Tháng Tư Ôn Hoà chương 25

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 25: Thứ bảy anh định đi mua nhẫn

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Thời Ôn Lễ trở về văn phòng, vừa ngồi xuống thì nhận được cuộc gọi của Khương Dương.

“Anh Thời, giờ anh không bận chứ?”

“Không bận. Có chuyện gì?”

Khương Dương: “Chuyện tân gia ấy mà.”

Vốn dĩ anh ta định lúc ăn cơm ở căn tin sẽ nói trực tiếp với Thời Ôn Lễ, ai ngờ lại bị Thời Miểu ngăn lại.

Đột nhiên muốn đổi thời gian tân gia, mà lý do cũng không quá thuyết phục, anh ta thực sự thấy ngại.

“Anh Thời, là thế này, em muốn… bàn với anh về thời gian tân gia.”

Thời Ôn Lễ thấy cậu ta ấp a ấp úng: “Được, cậu nói đi.”

“Hai ngày 28 và 29 Tết đều hợp chuyển nhà, ngày nào cũng đẹp.”

Thời Ôn Lễ tưởng rằng: “Cậu định ăn mừng hai ngày liền à?”

Bình thường Khương Dương vốn thích sang nhà anh ăn cơm, huống hồ lại đúng dịp nghỉ Tết.

Anh nói: “Được. Hai ngày đó vừa đúng lúc tôi không bận.”

Khương Dương vội đáp: “Không phải không phải.”

Anh ta còn mong ăn mừng thêm vài ngày nữa ấy chứ, nhưng vấn đề là những người khác không có thời gian đến liên tục, chỉ có thể chọn một ngày.

“Hay là chọn ngày 29 Tết đi?”

Anh ta dứt khoát nói thẳng: “Chủ yếu là em nghĩ cho chị Thanh Hoà.”

Thời Ôn Lễ đang xem tài liệu bệnh án sẽ thảo luận vào buổi chiều, động tác trên tay khựng lại đôi chút: “Bác sĩ Hứa sao vậy?”

“Hôm nay có lịch trực Tết của khoa Gây mê rồi, em xem qua thì thấy chị Thanh Hoà trực ngày 28 Tết.”

Cuối năm ai cũng vội về quê hoặc bận sắm Tết, muốn nhờ người khác đổi ca thực sự khó mở lời.

Bình thường Hứa Thanh Hoà đã không thích làm phiền người khác, huống hồ là cuối năm.

Thời Ôn Lễ nói: “Vậy thì ngày hai mươi chín.”

Ban đầu Khương Dương còn lo Thời Ôn Lễ sẽ hỏi anh ta sao lại quan tâm đến lịch trực của khoa Gây mê như vậy.

Nhưng cho đến lúc cúp máy, đối phương cũng không nhắc một chữ.

Vừa cúp điện thoại, Thời Ôn Lễ đã nhận được tin nhắn từ bạn học cấp hai Đào Hàm.

Đào Hàm nói với anh rằng ba cô đã tỉnh lại vào buổi trưa, ngoài vết mổ còn đau ra thì mọi thứ đều ổn.

Đào Hàm: [Chiều nay cậu có ở văn phòng không? Tôi qua ngồi một lát.]

Thời Ôn Lễ: [Có. Nhưng chiều nay tôi phải đi thăm buồng giảng dạy, từ bốn giờ đến bốn giờ rưỡi mới rảnh.]

Đào Hàm: [OK, vậy cậu cứ bận trước đi.]

Đặt điện thoại xuống, Thời Ôn Lễ mặc áo blouse trắng, chuẩn bị đi buồng giảng dạy.

Ngày căng thẳng nhất đối với tất cả thực tập sinh là các giờ thăm buồng giảng dạy.

Thời Ôn Lễ chưa từng mắng ai, cũng rất ít khi phê bình người khác, gặp vấn đề đều kiên nhẫn chỉ ra. Nhưng càng như vậy, bọn họ càng dễ căng thẳng, cảm thấy nếu làm không tốt thì quá có lỗi với anh.

Hơn mười người nối đuôi phía sau Thời Ôn Lễ đi về phía phòng bệnh.

Mỗi khi đến lúc này, ai nấy đều cực kỳ yên lặng, cúi đầu chăm chú nhìn đồ trong tay, giả vờ mình cực kỳ bận rộn.

Lúc ăn cơm nắm gạo tím thì ai cũng tranh nhau tiến tới, còn bây giờ lại ước có thể đứng ngoài cửa phòng bệnh, mong đừng bị Thời Ôn Lễ gọi trả lời.

Hôm nay Đinh Khải Hàng phụ trách báo cáo bệnh án.

Lúc báo cáo, phải nói không được nhìn tài liệu, cậu ta đã chuẩn bị suốt cả buổi trưa.

Đợi tất cả mọi người vào phòng bệnh, Đinh Khải Hàng bắt đầu báo cáo tình hình phẫu thuật và việc dùng thuốc hiện tại của bệnh nhân đầu tiên.

Thời Ôn Lễ chăm chú lắng nghe, nghe đến liều lượng thuốc chống động kinh thì nói: “Ngày mai có thể điều chỉnh rồi.”

Anh quay người lại, nhìn mọi người: “Hôm nay sẽ lấy điều trị chống động kinh trong giai đoạn quanh phẫu thuật làm trọng tâm của buổi thăm buồng lần này. Mọi người nghe kỹ, lát nữa tôi sẽ hỏi.”

Mọi người: “…”

Không ai ngờ trọng tâm lần này lại là điều trị chống động kinh, đoán sai hết rồi.

Hôm nay vừa khéo có hai bệnh nhân người nước ngoài, thăm buồng bằng tiếng Anh là điều hiển nhiên.

Dùng tiếng Trung còn chưa nói rõ được trọng điểm, dùng tiếng Anh để trả lời kiến thức chuyên môn thì đúng là muốn đòi mạng.

Đặc biệt là khi đối diện với khả năng nói tiếng Anh chuẩn bản ngữ của Thời Ôn Lễ, bọn họ lại càng không muốn mở miệng.

Sau mỗi buổi thăm buồng giảng dạy bằng tiếng Anh, bọn họ đều âm thầm hạ quyết tâm phải luyện nói cho tốt, nhưng kiên trì chưa đến hai ngày.

Sau đó đến buổi thăm buồng tiếp theo lại tiếp tục hạ quyết tâm.

Cứ thế lặp đi lặp lại.

Hơn hai tiếng sau, buổi thăm buồng giảng dạy kết thúc. Rõ ràng không phải làm việc nặng nhọc gì, nhưng ai nấy đều cảm thấy hơi kiệt sức.

Ra khỏi phòng bệnh, Thời Ôn Lễ nhìn đồng hồ rồi nói với họ: “Mọi người về trước tổng kết lại, bốn giờ bốn mươi tập trung. Trong cuộc họp sẽ hệ thống hoá những điểm khó trong điều trị chống động kinh, sau đó tiếp tục thảo luận ca bệnh.”

“Phó khoa Thời.”

Một giọng nữ trong trẻo truyền tới từ phía quầy y tá.

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Người vừa tới mặc váy len màu nâu lạc đà, trên vai khoác chiếc khăn choàng kinh điển cùng tông màu.

Từ đôi giày cao gót cho đến từng sợi tóc đều toát lên vẻ tinh tế.

Khí chất sang trọng có thể khiến một người đẹp thêm ba phần, cũng khiến người ta hoàn toàn không để tâm đến việc ngũ quan của cô không quá xuất sắc, chỉ cảm thấy cô cuốn hút và thoải mái.

Người phụ nữ trước mắt chính là kiểu người như vậy.

Thực ra, hôm nay Đào Hàm cũng không chăm chút gì nhiều, cô mặc chiếc váy thường ngày vẫn hay mặc, trước khi tới chỉ chỉnh lại tóc đơn giản.

Khi ba cô chưa bị bệnh, lớp trang điểm của cô mới có thể gọi là tinh xảo.

Hôm nay gần như để mặt mộc, chỉ thoa son để trông có sức sống hơn.

Đào Hàm xách hai túi trà sữa và cà phê lớn, tổng cộng mười sáu ly, nhiều hơn nữa thì không xách nổi.

Cô mỉm cười nói: “Xem ra tôi tới rất đúng lúc.”

Thời Ôn Lễ khẽ cười: “Làm cậu tốn kém rồi.”

“Vài ly nước thôi mà, tốn kém gì chứ.”

Cô chỉ giữ lại một ly cà phê, số còn lại chia cho Đinh Khải Hàng và mọi người.

“Cảm ơn.”

“Cảm ơn.”

Mọi người đều đoán không ra người đẹp này rốt cuộc có quan hệ gì với phó khoa Thời của họ.

Trông có vẻ rất thân quen với phó khoa.

Đào Hàm đưa ly cà phê đó cho Thời Ôn Lễ: “Tôi gọi đại thôi.”

Thời Ôn Lễ nhận lấy: “Cảm ơn.”

Đinh Khải Hàng phát đồ uống xong, vừa quay đầu đã nhìn thấy ly cà phê trong tay Thời Ôn Lễ, cùng một vị với ly trưa hôm qua.

Chẳng lẽ cà phê và hộp trái cây hôm qua cũng là do quý cô này gọi?

Đào Hàm theo Thời Ôn Lễ vào văn phòng.

Hôm nay cô tới đây ngoài việc cảm ơn người bạn học cũ đã quan tâm đến ba mình, còn là vì bác sĩ gây mê Hứa Thanh Hoà.

Ngại hỏi thẳng nên cô bắt đầu từ chuyện của ba.

“Lúc trưa gọi video với ba, ông dặn tôi phải cảm ơn bác sĩ khoa Ngoại tim mạch và bác sĩ Hứa của khoa Gây mê.”

Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện Thời Ôn Lễ: “Nghe ba tôi nói, hình như mối quan hệ giữa cậu và bác sĩ Hứa khá tốt?”

Thời Ôn Lễ nói: “Đúng là khá tốt. Trong công việc là cộng sự, ngoài đời là bạn bè.”

Đào Hàm thuận theo câu chuyện: “Vậy vừa hay tôi muốn hỏi cậu một chuyện.”

“Cậu nói đi.”

“Bác sĩ Hứa còn độc thân không?”

Thời Ôn Lễ không trả lời ngay, chỉ hơi mỉm cười: “Sao lại hỏi chuyện này?”

Nói ra thì dài.

Đào Hàm nói ấn tượng đầu tiên của cô dành cho Hứa Thanh Hoà cực kỳ tốt, người vừa xinh đẹp vừa dịu dàng.

Hôm đó cô tưởng ba mình lén hút thuốc nên tức đến phát khóc, Hứa Thanh Hoà đã kiên nhẫn an ủi cô rất lâu.

Sự thiện cảm giữa người với người thường bắt nguồn từ một chuyện rất nhỏ.

“Anh họ tôi, học cùng khoá với chúng ta, là lớp trưởng lớp A11 bên cạnh, không biết cậu còn nhớ không?”

Thời Ôn Lễ có ấn tượng.

Nghe đến đây, anh đã biết ý định của Đào Hàm.

Đào Hàm nói thẳng: “Khoảng thời gian ba tôi bị bệnh, may mà có anh họ chạy trước chạy sau giúp đỡ, không thì một mình tôi chăm bệnh thực sự không chịu nổi. Trước khi lên bàn mổ, ba tôi còn nhớ mãi chuyện anh ấy đến giờ vẫn chưa kết hôn.”

“Vì mải lo sự nghiệp nên anh họ tôi chậm trễ chuyện cá nhân.”

“Nhân phẩm và năng lực của anh ấy trong số những người cùng tuổi đều rất xuất sắc.” Cô cảm thấy cũng không thua Thời Ôn Lễ quá nhiều.

Điều kiện gia đình của anh họ lại càng không cần phải nói, còn tốt hơn nhà cô.

“Nếu bác sĩ Hứa còn độc thân, tôi muốn giới thiệu cho họ làm quen. Người như bác sĩ Hứa chính là chị dâu lý tưởng của tôi.”

Thời Ôn Lễ: “…”

Anh cười rồi nói: “Bác sĩ Hứa không độc thân.”

Đào Hàm không khỏi tiếc nuối.

Thực ra kết quả này cô đã đoán từ trước.

Hứa Thanh Hoà xinh đẹp nổi bật, chắc chắn không thiếu người theo đuổi.

Trước đó cô vẫn ôm một tia hy vọng vì biết bác sĩ gây mê rất bận, bận đến mức không có thời gian yêu đương.

“Bạn trai cô ấy cũng là bác sĩ à?” Cô thuận miệng hỏi.

“Đúng.” Thời Ôn Lễ không định giấu giếm, dừng một chút rồi nói: “Là tôi.”

Đào Hàm sững người.

“Là cậu?” Cô bật cười rồi đưa tay đỡ trán.

Không ngờ lại hỏi ngay chính chủ.

“Xin lỗi xin lỗi. Thật ngại quá.”

Thời Ôn Lễ nói: “Không sao.”

Đào Hàm lúc này mới hiểu ra: “Bảo sao bác sĩ Hứa lại biết rõ tôi có quan hệ gì với cậu, con tôi bao nhiêu tuổi. Đáng lẽ tôi phải nghĩ ra từ sớm mới đúng.” Nếu không phải mối quan hệ thân thiết thì sao có thể nhanh như vậy đã biết đồng nghiệp khác giới gặp ai ở phòng khám.

Cô vỗ nhẹ lên đầu mình: “Gần đây ngủ không ngon nên phản ứng chậm chạp. Bao giờ mới được uống rượu mừng của hai người?”

Thời Ôn Lễ: “Hôn lễ có lẽ vào mùa thu năm sau hoặc cuối năm sau.”

“Vậy cũng nhanh thôi, sắp Tết rồi. Chúc mừng chúc mừng.”

Đào Hàm nói đợi đến kỳ nghỉ Tết sẽ mời hai người họ ra ngoài ngồi chơi.

Không còn sớm nữa, cô đứng dậy cáo từ: “Cậu bận đi, tôi không làm phiền nữa.”

Thời Ôn Lễ đặt ly cà phê xuống, đứng dậy tiễn cô ra cửa.

“Không cần tiễn đâu, cậu dừng lại đi.” Đào Hàm rời đi.

Thời Ôn Lễ ngồi trở lại trước bàn làm việc. Tiếp theo còn phải thảo luận ca bệnh, anh không có thời gian nghĩ đến những khoảnh khắc ở bên Hứa Thanh Hoà vào buổi sáng, cũng như chuyện hôn lễ sẽ tổ chức vào lúc nào.

Sau khi cuộc họp thảo luận ca bệnh kết thúc, Thời Ôn Lễ trở về văn phòng của mình. Những người khác không lập tức giải tán mà tụ lại trò chuyện vài câu, hỏi nhau rằng có ai để ý thấy hôm nay phó khoa Thời hình như rất khác thường không.

Sự thay đổi này có liên quan đến người đẹp mang cà phê tới vào buổi chiều hay không thì họ không chắc.

Nhưng tâm trạng của phó khoa Thời tốt hơn bình thường thì họ rất chắc chắn.

Còn về mối quan hệ giữa người đẹp kia và phó khoa Thời, hiện giờ vẫn chưa nhìn ra manh mối gì, đành phải chờ xem sau này cô ấy còn đến văn phòng Ngoại thần kinh hay không, hoặc có còn mang cà phê tới nữa không.

Thời Ôn Lễ tưởng họ chưa vội tan làm là đang thảo luận nội dung buổi thăm buồng giảng dạy hôm nay.

Lúc này Hứa Thanh Hoà gửi tin nhắn cho anh: [Hôm nay em vẫn phải làm việc đến khoảng bảy giờ mới xong, hay là anh về trước đi?]

Thời Ôn Lễ: [Anh về cũng chẳng có việc gì, đợi em cùng về.]

Buổi tối anh định làm salad ức gà cho cô, khá đơn giản, không cần phải về nhà chuẩn bị trước.

Bận rộn trong văn phòng đến sáu giờ năm mươi, Thời Ôn Lễ thay áo blouse trắng ra.

Giờ này rồi mà đồng nghiệp khoa Sản kia vẫn chưa tới tìm anh khám bệnh, xem ra đã xác định cơn đau đầu không phải do chèn ép thần kinh, mà là vì kèm con làm bài tập tức quá gây ra.

Anh chợt nhớ đến lời Thời Miểu từng nói: Sau này chắc em không có thời gian kèm con học, để Mẫn Đình kèm. Anh à, con nhà anh cũng cho anh ấy kèm luôn đi.

Con của những người học giỏi không chắc chắn cũng sẽ học giỏi.

Giống như đồng nghiệp khoa Sản kia, cả cô ấy và chồng đều là tiến sĩ, vậy mà thành tích của con chỉ bình thường, mỗi lần kèm con học là cơn giận lại bốc lên ngùn ngụt.

Chỉ mong sau này Mẫn Đình sẽ không đau đầu.

Thời Ôn Lễ đi về phía thang máy, vừa đi vừa nhắn tin cho Hứa Thanh Hoà: [Anh ở trước thang máy, lúc em xuống thì bấm tầng của anh nhé.]

Hứa Thanh Hoà tưởng anh sẽ đợi cô trong xe, không ngờ lại muốn cùng cô đi chung một thang máy xuống dưới.

Cô vừa ra khỏi phòng thay đồ, trả lời anh: [OK]

Khu thang máy có tổng cộng hơn mười buồng thang máy, trong đó có sáu cái chỉ dừng ở các tầng lẻ.

Thời Ôn Lễ để ý từng buồng thang máy dừng ở tầng lẻ.

Hai phút sau, một chiếc thang máy ngoài cùng dừng ở khu Ngoại thần kinh.

Thời Ôn Lễ nghe thấy tiếng cửa thang máy từ từ mở ra, anh lập tức bước nhanh tới theo hướng phát ra âm thanh.

Hứa Thanh Hoà giữ nút mở cửa, mỉm cười nói: “Anh ăn tối chưa?”

Thời Ôn Lễ đáp: “Ăn ở căn tin rồi.”

Cả hai đều cố ý không nhớ lại cảnh tượng trong xe vào buổi sáng.

Giả vờ bình tĩnh tự nhiên.

Thời Ôn Lễ nhắc đến việc đổi thời gian chuyển nhà: “Đổi sang ngày 29 Tết rồi.”

Hứa Thanh Hoà ngạc nhiên: “Anh biết ngày 28 em trực à?”

Theo sắp xếp của bệnh viện, hai ngày trước Tết, ngoại trừ những ca mổ khẩn cấp không thể trì hoãn thì các ca phẫu thuật theo lịch thông thường hầu như đều dừng lại, khoa Gây mê của họ cũng chuyển sang chế độ trực ban.

Nhưng lịch trực mới vừa được công bố hôm nay.

Thời Ôn Lễ: “Khương Dương nói nên anh mới biết.”

“Không ngờ cậu ta lại chú ý đến lịch trực của khoa Gây mê tụi em sớm thế.”

Thời Ôn Lễ đoán: “Cậu ta chủ động phụ trách toàn bộ chuyện chuyển nhà của anh, chắc nghĩ rằng chúng ta thân nhau, nếu em không đến sẽ tiếc nuối, nên mới chú ý xem em trực ngày nào.”

Hứa Thanh Hoà khen Khương Dương: “Đôi khi cậu ta quả thật rất tinh tế.”

Để giới thiệu đối tượng cho Tề Nhược, cậu ta còn lo trình độ học vấn không tương xứng, cất công hỏi ý kiến của cô.

Thang máy dừng ở tầng một.

Hai người một trước một sau bước ra ngoài.

Theo thói quen, Hứa Thanh Hoà giơ tay định khoác tay anh.

Giây tiếp theo cô mới nhận ra đây là bệnh viện, không phải thang máy trong khu chung cư của họ.

Từ thang máy bên cạnh có đồng nghiệp khoa khác đi ra, chào hỏi Thời Ôn Lễ.

Tay Hứa Thanh Hoà đã giơ lên giữa không trung, đành thuận thế phủi phủi tay áo, giả vờ như trên đó dính thứ gì.

Một nhóm người vừa trò chuyện vừa đi ra khỏi tòa nhà tổng hợp.

Thời Ôn Lễ quay đầu nói với cô: “Bác sĩ Hứa, em cứ đợi ở cửa nhé, anh đi lấy xe.”

Trước mặt đồng nghiệp, Hứa Thanh Hoà thoải mái đáp: “Được.”

Bảo vệ nhìn hai người, quả nhiên là đang yêu nhau rồi.

Rời khỏi bệnh viện, Thời Ôn Lễ đưa điện thoại của mình cho Hứa Thanh Hoà. Anh đã chọn sẵn một ít đồ ăn vặt và trái cây, bảo cô xem còn muốn ăn gì nữa thì thêm vào.

Hứa Thanh Hoà nói không cần mua, vì ngày mai cô sẽ về nhà ở.

Thời Ôn Lễ luôn có cảm giác cô mới ở đây được vài ngày, vậy mà một tuần đã lặng lẽ trôi qua.

Trước khi ngủ, Hứa Thanh Hoà bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình, dự định sáng mai trước khi đi làm sẽ mang về nhà sắp xếp lại, tránh để ba mẹ về phát hiện điều bất thường.

“Vẫn chưa dọn xong à em?” Thời Ôn Lễ bước vào.

Hứa Thanh Hoà quay đầu nhìn anh: “Sắp xong rồi.”

Thời Ôn Lễ giúp cô bỏ quần áo vào túi xách, hỏi chiều thứ bảy cô có kế hoạch gì không.

“Không có.” Hứa Thanh Hoà hỏi lại anh: “Còn anh thì sao?”

Thời Ôn Lễ nhìn cô rồi nói: “Chiều thứ bảy anh định đi mua nhẫn.”

Anh nói ra một cách rất bình thường. Không hiểu vì sao, Hứa Thanh Hoà lại cảm thấy còn rung động hơn cả những bất ngờ được dày công chuẩn bị.

Thời Ôn Lễ nói tiếp: “Đến hôm đó, buổi trưa em cứ ngủ một giấc, tỉnh dậy rồi chúng ta cùng đi. Anh đã xem qua vài thương hiệu rồi, mình đi dạo hết một lượt.”

Hứa Thanh Hoà gật đầu: “Được ạ.”

Cô điều chỉnh nhịp thở rồi mới tiếp tục: “Sáng thứ bảy anh vẫn có lịch khám phải không?”

“Ừ, chiều nghỉ bình thường.”

Thời Ôn Lễ cất hết quần áo vào túi xong, đặt túi lên bệ cửa sổ, phát hiện trên tay cô vẫn còn một chiếc áo len, liền nhận lấy rồi bỏ vào chiếc túi khác.

Mọi thứ vừa được thu dọn xong thì máy giặt vang lên tiếng nhạc báo hiệu.

Quần áo của cô đã giặt xong.

Thời Ôn Lễ nói: “Anh đi phơi quần áo.”

Hứa Thanh Hoà đi theo anh ra ban công.

Mấy bộ quần áo mới giặt tối nay, cô sợ sáng mai vội vàng sẽ quên mất.

“Nếu sáng mai em quên lấy mấy bộ này thì anh nhớ nhắc em nhé.”

Thời Ôn Lễ: “Quên cũng không sao, phơi khô rồi anh mang cho em.”

Nhân lúc anh giơ tay phơi quần áo, Hứa Thanh Hoà nhẹ nhàng đấm đấm vai anh.

Hai người đứng rất gần nhau, cô khẽ nín thở: “Chỗ này của anh có mỏi không?”

“Hôm nay thì không, chỉ có một ca phẫu thuật vào buổi sáng thôi.”

Hứa Thanh Hoà tiếp tục đấm vai cho anh.

Kiểu đấm này thực ra chẳng có tác dụng thư giãn bao nhiêu.

Nhưng có thể khiến hai người gần gũi hơn.

Nắm tay hơi siết chặt của cô nhẹ nhàng rơi trên chiếc áo len mềm mại của anh.

Lực không lớn.

Thời Ôn Lễ phơi quần áo xong, cô cũng hạ tay xuống.

Anh tắt đèn ban công, hai người quay về phòng khách.

Hứa Thanh Hoà nhìn đồng hồ treo tường, đã mười giờ rưỡi rồi.

“Em đi ngủ đây, anh cũng ngủ sớm nhé.”

Thời Ôn Lễ gật đầu: “Ừ.”

Khi cô đi đến cửa phòng ngủ, sắp bước vào phòng, anh gọi cô: “Thanh Hoà.”

Hứa Thanh Hoà quay người lại: “Có chuyện gì thế anh?”

“Không có gì, chỉ muốn chúc em ngủ ngon thôi.” Thời Ôn Lễ bước về phía cô.

Hứa Thanh Hoà lập tức hiểu ý.

Anh muốn tới hôn cô, không muốn trước khi ngủ chỉ khô khan nói một câu ngủ ngon như vậy.

Cả hai đều muốn vun đắp thật tốt cho mối quan hệ này, đều cố gắng gạt bỏ sự ngượng ngùng, chủ động hôn đối phương.

Khi Thời Ôn Lễ cúi xuống hôn, Hứa Thanh Hoà bất giác ngẩng đầu đón lấy môi anh.

Nụ hôn trong xe buổi sáng đến quá bất ngờ, chẳng ai kịp cảm nhận.

Giờ phút này, trong căn nhà yên tĩnh không có bất kỳ ai quấy rầy, cũng không cần vội vã đi làm.

Khi hai người hôn lên môi nhau, trong lòng không còn vướng bận điều gì.

Vốn dĩ chỉ là một nụ hôn chúc ngủ ngon trước khi đi ngủ.

Nhưng phải gần một phút sau họ mới rời môi nhau.

Hơi thở của Hứa Thanh Hoà vẫn chưa ổn định, cô nói lần nữa: “Ngủ ngon nhé.”

Thời Ôn Lễ: “Em ngủ ngon.”


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *