THÁNG TƯ ÔN HOÀ
CHƯƠNG 30: Nửa công khai
Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá
–
Thời Ôn Lễ cho cô đủ thời gian để thích ứng với anh.
Mỗi một lần vuốt ve, mỗi một tấc da thịt chạm vào nhau, đều khiến Hứa Thanh Hoà khó mà nói thành lời cảm giác tê dại như chui ra từ trong từng xương cốt ấy.
Một nửa cảm giác tê dại là phản ứng bản năng của cơ thể, nửa còn lại đến từ cảm xúc trong lòng cô dành cho Thời Ôn Lễ.
Cảm giác ấy bắt nguồn từ việc yêu thầm thành thật, từ việc trở thành vợ chồng với anh, có tiếp xúc da thịt với anh, hai người đang làm chuyện thân mật nhất giữa nam và nữ.
Anh hiểu nhu cầu sinh lý xuất phát từ nguyên nhân gì, cũng bằng lòng chăm sóc mọi cảm nhận của cô, dùng cách dịu dàng nhất để thoả mãn cô.
Về mặt cơ thể hay tâm lý, anh đều không bỏ sót điều nào.
Hứa Thanh Hoà đắp chăn thấy nóng, Thời Ôn Lễ đưa tay hất chăn sang một bên.
Nhưng vừa rời khỏi chăn, trước người lại dâng lên một cơn lạnh.
Cô vô thức vòng tay qua cổ anh, nhích sát vào lòng anh hơn.
Nhiệt độ cơ thể anh nóng bỏng, cô thấy ấm hơn một chút.
Ở khoảng cách gần như vậy, hơi thở nặng nề của anh ngay bên tai cô, trầm thấp và nóng ẩm.
Kể từ lúc bắt đầu từng chút một chấp nhận anh, cô không còn nhìn thẳng vào anh nữa, cứ luôn nghiêng mặt nhìn về phía cửa sổ.
Dù đã khép hờ mắt, cô vẫn theo bản năng quay mặt đi.
Thời Ôn Lễ cúi đầu xuống, giọng rất khẽ: “Có phải lạnh không em?”
Giọng Hứa Thanh Hoà hơi khàn: “Có chút ạ.”
Thời Ôn Lễ chống một tay bên cạnh cô, lấy áo ngủ của mình ở đầu giường quấn lên người cô.
Anh hôn lên má cô một cái: “Giờ em còn lạnh không?”
Hứa Thanh Hoà: “Em đỡ nhiều rồi.”
Thời Ôn Lễ thuận thế hôn cô thêm một lúc, môi anh từ má cô dời xuống cổ. Đây là điểm nhạy cảm của cô, mỗi lần hôn tới đây, cô đều khẽ run lên, cơ thể bất giác căng cứng.
Trong khoảnh khắc này, cả hai đều có thể cảm nhận rõ ràng đối phương.
Hứa Thanh Hoà phát hiện, hình như Thời Ôn Lễ cực kỳ thích hôn cổ của cô.
Một tay cô giữ chặt áo trước ngực, tay còn lại vô thức nắm lấy cánh tay anh.
Mọi âm thanh đều bị cô kìm lại trong cổ họng. Trước đây lúc ở cạnh anh, cô nói chuyện luôn rất tự nhiên thoải mái, nhưng vào thời khắc này, cô rất khó để mặc cho những âm thanh ấy thoát ra.
Càng trớ trêu là căn phòng lại vô cùng yên tĩnh, dù chỉ là âm thanh vụn vặt nhất cũng bị phóng đại vô hạn.
Ngoài ban công, máy giặt vừa giặt xong, tiếng nhạc báo hiệu vui tai vang vọng rõ ràng vào phòng ngủ.
Trong cơ thể cô lúc này như có ngàn lớp sóng lớn đột ngột dâng lên, đẩy thủy triều tới đỉnh cao nhất.
Tiếng nhạc kéo dài vài chục giây của máy giặt đã dừng lại, nhưng âm thanh của cô thì không.
Trong tiếng nức nở mang theo chút làm nũng ấy lại lộ ra vẻ thỏa mãn.
Đầu óc có khoảnh khắc trống rỗng.
Không nhớ nổi điều gì, chỉ biết rằng Thời Ôn Lễ ôm cô rất chặt.
…
Tắm sơ qua xong, lúc Hứa Thanh Hoà trở lại giường đã mệt đến kiệt sức.
Cô kéo chăn đắp lên người. Những tình huống ngượng ngùng trước khi ngủ mà cô từng diễn tập trong đầu, không cái nào xảy ra cả. Trước khi Thời Ôn Lễ lên giường, cô đã mệt đến mức ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, cô cũng không thể tự tỉnh dậy.
Thời Ôn Lễ gọi cô mấy tiếng, cô mới chậm chạp có phản ứng.
Mơ màng mở mắt ra, trước tiên cô ngượng ngùng chào buổi sáng anh một tiếng, sau đó mới cảm nhận được sự khó chịu trên cơ thể.
May mà không quá nghiêm trọng, vẫn có thể ngồi dậy được.
Thời Ôn Lễ dậy sớm hơn cô mười phút, đã rửa mặt đánh răng xong.
Hứa Thanh Hoà chợt nhớ ra hôm qua mình từng nói sẽ làm bữa sáng.
“Mấy giờ rồi anh?” Cô vội hỏi.
Thời Ôn Lễ đáp: “Bảy giờ rồi. Hôm nay em không phải giao ban lớn, vẫn kịp luộc trứng.”
Hứa Thanh Hoà vén chăn xuống giường: “Nhưng sáng nay anh còn phải đi thăm buồng, trễ nữa sẽ không kịp.”
“Anh khám bệnh buổi sáng, trước tám giờ tới là được.”
Hứa Thanh Hoà còn mơ màng, cứ tưởng hôm nay là thứ Hai.
Chiếc váy len định mặc hôm nay đặt trên bệ cửa sổ. Cô chịu đựng cảm giác khó chịu nơi hai chân, bước qua đó.
Lúc cởi váy ngủ, cô khựng lại chừng một giây, nhưng nghĩ lại chuyện thân mật tối qua còn làm rồi, bèn quay lưng về phía anh, dứt khoát cởi váy ngủ xuống.
Đường cong mềm mại đẹp mắt.
Mảng lớn da thịt ấy tối qua đều từng áp sát Thời Ôn Lễ.
Mặc váy xong, Hứa Thanh Hoà định đi luộc trứng trước rồi mới rửa mặt.
“Ông xã, anh ăn mấy quả trứng luộc?”
Giọng cô nghe qua vẫn bình tĩnh, nhưng âm cuối rõ ràng hơi lạc đi.
Thời Ôn Lễ đang cúi đầu dọn giường, động tác trên tay khựng lại.
Quen nhau bao nhiêu năm nay, cô luôn gọi anh là “bác sĩ Thời” hoặc “phó khoa Thời”. Hôm nay nghe cô gọi ông xã, anh mất nửa giây mới quay lại trả lời: “Luộc cho anh hai quả nhé.”
“Dạ được.” Hứa Thanh Hoà đau chân đi nhanh không nổi, chỉ có thể chậm rãi bước ra khỏi phòng ngủ.
Không biết vì chân đau hay vì tiếng ông xã kia gọi quá gượng gạo, đi được một lúc, cô lại cảm thấy mình sắp không biết đi đường nữa rồi.
Thời Ôn Lễ dọn giường xong, cầm chiếc váy ngủ cô để trên bệ cửa sổ gấp lại ngay ngắn, đặt lên đầu giường.
Vô tình cúi xuống, anh nhìn thấy trong khe giữa giường và tủ đầu giường có một miếng vỏ nhựa.
Tối qua có một cái rơi bên phía anh. Lúc đó trên sàn còn có cục giấy anh định ném vào thùng rác nhưng không ném trúng. Sau khi xong việc bật đèn lên, anh đã dọn sạch một lượt, chỉ là mãi không tìm thấy cái còn lại, hóa ra rơi sang bên cô.
Anh dịch tủ đầu giường ra, cúi người nhặt lên rồi bỏ vào thùng rác.
Trong bếp, Hứa Thanh Hoà luộc bốn quả trứng, lại lấy hai hộp sữa tươi trong tủ lạnh ra.
Tài nấu ăn nhà cô, từ ông nội đến ba rồi tới cô, quả là di truyền rất sâu sắc.
Hồi trẻ ông nội lấy lý do bận rộn, ngày nào cũng luộc hai quả trứng cho ba làm bữa sáng.
May mà ba cô không kén ăn.
Chuẩn bị xong bữa sáng đơn giản, cô đi rửa mặt.
Chân đỡ hơn lúc mới ngủ dậy một chút, không còn mềm nhũn như vậy nữa.
Tối qua vì nghĩ cho cơ thể cô nên Thời Ôn Lễ chỉ định làm một lần.
Sau đó cô ôm anh mãi không chịu buông.
Sau cao trào, cảm giác trống rỗng mãnh liệt kéo tới, cô cần ôm anh để làm dịu đi.
Hai người dán sát cơ thể vào nhau, anh vừa hôn vừa dỗ dành cô, khó tránh khỏi lại có phản ứng.
Rửa mặt xong, Hứa Thanh Hoà bắt đầu đánh răng.
Nghĩ tới tối qua, cô bất giác thất thần, cầm tuýp sữa rửa mặt định bóp lên bàn chải.
Hoàn hồn lại, cô tự bật cười vì chính mình.
“Thanh Hoà?”
Thời Ôn Lễ đứng ngoài cửa phòng vệ sinh gọi cô.
Hứa Thanh Hoà tiện tay mở cửa: “Sao vậy anh?”
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều cố tỏ ra tự nhiên.
Thời Ôn Lễ hỏi cô: “Em muốn ăn bánh mì bagel hay bánh sừng bò? Trong tủ lạnh đều có, anh nướng cho em một cái.”
Hứa Thanh Hoà nghĩ nghĩ: “Thôi khỏi đi anh, hai quả trứng luộc là đủ rồi.”
Lúc này cô mới chú ý thấy anh đang mặc chiếc áo len mình tặng.
“Mặc lên đẹp hơn em tưởng nhiều.”
Trước đây khen anh có gu ăn mặc còn phải vòng vo, bây giờ cuối cùng cũng có thể khen thẳng rồi.
Thời Ôn Lễ nói: “Vốn định để hôm tân gia mới mặc. Kết quả áo len trong tủ đều chuyển sang nhà mới hết rồi, chỉ còn mỗi cái này.”
Anh hơi hất cằm: “Em đánh răng đi, anh đi xem trứng luộc, chắc sắp chín rồi.”
Hứa Thanh Hoà lúc này mới nhận ra mình đứng ngẩn người trước bồn rửa mặt khá lâu.
Trong lúc đánh răng nhìn mình trong gương, sắc mặt cô hồng hào hơn bất kỳ lúc nào, trang điểm cũng chưa chắc có hiệu quả như vậy.
Một mối quan hệ tốt đẹp quả thật có thể nuôi dưỡng con người.
Rửa mặt xong, Hứa Thanh Hoà đi vào bếp.
Thời Ôn Lễ đang nướng bánh mì bagel. Hôm nay cô không định ăn, hạn sử dụng lại ngắn, chi bằng nướng hết mang tới văn phòng, ai chưa ăn sáng còn có thể chống đói.
Trứng luộc chín rồi, Hứa Thanh Hoà vớt ra để nguội.
Thời Ôn Lễ nhìn cô một cái, thuận miệng hỏi: “Hôm nay em trang điểm à? Không có ca mổ sao?”
Hứa Thanh Hoà: “… Em không trang điểm mà.”
Chỉ bôi kem dưỡng thôi.
Thật ra trước khi bôi kem dưỡng cũng đã như vậy rồi.
Thời Ôn Lễ lập tức hiểu ra vì sao làn da cô hôm nay lại trong trẻo, căng mọng hơn bình thường.
Không ai trong hai người để mặc sự ngượng ngùng lan rộng.
Hứa Thanh Hoà chuyển chủ đề: “Lẽ ra em nên lừa anh, nói đây là kiểu trang điểm thần tốc ba phút.”
Thời Ôn Lễ bật cười: “Nếu em nói vậy thì chắc anh sẽ tin đó.”
Có lẽ lúc sau sẽ hiểu ra chuyện gì, nhưng trong khoảnh khắc đầu tiên, anh sẽ không nghĩ theo hướng đó.
Hôm nay thời gian dư dả, kịp ăn sáng ở nhà.
Thời Ôn Lễ hỏi cô: “Anh hâm nóng sữa cho em một chút được không? Uống trực tiếp hơi lạnh.”
“Được.” Hứa Thanh Hoà bắt đầu bóc vỏ trứng.
Anh vừa hâm nóng xong hai ly sữa, cô đã bóc xong bốn quả trứng.
“Nhanh vậy sao?”
“Dạ. Em hay ăn trứng luộc lắm.”
Mỗi người giỏi một việc.
Trong lúc vừa ăn vừa trò chuyện đôi câu, hai người đã ăn xong bữa sáng đầu tiên sau khi kết hôn.
Hứa Thanh Hoà nhận ra ánh mắt Thời Ôn Lễ nhìn mình dường như dịu dàng hơn trước nữa.
Giống như mọi ngày, lúc ra khỏi nhà, Thời Ôn Lễ chủ động nắm tay cô.
Sau khi đã có tiếp xúc da thịt, cảm giác nắm tay hoàn toàn khác trước.
Cảm giác lòng bàn tay cọ xát vào nhau luôn vô tình khiến người ta nhớ lại điều gì đó.
Trên đường tới bệnh viện, Thời Ôn Lễ nói chiều nay anh không đi làm, hỏi cô có việc gì cần anh làm không.
“Ngày mai anh phải đi làm, đổi ca với đồng nghiệp là ca ngày mai.” Anh nói.
Hôm nay Hứa Thanh Hoà đi làm, ngày mai nghỉ bình thường.
Thời gian nghỉ của hai người vừa khéo lệch nhau.
“Bên em không có việc gì. Anh hẹn bạn đi đánh cầu đi. Tối cũng không cần chờ em ăn cơm, tan làm em muốn ghé trung tâm thương mại đi dạo một chút.”
Cô muốn mua vài tấm chăn phù hợp, vừa có thể đắp thêm trên giường vào buổi tối, vừa có thể quấn người lúc đọc sách ngoài sân thượng vào mùa xuân thu.
Thời Ôn Lễ nói: “Anh đưa em qua. Nếu em sợ gặp đồng nghiệp thì tới trung tâm thương mại chúng ta đi riêng.”
Hứa Thanh Hoà ngẫm nghĩ một lát, như vậy cũng được.
Thương lượng xong, xe cũng dừng ở bãi đậu xe bệnh viện.
Hứa Thanh Hoà đang tháo dây an toàn thì điện thoại Thời Ôn Lễ reo lên, là điện thoại từ khoa.
Cuộc gọi này vốn có thể vừa xuống xe vừa nghe, nhưng nghĩ tới hôm nay là ngày đầu tiên sau khi đăng ký kết hôn, anh muốn hôn cô một cái trước khi xuống xe nên vẫn ngồi trong xe nghe máy.
Hứa Thanh Hoà nhẹ nhàng tháo dây an toàn, trong lúc anh nghe điện thoại cô mở nhóm công việc xem tin nhắn.
Cuộc gọi kéo dài ba phút. Trước khi cúp máy, Thời Ôn Lễ nói với đầu dây bên kia: “Tôi ở dưới lầu, lên ngay đây.”
Hứa Thanh Hoà nghe loáng thoáng, đại khái là có một bệnh nhân ở tỉnh xa muốn xuất viện sớm hai ngày để kịp về nhà ăn Tết, cần Thời Ôn Lễ đánh giá xem có thể xuất viện trước được không. Đinh Khải Hàng thấy anh mãi chưa tới văn phòng nên tưởng hôm nay anh đi thẳng tới phòng khám, mới gọi điện xin ý kiến.
Thời Ôn Lễ thấy cô định mở cửa xe liền gọi: “Thanh Hoà.”
Hứa Thanh Hoà nghĩ anh còn phải về khu nội trú Ngoại thần kinh một chuyến trước khi tới phòng khám: “Anh đi làm việc trước đi. Cũng đâu nhất thiết ngày nào cũng phải hôn hai lần.”
“Vẫn kịp mà.” Thời Ôn Lễ nói rồi tháo dây an toàn, “Chỉ cần không phải cấp cứu thì chút thời gian này sao lại không có chứ.”
Lúc không bận có thể hôn lâu hơn một chút.
Lúc bận thì hôn nhẹ một cái.
Anh nghiêng người qua, môi chạm lên môi cô, hôn rất khẽ.
Khi anh ngồi trở lại, Hứa Thanh Hoà hôn lên má anh một cái, khẽ nín thở: “Ông xã, tạm biệt nhé.”
Thời Ôn Lễ: “Tạm biệt.”
Đợi cô đi xa mấy chục mét, anh mới mở cửa xe bước xuống.
Từ khi mọi người trong tổ biết Thời Ôn Lễ có đối tượng xem mắt, ai nấy đều vô thức chú ý tới anh hơn. Hôm nay họ phát hiện thêm mấy điểm khác thường của Thời Ôn Lễ so với mọi khi.
Một: Anh mang theo bánh mì bagel mà bình thường anh không thích ăn.
Hai: Anh quanh năm chỉ mặc màu xám hoặc đen, hôm nay lại mặc chiếc áo len màu này.
Ba: Anh còn mang theo ba món đồ trang trí nhỏ đặt cạnh máy tính, nhìn là biết không phải anh tự mua.
Xem ra tiến triển giữa anh và đối tượng xem mắt còn nhanh hơn họ tưởng tượng.
Trong tổ có một bác sĩ nữ, cô ấy không nhịn được bắt đầu lo cho bữa sáng của mình.
Trước đây mọi người đều đùa rằng khi anh có bạn gái thì coi như cả khoa Ngoại thần kinh thất tình tập thể.
Cô ấy lấy hết can đảm hỏi: “Phó khoa Thời, sau này bọn tôi còn được ăn bánh hành không?”
Đinh Khải Hàng nghe vậy, lặng lẽ nhìn cấp trên của mình một cái.
Cậu ta cũng rất muốn biết.
Thời Ôn Lễ không đùa theo mà nghiêm túc trả lời: “Chắc là vẫn thường xuyên được ăn. Cô ấy cũng thích ăn.”
Không ngờ phó khoa lại trực tiếp lên tiếng thừa nhận chuyện tình cảm, mọi người đều hơi kích động, cứ như chính mình có người yêu vậy.
Xem ra mối quan hệ giữa phó khoa Thời và đối tượng xem mắt đã xác định rồi.
Đối tượng xem mắt thích ăn bánh hành, vậy đồng nghĩa sau này phó khoa Thời sẽ làm thường xuyên hơn, mà làm nhiều thì chẳng phải sẽ tiện thể mang cho họ sao.
“Cảm ơn chị dâu.”
“Cảm ơn chị dâu.”
……
Mọi người gần như không hẹn mà cùng dùng cách này để chúc mừng Thời Ôn Lễ.
Chuyện Thời Ôn Lễ có đối tượng xem mắt hiện tại chỉ giới hạn trong nhóm của anh biết.
Những người muốn tỏ tình, muốn giới thiệu đối tượng cho anh vẫn không ngừng xuất hiện.
Xử lý xong công việc trong khoa, Thời Ôn Lễ đi đến tòa nhà khám bệnh.
Chín giờ mười phút sáng, máy gọi số vang lên: “Mời Tống Tân Đàm đến phòng khám số mười.”
“Sếp Tống, đến lượt anh rồi.”
Thư ký nhắc nhở Tống Tân Đàm.
Tống Tân Đàm chậm rãi mở mắt, khẽ gật đầu.
Vừa rồi đau đầu như muốn nứt ra, anh ta hoàn toàn không để ý tiếng máy gọi số.
Cơn đau đầu kéo dài gần một tuần, mấy ngày trước chỉ âm ỉ đau, không ngờ trên chuyến bay về nước lại đau đến mức như muốn nổ tung.
Anh ta thật sự lo mình bị xuất huyết não rồi mất mạng trên máy bay, đến cả cơ hội thay Hứa Thanh Hoà đi Ung Hoà Cung trả lễ cũng không có.
Vừa hạ cánh, anh ta đã lập tức đến bệnh viện.
May mà trước khi về nước đã đặt được lịch khám chuyên gia của Thời Ôn Lễ.
Có lẽ vì những năm qua nghe tên Thời Ôn Lễ quá nhiều, lúc vừa đau đầu, phản ứng đầu tiên của anh ta chính là tìm Thời Ôn Lễ khám.
Tống Tân Đàm đến trước cửa phòng khám số mười, gõ cửa rồi mới đi vào.
Không ngờ lại gặp Thời Ôn Lễ theo cách này.
Trước đây khi đến bệnh viện đón Hứa Thanh Hoà, anh ta từng nhìn thấy từ xa hai lần, hôm nay mới là lần đầu tiên gặp mặt trực tiếp.
“Xin chào.” Thời Ôn Lễ bình thản nhìn thông tin đăng ký khám bệnh: “Tống Tân Đàm, đúng không?”
“Đúng.”
Ấn tượng đầu tiên của anh ta về Thời Ôn Lễ là điềm tĩnh, chín chắn.
Anh ta từng nghe Hứa Thanh Hoà nói, Thời Ôn Lễ không chỉ có năng lực nghiên cứu xuất sắc mà còn nấu ăn rất giỏi, dường như chẳng có gì không làm được. Nếu nói khuyết điểm, có lẽ chỉ là bẩm sinh quá lạnh nhạt với tình cảm, ngoài ra không tìm ra điểm thiếu sót nào khác.
“Anh khó chịu ở đâu?” Thời Ôn Lễ ra hiệu anh ngồi xuống.
Tống Tân Đàm xoa sau gáy, nói mình đau đầu: “Cảm giác như sắp nổ tung, tôi lo bị xuất huyết não.”
Anh ta không cố tình kéo gần quan hệ, cũng không nói mình là bạn của Hứa Thanh Hoà.
Thời Ôn Lễ đơn giản hỏi thời gian phát bệnh, kiểu đau như thế nào, có buồn nôn hay không.
Tống Tân Đàm lần lượt trả lời.
Anh ta nói không phải cơn đau đầu bộc phát trong nháy mắt mà là mấy ngày nay liên tục tăng nặng thêm.
Sau khi hỏi bệnh, Thời Ôn Lễ đo huyết áp cho anh ta, huyết áp tâm thu 110, tâm trương 80, đều nằm trong phạm vi bình thường.
Sau đó lại làm kiểm tra thần kinh, cũng không có vấn đề gì.
Dù vậy, Tống Tân Đàm vẫn không yên tâm, kiên quyết muốn chụp CT đầu.
Khi cầm kết quả CT quay lại phòng khám số mười thì đã 11 giờ rưỡi.
Kết quả CT hoàn toàn bình thường, loại trừ xuất huyết não và các tổn thương nội sọ.
Tống Tân Đàm thở phào nhẹ nhõm, không phải vấn đề trong não là tốt rồi.
Anh ta thầm nghĩ: tôi còn phải thay vợ của anh đi trả lễ nữa đấy.
Đột nhiên đau đầu dữ dội, anh hỏi: “Tôi quanh năm sinh hoạt thất thường, thường xuyên thức đêm họp video xuyên quốc gia, có liên quan đến chuyện này không?”
Thời Ôn Lễ nói: “Áp lực cao kéo dài, sinh hoạt không điều độ đều có thể là yếu tố gây bệnh.” Anh lại hỏi: “Gần đây lối sống có thay đổi gì không? Ví dụ như cai thuốc lá, cai rượu?”
Tống Tân Đàm đáp: “Mấy ngày trước vừa bắt đầu cai thuốc. Nhưng trước đây tôi cũng cai vài lần rồi, chưa từng đau đầu bao giờ.”
Thời Ôn Lễ nói: “Theo sự thay đổi của tuổi tác, thời gian hút thuốc và tình trạng cơ thể, phản ứng cai nghiện ở từng giai đoạn có thể khác nhau rất nhiều. Có người phản ứng cai nghiện nghiêm trọng đến mức còn phải nhập viện điều dưỡng.”
Chẩn đoán ban đầu, Tống Tân Đàm bị đau đầu do hội chứng cai thuốc lá.
Thông thường một đến hai tuần sẽ tự giảm.
Nếu trong thời gian đó đau không chịu nổi thì có thể dùng thuốc giảm đau, anh còn dặn kỹ cách dùng thuốc.
Đồng thời nhắc nhở, nếu sau này đột nhiên đau đầu dữ dội hoặc tê tay chân thì phải tái khám ngay.
Tình trạng của anh ta khoảng một tuần là có thể thuyên giảm, đừng quá lo lắng.
Tống Tân Đàm từng nghe Hứa Thanh Hoà nói, mỗi lần Thời Ôn Lễ khám bệnh đều có thêm bệnh nhân, không ít người từ nơi khác đến tìm anh chữa trị, khám đến mười hai giờ rưỡi hoặc muộn hơn là chuyện thường.
Lúc anh ta vừa vào, bên ngoài khu vực chờ khám vẫn còn mấy bệnh nhân đang ngồi.
Anh ta không muốn làm chậm thời gian khám của Thời Ôn Lễ nữa, cảm ơn rồi rời khỏi phòng khám.
Đầu vẫn đau dữ dội, nhưng trong lòng đã nhẹ nhõm hơn nhiều.
Xe đậu ở bãi xe bên tòa nhà tổng hợp, Tống Tân Đàm vừa bước ra khỏi tòa nhà khám bệnh thì thư ký đã thông báo cho tài xế lái xe tới cửa.
Tống Tân Đàm không liên lạc với Hứa Thanh Hoà, biết hôm nay cô có ca phẫu thuật, không có thời gian xuống lầu.
Anh ta quyết định đi một chuyến đến Ung Hoà Cung rồi mới về nhà điều chỉnh lệch múi giờ.
[Tôi nhìn thấy xe của gã tồi rồi!]
[Đỗ ngay cạnh xe tôi!]
[Không phải đến tìm bác sĩ Hứa nối lại tình xưa đấy chứ?]
[Ai mà biết được.]
Nhóm chat nhỏ của khoa Ngoại tim mạch đột nhiên náo nhiệt.
Khương Dương ngồi không yên, ngàn vạn lần đừng như vậy đấy nhé.
Anh ta còn định giới thiệu đối tượng xem mắt cho Hứa Thanh Hoà nữa mà.
Nếu thật sự tái hợp thì anh ta không thể tiếp tục làm mai được nữa.
Anh ta vội nhắn tin cho Thời Ôn Lễ: [Anh Thời, nếu chị Thanh Hoà có dấu hiệu nối lại tình xưa với người cũ thì anh báo cho em đầu tiên nhé.]
Thời Ôn Lễ: “…”
Anh hoàn toàn không hiểu gì: [Bác sĩ Hứa lấy đâu ra người yêu cũ?]
Gửi xong tin nhắn, anh chợt nghĩ tới điều gì đó, lại bổ sung: [Là cô ấy quen trong lúc tôi đi tu nghiệp sao?]
Khương Dương: [Anh không biết à? Em còn tưởng hai người thân như vậy thì chuyện gì cũng biết. Lúc anh đi tu nghiệp thì chị ấy vừa chia tay.]
Thời Ôn Lễ trả lời: [Chuyện này tôi không biết. Một năm tu nghiệp đó cả tôi và cô ấy đều rất bận, tổng cộng cũng chỉ liên lạc vài lần.]
Nhưng anh vô cùng chắc chắn, trước khi đi tu nghiệp, cô không có bạn trai.
Anh lại xem lại tin nhắn đầu tiên của Khương Dương. Nhắc nhở thẳng thừng chuyện Hứa Thanh Hoà muốn nối lại tình xưa như vậy không giống phong cách của Khương Dương.
Theo tính cách của Khương Dương, dù có nhắc cũng sẽ rất uyển chuyển.
Trước đây anh còn tưởng Khương Dương đoán ra anh và Hứa Thanh Hoà đang ở bên nhau, xem ra không phải.
Thời Ôn Lễ dứt khoát hỏi thẳng: [Có phải cậu vẫn chưa biết tôi và bác sĩ Hứa đang hẹn hò không?]
Khương Dương: “!!”
Khương Dương: “…”
Hai người họ sao có thể hẹn hò với nhau được!
Sao có thể!
Anh ta bận cả buổi sáng, vừa gọt xong một quả táo to còn chưa kịp cắn miếng nào, kết quả kích động quá nên cầm không vững, quả táo tuột khỏi tay.
May mà phản ứng nhanh, lập tức chụp lại được.
Một phen hú vía.
Không còn tâm trạng ăn táo nữa, đầu óc bắt đầu vận chuyển điên cuồng, anh Thời sao lại hẹn hò với chị Thanh Hoà rồi?
Rõ ràng hai tuần trước, anh Thời vẫn còn độc thân.
Không phải giả vờ độc thân mà là độc thân thật.
Đột nhiên anh ta giật mình, trời ơi, vừa rồi anh ta nhắn gì cho Thời Ôn Lễ nhỉ? Nói chị Thanh Hoà muốn nối lại tình xưa, còn bảo người ta báo cho mình đầu tiên…
Sau đó lại nghĩ, lúc này hoàn toàn không cần giới thiệu đối tượng cho Hứa Thanh Hoà nữa rồi.
Trước đây anh ta còn chê ba mình là người mai mối thất bại nhất, giờ thì còn ai thất bại hơn anh ta nữa đâu?
Ít nhất người khác còn biết ba anh ta từng làm mai.
Còn anh ta thì sao?
Đến cơ hội nói ra cũng không có.
Ngoài chính anh ta ra, trên thế giới này không ai biết anh ta từng âm thầm làm mai.
Trưởng khoa nói đúng, tuổi còn trẻ như anh ta không nên ra tay mai mối làm gì.
Khương Dương bình tĩnh lại: [Anh Thời, anh đừng hiểu lầm chị Thanh Hoà còn vương vấn người cũ nhé. Đồng nghiệp khoa Ngoại tim mạch bọn em chỉ nhìn thấy chiếc xe trước đây thường đến đón chị ấy lại xuất hiện thôi. Chưa chắc là đến tìm chị ấy.]
Gõ đến câu cuối cùng, chính anh ta cũng thấy mình đang tự lừa mình.
Không phải đến tìm Hứa Thanh Hoà thì chẳng lẽ đến khám bệnh?
Rất có thể đến đây để khám bệnh thì sao.
Anh vội vàng gõ tiếp: [Anh Thời, em sẽ điều tra rõ rốt cuộc là chuyện gì.]
Vừa nhìn thấy chữ “xe”, Thời Ôn Lễ đã hiểu ra: [Đó không phải người yêu cũ của cô ấy mà là bạn thân thuở nhỏ. Quan hệ giữa cô ấy và cậu bạn ấy còn tốt hơn cả quan hệ giữa cô ấy và tôi, các cậu hiểu lầm là bạn trai cũng rất bình thường.]
Khương Dương vỗ ngực, dọa chết anh ta rồi.
May quá may quá, chỉ là bạn thân từ bé thôi.
Nếu thật sự là người yêu cũ, lỡ gây ra hiểu lầm giữa Thời Ôn Lễ và Hứa Thanh Hoà thì anh ta cũng không thể tha thứ cho chính mình.
Khương Dương tự kiểm điểm: [Bao năm nay đã trách oan bạn thân của chị Thanh Hoà rồi, lúc nào cũng mắng anh ta là đồ tồi.]
Anh ta không khỏi cảm thán: [Không ngờ quan hệ giữa chị Thanh Hoà và bạn thân còn tốt hơn cả với anh. Cũng chỉ có anh rộng lượng, đổi thành người đàn ông khác thì đã ghen từ lâu rồi.]
Thời Ôn Lễ: “…”
Tự dưng bị phát thẻ người tốt.
Khương Dương thực sự tò mò: [Anh Thời, em có thể hỏi không, sao đột nhiên anh và chị Thanh Hoà quyết định ở bên nhau vậy?]
Thời Ôn Lễ nói thật: [Trưởng khoa Triệu làm mai.]
Khương Dương: [Bảo sao giấu mọi người kỹ thế. Được rồi, em hiểu rồi, em sẽ không lỡ miệng trước mặt ba em đâu. Dù ngày nào đó ba em biết, em sẽ nói là do em làm mai.]
Anh ta chủ động nhận việc: [Sau này nếu anh cần, cứ tìm em giúp đỡ bất cứ lúc nào nhé.]
Kết thúc cuộc trò chuyện, Thời Ôn Lễ vừa lúc bước ra khỏi tòa nhà khám bệnh.
Ngô Hiểu Phong đang đợi anh ở cửa ra vào: “Cuối cùng cũng đợi được cậu rồi.”
Hai người họ sáng thứ bảy đều có lịch khám bệnh, thường xuyên gặp nhau sau giờ làm.
Thời Ôn Lễ hỏi: “Đợi tôi có chuyện gì?”
Ngô Hiểu Phong hiểu tính cách anh nên đi thẳng vào vấn đề: “Có người nhờ tôi hỏi cậu, là cậu không hứng thú với bất cứ chuyện nào liên quan đến yêu đương hôn nhân, hay là chưa gặp được người phù hợp nên vẫn luôn không cân nhắc?”
“Người nhờ hỏi thích cậu. Nếu là vế trước thì cô ấy sẽ không tỏ tình nữa.”
Về người đó là ai, anh ta không tiết lộ.
Thời Ôn Lễ thẳng thắn: “Tôi là vế sau. Nhưng bây giờ tôi không còn độc thân nữa.”
Ngô Hiểu Phong sững người, cười hỏi: “Ý gì vậy? Không đùa chứ?”
Thời Ôn Lễ đáp: “Không đùa.”
“Cậu yêu đương từ lúc nào?”
“Người khác giới thiệu, chưa được mấy ngày.”
Ngô Hiểu Phong thấy tiếc thay cho người nhờ mình hỏi.
Biết đâu tỏ tình sớm hơn còn có cơ hội.
Sau khi cân nhắc cẩn thận, trên đường đến nhà ăn, Thời Ôn Lễ đăng một bài lên vòng bạn bè:
[Cảm ơn mọi người đã yêu quý tôi, luôn quan tâm đến chuyện cá nhân của tôi và nhiệt tình giới thiệu đối tượng. Hôm nay chia sẻ một tin vui, tôi đã có đối tượng xem mắt rồi.]
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤
Tôi muốn thầy anh Thời ghen ✨️
c35 ảnh ghen rồi kìa =)))
Chưa thấy chap mới ạ 🧐
ra thim đi ạ