Tháng Tư Ôn Hoà chương 19

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 19: Qua chỗ anh ở đi.

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Từ chỗ đậu xe đến thang máy, anh vẫn luôn đan chặt tay cô như vậy.

Hứa Thanh Hoà giả vờ nhìn nút thang máy, tránh đối mắt với anh.

“Anh mua tầng ba à?” Cô ổn định lại nhịp thở rồi hỏi.

“Ừm, phía trước là vườn hoa của khu dân cư, không bị che chắn, ánh sáng và cảnh quan đều rất tốt.” Thời Ôn Lễ nói, “Thích hợp để cuối tuần chúng ta ở nhà tăng ca.”

Nhắc tới chuyện sau khi hai người kết hôn, nhất thời Hứa Thanh Hoà không biết tiếp lời thế nào.

Nơi lòng bàn tay hai người áp vào nhau dần trở nên ẩm nóng.

Vào đến nhà, Thời Ôn Lễ lấy dép đi trong nhà cho cô trong tủ giày, lúc này mới buông tay cô ra.

Hứa Thanh Hoà không ngồi lên ghế thay giày. Lúc cô thay giày, một tay rất tự nhiên vịn lên người anh.

Toàn bộ sự chú ý của cô đều đặt trên người anh nên khi vừa bước vào cửa, cô cũng không bị bức tường cửa kính sát đất của phòng khách ngang thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Cho đến khi Thời Ôn Lễ nói: “Đồ nội thất đều đủ cả rồi, chỉ chưa mua cây xanh, em xem cần loại cây nào, trước Tết anh rảnh sẽ đi chọn.”

Lúc này Hứa Thanh Hoà mới cẩn thận quan sát căn nhà, phong cách tối giản gỗ nguyên bản.

Nhìn chiếc bàn ăn kia, cô gần như có thể tưởng tượng được cảnh trải lên một tấm khăn bàn tươi mới, trong bình hoa cắm một bó hồng trắng, đến mùa xuân hè ngồi đây uống trà chiều, còn cây loan ngoài cửa sổ lúc ấy cũng đã xanh um tầng tầng lớp lớp, một màu xanh đậm phủ kín tầm mắt, sẽ thư thái biết bao.

Đợi đến cuối thu, trên cành cây loan sẽ treo đầy những quả nang màu đỏ, cả cây rực rỡ sắc màu.

Sau này mùa thu đẹp nhất, nồng sắc thu nhất sẽ giăng ngay ngoài cửa sổ nhà họ.

Đến lúc đó, cô và Thời Ôn Lễ chắc cũng sẽ yêu nhau rồi nhỉ?

Thu hồi ánh mắt khỏi bàn ăn, cô lại nhìn quanh phòng khách một vòng rồi quay sang anh: “Sạch sẽ thế này, anh vừa thuê người dọn dẹp à?”

Sợ cô lạnh, Thời Ôn Lễ bật điều hoà rồi chỉnh nhiệt độ, đáp lại cô: “Dì giúp việc bên nhà em rể của anh ngày nào cũng qua đây mở cửa thông gió và dọn dẹp.”

Nhắc tới Thời Miểu, Hứa Thanh Hoà hỏi: “Hai người họ sắp đi hưởng tuần trăng mật về rồi phải không?”

“Ngày mai về đấy.”

Thời Ôn Lễ vẫn chưa nói cho em gái và em rể biết chuyện mình và Hứa Thanh Hoà ở bên nhau.

Đúng là vừa nhắc tới ai là người đó xuất hiện, mới nhắc Thời Miểu được vài câu thì cuộc gọi video của cô ấy đã tới.

Tuần trăng mật sắp kết thúc, Thời Miểu đang đi dạo mua sắm ở địa phương, định mua quà tân gia cho anh trai.

Mẫn Đình đề xuất cô mua bình hoa, trong nhà chẳng thiếu cái gì, bình hoa là thiết thực nhất.

Tối nay đi dạo nhìn trúng mấy dòng sản phẩm, không quyết định được nên dứt khoát để anh trai tự chọn.

“Anh, anh đang ở nhà mới à?”

Thời Ôn Lễ: “Ừm, qua xem một chút.”

“Vậy vừa hay.” Thời Miểu chuyển camera sau hướng về những chiếc bình hoa trong cửa hàng, “Anh xem thích dòng nào? Chuyển nhà xong đặt trên bàn ăn hoặc bàn góc đều được. Mỗi dòng sản phẩm đều có năm sáu kích thước để chọn.”

Xem qua video khó so sánh. Thời Ôn Lễ nói, “Em chụp gửi anh đi.”

“Được ạ, em cúp máy rồi chụp ngay.”

Thời Miểu đang định cúp máy lại nhớ ra điều gì đó, “À anh, đợi chút. Cho em xem lại màu bàn ăn và bàn góc một lần nữa, em giúp anh tham khảo nên chọn dòng nào.”

“Được.”

Thời Ôn Lễ lập tức chuyển camera sau.

Anh vốn tưởng mình đã tránh được Hứa Thanh Hoà đang đứng trước cửa kính sát đất, nhưng lại nghe em gái ở đầu dây bên kia kinh ngạc nói: “Bác sĩ Hứa cũng ở đó à?”

Thời Ôn Lễ: “…”

Ống kính lướt qua, ban đầu Thời Miểu còn tưởng mình nhìn nhầm, nhưng bóng lưng thanh tú của Hứa Thanh Hoà cô ấy quá quen thuộc, rất khó nhận sai.

Bên cửa sổ, Hứa Thanh Hoà cũng nghe thấy giọng Thời Miểu.

Quá đột ngột, tạm thời cô chưa nghĩ ra nên chào hỏi thế nào.

Thời Ôn Lễ trả lời em gái: “Ừm. Cô ấy đi cùng anh qua xem thử.”

Anh trai thản nhiên như vậy, Thời Miểu cũng không nghĩ nhiều.

Hồi trước anh trai và Hứa Thanh Hoà khá thân thiết, cô ấy cũng từng nghĩ ngợi nhiều, cho rằng hai người có thể thành đôi.

Kết quả bao nhiêu năm trôi qua, hai người vẫn chỉ là bạn bè, cô ấy cũng từ bỏ ý nghĩ đó.

Cô ấy chỉ cho rằng Hứa Thanh Hoà có hứng thú với khu dân cư này, định đổi nhà.

Gần đây có không ít đồng nghiệp trong bệnh viện đang để ý khu này, Khương Dương còn nói đợi sau khi kết hôn sẽ mua nhà tân hôn ở đây, một là thuận tiện đi làm, hai là gần nhà anh trai cô, tiện sang ăn chực.

“Bác sĩ Hứa muốn đổi nhà à?” Thời Miểu thuận miệng hỏi.

Thời Ôn Lễ không muốn nói dối em gái: “Cô ấy chỉ tới xem trước kiểu căn hộ thôi.”

“Em và Mẫn Đình cứ tiếp tục đi dạo đi, tối mai về rồi nói tiếp.”

Nếu bây giờ nói cho em gái biết mình và Hứa Thanh Hoà đã ở bên nhau, quan hệ còn tiến triển tới mức cùng đi xem nhà mới, chắc chắn em gái sẽ chẳng còn tâm trạng tiếp tục tuần trăng mật, ước gì có thể bay về ngay trong đêm để giúp anh dọn nhà, chuẩn bị đồ cưới cho anh.

Ngày mai em ấy đã về rồi, không cần thiết phải biết sớm hơn một ngày.

Biết muộn một chút, chủ đề của em ấy và Mẫn Đình sẽ không xoay quanh anh và Hứa Thanh Hoà, có thể tận hưởng thế giới riêng hiếm có của hai người.

Kết thúc cuộc gọi video, Hứa Thanh Hoà mới bước tới.

Thời Ôn Lễ áy náy nói: “Vừa rồi không để ý nên quay trúng em.”

Hứa Thanh Hoà nói: “Không sao đâu anh.”

Dù sao chậm nhất là tối mai, Thời Miểu cũng sẽ biết.

Điện thoại của Thời Ôn Lễ liên tục rung lên, em gái gửi tới mấy tấm ảnh.

Anh không chọn, đưa thẳng điện thoại cho Hứa Thanh Hoà: “Em chọn đi. Sau này hoa trong nhà em ngắm nhiều hơn mà.”

Hai người ở lại nhà mới cho tới khi chọn xong bình hoa mới rời đi.

Hai mươi phút sau, xe dừng dưới lầu căn nhà thuê của Thời Ôn Lễ.

Đúng lúc điện thoại của Hứa Thanh Hoà có tin nhắn gửi tới.

Triệu Minh Đức hỏi cô: [Bây giờ có bận không?]

Hứa Thanh Hoà: [Em không bận. Trưởng khoa có việc gì ạ? Thầy cứ nói đi.]

Triệu Minh Đức hỏi han vài câu về chuyện hôm nay cô bị khiếu nại, điều hiếm thấy là ông lại không cằn nhằn cô.

Cuối cùng còn không quên dặn cô đừng để ảnh hưởng tới việc qua lại với Thời Ôn Lễ.

Còn nói tình cảm suôn sẻ thì chỉ có lợi cho công việc thôi.

Hứa Thanh Hoà: “…”

Đúng là sợ cô và Thời Ôn Lễ không hoà hợp nhau.

Cô quay sang nói với Thời Ôn Lễ: “Trưởng khoa bọn em bắt đầu lo được lo mất rồi. Trước khi mai mối thì lo hai chúng ta từ chối gặp mặt, bây giờ lại bắt đầu lo nhỡ đâu chúng ta không hợp nhau.”

Thời Ôn Lễ hiểu nỗi lo của Triệu Minh Đức: “Em bảo Trưởng khoa Triệu đừng lo, không phải anh thử chơi chơi đâu, sẽ không có chuyện không hợp.”

Hứa Thanh Hoà không ngờ lại tâm ý tương thông với anh như vậy.

Cô đưa giao diện trò chuyện với Trưởng khoa cho anh xem.

Nửa phút trước, cô đã trả lời Trưởng khoa như thế này: [Thầy đừng lo, em và Thời Ôn Lễ không thể nào không hợp nhau, cũng không thể nào chia tay, bọn em không phải đang thử xem có phù hợp hay không.]

“Ting” một tiếng, Triệu Minh Đức trả lời lại: [Nếu đã vậy thì mau chóng làm theo quy trình đi. Em nhìn Thời Miểu xem, xem mắt chưa bao lâu đã dứt khoát đăng ký kết hôn. Cái gì cần học thì học người ta đi. Kết hôn sớm sinh con sớm, tranh thủ lúc ba mẹ em còn trẻ còn giúp các em trông con được.]

Hứa Thanh Hoà: “…”

Cô quay đầu lại, đúng lúc Thời Ôn Lễ cũng vừa đọc xong tin nhắn và nhìn sang cô.

Nghĩ tới nửa câu sau thúc giục sinh con, cả hai đều ngượng ngùng bật cười.

Thời Ôn Lễ đỗ xe rồi tắt máy, chuyển sang hỏi cô: “Qua chỗ anh ngồi thêm một lát không?”

Hứa Thanh Hoà nghĩ ngợi rồi nói: “Hay là anh qua chỗ em ngồi chơi một lúc đi? Ba mẹ em phải tuần sau mới về.”

Thời Ôn Lễ tháo dây an toàn, cười nói: “Được. Vừa hay qua tham quan bộ sưu tập giày của em.”

Trước đây đưa Hứa Thanh Hoà về nhà, anh chỉ tiễn tới sảnh thang máy tầng một, nhìn cô vào thang máy rồi quay về.

Tối nay là lần đầu tiên anh lên lầu.

Nhà cô là căn hộ lớn nhất trong khu dân cư, phong cách cung đình Pháp, vừa mở cửa ra, những đường chạm khắc cầu kỳ và đèn chùm pha lê cổ điển giao hòa lẫn nhau, cảm giác xa hoa lập tức ập tới.

Trong đó có hai căn phòng được cải tạo thành phòng giày mũ, trong tủ giày bày đầy dép Crocs, hoàn toàn không ăn nhập với vẻ tao nhã của cả căn nhà.

Hứa Bỉnh Đạc từng nói với vợ: Đây là hai phòng chứa đầy chất đồng trùng hợp etylen và vinyl axetat.

Vợ liếc ông hai cái, ra hiệu bảo ông bớt nói lại.

Hứa Bỉnh Đạc: Anh cũng đâu có nói thẳng là nhựa xốp.

Vợ: …

Đối với sở thích đặc biệt này của cô, ba mẹ không hiểu nhưng vẫn luôn ủng hộ.

Nhìn tủ giày sắp đầy, Hứa Bỉnh Đạc định sau Tết sẽ mua thêm cho cô hai tủ giày nữa nhưng bị Hứa Thanh Hoà từ chối, cô nói không cần thêm, sau này sẽ không mua nữa.

Cho dù có mua, cũng chỉ thỉnh thoảng mua một đôi.

Nhìn bề ngoài là cô ngừng mua giày.

Nhưng thực chất là cô đã có một người để tâm sự.

Vừa vào cửa, Thời Ôn Lễ đã hỏi: “Có tiện cho anh tham quan tủ giày của em không?”

Hứa Thanh Hoà cười từ chối: “Tủ giày thì không cho anh xem đâu.”

Thời Ôn Lễ cởi áo khoác, tiện tay vắt lên lưng ghế sofa: “Anh phải xem mới biết nhà mới cần chừa bao nhiêu chỗ để giày cho em.”

“Giày không chuyển qua đó đâu, cứ để ở đây.”

“Để ở đây không tiện, lỡ hôm nào em đột nhiên muốn đổi vài đôi mang tới phòng mổ lại phải chạy qua lấy.”

Hứa Thanh Hoà rót cho anh một cốc nước ấm: “Không đổi nữa, sau này chỉ đi hai đôi anh mua cho em thôi. Không đúng, ba đôi. Ba đôi là đủ rồi.”

Cô kéo tay anh: “Qua phòng em ngồi đi.” Cô có quà muốn tặng anh.

Thời Ôn Lễ trở tay lại nắm tay cô, đi theo phía sau.

Phòng ngủ của cô tiếp tục phong cách cung đình của cả căn nhà, những hoa văn mạ vàng trên mái vòm chồng lớp lên nhau, chiếc giường công chúa viền vàng vừa mộng mơ vừa tao nhã, màn giường màu tím hồng dịu dàng buông xuống trên tấm thảm len hoa cổ điển tông màu ấm.

Lúc này, anh như đang ở trong một tòa lâu đài.

Thời Ôn Lễ nhớ cô từng nói mình thích những căn nhà phong cách tối giản, nhưng khoảnh khắc này, anh đột nhiên không còn chắc chắn nữa.

Bên cửa sổ là chiếc sofa chạm khắc, Hứa Thanh Hoà mời anh ngồi.

Thời Ôn Lễ không ngồi sofa mà thuận thế ngồi xuống trước bàn trang điểm.

Mỹ phẩm trên bàn không nhiều, chất đầy sách chuyên ngành cùng các loại giấy ghi chú và bút. Từ lâu bàn trang điểm đã trở thành bàn làm việc tạm thời của cô.

Lại nhìn quanh căn phòng ngủ lộng lẫy một vòng, anh dứt khoát hỏi thẳng: “Đây là phong cách trang trí trước đây em thích hay là gần đây mới thích?”

Nếu là thứ cô mới thích trong một hai năm gần đây, anh sẽ cân nhắc sửa sang lại nhà mới.

“Đều không phải, mẹ em thích phong cách cung đình.”

Hứa Thanh Hoà quên mất giường mình không được gọn gàng lắm, đang lặng lẽ thu dọn.

Bình thường đều là mẹ giúp cô dọn dẹp, dì giúp việc mỗi tuần cố định tới dọn hai lần. Gần đây ba mẹ đi công tác, cũng chưa tới ngày dì giúp việc tới nên chiếc giường biến thành trạng thái nguyên bản sau khi ngủ dậy.

Thời Ôn Lễ hoàn toàn hiểu vì sao cô không gấp chăn, sáng nào cô cũng dậy sớm như vậy nên vốn chẳng có thời gian.

Giường của cô còn đỡ, không quá bừa bộn, giường của Thời Miểu mới thực sự là bừa bộn, chăn đều cuộn thành một cục.

Bao năm nay, anh đã quen với dáng vẻ chiếc giường của em gái.

Mà căn phòng của cô với phong cách lãng mạn thế này, chăn trên giường hơi bừa bộn một chút ngược lại còn tăng thêm cảm giác lười biếng tùy ý.

Nhưng hình như cô rất cố chấp, nhất quyết phải kéo phẳng chăn, không cho phép có dù chỉ một nếp nhăn.

Thời Ôn Lễ đặt cốc nước xuống, vòng sang bên kia giường giúp cô chỉnh lại phía chăn bên đó cho phẳng phiu.

Hứa Thanh Hoà có chút ngượng ngùng: “Để em tự làm là được.”

Cuối cùng giường cũng ngay ngắn trở lại, anh lại ngồi về trước bàn trang điểm.

Hứa Thanh Hoà thấy hơi nóng nên xắn tay áo len rộng lên một chút.

Phát hiện anh vẫn đang quan sát đồ trang trí trong phòng, cô giải thích: “Từ lúc còn trẻ mẹ em đã thích phong cách cung đình rồi, nhà tân hôn cũng là kiểu này, dù sao từ khi em có ký ức tới giờ, trong nhà chưa từng có phong cách thứ hai. Những năm qua nhà em mua nhà ở đâu, cho dù chỉ là nơi ở tạm thời, ba em cũng sẽ cho người thiết kế rất cẩn thận.”

Có lẽ vì từ nhỏ đã nhìn quá nhiều những đồ trang trí cầu kỳ như vậy nên cô rất muốn có một căn nhà phong cách tối giản.

Cô tự trêu mình, “Vì em thích mua dép Crocs nên ba em nói em hơi phá hỏng gu thẩm mỹ của mẹ em.”

Thời Ôn Lễ cười: “Không đến mức đó đâu mà.”

Điều anh nhìn ra được là tình cảm của ba mẹ cô rất tốt.

Hy vọng một ngày nào đó trong tương lai, con của họ cũng sẽ “phàn nàn” về anh và cô như vậy.

Hứa Thanh Hoà mời anh tới đây là để tặng quà cho anh.

Vốn định sáng nay tặng cho anh, ai ngờ tối qua cô lại bị gọi khẩn về bệnh viện làm phẫu thuật.

Món quà lúc này đang nằm trên bàn trang điểm phía sau lưng anh.

Sau khi mua về, cô còn mua một tờ giấy gói hoa ở tiệm hoa trước cổng khu dân cư, gói đơn giản lại.

Hứa Thanh Hòa cúi người cầm bộ đồ ngủ trên đầu giường lên, giả vờ mang ra máy giặt giặt: “Bác sĩ Thời, giúp em một việc.”

“Em nói đi.”

Hứa Thanh Hòa vừa đi ra ngoài vừa ra hiệu về phía bàn trang điểm: “Giúp em mở quà ra xem là gì nhé.”

Thời Ôn Lễ không nghĩ nhiều: “Được.”

Món quà rất nhỏ nhắn, anh còn tưởng là quà của đồng nghiệp nào đó trong khoa Gây mê tặng cô.

Mở lớp giấy gói màu nâu nhạt bên ngoài, bên trong là một hộp quà vuông cùng tông màu. Mở nắp hộp ra, phía trên có một tờ giấy ghi chú, chỉ viết mấy chữ đơn giản: [Tặng Thời Ôn Lễ]

Là một chiếc tai nghe Bluetooth chống ồn màu trắng tinh xảo.

Đối với anh, đây là món quà thiết thực nhất.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Hứa Thanh Hòa đi vào.

Thời Ôn Lễ quay đầu lại, ánh mắt cô vừa hay cũng nhìn sang.

Nụ cười nơi khóe môi anh lan rộng: “Không ngờ mở quà lại mở trúng quà tặng cho mình. Cảm ơn em.”

Hứa Thanh Hòa mím môi: “Thật ra… còn một món quà nữa, tạm thời em vẫn chưa nghĩ ra có thích hợp để tặng hay không.”

Nghe cô nói đến “có thích hợp hay không”, điều đầu tiên Thời Ôn Lễ nghĩ tới là: “Định tặng anh mũ phẫu thuật à? Không sao, cứ tặng đi.”

Tặng rồi, anh sẽ đội đồ đôi với cô.

Hứa Thanh Hòa lắc đầu, nói anh đoán sai rồi.

Thứ cô muốn tặng là một chiếc áo len.

Với mức độ thân mật hiện tại của hai người, cô không biết tặng ra có hơi sớm hay không, nên vẫn còn do dự.

Thời Ôn Lễ nhìn cô: “Em đã mua rồi, chứng tỏ em cảm thấy nó rất hợp với anh.”

Hứa Thanh Hòa không do dự nữa, trực tiếp nói cho anh biết: “Là một chiếc áo len.”

Thời Ôn Lễ cuối cùng cũng hiểu vì sao cô lại do dự. Không giống tai nghe, cũng không giống đôi dép Crocs anh từng tặng cô để mang trong phòng mổ, áo len là đồ mặc sát người.

Anh cười cười, nói: “Anh đã chuẩn bị nhận quà rồi. Hôm nay tặng hay vài hôm nữa mới tặng cho anh?”

“Để em đi lấy nhé.”

Chiếc áo len này là cô đi dạo phố sáng Chủ nhật mua được, đi dạo cả buổi sáng mới chọn được kiểu phù hợp với anh.

Hứa Thanh Hòa xoay người đi vào phòng thay đồ.

Thời Ôn Lễ đặt tờ giấy ghi chú trở lại hộp quà. Lúc ngẩng đầu lên, anh thoáng nhìn thấy một tờ giấy ghi chú dán trên chụp đèn bàn kiểu cổ điển.

[Hứa Thanh Hòa, chúc mừng nhé.

Ngày 15 tháng 1, ngày may mắn của bạn đấy.

Bạn và Thời Ôn Lễ đang hẹn hò với nhau rồi.]

Anh gỡ tờ giấy ghi chú xuống cầm trước mắt.

Hóa ra hôm đó cô còn vui hơn cả những gì anh tưởng tượng.

Xem xong, anh lại cẩn thận dán tờ giấy ghi chú trở lại chụp đèn.

Trước khi thu hồi ánh mắt, anh lại nhìn dòng cuối cùng “tha thứ cho khoa Chấn thương chỉnh hình”, không nhịn được bật cười.

Hứa Thanh Hòa xách túi mua sắm từ phòng thay đồ đi ra: “Không phải hai màu anh thường mặc đâu.”

Thời Ôn Lễ nhận lấy mở ra. Là một chiếc áo len màu nâu đậm, kiểu dáng khá giống chiếc áo len anh mua ở nước ngoài.

“Màu này hợp với anh hơn những màu khác.” Anh nói.

“Em vẫn rất thích anh mặc màu đen. Nhưng màu đen anh có nhiều rồi, nên em chọn màu khác cho anh thử.”

Lúc mua, cô từng tưởng tượng dáng vẻ anh mặc lên, cảm thấy chắc sẽ rất hợp với anh.

Đợi khi hai người thân thiết hơn nữa, cô còn muốn anh thử những chiếc áo len màu sáng, chẳng hạn như màu cà phê nhạt hoặc màu lạc đà mà cô đã để mắt tới.

Đường nét khuôn mặt anh thực ra rất sâu và rõ ràng, nhưng vì tốt tính, điềm đạm nên bớt đi cảm giác sắc cạnh, nhiều thêm vài phần ôn hòa. Người như anh, bất kể màu đậm hay những gam màu nhạt độ bão hòa thấp, có lẽ đều mặc đẹp.

Thời Ôn Lễ gấp áo len lại, bỏ vào túi, dự định sẽ mặc vào những ngày quan trọng.

Hứa Thanh Hòa nhìn thời gian, mới hơn chín giờ rưỡi.

Không tính là muộn, nhưng đối với người đã phẫu thuật cả ngày như anh thì chắc chắn đã rất mệt.

Trong lòng không nỡ, nhưng cô vẫn giục anh: “Anh về đi, nghỉ ngơi sớm một chút nhé.”

Nghĩ đến việc cô cũng đã mệt cả ngày, Thời Ôn Lễ vốn muốn ở lại với cô thêm một lúc, nhưng nhìn thời gian, cuối cùng anh vẫn đứng dậy.

Hứa Thanh Hòa tiễn anh ra cửa.

Căn nhà rộng lớn yên tĩnh đến mức như có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Thời Ôn Lễ quan tâm hỏi: “Nhà lớn như vậy, buổi tối em ở một mình có sợ không?”

Hứa Thanh Hòa chưa từng nghĩ kỹ về vấn đề này.

Mỗi ngày tan làm về đều mệt đến mức ngã đầu là ngủ, đâu còn thời gian nghĩ xem mình có sợ hay không.

“Ba mẹ em thường xuyên đi công tác, em quen rồi. Nhưng… anh vừa hỏi vậy, em thật sự thấy hơi sợ.”

Nói xong, chính cô cũng bật cười, cảm thấy mình có phải hơi làm quá không.

“Không sao đâu. Lát nữa đi ngủ em không nghĩ nhiều là được.”

Thời Ôn Lễ không đáp lời ngay. Nghĩ đến việc trong tuần tới cô sẽ phải ở một mình, mà trong khoảng thời gian đó khó tránh khỏi việc nửa đêm bị gọi đi phẫu thuật.

Sau khi cân nhắc, anh nói: “Qua chỗ anh ở đi.”

Sau này hai người cũng sẽ kết hôn, tạm thời sống chung dưới một mái nhà cũng không có gì không thích hợp.

Còn chuyện ở thế nào, anh đã nghĩ xong rồi. “Em ở phòng anh, bên cạnh còn một chiếc giường đơn, anh dọn dẹp một chút rồi sẽ ngủ ở đó.”

Hứa Thanh Hòa nhìn anh. Sau khi nhận ra anh đang nói gì, tim cô mới bắt đầu đập nhanh hơn.

Cô vốn muốn từ chối, sợ qua đó sẽ làm phiền anh.

Thế nhưng lời đã đến bên miệng lại mãi không thốt ra được.

Đúng lúc hai người đi tới phòng khách, Thời Ôn Lễ đưa tay lấy chiếc áo khoác đang vắt trên lưng ghế sofa. Thấy cô vẫn không lên tiếng, anh xóa bỏ lo lắng của cô: “Không cần lo giường đơn của anh chật đâu. Điều kiện có đơn sơ hơn nữa cũng vẫn tốt hơn phòng trực mà.”

Nhắc đến phòng trực trong bệnh viện, Hứa Thanh Hòa bật cười.

Thời Ôn Lễ lại bổ sung: “Tuần này trời lạnh, cấp cứu của khoa Ngoại tim mạch nhiều. Lỡ nửa đêm em phải đến bệnh viện, anh tiện đưa em đi.”

“Được ạ.” Hứa Thanh Hòa giả vờ bình thản, chỉ chỉ về phía phòng mình. “Em đi thu dọn vài bộ quần áo đã nhé.”

Chính cô cũng không chắc bước chân mình có đang hoảng loạn hay không.

Đến phòng thay đồ, cô ổn định tinh thần rồi mới tìm túi đựng quần áo.

Phải ở chỗ anh một tuần, cô thu dọn đồ ngủ, khăn tắm và quần áo mặc trong mấy ngày tới.

Lúc dọn thì không thấy gì, đến khi bỏ vào túi mới phát hiện có tới ba túi lớn.

Rõ ràng ba mẹ không có ở nhà, rõ ràng chỉ là sang ở nhờ, nhưng lúc rời đi cô vẫn có cảm giác chột dạ như sợ bị phát hiện.

Cho đến khi ra khỏi tòa nhà nhà mình, bước vào khu căn hộ cho thuê của anh, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô cố gắng để mình trông không khác gì bình thường nên lại khoác tay Thời Ôn Lễ như trước. Hai tay anh đều xách đồ, chiếc áo len cô tặng, túi quần áo, túi đồ vệ sinh cá nhân của cô.

Dù vậy, anh vẫn hơi nâng cánh tay đang bị cô khoác lên để cô khoác thoải mái hơn, tay không bị mỏi.

Về đến nhà, Thời Ôn Lễ dứt khoát mang đồ của cô vào phòng ngủ, tiện tay đặt lên bệ cửa sổ lồi.

Hai chồng quần áo vốn đặt trên bệ cửa sổ trước đó anh đã cất vào vali rồi.

“Anh đi lấy thêm chăn cho em.” Anh cởi áo khoác ra, đi sang phòng bên cạnh lấy một chiếc chăn mới và ga giường sạch bên trong tủ âm tường.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

3 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Hok bk sao t vẫn cảm thấy hai anh chị “yêu” nhau hơi nhanh ấy. Kiểu ko thấy lửa tình yêu đâu cả. Nam9 còn chưa yêu nữ9, thích cũng chỉ thích theo định nghĩa tình bạn mà cả 2 đã hướng tới hôn nhân, thậm chí là con cái r