiên nhẫn.

Tay siết chặt chiếc khăn cashmere, cô bỗng thấy mình thật nực cười.

Ngay từ lúc mới sinh ra, bà ấy đã bỏ rơi cô. Một người đã vứt bỏ cô thì sao có thể muốn gặp lại cô? Cô cần gì phải vượt ngàn dặm tới đây tự chuốc khổ.

Mũi cô cay cay, ngực nghẹn lại, Đồng Ương nói: “Không có gì, chỉ là… muốn gặp mẹ một lần.”

“Giờ gặp rồi, còn muốn nói gì nữa không?”

“Mẹ rất vội về nhà sao?”

Hai người chỉ mới gặp nhau chưa đầy mười phút.

Đồng Lâm thở dài: “Nhà có việc thật, tôi phải về. Quán cà phê này thường đóng cửa lúc bốn giờ, vì chủ quán là bạn tôi nên mới cố ý mở lâu hơn. Vậy nên cô muốn nói gì thì nhanh lên.”

Im lặng một lát, Đồng Lâm nhắc: “Chồng tôi không biết đến sự tồn tại của cô, tôi đi lâu quá sẽ không hay.”

Tất cả lớp vỏ dịu dàng bị bóc trần, Đồng Ương không thể bình tĩnh nổi nữa.

Cô cố kìm nước mắt, cố gắng tỏ ra lạnh lùng: “Con đến đây… chỉ để hỏi mẹ một câu: Tại sao ngày đó lại bỏ con lại?”

“Vì tự do và hạnh phúc.”

Đồng Lâm trả lời thẳng thắn: “Từ nhỏ tôi đã bị Tống Thục Hoa sắp đặt mọi thứ: mấy giờ đi học, mấy giờ về, mấy giờ ngủ, thậm chí ăn bao nhiêu cơm mỗi ngày. Bà ngoại cô cổ hủ, thiên vị, chưa bao giờ đối xử tốt với tôi, còn cưng chiều cậu của cô như vàng. Tôi còn chưa tốt nghiệp đại học đã bị gia đình sắp xếp gả cho ai để giúp đỡ sự nghiệp của nó. Một gia đình như vậy tôi không nên hận sao? Không nên bỏ đi sao?”

Nhắc đến chuyện cũ, Đồng Lâm rõ ràng xúc động, giọng bỗng cao vút.

Đồng Ương không rõ là mình bị Đồng Lâm doạ sợ hay bị thất vọng chạnh lòng, nước mắt cứ thế trào ra.

Cô run môi, lắp bắp hỏi: “Mẹ biết rõ gia đình đó hà khắc, ích kỷ, chẳng có gì công bằng… mẹ… mẹ hận họ, vậy tại sao lại giao con gái mẹ cho họ?”

“Vậy tôi biết giao cô cho ai? Đưa vào trại trẻ mồ côi à?”

Đồng Ương càng thêm tuyệt vọng, bất chợt đứng bật dậy, hét lên: “Vậy thì đừng sinh con ra!”

Đồng Lâm còn kích động hơn, tay đập mạnh xuống bàn: “Cô tưởng tôi muốn sinh cô à? Nếu không phải gã đàn ông kia lừa tôi, nói sẽ đưa tôi sang Mỹ, tôi đã không ngủ với hắn. Khi phát hiện bị lừa thì cô đã chào đời rồi.”

Bà lấy một điếu thuốc từ trong túi ra, châm lửa rít một hơi, giọng dần dịu lại: “May mắn là tôi gặp được chồng hiện tại. Dù hơn tôi nhiều tuổi nhưng ông ấy giàu có. Ở Bắc Thành ông ấy có một căn tứ hợp viện, tôi chủ động xin làm giáo viên tiếng Trung cho con ông ấy, cuối cùng thành công gả cho ông ấy rồi đi định cư ở Anh. Đó là toàn bộ câu chuyện. Cô còn muốn biết gì nữa?”

“Con hiểu rồi.” Đồng Ương lau nước mắt, “Vậy là khi mẹ cần, con là bàn đạp dẫn đến tự do và hạnh phúc. Khi mẹ không cần, con lại trở thành chướng ngại vật.”

Đồng Lâm tàn nhẫn nói: “Đúng vậy.”

“Mẹ có được hạnh phúc, còn con… con phải sống một mình trong gia đình đó… sống lúc nào cũng sợ hãi…”

Đồng Lâm lắc đầu: “Cô đâu có khổ đến vậy, chẳng phải tháng nào tôi cũng gửi tiền cho Tống Thục Hoa à? Số tiền đó đủ cho cô ăn ngon mặc đẹp rồi chứ? Khách quan mà nói, tôi nuôi cô đến mười tám tuổi, đã làm tròn trách nhiệm rồi.”

“Mẹ không hiểu đâu, hồi nhỏ đến cả mấy đồng để con mua đồ dùng học tập cũng không có.”

Đồng Lâm ngạc nhiên một lúc rồi bật cười: “Tôi mỗi tháng gửi 2000 bảng Anh cho Tống Thục Hoa, chẳng lẽ không dùng cho cô chút nào?”

“Thôi, chuyện cũ qua rồi không nói nữa.” Đồng Lâm nhìn đồng hồ, “Tôi thực sự phải đi đây.”

Đồng Ương mắt đỏ hoe, hít sâu một hơi: “Câu cuối cùng, ba con là ai?”

“Một tên lừa đảo.” Đồng Lâm nói: “Họ Viên, từng là nhân vật nổi bật của khoa Tài chính Đại học Kinh tế Tài chính Bắc Thành, nhà làm ngân hàng. Tiếc là sau này gia đình phá sản. Chúng tôi chia tay, hắn sang Mỹ, nghe nói ở New York làm mấy chuyện lừa đảo, đắc tội không ít người.”

“Cô không cần biết hắn là ai, cũng đừng đi tìm, tránh rước họa vào thân.”

Nói xong, Đồng Lâm xách túi Hermès quay lưng rời đi.

Ra đến cửa, bà quay đầu dặn: “Chồng tôi và con riêng đa nghi lắm, cô ở lại York không tiện, tối nay về đi.”

Đó là câu cuối cùng Đồng Lâm nói với cô.

Cánh cửa đóng lại, cà phê đã nguội lạnh từ lâu.

Đồng Ương đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.

Cô lại một lần nữa bị bỏ rơi.

Nhân viên quán cà phê chứng kiến toàn bộ, dù không hiểu tiếng Trung nhưng cũng nhận ra tâm trạng Đồng Ương rất tệ, nhẹ nhàng bước đến nhắc: “Cô gái, chúng tôi sắp đóng cửa rồi.”

“Xin lỗi, tôi đi ngay.” Đồng Ương ngẩng đầu, uống cạn ly cà phê lạnh ngắt.

Đắng quá—

Cô ghét York, không bao giờ muốn quay lại nữa.

Đồng Ương cúi đầu thu dọn đồ, gần như chạy trốn ra khỏi Gatehouse Coffee.

Phía sau, nhân viên quán cầm món đồ đuổi theo, hét lớn: “Cô gái, khăn choàng của cô.”

“Tặng cho cô đấy.” Đồng Ương vừa khóc vừa nói.

Cô không quay đầu, xách túi du lịch đi nhanh về phía trước, bước chân ngày càng vội. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: rời khỏi đây, về London, về nước, đến nơi không thấy Đồng Lâm.

Khi đến gần nhà thờ lớn York, Đồng Ương cảm thấy có thứ gì đó lạnh buốt rơi lên mặt. Ngẩng đầu nhìn, tuyết đã rơi rồi.

Đêm khuya, đường phố vắng lặng lạ thường, thậm chí có thể nghe được tiếng tuyết rơi xào xạc, thỉnh thoảng vài người đi đường vội vã lướt qua.

Tuyết bay lất phất rơi trước nhà thờ lớn, thành phố cổ kính này càng thêm trầm mặc và nặng nề.

Đồng Ương dừng bước, nước mắt cô như tuyết, mỗi lúc một mãnh liệt hơn.

Nước mắt lặng lẽ lăn dài, vệt nước khô rồi lại bị lớp lệ mới phủ lên, vai cô khẽ run rẩy, gió tuyết xung quanh dường như cũng bị nỗi đau của cô làm lay động.

Đúng lúc ấy, điện thoại đột ngột vang lên.

Là anh Chu gọi.

Đồng Ương do dự một chút, lau nước mắt rồi nghe máy.

“Elise, em đang ở đâu?”

Ngay trong khoảnh khắc nghe thấy giọng anh, nước mắt cô càng không thể kiềm chế, Đồng Ương sụt sịt nói: “Vẫn còn ở York.”

Bên kia đầu dây, giọng nam trầm ấm truyền tới, anh nói: “Em đang rất buồn đúng không?”

“Đúng vậy.” Giọng Đồng Ương nghẹn ngào, như một đứa trẻ vô lực, lạc lối giữa đêm tuyết xứ người, cô nói: “Tôi buồn lắm, buồn vô cùng, tôi… tôi sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa, hu hu…”

Chu Bạch Hách im lặng một lúc rồi hỏi: “Vậy phải làm sao đây? Tôi có thể làm gì cho em?”

“Tôi… tôi muốn một cái ôm.”

Bên kia truyền qua tiếng bận rộn nhưng cuộc gọi vẫn chưa kết thúc, không hiểu sao anh Chu không nói gì nữa.

Đồng Ương khẽ gọi: “Alo——”

Giây tiếp theo, cô nghe thấy sau lưng vang lên tiếng bước chân, vững chãi mà chậm rãi, mang theo một sức mạnh khiến người ta yên lòng.

Như cảm nhận được gì, Đồng Ương quay đầu lại thật nhanh.

Giữa trời tuyết bay mịt mù, anh Chu mặc áo khoác đen, đang bước từng bước một về phía cô. Phía sau anh là nhà thờ kiểu Gothic đã đứng vững sáu bảy trăm năm, từng chứng kiến biết bao khói lửa chiến tranh, ly hợp bi hoan.

Không có gì là vĩnh cửu, nhưng luôn có người tin vào sự vĩnh cửu ấy.

Bước chân anh vững vàng đến thế, như thể không điều gì có thể ngăn cản anh tiến đến bên cô.

Khoảnh khắc ấy, Đồng Ương nghe thấy nhịp tim của chính mình chính thức tuyên bố đầu hàng.

Chu Bạch Hách đi đến gần, đưa tay ra nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

Anh nói: “Ôm một cái, đừng khóc nữa.”


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *