Tháng Tư Ôn Hoà chương 20

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 20: Đánh thức cô dậy

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Toàn bộ chăn ga của Thời Ôn Lễ toàn dùng màu tối, chiếc ga giường màu xám nhạt trong tay anh đã là màu sáng nhất rồi.

Còn chăn và màn trên giường ở nhà cô lại cùng một tông màu, màu hồng hoa anh đào bằng vải satin.

Trước khi trải giường, anh quay đầu nhìn cô: “Anh thấy trên giường em toàn là những màu rất dịu, chăn của anh màu tối, có thể em sẽ không quen. Hay là anh đi lấy chăn ga của em qua đây nhé?”

Hứa Thanh Hoà không cầu kỳ đến thế: “Không cần đâu, chăn ở phòng trực bệnh viện em vẫn đắp bình thường mà.”

Cô cúi người, giúp tháo ga giường cũ xuống.

Thời Ôn Lễ vừa mở chiếc ga giường màu xám nhạt trong tay ra thì chợt ý thức được điều gì đó, động tác trên tay khựng lại.

Hứa Thanh Hoà đứng sang phía bên kia giường, tay đã đưa tới, chuẩn bị nhận lấy ga giường để cùng anh trải.

Thấy anh không động đậy, cô hoang mang hỏi: “Sao thế?”

Thời Ôn Lễ cười áy náy: “Hôm nay bận quá nên lẫn luôn rồi, lúc nãy lấy ga giường ra anh cứ nghĩ là để anh dùng.” Sạch thì vẫn sạch, nhưng dù sao cũng là anh đã dùng rồi.

Trong nhà vẫn còn bộ chăn ga mới chưa bóc, chỉ là chưa giặt nước.

Ga giường khác với những món đồ khác.

So với chiếc áo len cô tặng anh thì còn dễ khiến người ta nghĩ ngợi nhiều hơn.

“Không có cái mới cho em dùng, đừng để ý nhé.”

“… Không sao đâu, em cũng đâu phải người ngoài, nhất định phải dùng đồ mới làm gì. Cái này rất ổn mà.”

Cả hai đều giả vờ bình thản.

Lúc đầu chắc anh cũng thấy không có gì nên mới mang thẳng tới. Có lẽ đột nhiên nghĩ tới việc hai người mới yêu nhau được mấy ngày, để cô dùng đồ anh đã dùng qua thì không được thích hợp lắm.

Hứa Thanh Hoà lại đưa tay về phía anh gần thêm một chút, giả vờ như không có chuyện gì: “Đưa em một góc.”

Thời Ôn Lễ xác nhận đầu đuôi của ga giường rồi đưa cho cô một góc.

Mấy năm rồi Hứa Thanh Hoà chẳng mấy khi tự trải ga giường, thỉnh thoảng nghỉ làm đúng lúc mẹ thay ga cho cô thì cô phụ một tay.

Dù cô rút thuốc nhanh và ổn định đến đâu, nhưng làm những việc ít khi làm như này thì động tác vẫn không thể nhanh nhẹn được.

Phía đầu giường bên cô còn chưa nhét xong, Thời Ôn Lễ đã vòng qua: “Để anh làm cho.”

Hứa Thanh Hoà đứng thẳng người dậy, lùi sang bên cạnh.

Trên tủ đầu giường đặt một khẩu súng massage màu bạc xám, cô tiện tay cầm lên.

“Bình thường anh cũng dùng súng massage à?”

“Thỉnh thoảng thôi. Khương Dương tặng anh đấy.”

“…”

Khương Dương cũng chu đáo phết.

Hứa Thanh Hoà bật công tắc, thả lỏng cơ bắp cánh tay: “Dùng cũng khá dễ chịu.”

Thấy anh trải ga xong, cô đưa đầu massage của súng massage lên vai anh.

Cùng với tiếng rung trầm thấp “rù rù rù——”, bờ vai anh và lòng bàn tay cô cùng cộng hưởng.

Dùng thứ này để massage cơ chân là thoải mái nhất.

Nhưng hiện tại, cô và anh vẫn chưa tới mức độ thân mật đó.

Thật ra việc massage vai cho anh đã có vẻ hơi thân mật rồi.

Trước khi Thời Ôn Lễ quay đầu nhìn cô, cô đã thu súng massage lại, áp lên cánh tay mình.

Tiếng rung “rù rù” vừa hay che lấp nhịp tim của cô.

Thời Ôn Lễ quay mặt nhìn cô: “Cái này em cứ dùng tạm đi, anh mua cho em một cái khác.”

“Không cần mua đâu.”

Hứa Thanh Hoà chỉnh xuống một mức, “Nhà em có rồi, bình thường không có thời gian dùng. Anh mới là người cần dùng nhiều hơn đấy, lần nào phẫu thuật cũng lâu như vậy.”

Nói rồi, cô lại đưa súng massage lên vai anh.

Lần này, cho dù anh đang nhìn cô, cô cũng không lấy ra.

“Thả lỏng bao lâu mới có tác dụng?”

Thời Ôn Lễ nói: “Mỗi chỗ khoảng một hai phút là được, không nên quá lâu.”

“Sáng mai em muốn ăn gì?” Anh hỏi.

“Em muốn ăn bánh khoai tây sợi.”

“Ừ, món này đơn giản.” Thời Ôn Lễ lại nói tới đồ uống, “Anh ép cho em một ly nước trái cây nhé, ngày nào cũng uống sữa dễ ngán.”

“Dạ được.”

Hứa Thanh Hoà cúi mắt nhìn khẩu súng massage trong tay, khoảng chừng một phút sau cô mới lấy ra: “Sau này anh tan làm, em sẽ giúp anh thư giãn vài phút. Tự mình dùng có khi cũng lười.”

Thời Ôn Lễ nói: “Đúng là bình thường không nhớ ra để dùng.”

Anh ôm chăn trên bệ cửa sổ tới, giúp cô trải ra.

Hứa Thanh Hoà vội tắt súng massage, muốn tự mình làm.

Nhưng Thời Ôn Lễ đã trải xong cho cô rồi.

Anh hỏi cô: “Bình thường em mấy giờ dậy?”

“Sáu giờ bốn mươi ạ.”

Thời Ôn Lễ biết cô rất khó dậy, là kiểu người dù một phút cũng không dậy sớm hơn. Nếu còn phải dọn giường thì ít nhất cũng phải dậy sớm thêm ba, năm phút.

“Ngày mai em không cần dậy sớm, giường để anh dọn cho.”

Hứa Thanh Hoà thấy ngại lắm: “Không cần đâu anh.”

Thời Ôn Lễ nhìn ra sự lúng túng của cô: “Em đừng có theo thói quen coi anh là bạn bè hay đồng nghiệp nữa. Nếu coi là đồng nghiệp thì chắc chắn sẽ ngại để anh làm những việc này. Sau này những việc anh làm cho em còn nhiều hơn thế.”

Hứa Thanh Hoà cố gắng khống chế nhịp tim, không từ chối nữa.

Thứ nhất, việc cô thức dậy, rời khỏi giường đúng là hơi vất vả.

Thứ hai, cô cũng muốn mối quan hệ của hai người thân mật hơn một chút.

Nếu sống cùng nhau mà vẫn phân biệt rạch ròi như vậy thì còn không biết phải bồi dưỡng tình cảm đến năm tháng nào.

Nghĩ như vậy, cô bình thản hơn nhiều.

Thời Ôn Lễ sang phòng bên cạnh, dọn dẹp chiếc giường đơn tối nay anh sẽ ngủ, còn cô cầm đồ ngủ và túi đồ vệ sinh đi vào phòng tắm. Lần trước theo Khương Dương tới đây ăn chực, cô còn ngại đến mức không dám vào nhà vệ sinh của người khác phái để rửa tay.

Vòi sen mở ra, khoảnh khắc dòng nước ấm áp rơi lên da, cô cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Thời Ôn Lễ dường như đã phá vỡ một tầng gông xiềng vô hình. Trước đó, cô luôn vô thức xem anh là bạn bè, theo phản xạ mà giấu đi tình cảm dành cho anh, sợ anh nhìn ra được.

Mở túi đồ vệ sinh ra, chính cô cũng muốn bật cười, ngay cả kem đánh răng cô cũng mang tới.

Đợi cô tắm xong đi ra, trong phòng tắm ẩm ướt nóng bức đều là mùi hương cô để lại.

Đi ngang qua phòng bên cạnh, Hứa Thanh Hoà nhìn vào trong một cái, không có ai.

Đèn trong bếp đang sáng, cô cất bước đi qua.

“Anh đang chuẩn bị bữa sáng cho ngày mai à?” Cô đứng ở cửa hỏi.

Thời Ôn Lễ quay người lại: “Ừm. Chuẩn bị trước cho xong, sáng mai tiết kiệm thời gian.”

Bên ngoài bộ đồ mặc ở nhà, cô khoác thêm một chiếc áo len dệt kim màu nâu lạc đà rộng rãi, không khác mấy so với những lần trước tới nhà anh. Điểm khác duy nhất là mái tóc dài vừa sấy khô đang buông trên vai.

Có lẽ vì trong phòng tắm quá nóng, gương mặt trắng nõn của cô còn phảng phất sắc hồng ẩm ướt.

“Ngủ sớm đi em. Ban đêm nếu có việc gì thì cứ gọi anh.”

Hứa Thanh Hoà giơ tay làm động tác “OK”: “Anh ngủ ngon nhé.”

“Em ngủ ngon.”

Hứa Thanh Hoà vừa đi được hai bước lại quay về: “Máy giặt bên anh em không biết dùng.”

“Không sao, em cứ để quần áo ở đó trước đi, lát nữa anh bấm.”

Hứa Thanh Hoà trở về phòng mình.

Mười giờ rưỡi, đèn trong phòng ngủ chính đúng giờ tắt đi.

Hứa Thanh Hoà nằm lên giường, cảm thấy trong phòng đều là hơi thở mát lạnh thuộc về anh.

Trằn trọc trở mình mấy lần vẫn không buồn ngủ.

Định sẵn là sẽ mất ngủ.

Lo sáng mai vì quá buồn ngủ mà chuông báo thức vang lên bị cô tiện tay tắt luôn – trước đây cô thường làm vậy, nhưng nếu đến bảy giờ vẫn chưa có động tĩnh thì ba mẹ sẽ gõ cửa gọi cô dậy.

Để phòng ngừa bất trắc, cô với lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Thời Ôn Lễ: [Sáng mai anh nhớ gọi em dậy nhé.]

Thời Ôn Lễ: [Ừ. Sáu giờ bốn mươi gọi em nhé?]

Hứa Thanh Hoà: [Dạ. Nếu thật sự không gọi dậy được thì cứ gọi em là “Bác sĩ Hứa”.]

Ba chữ “Bác sĩ Hứa” sẽ kích hoạt dây thần kinh nhạy cảm của cô, lúc mơ mơ màng màng cô sẽ tưởng là đồng nghiệp gọi mình đi hội chẩn khẩn cấp, lập tức tỉnh táo ngay.

Chuông báo thức của Thời Ôn Lễ được đặt sớm hơn hai mươi lăm phút.

Sáng hôm sau, sáu giờ mười lăm anh đã thức dậy bắt đầu làm bữa sáng.

Đêm đó ngủ không được ngon lắm.

Anh vốn nghĩ khả năng tự kiềm chế của mình rất tốt.

Nhưng vẫn không thể bình yên đi vào giấc ngủ như đã tưởng tượng.

Sáu giờ bốn mươi, anh đúng giờ đi gõ cửa.

Cửa phòng ngủ không đóng hẳn, chỉ khép hờ.

Thời Ôn Lễ nhẹ nhàng đẩy cửa ra, đứng ở cửa gọi cô: “Thanh Hoà, dậy thôi em.”

Một lúc lâu sau, người trên giường mới “ừm” một tiếng.

Giọng nói mơ hồ, đại khái là không phản ứng được ai đang gọi mình.

Người khó dậy như cô, gọi một lần chắc chắn không thể dậy nổi.

Thời Ôn Lễ lại gọi: “Thanh Hoà?”

Vẫn không có phản ứng.

Lúc này nếu gọi cô là “bác sĩ Hứa”, chắc chắn cô sẽ lập tức mở mắt, nhưng anh không làm vậy. Mỗi lần trực đêm, nửa đêm bị gọi “phó khoa Thời”, khoảnh khắc tỉnh táo lại, thần kinh của anh cũng căng thẳng như thế.

Thời Ôn Lễ đẩy cửa phòng mở thêm một chút, trong phòng tràn ngập hương thơm nhàn nhạt.

“Thanh Hòa? Dậy đi em.”

Hứa Thanh Hòa không tỉnh, chỉ trở mình một cái.

Tối qua cô cũng không biết mình ngủ lúc mấy giờ, dù sao cũng rất muộn, rất muộn.

“Thanh Hòa? Sáu giờ bốn mươi hai rồi.”

Giọng nói ôn hòa của anh dường như chậm vài giây mới truyền đến đại não cô.

Cô chợt nhận ra đây là phòng của anh.

Lúc này mới nặng nề mở mắt nhìn về phía cửa.

Cô nằm nghiêng trên giường của anh, anh nắm tay nắm cửa đứng ở cửa phòng.

Đối diện ánh mắt anh, cô đỏ mặt tim đập nhanh.

“Anh gọi em nhiều tiếng lắm rồi đúng không?” Cô chống người ngồi dậy, giọng nói mang theo vẻ khàn khàn vừa mới ngủ dậy.

“Không có, mới hai ba tiếng thôi.” Ánh mắt Thời Ôn Lễ dừng trên quầng thâm dưới mắt cô. “Tối qua ngủ không ngon à em?”

“Không sao đâu, chỉ hơi chưa quen thôi à.” Cô kìm nén nhịp tim đang đập nhanh, giữ vẻ mặt bình tĩnh và hỏi: “Anh dậy từ sớm rồi ạ?”

Thời Ôn Lễ: “Không sớm lắm đâu, anh dậy lúc 6 giờ 15. Còn nhiều thời gian mà, em đừng vội. Anh sẽ đi gói bữa sáng cho em.”

Nói xong, anh đóng cửa phòng lại.

Hứa Thanh Hòa thở phào một hơi thật dài.

Tim vẫn đập dữ dội.

Vừa rồi cửa mở, hình như cô ngửi thấy mùi thơm của bữa sáng.

Hai cái bánh khoai tây ngoài giòn trong mềm, thêm một ít tương cà, cùng một ly nước ép trái cây tươi còn ấm.

Hứa Thanh Hòa mang bữa sáng đến văn phòng.

Mới ăn miếng đầu tiên, Phương Vũ đã kinh ngạc: “Ba của cô biết làm bánh khoai tây à?”

Hứa Thanh Hòa: “…”

Bánh khoai tây được đựng trong túi bảo quản thực phẩm, nhìn là biết không phải mua ở quầy ăn sáng.

Hứa Thanh Hòa dở khóc dở cười, nhưng lại không thể nói gì.

Chỉ đành ngầm thừa nhận.

Cô nhắn tin cho Thời Ôn Lễ: [Đồng nghiệp tưởng bánh khoai tây là ba em làm. (cười trộm) (cười trộm)]

Thời Ôn Lễ rất nhanh đã trả lời, trêu cô: [Chẳng phải trước đây em còn muốn làm con nhà anh sao?]

Hứa Thanh Hòa cười: [Ai bảo anh nấu ăn ngon như vậy. Hơn nữa lúc đó ai mà ngờ được, có ngày em lại là bạn gái anh chứ.]

Thời Ôn Lễ hỏi cô: [Em buồn ngủ không?]

Hứa Thanh Hòa: [Cũng ổn ạ, so với việc trực đêm xong lại tiếp tục trực ban ngày thì tốt hơn nhiều.]

Đối với tất cả mọi người trong khoa Gây mê, thiếu ngủ là chuyện thường tình.

Thời Ôn Lễ: [Tối nay ngủ sớm một chút nhé. Cố gắng đừng uống cà phê đặc.]

Hứa Thanh Hòa: [OK]

Ăn sáng nhanh gọn xong, cô bắt đầu giao ban buổi sáng.

Trước khi giao ban, Triệu Minh Đức nói vài câu, chủ yếu là về vấn đề khiếu nại.

Ông uyển chuyển nhắc nhở, đã bị khiếu nại thì việc cần giải quyết vẫn phải giải quyết, kéo dài cũng không phải cách.

Dù không chỉ đích danh ai, nhưng chẳng khác nào đọc thẳng số căn cước của Hứa Thanh Hòa.

Cả khoa Gây mê, người duy nhất không để tâm đến chuyện bị khiếu nại chính là cô.

Hứa Thanh Hòa chẳng phải kéo dài không giải quyết, chỉ là mâu thuẫn giữa cô và Ngô Hiểu Phong, quả thực cô không làm sai.

Giao ban xong, cô chạy tới phòng mổ, chuẩn bị công tác gây mê trước mổ cho ca phẫu thuật đầu tiên trong buổi sáng.

Chưa đến bảy giờ năm mươi, bệnh nhân đã được đẩy vào phòng mổ.

Đối chiếu thông tin xong, bệnh nhân quay đầu tìm Hứa Thanh Hòa.

“Bác sĩ Hứa, tôi muốn làm phiền cô một việc.”

Hứa Thanh Hòa vội vàng bước nhanh tới: “Có phải chú thấy chỗ nào không thoải mái không?”

“Không không.” Bệnh nhân nhờ cô: “Trước khi lên bàn mổ, cô giúp tôi xác nhận một chuyện được không? Nếu không tôi không yên tâm.”

“Chuyện gì vậy ạ? Chú nói đi.”

“Con gái tôi cô từng gặp rồi đúng không? Tối qua tôi vô tình mới biết thứ Bảy tuần trước nó có đăng ký khám khoa Thần kinh. Tôi hỏi bóng gió cũng không hỏi ra được chuyện gì.” Lúc này, người trong nhà không thể nào nói thật với ông.

“Tôi sợ trong đầu nó hoặc chỗ nào đó có vấn đề. Tôi có chuyện gì cũng không sao, nhưng nó tuyệt đối không thể có chuyện được. Nó còn trẻ như vậy, con nó còn nhỏ như thế nữa.”

Nói đến đây, mắt bệnh nhân lập tức đỏ lên.

Hứa Thanh Hòa vội vỗ nhẹ lên người ông, sợ cảm xúc kích động ảnh hưởng huyết áp. “Chú đừng lo. Người trẻ đến khám khoa Thần kinh nhiều lắm, phần lớn đều là bệnh nhỏ thôi.” Trước mắt chỉ có thể lấy trấn an làm chính: “Con gái chú tên gì? Số giấy tờ chú còn nhớ không? Để con đi hỏi giúp chú.”

Lúc này Khương Dương cũng đi tới, phối hợp trấn an: “Chú nói đi, con ghi lại. Đừng lo, con sẽ xác minh giúp chú ngay.”

Chẳng qua chỉ là an ủi bệnh nhân thôi, sao có thể thật sự đi tra cứu được.

Bệnh nhân nhớ số căn cước của con gái còn rõ hơn của mình, nhanh chóng đọc ra một dãy số: “Tên là Đào Hàm, Hàm trong hàm dưỡng.”

Đào Hàm?

Hứa Thanh Hòa có ấn tượng rất sâu với cái tên này. Bạn học cấp hai của Thời Ôn Lễ cũng tên là Đào Hàm, sáng thứ Bảy đã đăng ký khám chuyên gia khoa Nội thần kinh.

Không chỉ tên trùng khớp mà cả độ tuổi cũng phù hợp.

Cô biết thời cấp hai Thời Ôn Lễ học trường nào lớp nào nên hỏi bệnh nhân con gái ông có phải học lớp 12 của trường trung học phụ thuộc XX không.

Bệnh nhân kinh ngạc: “Bác sĩ Hứa, sao cô biết?”

Hứa Thanh Hòa nói: “Con gái chú là bạn học cấp hai của một bác sĩ Phó khoa Ngoại thần kinh, con nghe vị Phó khoa đó nhắc đến. Gần trưa thứ Bảy cô ấy đi khám chuyên gia khoa Nội thần kinh, con trai sắp vào mẫu giáo rồi, đúng không ạ?”

Bệnh nhân nói: “Đúng, đúng là khoảng mười một giờ rưỡi.”

Quả thật là khám chuyên gia khoa Nội thần kinh.

Đứa cháu ngoại nhỏ của ông cũng sắp ba tuổi.

Hứa Thanh Hòa bảo ông yên tâm: “Chỉ là gần đây áp lực lớn, thường xuyên mất ngủ thôi, không có vấn đề gì nghiêm trọng đâu ạ.”

Tảng đá lớn trong lòng bệnh nhân cuối cùng cũng được đặt xuống. “Bác sĩ Hứa, thật sự cảm ơn. Cảm ơn cảm ơn cô. Cả bác sĩ Tiểu Khương nữa. Khoảng thời gian này tôi đã làm phiền các cô cậu rồi. Phiền các cô cậu chuyển lời với con gái tôi, đừng lo tôi không vượt qua nổi cửa ải ICU sau phẫu thuật. Dù có phải liều mạng, tôi cũng sẽ cố gắng vượt qua.”

Khương Dương vỗ cánh tay bệnh nhân: “Chú đừng lo, sức khỏe chú hiện giờ tốt lắm.”

Trấn an xong bệnh nhân, anh ta nhìn Hứa Thanh Hòa một cái. Anh ta biết cô và anh Thời có quan hệ rất tốt, nhưng không ngờ lại tốt đến mức này. Tốt đến mức anh Thời gặp ai ở phòng khám, người đó tên gì, thậm chí hoàn cảnh gia đình thế nào, Hứa Thanh Hòa đều biết rõ.

Ba mẹ anh ta còn không hiểu nhau đến thế.

Lúc này, trưởng khoa Cố bước vào phòng mổ.

Tâm trạng bệnh nhân dần bình tĩnh lại, Hứa Thanh Hòa bắt đầu khởi mê.

Khương Dương cũng bận rộn theo, không còn thời gian nghĩ chuyện khác.

Ca phẫu thuật tiến triển thuận lợi. Siêu âm tim qua thực quản cho thấy van tim hoạt động tốt, không thấy rò quanh van rõ rệt.

Tuần hoàn của bệnh nhân ổn định, Hứa Thanh Hòa bắt đầu dùng protamine để trung hòa heparin.

Trong lúc truyền dịch chậm, cô luôn chăm chú nhìn màn hình theo dõi để đề phòng bệnh nhân dị ứng protamine.

Mười một phút sau khi dùng protamine, màn hình theo dõi đột nhiên báo động. Huyết áp bệnh nhân tụt mạnh.

Chỉ trong vài giây, huyết áp tâm thu từ 120 tụt xuống còn 75.

Hứa Thanh Hòa: “Trưởng khoa Cố, dừng lại một chút!”

Cô ngừng truyền protamine, lập tức tiêm tĩnh mạch adrenaline.

Y tá lưu động nhanh chóng truyền dịch tăng áp.

Sau khi dùng thuốc và bù dịch, huyết áp bệnh nhân không những không tăng lên mà Trương Tuần nhìn màn hình theo dõi, huyết áp tâm thu đã tụt xuống còn 50.

Tiếng báo động liên tục vang lên. Huyết áp và nhịp tim vẫn tiếp tục giảm xuống.

Hứa Thanh Hòa bình tĩnh phán đoán: “Trưởng khoa Cố, bệnh nhân dị ứng protamine.”

Ngay sau đó cô tiêm tĩnh mạch methylprednisolone, tiếp tục bổ sung adrenaline.

Bệnh nhân tự khai không có tiền sử dị ứng, con gái ông là Đào Hàm cũng đã xác nhận cha mình không dị ứng với bất kỳ thức ăn hay thuốc nào. Nhưng rất nhiều trường hợp, dù bệnh nhân không có bất cứ tiền sử dị ứng nào, vẫn có thể dị ứng với protamine.

Cố Xương Thân dừng toàn bộ thao tác phức tạp, chăm chú theo dõi sức căng của tim, đồng thời yêu cầu chuẩn bị dụng cụ cần thiết cho việc chạy tuần hoàn ngoài cơ thể lần hai.

Hứa Thanh Hòa đã tiến hành heparin hóa cho bệnh nhân để chuẩn bị thiết lập lại tuần hoàn ngoài cơ thể. Nhưng trước khi lên máy, huyết áp và nhịp tim của bệnh nhân đã bắt đầu hồi phục.

Không cần sử dụng tuần hoàn ngoài cơ thể lần hai. Huyết áp dần ổn định trở lại.

Đây là lần đầu tiên Trương Tuần gặp tình huống dị ứng protamine, nghiêm túc bổ sung hồ sơ ghi chép.

Nếu các bác sĩ mổ chính của khoa Chấn thương chỉnh hình cũng từng trải qua những thời khắc cấp cứu xoay chuyển tình thế như thế này, có lẽ sẽ không cảm thấy mỗi lần đàn chị dừng phẫu thuật là chuyện bé xé ra to, cũng sẽ không cho rằng đàn chị không đủ trình độ gây mê nữa.

Một giờ rưỡi chiều, ca phẫu thuật thuận lợi kết thúc.

Khương Dương nói: “Chị Thanh Hòa, hôm nay trưởng khoa Cố mời tụi em ăn tiệc lớn, đồ ăn giao tới ngay thôi, chị cùng ăn nhé.”

“Cảm ơn trưởng khoa Cố.” Hứa Thanh Hòa cười đáp.

Trưởng khoa Cố thường xuyên tự bỏ tiền túi mời mọi người trong nhóm Ngoại tim mạch ăn cơm, lần nào cô cũng được hưởng ké.

Cuối cùng cũng có thời gian nghỉ ngơi thở một hơi, Khương Dương mới có cơ hội hỏi Hứa Thanh Hòa vài chuyện.

Nếu không phải lúc nãy trong phòng mổ cô thuộc làu làu trường cấp hai của anh Thời, lớp nào, bạn học tên gì, con người ta bao nhiêu tuổi, anh ta chắc chắn sẽ không nhiều chuyện như thế.

“Chị, chị thân với anh Thời như vậy, có phát hiện gần đây anh ấy hơi khác không?”

Hứa Thanh Hòa: “… Khác chỗ nào?”

“Nếu em biết thì em còn hỏi chị làm gì? Đến cả chuyện anh ấy gặp bạn học nào ở phòng khám chị cũng biết rõ, chị không nhìn ra anh ấy khác chỗ nào à?”

“…”

Hứa Thanh Hòa mở nắp bình nước uống một ngụm. “Dạo này chị bận quá, không để ý. Ngày mai nếu gặp anh ấy, chị sẽ quan sát kỹ.”

Vừa uống nước, cô vừa mở WeChat.

Nửa tiếng trước Thời Ôn Lễ gửi tin nhắn cho cô: [Anh vừa tan ca phẫu thuật, em ăn cơm chưa?]

Hứa Thanh Hòa: [Chưa, em vừa bận việc xong nè. Hôm nay em có tiệc lớn để ăn rồi, trưởng khoa Cố bao đấy~]

Thời Ôn Lễ lập tức trả lời: [Vậy em mau đi ăn cơm đi.]

Hứa Thanh Hòa: [Vẫn chưa giao tới, đang ngồi trong phòng nghỉ đợi đây.]

Hứa Thanh Hòa: [Đúng rồi, hôm nay anh không cần đợi em tan làm đâu, em còn phải theo dõi lại vài bệnh nhân, bổ sung thêm phiếu ghi chép gây mê. Anh cứ bận việc của anh đi, dù sao tối về nhà em cũng gặp được anh mà, có gì muốn nói thì đợi gặp mặt anh em sẽ kể nhé.]

Thời Ôn Lễ: [Được. Anh đi rửa tay đây, sắp vào ca phẫu thuật tiếp theo rồi. Tối gặp nhé.]

Hứa Thanh Hòa: [Dạ tối gặp.]


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *