Tháng Tư Ôn Hoà chương 27

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 27: Cô vòng hai tay ra sau cổ anh, ôm lấy cổ anh

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Nhẫn cưới đã mua xong, cầu hôn cũng đã có, Hứa Thanh Hoà vô cùng mãn nguyện, đề nghị buổi chiều đi đánh cầu lông với anh.

Thời Ôn Lễ vốn định dẫn cô đi dạo phố, từ lúc ở bên nhau tới giờ, ngoại trừ hôm nay đi mua nhẫn, anh vẫn chưa từng cùng cô ra ngoài bao giờ.

Hứa Thanh Hoà nói mình chẳng có gì cần mua: “Sáng nay ba mẹ em đi mua giày cho em, tiện thể sắm thêm không ít quần áo. Nửa năm tới em cũng không cần mua thêm bộ nào nữa.”

Cô không muốn đi dạo phố còn vì một lý do khác: “Cuối năm đồng nghiệp đều ra ngoài mua sắm, lỡ đụng mặt thì sao?”

Với chiều cao và khí chất của Thời Ôn Lễ, đi tới đâu cũng nổi bật.

Lúc đông người, chưa chắc họ nhìn thấy đồng nghiệp, nhưng đồng nghiệp lại có khả năng chú ý tới họ.

Vừa nói, cô vừa lắc lắc chiếc nhẫn kim cương trên tay, như vậy chẳng phải là công khai với cả thiên hạ rồi sao.

Thời Ôn Lễ nói: “Vậy đi sân cầu lông.”

Nói xong, anh lại cảm thấy có gì đó không đúng, ánh mắt rơi lên quần áo trên người Hứa Thanh Hoà, bật cười bổ sung: “Bộ đồ với đôi giày này của em đâu đánh cầu được.”

Hứa Thanh Hoà cũng cười: “Xem cái đầu em kìa, hoàn toàn không nhớ ra.”

Thời Ôn Lễ nói: “Anh đặt sân lúc bốn giờ. Về nhà thay đồ trước vẫn kịp.”

Anh mở điện thoại đặt sân, không chọn nhà thi đấu cầu lông anh thường đến nhất.

Ở đó có nhiều đồng nghiệp trong bệnh viện làm thẻ hội viên, Ngô Hiểu Phong là một trong số đó.

Nhưng không khéo, nhà thi đấu kia buổi chiều lại kín hết sân.

Hứa Thanh Hoà nói: “Cái chỗ trước đây anh từng dẫn em tới ấy, môi trường cũng không tệ.”

Nơi từng dẫn cô tới chính là nhà thi đấu anh hay đến nhất.

Thời Ôn Lễ lo cô ngại: “Chiều nay chắc Ngô Hiểu Phong cũng sẽ tới.”

“Vậy chẳng phải càng hay sao. Anh đánh với em một lát, còn có thể giao lưu với họ nữa.”

Gặp đồng nghiệp ở sân cầu lông, thật ra Hứa Thanh Hoà chẳng để bụng.

Thời Ôn Lễ bèn đặt sân ở nhà thi đấu quen thuộc.

Chỉ còn khung giờ từ năm giờ đến sáu giờ là đặt được, những khung giờ khác đều kín hết.

Về nhà thay đồ xong, Hứa Thanh Hoà cũng tháo nhẫn xuống.

Trì Mẫn nghe thấy động tĩnh con gái về nhà, cố ý chạy tới phòng con gái ngắm chiếc nhẫn kim cương.

Một chiếc nhẫn khá bình thường quy củ, nhưng bà vẫn tìm đủ góc độ để khen một hồi.

Còn gu thẩm mỹ của con gái, phải hình dung thế nào đây.

Chồng bà nói đúng — trình độ thẩm mỹ lúc lên lúc xuống.

Có khi hôm nay còn thấy gu con bé cũng được, nhưng ngày mai lại phải nghi ngờ, rốt cuộc cái gu này di truyền từ ai.

Trì Mẫn liếc bộ đồ thể thao trên người con gái: “Lại ra ngoài à?”

“Dạ, Thời Ôn Lễ bảo con nên vận động ngẩng đầu nhiều hơn một chút, lát nữa anh ấy đi đánh cầu lông với con.”

Trì Mẫn lại nhìn chiếc nhẫn trong hộp nhung, bình thường thì bình thường vậy đi.

Ít nhất ánh mắt chọn bạn đời của con gái lại chẳng hề bình thường, còn tốt hơn bà.

Ánh mắt nhìn người của bà cũng tạm được, chỉ có điều người bà chọn có miệng quá độc, chê cả con gái cưng chẳng nể nang gì.

Hứa Thanh Hoà giả vờ đứng trước gương chỉnh quần áo: “À đúng rồi mẹ.” Cô hơi ngừng nửa giây: “Sau khi đăng ký kết hôn, con với Thời Ôn Lễ định ở chung. Trước tiên ở tạm nhà thuê vài ngày, hai mươi chín Tết sẽ chuyển sang nhà mới.”

Con gái lập gia đình rồi, Trì Mẫn vừa vui vừa lưu luyến: “Mẹ cũng đang định nói đây. Tết nhà mình chẳng có ai, con với Ôn Lễ cứ ở cùng nhau mà ăn Tết.”

Thứ sáu tuần sau là đi đăng ký kết hôn.

Thật ra chẳng còn mấy ngày nữa. Nhưng Hứa Thanh Hoà lại cảm thấy từng ngày từng ngày trôi qua dài đằng đẵng.

Trì Mẫn thuận miệng hỏi: “Ba mẹ Ôn Lễ biết chuyện hai đứa sắp đăng ký kết hôn chưa?”

“Con không rõ, chưa hỏi Thời Ôn Lễ nữa ạ.”

Hứa Thanh Hoà bắt đầu tô lại son. “Anh ấy rất ít khi nhắc tới ba mẹ mình, chắc là vẫn còn buồn. Cho nên con chưa bao giờ hỏi chuyện bên phía ba mẹ anh ấy. Chuyện đăng ký kết hôn, người đầu tiên anh ấy báo là em gái và em rể.”

“Mẹ thằng bé tên Triệu Mạc Nhân phải không?”

“Đúng ạ.”

“Mẹ từng nghe qua.” Nhưng Trì Mẫn cũng không hiểu quá rõ về đối phương, chỉ biết bà ấy tái hôn với nhà họ Diệp quyền quý, sau khi kết hôn lại sinh thêm một cậu con trai, còn có hai người con riêng, tình hình gia đình khá phức tạp.

Bà biết rõ con gái mình vốn đau đầu với những chuyện họ hàng thân thích, chuyện cô dì chú bác bên nhà mình còn xoay không nổi, huống hồ bên nhà mẹ chồng còn phức tạp như vậy.

“Dù sao sau này hai đứa kết hôn xong cũng không sống chung với họ, cùng lắm lễ Tết tụ tập một chút. Con đừng lo, chẳng phải còn có Thời Ôn Lễ sao.”

Hứa Thanh Hoà nhắc tới cậu em trai cùng mẹ khác cha của Thời Ôn Lễ: “Họ lớn lên trong môi trường khác nhau, gần như không liên lạc. Mẹ anh ấy cũng không cố ý vun đắp tình cảm giữa con trai út với Thời Miểu và Thời Ôn Lễ. Hơn hai mươi năm qua cũng chẳng qua lại mấy. Con không định sau khi kết hôn còn có qua lại gì với họ.”

Cô rất hiểu biết chính mình. Cô không giỏi giao tiếp xã hội, hoặc nói đúng hơn là không muốn tốn tâm tư vào chuyện đó, vậy thì đừng làm khó bản thân.

“Đợi con với Thời Ôn Lễ kết hôn rồi, con chỉ qua lại với Thời Miểu và Mẫn Đình thôi, những người khác con không bận tâm nổi.”

Nhắc tới Mẫn Đình, Trì Mẫn nói: “Tám năm trước mẹ đã từng tiếp xúc với Mẫn Đình rồi. Một chàng trai trẻ cực kỳ thực tế. Không ngờ nhiều năm sau, chúng ta lại còn có tầng quan hệ họ hàng này.”

Ba mẹ cô đều là chuyên gia kỳ cựu trong lĩnh vực bán dẫn, còn tập đoàn Kinh Hoà của Mẫn Đình cũng làm ngành này, ít nhiều cũng có điểm chung.

Hứa Thanh Hoà cười nói: “Duyên phận thôi. Sau này thành người một nhà rồi, có thể mời anh ấy tới nhà ăn cơm.”

Trì Mẫn cười: “Ba con có số hưởng thật đấy. Tìm được cậu con rể vừa ý như vậy, lại còn tiện thể quen được một người đồng nghiệp trẻ tuổi hợp tính, chung chủ đề trò chuyện nữa. Bây giờ ông ấy còn mong con với Thời Ôn Lễ đăng ký kết hôn hơn cả con nữa đấy.”

Bà không khỏi cảm thán: “Năm đó con nhất quyết học y, không chịu chọn ngành mạch tích hợp, làm ba con buồn biết bao.”

Chọn ngoại khoa thì thôi đi, con gái còn cố tình chọn gây mê.

Hứa Thanh Hoà lắc lắc tay mình: “Hết cách rồi, con hợp cứu người hơn. Xử lý đường thở khó, hiện giờ trong bệnh viện tụi con chỉ có trưởng khoa là giỏi hơn con thôi. Mẹ bảo ba con đừng buồn nữa, nếu không học y thì sao quen được Thời Ôn Lễ? Sao mời được Mẫn Đình về trò chuyện với ba? Nhớ bảo ba nổ ít vàng cho con nhé.”

Trì Mẫn bật cười: “Không thành vấn đề.”

Hứa Thanh Hoà nhìn đồng hồ, đã bốn giờ mười lăm: “Con đi tìm Thời Ôn Lễ đây.”

Bốn giờ rưỡi, hai người đúng giờ xuất phát.

Trên đường tới sân cầu lông, Hứa Thanh Hoà đăng một bài lên vòng bạn bè, ảnh đính kèm chính là tấm hình Thời Ôn Lễ chụp cho cô hôm nay.

Chỉ có một câu đơn giản: [Đón năm mới sớm, cầu được ước thấy (pháo hoa) (pháo hoa) (pháo hoa)]

Phương Vũ lập tức bấm thích.

[Ảnh chụp từ góc nhìn bạn trai nha (cười xấu xa)]

[Váy đẹp quá! Người còn đẹp hơn váy!]

Khương Dương nhận ra bồn hoa phía sau: [Đây chẳng phải bồn hoa trước cửa nhà anh Thời sao?]

Anh ta lại hỏi: [Hay là cây xanh trước mỗi toà nhà trong khu của chị đều giống nhau?]

Hứa Thanh Hoà trả lời: [Đều giống nhau cả.]

Khương Dương: [Ồ ồ.]

Khương Dương: [Tối nay tụi em tới nhà anh Thời tụ tập, chị có rảnh không? Đi cùng luôn đi.]

Hứa Thanh Hoà quay sang hỏi Thời Ôn Lễ đang lái xe: “Tối nay Khương Dương đi cùng ai đến nhà anh ăn cơm vậy?”

Thời Ôn Lễ hoàn toàn không hiểu gì: “Không biết, anh chưa nghe Khương Dương nói gì cả.”

Hứa Thanh Hoà: “…”

Thời Ôn Lễ đang lái xe, không tiện nhắn tin, anh ra hiệu cho cô: “Em lấy điện thoại anh hỏi thử đi.”

Hứa Thanh Hoà cầm điện thoại trên bảng điều khiển trung tâm lên, còn chưa kịp hỏi mật khẩu, Thời Ôn Lễ đã nói cho cô biết.

Cô nhanh chóng nhập vào.

Mật khẩu không liên quan tới sinh nhật của anh hay Thời Miểu.

Hỏi mật khẩu của người khác có ý nghĩa gì rốt cuộc cũng không được lịch sự cho lắm, cô nhịn cơn tò mò lại.

Hứa Thanh Hoà mở WeChat của anh, bấm ngay vào vòng bạn bè.

Bài đầu tiên trên trang cá nhân của anh chính là bài cô vừa đăng.

Cô thay anh bấm thích cho chính mình.

Sau đó trả lời Khương Dương trong phần bình luận: [Mấy giờ tới vậy? Còn ai nữa?]

Khương Dương nhắn riêng cho anh:

[Anh Thời, tụi em còn đang bàn. Bàn xong sẽ báo anh.]

[Sếp Thương với sếp Mẫn cũng qua. Bữa tối anh khỏi phải chuẩn bị, sếp Mẫn sắp xếp đầu bếp rồi, nguyên liệu cũng tự mang theo.]

Hứa Thanh Hoà đọc tin nhắn cho Thời Ôn Lễ nghe rồi hỏi: “Sếp Thương là ai vậy?”

Thời Ôn Lễ nói: “Thương Uẩn. Phù rể của em rể anh.”

Hứa Thanh Hoà có ấn tượng với cả phù dâu lẫn phù rể trong đám cưới của Thời Miểu.

“Anh thân với sếp Thương này lắm à?” Cô thuận miệng hỏi.

“Cũng tạm. Cậu ta từng tới nhà anh ăn cơm.”

Thương Uẩn rất ngưỡng mộ Mẫn Đình có một người anh vợ như anh, cũng gọi anh là “anh”.

Thời Ôn Lễ nói với cô: “Hôm tân gia, Thương Uẩn cũng tới.”

Hứa Thanh Hoà gật đầu.

Cô nhắc tới bữa tụ tập tối nay ở căn hộ thuê: “Mọi người cứ tụ tập đi, em không qua đâu, em không quen họ.”

Thời Ôn Lễ lại bảo cô hỏi xem Thời Miểu có tới không.

Hứa Thanh Hoà gõ chữ: [Mẫn Đình với Thời Miểu đều tới à?]

Khương Dương: [Chỉ có sếp Mẫn tới thôi, sếp Thời tối nay trực ca đêm.]

Trước đây lúc Thời Miểu làm bác sĩ nội trú trưởng, mọi người đều gọi cô là sếp Thời, Khương Dương quen miệng nên vẫn gọi như vậy.

Thời Ôn Lễ lại ra hiệu cho Hứa Thanh Hoà: “Em trả lời Khương Dương, bảo họ cứ tới bất cứ lúc nào, Mẫn Đình có chìa khoá nhà anh, khoảng sáu giờ rưỡi anh mới về tới.”

Hứa Thanh Hoà nhắn đúng từng chữ theo lời Thời Ôn Lễ gửi cho Khương Dương.

Khương Dương: [OK]

Khương Dương: [À đúng rồi anh Thời, anh rủ chị Thanh Hoà qua luôn đi? Đông người vui hơn. Dù sao chị ấy ở gần, đi bộ một hai phút là tới.]

Hứa Thanh Hoà nhìn Thời Ôn Lễ: “Sao Khương Dương nhiệt tình mời em vậy? Nếu Thời Miểu qua, cậu ta mời em luôn thì mới hợp lý chứ.”

Mấu chốt là Thời Miểu lại không tới.

Mấy người đàn ông tụ tập đánh bài, còn nhất quyết kéo cô tới cho vui.

Càng nói càng thấy không đúng, cô lại liên tưởng tới chuyện khác: “Khương Dương đổi ngày chuyển nhà sang 29 cũng vì ngày 28 em trực ban. Anh nói xem… có phải cậu ta phát hiện chúng ta đang hẹn hò rồi không?”

Thời Ôn Lễ trầm ngâm: “Có khả năng.”

Nếu Khương Dương đã nhìn ra đầu mối mà không định nói toạc ra, vậy cứ giữ nguyên trạng thái này là được.

Hứa Thanh Hoà dùng giọng điệu của Thời Ôn Lễ trả lời Khương Dương: [Tôi hỏi bác sĩ Hứa rồi, tối nay cô ấy có việc.]

Khương Dương: [Vậy để hôm tân gia rồi tụ tập.]

Hứa Thanh Hoà thoát khỏi khung chat, trả điện thoại lại cho Thời Ôn Lễ.

Khoá màn hình xong mới nhớ ra, vừa rồi cô còn chưa kịp nhìn kỹ hình nền điện thoại của anh.

Dù quen biết nhiều năm, nhưng một số thói quen riêng tư của anh, cô vẫn không hiểu rõ.

Về phương diện bạn bè, cô vô cùng quen thuộc.

Về phương diện tình cảm nam nữ, cô miễn cưỡng xem như không quá xa lạ.

Tới sân cầu lông, Thời Ôn Lễ nhìn rõ người ở sân bên cạnh thì bật cười.

Đúng là quá có duyên, đặt sân thôi mà cũng đặt trúng cạnh nhau.

Anh đặt sân số 6, kết quả Ngô Hiểu Phong ở sân số 7.

Trùng hợp hơn nữa là bạn đánh cầu hôm nay của Ngô Hiểu Phong lại là Đinh Khải Hàng.

Đinh Khải Hàng vẫy tay chào họ.

Trán đầy mồ hôi, cậu ta dùng cánh tay lau một cái.

Cậu ta không tò mò chuyện trưởng khoa Thời và bác sĩ Hứa cùng xuất hiện, chỉ thắc mắc vì sao bác sĩ Hứa đột nhiên nổi hứng đi đánh cầu lông.

Sự tích bác sĩ Hứa đánh mười phút rồi nghỉ cả buổi chiều, cậu ta đã từng nghe qua.

Bên kia lưới, Ngô Hiểu Phong đặt vợt xuống đi về phía sân nghỉ, cúi người nhặt chai nước khoáng dưới đất lên, vặn nắp rồi uống một hơi hết nửa chai.

Nhìn thấy Hứa Thanh Hoà, anh ta rất khó giữ được bình tĩnh.

Hiện giờ toàn bộ phòng mổ trên dưới, ai mà không biết anh ta bị cô làm bẽ mặt.

Lúc Ngô Hiểu Phong ngẩng đầu lên lần nữa, Hứa Thanh Hoà đang khởi động, đeo cả băng bảo vệ đầu gối lẫn cổ tay.

Anh ta mơ hồ nhớ lại, mấy năm trước khi Hứa Thanh Hoà cùng Thời Ôn Lễ tới đánh cầu, cô cũng trang bị đầy đủ như vậy.

Kết quả đánh chưa tới mười phút đã kêu mệt, thời gian đánh cầu còn không bằng thời gian khởi động.

Cũng chỉ có Thời Ôn Lễ mới đủ kiên nhẫn chơi cầu cùng một người õng ẹo như cô.

Ngô Hiểu Phong vốn định hẹn Thời Ôn Lễ đánh cầu, Thời Ôn Lễ lại nói trước Tết đừng hẹn anh, anh bận chuyển nhà.

Hứa Thanh Hoà vừa mở lời hẹn, anh chẳng vội chuyển nhà nữa.

Thời Ôn Lễ cởi áo khoác ngoài, để lộ bộ đồ thể thao bên trong.

Anh mở túi đựng vợt, đưa cây vợt thường dùng của mình cho Hứa Thanh Hoà.

Trước khi vào sân, Hứa Thanh Hoà lo mình đánh cầu quá cao, Thời Ôn Lễ bảo không sao: “Vốn dĩ là để em làm nhiều động tác ngẩng đầu hơn mà.”

Sau khi bắt đầu đánh, Hứa Thanh Hoà phát hiện Thời Ôn Lễ còn đánh cao hơn cả cô.

Cô giơ vợt lên, phải đợi một hai giây mới đỡ được cầu.

Trong suốt quá trình đó, cô phải luôn ngẩng mặt lên.

Ngô Hiểu Phong ở sân số 7 bên cạnh không nhìn nổi những quả cầu bay cao như vậy, tức đến mức lại đi uống thêm mấy ngụm nước.

Với trình độ của Thời Ôn Lễ, cùng Hứa Thanh Hoà đánh kiểu cầu như thế này đúng là lãng phí cuộc đời.

Đinh Khải Hàng không biết đầu đuôi nhìn sang Ngô Hiểu Phong, chẳng phải vừa mới uống rồi sao?

Phải khát đến mức nào mới khát thành ra vậy chứ.

Ngô Hiểu Phong vừa vặn nắp chai nước lại thì nghe “bốp” một tiếng, quả cầu lông rơi trúng người anh ta.

“…”

“Phó khoa Ngô, xin lỗi nhé.”

Tiếng xin lỗi của Hứa Thanh Hoà lập tức vang lên.

Ngô Hiểu Phong không lên tiếng, cúi xuống nhặt quả cầu.

Thời Ôn Lễ đứng cùng phía với anh ta bước tới, anh ta thẳng tay ném quả cầu cho đối phương.

Ngô Hiểu Phong thật sự rất muốn hỏi một câu: Đồ đạc chuyển nhà của cậu thu dọn xong hết rồi à?

Nhưng anh ta không nhỏ nhen đến vậy.

Đúng là anh ta có ý kiến rất lớn với Hứa Thanh Hoà, nhưng sẽ không liên lụy người vô tội.

Thời Ôn Lễ phát cầu, vẫn đánh rất cao, và cũng đánh rất chậm.

Nếu tốc độ nhanh lên, Hứa Thanh Hoà sẽ không đỡ nổi, phải liên tục cúi xuống nhặt cầu.

Đánh được hai mươi phút, Thời Ôn Lễ chủ động cất vợt nghỉ ngơi.

Hứa Thanh Hoà thở hổn hển, ngồi xuống ghế dài nghỉ một lát.

Thời Ôn Lễ mở một chai nước, vừa định đưa cho cô thì Hứa Thanh Hoà đã tự mở một chai khác, ngửa đầu uống liền bốn năm ngụm.

Chiếc ghế dài đủ chỗ cho ba người, anh ngồi xuống bên cạnh cô.

Hứa Thanh Hoà nghiêng mặt sang: “Em không đánh nữa đâu, anh đánh với họ đi.”

Cô tự trêu mình: “Lần này đánh được lâu hơn lần trước, có tiến bộ rồi. Lần sau cố gắng đánh đủ nửa tiếng.”

Thời Ôn Lễ nói: “Không cần vội, từ từ tăng dần lên. Đợi thời tiết ấm hơn, buổi tối tan làm chắc trời vẫn chưa tối, anh sẽ đánh cùng em mười phút hoặc hai mươi phút trong khu chung cư.”

Hứa Thanh Hoà hỏi: “Chung cư có sân cầu á?”

“Có mà.”

Thời Ôn Lễ nhìn băng bảo vệ đầu gối của cô: “Vẫn là bộ trước đây à?”

Hứa Thanh Hoà cười gật đầu: “Chỉ đeo đúng một lần lúc đánh cầu lần trước, sau đó không dùng nữa.”

Đang trò chuyện, Thời Ôn Lễ chợt nhớ ra một việc, mở điện thoại lên: “Anh gửi cho em vài hình ảnh bộ ga giường chăn gối, về nhà em từ từ chọn.”

Đã kết hôn rồi, không thể tiếp tục dùng ga giường anh từng sử dụng trước đây được.

Hứa Thanh Hoà: “Chẳng phải chỗ anh có rất nhiều ga giường và vỏ chăn rồi sao? Không cần mua đâu.”

Thời Ôn Lễ kiên quyết: “Mua thêm vài bộ mới.”

Hứa Thanh Hoà thì không sao cả, nhưng thấy anh kiên quyết như vậy, cô quyết định chọn hai bộ.

Lướt sơ qua những hình ảnh anh gửi, màu sắc đều khá dịu dàng.

Cô nói: “Ở chỗ anh mấy đêm, em lại khá thích màu xám.”

Thời Ôn Lễ nói: “Nếu thích thì cứ chọn, nhưng đừng chọn vì muốn chiều theo anh.”

“Không phải vì chiều theo anh.”

Có lẽ vì anh thích nên cô cũng thấy màu đó không tệ.

Gửi ảnh xong, Thời Ôn Lễ lại gửi cho cô mấy hình ảnh tối qua anh lưu về quản lý động kinh trong phẫu thuật đánh thức.

Anh nói: “Tối qua vừa công bố đấy, đây là lần đầu tiên trên thế giới báo cáo việc sử dụng loại thuốc này trong phẫu thuật đánh thức. Không biết em có theo dõi chưa.”

Hứa Thanh Hoà nói: “Em vẫn chưa thấy.”

Tối qua về quá muộn, tắm xong là đi ngủ.

Sáng nay lại bận thử đồ, bận trang điểm, đến điện thoại cũng không có thời gian xem.

Trong giai đoạn đánh thức của phẫu thuật mở sọ, phòng ngừa động kinh cũng là trọng điểm của gây mê.

Hai người cứ thế trò chuyện về chủ đề này.

Bên kia, Ngô Hiểu Phong và Đinh Khải Hàng nghỉ giữa hiệp, định tới chỗ họ tán gẫu vài câu.

Chưa đi tới nơi đã nghe hai người đang nói về phẫu thuật đánh thức, nhắc tới phong bế thần kinh.

Đinh Khải Hàng và Ngô Hiểu Phong ngầm hiểu ý nhau, quay đầu đi về phía chiếc ghế dài bên kia.

Khó khăn lắm mới có nửa ngày nghỉ, họ không muốn lại nói chuyện công việc.

Đinh Khải Hàng cuối cùng cũng hiểu vì sao hai người này quen nhau bao nhiêu năm, thường xuyên ăn cơm cùng nhau mà vẫn chẳng nảy sinh chút tia lửa nào.

Chưa tới sáu giờ, Hứa Thanh Hoà và Thời Ôn Lễ đã cất vợt.

Khương Dương gửi tin nhắn cho Thời Ôn Lễ, nói mấy người họ đã tới căn hộ thuê của anh rồi.

[Anh Thời, không vội đâu, bọn em chơi bài trước đã.]

Khương Dương lại hỏi: [Anh Thời, anh đi đánh cầu à?]

Thời Ôn Lễ: [Ừm, vừa từ sân cầu ra.]

Anh chợt nhớ ra một chuyện, quần áo của Hứa Thanh Hoà ngoài ban công anh quên thu vào.

Vội vàng nhắn cho Mẫn Đình: [Đừng để đám Khương Dương ra ban công. Có quần áo của Thanh Hoà ở đó.]

Mẫn Đình: “…”

Anh ấy và Thời Miểu đăng ký kết hôn gần nửa năm mới sống chung. Anh vợ thì mới xem mắt được một tuần.

Mẫn Đình: [Em bảo dì giúp việc thu vào rồi.]

Thời Ôn Lễ: [Cậu còn dẫn cả dì giúp việc tới à?]

Mẫn Đình: [Ừm. Miểu Miểu nói sau khi anh đăng ký kết hôn vẫn phải ở căn hộ thuê thêm vài ngày, nên bảo dì tới dọn dẹp nhà cửa. Còn mua thêm một ít hoa và cây xanh, trang trí đơn giản một chút.]

Anh ấy đang trả lời tin nhắn của anh vợ thì Khương Dương bên cạnh nhìn hai dì giúp việc tất bật, hết đặt cây xanh lại cắm hoa, khó hiểu quá, bèn hỏi: “Sếp Mẫn, chúng ta chỉ tới ăn một bữa thôi mà, có cần long trọng vậy không?”

Thương Uẩn tiếp lời: “Mẫn Đình là đang khoe khoang với tôi rằng cậu ta có chìa khóa nhà anh vợ, còn có thể tùy tiện bài trí căn nhà này. Cứ để cậu ta khoe đi.”

Mẫn Đình không thèm để ý, cúi đầu tiếp tục trả lời tin nhắn của Thời Ôn Lễ: [Còn thứ gì cần cất đi nữa không?]

Thời Ôn Lễ: [Không còn gì nữa. Bảo dì giúp việc cất quần áo vào tủ của tôi là được, về tôi tự gấp.]

Vừa trò chuyện vừa đi tới cửa sân cầu.

Hứa Thanh Hoà chào tạm biệt anh: “Anh mau về đi, em không về cùng anh nữa đâu, em đi dạo quanh đây một chút.”

Thời Ôn Lễ cất điện thoại: “Hay để mai đi? Mai anh rảnh.”

“Không cần, em chỉ đi dạo linh tinh thôi. Đi một mình còn tiện hơn, không sợ bị đồng nghiệp nhìn thấy.” Hứa Thanh Hoà vẫy tay, “Anh lái xe chậm thôi nhé.”

Thời Ôn Lễ không vội về nhà, Mẫn Đình đã dẫn đầu bếp và dì giúp việc tới đó rồi, không cần anh chuẩn bị món ăn tiếp đãi họ.

“Em định đi đâu dạo? Anh đưa em tới đó.” Anh nói.

Hứa Thanh Hoà vốn không muốn để anh đưa đi, nhưng nghĩ tới tối nay sẽ không gặp nhau nữa, mà hôm nay lại là ngày cầu hôn đặc biệt, cô muốn bù lại nụ hôn.

“Em định đi xem bộ ga giường chăn gối, phía trước rẽ trái là có hai cửa hàng.”

Thời Ôn Lễ nói: “Anh đi mua cùng em.”

Chọn đồ dùng trên giường cũng không mất bao nhiêu thời gian.

Hứa Thanh Hoà không từ chối.

May mà cô đã ở chỗ anh mấy ngày, dùng ga giường của anh rồi.

Nếu không hai người cùng nhau đi mua đồ dùng trên giường, chắc sẽ ngượng chết mất.

Nhưng dù vậy, sau khi vào cửa hàng, lúc cùng anh chọn lựa, ít nhiều cô vẫn thấy ngượng.

Cô chọn đồ rất nhanh, chỉ vài phút đã giải quyết xong.

Mua xong bộ ga giường màu xám bằng vải lanh, hai người cùng nhau trở về.

Vào khu chung cư, Thời Ôn Lễ lái xe thẳng tới dưới tòa nhà nhà cô.

Hứa Thanh Hoà chậm rãi tháo dây an toàn, nhìn về phía anh.

Thời Ôn Lễ nhận ra cô có chuyện muốn nói nhưng không truy hỏi, chờ cô nghĩ xong nên mở lời thế nào.

Thật sự rất khó mở miệng.

Nhưng Hứa Thanh Hoà vẫn cố gắng nói ra: “Hay là sau này mỗi ngày chúng ta hôn nhau một lần nhé. Nếu giữa chừng bị gián đoạn, có thể sẽ lại ngại không dám hôn nữa.”

Tối qua hai người đã không hôn.

Cô trở về nhà mình ở, trước khi ngủ chỉ chúc ngủ ngon qua điện thoại.

Gián đoạn một ngày, muốn hôn tiếp lại phải làm công tác tư tưởng.

Nếu trước khi xem mắt họ là người xa lạ, có lẽ khi thân mật với nhau sẽ không có gánh nặng tâm lý.

Nhưng họ quá quen thuộc.

Cách thức ở bên nhau suốt những năm qua dường như đã hình thành ký ức cơ bắp.

Đối với sự thân mật, trong tiềm thức họ luôn cảm thấy ngại ngùng.

Thời Ôn Lễ gật đầu đáp lại cô, nói: “Được.”

Anh lại nói: “Tối qua lúc xuống xe quá vội. Sau này dù bận hay muộn thế nào, anh cũng sẽ nhớ hôn em.”

Lời vừa dứt, anh tháo dây an toàn.

Xe tắt máy, đèn trước xe cũng từ từ tắt đi.

Trong khoang xe kín mít, chỉ còn lại tiếng vải áo cọ xát khe khẽ khi anh xoay người.

Anh nghiêng người về phía cô, Hứa Thanh Hoà cũng vô thức tiến lên lại gần anh.

Trong bóng tối lờ mờ, đường nét sâu sắc nhưng dịu dàng của anh ngay trước mắt.

Gần như cùng lúc, cả hai đều hôn đối phương, môi nhẹ nhàng chạm vào nhau.

Thời Ôn Lễ dùng tay trái đỡ sau gáy cô, hơi thở ấm nóng từng lớp đan xen.

Không nghĩ ngợi thêm nữa, Hứa Thanh Hoà vòng hai tay ra sau cổ anh, ôm lấy cổ anh.

Cô đã muốn hôn anh như vậy từ lâu rồi.

Cho đến khoảnh khắc này mới vượt qua được rào cản trong lòng.

Ngoài xe, trời đã tối mịt.

Trong xe cũng vậy.

Ngay khoảnh khắc cô ôm lấy cổ anh, lồng ngực Hứa Thanh Hoà đập dồn dập như trống trận.

Môi anh đè lên môi cô, dịu dàng nhưng mang theo chút sức mạnh, hơi thở của cô hoàn toàn bị cướp mất.

Cho đến khi nụ hôn kết thúc, đi lên lầu, tim cô vẫn như nghẹn nơi cổ họng.

Ngồi trước bàn, cô chẳng thể đọc nổi thứ gì.

Cô khép tập tài liệu bệnh án lại, bắt đầu thu dọn những thứ sẽ mang tới chỗ anh sau khi đăng ký kết hôn.

Đồ đạc lặt vặt khá nhiều, suốt một tuần tiếp theo, ngày nào cô cũng tranh thủ sắp xếp một ít.

Trong sự mong đợi, cuối cùng ngày 29 tháng 1 cũng tới.

Trưởng khoa biết hôm đó cô đi đăng ký kết hôn nên cho cô nghỉ một ngày, ca phẫu thuật vốn đã xếp cho cô, trưởng khoa tự nhận làm.

Khi cô tới văn phòng để cảm ơn trực tiếp, trưởng khoa chân thành nói: Em và Thời Ôn Lễ sống tốt với nhau còn hơn mọi lời cảm ơn.

Trưởng khoa lại cảm thán: Tôi đã hiểu ra rồi, đừng dễ dàng làm ông mai bà mối, nhất là làm mai cho những người bên cạnh mình, lúc nào cũng phải lo đủ thứ.

Hôm đó Thời Ôn Lễ cũng nghỉ, anh đã đổi ca với đồng nghiệp.

Mới sáu giờ sáng anh đã dậy.

Suốt một tuần liền, mỗi ngày em gái đều thay hoa tươi trong bình cho anh.

Tối qua, em gái lại bảo tiệm hoa giao thêm hoa hồng đỏ.

Sau khi thức dậy, việc đầu tiên anh làm là thay nước cho bình hoa.

Điện thoại trên bàn rung lên, em gái gửi tin nhắn tới.

Thời Miểu: [Anh, tân hôn hạnh phúc nhé! (Pháo hoa) (Pháo hoa) Chúc anh và chị dâu mãi mãi yêu nhau, đầu bạc không rời.]

Ngay sau đó, tin nhắn chúc mừng của Mẫn Đình cũng tới: [Tân hôn hạnh phúc (pháo hoa) (pháo hoa) (pháo hoa)]

Đây là lần đầu tiên Thời Ôn Lễ nhận được tin nhắn của em rể có kèm biểu tượng cảm xúc.

Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là Thời Miểu đã thêm vào giúp cậu ấy.

Anh lần lượt trả lời em gái và em rể: [Cảm ơn.]

Tám giờ rưỡi, Thời Ôn Lễ ra khỏi nhà.

Xe chạy tới dưới lầu nhà Hứa Thanh Hoà, anh nhắn cho cô: [Xuống thôi em, anh tới rồi.]


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Hôn môi 1 ng mình ko yêu, hơn nữa còn là bạn bè, thì có cảm giác gì???