Tháng Tư Ôn Hoà chương 35

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 35: Không kìm lòng được

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Hứa Thanh Hoà tưởng Tống Tân Đàm đau đầu đến không chịu nổi nên trước tiên dặn anh ta uống thuốc: [Vấn đề của cậu không hoàn toàn là vấn đề tâm lý đâu, tốt nhất là nên can thiệp tâm lý và điều trị bằng thuốc song song. Chẳng phải Thời Ôn Lễ đã kê thuốc cho cậu rồi sao? Cứ tiếp tục uống theo chỉ định đi.]

Tống Tân Đàm: [Bây giờ mình hơi bực bội, uống thuốc có tác dụng không?]

Hứa Thanh Hoà: [Có thể cậu vẫn chưa điều chỉnh lại múi giờ, không ngủ được nên mới bực bội——]

Gõ đến đây, cô đột nhiên nhận ra vấn đề nằm ở đâu: [Cậu mất ngủ là vì rối loạn múi giờ, bực bội là vì muốn ngủ mà không ngủ được!]

Tống Tân Đàm: [Mình uống melatonin rồi, không có tác dụng. Không phải vấn đề múi giờ đâu.]

Đương nhiên, chắc chắn ít nhiều cũng có liên quan.

Hiện tại là rối loạn múi giờ và phản ứng cai thuốc lá chồng lên nhau.

[Mình sắp bị cái bệnh này hành đến phát điên rồi, lúc đau lúc không. Cực kỳ cần sự tư vấn tâm lý của Thời Ôn Lễ.]

Hứa Thanh Hoà: [Cậu tưởng phương pháp tư vấn tâm lý của Thời Ôn Lễ là thần dược, vừa nghe vào thì khỏi thật đấy à?]

Hứa Thanh Hoà: [Đối với mình lời anh ấy nói mới gần như là thần dược đấy.]

Tống Tân Đàm: [Kết hôn rồi mà vẫn không có chút tiền đồ nào!]

Hứa Thanh Hoà: [Chuyện này không liên quan đến có tiền đồ hay không. Cậu không hiểu đâu.]

Tống Tân Đàm không phục: [Sao mình lại không hiểu? Yên tâm đi, hai người chắc chắn sẽ đầu bạc răng long. Với thành ý nóng lòng đi trả lễ của mình thế này, hai người rồi cũng sẽ hạnh phúc viên mãn thôi.]

Anh ta sốt ruột trở về trả lễ như vậy là vì năm đó ở Ung Hoà Cung, anh ta cũng từng cầu nguyện.

Khi đó thấy cô bạn đáng thương, thích một người mà cũng không dám nói, rõ ràng học Y nhưng vẫn dựa vào huyền học, anh ta quyết định cũng tin một lần, cầu nguyện rằng từ ngày mai sẽ làm thêm việc thiện, làm nhiều việc tốt, mong ơn trên phù hộ cho cô được như ý nguyện.

Từ sau lần cầu nguyện ở Ung Hoà Cung đó, mỗi năm anh ta đều quyên góp một khoản tiền lớn cho Quỹ Từ thiện Đồng Tâm để điều trị cho trẻ em mắc bệnh tim bẩm sinh.

Quỹ Từ thiện Đồng Tâm do mấy người cậu của Mẫn Đình khởi xướng, hơn hai mươi năm qua đã giúp đỡ rất nhiều trẻ em mắc bệnh tim bẩm sinh ở vùng sâu vùng xa.

Từ sau khi Mẫn Đình tiếp quản Tập đoàn Kinh Hoà, mỗi năm ngoài việc quyên góp cho quỹ dưới danh nghĩa tập đoàn, Mẫn Đình còn quyên góp dưới danh nghĩa cá nhân.

Lần nào anh ta cũng cố gắng quyên góp nhiều hơn Mẫn Đình, nhất định phải đứng đầu danh sách quyên góp.

Đứng đầu danh sách là bởi vì anh ta hy vọng Phật tổ có thể nhìn thấy, sớm giúp anh ta đạt được tâm nguyện.

Thành tâm thì ắt sẽ linh nghiệm.

Vài năm sau, Phật tổ cuối cùng cũng nhìn thấy anh ta rồi.

Mỗi năm vào khoảng tháng Sáu tháng Bảy, bệnh viện nơi Hứa Thanh Hoà công tác đều tổ chức phẫu thuật từ thiện “Đồng Tâm Hiệp Lực” cho trẻ em mắc bệnh tim bẩm sinh.

Khoảng thời gian này cũng là lúc cô bận rộn nhất, cô là một trong những bác sĩ gây mê của chương trình phẫu thuật từ thiện.

Đôi khi anh ta cảm thấy vô cùng kỳ diệu, số tiền anh ta quyên góp cuối cùng lại thông qua đôi tay cô để giúp đỡ những đứa trẻ ấy.

Càng có duyên hơn là Hứa Thanh Hoà và Mẫn Đình – một trong những người phụ trách Quỹ Từ thiện Đồng Tâm lại trở thành người một nhà thân thiết.

Anh ta và Mẫn Đình từng gặp nhau vài lần trong tiệc tối của quỹ từ thiện, quen biết nhưng không quá thân.

Bây giờ, Thời Ôn Lễ là anh vợ của Mẫn Đình, anh ta xem như là anh vợ của Thời Ôn Lễ, vậy Mẫn Đình phải gọi anh ta là gì?

Hứa Thanh Hoà trả lời anh ta: [Bây giờ Thời Ôn Lễ cũng thích mình rồi, nhất định phải bạc đầu răng long.]

Tống Tân Đàm thúc giục cô: [Tán gẫu lâu thế rồi, có thể giúp mình làm việc chính được chưa? Bây giờ giúp mình hỏi Thời Ôn Lễ xem đại khái khoảng mấy giờ anh ấy sẽ liên lạc với mình vậy? Tốt nhất gọi cho mình trước bảy giờ, muộn hơn thì mình không muốn làm phiền hai người nữa.]

Hứa Thanh Hoà: [Anh ấy đang giúp mình bóc hàng chuyển phát nhanh.]

Tống Tân Đàm: [Tự cậu không bóc được à?]

Hứa Thanh Hoà: [Anh ấy không cho mình động tay.]

Tống Tân Đàm: [Xem ra năng lực tay chân của cậu quá kém.]

Hứa Thanh Hoà: “……”

Cậu ta đúng là cố ý mà!

[Bây giờ mình hỏi giúp cậu còn không được sao!]

Tống Tân Đàm thu hồi câu “Xem ra năng lực tay chân của cậu quá kém”, sửa lại thành: [Không ngờ anh ấy thích cậu đến thế.]

Hứa Thanh Hoà bật cười.

Câu này cô thích nghe.

Thời Ôn Lễ bóc hết toàn bộ hàng chuyển phát xong thì đang dọn dẹp túi đóng gói dưới đất.

Nghe thấy tiếng cười, anh quay đầu nhìn cô: “Chuyện gì mà vui vậy?”

Hứa Thanh Hoà nói: “Tống Tân Đàm đang chọc em vui.”

Trước giờ Thời Ôn Lễ không phải kiểu người truy hỏi đến cùng, nhưng hôm nay lại hỏi thêm một câu: “Nói gì mà em vui thế?”

Hứa Thanh Hoà kể sơ qua đầu đuôi câu chuyện: “Ban đầu cố ý chọc em tức, nói năng lực tay chân của em quá kém. Em vừa đồng ý hỏi giúp cậu ta thì cậu ta lập tức thu hồi câu đó, gửi lại rằng không ngờ anh thích em đến thế.”

Thời Ôn Lễ tiếp lời: “Quả thật rất thích.”

Hôm nay khóe môi Hứa Thanh Hoà vẫn chưa hạ xuống lần nào.

Những lời như vậy, chính miệng anh nói vẫn khiến cô vui vẻ hơn nhiều.

Cô đặt điện thoại xuống, phụ anh cùng dọn đống bao bì chuyển phát vừa bóc ra.

Thời Ôn Lễ không cho cô dọn.

Hứa Thanh Hoà: “Tống Tân Đàm đã sốt ruột lắm rồi, anh mau gọi lại cho cậu ấy đi.”

Thời Ôn Lễ định bảy giờ mới gọi điện, trước tiên nấu bữa tối cho cô đã.

“Buổi trưa em chẳng ăn miếng đồ ăn nào, anh đi nấu cho em vài món.”

Hứa Thanh Hoà nói mình không đói, sau khi ngủ bù dậy đã rửa một đĩa trái cây ăn rồi.

“Vitamin C cũng bổ sung rồi, thiếu một bữa đồ ăn không sao đâu. Anh gọi cho cậu ấy đi, cậu ấy sốt ruột lắm rồi.”

Thời Ôn Lễ liền cầm điện thoại đi vào phòng làm việc, chiếc giường đơn anh ngủ lúc trước đã được cất đi.

Đây là lần đầu tiên anh khám bệnh cho một bệnh nhân có mối quan hệ như vậy, vì đủ loại nguyên nhân, thậm chí anh còn không nắm chắc được bệnh tình của đối phương.

Theo lý mà nói, phản ứng cai nghiện của Tống Tân Đàm không đến nỗi nghiêm trọng như thế.

Cho dù đau đầu, uống thuốc cũng có thể giảm bớt, không tồn tại chuyện uống thuốc mà không có tác dụng.

Nhưng xuất phát từ trách nhiệm của bác sĩ, cần tư vấn vẫn phải tư vấn.

Cuộc gọi được kết nối.

Tống Tân Đàm trước tiên nói cảm ơn, xã giao vài câu rồi mới đi vào chuyện chính.

Anh ta miêu tả chi tiết những thay đổi bệnh tình trong suốt buổi chiều sau khi rời bệnh viện lúc trưa.

“Đầu không còn đau như sắp nổ tung giống trước nữa, nhưng cảm giác bực bội ngày càng nặng.”

Thời Ôn Lễ nói: “Bây giờ cậu cần chuyển hướng sự chú ý. Cứ mãi nghĩ đến bệnh này, vốn không lo âu cũng dễ sinh âu lo. Tôi đã thêm WeChat của cậu rồi, sẽ gửi cho cậu vài phương án vận động, cậu làm theo sẽ đỡ hơn.”

Tống Tân Đàm vội đồng ý bạn bè: “Phó khoa Thời, nếu là tư vấn tâm lý thì có phải tôi muốn nói gì cũng được không?”

Thời Ôn Lễ còn có thể nói gì nữa?

“Được.”

Tống Tân Đàm không khách sáo, cảm thán: “Không ngờ anh và Hứa Thanh Hoà lại thành đôi được.” Vì nhiều năm trời không có chút tiến triển nào nên anh ta đã không còn ôm hy vọng quá lớn nữa: “Lúc cô ấy nói với tôi, tôi còn tưởng là kiểu thử thách mới nào đó.”

Thời Ôn Lễ: “……”

Tống Tân Đàm tiếp tục: “Có một năm vào mùng Một Tết, cô ấy từng cầu nguyện ở Ung Hoà Cung. Tôi không biết cô ấy cầu điều gì, nhưng chắc có liên quan đến chuyện đại sự cả đời. Bây giờ cô ấy đăng ký kết hôn rồi cũng xem như đạt được tâm nguyện, hôm qua tôi đã thay cô ấy trả lễ rồi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn thấy hai người tự đi trả lễ một lần sẽ tốt hơn, thành tâm hơn. Vừa hay sắp đến Tết, hai người có thể đi vào mùng Một.”

“Được. Cảm ơn cậu.”

Thời Ôn Lễ biết cô từng cầu nguyện ở Ung Hoà Cung, nhưng không biết là ngày nào.

Mùng Hai anh có lịch khám, mùng Một vừa hay có thời gian đi cùng cô.

“Mặc dù hôm qua chúng ta mới chính thức gặp mặt, nhưng mấy năm trước tôi đã biết anh là bác sĩ Ngoại thần kinh rồi. Cho nên lần này đau đầu đi đăng ký khám, người đầu tiên tôi nghĩ đến chính là anh.”

Thời Ôn Lễ thuận theo câu chuyện, hỏi: “Thanh Hoà từng nhắc đến tôi với cậu sao?”

Tống Tân Đàm: “Đúng vậy. Nói anh nấu ăn rất ngon.”

“……”

Cô ấy đâu chỉ đơn giản là thèm đồ anh nấu.

Thời Ôn Lễ tự trêu mình: “May mà tôi nấu ăn ngon, nếu không thì chưa chắc cô ấy đã chịu đi xem mắt với tôi.”

“Không đến mức đó.”

Tống Tân Đàm thầm nghĩ, cho dù anh chỉ biết luộc trứng thì cô ấy cũng sẽ không chút do dự đi xem mắt với anh.

Bây giờ vẫn chưa phải thời cơ thích hợp, đợi đến lúc thích hợp, anh ta nhất định sẽ nói cho Thời Ôn Lễ biết, Hứa Thanh Hoà đã thích anh nhiều năm như vậy.

“Thanh Hoà còn nói, hai anh em nhà anh đều rất giỏi. Cô ấy cực kỳ muốn phối hợp với anh…” Tống Tân Đàm cố ý dừng một chút rồi mới nói tiếp: “Còn cả em gái anh nữa. Trong một năm anh đi tu nghiệp, cô ấy nghiên cứu gây mê Ngoại thần kinh rất liều mạng.”

Hứa Thanh Hoà muốn phối hợp phẫu thuật với anh, liều mạng nghiên cứu gây mê Ngoại thần kinh, những chuyện này Thời Ôn Lễ đều biết. Điều khiến anh kinh ngạc là: “Cậu biết tôi ra nước ngoài tu nghiệp à?”

“Biết chứ. Còn biết hôm anh đi tuyết rơi rất lớn.”

Tống Tân Đàm sợ làm lộ bí mật của Hứa Thanh Hoà nên vội bổ sung, “Lúc đó đột nhiên trở lạnh, bệnh nhân cấp cứu nhiều, cô ấy phẫu thuật cả đêm, hôm sau còn tiếp tục nối ca. Lúc gọi điện cho tôi có nhắc đến chuyện anh sắp đi tu nghiệp, bận đến mức không có thời gian mời anh một bữa cơm.”

Thời Ôn Lễ biết quan hệ giữa Hứa Thanh Hoà và Tống Tân Đàm rất tốt.

Nhưng anh không ngờ lại tốt đến mức này.

Chuyện gì cô cũng kể cho Tống Tân Đàm nghe.

Tống Tân Đàm muốn giúp tình cảm của họ thăng tiến nhanh chóng hơn một chút, báo đáp đại ân lúc nhỏ Hứa Thanh Hoà thường xuyên giúp anh ta làm bài tập, lén trợ cấp tiền tiêu vặt cho anh ta: “À đúng rồi, Thanh Hoà thích nhất là bánh kem phô mai muối biển.”

Thời Ôn Lễ nói: “Cái này tôi biết.”

Tống Tân Đàm: “Vậy thì tốt.”

Thời Ôn Lễ không hiểu Tống Tân Đàm muốn ám chỉ điều gì.

Chiếc bánh kem thiên nga pha lê kia chính là vị phô mai muối biển.

Tống Tân Đàm cũng không tiện tiết lộ quá nhiều sở thích và cảm xúc của Hứa Thanh Hoà trong một lần. Anh ta thấy đủ thì dừng, chuyển đề tài trở lại bệnh tình của mình: “Nếu tôi không uống thuốc mà chỉ dựa vào can thiệp tâm lý thì có được không? Tôi sợ tác dụng phụ của thuốc quá lớn.”

Thời Ôn Lễ: “Nếu cậu chịu được đau thì có thể không uống thuốc.”

Tống Tân Đàm nghĩ một chút: “Vậy tôi vẫn nên uống đi.”

Thời Ôn Lễ: “……”

Cho dù cách nhau cái điện thoại, Tống Tân Đàm cũng có thể tưởng tượng ra biểu cảm trên mặt Thời Ôn Lễ lúc này.

Anh ta hiểu rõ, chắc chắn Thời Ôn Lễ rất bất lực với mình.

Thậm chí còn nghi ngờ tinh thần anh ta có vấn đề.

Nghi ngờ thì nghi ngờ đi.

Nếu không mượn cớ khám bệnh, không mượn cớ tư vấn tâm lý, làm sao anh ta có cơ hội nói những điều này với Thời Ôn Lễ được?

Anh ta đau đầu là thật.

Không nghiêm trọng đến thế cũng là thật.

Cuộc gọi này kéo dài từ 6 giờ 02 phút đến 6 giờ 40 phút mới kết thúc.

Hai người hẹn ngày mai tiếp tục.

Sau khi cúp máy, Tống Tân Đàm mới nhìn thấy tin nhắn của thư ký.

Thư ký Trương gửi danh sách quà tặng, tổng cộng chuẩn bị sáu món để chúc mừng Hứa Thanh Hoà đăng ký kết hôn.

Thư ký Trương: [Sếp Tống, anh xem qua thử, có cần điều chỉnh hoặc bổ sung gì không?]

Tống Tân Đàm nhìn lướt qua, bánh kem thiên nga pha lê đứng đầu tiên.

Anh ấy trả lời: [Như vậy được rồi.]

Thư ký Trương: [Vậy ngày mai tôi sẽ sắp xếp gửi tất cả qua ạ.]

Tống Tân Đàm không để ý đến chi tiết nhỏ “tất cả”, huống chi Hứa Thanh Hoà đã công khai cảm ơn chiếc bánh kem của anh ta trên vòng bạn bè rồi.

Anh ta không mảy may nghi ngờ chiếc bánh kem được gửi trước đó không phải do thư ký Trương đặt: [Vất vả cho cô rồi.]

Trong phòng làm việc của căn hộ thuê, Thời Ôn Lễ nhìn thời lượng cuộc gọi, anh và Hứa Thanh Hoà còn chưa từng gọi điện lâu như vậy.

Anh cố gắng loại bỏ ảnh hưởng của Tống Tân Đàm đối với mình, chỉ xem đối phương là người đến thay Hứa Thanh Hoà khảo sát anh, xem người bạn đời tương lai này có đáng để gửi gắm cả đời hay không.

Trong lúc anh gọi điện thoại, Hứa Thanh Hoà đã tắm xong.

Thời Ôn Lễ đi vào phòng ngủ thì thấy cô đã lên giường, tựa đầu giường đọc tạp chí y học.

“Chiều nay em ngủ bao lâu?” anh đi tới, đặt điện thoại lên tủ đầu giường để sạc.

Hứa Thanh Hoà gấp tạp chí lại: “Ba bốn tiếng ạ.”

Thời Ôn Lễ bảo cô tối nay ngủ sớm một chút, cố gắng ngủ bù lại.

Hứa Thanh Hoà đặt tạp chí trở về chỗ cũ, xấu hổ vài giây rồi vẫn bàn bạc với anh: “……Hay là sau này cố gắng sinh hoạt vợ chồng sớm hơn một chút? Lỡ nửa đêm nhận được điện thoại cấp cứu thì cũng không ảnh hưởng quá nhiều.”

Thời Ôn Lễ nhìn cô: “Anh cũng đang muốn nói chuyện này với em.”

Nếu có thể kết thúc trước mười giờ, cho dù một giờ sáng nhận được điện thoại cấp cứu thì cũng đã ngủ được vài tiếng.

Nếu không sẽ giống tối qua, hai người dây dưa đến nửa đêm mới ngủ, hơn hai giờ cô phải bò dậy đi cấp cứu, nếu không uống cà phê thì hoàn toàn không chịu nổi.

Hứa Thanh Hoà phát hiện, trong rất nhiều chuyện, hai người họ có một sự ăn ý tự nhiên.

Thời Ôn Lễ đi vào phòng tắm, cô vén chăn xuống giường, mở tủ quần áo tìm quần áo của anh, tối nay không muốn quấn khăn choàng nữa.

Khăn choàng dễ nóng quá.

Cô định tìm một chiếc áo thun của anh mặc tạm lên người.

Rõ ràng mặc đồ ngủ của mình cũng được.

Không biết vì sao, cứ muốn mặc đồ của anh.

Quần áo trong tủ chỉ còn lác đác vài món, không tìm thấy áo thun, xem ra đã chuyển đến nhà mới hết rồi.

Trên giá treo vẫn còn treo chiếc áo sơ mi trắng anh mặc vào ngày hai người đăng ký kết hôn.

Khi mặc trên người, áo sơ mi không thoải mái bằng áo thun cotton, nhưng chỉ cần đấy là quần áo của anh là được.

Hứa Thanh Hoà lấy chiếc áo sơ mi anh chỉ mặc một lần xuống, thay chiếc váy ngủ trên người ra.

Cô chỉ cài mấy chiếc cúc ở giữa áo sơ mi, cổ áo và vạt áo đều mở.

Bọn họ đã là vợ chồng, cần thêm một chút tình thú lãng mạn.

Không mặc áo ngực, trước ngực và lớp vải áo sơ mi khẽ ma sát với nhau.

Thời Ôn Lễ ra khỏi phòng tắm, trước tiên bỏ quần áo của hai người vào máy giặt ngoài ban công, cài đặt rồi bắt đầu giặt.

Tối qua cô hỏi anh, sau này trong nhà có thể bật máy giặt chạy được không, nếu không thì một chút động tĩnh cũng không có.

Trở về phòng ngủ, cô đang ngồi trên chăn bôi kem dưỡng ẩm lên bắp chân, trên người mặc áo sơ mi của anh.

Hôm qua lúc làm chuyện đó, cô còn vì âm thanh của mình quá lớn mà cảm thấy ngại ngùng, không dám nhìn anh. Hôm nay đã cố gắng khắc phục chướng ngại tâm lý, chủ động mặc quần áo của anh rồi.

Bó hoa hồng kia cô đặt trên tủ đầu giường.

Cả phòng ngủ đều phảng phất mùi hương hoa hồng nhàn nhạt.

Lúc mới xem mắt rồi ở bên nhau, cô nói không cần mua hoa, anh liền không mua.

Đáng lẽ anh nên mua một bó.

Cô nhất định sẽ rất vui.

Hứa Thanh Hoà nghe tiếng liền ngẩng đầu, giả vờ như không có chuyện gì nói: “Mượn áo của anh mặc một đêm nhé.”

Thời Ôn Lễ nói: “Mấy đêm cũng được. Một năm anh cũng chẳng mặc được mấy lần, bình thường em cứ mặc đi.”

Hứa Thanh Hoà đậy nắp kem dưỡng ẩm lại, tiện tay đặt bên gối.

Tay vừa giơ lên, cô tắt công tắc trên tường.

Trong bóng tối, cô mới có thể tự nhiên hơn một chút.

Khi môi Thời Ôn Lễ phủ xuống, cô ôm cổ anh, nói với anh vì sao muốn mặc quần áo của anh: “Yêu đương với anh rồi, đột nhiên muốn mặc quần áo của anh.”

Thời Ôn Lễ hiểu, cô làm vậy là muốn mối quan hệ giữa hai người thân mật hơn một chút.

Anh đè lên môi cô, nhẹ nhàng ma sát: “Còn cách thân mật khác, em có muốn thử không?”

Hứa Thanh Hoà hỏi: “Thử thế nào?”

“Lúc bắt đầu, em cố gắng đừng quay mặt đi.”

Hứa Thanh Hoà ngại ngùng không đáp. Anh nói “lúc bắt đầu” là chỉ lúc hai người dạo đầu.

Lần nào cũng như lần nấy, cô không chỉ quay mặt đi, nhắm mắt vào, mà còn nhắm cực kỳ chặt.

Cô không lập tức lên tiếng mà hôn lại anh.

Ngậm môi anh hôn một lúc lâu mới lên tiếng đáp: “Được ạ. Tối nay em thử.”

Môi Thời Ôn Lễ di chuyển xuống, muốn hôn cổ cô, nhưng Hứa Thanh Hoà lập tức nâng mặt anh lên, không để anh hôn, cô áp môi mình lên.

Tối qua anh hôn cổ cô rất lâu, cơ thể cô cứ run mãi.

Run thì thôi đi.

Mảnh vải kia của cô bị chính cô làm cho ướt đẫm.

Dính sát trên người, vừa dính vừa khó chịu.

Cô ôm mặt anh, không cho anh hôn, Thời Ôn Lễ cười, đồng ý với cô: “Tối nay không hôn nữa.”

Hứa Thanh Hoà vẫn không buông anh ra, thuận thế nói: “Hồi trước anh nói có chuyện gì muốn làm cùng anh thì cứ nói thẳng với anh. Vậy em nói nhé.”

Thời Ôn Lễ: “Em nói đi.”

Hứa Thanh Hoà: “Tối nay anh có thể không hôn chỗ khác trước được không, chúng ta chỉ hôn môi thôi?” Cô nói, “Điều em muốn làm nhất là hôn môi cùng anh, kiểu thật lâu ấy. Em đã muốn từ lâu rồi, chỉ là ngại không nói ra.”

“Chuyện này không phải rất bình thường sao? Có gì mà em lại ngại không nói?” Thời Ôn Lễ hôn xuống, hai tay vòng lấy người cô, để cô gối lên cánh tay anh.

Hứa Thanh Hoà nhắm mắt, vòng tay ôm lấy lưng anh.

Hơi thở đan xen.

Môi lưỡi quấn quýt, dây dưa mãnh liệt.

Hai đầu lưỡi chạm nhau, lúc anh khẽ liếm, ngay cả hơi thở Hứa Thanh Hoà cũng trở nên gấp gáp.

Trong không khí tràn ngập mùi hoa hồng, còn có mùi sữa tắm trên người cả hai.

Hứa Thanh Hoà lần đầu cảm nhận được, hoá ra nụ hôn giữa những người yêu nhau có thể mãnh liệt đến vậy.

Khiến người ta rung động nhường nào.

Bọn họ ôm lấy nhau, môi chưa từng rời khỏi đối phương dù chỉ một lát.

Không phải kiểu sinh hoạt vợ chồng để hoàn thành nhiệm vụ.

Hứa Thanh Hoà không biết Thời Ôn Lễ đã hôn cô bao lâu.

Cho đến khi tiếng nhạc quen thuộc báo hiệu máy giặt đã giặt xong vang vọng khắp căn nhà yên tĩnh, bọn họ vẫn đang hôn nhau.

Cúc áo sơ mi bị tháo ra từng chiếc một từ lúc nào, cô cũng không có ấn tượng.

Hôm nay Thời Ôn Lễ không hôn cổ cô, nhưng mảnh vải bị vạt áo sơ mi che khuất kia vẫn tự nhiên sũng nước.

Thời Ôn Lễ đưa tay thăm dò, có lẽ cảm thấy quá ẩm ướt sẽ khiến cô không thoải mái, anh liền giúp cô cởi bỏ mảnh vải đó, tiện tay ném lên đồ ngủ của mình.

Anh nói: “Không thể mặc nữa rồi, sáng mai anh lấy một cái sạch cho em.”

Nếu là trước đây, Hứa Thanh Hoà sẽ ngại để anh lấy đồ lót cho mình.

Sau khi đăng ký kết hôn, đồ lót cô thay ra, anh từng giặt tay giúp cô.

Không còn lớp vải ngăn cách, đầu ngón tay Thời Ôn Lễ nhẹ nhàng ấn lên.

Lúc này, tiếng nhạc của máy giặt đột nhiên dừng lại.

Âm thanh của cô lại dần trở nên rõ ràng.

Hứa Thanh Hoà cảm thấy tối mai không cần cố ý bật máy giặt nữa.

Cô không còn giống tối qua, ngại ngùng không dám thả lỏng giọng.

Hôm nay cô dứt khoát thuận theo tự nhiên.

Môi hai người tạm thời tách ra một chút, cô nhìn Thời Ôn Lễ: “Sau này giặt quần áo không cần canh đúng khoảng thời gian này nữa.”

Thời Ôn Lễ nhìn cô: “Ừm.”

Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng mơn trớn.

Hứa Thanh Hoà theo bản năng muốn quay mặt đi.

“Thanh Hoà.” Thời Ôn Lễ hôn cô, nhắc nhở: “Không phải em đã nói sẽ thử không quay mặt đi sao?”

Trong từng cơn tê dại, Hứa Thanh Hoà hôn anh.

Cuối cùng Thời Ôn Lễ vẫn không nhịn được, hôn lên cổ cô.

Hứa Thanh Hoà không khỏi co rúm người lại, cơ thể căng cứng.

Ngón tay anh bị kẹp một chút.

Cảm giác của khoảnh khắc đó quá mức rõ ràng.

Mặt Hứa Thanh Hoà nóng bừng, vùi mặt vào cổ anh.

Thời Ôn Lễ hôn lên tóc cô, tay không rút ra, để cho cô cảm nhận sự tiếp xúc thân mật như vậy.

……

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Hứa Thanh Hoà sờ sờ má mình.

Có lẽ là tác dụng tâm lý, nghĩ đến cảnh tối qua kẹp trúng ngón tay anh, cảm giác trên má vẫn còn nóng hổi.

“Ông xã, hôm nay em đi bộ đi làm, không ngồi xe của anh đâu.”

Lúc nói câu này, cô không nhìn anh mà giả vờ kiểm tra túi, cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường nhét vào trong.

“Sau này đi làm và tan làm em sẽ đi bộ, vừa hay rèn luyện sức khoẻ luôn.”

Bất kể là khu chung cư cũ hay khu nhà mới đều rất gần bệnh viện, đi bộ chỉ hơn mười phút.

Thời Ôn Lễ nói: “Đi nhờ xe cũng đâu có sao.”

Hứa Thanh Hoà dứt khoát: “Có sao đấy. Anh thấy không có gì tại vì em là vợ anh, hơn nữa mấy năm nay anh thường xuyên tiện đường đưa em đi.”

Nhưng người khác nhìn vào là có thể nhận ra manh mối.

Cô vội vàng, nhanh chóng mặc áo khoác, cầm bữa sáng anh đã đóng gói: “Ông xã, em đi trước đây.”

Thời Ôn Lễ thấy cô đi về phía cửa, gọi cô lại: “Không hôn nữa à?”

Hứa Thanh Hoà quay người lại.

Vốn định nói tối về rồi hôn, nhưng vừa chạm mắt với anh, cô đột nhiên lại không nỡ.

Không đợi cô bước tới, Thời Ôn Lễ đã đi đến.

Khoảnh khắc môi hai người chạm nhau, tất cả cảm giác quen thuộc tối qua đều quay trở lại.

Nếu đây là buổi sáng cuối tuần, bọn họ nhất định sẽ không kìm lòng được mà làm thêm một lần nữa.

Nhưng còn phải đi làm, hôn một nụ hôn nhẹ liền tách ra.

Đến văn phòng ăn xong bữa sáng, Hứa Thanh Hoà vẫn chưa phát hiện mình cầm nhầm điện thoại.

Cho đến khi muốn xem tin nhắn nhóm, mở khoá bằng khuôn mặt thất bại, cô mới nhận ra sáng nay trong lúc vội vàng mình đã cầm nhầm điện thoại của Thời Ôn Lễ.

Điện thoại của hai người cùng màu, lại đều không dùng ốp, rất dễ nhầm.

Lúc này Thời Ôn Lễ gọi điện cho cô, màn hình bên cô hiển thị là “bà xã”.

May mà hai người từng chia sẻ mật khẩu điện thoại cho nhau, nếu không thì muốn liên lạc với đối phương cũng phải mượn điện thoại người khác.

Hứa Thanh Hoà nghe máy: “Anh đến rồi à? Em lập tức mang điện thoại qua.”

Thời Ôn Lễ nói: “Không cần em chạy sang đâu, anh qua tìm em đổi lại.”

Hứa Thanh Hoà vừa nói vừa đứng dậy đi ra ngoài: “Vẫn để em qua đổi đi. Anh đến văn phòng bọn em thật sự quá nổi bật.”

Đi đến cửa cô lại quay về, quên mặc áo blouse trắng.

Đến khu Ngoại thần kinh, cô bước đi vội vàng.

Y tá quen biết chào cô: “Bác sĩ Hứa, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.”

Là bác sĩ gây mê, cho dù xuất hiện ở khu Ngoại khoa nào, mọi người cũng sẽ không ngạc nhiên.

Đặc biệt Hứa Thanh Hoà là kiểu thường xuyên theo dõi sau phẫu thuật.

Bước chân Hứa Thanh Hoà quá nhanh, đến mức khi đi tới cửa văn phòng Thời Ôn Lễ, nhìn thấy bên trong có nhiều người như vậy, suýt nữa không kịp dừng bước.

Thời Ôn Lễ đang chuẩn bị dẫn mọi người trong nhóm đi thăm buồng, nhóm Đinh Khải Hàng đang báo cáo còn bao nhiêu bệnh nhân chưa xuất viện, hôm nay những ai sắp xuất viện.

Hiện giờ, cả nhóm đều biết Hứa Thanh Hoà có quan hệ gì với Phó khoa của họ.

Bọn họ vốn thường xuyên phối hợp phẫu thuật với cô, lần lượt chào hỏi: “Bác sĩ Hứa, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.” Hứa Thanh Hoà giả vờ bình tĩnh, “Mọi người cứ bận trước đi, lát nữa tôi quay lại.”

“Không sao, bọn họ đều biết rồi.” Thời Ôn Lễ đưa điện thoại cho cô: “Đừng làm lỡ ca mổ của em.”

Thế là trước ánh mắt của mọi người, hai người đổi điện thoại cho nhau.

Dù Hứa Thanh Hoà có bình tĩnh đến đâu, cũng không chịu nổi nhiều người cùng lúc nhìn cô như vậy.

“Mọi người bận đi nhé.” Cô hơi đỏ tai, nhanh chóng quay người rời khỏi văn phòng.

Cô vừa rời đi, tất cả mọi người đều ăn ý kìm lại, không nhìn Thời Ôn Lễ.

Không ngờ sáng sớm đã đổi điện thoại……

Không ngờ tiến triển của hai người lại nhanh như vậy.

Cảm giác có lẽ không bao lâu nữa Phó khoa sẽ kết hôn.

Đinh Khải Hàng tiếp tục báo cáo từ chỗ vừa bị ngắt.

Bảy giờ bốn mươi, Thời Ôn Lễ dẫn một đoàn người đến phòng bệnh.

Hôm nay là Hai mươi bảy Tết, bệnh nhân có thể xuất viện đều đã xuất viện rồi, ai nấy cũng vội về nhà ăn Tết, phòng bệnh trống gần một nửa.

Mấy ngày gần đây lượng công việc không lớn.

Sau khi thăm buồng xong, Thời Ôn Lễ nói trưa mời bọn họ ăn cơm, tuỳ bọn họ chọn nhà hàng nào cũng được.

Cứ vào dịp cuối năm, bọn họ đều sẽ tụ tập ăn một bữa trong văn phòng.

Trong giờ làm việc bọn họ sẽ không nhiều chuyện hỏi tình cảm riêng tư của Thời Ôn Lễ. Lúc ăn trưa, Tu Tình nhớ tới chuyện sáng nay anh và Hứa Thanh Hoà cầm nhầm điện thoại, liền thẳng thắn hỏi: “Phó khoa Thời, khi nào mới được ăn kẹo hỷ của anh và bác sĩ Hứa đây?”

Thời Ôn Lễ nói: “Bọn tôi đã là vợ chồng rồi, ngày mai sẽ mang kẹo hỷ bù cho mọi người.”

Đã là vợ chồng rồi?

Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm.

Mà lúc này ở văn phòng gây mê, Hứa Thanh Hoà lại nhận thêm một chiếc bánh kem thiên nga pha lê nữa.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *