Tháng Tư Ôn Hoà chương 29

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 29: Đêm tân hôn

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Thời Ôn Lễ đang dọn dẹp trong bếp, Hứa Thanh Hòa mặc áo khoác xong, đi tới cửa bếp nói với anh là mình về nhà một chuyến.

Thời Ôn Lễ quay đầu lại: “Không đợi anh đi cùng sao? Sắp xong rồi.”

Hứa Thanh Hòa nói: “Không cần anh qua đâu. Đồ mang sang bên này chỉ có hai túi, em tự xách qua được mà.”

Còn những thứ chuyển đến nhà mới, ba cô đã sắp xếp xe thương vụ rồi.

Xét thấy hiệu suất làm việc của cô rất đáng lo ngại, ba cô còn cất công thuê hai chuyên viên sắp xếp đồ đạc đến nhà mới giúp cô thu dọn quần áo.

Suy nghĩ của ba cô là, hôm nay cô và Thời Ôn Lễ đi đăng ký kết hôn, là ngày vui, cứ tận hưởng thế giới riêng của hai người cho tốt. Chuyện chuyển nhà cứ để ông ấy và mẹ cô trông chừng, không cần bọn họ chạy tới chạy lui.

Đồ của Thời Ôn Lễ mấy ngày trước đã chuyển gần hết, gần đây lịch phẫu thuật của anh kín mít, đều là Mẫn Đình tìm người chuyển giúp cho.

Còn bốn ngày nữa mới chính thức tân gia.

Hứa Thanh Hòa vẫy tay: “Vậy em đi đây.”

Đoạn đường từ dưới lầu căn hộ thuê đến cửa nhà mình, hôm nay là lần cô đi nhẹ nhõm nhất.

Trước cửa tòa nhà nhà cô đậu hai chiếc xe thương vụ.

Không cần nghĩ cũng biết là tới chuyển đồ cho cô.

Lên tới tầng, cửa thang máy vừa mở ra, ngoài hành lang đã vang lên tiếng người ồn ào.

Hứa Thanh Hòa bước ra khỏi thang máy thì thấy mấy vali của mình đã được xách ra ngoài cửa, xếp ngay ngắn thành một hàng sát tường.

Trong nhà có công nhân ra vào liên tục.

Cô vừa bước vào cửa đã nghe thấy ba nói với mẹ: “Mấy đôi giày nhựa của nó không mang theo à?”

Trì Mẫn: “… Không mang.”

“Khụ khụ.” Hứa Thanh Hòa cố ý ho khan hai tiếng, nhắc ba mẹ rằng mình đã về.

Hứa Bỉnh Đạc quay phắt đầu lại, rõ ràng là ông không ngờ con gái về nhanh như vậy.

Bị bắt quả tang đang bàn tán sau lưng về đống giày dép của cô, ông cười ngượng ngùng.

“Ba nhất thời quên mất mấy đôi giày đó gọi là gì.” Lý do vụng về đến mức chính Hứa Bỉnh Đạc cũng không nghe nổi, chỉ đành cười xin con gái tha thứ cho lần lỡ lời vừa rồi.

Hứa Thanh Hòa giả vờ không chịu bỏ qua: “Con thấy ba đang nhắm vào giày của con thì có. Đây là lần thứ ba con bắt được rồi đấy.”

Hứa Bỉnh Đạc bật cười ha ha.

Ông vội chuyển chủ đề, lấy từ trong túi ra một bao lì xì đưa tới: “Nào nào nào, nổ vàng ra đây, coi như bồi thường cho con và đôi dép Crocs của con.”

Bao lì xì mỏng dính, Hứa Thanh Hòa vừa bóp đã biết bên trong là một tấm thẻ.

“Không cần nổ nhiều vậy đâu ba, bây giờ con cũng chẳng có chỗ nào cần tiêu tiền cả.”

Hứa Bỉnh Đạc nói: “Cứ cầm đi, coi như vốn khởi động cho cuộc sống mới của con. Sắp cuối tháng rồi, chẳng lẽ để con nghèo rớt mồng tơi mà đi kết hôn à, sống sao nổi.”

Hứa Thanh Hòa: “…”

Tài chính eo hẹp là thật.

Nhưng cũng chưa đến mức nghèo rớt mồng tơi.

Cô đưa cho ba một thẻ thang máy của căn hộ tân hôn, mật mã khóa vân tay thì ba cô đã biết.

Hứa Bỉnh Đạc quay lại chuyện chính, nhắc đến việc trưa nay Triệu Minh Đức gọi điện cho ông, nói hôm khác sẽ hẹn ba của Thời Ôn Lễ ra ngoài uống trà.

Hai nhà đã là thông gia rồi, thế nào cũng phải gặp mặt.

“Chỉ có ba, trưởng khoa của con và ba của Ôn Lễ ngồi nói chuyện với nhau thôi, con với Ôn Lễ không cần đi.”

Ông đưa đĩa anh đào vừa rửa cho con gái: “Ăn không hết thì mang về tổ ấm nhỏ của hai đứa mà ăn.” Nói xong lại quay về chủ đề ban nãy: “Hóa ra trước đây Triệu Minh Đức với ba của Ôn Lễ đã quen nhau rồi.”

Hứa Thanh Hòa ôm đĩa trái cây nhâm nhi: “Dạ. Con nghe trưởng khoa nói rồi. Trước khi Thời Kiến Khâm đi Thượng Hải, mối quan hệ giữa ông ấy và khá nhiều trưởng khoa trong bệnh viện mình đều rất tốt.”

Hứa Bỉnh Đạc nói: “Nghe giọng điệu của Triệu Minh Đức thì hình như chuyện Ôn Lễ đăng ký kết hôn không nói với ba mẹ nó. Thế thì càng phải gặp mặt hơn. Dù thế nào đi nữa, sau này ba với ba Ôn Lễ cũng đâu thể hoàn toàn không qua lại được.”

Hứa Thanh Hòa không bận tâm chuyện của người lớn: “Gặp trước một lần cũng được ạ, dù sao sớm muộn gì cũng phải gặp mà.”

Cho dù trước khi đăng ký kết hôn không gặp phụ huynh thì đến lúc đám cưới chắc chắn cũng sẽ gặp.

Nếu tình cảm của cô và Thời Ôn Lễ tiến triển thuận lợi, biết đâu mùa thu năm nay có thể tổ chức hôn lễ.

Mới mong ngóng ngày đăng ký kết hôn xong, vậy mà cô lại bắt đầu mong tới đám cưới rồi…

Thời Kiến Khâm không biết hôm nay Thời Ôn Lễ nghỉ bù. Tan làm buổi tối, ông cố ý đến bệnh viện một chuyến, định cùng con trai ăn bữa cơm tối, trò chuyện tử tế.

Mấy hôm trước, con trai từ chối đối tượng mà viện trưởng Khương giới thiệu. Vì chuyện này mà vợ cũ cãi nhau dữ dội với ông qua điện thoại, trách ông không để tâm đến chuyện hôn nhân của con trai.

Ông nào không để tâm?

Ông đã âm thầm nhờ viện trưởng Lưu giới thiệu cho Ôn Lễ một cô gái phù hợp, còn bảo Ôn Lễ qua ăn cơm.

Nào ngờ Ôn Lễ không muốn bước vào hôn nhân, lấy lý do công việc bận rộn chẳng thể phân thân, thẳng thừng từ chối ý tốt của viện trưởng Lưu.

Không chỉ nhờ viện trưởng Lưu, ông còn nhờ trưởng khoa gan mật Ân Chính Càn của bệnh viện Ôn Lễ đang làm việc nữa.

Ân Chính Càn trả lời ông: Tôi đã nói chuyện với Ôn Lễ rồi, thằng bé không có khúc mắc gì, cũng không bài xích hôn nhân, ông cứ yên tâm. Đứa nhỏ này rất đáng tin cậy, chuyện hôn nhân đại sự của nó, bản thân nó có tự tính toán.

Những chuyện khác, Ân Chính Càn không nói nhiều, trước khi cúp máy còn an ủi ông: Có những chuyện không thể gấp được. Có tin vui thì Ôn Lễ chắc chắn sẽ nói với ông.

Ông cũng cảm thấy chuyện tình cảm không thể gấp.

Nhưng tối qua, vợ cũ lại gọi điện cho ông, vừa mở miệng đã chất vấn: “Thời Kiến Khâm, Ôn Lễ còn là con trai của ông không vậy? Miểu Miểu cũng kết hôn rồi, không cần thằng bé phải lo nữa, vậy mà nó vẫn nói không muốn lập gia đình. Làm cha mà ông không sốt ruột chút nào sao!”

Ông vốn định đáp lại rằng chuyện hôn nhân đại sự không phải sốt ruột là giải quyết được, cứ từ từ để Ôn Lễ tự nghĩ thông.

Nhưng vừa nghĩ đến trạng thái của vợ cũ, nói ra rồi lại thành một trận cãi vã nên ông nuốt ngược lời vào.

Bây giờ vợ cũ nói với ông câu nào cũng đầy oán trách, không hợp ý là cãi nhau.

Ông cố tránh điều đó.

Trong điện thoại, bà còn trách ông tiếc tiền, không chịu mua cho con trai căn hộ lớn có hồ bơi.

Ông lặng lẽ nghe, không phản bác.

Ông biết vợ cũ áy náy vì đã bỏ bê hai đứa con suốt những năm qua nên mới liều mạng muốn dùng vật chất bù đắp. Nhưng dù là Thời Miểu hay Ôn Lễ, với năng lực nghiên cứu của hai anh em, thứ chúng nó không thiếu nhất trong tương lai chính là tiền.

Từ sau khi bị con gái chặn liên lạc, vợ cũ hoàn toàn mất bình tĩnh, tuyệt vọng quá hóa liều, có gì không vừa ý đều đổ lên đầu ông.

Đám cưới của con gái huỷ bỏ phân đoạn ba mẹ lên sân khấu, đến giờ bà ấy vẫn chưa vượt qua được nỗi đau đó.

“Lão Thời? Đúng là ông thật à.”

Một giọng nói quen thuộc kéo Thời Kiến Khâm trở về thực tại.

Ông quay đầu nhìn lại, Triệu Minh Đức đã đi tới trước mặt.

Lần gặp cuối cùng của hai người là hội nghị y khoa sáu năm trước.

Triệu Minh Đức không khỏi cảm thán: “Không ngờ lúc gặp lại, ông sắp lên chức ông nội rồi.”

“…”

Thời Kiến Khâm dở khóc dở cười: “Tôi đâu có già đến vậy.”

“Không phải nói ông già. Ôn Lễ kết hôn rồi, vài năm nữa chẳng phải ông sẽ lên chức ông nội sao?”

Thời Kiến Khâm ngạc nhiên: “Kết hôn? Chẳng phải nó đã từ chối hết toàn bộ đối tượng xem mắt sao?”

Triệu Minh Đức nói: “Không từ chối người tôi giới thiệu.”

Thời Kiến Khâm khó hiểu, thể diện của Triệu Minh Đức lớn đến vậy sao: “Ông giới thiệu con gái nhà ai cho Ôn Lễ vậy?”

“Học trò cưng của tôi, Hứa Thanh Hòa.”

“Hứa Thanh Hoà?”

Thời Kiến Khâm thấy cái tên này rất quen.

Bỗng nhớ ra, là cô gái ngồi ở bàn chính thứ nhì trong đám cưới của con gái ông.

Ông mơ hồ nhớ lại: “Hình như mối quan hệ giữa con bé ấy với Ôn Lễ rất tốt.”

“Đúng vậy. Cả bệnh viện không ai là không biết hai đứa nó ở cạnh nhau rất hợp. Chính vì mối quan hệ quá tốt, lại đều dồn hết tâm trí cho công việc nên chẳng ai nghĩ theo hướng yêu đương.”

Giữa hai người họ thiếu một cây cầu nối, phải nhờ người ngoài chỉ điểm.

Nhắc tới vai trò ông mai của mình, Triệu Minh Đức bộc bạch: “Ngày nào cũng thấp thỏm. Sợ chúng nó mâu thuẫn, sợ không hợp nhau. Chưa đăng ký kết hôn thì lo chia tay, đăng ký kết hôn rồi lại sợ chúng nó ly hôn.”

Nhưng so với viện trưởng Khương mai mối không thành mà buồn bực, chút lo lắng này của ông thật sự chẳng đáng là gì.

Thời Kiến Khâm đưa tay nắm lấy tay ông: “Thật sự làm phiền ông quá rồi, cảm ơn ông nhé.”

Vui mừng xong lại không khỏi trăm mối ngổn ngang: “Chuyện hai đứa đăng ký kết hôn là thế nào? Tôi còn chưa nghe Ôn Lễ hay Miểu Miểu nhắc tới.”

Triệu Minh Đức nói thẳng: “Không nói trước với ông chắc là vì quan hệ cha con quá xa cách. Có khi nó còn thân với tôi hơn với ông đấy. Lúc ông đi Thượng Hải, hai đứa nó mới bao nhiêu tuổi? Một đứa bốn, năm tuổi. Một đứa bảy, tám tuổi nhỉ?”

Nói tới đây, chính Triệu Minh Đức cũng thở dài.

Nhìn lại quá khứ, trong lòng Thời Kiến Khâm không biết là cảm giác gì.

Triệu Minh Đức đổi đề tài: “Ông tới đây đợi Ôn Lễ hay đợi Miểu Miểu vậy?”

Thời Kiến Khâm đáp: “Tới tìm Ôn Lễ ăn bữa cơm.”

Triệu Minh Đức nói: “Vậy ông khỏi đợi nữa. Hôm nay nó đổi ca, đi đăng ký kết hôn với Thanh Hòa rồi.”

Trong lòng Thời Kiến Khâm đắng chát khó tả, lại cảm ơn Triệu Minh Đức lần nữa: “Khi nào có thời gian, chúng ta ngồi với nhau một chút nhé?”

Triệu Minh Đức nói: “Hôm nay dù không gặp ông, tôi cũng định gọi điện cho ông. Hai đứa nhỏ đã đăng ký kết hôn rồi, ông với ba Thanh Hòa thế nào cũng phải gặp mặt. Sắp nghỉ Tết rồi, đến lúc đó tôi hẹn ba Thanh Hòa, ba chúng ta ra ngoài uống trà. Tôi với lão Hứa là bạn thân đấy.”

Thời Kiến Khâm tưởng họ là bạn đại học: “Ba của Thanh Hòa cũng là bác sĩ à?”

“Không không, bạn cấp ba của tôi. Hai vợ chồng người ta đều làm về mạch tích hợp, hình như nghiên cứu chip tích hợp lưu trữ và tính toán gì đó.”

Triệu Minh Đức không hiểu lắm về chất bán dẫn, chỉ biết nhóm nghiên cứu của bạn cũ vừa đột phá một công nghệ mới.

Sau khi tạm biệt Triệu Minh Đức, Thời Kiến Khâm định gọi điện cho con trai, nhưng lại sợ nói chuyện này qua điện thoại sẽ ngượng ngùng, cuối cùng đổi thành nhắn tin: [Vừa rồi ba gặp Triệu Minh Đức mới biết được hôm nay con và học trò cưng của ông ấy là Thanh Hòa đã đăng ký kết hôn. Chúc mừng hai con. Ba chúc hai con tân hôn vui vẻ, mãi mãi hạnh phúc. Ba không có cách liên lạc của Thanh Hòa, con chuyển giúp ba bao lì xì này cho con bé nhé, coi như chút tấm lòng và lời chúc phúc của người lớn.]

Lúc Thời Ôn Lễ nhận được tin nhắn, anh đang giúp Hứa Thanh Hòa mở hàng chuyển phát nhanh.

Trung bình mỗi ngày cô đều nhận một hai gói hàng.

Lần trước gặp ba mẹ cô, ba vợ đã miêu tả số lượng hàng chuyển phát của con gái như thế này: Mấy cái thùng hàng của nó tích lại, mỗi tháng bán ve chai cũng được không ít tiền.

Điện thoại rung lên, Thời Ôn Lễ mở ra xem, không ngờ là tin nhắn của ba.

Anh không nói với ba mẹ chuyện hôm nay đăng ký kết hôn.

Giữa anh và ba mẹ, niềm vui hay nỗi buồn của đối phương đã không còn thấu cảm từ lâu rồi.

Hơn hai mươi năm không sống cùng nhau, lại ít gặp mặt, tình cảm đã nhạt đến mức chẳng còn bao nhiêu.

Những năm qua, thứ duy trì mối quan hệ giữa họ chỉ là huyết thống, chứ không phải tình thân.

Thời Ôn Lễ: [Cảm ơn ba.]

Số tiền trong bao lì xì chuyển khoản này không lớn nên anh nhận.

Ba anh hiểu anh, biết nếu cho nhiều quá anh sẽ không lấy.

Anh chuyển tiếp ngay cho Hứa Thanh Hòa: “Quà gặp mặt của ba anh cho em.”

“Chú biết…” Hứa Thanh Hòa vội sửa lời: “Ba biết chúng ta đăng ký kết hôn rồi sao?”

“Ừm. Hôm nay trưởng khoa Triệu gặp ba anh, nói cho ông ấy biết rồi.”

Hứa Thanh Hòa gật đầu.

Thì ra anh không hề nói với ba mẹ chuyện đăng ký kết hôn.

Ngay cả niềm vui quan trọng nhất đời người cũng không chia sẻ với ba mẹ, trong lòng anh chắc hẳn cũng buồn lắm.

Nhiều khi muốn chia sẻ với một người nhưng cuối cùng lại không làm, là vì biết rằng trong lòng đối phương, bản thân ta thật ra không quan trọng đến thế.

Hứa Thanh Hòa nhận bao lì xì rồi trêu anh: “Trưởng khoa của bọn em đúng là lo cho em đến bạc tóc, biết bóp tiền em lép xẹp nên đi khắp nơi kiếm cơ hội giúp em xin lì xì.”

Thời Ôn Lễ bật cười.

Anh đặt điện thoại xuống, tiếp tục mở hàng.

Một gói chuyển phát chỉ to bằng lòng bàn tay, anh cầm lên rồi thuận miệng hỏi: “Nhỏ vậy, em mua gì thế?”

Ngày nào Hứa Thanh Hòa cũng mua nhiều thứ, chính cô cũng không nhớ hết.

Thời Ôn Lễ nhìn một chút rồi nói: “Là túi mù mini.”

“Là mua cho anh đó.” Hứa Thanh Hòa ngồi xổm bên cạnh anh. “Cố ý mua cho anh bóc chơi.”

Thời Ôn Lễ cười: “Anh bao nhiêu tuổi rồi còn bóc túi mù.”

“Vui mà. Dù sao cũng chỉ mấy xu một cái.” Hứa Thanh Hòa mua bộ sinh vật biển, tổng cộng năm mươi túi. Cô xé ra rồi bốc một nắm đưa tới trước mặt anh. “Mỗi ngày bóc vài cái chơi, để trên bàn làm việc, xem như thú cưng để bàn.”

Đây là lần đầu tiên Thời Ôn Lễ nghe từ “thú cưng để bàn”. Anh cười, tùy tiện cầm một túi mù lên, bóc được một con cá voi màu xanh.

Hứa Thanh Hòa ra hiệu: “Anh bóc tiếp đi.”

Thời Ôn Lễ lại cầm thêm một cái.

Trước đây toàn là anh mua hộp mù cho em gái, dỗ em gái vui. Không ngờ đến khi hơn ba mươi tuổi, lại có người mua túi mù cho anh.

Anh liên tiếp bóc thêm hai cái nữa, một con sao biển nhỏ và một con bạch tuộc be bé.

Hứa Thanh Hòa cất phần còn lại vào hộp, nói để tối mai bóc tiếp.

Thời Ôn Lễ định mang ba món này tới văn phòng đặt bên cạnh máy tính, giống như cô nói, làm thú cưng để bàn.

Mở hết hàng chuyển phát, dọn dẹp sạch sẽ lối ra vào thì trời đã tối.

Hứa Thanh Hòa cầm chiếc tạp dề mới mua mặc thử.

Thời Ôn Lễ nhìn một cái rồi nói: “Trong nhà không cần em nấu ăn, không cần mua đâu.”

Hứa Thanh Hòa cố ý mua loại dài, che được cả áo lẫn quần.

Cô nói: “Đợi lúc anh quá bận không có thời gian nấu thì em sẽ thay anh. Chỉ là em không biết nhiều món, bữa sáng chỉ có thể luộc vài quả trứng thôi.”

Nói xong chính cô cũng ngại ngùng cười trước.

Thời Ôn Lễ cười: “Thỉnh thoảng đổi khẩu vị ăn trứng luộc cũng khá tốt mà.”

Hứa Thanh Hòa lập tức tuyên bố: “Vậy bữa sáng đầu tiên sau khi kết hôn để em làm. Có điều anh phải chịu khó ăn đấy nhé.”

Đã lâu rồi anh không ăn trứng luộc, không tính là chịu khó.

Thời Ôn Lễ định nướng thêm vài chiếc bánh mì bagel.

Hứa Thanh Hòa cởi tạp dề xuống, quay về phòng ngủ chuẩn bị quần áo cho ngày mai.

Dù vào phòng mổ phải thay đồ phẫu thuật, nhưng ngày đầu tiên sau khi kết hôn, cô vẫn quyết định phải có chút cảm giác nghi thức, nên lấy chiếc váy len mới mua ra.

Tủ quần áo gần như đã trống, phần lớn quần áo của Thời Ôn Lễ đều đã chuyển sang nhà mới.

Trong chiếc tủ quần áo rộng lớn, phần không gian trống ra rất nhiều, nhưng mấy bộ quần áo cô bỏ quên lần trước lại được xếp ngay ngắn trên chồng quần áo của anh.

Cô biết quần áo là do dì giúp việc cất vào, cũng là dì ấy gấp lại, Thời Ôn Lễ từng nói với cô rồi.

Nhưng sau đó Thời Ôn Lễ cũng không cố tình mang sang chỗ khác, cứ để như vậy mãi.

Chọn xong bộ váy sẽ mặc vào sáng mai, Hứa Thanh Hoà cầm đồ ngủ đi tắm.

Thời Ôn Lễ đang ngồi trong phòng khách trả lời tin nhắn trong nhóm công việc.

Lúc trước khi cô ở đây, mỗi lần cô tắm anh đều sẽ về phòng mình, chủ động tránh mặt.

Nhưng lần này thì không.

Anh trả lời tin nhắn xong, tiếng nước trong phòng tắm cũng vừa dừng lại.

Rất nhanh sau đó truyền tới tiếng máy sấy tóc ù ù.

Thời Ôn Lễ đứng dậy đi vào phòng ngủ, cắm sạc cho điện thoại.

Hôm nay đi đăng ký kết hôn anh cũng không tạo bất ngờ gì cho cô, mọi quy trình đều là hai người bàn bạc từ trước, kể cả chuyện chụp ảnh làm giấy tờ. Đứng bên giường, vừa cắm sạc vừa đặt mua một chiếc bánh kem thiên nga trắng bằng pha lê, ghi chú giao tới văn phòng của cô vào trưa mai.

Khi Hứa Thanh Hoà tắm xong bước vào, anh vừa đặt đơn hàng xong.

“Còn chưa xong việc à anh?” Cô đi tới bên giường phía mình.

“Anh xong rồi.” Thời Ôn Lễ thoát ứng dụng, đặt điện thoại lại lên tủ đầu giường, tiện tay trải chăn giúp cô.

Đêm đầu tiên chính thức sống chung, ít nhiều Hứa Thanh Hoà vẫn thấy không được tự nhiên.

Cô kiếm chuyện để nói: “Tối em ngủ có thể sẽ quấn chăn. Nếu em lỡ cuốn hết vào người thì anh cứ kéo lại là được, em ngủ say lắm, không thức đâu.”

“Không sao, em cũng không cuốn hết được đâu mà.” Thời Ôn Lễ vừa nói vừa nhìn hai cái gối trên giường, phát hiện khoảng cách hơi xa. Anh tưởng Hứa Thanh Hoà thấy hai cái gối cách nhau xa nên mới lo như vậy, bèn cúi người kéo hai cái gối lại gần chính giữa hơn.

Hứa Thanh Hoà nhìn vị trí hai cái gối, khoảng cách này giống hệt những cặp vợ chồng cực kỳ thân mật.

Thời Ôn Lễ tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út xuống, chuẩn bị đi tắm.

Hứa Thanh Hoà đi tới bên cửa sổ, bắt đầu sắp xếp đồ trong túi xách.

Thời Ôn Lễ biết trong túi cô không có nhiều đồ, chính anh là người đặt chiếc túi đó lên bệ cửa sổ, rất nhẹ, chắc chỉ có một túi đồ trang điểm.

Bây giờ sống chung một phòng ngủ, cô khó tránh khỏi sự ngượng ngùng, đành dùng việc sắp xếp túi xách để che giấu.

“Thanh Hoà.”

“Dạ?”

Hứa Thanh Hoà đóng túi lại, xoay người.

Thời Ôn Lễ bước tới, nhìn cô: “Từ lúc chúng ta hẹn hò tới giờ, anh vẫn chưa ôm em tử tế lần nào.”

Anh nghĩ có lẽ ôm cô một cái sẽ giúp cô bớt ngượng hơn.

Phòng không lớn, Thời Ôn Lễ chỉ đi vài bước đã tới trước mặt cô.

Nhịp tim Hứa Thanh Hoà bất giác tăng nhanh: “Vừa rồi em cũng đang nghĩ, hôm nay đăng ký kết hôn rồi, em phải ôm anh một cái.”

Cô đã muốn ôm anh từ lâu rồi.

Dù vẫn luôn trò chuyện, không hề có khoảng lặng nào, nhưng giữa hai người vẫn không tránh khỏi sự lúng túng vì sắp ngủ chung giường.

Thời Ôn Lễ dang tay ôm cô vào lòng.

Một tay anh vòng qua eo cô, tay còn lại ôm lấy vai cô.

Khi tới gần, anh ngửi thấy hương thơm của dầu gội trên tóc cô: “Chai dầu gội mới mua cho em, em chưa mở ra dùng à?”

“Có mở rồi, nhưng em để quên trên bồn rửa mặt, không mang vào. Nên dùng luôn của anh.”

Hứa Thanh Hoà vùi mặt vào hõm vai anh, lập tức bị bao phủ bởi mùi hương trầm lạnh trên chiếc sơ mi trắng của anh.

Được anh chủ động ôm trong lòng, nhịp tim dường như không còn thuộc về cô nữa, hoàn toàn không khống chế nổi.

Thời Ôn Lễ buông cô ra: “Em xem điện thoại trước nhé, lát nữa anh xong việc sẽ qua nói chuyện với em.”

Hứa Thanh Hoà gật đầu, chợt nhớ ra: “Nụ hôn hôm nay vẫn chưa thực hiện.”

Nói xong, cô chủ động nhón chân hôn anh.

Thời Ôn Lễ cúi đầu đón lấy nụ hôn của cô.

Vốn chỉ định chạm môi một chút rồi thôi, nhưng khoảnh khắc môi hai người chạm nhau, khoảnh khắc Thời Ôn Lễ dịu dàng hôn cô, cô bỗng không muốn kết thúc nhanh như vậy nữa.

Kể từ khi cô đề nghị mỗi ngày hôn nhau, suốt một tuần nay chưa từng gián đoạn.

Ban đầu mỗi ngày chỉ hôn một lần.

Có một hôm, buổi sáng tới bãi đậu xe bệnh viện, trước khi xuống xe cô nói với anh hôm nay quá bận, cả ngày không gặp được anh, muốn đổi nụ hôn sang buổi sáng.

Khi ấy anh liền hôn cô, hai người hôn nhau lâu hơn bất cứ lần nào trước đó.

Tối hôm ấy anh đưa cô xuống lầu, trước lúc chia tay vẫn hôn cô như thường lệ.

Từ đó trở đi, mỗi ngày hai người hôn nhau hai lần.

Còn lần này, mãi tới khi hơi thở Hứa Thanh Hoà trở nên rối loạn, Thời Ôn Lễ mới kết thúc nụ hôn.

Hứa Thanh Hoà điều chỉnh lại nhịp thở.

Vốn định chờ anh tắm xong mới đưa đồ cho anh, nhưng bầu không khí hiện tại dường như thích hợp hơn: “Em có thứ muốn đưa cho anh.” Cô xoay người đi lấy món đồ trong túi.

Thời Ôn Lễ cười khẽ, hỏi: “Lại mua món quà thú vị gì cho anh vậy?”

“Không phải quà.” Hứa Thanh Hoà đưa sang.

Vừa rồi lục đục sắp xếp túi xách, thật ra là đang mở hộp.

Thời Ôn Lễ nhìn qua, là một chiếc bao siêu mỏng.

Mặt Hứa Thanh Hoà nóng bừng lên: “Em đoán có lẽ anh sợ làm em thấy đường đột, lại lo em chưa chuẩn bị tâm lý xong, nên không biết tối nay có nên chuẩn bị hay không. Chúng ta đã là vợ chồng rồi, ai mua thứ này cũng như nhau thôi. Sau này ai rảnh thì người đó mua.”

Cô nói một hơi xong.

Tim đập thình thịch, như thể giây tiếp theo sẽ nhảy khỏi lồng ngực.

Thời Ôn Lễ cố giữ vẻ bình tĩnh, dịu dàng giúp cô bớt ngượng: “Anh đã cho vào giỏ hàng rồi, chỉ là chưa đặt mua thôi.” Anh nói thật: “Đúng là anh sợ em chưa chuẩn bị xong, nên hôm nay không mua.”

Vốn định cho cô thêm vài ngày để thích nghi, đợi chuyển tới nhà mới rồi mới gần gũi nhau.

Không ngờ trong lúc cực kỳ ngại ngùng như vậy, cô vẫn chuẩn bị trước.

Anh bổ sung: “Ban đầu anh định lúc chuyển nhà sẽ mua.”

Hứa Thanh Hoà lúc nãy còn ngại không đưa hết cho anh, chỉ đưa một cái.

Nghe anh nói vậy, cô lấy luôn hộp đã mở và một hộp còn nguyên chưa bóc đưa hết cho anh.

Thời Ôn Lễ mang đồ đặt vào ngăn tủ đầu giường bên phía mình, nói với cô: “Về sau mấy thứ này để anh mua.”

Mặt Hứa Thanh Hoà đỏ như sắp chín, lại vừa mới tắm xong nên từ gò má đến vành tai đều ửng hồng.

Không cần soi gương cũng biết lúc này mình giống hệt một con tôm luộc chín.

May mà Thời Ôn Lễ đặt hai hộp đồ kia xuống rồi đi tắm, trong phòng chỉ còn lại một mình cô.

Cô tắt đèn phòng ngủ.

Cửa phòng khép hờ, ánh đèn từ phòng khách hắt vào, miễn cưỡng vẫn nhìn thấy được đường nét của đồ đạc trong phòng.

Hứa Thanh Hoà cứ cảm thấy nóng bức, trên tủ đầu giường có một cuốn tạp chí y học, cô tiện tay rút một cuốn ra làm quạt phe phẩy vài cái.

Giá như trước khi xem mắt, cô và Thời Ôn Lễ không quen biết nhau thì tốt biết mấy.

Làm chuyện vợ chồng sẽ không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.

Nằm lên giường rồi, nhịp tim hoàn toàn rối loạn.

Cô với lấy điện thoại xem giờ, hai tuần trước vào thời điểm này, cô mới vừa biết mình sẽ đi xem mắt với anh.

Còn bây giờ, đã chung chăn chung gối rồi.

Tâm trí rối bời, đến cả tiếng bước chân của Thời Ôn Lễ ngoài phòng khách cô cũng không nghe thấy.

Đột nhiên phòng ngủ sáng lên, Hứa Thanh Hoà nhìn về phía cửa, Thời Ôn Lễ đã tắm xong bước vào.

Anh tiện tay đóng cửa phòng lại, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.

Thế nhưng Hứa Thanh Hoà lại cảm thấy lúc này vô cùng có cảm giác an toàn.

Ngay sau đó cô lại nhận ra, không có ánh sáng thì anh sẽ không nhìn rõ đường.

“Anh đợi một chút, em bật đèn.”

Thời Ôn Lễ nói không cần: “Để mắt thích nghi một chút là được.”

Rất nhanh, anh đã nhìn rõ đường nét của khung cửa sổ.

Rèm cửa chưa kéo kín, thấp thoáng có ánh sáng lọt vào.

Vị trí chiếc giường, bóng người trên giường, anh cũng dần nhìn rõ.

Cả hai đều hiểu tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, cũng đã chuẩn bị tâm lý từ trước, ngược lại còn bình thản hơn lúc lấy bao cao su ra trước khi tắm.

Thời Ôn Lễ lấy một chiếc đặt giữa hai cái gối.

Đối với họ lúc này, có những chuyện không thể cứ mãi do dự, nếu không thì càng nghĩ càng phức tạp, càng nghĩ càng cảm thấy nên từ từ từng bước.

Khi anh nằm xuống, Hứa Thanh Hoà ở trong chăn khẽ dịch lại gần phía anh.

Cô nhỏ giọng nói: “Đèn phòng khách chưa tắt đấy.”

“Không sao.”

Thời Ôn Lễ thuận tay kéo cô vào lòng, tiếp lời: “Lát nữa anh còn phải ra ngoài phơi quần áo cho em.”

Nói rồi, trong bóng tối anh tìm được môi cô, cúi đầu hôn xuống.

Hứa Thanh Hoà đáp lại nụ hôn của anh, đồng thời âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lúc nãy cô còn sợ anh sẽ quan tâm cảm xúc của cô mà chậm rãi trò chuyện, tạo bầu không khí trước.

Như vậy ngược lại còn khiến cô ngượng hơn.

Không bằng như bây giờ, dứt khoát ôm cô rồi hôn môi, thế này còn chẳng kịp thấy xấu hổ.

Hơi thở quấn lấy nhau.

Không phân biệt nổi là hơi thở của ai đang nóng bỏng.

Thời Ôn Lễ hôn lên môi cô rồi hỏi: “Kỳ sinh lý của em thường vào khoảng thời gian nào?”

Trước khi đăng ký kết hôn anh đã muốn hỏi rồi, chỉ là vẫn cảm thấy không thích hợp để mở lời.

Hứa Thanh Hoà đáp: “Giữa tháng ạ.”

Bây giờ là cuối tháng, đúng lúc gần thời kỳ rụng trứng.

Cũng là “thời kỳ dễ thụ thai”.

Hai người đều là bác sĩ, đương nhiên hiểu rõ ở giai đoạn này hormone estrogen đạt đỉnh, nhu cầu sinh lý sẽ mạnh hơn bình thường.

Đó là phản ứng sinh lý do hormone gây ra, không liên quan tới tâm lý.

Những nụ hôn dịu dàng của anh khiến cô dần thả lỏng.

Hứa Thanh Hoà bất giác vòng tay ôm lấy cổ anh.

Môi Thời Ôn Lễ chậm rãi dời xuống, khẽ hôn lên bên cổ mịn màng của cô.

Toàn thân Hứa Thanh Hoà khẽ run lên, hơi thở anh cũng thoáng ngưng lại.

Nhu cầu sinh lý bình thường không có gì đáng xấu hổ, chỉ là người đang cố gắng dịu dàng đáp lại cô lúc này khiến cô đỏ mặt nóng tai.

Chiếc chăn màu xám khói khẽ động tạo thành làn gió, gói bao bì rỗng bị thổi rơi xuống sàn nhà.

Nhận ra cô không mấy thoải mái, anh không tiếp tục nữa mà dừng lại giữa chừng.

Thời Ôn Lễ lại hôn lên môi cô, dịu dàng trấn an cô hết mức.

Cuối cùng mọi sự căng thẳng cũng tan biến.

Mái tóc vừa gội tối nay của Hứa Thanh Hoà lấm tấm mồ hôi.

Cảm nhận rõ sự hiện diện của anh, cô nghiêng mặt đi, ngượng ngùng không dám nhìn anh nữa.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

3 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Trời ơi, thích tính cách chị Hoà điên. Róp rẻng, thẳng thắn, người lớn rồi thích gì nói thẳng mới có . Mà chị Hoà như kiểu: e muốn anh lâu lắm rồi, anh mần e lẹ đi khỏi lo e ngại haha

  2. Tui đọc mà tui ngại giùm 2 người luôn á, đọc cười tủm tỉm cả buổi :)))