SAO CHỔI RƠI XUỐNG
CHƯƠNG 56: “Anh là một người đàn ông bình thường.”
Biên tập: Pim @CỏHoaLá
–
Văn phòng luật sư Nguyên Đồ nằm ở tầng 12 của tòa nhà Hoa Thịnh trên phố Tài chính.
Công ty luật đã mở được một thời gian, không nhiều nhân viên lắm nhưng có mọi thứ cần thiết, môi trường thoải mái, đơn giản. Có Raya và Mục Tình phụ trách, công việc kinh doanh vẫn luôn khá ổn.
Hôm nay là thứ Năm, 7 rưỡi sáng, Đồng Ương bị tiếng chuông báo thức làm tỉnh.
Nhưng vừa mở mắt cô đã cảm thấy không thích hợp, đầu óc choáng váng như thể ngâm nước, chân tay không có tí sức lực nào. Gần đây công việc bận rộn, tối qua về nhà tắm xong cô không sấy tóc trước khi đi ngủ.
Đồng Ương không để tâm, cố đè nén sự khó chịu để đi rửa mặt.
Đến công ty luật lúc 9 giờ, đồng nghiệp ở quầy lễ tân chào hỏi: “Chào buổi sáng, Ương Ương, cô đã ăn sáng chưa?”
Đồng Ương giơ chiếc bánh sandwich trong tay, cười nói: “Đợi một lát nữa rồi ăn.”
“Có mấy bưu phẩm chuyển phát nhanh cho cô, tôi để vào trong văn phòng của cô nha.”
“Được, cảm ơn.”
Hôm nay Raya phải ra toà nên không tới, hai luật sư còn lại cũng mới đến, Đồng Ương chào họ một tiếng rồi về chỗ làm, vừa ăn sáng vừa xé túi tài liệu ra.
Bận rộn một lúc, điện thoại của Đồng Ương vang lên, là tin nhắn WeChat từ Tề Quang Huy, muốn hỏi ý kiến cô về một vụ vay nợ dân sự.
Vụ án thực ra không phức tạp, một người bạn của Tề Quang Huy khởi nghiệp thất bại nên mắc nợ, anh ta đã cho người bạn kia vay một khoản tiền. Không ngờ người bạn đó đột ngột qua đời, giờ vợ và cha mẹ anh ta lại không thừa nhận khoản vay đó, anh đến hỏi làm cách nào để đòi lại được số tiền đó.
Vì là người quen, Đồng Ương không tính phí mà tư vấn miễn phí cho anh.
Đồng Ương hỏi: [Anh cho vay bao nhiêu tiền.]
Tề Quang Huy: “2 triệu 53 ngàn tệ.”
Đồng Ương gửi một biểu cảm ngạc nhiên: [Không ngờ anh giàu vậy đấy.]
Tề Quang Huy: [Đó là tiền cưới vợ của tôi.]
Đồng Ương tiếp tục hỏi thêm về các bằng chứng liên quan, sau đó đưa ra lời khuyên: [Tốt nhất là nên khởi kiện và xin lệnh bảo toàn tài sản càng sớm càng tốt. Bạn của anh nợ quá nhiều, nếu những chủ nợ khác đồng loạt xuất hiện, rất có thể anh không đòi lại được đồng nào đâu.]
Tề Quang Huy: [Tôi hiểu rồi, vậy để vụ này cho văn phòng luật các cô xử lý đi.]
Bản thân Đồng Ương cũng không ngờ, vụ án đầu tiên cô tiếp nhận sau khi chuyển sang làm luật sư lại đến từ Tề Quang Huy. Cô vừa định bàn đến phí dịch vụ thì anh ta lại chuyển hướng câu chuyện: [Cô nói xem, Raya có chịu nhận vụ án này hay không?]
Hoá ra là đang chờ câu này.
Đồng Ương biết mối quan hệ giữa Tề Quang Huy và Raya nên không tức giận, thành thật trả lời: [Raya đang xử lý mấy vụ án khác, hôm nay ra tòa vì một vụ tranh chấp quyền thừa kế, ngày mai anh đến văn phòng tìm cô ấy bàn thử xem.]
Tề Quang Huy: [Cảm ơn.]
Kết thúc cuộc trò chuyện, Đồng Ương nhấp một ngụm cà phê rồi bắt đầu công việc trong ngày. Có lẽ vì quá tập trung, đến tận trưa cô mới cảm thấy đầu nặng trĩu. Dù đã tới giờ ăn, nhưng cô lại không có chút cảm giác thèm ăn nào.
Lúc này Mục Tình từ bên ngoài trở về, nói: “Ương Ương, đến văn phòng chị một lát.”
Mục Tình tốt nghiệp Khoa Luật của Đại học Bắc Thành, là đàn chị trực tiếp của Đồng Ương, năm nay ba mươi chín tuổi. Mấy năm trước nổi lên nhờ một vụ kiện sở hữu trí tuệ, hiện rất được khách hàng tin tưởng trong lĩnh vực thương mại, và là người phụ trách hướng dẫn trực tiếp cho Đồng Ương.
Bước vào văn phòng, Đồng Ương tiện tay đóng cửa: “Chị Tình, chị gọi em có chuyện gì?”
Mục Tình là người làm việc dứt khoát, lời nói cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Em có biết công ty Bang Thần không?”
“Em có nghe qua, là một doanh nghiệp tiêu dùng nổi tiếng trong nước, sản phẩm bao gồm hoá mỹ phẩm và thực phẩm nước giải khát, doanh thu nằm trong top ba ngành hàng tiêu dùng.”
“Ừ, Bang Thần vừa kết thúc hợp đồng với văn phòng luật cũ. Họ sẽ chọn luật sư mới qua hình thức đấu thầu, thứ Hai tuần sau có một buổi thuyết trình, em đi cùng chị.”
Hợp tác với một công ty lớn như Bang Thần sẽ giúp nâng cao doanh tiếng của công ty luật.
Đồng Ương biết đây là một dự án quan trọng, liền gật đầu: “Em hiểu rồi ạ.”
“Ừ, em về làm việc đi.”
“Vâng.”
“Đợi đã….” Mục Tình gọi cô lại: “Môi em tái thế kia, có chỗ nào không khỏe sao?”
Đồng Ương sủng sốt, đưa tay sờ mặt mình: “Có lẽ là do chưa ăn trưa.”
“Mau đi ăn đi, sức khoẻ là vốn liếng của cách mạng, bận đến đâu cũng phải ăn uống đầy đủ.”
Trở lại chỗ làm, Đồng Ương gọi một phần cơm giao tới nhưng vẫn không có cảm giác ngon miệng, cô ăn được vài miếng rồi bỏ xuống. Trên tay còn mấy vụ án phải tiếp tục xử lý, cả buổi chiều bận đến mức không kịp uống nước.
6 giờ chiều, Đồng Ương mới bắt đầu chuẩn bị tài liệu cho buổi thuyết trình.
Buổi thuyết trình kiểu này thường sẽ giới thiệu tổng quan dự án và kỳ vọng của đối tác, để các đơn vị tham gia có cơ sở thiết kế giải pháp. Đồng Ương không muốn đến nơi mà chẳng biết gì nên tranh thủ thu thập trước một số tài liệu liên quan đến Bang Thần.
Đến khi hoàn thành mọi việc, Đồng Ương ngẩng đầu lên mới phát hiện trong văn phòng chỉ còn mỗi đèn của phòng Mục Tình là còn sáng.
Cô đứng dậy, cảm giác đầu nặng trĩu, vịn bàn mới đứng vững.
Thu dọn đồ đạc xong, Đồng Ương nói với Mục Tình: “Chị Tình, em về trước nhé.”
“Về nhanh đi, trên đường đi nhớ cẩn thận.”
Quẹt thẻ tan ca, bước vào thang máy, Đồng Ương mới phát hiện một tiếng trước anh Chu có nhắn WeChat cho cô.
Chu Bạch Hách: [Mấy giờ tan làm? Anh qua đón em.]
Trong thang máy tín hiệu không tốt, xuống đến tầng một, Đồng Ương định nhắn lại “không cần đâu”, nhưng vừa bước ra cửa thì đột nhiên không chịu nổi nữa, đầu choáng váng, toàn thân lạnh buốt.
Xung quanh không nhiều người, cô vịn một gốc cây ven đường, từ từ ngồi xuống, phải một lúc sau mới đỡ. Ngay lúc ấy, một bóng người cao lớn phủ xuống trước mặt cô.
“Sao vậy?” Chu Bạch Hách ngồi xuống cạnh cô, cúi đầu hỏi nhỏ: “Em thấy không khỏe à?”
Ánh đèn lờ mờ, tầm nhìn của Đồng Ương lại mờ nhòe, không nhìn rõ hàng chân mày đang nhíu chặt của anh.
Chu Bạch Hách ôm lấy cô, bàn tay áp lên trán, giọng càng thêm nghiêm khắc: “Elise, em sốt rồi.”
“Hả?” Đồng Ương phản ứng chậm nửa nhịp, “Em bị sốt à?”
Chu Bạch Hách không nói thêm lời nào, bế thốc cô lên, bước nhanh về phía chiếc Rolls-Royce màu đen đang đậu bên lề.
Vào tháng 5, Bắc Thành đã mang hơi thở đầu hè, gió đêm ấm áp, đưa hương hoa nhài nhẹ nhàng bay qua.
Người Đồng Ương mềm nhũn, lặng lẽ nằm trong vòng tay người đàn ông, cho đến khi ánh đèn ven đường chiếu lên khuôn mặt góc cạnh sâu sắc của anh, cô mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô dụi mắt như không tin nổi, nhẹ giọng hỏi: “Anh Chu, sao anh lại ở đây?”
“Anh đợi em nửa tiếng rồi.”
Tim Chu Bạch Hách thắt lại. Từ xa, tài xế vừa thấy họ liền lập tức mở cửa xe, anh đặt Đồng Ương ngồi vào ghế, dặn lái xe đến bệnh viện gần nhất.
Xe khởi động, Chu Bạch Hách cúi người thắt dây an toàn cho cô, bàn tay lướt qua gương mặt nóng rực, mày càng nhíu chặt.
Giây phút đó, anh có rất nhiều điều muốn nói.
Muốn trách cô không biết giữ gìn sức khỏe, rõ ràng đang sốt mà vẫn làm việc đến tối muộn, muốn hỏi cô có phải không chịu ăn uống đàng hoàng, không nghỉ ngơi đầy đủ, thậm chí… anh hối hận vì đã để cô rời khỏi Á Hằng.
Nếu cô ở Á Hằng, ít nhất mỗi ngày anh đều có thể nhìn thấy cô, ít nhất khi cô bệnh, anh có thể phát hiện sớm.
Nhưng Elise là một chú chim tự do, không phải chim hoàng yến bị nhốt trong lồng.
Rồi sẽ có một ngày cô rời khỏi vòng tay anh đi chinh phục thế giới, đi tìm tự do, mà anh không có quyền, cũng chẳng có tư cách ngăn cản cô.
Tất cả những lời muốn nói, cuối cùng chỉ còn lại nỗi xót xa tận xương tủy, Chu Bạch Hách siết lấy tay cô, nói: “Cố chịu một chút, sắp đến bệnh viện rồi.”
Người bệnh thường mềm yếu hơn bình thường, Đồng Ương cuối cùng cũng không kìm được nữa, bao nhiêu ấm ức và lo lắng trong thời gian qua dồn lại, sống mũi cay cay, nước mắt trào ra lăn dài trên má.
Cô nghẹn ngào, “Anh Chu, em đau quá….”
“Đau ở đâu?” Chu Bạch hách ôm cô vào lòng.
Đồng Ương càng khóc càng to hơn, “Chỗ nào cũng đau.”
Chu Bạch Hách đành phải ôm cô chặt hơn, nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Ôm một cái, sẽ không đau nữa.”
Đồng Ương luôn ép bản thân phải trưởng thành, phải trở thành một người lớn độc lập, như thế mới đủ sức che gió chắn mưa cho chính mình. Cô không có tuổi thơ, cũng chẳng có quyền được làm nũng, thế nhưng trong vòng tay của anh Chu, cô lại có cảm giác mình chỉ là một đứa trẻ.
Cô có thể yếu đuối, có thể khóc, tất cả những điều tồi tệ nhất, anh Chu đều sẽ bao dung hết.
Đồng Ương vùi đầu vào lồng ngực của anh Chu, hít lấy hơi thở thuộc về anh, cảm nhận một sự bình yên chưa từng có.
“Còn bao lâu nữa thì đến bệnh viện?”
Tài xế liếc nhìn chỉ đường, “Anh Chu, còn ba phút.”
“Nhanh lên.”
“Vâng.”
Cuối cùng họ cũng đến bệnh viện.
Chu Bạch Hách bế cô xuống xe, lao thẳng vào tòa nhà cấp cứu. Đêm khuya, khu cấp cứu vẫn còn khá đông người, bác sĩ trực đêm đo thân nhiệt cho Đồng Ương, là 39,5 độ.
Tình trạng này nhất định phải truyền dịch, Chu Bạch Hách lập tức chuyển cô vào phòng VIP. Nhìn kim truyền nhỏ bé đâm vào tĩnh mạch của cô, trái tim căng chặt của anh mới dịu xuống đôi chút.
Đồng Ương đã ngủ thiếp đi, môi vẫn nhợt nhạt, trông yếu ớt như thể chỉ một cái chạm nhẹ cũng có thể vỡ tan.
Chu Bạch Hách kéo một chiếc ghế đến, ngồi bên giường, lặng lẽ canh chừng cô.
Khi tỉnh lại, Đồng Ương ngửi thấy mùi thuốc sát trùng thoang thoảng. Cô đã truyền dịch xong, còn Chu Bạch Hách đang giữ băng dán cố định ở ven tay cô. Người đàn ông nhắm mắt, dường như đã ngủ.
Bên ngoài cửa sổ là một màu đen đặc, cho thấy đêm đã rất khuya.
Đồng Ương khẽ cử động, toàn thân đau nhức, đầu vẫn choáng váng, cô kêu khẽ một tiếng, Chu Bạch Hách lập tức mở mắt.
Anh đưa tay sờ trán cô, vẫn còn nóng, nhưng đã đỡ hơn lúc trước.
“Cảm thấy thế nào rồi?”
Đồng Ương định trả lời mới phát hiện cổ họng khô khốc, cô thều thào hai chữ: “Khó chịu.”
Chu Bạch Hách rót một ly nước ấm, đưa đến bên môi cô, “Uống một chút cho dịu cổ.”
“Dạ.”
Quả nhiên uống xong thấy dễ chịu hơn nhiều, Đồng Ương hỏi: “Mấy giờ rồi?”
“Hai giờ hai mươi.”
Đã muộn thế rồi sao, Đồng Ương loạng choạng ngồi dậy, Chu Bạch Hách nhanh tay đỡ lấy cô, “Em định làm gì?”
“Về nhà.”
“Đừng làm loạn nữa, ngủ một đêm ở bệnh viện, sáng mai xem tình hình rồi tính.”
Đồng Ương nghĩ thấy cũng đúng, nếu mai vẫn còn mệt thì tìm bác sĩ cũng tiện, đỡ phải chạy tới chạy lui. Cô ngoan ngoãn nằm xuống, kéo chăn đắp lại.
Chu Bạch Hách lại rót thêm một ly nước ấm để trên tủ đầu giường, nói: “Anh tắt đèn nhé?”
“Đợi đã…” Đồng Ương rúc trong chăn, chỉ lộ nửa khuôn mặt tái nhợt, “Anh không về sao?”
“Tất nhiên là không về rồi.” Anh nhẹ nhàng nói như là lẽ đương nhiên, “Anh phải ở lại với em.”
“Nhưng anh ngủ ở đâu?”
Bệnh viện này điều kiện cũng bình thường, dù là phòng VIP thì cũng chỉ là một phòng đơn giản, một chiếc giường, hai cái ghế, đến cả sofa cũng không có.
Chu Bạch Hách không định nằm giường phụ, chỉ nói: “Anh ngồi ghế cũng được.”
Đồng Ương thấy áy náy, “Hay… anh về đi. Em một mình…”
“Elise—” Chu Bạch Hách trầm giọng, nhìn cô thật sâu: “Em là bạn gái anh, lúc này anh rời đi em thấy ổn sao?”
Đồng Ương không nói gì.
Dù cô đã nói chia tay, anh Chu vẫn luôn nhấn mạnh rằng cô là bạn gái anh. Bảo không cảm động là nói dối. Đồng Ương mím môi, “Em chỉ sợ anh không nghỉ ngơi tốt thôi.”
“Em ốm rồi, anh cũng không yên tâm mà nghỉ ngơi đầy đủ được.”
Sau khi tắt đèn, Chu Bạch Hách kéo ghế ngồi xuống, trong không gian yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở nhẹ nhàng của hai người. Rèm cửa không biết đã kéo lại từ lúc nào, ánh trăng không thể lọt vào trong.
Đồng Ương xoay người quay lưng về phía anh, chợt nghe thấy Chu Bạch Hách hỏi: “Lạnh không em?”
“Không lạnh.”
“Ừm, ngủ đi.”
Đồng Ương đã rất mệt nhưng lại không ngủ được, một lát sau cô mở miệng nói: “Anh Chu, hay là anh lên giường ngủ cùng em đi.”
Im lặng một lúc, Chu Bạch Hách hỏi: “Em chắc chắn?”
“Ừm.” Đồng Ương nhỏ giọng, “Dù sao… cũng không phải chưa từng ngủ cùng.”
Họ đã ngủ chung nhiều lần rồi, thuần khiết có, không thuần khiết cũng có. Đồng Ương biết anh Chu làm việc mệt nhọc, cô thật sự không nỡ để anh ngồi một đêm như vậy, cô giục: “Nhanh lên đi, anh lên giường nào.”
Trong bóng tối, Chu Bạch Hách khẽ cong môi cười: “Ừ, anh lên đây.”
Anh di chuyển nhẹ nhàng, cởi giày, cởi áo khoác, nằm xuống bên cạnh cô.
Giường bệnh là loại giường đơn, vừa đủ cho hai người lớn nằm sát nhau, Đồng Ương lập tức cảm thấy hương gỗ thoang thoảng quanh anh như nồng đậm hơn.
Tim cô bỗng đập nhanh không kiểm soát, tai đỏ lên, cơn sốt vừa hạ như lại bùng dậy. Cô mất tự nhiên, xoay người lại thì chợt cảm nhận một cánh tay đặt lên eo mình.
Chu Bạch Hách ôm lấy cô, hỏi: “Công việc ở văn phòng luật bận lắm à?”
“Cũng bình thường à.”
“Bình thường sao bị ốm mà không đi khám?”
Đồng Ương chột dạ, “Em tưởng không nặng, về uống thuốc là khỏi.”
“Phải biết lo cho sức khỏe của mình.” Chu Bạch Hách nghiêm giọng, “Em bệnh, người đau lòng là anh, nếu còn lần sau, anh sẽ cho người theo sát em cả ngày.”
“Đừng mà—” Đồng Ương lập tức ngoan ngoãn, “Em đi làm cơ mà, có người bám theo thì làm sao làm việc được chứ. À đúng rồi, hôm nay anh tìm em có chuyện gì à?”
Chu Bạch Hách: “Để mai lại nói tiếp.”
“Cũng được.”
Chu Bạch Hách kéo người vào trong lòng, tránh cho cô lăn xuống giường. Đồng Ương muốn đổi tư thể để dễ ngủ hơn, bèn xoay người đối mặt với anh, trong bóng tối, cô cảm giác môi mình vô tình chạm phải chỗ rắn chắc nào đó.
“…..”
Đồng Ương sững lại, “Xin lỗi, em đã… làm gì sai phải không?”
“Em vừa hôn vào yết hầu của anh đấy.”
“Xin lỗi…”
Đã lâu rồi không làm chuyện đó, bản thân lại vốn đã rất nhớ cô, nay hai người nằm chung giường, Chu Bạch Hách đã cố gắng kiềm chế. Vậy mà lại bị cô vô tình chạm vào đúng chỗ nhạy cảm, bụng dưới siết chặt, ham muốn vốn bị đè nén lập tức trỗi dậy.
Anh nhắm mắt, điều chỉnh hơi thở, nhịp thở bắt đầu nặng nề. Trong căn phòng yên tĩnh, bầu không khí trở nên mơ hồ, nhưng Đồng Ương lại không chịu buông tha cho anh, dò hỏi: “Anh Chu, anh…. đừng có chống vào em được không?”
“Elise…” Anh bất đắc dĩ nói: “Anh là một người đàn ông bình thường.”
Anh không thể nhịn nữa, dù không thể làm đến cùng, cũng muốn được ngọt ngào một chút cho đỡ thèm.
Chu Bạch Hách cúi người, đặt môi lên môi cô.
Nhận ra ý đồ của anh, Đồng Ương khựng lại, theo phản xạ đưa tay che miệng, nhỏ giọng nhắc nhở: “Anh Chu, em… em bị cảm, sẽ lây bệnh cho anh đó.”
“Vậy thì sao? Giọng người đàn ông khàn khàn, chậm rãi gạt tay cô ra, nói: “Vậy thì cùng nhau bị cảm thôi.”
Nụ hôn của anh rơi xuống.
Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.