Tháng Tư Ôn Hoà chương 31

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 31: Tiến thêm một bước công khai

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Lần cuối cùng Thời Ôn Lễ đăng vòng bạn bè là vào ngày đám cưới của Thời Miểu.

Lần trước nữa đăng vòng bạn bè là trước khi đi tu nghiệp.

Tần suất đăng trạng thái của anh thật sự quá thấp, đến mức khi mọi người lướt thấy tin này trên trang chủ của mình, đầu tiên còn kinh ngạc một chút, sau đó mới đi xem nội dung cụ thể.

Người đầu tiên nhìn thấy dòng trạng thái này là một đồng nghiệp khoa Chẩn đoán hình ảnh. Hôm nay được nghỉ, anh ta đang nằm trên giường chuẩn bị ngủ trưa, trước khi ngủ theo thói quen lướt vòng bạn bè một lát thì đột nhiên bật dậy như cá chép lộn mình: “Vãi chưởng!”

Âm thanh quá lớn, dọa người nhà đang ở phòng khách giật mình.

“Má ơi má ơi, Phó khoa Thời có người yêu rồi! Khụ khụ khụ!” Trong phòng làm việc khoa Gây mê, Phương Vũ đang húp mì cay, bị dòng trạng thái này kích động đến sặc cả cổ họng. Cô ấy ho liên tục, ho đến mức nước mắt sắp chảy ra.

Đồng nghiệp bên cạnh lập tức giật lấy điện thoại của Phương Vũ muốn xem cho rõ, còn tưởng là tin tức lộ ra từ nhóm hóng chuyện nào đó, không ngờ lại là chính Thời Ôn Lễ đăng vòng bạn bè.

Không nhịn được mà thốt lên: “Vãi! Tình huống gì vậy!”

Phương Vũ bị vị cay làm rát cổ họng, vẫn ho không ngừng, đồng nghiệp tốt bụng giúp cô ấy vỗ lưng.

Vừa vỗ vừa lướt khu bình luận, vỗ tới vỗ lui tay lại trượt đến sau gáy cô, bộp một cái vào sau gáy.

Phương Vũ: “……”

Đúng là chẳng quan tâm sống chết của cô chút nào.

Hôm nay là thứ bảy, lại đúng dịp cuối năm, số lượng ca phẫu thuật của các khoa chưa tới một phần mười so với bình thường.

Lúc này phần lớn mọi người đều đang rảnh rỗi, dòng trạng thái này của Thời Ôn Lễ cũng lan truyền trong bệnh viện với tốc độ hóng chuyện gấp mười lần bình thường, làm cả bệnh viện náo loạn.

Anh có quan hệ tốt, kết bạn WeChat riêng của 70-80% đồng nghiệp trong bệnh viện.

Khu bình luận chớp mắt đã chất thành một tòa nhà cao tầng, lướt hoài không hết.

Mọi người bàn tán xôn xao, tò mò người xem mắt này là ai?

Sau đó tiến triển thế nào rồi?

Là người mà viện trưởng Khương giới thiệu sao?

Phương Vũ cuối cùng cũng ngừng ho, rút khăn giấy lau nước mắt.

Ai không biết chuyện còn tưởng là Thời Ôn Lễ có đối tượng xem mắt, cô ấy đau lòng đến khóc.

Cuối cùng cũng có thể nói chuyện bình thường, câu đầu tiên của cô ấy vẫn không quên quan tâm Thời Ôn Lễ: “Phó khoa Thời có trả lời người xem mắt là ai không?”

Đồng nghiệp lắc đầu: “Không trả lời một cái nào.”

“Phó khoa Thời vừa khám xong, chắc đang trên đường về nhà.”

Phương Vũ cầm ly nước lên, uống mấy ngụm làm dịu cổ họng, cuối cùng cũng đỡ hơn, “Khi nào bác sĩ Hứa xuống phòng mổ? Có khi cô ấy biết đấy.”

Đồng nghiệp: “Vừa nhận một ca cấp cứu, còn phải một lúc nữa mới xong.”

Phương Vũ đặt ly nước xuống, giật lại điện thoại của mình: “Để tôi xem trong nhóm có ai biết là ai không.”

Mở nhóm chị em ra, màn hình toàn là biểu cảm “khóc nức nở”, “tan nát cõi lòng”.

Phương Vũ an ủi bọn họ: [Lúc độc thân thì làm nam thần, có người yêu rồi thì chúng ta chuyển sang ghép đôi.]

Cô ấy lục tung các nhóm hóng chuyện, bên trong náo nhiệt chưa từng có, nhưng vẫn không ai đào ra được thân phận của đối tượng xem mắt kia.

Quan trọng là, ngay cả người bên khoa Ngoại thần kinh cũng không nhận ra chút dấu vết nào từ Thời Ôn Lễ.

[Thời Miểu đang trong phòng mổ, không cầm điện thoại.]

[Đinh Khải Hàng đâu? Mau hỏi anh ta đi.]

[Hỏi rồi, ban đầu còn bảo tôi đừng tin mấy tin đồn linh tinh này. Tôi bảo anh ta xem vòng bạn bè của Phó khoa Thời, anh ta mới tin.]

[Vậy hỏi Tu Tình đi.]

Tu Tình là cô gái duy nhất trong nhóm điều trị của Thời Ôn Lễ. Con gái thường tinh ý hơn một chút, nói không chừng cô ấy biết chuyện.

[Đúng đúng đúng, hỏi Tu Tình. Hỏi Đinh Khải Hàng vô ích thôi, bây giờ anh ta là bác sĩ nội trú trưởng, bận muốn chết, bản thân còn lo không xuể, nào có thời gian để ý cấp trên bình thường thế nào.]

[Hỏi Tu Tình rồi. Tu Tình đang than khóc, nói sau này không được ăn bánh hành nữa kia kìa.]

Bọn họ đồng cảm với Tu Tình, nhưng vừa nghĩ đến bản thân còn chưa từng ăn bánh hành do Thời Ôn Lễ làm, lập tức không còn đồng cảm nhiều như vậy nữa.

[Hỏi Ngô Hiểu Phong ấy!]

[Nghe nói Ngô Hiểu Phong cũng đang đi hỏi khắp nơi.]

“……”

[Suýt quên mất bác sĩ Khương @Khương Dương, chẳng phải cậu có quan hệ tốt với Phó khoa Thời sao?]

Lúc này Khương Dương xuất hiện: [Kẻ đầu tiên mấy người hỏi chẳng phải là tôi sao? Não cá vàng à?]

“……”

Mọi người cười ha ha, lúc nãy đầu óc nóng lên, đều quên mất.

Hỏi một vòng, vậy mà không có một người nào biết.

[Xem ra không phải người trong bệnh viện mình rồi.]

Có người không cam lòng, lại chạy xuống dưới trạng thái của Thời Ôn Lễ để bình luận.

Nhưng mãi vẫn không nhận được hồi đáp.

Thời Ôn Lễ vừa về đến nhà.

Quần áo của Hứa Thanh Hoà trên ban công đã khô, anh thu vào gấp gọn rồi đặt vào tủ.

Buổi chiều vốn định hẹn Ngô Hiểu Phong đi đánh cầu lông, nhưng Ngô Hiểu Phong nói hôm nay không đi được, phải đi an ủi nữ đồng nghiệp đã nhờ anh ta hỏi thăm tin tức.

Ngô Hiểu Phong: Cậu công khai như vậy, ngay cả cơ hội ảo tưởng cô ấy cũng không còn nữa.

Đóng cửa tủ lại, Thời Ôn Lễ đột nhiên nhớ ra váy ngủ và đồ ngủ hai người thay ra tối qua vẫn còn trong giỏ đồ dơ trong phòng tắm.

Tuần trước cô sang đây ở nhờ, quần áo của hai người đều giặt riêng.

Hôm nay anh bỏ mấy món quần áo vào máy giặt cùng nhau.

Bây giờ mọi góc trong nhà đều có dấu vết của cô, bên cạnh sô pha phòng khách còn rải rác mấy quả bóng yoga nhỏ.

Mấy quả bóng này cô chỉ dùng để giết thời gian lúc ở cùng anh, không phải để tập luyện.

Anh vừa ngồi xuống sô pha, điện thoại trên bàn trà lại vang lên.

Từ sau khi đăng trạng thái đó, điện thoại chưa từng yên, tin nhắn liên tục kéo tới, cuộc gọi cũng hết người này đến người khác.

Thời Ôn Lễ mở ra, tin nhắn mới nhất là của Ngô Hiểu Phong: [Cậu hẹn được người đánh bóng chưa?]

Anh trả lời: [Đang định hẹn.]

Ngô Hiểu Phong: [Vậy khoan hẹn, hoặc là đổi sân bóng đi.]

Anh ta lập tức giải thích: [Cô ấy không muốn làm lỡ việc đánh bóng của tôi, đã đặt sân rồi, nói vừa hay bản thân cũng đi đánh bóng để phân tán chú ý. Còn đặt đúng sân mà chúng ta thường đi. Cô ấy không biết cậu cũng thường tới đó. Buổi chiều cậu mà qua, đoán mò cũng đoán ra cô ấy chính là đồng nghiệp nhờ tôi hỏi thăm. Hay là cậu đừng tới sân bóng nữa? Cậu không biết đối phương là ai, sau này vẫn có thể làm đồng nghiệp bình thường, mọi người đều không ngượng.]

Thời Ôn Lễ: [Được, chiều tôi không đi nữa.]

Ngô Hiểu Phong: [Cảm ơn.]

Thời Ôn Lễ: [Khách sáo rồi.]

Nói chuyện với Ngô Hiểu Phong xong, anh mới mở vòng bạn bè.

Mấy nghìn lượt bình luận và lượt thích, dày đặc đến mức không xem hết được.

Anh bắt đầu kiến tập ở bệnh viện từ năm hai đại học, sau đó thực tập, đào tạo quy chuẩn rồi ở lại viện. Hơn mười năm qua, WeChat có mấy nghìn đồng nghiệp y tế trong bệnh viện, cảm giác hôm nay ai cũng đã nhấn thích.

Nhiều người như vậy, anh cũng không quen hết.

Không ít người được kết bạn thông qua nhóm công việc, họ ghi chú rõ khoa và tên, anh bấm đồng ý ngay.

Có người kết bạn với anh để hỏi về luận văn, có người thay họ hàng hỏi tình hình bệnh, còn có người cũng không biết vì sao kết bạn, có lẽ chỉ đơn giản góp vui, giống như Phương Vũ vậy.

Thời Ôn Lễ không xem phần bình luận, chỉ lướt qua một lượt ảnh đại diện những người bấm thích.

Xem từ đầu đến cuối, ngay cả viện trưởng Khương và phó viện trưởng cũng nhấn rồi, nhưng không có ảnh đại diện của Hứa Thanh Hoà, có lẽ cô vẫn đang bận.

Dòng trạng thái nửa công khai này của anh, phần lớn mọi người tin rằng anh có đối tượng xem mắt thật, nhưng cũng có một số ít người cho rằng anh chỉ lấy chuyện này làm lá chắn, để tránh bị mai mối và bị tỏ tình.

Viện trưởng Khương chính là một trong “số ít” đó.

Viện trưởng Khương nghĩ như vậy cũng có lý do.

Thứ nhất, Thời Ôn Lễ không thể vô duyên vô cớ công khai làm mất mặt ông ấy.

Thứ hai, hôm qua cô ruột của Thời Ôn Lễ còn gọi điện cho ông ấy, nói chuyện hôn nhân của cháu trai khiến bà lo chết đi được, điều bà lo nhất là cháu trai thật sự không muốn lập gia đình. Nói một hồi, bắt đầu than phiền anh cả Thời Kiến Khâm, nói nếu không phải anh cả ích kỷ, sau khi ly hôn chỉ lo cho bản thân, bỏ con cái rồi đi Thượng Hải, thì hai đứa nhỏ sao lại chẳng có hứng thú với chuyện tình cảm được.

Lúc viện trưởng Khương kể chuyện này với con trai Khương Dương, Khương Dương nghĩ thầm: ba có từng nghĩ chưa, chính vì ba có quan hệ tốt với cô ruột và dượng của anh Thời, nên anh Thời mới không nói cho cô ruột biết mình đa yêu đương rồi?

Hôm nay hai cha con cùng về nhà, Khương Dương đi nhờ xe của ba.

Trước đây ba chưa từng muốn chở anh ta, hiếm khi tình cha dâng trào như thế này.

Viện trưởng Khương: “Thời Ôn Lễ không có đối tượng mà cứ nói mình có rồi, có thể giấu được nhất thời thôi, mọi người đâu có ngốc, lâu dần sẽ lộ.”

Khương Dương: “……”

Anh ta thuận thế nói tiếp, “Không có đối tượng thì dễ mà, con giúp anh ấy để ý, cố gắng trong vòng nửa năm mai mối thành công. Dù sao mọi người cũng không biết anh ấy mới yêu đương, hay là người đã công khai trước đó trong vòng bạn bè.”

Viện trưởng Khương nhìn con trai từ trên xuống dưới: “Con á?”

Khương Dương bày vẻ mặt không phục, liếc lại: “Con thì sao? Coi thường người ta thế?”

Viện trưởng Khương buồn cười: “Với cái dáng vẻ không đáng tin của con, ai dám đồng ý người con giới thiệu?”

“……”

Cứ chờ xem.

Đến lúc đó anh ta nhất định sẽ khăng khăng nói Hứa Thanh Hoà và anh Thời là do một tay mình tác hợp.

“Ba đừng nhìn người qua khe cửa, bản thân mai mối thất bại thì nghĩ ai cũng giống mình.”

Viện trưởng Khương: “……”

Tài xế lén liếc viện trưởng Khương qua gương chiếu hậu.

Viện trưởng Khương: “Không phải ba hạn hẹp, nhìn người qua khe cửa. Con tự hỏi lòng mình đi, con nói muốn giới thiệu đối tượng cho Thời Ôn Lễ, cậu ấy có dám đồng ý không?”

Khương Dương lười để ý ba nữa, đợi về nhà anh ta sẽ mách mẹ.

Tiện tay lại mở vòng bạn bè, lướt phần bình luận dưới dòng trạng thái của Thời Ôn Lễ, trong đó có một chuỗi bình luận cao hơn cả tòa nhà chọc trời.

Anh ta nhắn riêng cho Thời Ôn Lễ: [Anh Thời, chuyện bên ba của em anh không cần lo đâu, ông ấy đã tự thuyết phục được bản thân rồi, cho rằng anh không có đối tượng xem mắt, chỉ lấy ra làm lá chắn thôi. Phó viện trưởng của chúng ta chắc chắn cũng sẽ bị ông ấy dắt mũi.]

Tin nhắn quá nhiều, Thời Ôn Lễ đã cài điện thoại ở chế độ im lặng từ lâu.

Lúc tin nhắn của Khương Dương gửi tới, anh đang trên đường đến nhà mới.

Đang lái xe nên không thể xem điện thoại.

Dòng trạng thái này của Thời Ôn Lễ giống như một tảng đá khổng lồ rơi xuống, trong buổi chiều thứ bảy này làm dấy lên muôn ngàn tầng sóng.

Mãi đến hai giờ bốn mươi, Hứa Thanh Hoà mới ra khỏi phòng mổ.

Nhà ăn đã qua giờ cơm, Trương Tuần gọi đồ ăn ngoài cho cô, vừa được giao tới văn phòng.

Trên bàn ngoài đồ ăn còn có một cái bánh kem.

Phương Vũ đi thăm khám bệnh nhân về, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy hộp bánh.

“Ố ồ, tình huống gì đây?”

Thương hiệu bánh này từ trước đến nay luôn là danh từ đại diện cho sự đắt đỏ.

“Ai gửi cho bác sĩ Hứa vậy?”

Đồng nghiệp trong văn phòng đều ngẩng đầu: “Không biết, bên trên không để lại thông tin gì.”

“Lúc nãy mọi người còn đoán, có phải Phó khoa Thời không?”

Vào lúc quan trọng thế này này, thật sự rất khó khiến người ta không nghĩ nhiều.

Vừa dứt lời, ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân.

Phương Vũ vội quay người, nhìn thấy người tới thì kích động: “Bác sĩ Hứa, mau lên, có người gửi bánh kem cho cô kìa.”

Hứa Thanh Hoà nhìn hộp bánh lớn như vậy, thậm chí còn nhớ lại hôm nay có phải ngày đặc biệt gì không.

Trên đó không có lời nhắn đặc biệt nào, chỉ có một câu: Chúc mỗi ngày vui vẻ.

Thời Ôn Lễ gửi sao?

Đúng lúc này, điện thoại vang lên, người gọi đến hiện lên: Tống Tân Đàm.

“Biết bây giờ mình đang ở đâu không?” Tống Tân Đàm uống thuốc xong thì đỡ đau đầu hơn nhiều, giọng nói cũng có sức hơn.

Hứa Thanh Hoà: “Ở đâu? Sân bay à?”

“Vừa từ Ung Hòa Cung ra.”

“Hả?” Hứa Thanh Hoà vui mừng nói, “Cậu về rồi à? Hạ cánh lúc nào vậy?”

“Sáng sớm. Chẳng phải đã giúp cậu trả lễ xong rồi đấy sao.”

Tống Tân Đàm nói, “Còn chưa về nhà nữa kìa.”

“Đủ nghĩa khí đấy, hôm nào mình mời cậu ăn cơm.”

Hứa Thanh Hoà kẹp điện thoại bằng vai, hai tay mở hộp bánh, “Mình vừa nhận được một cái bánh thiên nga pha lê, có phải cậu gửi không?”

Tống Tân Đàm nói đúng thế.

Bản thân đau đầu không lo được, anh ta đã dặn thư ký chuẩn bị thêm quà cho Hứa Thanh Hoà, lại đặt một cái bánh cô thích ăn để chúc mừng cô đăng ký kết hôn.

“Mình bảo thư ký Trương đặt. Không ngờ hôm nay đã cho người gửi tới rồi.”

Hứa Thanh Hoà: “Mình biết ngay mà, chứ sao tự nhiên lại nhận được bánh.”

Chỉ có người nhà và Tống Tân Đàm biết cô thích ăn bánh của thương hiệu này.

Đồng nghiệp đang hóng chuyện trong văn phòng nghe vậy, lặng lẽ thu lại ánh mắt tò mò, tiếp tục làm việc của mình.

Hóa ra người gửi bánh không phải Thời Ôn Lễ.

Ở sân bay, vừa hạ cánh, chắc là cậu bạn từ bé của cô – Tống Tân Đàm về nước rồi.

Những người quen Hứa Thanh Hoà ở khoa Gây mê đều biết cô có một cậu bạn thân dù mưa gió thế nào cũng đến, bất cứ lúc nào gọi cũng có mặt.

Không chỉ đẹp trai, lại còn nhiều tiền.

Tống Tân Đàm hỏi tối nay cô có rảnh không: “Ngày mai với ngày mốt mình có tiệc gia đình hai ngày liên tục, nếu tối nay cậu không rảnh thì để sau Tết gặp.”

Vừa hạ cánh đã không về nhà mà đi trả lễ giúp cô trước, lại gửi bánh ngay lập tức, Hứa Thanh Hoà rất cảm động, bận đến đâu cũng phải tranh thủ gặp cậu bạn một lần.

“Mình mời, cậu chọn chỗ đi.”

Tống Tân Đàm hỏi: “Mấy giờ tan làm? Mình tới đón cậu.”

“Chiều nay mình không có phẫu thuật, năm rưỡi là đi được.”

Hẹn xong thời gian, Hứa Thanh Hoà cúp máy, lấy điện thoại xuống khỏi vai, gọi đám Phương Vũ qua ăn bánh.

“Bác sĩ Hứa, cô thật sự không cân nhắc cậu bạn thân này sao? Cho dù không có tình yêu, nhưng anh ấy đối xử với cô tốt như vậy, sau khi kết hôn cũng có thể sống rất thoải mái.”

Hứa Thanh Hoà cười cười, nói: “Không cân nhắc.”

Những chuyện khác cô không nói thêm, cô không thích nói dối.

Nói dối nhiều, rất khó bịa tiếp cho trọn vẹn.

“À đúng rồi, cô biết đối tượng xem mắt của Phó khoa Thời là ai không? Lại có người giới thiệu cho anh ấy đấy.”

“Ai giới thiệu? Chuyện từ khi nào thế?”

Mọi người nghe giọng điệu của cô có vài phần quan tâm, xem ra cô cũng không biết chuyện.

“Cô không biết Phó khoa Thời đăng vòng bạn bè rồi à?”

Tim Hứa Thanh Hoà khẽ giật thót: “Vòng bạn bè gì?”

Cô ra khỏi phòng hồi sức sau gây mê, trên đường vừa trò chuyện với Trương Tuần vừa đi về văn phòng, còn chưa xem điện thoại, hoàn toàn không biết Thời Ôn Lễ đã công khai chuyện mình có đối tượng xem mắt.

“……Đăng trưa nay, lúc đó cô đang ở phòng mổ.”

Hứa Thanh Hoà vội mở WeChat, hai người có khá nhiều bạn chung, ảnh đại diện của những người bấm thích không thể chứa hết trong một màn hình, còn phải kéo xuống tiếp.

Cô không ngờ anh lại chọn công khai những điều này vào đúng hôm nay.

Hứa Thanh Hoà lặng lẽ nhấn thích.

Phương Vũ đang đứng bên cạnh cắt bánh kem nên cô không nhắn riêng cho anh nữa.

“Bọn tôi bàn cả buổi trưa, hỏi một vòng mà chẳng ai biết đối tượng xem mắt của Phó khoa Thời là ai.”

Phương Vũ đưa miếng bánh đầu tiên cho Hứa Thanh Hoà, “Vốn còn trông chờ cô ít nhiều biết chút gì đó. Xem ra lại thành một bí ẩn rồi.”

Sau khi biết bánh kem là do Tống Tân Đàm gửi tới, mọi người không nhắc lại chuyện trước đó từng nghi ngờ bánh kem là do Phó khoa Thời tặng, cũng từng hoài nghi đối tượng xem mắt kia chính là cô nữa.

Giữa đồng nghiệp với nhau, họ chưa bao giờ đùa quá trớn.

Chia bánh xong, cuối cùng Phương Vũ cũng ngồi xuống: “Bao nhiêu người giới thiệu đối tượng xem mắt cho Phó khoa Thời mà anh ấy còn chẳng chịu gặp, vậy mà lại bằng lòng công khai người này, chắc chắn là thích rồi.”

Một đồng nghiệp tiếp lời: “Thích hay phù hợp, kiểu gì cũng phải chiếm một kiểu.”

Phương Vũ cực kỳ tò mò: “Mọi người nói xem đối tượng của Phó khoa Thời sẽ là kiểu người thế nào?”

“Còn phải nói sao, chắc chắn cực kỳ dịu dàng.”

Hứa Thanh Hoà không lên tiếng, cúi đầu chuyên tâm ăn bánh.

Nhân lúc mọi người đang bàn tán về Thời Ôn Lễ, cô mở điện thoại, gửi cho anh một tin nhắn: [Anh ăn trưa chưa?]

Thời Ôn Lễ nhanh chóng trả lời: [Ăn rồi. Em giờ mới ăn à?]

Hứa Thanh Hoà: [Dạ, trưa nay em nhận một ca cấp cứu.]

Cô đang gõ chữ thì Phương Vũ đột nhiên đứng dậy lấy khăn giấy, làm cô giật mình.

Ảnh đại diện WeChat của Thời Ôn Lễ mọi người đều biết, lại rất dễ nhận ra. Hứa Thanh Hoà chột dạ, sợ người khác vô tình nhìn thấy nội dung trò chuyện nên vội kết thúc cuộc nói chuyện: [Không nói nữa nhé, bên cạnh em đồng nghiệp đang vây kín luôn nè.]

Thời Ôn Lễ: [Em mau ăn cơm đi, tối gặp rồi nói tiếp.]

Hứa Thanh Hoà gõ xong câu “Tối gặp”, trước khi gửi lại thêm vào phía trước một câu: [Nhớ Phó khoa Thời rồi, tối gặp.]

Cô vừa ăn xong bánh kem, còn chưa kịp ăn trưa thì nhận được điện thoại hội chẩn cấp cứu.

Uống hai ngụm nước, cầm điện thoại rồi đi ngay.

Từ khoa cấp cứu quay về, lại tiếp tục bàn giao ca với đồng nghiệp trực đêm, bận xong đã gần năm giờ rưỡi.

Tống Tân Đàm nhắn tin cho cô, nói anh đã ở dưới lầu.

Hứa Thanh Hoà: [Mình vừa xong việc, còn chưa thay đồ, đợi mình vài phút nhé.]

Tống Tân Đàm: [Không vội.]

Hứa Thanh Hoà mở khung trò chuyện với Thời Ôn Lễ: [Anh vẫn ở sân bóng à? Trưa nay mải vui quá nên quên nói với anh, tối nay em không có thời gian đi dạo phố đâu. Hôm nay bạn thân của em về nước, tối em mời cậu ấy ăn cơm. Tối mai mình đi nhé.]

Thời Ôn Lễ: [Được, tối mai anh đi cùng em.]

Hứa Thanh Hoà: [Sao anh lại đột nhiên công khai thế? Viện trưởng Khương chắc khó chịu lắm.]

Gửi xong, cô đặt điện thoại xuống, tranh thủ lúc anh trả lời để nhanh chóng thay quần áo.

Thời Ôn Lễ: [Nếu không công khai thì vẫn sẽ có người tiếp tục tỏ tình, như vậy cũng không hay.]

Anh bảo cô không cần lo lắng: [Phía viện trưởng Khương không sao đâu, có Khương Dương rồi. Anh đã nói với Khương Dương.]

Một lúc lâu cô không trả lời, anh kiên nhẫn chờ đợi.

Lúc này, anh đang ngồi trong xe ở bãi đậu xe đối diện toà nhà tổng hợp. Vốn định đến đón cô đi dạo phố, không ngờ cô lại có việc đột xuất.

Cuối cùng Hứa Thanh Hoà cũng trả lời: [chắc Khương Dương bị doạ sợ luôn nhỉ?]

Thời Ôn Lễ bật cười: [Chắc vậy.]

Anh lại hỏi: [Tối nay ăn ở đâu? Anh đưa em qua đó.]

Hứa Thanh Hoà: [Không cần đâu, bạn từ nhỏ của em đến đón. Dù cậu ấy không tới đón thì anh cũng tuyệt đối đừng qua đây. Nếu bị đồng nghiệp nhìn thấy chẳng phải sẽ thành công khai luôn sao?]

Vẫn phải giữ thể diện cho hai vị viện trưởng. Sau Tết cô còn phải luân chuyển khoa, việc tạm ngừng phẫu thuật là điều khó tránh khỏi, tranh cãi cũng sẽ không ít. Cô không muốn vì mình mà anh trở thành tâm điểm bàn tán, bị người khác thêm mắm dặm muối.

Thời Ôn Lễ: [Không sao. Ngoài người trong tổ bọn anh ra, không ai biết chiều nay anh có đi làm hoặc có ở phòng thí nghiệm hay không mà.]

Coi như tiện đường đưa cô một đoạn.

Nhưng đã biết bạn từ bé của cô tới đón, anh cũng không định nói cho cô biết mình đang ở dưới lầu.

Anh vừa định nổ máy rời đi thì liếc thấy người bước xuống từ chiếc xe phía trước không xa.

Buổi sáng vừa gặp ở phòng khám nên anh vẫn còn ấn tượng rất sâu, chính là bệnh nhân tên Tống Tân Đàm kia.

Giờ lại tới bệnh viện, 80% là cơn đau đầu lại nặng thêm, đau đến mức không chịu nổi.

Thời Ôn Lễ tắt máy, tháo dây an toàn, định xuống xe hỏi thăm tình hình.

Tay còn chưa kịp đẩy cửa thì đã thấy Tống Tân Đàm mỉm cười vẫy tay về phía cửa lớn toà nhà. Người đang bước nhanh tới chính là Hứa Thanh Hoà.

Tống Tân Đàm chính là bạn từ bé của cô?

Ở Bắc Kinh có không ít người lái dòng xe này, lúc nãy anh không hề liên tưởng theo hướng đó.

Hai người đứng trước xe cười nói vài câu rồi mới lên xe.

Cho tới khi chiếc xe ấy rời đi, anh mới khởi động xe lần nữa.

Tống Tân Đàm biết anh là ai, cũng biết anh và Hứa Thanh Hoà đã đăng ký kết hôn, vậy mà lúc khám bệnh hôm nay lại không hề nhắc tới một chữ.

Thậm chí anh không khỏi nghĩ nhiều, biết đâu Tống Tân Đàm đặt lịch khám của anh vốn không phải để chữa bệnh, mà chỉ muốn gặp anh một lần.

Thu lại dòng suy nghĩ, Thời Ôn Lễ lái xe rời khỏi bệnh viện.

Anh không về nhà mà chạy thẳng tới trung tâm thương mại gần nhất.

Bản thân không có gì cần mua, anh định chọn cho Hứa Thanh Hoà vài chiếc khăn choàng, vừa làm phụ kiện, vừa có thể dùng làm chăn đắp.

Anh đi tổng cộng năm cửa hàng chính hãng, mua được ba chiếc khăn choàng rất hợp với khí chất của cô.

Cuối tuần đi dạo phố, lại đúng dịp cuối năm, là lúc dễ gặp đồng nghiệp nhất.

Tin tức Thời Ôn Lễ xuất hiện trong cửa hàng thời trang nữ lan truyền khắp các nhóm buôn chuyện với tốc độ ánh sáng.

Sau tin Thời Miểu chớp nhoáng kết hôn với ông chủ Tập đoàn Kinh Hoà thì hôm nay, các nhóm buôn chuyện lại một lần nữa ồn ào náo nhiệt.

Nói xong chuyện của Thời Ôn Lễ, chủ đề câu chuyện hướng về phía Thanh Hòa.

[Bác sĩ Hứa sắp có tin vui rồi đúng không? Tôi thấy có chiếc xe đến đón cô ấy, người đàn ông đó đẹp trai cực kỳ luôn, mắt nhìn người của bác sĩ Hứa đúng là không chê vào đâu được.]

Phương Vũ liền giải thích thay Hứa Thanh Hòa: [Đấy là bạn thân của cô ấy, quen nhau từ nhỏ rồi.]

[Thế này mà cô cũng tin à? Bạn thuở bé của cô có đối xử tốt với cô thế không?]

Phương Vũ: “…”

[Mấy chữ “bạn thuở bé” chỉ chứng minh được là hai người họ quen nhau lâu thôi, chẳng nói lên được điều gì khác cả. Nhìn một cái là biết tình cảm của họ không bình thường rồi. Cô nghĩ mà xem, đàn ông không bao giờ vô duyên vô cớ đối tốt với một người phụ nữ đâu.]

Phương Vũ không khỏi lung lay.

Đúng vậy thật, bạn thuở bé nhà ai mà vừa hạ cánh một cái, còn chưa kịp thích nghi với múi giờ đã vội mang bánh ngọt đến trước?

Có ai vừa về nước ngày đầu tiên không tụ họp với gia đình mình trước mà lại chạy đến gặp cô ấy đâu?

[Bác sĩ Hứa với bạn thuở nhỏ của cô ấy nhìn đẹp đôi lắm, yêu nhau không phải rất tốt sao.]

Có người trêu chọc: [Hôm nay chắc là ngày bệnh viện chúng ta có nhiều người thất tình nhất rồi.]

Buổi trưa đã có một đống người đau lòng, buổi tối lại thêm một đống nữa.

Mãi cho đến tám giờ tối, những tin nhắn gửi riêng cho Thời Ôn Lễ để chúc mừng sẵn tiện dò la xem đối tượng xem mắt là ai vẫn chưa dừng lại.

Thời Ôn Lễ vừa từ trung tâm thương mại về đến nhà. Ngoại trừ ba người được ghim ở đầu danh sách chat, anh không buồn bấm vào các tin nhắn khác nữa, vì thực sự trả lời không xuể.

Anh biết mối quan hệ của mình khá tốt, nhưng không ngờ lại “tốt” đến mức này.

Không chỉ anh, đến cả Thời Miểu cũng bị hỏi đến mức cạn lời, những người đến nghe ngóng tin tức từ chỗ cô chưa từng ngừng nghỉ.

Thời Miểu bảo hồi trước con bé kết hôn chớp nhoáng cũng chẳng có nhiều người nhắn tin cho mình đến thế.

Cởi áo khoác treo lên, anh lại mở điện thoại ra nhìn một cái.

Mười phút trước, Hứa Thanh Hòa có gửi tới một tin: [Ông xã, tầm chín giờ em về nha.]

Thời Ôn Lễ: [Ừ. Anh có mua khăn choàng cho em, về xem có thích không nhé.]

Hứa Thanh Hoà: [Em đã biết anh đi mua sắm từ trong nhóm chat rồi (cười trộm)(cười trộm). Đột nhiên phát hiện Bắc Kinh nhỏ thật đấy, tối nay em đi ăn cũng gặp mấy đồng nghiệp.]

Cô đùa: [Sau này hai đứa mình ra ngoài khỏi cần báo cáo hành trình với nhau nữa, cứ xem các nhóm chat là biết đối phương đang ở đâu.]

Thời Ôn Lễ bật cười: [Trước đây anh không cảm thấy bệnh viện mình nhiều người đến vậy.]

Anh lại nói: [Vẫn chưa ăn xong đúng không? Em ăn cơm trước đi đã.]

Hứa Thanh Hoà: [Dạ, món ăn vẫn chưa lên đủ.]

Hứa Thanh Hoà: [Về rồi nói chuyện với anh sau nhé.]

Thời Ôn Lễ: [OK.]

Nhiều tin nhắn như vậy, anh không thể làm như không nhìn thấy.

Nhưng nếu trả lời từng người một thì có thức trắng đêm cũng không trả lời xuể.

Buổi chiều, em rể Mẫn Đình còn gọi điện cho anh, nói rằng đã có người hỏi thăm tới tận chỗ cậu ấy rồi.

“……”

Ai cũng tò mò là do người nào giới thiệu.

Càng tò mò hơn là tại sao anh lại đột nhiên đồng ý xem mắt. Dù sao trước đây, ngay cả đối phương trông như thế nào anh còn chưa biết mà đã từ chối thẳng thừng.

Nếu không phải viện trưởng Khương và phó viện trưởng liên tiếp làm mai cho anh rồi đều bị từ chối, có lẽ mọi người cũng không quan tâm chuyện anh có đối tượng hay không đến thế.

Không thể giả vờ như không thấy những lời chúc mừng này được, nên Thời Ôn Lễ đành trả lời thống nhất.

Một ngày đăng hai bài lên vòng bạn bè, tự phá luôn kỷ lục của chính anh.

[Cảm ơn mọi người đã chúc phúc. Tin nhắn quá nhiều nên tôi không thể trả lời từng người một được. Tôi chọn điều mà mọi người quan tâm nhất để nói ở đây: là tôi chủ động muốn xem mắt với cô ấy, chủ động muốn ở bên cô ấy. Cô ấy không từ chối tôi. Chúng tôi đã chính thức xác nhận quan hệ.]


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *