SAO CHỔI RƠI XUỐNG
CHƯƠNG 57: “Chúng ta nghiêm túc nói chuyện đi.”
Biên tập: Pim @CỏHoaLá
–
Khoảnh khắc đôi môi giao nhau, toàn thân Đồng Ương run lên bần bật, không kìm được mà khẽ rùng mình. Cô ngửa mặt, hé môi đón nhận nụ hôn. Cô bị hôn đến mức thiếu dưỡng khí, đầu óc trở nên choáng váng.
Trong tầm nhìn lờ mờ, cô hé mắt, mơ màng thấy gương mặt với đường nét sâu sắc và góc cạnh của người đàn ông.
Hơi thở của anh, động tác hôn của anh, đều mang theo một sự xâm lược mãnh liệt. Như một con sói đang săn mồi, ánh mắt không rời khỏi cô, từng bước tiến sát, từng tấc xé rách. Còn Đồng Ương như con mồi nhỏ bé, chỉ có thể mặc anh tùy ý chiếm hữu, bị anh nuốt chửng đến không còn gì.
Đầu óc trống rỗng, sức chống cự tiêu tan, mái tóc dài xõa tung phủ tán loạn trên gối.
Chu Bạch Hách vẫn đang hôn cô, nhưng chỉ dừng lại ở đó, không tiến thêm bước nào.
Biết cô vẫn còn đang bệnh, anh kiềm chế bản thân không để mất kiểm soát, chỉ có thể dồn hết khao khát vào nụ hôn, như muốn hút cạn dưỡng khí trong miệng cô để giải tỏa khát khao tһể xáс.
Đồng Ương bị anh hôn đến mức nảy sinh ham muốn, tứ chi rã rời vì bệnh như được tiếp thêm sức mạnh. Khi cô đang muốn ôm chặt lấy anh, thúc giục anh, nhưng đúng lúc ấy Chu Bạch Hách dừng lại, kết thúc nụ hôn.
Cô nằm ngửa trên chiếc giường bệnh chật hẹp, thở dốc không ngừng, Chu Bạch Hách chống tay đứng dậy, cúi đầu nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm còn tối hơn cả màn đêm.
“Ngủ đi, em cần nghỉ ngơi.” Anh khó khăn mở miệng.
Đồng Ương thở hổn hển, tim đập loạn như vừa trải qua vận động kịch liệt. Cô dần lấy lại ý thức, hiểu rõ tình hình hiện tại thực sự không thích hợp để làm chuyện đó.
Cô đang bệnh, trong phòng bệnh chẳng có gì, chiếc giường này lại nhỏ đến mức chẳng có không gian xoay xở.
Hơn nữa, giữa cô và anh Chu vẫn đang căng thẳng vì chuyện chia tay.
Lông mi của Đồng Ương khẽ run, cô nhẹ nhàng nói: “Ừm, em ngủ đây.”
“Ngủ đi, anh vào nhà vệ sinh một lát.”
Anh đi vào phòng vệ sinh làm gì, Đồng Ương hiểu rất rõ, nhưng cũng không hỏi. Cô nằm im trên giường bệnh, mắt nhìn trần nhà, cảm xúc rối như tơ vò dâng lên trong lòng.
Anh Chu có ham muốn, cô làm sao mà không có được.
Ngay từ đầu, cô đã say mê những khoáі cảm về thân xác mà anh mạng lại cho cô.
Một lần nếm thử được vị ngọt, dần dần đắm chìm. Biết rõ là không nên, những vẫn không thể dừng lại được.
Cô trở mình, kéo chăn trùm kín mặt, tự khinh bỉ bản thân: Đồng Ương ơi là Đồng Ương, lý trí của mày đâu rồi? Lòng tự trọng đâu rồi? Những đạo lý “dục bất khả túng, lạc bất khả cực” đều trả lại cho sách vở hết rồi sao?
Cô âm thầm kiểm điểm mình, nhưng quả thực đã quá mệt, trong mớ cảm xúc mâu thuẫn và rối rắm, cuối cùng cũng thiếp đi.
Bời vì bị bệnh, Đồng Ương ngủ một giấc rất sâu, ngày hôm sau tỉnh lại thì trời đã sáng.
Cả người cô ra mồ hôi, nhưng tinh thần khá tốt, vừa cố gắng ngồi dậy, Chu Bạch Hách đẩy cửa vào, “Tỉnh rồi sao?”
“Dạ.”
Đồng Ương liếc nhìn điện thoại di động trên tủ đầu giường, đã hơn 9 giờ. Cô dừng một chút, hét lớn: “Không xong rồi, em đi làm muộn mất.”
Chu Bạch Hách: “Anh đã giúp em xin nghỉ phéр rồi.”
“Hả?”
“Hả cái gì?” Chu Bạch Hách nghiêm nghị nói: “Bệnh nặng thành như thế này rồi, còn muốn đi làm nữa sao?”
Đồng Ương mím môi: “Nhưng bây giờ em đã khoẻ rồi, hơn nữa, em còn rất nhiều việc….”
“Văn phòng luật thiếu em thì không hoạt động được sao?” Chu Bạch Hách giữ chặt cô lại, nói một cách kiên quyết: “Hôm nay nghỉ đi, lát nữa anh sắp xếp khám sức khoẻ cho em, làm xong là có thể trở về.”
Đồng Ương không thể phản kháng, đành phải ngoan ngoãn nằm bất động trên giường.
Chu Bạch Hách dùng nhiệt kế điện tử đo nhiệt độ cho cô, 36.4 độ, đã hạ sốt. Anh hỏi: “Còn chỗ nào khó chịu nữa không?”
“Không có, chỉ là hơi đói thôi.”
Giọng nói của người đàn ông trở nên dịu dàng, như đang dỗ dành trẻ nhỏ: “Cố chịu một chút, sau khi khám sức khoẻ xong, anh sẽ dẫn em đi ăn ngon.”
Đồng Ương bĩu môi, “Ồ…”
Nửa giờ sau, hai y tá đi vào phòng bệnh nói muốn đưa Đồng Ương đi kiểm tra sức khoẻ. Chu Bạch Hách còn có một buổi họp trực tuyến. Sáng sớm Trịnh Tu đã mang laptop và giấy tờ cần ký đến, hôm nay Chu Bạch Hách bận rộn làm việc.
Chu Bạch Hách dỗ dành cô: “Ngoan ngoãn đi cùng y tá, anh ở trong phòng bệnh chờ em.”
“Có những hạng mục kiểm tra nào vậy?”
“Từ đầu đến chân, đều cho em đi kiểm tra hết.” Chu Bạch Hách xoa đầu cô, nở nụ cười nhàn nhạt, “Sợ đi làm kiểm tra sức khoẻ sao?”
Đồng Ương: “Ai sợ, em chỉ cảm thấy lãng phí thời gian thôi.”
“Ngoan, không có gì phải sợ hết.”
Anh thực sự coi cô như trẻ con, Đồng Ương tuy không nói gì nhưng không thể phủ nhận, trong lòng cô cảm thấy mềm mại, có chút vui vẻ.
“Cô Đồng, xin đi theo chúng tôi.” Y tá nói.
Đồng Ương đi theo y tá ra khỏi phòng bệnh, đến một toà nhà khác để kiểm tra sức khỏe. Ngoài những hạng mục kiểm tra thông thường, Chu Bạch Hách còn chủ động bổ sung thêm mấy hạng mục sàng lọc: siêu âm tim màu, xét nghiệm sinh hóa… từ đầu đến chân, vô cùng toàn diện.
Một tiếng sau, kiểm tra kết thúc, y tá định đưa Đồng Ương trở lại phòng bệnh, nhưng cô nói: “Không cần đâu, tôi tự về được mà.”
“Được, có việc gì cần cứ gọi tôi.”
Tầng lầu nơi đặt các phòng bệnh VIP khá yên tĩnh, không có nhiều bệnh nhân. Vừa bước ra khỏi thang máy, Đồng Ương đứng chờ ở một góc rẽ, bất ngờ bắt gặp hai cô gái trẻ xinh đẹp.
Họ mang túi xách hàng hiệu, ăn mặc thời thượng và tinh tế, nhìn qua đã biết là tiểu thư nhà giàu. Đúng lúc đó, cuộc trò chuyện của họ vang lên rõ ràng bên tai Đồng Ương, không chút e dè.
“Chị Thang Xán cũng thật là, có tài liệu gì quan trọng đến mức phải đích thân đến lấy chứ, làm bọn mình lỡ buổi trà chiều.”
“Tôi đoán công việc chỉ là cái cớ thôi, thật ra là muốn gặp anh Chu.” Giọng cô gái đầy vẻ nịnh nọt, vừa cúi đầu xem điện thoại vừa nói: “Hai người họ là bạn học, hai bên gia đình đã sớm có ý định kết thân, cô chẳng phải cũng biết sao?”
“Nhưng tôi nghe nói anh Chu ở bệnh viện là bởi vì bạn gái anh ta bị bệnh.”
Im lặng một lát, cô gái còn lại hỏi: “Bạn gái của anh Chu là ai vậy?”
“Nghe nói là nhân viên của Á Hằng.”
“Thì sao, có bạn gái thì đã sao? Chẳng lẽ anh Chu sẽ cưới cô ta?” Cô gái kia xoay điện thoại trong tay, giọng điệu chắc nịch, “Trong lòng tôi, anh Chu với chị Thang Xán mới là trời sinh một cặp, sớm muộn gì cũng sẽ cưới nhau thôi.”
……
Đồng Ương mặt không biểu cảm đi ngang qua họ, bước chân chậm rãi, vẻ mặt bình thản như thường.
Tả Quân đứng ở cửa phòng bệnh, thấy cô đến liền chào hỏi: “Cô Đồng, sức khoẻ đã đỡ hơn chưa?”
“Khá hơn nhiều rồi.” Đồng Ương mỉm cười, nhưng sắc mặt vẫn có chút tái nhợt.
“Anh Chu đang bàn công việc với người…..”
Đồng Ương nói: “Không sao, tôi đợi anh ấy ở ngoài cửa.”
Vừa dứt lời, cửa phòng bệnh đã bị kéo ra từ bên trong, Đồng Ương theo bản năng nhìn vào, thấy trong phòng có khá nhiều người. Trịnh Tu, Thang Xán cùng vài trợ lý, cả Uông Tử Mân cũng có mặt.
Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía cô khiến Đồng Ương hơi bối rối.
Chu Bạch Hách lên tiếng: “Được rồi, cứ làm như tôi nói, có vấn đề gì thì liên lạc sau.”
Việc hợp tác với tập đoàn Khang Thực có một số vấn đề, Thang Xán mang theo trợ lý đến bàn bạc với Chu Bạch Hách, tiện thể lấy một tài liệu mật quan trọng.
Một nhóm người đi ra, Đồng Ương nghiêng người nhường đường, Uông Tử Mân mỉm cười với cô, dặn dò: “Bận việc đến mấy cũng phải chú ý sức khỏe.”
“Em biết rồi, chị Mân.”
“Chị còn có việc, đi trước đây.”
Chẳng mấy chốc, trong phòng bệnh chỉ còn lại Đồng Ương và Chu Bạch Hách.
Chu Bạch Hách thu dọn laptop, dặn dò Tả Quân và Trịnh Tu về công ty trước, nhìn đồng hồ nói: “Đói chưa? Anh đưa em đi ăn.”
“Không cần đâu, em về nhà ăn là được.” Đồng Ương cầm lấy áo khoác trên giường, “Em về trước đây.”
Nhận ra sự khác thường của cô, Chu Bạch Hách nắm lấy vai cô: “Sao vậy? Có chuyện gì à?”
“Không có gì.” Đồng Ương đáp, giọng bình tĩnh, “Chỉ là em không muốn làm phiền anh nữa.”
Chu Bạch Hách cúi đầu nhìn cô, nhưng cô lại tránh ánh mắt anh.
Anh nhíu mày, nắm lấy tay cô kéo đi: “Về nhà anh.”
“Em không đi.” Đồng Ương hờn dỗi, “Em muốn về nhà mình.”
Giọng Chu Bạch Hách không cho phéр phản kháng: “Elise, về nhà anh.”
Dứt lời, anh nắm cổ tay cô đi xuống lầu, mặc kệ sự chống cự, đưa cô về chung cư Galletta.
Suốt dọc đường, cả hai không ai nói một lời. Bầu không khí trong xe im ắng đến mức khiến người ta ngột ngạt. Đồng Ương nghiêng đầu, tựa vào cửa sổ, lặng lẽ nhìn khung cảnh phố phường lướt qua, trong lòng chua xót.
Cô biết mình đang quá nhạy cảm, quá vô lý, nhưng những lời nói nghe được ở bệnh viện, thực sự khiến cô không thể không nghĩ ngợi. Huống hồ lần đó ở buổi tiệc, Chu Tuần còn chỉ vào Thang Xán giới thiệu với cô, nói rất ưng ý Thang Xán, hy vọng cô ấy sẽ trở thành vợ của anh Chu.
Gần như tất cả mọi người đều đang nhắc nhở cô rằng, giữa cô và Chu Bạch Hách là chuyện không thể.
Đồng Ương thừa nhận, cô đang ghen, đang khó chịu. Trời nắng đẹp nhưng lòng cô lại phủ một tầng mây xám.
Xe dừng trong tầng hầm chung cư Galletta, đỗ vào chỗ riêng, Chu Bạch Hách không nói gì suốt quãng đường, vẫn nắm tay cô đi vào thang máy.
Vừa bước vào cửa nhà, Đồng Ương thoáng ngẩn người.
Đã lâu lắm rồi cô không đến chung cư Galletta này, mọi thứ vẫn như xưa. Đôi déр của cô, cách bài trí trong nhà đều không thay đổi. Chỉ có điều, trên bàn trà phòng khách giờ có thêm một chiếc bình sứ trắng, bên trong cắm một bó hoa chuông gió.
Trên đường về, Chu Bạch Hách đã gọi điện cho quản gia. Lúc này, bữa trưa đã được dọn sẵn trên bàn ăn.
Chu Bạch Hách nói: “Qua ăn đi.”
Đồng Ương quả thực không vui, nhưng cũng thật sự rất đói. Bụng “ọc ọc” một tiếng, gò má cô đỏ ửng. Cô bước đến bàn ăn kéo ghế ngồi xuống, cúi đầu ăn cơm.
Nghĩ đến việc cô vẫn đang bệnh, bữa ăn được chuẩn bị rất thanh đạm và dễ tiêu, Đồng Ương ăn xong nửa bát cháo tôm, cuối cùng cũng thấy sức lực khôi phục đôi chút.
Chu Bạch Hách gần như không đụng đũa, thấy cô ăn xong, anh im lặng một lúc rồi nói: “Anh có chuyện muốn nói với em.”
Đồng Ương: “Em cũng có chuyện muốn nói với anh.”
Chu Bạch Hách: “Vậy em nói trước đi.”
Đồng Ương đặt muỗng xuống, ngồi thẳng người, hai tay đặt trên đầu gối, nhẹ nhàng xoắn lấy vạt váy. Cô hít sâu hai hơi, lấy hết can đảm, hỏi: “Chuyện chia tay… anh đã suy nghĩ đến đâu rồi?”
“Lần trước anh nói cần thời gian để cân nhắc, giờ cũng đã lâu rồi, anh Chu, chúng ta…”
“Anh luôn nghĩ, người cần suy nghĩ là em.” Chu Bạch Hách cắt ngang lời cô, hỏi từng chữ một: “Suy nghĩ lâu như vậy, em vẫn quyết định chia tay?”
Ngực Đồng Ương siết lại, cơn đau dày vò âm ỉ.
Nếu không chia tay, thì còn có thể làm gì? Tiếp tục kéo dài sự vô vọng ư? Sự khác biệt giữa họ là điều không thể phủ nhận, mà cha ruột cô – Viên Đình lại là kẻ lừa đảo mấy triệu đô của nhà họ Chu.
Đồng Ương không thấy nổi một tương lai nào cho cả hai người họ.
Cô nhắm mắt lại nói: “Phải, em muốn chia tay với anh.”
Nhiệt độ không khí trong phòng dường như tụt xuống điểm đóng băng khiến người ta nghẹt thở. Đồng Ương suýt nữa không thể hít thở nổi.
Cô cảm nhận được, anh Chu đang tức giận.
Từ khi quen nhau đến giờ, anh Chu luôn dịu dàng và điềm tĩnh. Đây là lần đầu tiên Đồng Ương thấy anh tức giận đến vậy.
Người đàn ông nhíu chặt mày, toàn thân bao phủ bởi khí lạnh, anh đứng dậy, bực bội nới lỏng cà vạt.
“Elise, em đối xử với tình cảm quá qua loa rồi đấy.”
Tim Đồng Ương đập thình thịch, cô cũng không biết chính mình bị làm sao, mắt đỏ hoe, không nhịn được bắt đầu cãi nhau với anh: “Em đã suy nghĩ cẩn thận về việc chia tay, em có chỗ nào là qua loa? Anh đừng có vu oan cho em… ưmmm…”
Chu Bạch Hách càng nghe những lời này càng tức giận.
Một chữ anh cũng không muốn nghe. Anh đưa tay bóp chặt cằm cô, đưa người mình tới gần, éр cô lên tường, cúi người chặn môi cô.
Nụ hôn đến quá đột ngột, hoàn toàn không cho Đồng Ương thời gian phản ứng, Chu Bạch Hách lập tức cạy mở hàm răng cô, đầu lưỡi cuốn lấy lưỡi cô, cưỡng éр cô nuốt ngược những lời chia tay chưa kịp thốt ra.
Đồng Ương theo bản năng giãy giụa, nhưng chỉ khiến người đàn ông càng thêm mạnh mẽ hơn.
Chu Bạch Hách bẻ hai tay cô ra sau, giữ chặt lấy, không ngừng hôn cô, hôn lên môi, hôn lên đôi mắt từng khóc cạn nước, hôn cả khuôn mặt còn vương đầy nước mắt.
“Ưm…”
Đồng Ương chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ cầu cứu mơ hồ, nhưng người đàn ông không hề có ý định dừng lại. Chu Bạch Hách càng hôn càng cuồng nhiệt, nụ hôn dần di chuyển xuống, dừng ở cổ, tiếp đến là xương quai xanh.
Ngay sau đó, tay anh từng bước cởi bỏ chiếc áo len của cô….
Đồng Ương kinh ngạc quên cả phản kháng. Trong hoàn cảnh như thế, tuy khó mở miệng thừa nhận nhưng cô đã bị những nụ hôn của anh Chu khơi dậy ham muốn.
Cùng lúc đó, trong lòng cô dấy lên một chút sợ hãi.
Sợ mất đi anh, sợ hai người thực sự trở thành người xa lạ.
Chia tay vốn dĩ không phải xuất phát từ trái tim, mà là lựa chọn bất đắc dĩ. Đồng Ương giằng xé và đau khổ, trong sự va chạm kịch liệt cùng anh Chu, cơ thể căng cứng của cô dần trở nên mềm mại, cảm xúc bị đè nén bấy lâu cũng được giải thoát, hormone tràn ngập khắp người, mang đến một cảm giác mà cô chưa từng trải nghiệm.
Sự quyến luyến và không nỡ rời xa anh, tất cả dường như bị đánh thức trong khoảnh khắc đó.
Bị bản năng dẫn dắt, Đồng Ương không kìm được mà đưa tay ôm chặt lấy eo Chu Bạch Hách. Cô ngẩng đầu, chiếc cổ thon dài mềm mại để mặc cho người đàn ông in lên đó từng dấu hôn đỏ ửng.
Gương mặt cô lộ vẻ mê ly, dần chìm đắm, thậm chí bắt đầu mong chờ một sự gần gũi sâu sắc hơn với anh Chu.
Nhưng mà đúng lúc này, Chu Bạch Hách lại dừng lại, anh hơi kéo dãn khoảng cách giữa hai người, đôi mắt đan xen giữa ham muốn và giận dữ, chăm chú nhìn cô, hơi thở dồn dập.
“Elise, em thật sự muốn chia tay với anh sao?”
Đồng Ương im lặng, mắt đỏ hoe.
Chu Bạch Hách hỏi: “Em từ bỏ được sao?”
Đồng Ương vẫn im lặng, nước mắt liên tục rơi.
Chu Bạch Hách lại hỏi: “Elise, em có yêu anh không?”
Từng câu từng chữ như lưỡi dao sắc bén khoét sâu vào tim gan, Đồng Ương đau đến không chịu nổi, toàn thân khẽ run lên trong đau đớn.
Cô muốn ôm lấy anh, muốn trả lời anh, nhưng trong lòng vẫn còn những do dự. Những do dự đó cùng tình yêu dâng trào giằng co nhau, khiến cô hoang mang, khiến cô sợ hãi, khiến cô không biết nên làm gì.
Giây tiếp theo, bàn tay ấm nóng của người đàn ông nhẹ nhàng đặt lên má cô, vỗ nhẹ vài cái, khẽ nói: “Không sao, anh có cách khiến em trả lời.”
“Anh…. anh Chu…”
Chu Bạch Hách lại buông cô ra đúng lúc đó. Anh không nói thêm lời nào, xoay người bước vào phòng tập thể dục, để lại một mình Đồng Ương đứng trong phòng ăn trống trải.
Bọn họ đều cần bình tĩnh lại.
Trong phòng tập, Chu Bạch Hách thay một bộ đồ đen, đeo găng tay boxing, bắt đầu đấm vào bao cát.
Anh di chuyển nhịp nhàng, từng cú đấm nhanh và mạnh khiến bao cát lắc lư dữ dội.
Anh thực sự rất tức giận.
Giận Elise quá dễ dàng nói chia tay hết lần này đến lần khác, giận cô không chịu tin anh. Nhưng nhớ đến gương mặt đầy nước mắt của Elise, anh lại không nỡ.
Nói cho cùng, anh đang giận chính mình.
Chu Bạch Hách tuy biết kiềm chế cảm xúc nhưng không có nghĩa là anh không nổi giận. Khi nổi giận, anh không nói lời cay độc, cũng không dùng bạo lực lạnh, vì anh hiểu rằng làm vậy chẳng giải quyết được gì.
Thay vào đó, anh chọn cách tự mình tiêu hóa cơn giận.
Chu Bạch Hách ở lì trong phòng tập đến tận hoàng hôn, cuối cùng anh cũng bình tĩnh lại. Anh không muốn để chuyện hôm nay kéo dài đến ngày mai, cởi găng tay, anh quyết định sẽ nói chuyện thẳng thắn với Đồng Ương.
Mở cửa ra, lại thấy người đứng ngoài phòng tập chính là cô.
Đôi mắt Đồng Ương đỏ hoe, không biết đã chờ bao lâu. Nhìn thấy anh, cô không thể kiềm chế nữa, nhào vào lòng anh.
“Xin lỗi anh…” Cô nức nở: “Anh Chu, anh đang giận em đúng không?”
Chu Bạch Hách khựng lại một chút rồi vòng tay ôm lấy cô, nói: “Anh muốn giận em, nhưng lại không nỡ, cuối cùng chỉ đành giận chính mình.”
“Elise, chúng ta nghiêm túc nói chuyện đi.”
Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.