Tháng Tư Ôn Hoà chương 34

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 34: Em cứ coi như anh đang theo đuổi em

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Buổi trưa Thời Ôn Lễ vừa bước vào căn tin, tiếng chúc mừng anh vang lên không ngừng.

Ngay cả các dì phục vụ ở căn tin cũng biết anh đã có người yêu.

Mỗi khi dì đến dọn dẹp bàn đã ăn xong, người ở bàn bên cạnh đều đang bàn tán về Thời Ôn Lễ và bạn gái.

Ghép những tin tức vụn vặt nghe được trong suốt buổi trưa lại, đại khái là: Thời Ôn Lễ thầm yêu người ấy, chờ đợi rất nhiều năm, cuối cùng đối phương cũng chịu đi xem mắt với anh rồi.

Bên phòng bảo vệ biết người yêu anh là ai.

Hơn hai giờ sáng, anh đưa Hứa Thanh Hoà đến khoa cấp cứu, hai bảo vệ trực đêm ở cấp cứu chỉ thấy đây là chuyện bình thường.

Trong bệnh viện này, chỉ cần cả hai vợ chồng đều là bác sĩ, ai mà chưa từng đưa người yêu đến khoa cấp cứu lúc còn thuở xuân xanh cơ chứ?

Thời Ôn Lễ lấy thức ăn xong vừa ngồi xuống thì Ngô Hiểu Phong bưng khay cơm ngồi đối diện anh.

Thời Ôn Lễ cúi đầu nhắn tin cho Hứa Thanh Hoà: [Em với Tống Tân Đàm mấy giờ qua đây?]

Hứa Thanh Hoà: [Cậu ấy vừa gọi điện cho em, đang trên đường rồi. Khoảng mười phút nữa ạ.]

Thời Ôn Lễ cầm đũa lên, vừa ăn vừa gõ chữ: [Nhanh vậy sao?]

Hứa Thanh Hoà: [Chắc là đau đến mức ăn không nổi, muốn gặp anh ngay, tìm chút an ủi về mặt tâm lý.]

Có rất nhiều bệnh nhân vừa nhìn thấy bác sĩ thì bệnh bỗng đỡ hơn phân nửa.

Tống Tân Đàm là kiểu người như vậy.

Bình thường anh ta hơi đau đầu, sốt âm ấm cũng sẽ nhắn tin cho cô hỏi một chút mới yên tâm.

Thời Ôn Lễ: “……”

Hứa Thanh Hoà: [Không vội, anh cứ ăn từ từ đi. Em cũng đang ăn đây.]

Thời Ôn Lễ: [Anh cố gắng trong vòng hai mươi phút sẽ quay lại văn phòng.]

Anh lại quan tâm hỏi: [Buổi trưa em chỉ ăn mỗi bánh hành thôi có được không? Em ăn thêm chút đồ ăn đi.]

Hứa Thanh Hoà: [Em vẫn thấy bánh hành ngon hơn.]

Thời Ôn Lễ: [Tối về anh nấu thêm cho em vài món.]

Hứa Thanh Hoà: [Cảm ơn chồng nhé?]

Thời Ôn Lễ: [Lát gặp.]

Ngô Hiểu Phong đối diện đã nhìn anh không biết bao nhiêu lần rồi.

Thời Ôn Lễ thoát WeChat mới ngẩng đầu lên: “Có chuyện gì?”

Ngô Hiểu Phong lơ đãng nhai thức ăn: “Không có gì. Yên tâm, tôi không tò mò người yêu cậu là ai đâu.”

Hôm nay xảy ra ba chuyện liên tiếp đều khiến anh ta buồn bực.

Chuyện thứ nhất, sáng ngủ dậy phát hiện nữ đồng nghiệp nhờ anh ta hỏi thăm gửi tin nhắn lúc một giờ rưỡi sáng, khi ấy anh ta đã ngủ từ lâu rồi.

Chắc chắn vì tâm trạng cô ấy không tốt nên uống quá nhiều, nếu không thì nửa đêm cô ấy sẽ không gửi một câu như vậy: [Ngô Hiểu Phong, anh đúng là đại ngu!]

Ngô Hiểu Phong không thật sự tức giận, anh ta hiểu cô ấy thất tình nên tâm trạng không tốt nên nghĩ đợi sáng cô ấy tỉnh rượu rồi xin lỗi.

Cho dù không xin lỗi, giải thích một câu cũng được.

Nhưng từ sáng đợi đến bây giờ, đối phương vẫn không có động tĩnh gì.

Ngay sau đó, chuyện thứ hai khiến anh ta bực bội lại tới.

Hôm nay có một ca phẫu thuật cấp cứu, bác sĩ gây mê phối hợp là Phương Vũ.

Lúc anh ta vô tình quay đầu sang, vừa hay bắt gặp Phương Vũ trợn mắt với mình.

Cô ấy không ngờ đúng lúc đó anh ta đột nhiên nhìn sang, còn chưa kịp thu ánh mắt lại.

Sau đó, Phương Vũ làm như không có chuyện gì, vẫn cười nói với anh ta.

Chuyện thứ ba lại liên quan đến Hứa Thanh Hoà.

Thật ra chuyện thứ hai cũng là vì cô.

Trong khoa Gây mê, Phương Vũ và Hứa Thanh Hoà có quan hệ tốt nhất. Anh ta và Phương Vũ chưa từng có mâu thuẫn, cô ấy trợn mắt với anh ta, mười phần thì tám chín phần là bất bình thay Hứa Thanh Hoà.

Chuyện thứ ba nói chính xác thì không phải xảy ra hôm nay.

Chiều hôm qua, trưởng khoa Vũ của Phòng Công tác Y vụ gọi điện nói sắp đến Tết rồi, bất kể khiếu nại hay mâu thuẫn gì cũng nên giải quyết trước năm mới, đừng mang chuyện phiền lòng sang năm sau, năm mới phải có nguồn khí mới.

Điều ông ấy nói chính là mâu thuẫn giữa anh ta và Hứa Thanh Hoà.

Ngay cả trưởng khoa Vũ cũng đích thân gọi điện cho anh ta rồi, chuyện này dù sao cũng phải nể mặt.

Trước đó khoa Chỉnh hình vẫn chưa rút đơn khiếu nại Hứa Thanh Hoà là vì muốn cô đưa ra một bản giải trình bằng văn bản. Nay lãnh đạo đã đứng ra hoà giải, yêu cầu của anh ta không cao, hai người cùng đến gặp trưởng khoa Vũ, chỉ cần Hứa Thanh Hoà có thái độ tốt hơn một chút thì chuyện khiếu nại này coi như bỏ qua.

Nhưng trưởng khoa Vũ đợi từ chiều hôm qua đến bây giờ, Hứa Thanh Hoà vẫn chưa hồi đáp.

Ngô Hiểu Phong bỗng ngẩng đầu hỏi người đối diện: “Bây giờ cậu chỉ lo yêu đương, không còn để tâm đến bạn tốt Hứa Thanh Hoà nữa rồi nhỉ?”

Thời Ôn Lễ nói: “Lúc nào cũng để tâm được. Anh có chuyện gì?”

Ngô Hiểu Phong nói thẳng: “Chuyện khiếu nại chứ gì, không phải tôi ép người quá đáng, mà là cô ấy cứ kéo dài không giải quyết, thái độ tiêu cực.”

Thời Ôn Lễ: “Vậy thì anh tích cực hơn một chút, chủ động tìm cô ấy chẳng phải được rồi sao?”

“……”

Trong lòng Ngô Hiểu Phong lại mắc nghẹn.

Thời Ôn Lễ tiếp tục: “Lúc trước tôi đã cho hai người lời khuyên rồi, đừng cãi nhau với cô ấy, gặp vấn đề cùng nhau bàn bạc giải quyết thì sẽ không đến mức này. Cô ấy có thể xin lỗi bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, nhưng tuyệt đối không thể cúi đầu với đồng nghiệp, điểm này tôi vẫn hiểu cô ấy.”

Ngô Hiểu Phong không lên tiếng.

Chẳng lẽ bảo anh ta đi xin lỗi Hứa Thanh Hoà sao?

Hôm đó bệnh nhân đã được đưa vào phòng phẫu thuật, thiết bị theo dõi cũng đã kết nối xong, kết quả Hứa Thanh Hoà không nhận gây mê. Người nhà bệnh nhân không chỉ khiếu nại Hứa Thanh Hoà mà còn khiếu nại luôn cả khoa Chỉnh hình.

Thời Ôn Lễ: “Anh đừng trông mong cô ấy sẽ mềm mỏng. Nếu anh không muốn xin lỗi cô ấy trực tiếp thì xin lỗi tôi cũng được, tôi chuyển lời giúp anh.”

“……”

Ngô Hiểu Phong bị chặn họng đến nửa ngày không nói ra câu nào.

“Được được được, giờ tôi biết cậu vẫn để tâm đến cô ấy rồi.”

Anh ta tự động ngậm miệng lại, “Ăn cơm đừng nói mấy chuyện này nữa.”

Vốn đã đủ phiền lòng rồi, nói tiếp nữa chắc anh ta tiêu hoá không nổi.

Điện thoại Thời Ôn Lễ rung lên.

Đinh Khải Hàng gửi tin nhắn cho anh: [Phó khoa Thời, anh đâu rồi? Chỉ đợi anh thôi.]

Thời Ôn Lễ: [Mọi người ăn đi, tôi ở căn tin.]

Đinh Khải Hàng không hiểu, hôm nay Tu Tình đón sinh nhật, Phó khoa Thời tự bỏ tiền túi gọi thêm cho họ mấy món, mời mọi người ăn bữa tiệc lớn, sao chính mình lại chạy ra căn tin ăn cơm?

Thời Ôn Lễ: [Tôi đến tìm bác sĩ Hứa.]

Đinh Khải Hàng: [Vâng, hai người cứ ăn đi ạ.]

Xem ra là có chuyện quan trọng.

Mọi người trong nhóm đều biết chị dâu là người phụ nữ xinh đẹp có khí chất, từng mời họ uống cà phê, lại thích quàng khăn choàng nên chuyện Phó khoa ăn cơm với bác sĩ Hứa, họ cũng không nghĩ nhiều.

Tu Tình để lại cho Thời Ôn Lễ một miếng bánh kem rất lớn, đặt thẳng lên bàn làm việc của anh.

Hơn mười phút sau, Thời Ôn Lễ quay về khu nội trú khoa Ngoại thần kinh.

Văn phòng lớn bên cạnh đang có một đám người chúc mừng sinh nhật Tu Tình, anh ở đó khiến họ không được tự nhiên nên không qua làm phiền.

Vừa ngồi xuống trước máy tính thì ngoài hành lang đã vang lên giọng chào hỏi nhiệt tình của y tá: “Bác sĩ Hứa, mấy ngày rồi không gặp nha.”

Y tá cười cong cả mắt, nhưng khoé mắt vẫn luôn hướng về người bên cạnh cô.

Mối quan hệ của hai người ổn định rồi, chuẩn bị công khai sao?

Tối qua cô ấy đã nhìn thấy ảnh bạn trai của Hứa Thanh Hoà trong nhóm chat, hôm nay liếc một cái đã nhận ra ngay.

Không quá ăn ảnh, ngoài đời đường nét càng rõ ràng hơn.

Đứng cạnh bác sĩ Hứa đúng là một cặp trời sinh.

Hứa Thanh Hoà chào hỏi y tá xong thì dẫn Tống Tân Đàm đi thẳng đến văn phòng của Thời Ôn Lễ.

Tống Tân Đàm theo bản năng đặt tay lên cổ áo sơ mi, chỉnh lại cổ áo.

Hôm nay anh ta cố ý không mặc những màu sắc sặc sỡ đó nữa mà thay sang một chiếc sơ mi trắng.

Theo một ý nghĩa nào đó, anh ta cũng xem như anh vợ của Thời Ôn Lễ, lần đầu gặp mặt chính thức, vẫn phải chú ý hình tượng.

Cửa văn phòng mở rộng, Hứa Thanh Hoà đi tới cửa, gõ gõ lên cánh cửa, mỉm cười gọi: “Phó khoa Thời?”

Thời Ôn Lễ đang rót trà chuẩn bị tiếp đãi Tống Tân Đàm, dịu dàng cười: “Nhanh vậy sao?”

Tống Tân Đàm rất tự nhiên: “Phó khoa Thời, lại đến làm phiền anh rồi.”

“Khách sáo rồi, làm chuyện nên làm mà.” Thời Ôn Lễ đặt tách trà lên bàn, nói, “Hôm qua tôi không biết là cậu.”

Hai người không quên phép lịch sự khi gặp mặt, cả hai bắt tay nhau.

Thời Ôn Lễ chào hỏi anh ta: “Cậu ngồi đi.”

Hứa Thanh Hoà kéo một chiếc ghế ngồi xuống cách Thời Ôn Lễ không xa, còn Tống Tân Đàm ngồi phía đối diện bàn.

Trên bàn có một miếng bánh kem, người của khoa Ngoại thần kinh hầu như cô đều quen biết, thuận miệng hỏi: “Hôm nay sinh nhật ai vậy?”

Thời Ôn Lễ nói: “Sinh nhật Tu Tình.”

Anh đẩy bánh kem đến trước mặt cô, “Em nếm thử đi.”

Hứa Thanh Hoà không khách sáo, cầm nĩa bánh kem lên ăn.

Bầu không khí không thoải mái như ở phòng khám hôm qua, Tống Tân Đàm tìm chuyện để nói: “Họ Tư? Chữ Tư trong Ngũ Tử Tư à?”

Hứa Thanh Hoà nói: “Không phải. Là chữ Tu trong Tất Tu.”

Tống Tân Đàm gật đầu: “Cái tên này khá đặc biệt.”

Tu tình nhật, khán hồng trang tố khỏa, phân ngoại yêu nhiêu.

(*)
Câu thơ trong bài thơ “Tuyết – Thấm Viên Xuân” của Mao Trạch Đông

*Dịch thơ: Chờ khi trời hửng nắng mai/ Mây hồng tuyết trắng, đắm say vô cùng.

Hứa Thanh Hoà: “Mình cũng thấy vậy, lần đầu nghe đã rất thích rồi.”

Vừa ăn bánh kem, cô vừa nghiêng đầu nhìn cậu bạn: “Cậu có triệu chứng gì, mau nói với Thời Ôn Lễ đi.”

Tống Tân Đàm thấy lạ: “Sao vừa ngồi xuống lại cảm thấy không đau như lúc nãy nữa?”

Thời Ôn Lễ: “……”

Hứa Thanh Hoà ngậm bánh kem trong miệng nên giọng nói hơi lúng búng: “Mình đã bảo phần lớn là do tâm lý mà.”

“Hiệu ứng tâm lý mà có thể đau đến mức đó sao?” Tống Tân Đàm hoàn toàn không muốn nhớ lại cơn đau dữ dội ấy, cảm giác như giây tiếp theo mạch máu sẽ nổ tung vậy, “Trước khi đến đây mình thật sự rất đau, cơm trưa cũng ăn không vô, giờ đột nhiên lại thấy đói cồn cào.”

Chính anh ta cũng thấy khó hiểu, sao lại như vậy được.

Hứa Thanh Hoà: “Đáng lẽ cậu phải nói sớm chứ.”

Nếu nói sớm thì đã để phần bánh kem này lại cho cậu ta rồi.

Thời Ôn Lễ tiếp lời: “Bệnh viện chúng tôi còn có một căn tin phục vụ bên ngoài, có thể đặt giao tận nơi, tôi đặt cho cậu một phần.”

Tống Tân Đàm vội xua tay nói không cần.

“Phó khoa Thời, tôi vừa đến bệnh viện là thấy đỡ, ra khỏi bệnh viện lại bắt đầu đau, vậy phải làm sao đây?”

Thời Ôn Lễ vẫn đưa ra đề nghị như lúc trước: “Nếu đau đến mức không chịu nổi thì uống thuốc cho giảm bớt. Phản ứng cai nghiện cần có quá trình, trong một hai ngày rất khó hồi phục. Ngoài đau đầu ra, cậu cũng không mất ngủ không bồn chồn…”

Tống Tân Đàm ngắt lời anh: “Lúc tìm anh khám đúng là chưa có những triệu chứng đó. Tối qua bắt đầu mất ngủ, trước khi đến đây hôm nay còn rất bực bội.”

Thời Ôn Lễ: “……”

Anh tiếp tục hỏi: “Vậy có hồi hộp, tức ngực không? Hoặc khó chịu đường tiêu hoá?”

Tống Tân Đàm nghĩ một chút: “Có hơi hồi hộp một chút.”

Hứa Thanh Hoà nhìn anh ta: “Sao cậu còn hồi hộp nữa?”

“…… Sao mình biết sao được. Nó đột nhiên đập nhanh hơn một chút, chẳng lẽ mình còn bắt nó đừng đập nữa được à?”

“……”

Thời Ôn Lễ chân thành đề nghị: “Hay thế này đi, lát nữa tôi dẫn cậu sang khoa Tâm thần khám thử. Tình trạng như cậu ở bên đó có phương án tư vấn tâm lý tương ứng. Tôi khá quen với mấy vị Phó khoa, Trưởng khoa bên đó.”

Hứa Thanh Hoà xúc một miếng bánh kem cho vào miệng, phụ hoạ: “Cậu ta đúng là nên đi khoa Tâm thần mới phải, cứ nhất quyết chạy đến chỗ anh.”

Tống Tân Đàm nhíu mày: “Khoa Tâm thần?”

Hứa Thanh Hoà thấy phản ứng của anh ta lớn như vậy thì hỏi ngược lại: “Sao thế? Phòng khám cai thuốc lá cậu không đi, bảo là vô dụng. Không đi khoa Tâm thần thì cậu còn muốn đi đâu?”

Tống Tân Đàm kiên quyết không đi.

Khoa Tâm thần với khoa Thần kinh khác nhau một trời một vực.

Tinh thần anh ta rất bình thường, tại sao phải đi khoa Tâm thần!

“Mình tin vào y thuật của Phó khoa Thời, không cần đến khoa Tâm thần.”

Thời Ôn Lễ hiểu, đúng là có người rất kiêng kỵ khoa Tâm thần.

Bản thân Tống Tân Đàm vốn đã lo lắng, lại còn bài xích như vậy, càng không thể ép buộc.

Anh trấn an nói: “Vậy tối nay tôi về xem thử nên tư vấn cho cậu thế nào.”

Tống Tân Đàm: “Anh tư vấn cho tôi thì được.”

Hứa Thanh Hoà: “……”

Không cần đi khoa Tâm thần, trong lòng Tống Tân Đàm dễ chịu hơn nhiều.

Anh ta không quên cảm ơn: “Cảm ơn anh, đã làm phiền anh rồi.”

Thời Ôn Lễ: “Không có gì phiền cả, là việc trong bổn phận mà.”

Hứa Thanh Hoà ăn được nửa miếng bánh kem thì không ăn nổi nữa, lại đẩy sang cho Thời Ôn Lễ.

Lúc nãy nhìn thấy miếng bánh kem này cô mới nhớ ra, chiếc bánh kem thiên nga pha lê hôm qua Tống Tân Đàm mua cho cô, cô vẫn chưa đăng lên vòng bạn bè.

Cô tìm khung chat của Phương Vũ, lần lượt lưu ảnh lại.

Bánh kem là do Phương Vũ cắt, trước khi cắt còn vừa chụp ảnh vừa quay video.

Trình độ chụp ảnh của Phương Vũ rất xuất sắc, khoa Gây mê không tìm ra người thứ hai giỏi bố cục hơn cô ấy.

Hôm qua Phương Vũ đã gửi ảnh cho cô.

Lúc đó cô nhận được điện thoại hội chẩn cấp cứu, sau đó lại bận ăn cơm với Tống Tân Đàm, trước cửa nhà còn gặp phải Ngô Hiểu Phong, nhiều chuyện xảy ra cùng lúc nên quên mất.

Thời Ôn Lễ hỏi cô: “Em không ăn bánh kem nữa à?”

Hứa Thanh Hoà lắc đầu: “Em ăn khá nhiều bánh hành rồi, bánh kem nhiều như vậy em không ăn nổi.”

Đăng xong vòng bạn bè, cô liếc về phía Tống Tân Đàm đang thưởng thức trà hoa, “Bấm like cho vòng bạn bè của mình đi.”

“Đăng gì vậy? Còn phải cần like nữa.”

Vừa nói, Tống Tân Đàm vừa mở vòng bạn bè.

Thời Ôn Lễ nghe vậy, cũng không tự chủ được lấy điện thoại ra, chuẩn bị ấn thích giúp cô.

Ảnh đăng kèm là hai chiếc bánh kem thiên nga pha lê, góc chụp được chọn rất tinh tế, nhìn thoáng qua còn tưởng là ảnh quảng bá của tiệm bánh.

Nhìn lại dòng chú thích: [Lời chúc từ bạn thuở bé.]

Lúc này liền nghe Tống Tân Đàm nói với Hứa Thanh Hoà: “Còn tưởng cậu chỉ lo ăn, chẳng phản hồi gì.”

Thời Ôn Lễ nhìn về phía Tống Tân Đàm, xác nhận: “Bánh kem là cậu đặt à?”

Tống Tân Đàm gật đầu: “Đúng vậy.”

Anh ta quay người nhìn phía cửa ra vào, không có ai đi qua, lúc này mới nhỏ giọng nói: “Đặt riêng để chúc mừng hai người đăng ký kết hôn đó.”

“Cảm ơn.” Thời Ôn Lễ nhìn đối phương vài lần đầy suy tư.

Đặt hay không đặt bánh kem, trong lòng sao có thể không biết?

Nhưng nghĩ lại, nếu không đặt, Tống Tân Đàm cũng không đến mức nhận công lao về mình.

Anh không biết rốt cuộc khâu nào đã xảy ra sai sót nên tạm thời không lên tiếng.

Tống Tân Đàm uống nửa cốc trà hoa, người dễ chịu hơn nhiều.

Loại trà hoa dưỡng sinh này, trước đây anh ta còn chẳng buồn đụng tới.

Anh ta âm thầm tính toán, nếu rời khỏi bệnh viện rồi mà đầu lại đau, trong thời gian phản ứng cai nghiện, anh ta định đến chỗ Thời Ôn Lễ ở.

Chắc là có một số bệnh khá sợ bác sĩ.

Hứa Thanh Hoà thấy anh ta uống hết một cốc trà liền đề nghị cáo từ: “Đi thôi, để Phó khoa Thời nghỉ ngơi một lát, tối qua anh ấy không ngủ ngon.”

Giấc ngủ của anh bị điện thoại cấp cứu của cô cắt ngang, sáng sớm lại dậy làm bánh hành, buổi trưa không ngủ thì cơ thể sẽ không chịu nổi.

Cô đứng dậy, nhỏ giọng nói với Thời Ôn Lễ: “Tối gặp nhé.”

Thời Ôn Lễ cũng cười nói: “Tối gặp.”

Tống Tân Đàm chẳng buồn nhìn Hứa Thanh Hoà.

Nhưng trước giờ chưa từng thấy cô nói chuyện dịu dàng như vậy.

Thời Ôn Lễ đứng dậy, tiễn hai người ra cửa.

Tống Tân Đàm lại đưa tay ra, nhẹ nhàng bắt tay Thời Ôn Lễ: “Anh dừng bước đi. Bệnh của tôi phải làm phiền anh rồi.”

Thời Ôn Lễ: “… Nên làm mà.”

Sắc mặt anh ôn hoà, khách sáo chào tạm biệt bọn họ: “Đi thong thả.”

Hứa Thanh Hoà vẫy tay: “Anh mau nghỉ ngơi đi.”

Cô và Tống Tân Đàm sánh vai nhau rời đi.

Tống Tân Đàm nghiêng đầu hỏi cô: “Không cần quay lại văn phòng nữa đúng không?”

“Không cần nữa.”

“Vậy mình đưa cậu về ngủ bù.”

Hai người đi ngang qua quầy y tá, đúng lúc y tá ngẩng đầu lên nhìn họ thêm một cái.

Trong văn phòng, Thời Ôn Lễ ăn hết nửa miếng bánh kem còn lại.

Tu Tình đi ngang qua cửa liếc vào trong, đi qua rồi lại lùi lại xác nhận. Cô ấy không nhìn nhầm, Phó khoa Thời đang ăn bánh sinh nhật của cô ấy. Nhưng mấy phút trước lúc cô ấy đi qua, rõ ràng là bác sĩ Hứa đang ăn mà.

Bánh kem là do chính tay cô ấy mang đến, chỉ đặt một cái nĩa ăn bánh kem.

Vậy tức là, hai người dùng chung một cái nĩa?

Đối tượng xem mắt thật sự là ai, dường như đã rất rõ ràng rồi.

Tu Tình khó mà tin được.

Nhanh chóng sắp xếp lại một lượt trong đầu, bây giờ nhìn lại, đủ loại manh mối đều chỉ về phía Hứa Thanh Hoà.

Phương Vũ đã giải thích người bạn trai kia chính là bạn thuở bé, hoá ra đúng thật là vậy.

Nói cách khác, trưa hôm nay không phải bác sĩ Hứa dẫn bạn trai đến tìm Phó khoa Thời, mà là dẫn bạn thuở bé đến gặp bạn trai của mình.

Một bóng người đứng ở cửa, Thời Ôn Lễ ngẩng mắt: “Có chuyện gì vậy?”

Tu Tình dứt khoát đi vào: “Phó khoa Thời,” cô ấy uyển chuyển dò hỏi, “Bác sĩ Hứa có phải rất thích ăn bánh hành không?”

“Phải.”

“Vậy bánh hành sáng nay?”

“Đặc biệt làm cho cô ấy.”

Thời Ôn Lễ nói: “Tôi còn tưởng trước đó mọi người đã đoán ra là cô ấy rồi.”

Tu Tình kích động nói: “Đoán sai rồi đoán sai rồi!”

Đến lời chào cũng quên nói, chạy biến đi như một làn khói.

Thời Ôn Lễ tìm ra đơn đặt bánh kem trước đó, xác nhận tiệm bánh đã giao đến, hơn nữa buổi trưa hôm đó nhân viên còn gọi điện cho anh để xác nhận.

Nếu Tống Tân Đàm cũng tặng bánh kem, vậy đáng lẽ phải có hai cái.

Không lẽ là Tống Tân Đàm đau đầu nên xuất hiện ảo giác, cho rằng mình đã đặt, thực tế lại không đặt?

Về bệnh tình của Tống Tân Đàm, anh vẫn quyết định hỏi ý kiến của chuyên gia. Anh nói sơ qua tình hình với Trưởng khoa Tâm thần, nhờ đối phương giúp đỡ, đưa ra một phương án trị liệu khai thông.

Trưởng khoa Tâm thần: [Là người gì của cậu, sao lại để tâm như vậy?]

Thời Ôn Lễ nói: [Bạn từ bé của bác sĩ Hứa.]

Anh đã chuẩn bị sẵn, nếu đối phương hỏi anh, cậu bạn thuở bé có phải bạn trai của Hứa Thanh Hoà không, anh sẽ trực tiếp làm sáng tỏ.

Trưởng khoa Tâm thần: [OK]

Thời Ôn Lễ: [Cảm ơn nhé.]

Vừa định khoá màn hình điện thoại, lại có tin nhắn đến.

Hứa Thanh Hoà: [Tống Tân Đàm nói hình như đau đầu nặng hơn một chút rồi.]

“…”

Thời Ôn Lễ nhìn thời gian, lúc này e rằng xe còn chưa ra khỏi cổng bệnh viện.

Trả lời lại: [Cậu ta bị tâm lý tác động.]

Dừng một chút.

Thời Ôn Lễ hỏi: [Trước đây Tống Tân Đàm có từng xảy ra tình trạng tưởng tượng linh tinh gì không?]

Hứa Thanh Hoà cười: [Cậu ta hoàn toàn bình thường.]

Thời Ôn Lễ: [Vậy thì không sao rồi.]

Anh lại hỏi: [Hương vị của chiếc bánh kem pha lê kia thế nào?]

Hứa Thanh Hoà: [Ngon lắm á. Mấy vị tiệm họ làm em đều thích cả.]

Thời Ôn Lễ dự định đến ngày chuyển nhà sẽ đặt thêm cho cô một cái.

Còn chiếc bánh kem trước đó, đợi Tống Tân Đàm khỏi bệnh rồi lại hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì.

Hứa Thanh Hoà: [Ông xã, em về đến nhà rồi. Em ngủ bù trước đây.]

Thời Ôn Lễ: [Em ngủ đi.]

Còn hai ngày nữa chuyển nhà, những thứ cần đặt anh đều đặt trước.

Gần đến cuối năm, mấy ngày này anh cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, đến giờ là có thể tan làm.

Trước năm mới không có quá nhiều việc phải bận, tất cả các ca phẫu thuật theo lịch đều xếp sau năm mới.

Mùng hai anh trực phòng khám, mùng bốn bắt đầu lên lịch phẫu thuật bình thường.

Các khoa khác cũng bắt đầu từ mùng bốn, từng bước khôi phục các ca phẫu thuật theo lịch.

Khi đó khoa Gây mê cũng sẽ dần bận rộn trở lại.

Thời gian anh và Hứa Thanh Hoà có thể ở bên nhau cả ngày trong kỳ nghỉ không nhiều.

Năm giờ rưỡi, Thời Ôn Lễ rời văn phòng.

Tết sắp đến, ngay cả xe cộ trên đường cũng ít đi.

Ba bốn phút đã lái xe đến khu chung cư.

Đậu xe xong, anh không lên lầu mà đi thẳng về phía cổng khu chung cư.

Anh vẫn chưa từng tặng Hứa Thanh Hoà một bó hoa tử tế nào, trước tiên đi đến tiệm hoa chọn một bó hồng đỏ.

Hôm nay không phải ngày gì đặc biệt, chỉ là hy vọng cô có thể giống như câu chúc anh gửi gắm trong bánh kem —— mỗi ngày đều vui vẻ.

Một bó hoa, một bữa sáng đầy dinh dưỡng, một chút bầu bạn, đều là những chuyện trong khả năng của anh.

Ra khỏi tiệm hoa, Thời Ôn Lễ đi đến trạm nhận hàng.

Anh nhập bốn số cuối điện thoại của Hứa Thanh Hoà để tra mã nhận hàng, kết quả hiển thị không có.

Ông chủ đúng lúc ở bên cạnh, nhắc anh: “Là nhập bốn số cuối, không phải cả số điện thoại.”

Thời Ôn Lễ nói: “Tôi nhập đúng bốn số cuối mà, chắc là vợ tôi tự lấy rồi.”

Ông chủ ấn tượng rất sâu với anh, ngày nào cũng đến, lần nào cũng mấy đơn.

Thời Ôn Lễ quay người đi vào hiệu thuốc bên cạnh, vừa vào cửa đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trước kệ thuốc, trong lòng ôm bốn năm kiện hàng, đang cúi đầu chọn bao.

Anh tới gần, cô vẫn không ngẩng đầu lên mà chuyên tâm nghiên cứu kích cỡ và chức năng.

Thời Ôn Lễ giơ tay xoa đầu cô: “Em đang nghiên cứu gì vậy?”

Hứa Thanh Hoà đột nhiên quay mặt lại, ngượng ngùng cười: “Xem linh tinh í mà.”

Thời Ôn Lễ nhận lấy bưu kiện trong lòng cô, đưa hoa cho cô.

Hứa Thanh Hoà kinh ngạc vui mừng, bên cạnh có nhân viên hiệu thuốc, cô không nói gì thêm mà nhận vào lòng: “Cảm ơn ông xã.”

Thời Ôn Lễ nhìn về phía kệ hàng, hỏi cô: “Ngoài mùi táo và cam ra, em còn muốn loại mùi nào nữa?”

Hứa Thanh Hoà hạ giọng: “Những mùi khác cũng lấy mỗi loại một hộp thử xem.”

Thời Ôn Lễ đều lấy loại hộp lớn, cô quay mặt đi, coi như không nhìn thấy.

Tối qua lúc hai người làm chuyện đó, cô vẫn vô thức quay mặt sang chỗ khác.

Giữa chừng Thời Ôn Lễ dừng lại, kiên nhẫn trấn an cô để cô vượt qua chướng ngại tâm lý, thử nhìn thẳng vào mắt anh.

Trong bóng tối, cô nhìn đối diện anh vài phút.

Chỉ mấy phút đó, vậy mà cao trào lại đến sớm hơn.

Ra khỏi hiệu thuốc, Hứa Thanh Hoà mới hỏi anh: “Ông xã, sao đột nhiên lại tặng hoa cho em thế?”

“Chưa từng mua cho em mà.”

Thời Ôn Lễ nhìn cô nói: “Em cứ coi như anh đang theo đuổi em, muốn bù lại quá trình yêu đương cho em.”

Tim Hứa Thanh Hoà đập thình thịch: “Em cũng luôn muốn yêu đương với anh. Nhưng mãi vẫn chưa nghĩ ra nên mở lời với anh thế nào.”

Nói xong, tay không biết đặt vào đâu, cô giơ tay khoác lấy cánh tay anh.

Thời Ôn Lễ một tay ôm bưu kiện, để trống một tay nắm lấy tay cô: “Sau này có chuyện gì muốn làm cùng anh thì em cứ nói thẳng, đừng ngại mở miệng.”

Hứa Thanh Hoà gật đầu, tay càng siết chặt tay anh.

Thời Ôn Lễ nghiêng mặt sang nói: “Chỉ là mấy tháng này không thể công khai tặng em gì cả.”

“Không sao đâu.” Hứa Thanh Hoà chỉ vào bó hoa trong lòng, “Không phải rất tốt sao.”

Vào nhà, Thời Ôn Lễ hôn cô trước, sau đó mới cởi áo khoác giúp cô khui hàng.

Điện thoại của Hứa Thanh Hoà rung lên một cái.

Tống Tân Đàm gửi tin nhắn: [Cậu hỏi Thời Ôn Lễ giúp mình xem khi nào thì anh ấy gọi điện tư vấn tâm lý cho mình? Mình cứ đợi điện thoại của anh ấy.]

Hứa Thanh Hoà: “…”


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Mắc cười mấy ông cố này quá, ai cũng tìm TOL, Thương Uẩn thì ước ao có ông anh vợ như TOL