Tháng Tư Ôn Hoà chương 26

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 26: Sau khi đăng ký kết hôn sẽ chuyển đến ở cùng luôn hay đợi qua Tết?

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Nghĩ đến nụ hôn đó, Hứa Thanh Hoà nằm trên giường rất lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.

Chỉ cần nhắm mắt, trước mắt cô đều là độ ấm nơi môi anh, là hơi thở nóng bỏng ấy.

Sự dịu dàng anh mơn trớn trên môi cô, lại từng chút từng chút hôn thẳng vào tim cô.

Không chỉ là một nụ hôn, ở bên anh, cô luôn luôn được cảm giác an toàn bao bọc.

Cho dù chỉ là trên hành lang khu phẫu thuật nghe thấy tiếng gọi “Bác sĩ Thời”, còn chưa nhìn thấy người anh, nhưng chỉ cần biết anh ở gần đây, cô cũng sẽ thấy yên tâm.

Đang mơ màng buồn ngủ thì điện thoại rung lên một cái.

Hứa Thanh Hoà xoay người, với lấy điện thoại trên tủ đầu giường rồi mở ra.

Thời Ôn Lễ hỏi cô: [Ngủ chưa em?]

Hứa Thanh Hoà: [Chưa ạ.]

Thời Ôn Lễ: [Ngày mai có cần anh gọi em sớm hơn vài phút không?]

Hứa Thanh Hoà suýt quên mất trước khi đi làm còn phải mang mấy túi đồ đó về nhà: [Sáu giờ rưỡi anh gọi em nhé.]

Thời Ôn Lễ: [Ừ.]

Thời Ôn Lễ: [Nếu thật sự không ngủ được thì anh nói chuyện với em một lúc.]

Hứa Thanh Hoà: [Được ạ.]

Cô đặt báo thức nhắc nhở bản thân, nhiều nhất chỉ nói chuyện hai mươi phút thôi, đừng ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của anh.

Cô bắt đầu gõ trong khung chat: [Hôm nay Khương Dương——] đầu ngón tay chợt dừng lại, khoảng thời gian hiếm hoi được trò chuyện trước khi ngủ, sao phải nói về người khác.

Xoá mấy chữ đó đi, cô định nói chuyện của hai người họ.

Từ khi hẹn hò, có chuyện gì anh đều nói thẳng ra, chưa từng né tránh, cô cũng đang dần học theo anh.

Hứa Thanh Hoà: [Nói về việc sau khi đăng ký kết hôn sẽ sắp xếp thế nào đi.]

Thời Ôn Lễ: [Là sắp xếp của hai chúng ta hay của hai gia đình?]

Hứa Thanh Hoà: [Hai chúng ta thôi. Hai bên gia đình gặp mặt thì đợi đến lúc làm đám cưới đi, giờ chưa vội.]

Cô muốn biết: [Sau khi đăng ký kết hôn sẽ chuyển đến ở cùng luôn hay đợi qua Tết?]

Thời Ôn Lễ nghĩ một lát: [Ngày Tết mà em không ở nhà thì ba mẹ em có thấy vắng vẻ không?]

Hứa Thanh Hoà: [Tết ba mẹ em không ở nhà. Năm nào em cũng trực Tết, họ đưa ông bà nội và ông bà ngoại đi du lịch, năm nay lịch trình cũng định xong rồi.]

Thời Ôn Lễ: [Vậy sau khi đăng ký thì chuyển luôn.]

Đăng ký kết hôn trước, nhưng đến 29 Tết mới chuyển vào nhà mới được.

Anh nói: [Vẫn phải ở nhà thuê thêm mấy ngày nữa.]

Hứa Thanh Hoà muốn hỏi: Đến lúc đó vẫn ở riêng như bây giờ, anh tiếp tục ngủ ở chiếc giường đơn bên phòng kia? Hay là hai người ở chung một phòng, anh chuyển sang đây?

Nhưng thật sự khó mở lời.

Gõ được mấy chữ, cô lại ngại không dám gõ tiếp.

Do dự vài giây.

Đầu ngón tay Hứa Thanh Hoà lại đặt xuống bàn phím điện thoại: [Vẫn ở như bây giờ sao? Hay là, anh cũng qua đây?]

Thời Ôn Lễ: [Anh qua đó.]

Đến lúc ấy họ đã là vợ chồng, dù ngại ngùng đến đâu cũng phải dần quen với việc ở chung một phòng.

Hứa Thanh Hoà: [OK]

May mà là nhắn tin, mặt đỏ tim đập anh cũng không nhìn thấy.

Thời Ôn Lễ: [Buổi sáng anh dậy sớm, lúc thức dậy có thể sẽ làm ảnh hưởng đến em. Anh sẽ cố gắng nhẹ nhàng một chút.]

Hứa Thanh Hoà: [Không sao đâu, em ngủ rất say. Dù có tỉnh thì dậy sớm hơn vài phút cũng không vấn đề gì.]

Thời Ôn Lễ biết cô rất khó dậy sớm, ngủ thêm được một phút thì tuyệt đối không chịu dậy sớm hơn nửa phút.

Khi thức dậy anh sẽ cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể, không làm cô tỉnh giấc.

Chuông báo thức của Hứa Thanh Hoà vang lên, cô kết thúc cuộc trò chuyện, gửi một sticker chúc ngủ ngon.

Trước khi ngủ cô còn nghĩ sáng mai việc đầu tiên sau khi thức dậy là phải thu quần áo ngoài ban công.

Kết quả ngủ một giấc dậy liền quên sạch.

Hôm nay Thời Ôn Lễ làm cho cô bánh tôm rau củ tươi, một món ăn sáng cô chưa từng ăn qua.

Suốt một tuần nay, bữa sáng của cô chưa hề bị trùng món.

Trên đường đến bệnh viện, Hứa Thanh Hoà mở điện thoại, giả vờ xem hồ sơ bệnh án.

Thực ra là nụ hôn tối qua, khi đầu lưỡi hai người khẽ chạm vào nhau, khiến cô nhất thời khó có thể bình tĩnh trò chuyện với anh.

Nhiều năm tiếp xúc với nhau có chừng mực, đến khoảnh khắc đầu lưỡi chạm nhau ấy, máu huyết toàn thân như sôi trào.

Từ đầu lưỡi tê dại lan đến tận đầu ngón tay.

Vừa nghĩ đến việc sau khi đăng ký kết hôn hai người sẽ ngủ chung một giường, cô lại càng không thể bình tĩnh.

“Chú và dì dạo này có rảnh không?” Giọng Thời Ôn Lễ cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Hứa Thanh Hoà ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại: “Có rảnh ạ. Trường học đã nghỉ rồi, trước Tết họ đều ở nhà.”

Thời Ôn Lễ nói: “Vậy cuối tuần này anh đến gặp chú dì.”

Sáng thứ Bảy anh còn có lịch khám bệnh, tan làm cũng phải hơn mười hai giờ, về nhà sẽ khá muộn.

Rõ ràng là anh đi gặp phụ huynh, vậy mà Hứa Thanh Hoà lại thấy hơi căng thẳng.

Vừa căng thẳng lại vừa vô cùng mong đợi.

Trước đây mỗi lần nhắc đến anh trước mặt ba mẹ, cô đều phải giả vờ như vô tình nhắc tới, còn không thể nói quá nhiều.

Rất nhanh thôi, anh sẽ mang thân phận con rể.

Sau này bất kể nói chuyện gì với ba mẹ về anh cũng không cần che giấu nữa.

Hôm nay hai người lại sóng vai bước vào toà nhà tổng hợp.

Bây giờ bảo vệ đã quen với việc họ cùng đi làm cùng tan làm, cũng không nhìn thêm lấy một cái.

Buổi trưa, sau khi tan ca phẫu thuật, Thời Ôn Lễ lại gặp trưởng khoa Gan mật Ân Chính Càn trong nhà ăn.

Lần này là Ân Chính Càn chủ động ngồi sang.

“Ôn Lễ, chỗ này không có ai ngồi chứ?”

Thời Ôn Lễ ngẩng đầu: “Không có, trưởng khoa Ân ngồi đi ạ.”

Hứa Thanh Hoà vẫn đang ở phòng mổ, không có thời gian đến căn tin.

Trước đó Ân Chính Càn từng nói chuyện với Thời Ôn Lễ về Thời Kiến Khâm, nhiều năm không gặp, tối hôm đó ông liền gọi điện cho Thời Kiến Khâm để ôn chuyện cũ.

Giữa bạn bè quen nhau từ lúc còn trẻ và những người kết bạn sau khi đã thành danh lập nghiệp, tình cảm sẽ khác nhau, cảm tình năm xưa thuần tuý hơn nhiều.

Cuộc điện thoại ấy kéo dài gần hai tiếng đồng hồ.

Sau khi cảm khái chuyện của bản thân, đương nhiên không tránh khỏi việc nói đến con cái.

Con trai của Ân Chính Càn trạc tuổi Thời Ôn Lễ, mấy năm trước đã kết hôn sinh con.

Thời Kiến Khâm hối hận không thôi, nói rằng việc ly hôn đã gây tổn thương rất lớn cho hai đứa trẻ, con gái kết hôn chớp nhoáng, còn con trai đến giờ ngay cả bạn gái cũng không chịu quen.

Rõ ràng hai anh em đều xuất sắc như vậy, có biết bao người giới thiệu đối tượng cho tụi nó, vậy mà tụi nó chẳng hề hứng thú.

Ân Chính Càn an ủi bạn cũ: Ông cũng đừng sốt ruột. Để tôi nói chuyện với Ôn Lễ xem rốt cuộc là thế nào. Nó luôn rất tôn trọng tôi, lời tôi nói chắc nó cũng nghe được vài câu.

Trưa nay ông cố ý đợi Thời Ôn Lễ ở nhà ăn.

Nghĩ rằng mình sẽ cố gắng giúp Thời Kiến Khâm tháo gỡ khúc mắc trong lòng con trai.

Còn chuyện yêu đương kết hôn thì phải tuỳ duyên, ông không định xen vào quá nhiều.

Ân Chính Càn không thích vòng vo: “Trưa hôm qua ăn cơm cùng cậu xong, tối về tôi liền gọi điện cho ba cậu.”

Ông tự trêu mình: “Già rồi, bắt đầu hoài niệm.”

“Ba cậu lăn lộn nửa đời người, đi rồi lại quay về, chẳng biết rốt cuộc là vì cái gì.”

Thời Ôn Lễ cười nhàn nhạt, không tiếp lời.

Lựa chọn năm đó của ba mẹ, anh không có tư cách phán xét.

Họ từng yêu nhau, vừa tốt nghiệp đã kết hôn, sinh ra anh và em gái.

Có lẽ tình cảm mãnh liệt đến đâu rồi cũng có ngày nhạt đi.

Sau khi ly hôn, cả hai nhanh chóng tái hôn, khiến tất cả mọi người đều sửng sốt.

Cuộc hôn nhân của ba mẹ ít nhiều cũng ảnh hưởng đến anh và em gái.

Trong suy nghĩ của hai anh em, tình cảm có tốt đến đâu cũng chưa chắc đi được cả đời.

Mà cuộc hôn nhân bắt đầu không có tình cảm cũng chưa chắc không thể bền lâu.

Thời Ôn Lễ đã được giới thiệu xem mắt quá nhiều lần, đối phương vừa mở lời, anh gần như đã đoán được hướng câu chuyện tiếp theo.

Trưởng khoa Ân nhìn như đang hồi tưởng chuyện cũ, nhưng có lẽ đang mở đường để mai mối cho anh.

Quả nhiên.

Trưởng khoa Ân thở dài: “Ba cậu làm loạn một trận như vậy, ngoài việc khiến hai anh em cậu sợ kết hôn ra, cậu nói xem ông ấy còn được gì nữa?”

Thời Ôn Lễ lo rằng tiếp theo trưởng khoa Ân sẽ mở miệng giới thiệu đối tượng cho mình, đến lúc ấy từ chối lại làm mất mặt ông.

Anh dứt khoát dập tắt ý nghĩ ấy trước: “Quan niệm hôn nhân của cháu và Thời Miểu đúng là chịu ảnh hưởng từ ba mẹ. Nhưng cũng may. Hai anh em chúng cháu may mắn, trên đường đời gặp được rất nhiều quý nhân. Thời Miểu và em rể bây giờ sống rất hạnh phúc. Hiện tại cháu cũng đang hẹn hò với đối tượng xem mắt rồi.”

Ân Chính Càn sửng sốt: “Chẳng phải cậu đã từ chối người mà viện trưởng Khương giới thiệu rồi sao?”

Thời Ôn Lễ nói: “Không phải người do viện trưởng Khương giới thiệu.”

Ân Chính Càn gật đầu, quay lại chủ đề chính: “Chịu tìm hiểu thử là chuyện tốt, không vội, từ từ thôi.”

Về phần người giới thiệu lần này là ai, đối tượng xem mắt làm nghề gì, Ân Chính Càn rất biết chừng mực nên không hỏi thêm.

Thời Ôn Lễ vừa mới từ chối mai mối của viện trưởng Khương, quay đầu lại đã nhận lời giới thiệu của người khác, ông hỏi nhiều cũng không thích hợp, cứ xem như không biết.

Bàn bên cạnh, Đinh Khải Hàng và mấy người khác lặng lẽ ăn cơm, thỉnh thoảng nói vài câu liên quan đến phẫu thuật.

Phó khoa Thời không xem họ là người ngoài, biết rõ họ nghe thấy nhưng cũng không né tránh việc mình đã có đối tượng xem mắt, vậy thì họ càng phải giữ miệng kín hơn.

Kẻo truyền đến tai viện trưởng Khương và phó viện trưởng.

Đợi dăm ba tháng nữa, chuyện cần biết thì biết thôi.

Nhưng bây giờ vẫn còn hơi sớm, dù sao Thời Ôn Lễ mới từ chối viện trưởng Khương được một tuần mà đã bắt đầu hẹn hò với đối tượng xem mắt rồi, gần như không có khoảng trống thời gian nào.

Đinh Khải Hàng cuối cùng cũng hiểu vì sao gần đây Thời Ôn Lễ luôn ôm điện thoại nhắn tin.

Hoá ra là đang trả lời tin nhắn của đối tượng xem mắt.

Xem ra người phụ nữ hôm qua mời họ cà phê chính là bạn gái tương lai của Phó khoa.

Thực ra chữ “tương lai” có thể bỏ đi.

Với tính cách của Phó khoa Thời, chịu gặp mặt, chịu tìm hiểu, chịu uống cà phê đối phương mua, vậy là đã xác định người ấy rồi.

Trước Tết phó khoa Thời sẽ chuyển nhà, đúng là song hỷ lâm môn.

Ăn xong, Đinh Khải Hàng đi thẳng đến phòng mổ.

Lúc rửa tay gặp Khương Dương.

Khương Dương như đang tán gẫu, hỏi cậu ta rằng có phát hiện gần đây Thời Ôn Lễ hơi khác thường không.

Đinh Khải Hàng thầm nghĩ, không phải không muốn nói cho anh ta biết, mà là sợ một ngày nào đó anh ta lỡ miệng nói ra, ba của anh ta biết thì biết làm sao.

“Có sao ạ?” Cậu ta hỏi ngược lại.

Khương Dương: “Ừm. Tôi không nói rõ được khác ở chỗ nào.”

Anh ta nghĩ Đinh Khải Hàng ngày nào cũng ở cạnh Thời Ôn Lễ, chắc sẽ biết nguyên nhân.

Đinh Khải Hàng nói: “Có lẽ gần đây trong khoa bận quá, áp lực lớn.”

Khương Dương lắc đầu: “Không liên quan đến áp lực. Tôi thấy hình như anh ấy rất vui.”

Mà kiểu vui vẻ này trước đây lại không thường thấy.

Đinh Khải Hàng lặng lẽ rửa tay, không tiếp lời.

Có bạn gái rồi, ai mà không vui?

Huống chi bạn gái của Phó khoa Thời nhìn vào thì biết ngay cô ấy là một phụ nữ trí thức, có tính cách rất tốt.

Ngay cả y tá trưởng khu Ngoại thần kinh của họ cũng khen cô ấy có khí chất.

Đinh Khải Hàng thật sự không muốn nói dối Khương Dương.

Chỉ mong thời gian mau trôi đến dăm ba tháng sau, nếu lúc đó Khương Dương còn hỏi nữa thì cậu ta sẽ tiết lộ một chút.

Bây giờ chỉ có thể xin lỗi anh ta vậy.

Cả ngày nay Thời Ôn Lễ không gặp Hứa Thanh Hoà.

Gần đây cô cách ngày mới được xếp một ca ở khoa Ngoại Thần kinh, hơn nữa đều là ca của các phó khoa, trưởng khoa khác.

Phải đợi tới sau Tết, thời gian cô ở phòng mổ Ngoại Thần kinh mới nhiều lên.

Sau khi kết thúc ca phẫu thuật buổi chiều, vừa quay về văn phòng, anh lại nhận được điện thoại hội chẩn cấp cứu.

Thay áo blouse trắng, chưa kịp uống nước đã chạy thẳng tới khoa Cấp cứu.

Bệnh nhân lên cơn động kinh, bác sĩ cấp cứu đã dùng thuốc khống chế khẩn cấp, gọi anh qua đánh giá xem có cần nhập viện điều trị hay không.

Đang bận thì Hứa Thanh Hoà gửi tin nhắn tới, anh không kịp xem.

Hứa Thanh Hoà: [Em vừa nhận một ca cấp cứu, làm xong có thể phải tới mười giờ. Anh về trước đi nhé.]

Lúc Thời Ôn Lễ nhìn thấy tin nhắn đã là nửa tiếng sau.

Từ khoa Cấp cứu trở về, anh cũng không tan làm về nhà mà ở lại văn phòng tăng ca, đồng thời mời mọi người trong tổ ăn tối.

Lúc còn độc thân, anh cũng thường xuyên đãi mọi người, khi đó họ chỉ cảm thấy vị cấp trên này rất tốt.

Giờ lại mời nữa, phản ứng đầu tiên của Đinh Khải Hàng là: cấp trên yêu đương rồi, tâm trạng tốt.

Thời Ôn Lễ đang bận thì điện thoại đổ chuông, là mẹ anh gọi.

Khoảng thời gian trước vì em gái tổ chức đám cưới nên anh liên lạc với ba mẹ nhiều hơn một chút.

Trước kia, nếu không có chuyện quan trọng thì một năm cũng chẳng gọi điện được mấy lần.

Từ nhỏ, câu ba mẹ nói với anh nhiều nhất qua điện thoại là: Ôn Lễ, phải chăm sóc em gái cho tốt.

Đối với anh và em gái lúc còn nhỏ, hai anh em bầu bạn với nhau hoàn toàn không thể thay thế nỗi khát vọng được nhận tình thương của ba mẹ.

Có lúc anh không nhịn được cũng sẽ đưa ra yêu cầu: Nhưng em gái nhớ ba mẹ mà.

Anh cũng nhớ.

Mỗi khi như vậy, ba mẹ thường im lặng vài giây rồi lặp lại câu cũ: Chăm sóc em gái cho tốt.

Về sau, giữa anh và ba mẹ dần dần không còn gì để nói.

Thời Ôn Lễ bắt máy: “Mẹ, có chuyện gì vậy?”

Triệu Mạch Nhân: “Ôn Lễ, con tan làm rồi chứ? Mẹ sắp tới khu nhà của con.”

“Mẹ, hôm nay con tăng ca, vẫn còn ở bệnh viện.”

Triệu Mạch Nhân bảo không vội: “Con cứ bận đi, mẹ cũng không có việc gì, đợi con về.”

Thời Ôn Lễ hỏi: “Mẹ có chuyện gì thì nói qua điện thoại đi.”

Có vài chuyện không thể nói rõ qua điện thoại, phải gặp mặt mới nói được.

Nghe cô ruột của Ôn Lễ kể viện trưởng Khương đã giới thiệu đối tượng xem mắt cho nó, điều kiện rất tốt, vậy mà nó còn chưa gặp mặt đã trực tiếp từ chối.

Bà lo con trai không kết hôn, cứ sống một mình mãi cũng không phải cách, nên muốn tới xem rốt cuộc là thế nào.

Triệu Mạch Nhân chỉ nói: “Mẹ mang ít đồ tới cho con.”

Thời Ôn Lễ tưởng mẹ mang đồ ăn tới: “Trước khi Miểu Miểu đi hưởng tuần trăng mật đã đi siêu thị mua đầy đủ cho con rồi, tủ lạnh sắp không nhét nổi nữa. Ngày nào con cũng ăn ở căn tin, ngoài bữa sáng ra thì rất ít khi nấu ở nhà, sau này mẹ không cần cố ý mang tới nữa đâu.”

Giữa hai mẹ con từ trước đến nay luôn khách sáo, đôi khi còn không thân thiết bằng bạn bè.

Mãi gần đây Triệu Mạch Nhân mới chợt hiểu ra, không phải con trai cố tình xa cách bà, mà là những năm qua bà đã hoàn toàn bỏ bê đứa con trai này. Rõ ràng lúc nó bốn năm tuổi, khi bà và chồng cũ còn chưa ly hôn, nó cũng là một đứa trẻ thích nằm trong lòng mẹ làm nũng, vô cùng thân thiết với mẹ.

Sau đó bà ly hôn với ba nó, luôn cảm thấy nó hiểu chuyện, không cần phải quá lo lắng.

Nhưng bà quên mất, lúc ấy nó cũng chỉ mới mấy tuổi.

Cũng cần sự quan tâm của mẹ.

Sau khi bỏ lỡ sự dựa dẫm vào mẹ suốt một khoảng thời gian dài như thế, thằng bé không còn cách nào thân thiết với bà được nữa.

Triệu Mạch Nhân: “Không chỉ có đồ ăn.”

Còn có vài chiếc áo khoác nữa.

“Con cứ làm việc đi, mẹ đợi con tan làm về.”

Thời Ôn Lễ: “Có thể hơn mười giờ con mới xong, thậm chí còn muộn hơn. Mẹ về nghỉ sớm đi.”

Hơn mười giờ thì quá muộn, không thích hợp để nhắc chuyện hôn nhân đại sự.

Dù sao cũng sắp Tết rồi, đợi tới khi thằng bé nghỉ phép bà sẽ lại tới.

Triệu Mạch Nhân: “Vậy mẹ để đồ ở phòng bảo vệ, nhớ lấy nhé.”

Kết thúc cuộc gọi, Thời Ôn Lễ ngẩn người nhìn màn hình máy tính một lúc.

Mỗi lần nhận điện thoại của mẹ, tâm trạng anh đều rất phức tạp.

Người anh từng dựa dẫm nhất, người anh luôn nhớ nhung lúc nhỏ, cuối cùng lại càng ngày càng xa cách.

Thu hồi suy nghĩ, anh tiếp tục xem bệnh án.

Bận tới chín giờ, Thời Ôn Lễ nhắn cho Hứa Thanh Hoà: [Xong phẫu thuật thì gọi cho anh nhé. Anh đang ở văn phòng.]

Anh đợi thêm khoảng hai mươi phút nữa, Hứa Thanh Hoà mới ra khỏi phòng mổ: [Sao anh lại đợi em nữa vậy, về sớm còn được nghỉ ngơi.]

Thời Ôn Lễ: [Về nhà anh cũng tăng ca thôi, như nhau cả.]

Hứa Thanh Hoà đi ra khỏi toà nhà tổng hợp, chiếc xe quen thuộc đang đợi dưới chân bậc thềm.

Quá mức công khai, tới nỗi chẳng ai để ý.

Hứa Thanh Hoà ngồi vào ghế phụ, quay sang nhìn anh: “Nếu bị người trong tổ anh nhìn thấy anh cố ý đợi em, họ có đoán lung tung không?”

Thời Ôn Lễ cầm áo khoác của cô đặt lên ghế sau, nói: “Không sao. Dù có đoán được mối quan hệ của chúng ta bây giờ là gì, họ cũng sẽ không tới hỏi anh.”

Có vài chuyện, giữa anh và Đinh Khải Hàng từ trước tới nay đều ngầm hiểu với nhau, sẽ không trực tiếp xác nhận.

Buổi tối không kẹt xe, chỉ vài phút đã tới cổng khu dân cư.

Thời Ôn Lễ nhìn qua trạm nhận hàng thông qua cửa kính xe, cửa đã đóng, tan làm rồi.

Anh thu hồi ánh mắt: “Hôm nay không lấy bưu kiện được rồi, trưa mai anh lấy giúp em.”

Chính Hứa Thanh Hoà cũng quên mất mình có kiện hàng được giao tới.

“Không sao, không cần dùng gấp ạ.”

Ngày mai cô nghỉ nên nói: “Em tự qua lấy.”

Thời Ôn Lễ nói: “Anh tan làm tiện đường, em không cần phải chạy thêm một chuyến đâu.”

Ngày hôm sau, vốn dĩ Hứa Thanh Hoà định đi lấy hàng, kết quả sau khi thức dậy lại thử quần áo rồi thử giày, còn phải trang điểm, đâu còn tâm trí đi nhận bưu kiện.

Hứa Bỉnh Đạc thấy con gái mới sáng sớm đã lục tung tủ tìm giày, tìm nửa ngày hình như vẫn chưa tìm được đôi phù hợp.

Nguyên hai phòng giày mũ, vậy mà đi hẹn hò còn không có nổi một đôi giày ra hồn, nói ra chắc chẳng ai tin.

Hứa Bỉnh Đạc nói tình hình với vợ: “Hay em tài trợ cho nó một đôi đi. Giữa mùa đông thế này, chẳng lẽ lại để nó mang dép Crocs đi hẹn hò?”

Trì Mẫn: “…”

Ngoài dép Crocs ra, giày của con gái cơ bản đều là giày thể thao và giày sneaker. Giày phối với váy cũng có, nhưng đều là kiểu cũ từ trước, hai ba năm gần đây con bé không mua thêm đôi nào.

Bà còn chưa kịp đi tìm con gái thì con gái đã tới tìm bà.

“Mẹ ơi, cho con mượn một đôi giày với.”

Đi hẹn hò còn phải mượn giày, Trì Mẫn thật sự không biết nên nói con gái thế nào.

“Con muốn kiểu nào? Ba mẹ đi mua cho con một đôi luôn. Dù sao hơn mười hai giờ Ôn Lễ mới tan làm, vẫn kịp đấy.”

Hứa Thanh Hoà không khách sáo: “Phối được với bộ váy trên người con là được.”

“Hay con đi dạo với ba mẹ luôn đi, mua thêm cho con vài bộ.”

“Con không có thời gian đi dạo, còn phải nghiên cứu xem hôm nay trang điểm thế nào. Lâu rồi không trang điểm, tay hơi cứng.”

“…”

Loay hoay mãi tới 11 giờ 40 mới xem như đã trang điểm xong.

Cô trang điểm kiểu trong trẻo tự nhiên, thả tóc dài xuống, mặc chiếc váy mới và đôi giày mới ba mẹ mua cho. Khi xuất hiện trước mặt Thời Ôn Lễ, suýt nữa anh không nhận ra.

Hứa Thanh Hoà chỉ chỉ quần áo và giày trên người, cười nói: “Sáng nay mới mua đó.”

Thời Ôn Lễ cũng cười: “Đẹp lắm.”

Hứa Thanh Hoà đưa điện thoại cho anh: “Chụp giúp em một tấm nhé.”

Sau lưng cô là bồn hoa trước toà nhà nơi anh ở.

Con đường men theo bồn hoa này, cô không nhớ nổi những năm qua mình đã đi qua bao nhiêu lần.

Thời Ôn Lễ nghiêm túc chọn góc, chụp cho cô vài tấm ảnh.

Hôm nay đối với cô là một ngày có ý nghĩa đặc biệt.

Đi mua nhẫn, tương đương với việc Thời Ôn Lễ cầu hôn cô.

Hứa Thanh Hoà hoàn toàn không kén chọn trang sức. Điều cô thấy có ý nghĩa chính là chuyện cùng anh đi mua nhẫn cưới, chứ không phải bản thân chiếc nhẫn.

Mua nhẫn cưới đồng nghĩa với việc hai người sắp bước vào hôn nhân, cùng anh sinh hoạt, xây dựng một mái nhà nhỏ, là chuyện khiến cô vui vẻ và mong chờ. Điều đó không liên quan nhiều đến việc nhẫn cưới đắt tới đâu, viên kim cương lớn thế nào hay thiết kế cắt gọt có lãng mạn hay không.

Vừa bước vào cửa hàng trang sức đầu tiên, cô đã chọn được một mẫu, nói với Thời Ôn Lễ: “Lấy cái này đi.”

Thời Ôn Lễ: “Hay là xem thêm vài cửa hàng rồi quyết định? Biết đâu phía sau còn có mẫu em thích hơn?”

Hứa Thanh Hoà nói: “Không cần đâu ạ.”

Ra khỏi cửa hàng trang sức, Hứa Thanh Hoà nhận lấy túi xách từ tay anh.

Vừa ngồi vững trong xe, cô đã mở hộp nhung ra, định đeo nhẫn.

Bình thường không thể đeo, đành tranh thủ đeo lúc nghỉ cuối tuần.

Thời Ôn Lễ đưa tay ngăn lại: “Khoan đã.”

Hứa Thanh Hoà cười nói: “Giữa chúng ta không cần nói mấy lời thề non hẹn biển đó đâu nhỉ.”

Không nói những lời đó, nhưng điều nên nói vẫn phải nói. Thời Ôn Lễ nhìn cô, “Chúng ta mới ở bên nhau, thời gian dùng thân phận bạn trai bạn gái để ở chung quá ngắn, rất nhiều chuyện anh vẫn đang học hỏi. Đợi ở bên nhau lâu hơn một chút, anh sẽ làm tốt hơn bây giờ.”

Anh cẩn thận lấy chiếc nhẫn kim cương trong hộp nhung ra: “Hy vọng nhiều năm sau, em vẫn cảm thấy kết hôn với anh là một chuyện không tệ. Anh cũng hy vọng bản thân vừa là người bạn đời của em, đồng thời vẫn sẽ là một người bạn rất tốt của em.”

“Vì chưa công khai nên chỉ có thể cầu hôn em đơn giản thế này. Đợi công khai rồi, anh sẽ bù lại nhé.”

Hứa Thanh Hoà đưa tay cho anh: “Không hề đơn giản đâu, em cảm thấy như vậy đã vô cùng tuyệt vời rồi.”

Cô rất mãn nguyện.

Thời Ôn Lễ chậm rãi đeo chiếc nhẫn lên ngón tay cô.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *