Tháng Tư Ôn Hoà chương 49 (ngoại truyện 1)

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 49: Ngoại truyện – Thường ngày 1

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Giữa tháng Tư, tiết xuân ôn hòa, cảnh vật tươi tắn.

Cuối tuần này Hứa Thanh Hòa được nghỉ hai ngày.

Từ khi đi làm đến giờ, đây là lần đầu tiên cô được nghỉ hai ngày cuối tuần, song cô lại thấy hơi không quen.

Trưởng khoa bảo cô cứ yên tâm nghỉ ngơi, ông còn nói là nghỉ ngơi đầy đủ sẽ giúp tinh thần minh mẫn hơn nữa.

Chiều thứ Sáu tan làm, cô về nhà ba mẹ.

Cô vẫn thích khu chung cư cũ hơn, nơi đâu cũng đầy hơi thở cuộc sống, lại có rất nhiều ký ức về Thời Ôn Lễ.

Ngay cả bài nhạc cũ phát lặp đi lặp lại ở tiệm cắt tóc trước cổng khu nhà cũng khiến cô thấy vô cùng thân thuộc.

Sau khi chuyển nhà, chỉ cần cuối tuần không phải tăng ca, cô và Thời Ôn Lễ đều sẽ về đây ở.

Cô trêu Thời Ôn Lễ rằng cuối cùng anh cũng được ngủ trên chiếc giường công chúa rồi.

Chiếc màn giường màu tím hồng buông xuống, đêm đầu tiên nằm lên đó, Thời Ôn Lễ còn lo chiếc giường mộng mơ như thế có bị mình đè hỏng không.

Khi ấy cô còn cố tình lắc anh mấy cái, dọa anh giường sắp không chịu nổi rồi.

Về đến nhà, ba đang cùng mẹ nhặt rau trong bếp, dì giúp việc thì đang làm sủi cảo chiên. Lúc tan làm ba hỏi cô tối nay muốn ăn gì, cô bỗng thèm sủi cảo chiên, không ngờ mới đó đã được chuẩn bị rồi.

Hứa Bỉnh Đạc nhìn đồng hồ đeo tay: “Hôm nay về sớm vậy con?”

“Vâng, chiều không có ca mổ. Mai cũng không đi làm nên không cần thăm khám bệnh nhân trước mổ.” Hứa Thanh Hòa lấy tạp dề của mình ra mặc vào. Cô mua tận mấy chiếc tạp dề, ngay cả nhà ông bà nội cũng để sẵn một chiếc dự phòng.

Ông nội nói: “Con biết mỗi luộc trứng, còn mua tạp dề làm gì?”

Cô chỉ cười, không lên tiếng.

Rồi treo chiếc tạp dề xinh đẹp ấy ở vị trí dễ thấy nhất trong bếp.

Buộc xong tạp dề, Hứa Thanh Hòa giúp ba mẹ cùng nhặt rau.

Cả nhà ba người họ đều không biết nấu ăn, nhưng nhặt rau thì cực kỳ thành thạo.

Đang nhặt rau thì điện thoại đặt trên đảo bếp của cả ba cùng lúc báo tin nhắn.

Hứa Bỉnh Đạc nói: “Chắc là Ôn Lễ đấy.”

Ông ra hiệu với con gái: “Con xem thằng bé trả lời gì.”

Nửa tiếng trước ông hỏi trong nhóm gia đình tối nay con gái và con rể muốn ăn gì. Con gái bảo muốn ăn sủi cảo chiên, còn con rể thì vẫn chưa trả lời.

Hứa Thanh Hòa cầm điện thoại lên mở ra.

Thời Ôn Lễ: [Ba ơi, con đang về đây. Ba bảo dì xem trong tủ lạnh có gì thì làm nấy nhé.]

Hứa Thanh Hòa trả lời: [Trong tủ lạnh có trứng, ở nhà thứ có nhiều nhất chính là trứng. (cười trộm) (cười trộm)]

Thời Ôn Lễ cười: [Vậy làm món trứng hấp tôm đi.]

Hứa Thanh Hòa: [Không thể ăn trứng nữa đâu, sáng nay anh đã ăn hai quả trứng luộc rồi.]

Hứa Thanh Hòa: [Bảo dì làm thịt bò xào ớt xanh cho anh đi.]

Cô chụp màn hình mã nhận hàng chuyển phát vừa nhận được hai phút trước rồi gửi vào nhóm, @Thời Ôn Lễ: [Giúp em lấy hàng nhé.]

Thời Ôn Lễ: [OK]

Tin nhắn trong nhóm liên tục vang lên. Hứa Bỉnh Đạc mở ra xem, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là mã nhận hàng của con gái: “Lại mua gì nữa thế?”

Hứa Thanh Hòa đáp: “Dụng cụ nấu ăn thần kỳ ạ.”

Hứa Bỉnh Đạc: “…”

Mua cả đống “dụng cụ thần kỳ” mà cũng chẳng thấy biết nấu thêm được món nào.

Trì Mẫn khẽ đá chồng một cái, ra hiệu ông đừng nói nữa.

Bà chuyển sang chủ đề khác: “Ngày mai Tống Tân Đàm sẽ qua ăn cơm. Hai đứa hỏi xem Thời Miểu với Mẫn Đình có đến không? Nếu đến thì bảo đầu bếp chuẩn bị thêm vài món.”

Tống Tân Đàm thường xuyên sang ăn cơm, Thời Miểu và Mẫn Đình cũng từng đến vài lần, chỉ là mấy người họ chưa bao giờ gặp nhau.

Hứa Thanh Hòa đặt điện thoại xuống: “Đợi Thời Ôn Lễ về, con bảo anh ấy hỏi.”

Chỉ cần Mẫn Đình không đi công tác thì chắc chắn sẽ đến.

Thời Miểu có tình cảm với khu chung cư này, rất thích sang nhà cô ăn cơm.

Còn mỗi lần Mẫn Đình đến, anh ấy và ba mẹ cô có thể ngồi nói chuyện về chất bán dẫn suốt mấy tiếng đồng hồ.

Ban đầu sau khi cô đăng ký kết hôn, ba định chuyển về căn biệt thự cũ, ngay bên cạnh là nhà Tống Tân Đàm.

Nhưng vì nghĩ đến cô và Thời Ôn Lễ về đó sẽ phải lái xe rất lâu nên ông từ bỏ ý định.

Ba không nói là vì cô nên không chuyển nữa mà chỉ bảo: “Ba thân với ông chủ tiệm cắt tóc rồi. Thôi, không chuyển nữa.”

Nhắc đến cắt tóc, ba là hội viên cao cấp của tiệm, còn dẫn cả Thời Ôn Lễ đến cắt tóc. Ba dặn ông chủ rằng sau này Thời Ôn Lễ đến thì cứ trừ thẳng vào tài khoản của ông.

Thời Ôn Lễ cười nói, sau này ngay cả tiền cắt tóc cũng được tiết kiệm rồi, mỗi tháng lại có thể mua thêm cho cô vài thứ.

Nhặt rau xong, Hứa Thanh Hòa dựa vào đảo bếp lướt điện thoại.

Nửa tiếng trước, Ngô Hiểu Phong đăng một bài trên vòng bạn bè: Cô mắng đúng lắm.

Cô mở ảnh đính kèm ra, là ảnh chụp màn hình một đoạn chat, không có ảnh đại diện, chỉ có một câu: Ngô Hiểu Phong, anh đúng là đồ XXX!

Mấy chữ phía sau đã bị Ngô Hiểu Phong dùng sticker che mất.

Hứa Thanh Hòa đoán không ra là gì.

Đồ khốn nạn?

Cho đến lúc này vẫn chưa có một lượt thích nào.

Mối quan hệ giữa Ngô Hiểu Phong với bên Ngoại khoa vốn không tệ, đâu đến mức không ai bấm thích cơ chứ.

Thậm chí cô còn nghi ngờ bài đăng này có phải chỉ hiển thị với một vài người hay không, còn mình là nhờ “hưởng lây” ánh hào quang của Thời Ôn Lễ nên mới nhìn thấy.

Đúng lúc ấy, ngoài huyền quan vang lên tiếng mở cửa.

Thời Ôn Lễ về rồi.

Hứa Thanh Hòa bước tới: “Ông xã, cho em xem vòng bạn bè của anh đi.”

Thời Ôn Lễ lấy điện thoại từ túi áo gió ra đưa cho cô, mỉm cười hỏi: “Lại có chuyện gì muốn hóng à?”

Hứa Thanh Hòa cười: “Không phải chuyện hóng hớt. Ngô Hiểu Phong đăng bài.”

Bạn bè chung giữa Thời Ôn Lễ và Ngô Hiểu Phong rất nhiều, có lẽ sẽ có người bấm thích.

Cô mở vòng bạn bè của Thời Ôn Lễ, bài đăng của Ngô Hiểu Phong vẫn không có một lượt thích nào.

Thời Ôn Lễ ghé lại nhìn: “Anh ta đăng gì vậy?”

Hứa Thanh Hòa đưa điện thoại ra trước mặt anh: “Sao anh ta còn đăng hẳn một bài thế này nhủ? Ai lại mắng anh ta như vậy?”

Thời Ôn Lễ nói: “Để anh hỏi thử.”

“… Hỏi thẳng vậy luôn á, có được không?”

“Giữa anh với anh ta thì không kiêng kỵ mấy chuyện này.”

Thời Ôn Lễ hỏi: [Ai mắng anh vậy?]

Ngô Hiểu Phong: [Bác sĩ Chương.]

Thời Ôn Lễ: [Xem ra anh chọc giận cô ấy rồi. Nếu không thì bác sĩ Chương không vô cớ mắng người đâu.]

Ngô Hiểu Phong thở dài: [Cũng không thể trách hoàn toàn là tại tôi được.]

Có vài chuyện, anh ta chỉ yên tâm khi kể cho Thời Ôn Lễ: [Cô ấy tìm tôi để hỏi thăm cậu, chẳng lẽ tôi lại tự luyến đến mức nghĩ cô ấy thích tôi? Hồi đại học có biết bao người tìm tôi để hỏi về cậu, đâu phải cậu không biết.]

Ai mà ngờ lần này lại đúng là như thế.

Sau khi nghe người khác kể lại, anh ta mất rất lâu vẫn chưa thể bình tĩnh.

Thảo nào sau khi mắng anh ta xong, cô ấy chẳng nói thêm câu nào nữa, ngay cả một lời xin lỗi cũng không.

Thời Ôn Lễ: [Hỏi thăm cũng có nhiều kiểu. Trước đây ngày nào Phương Vũ cũng tìm người hỏi thăm tôi.]

Ngô Hiểu Phong: “…”

Thời Ôn Lễ: [Tôi vào bếp phụ dì đây, nói chuyện sau nhé.]

Anh đưa điện thoại lại cho Hứa Thanh Hòa: “Còn cần dùng nữa không em?”

Biết được đầu đuôi câu chuyện giữa Ngô Hiểu Phong và bác sĩ Chương, Hứa Thanh Hòa xua tay: “Không cần nữa đâu anh.”

Với tính cách hiền hòa như bác sĩ Chương, cô thật khó tưởng tượng cô ấy đã mắng Ngô Hiểu Phong những gì.

Thời Ôn Lễ tiện tay bóc kiện hàng cho cô, bên trong là một chiếc nồi rất nhỏ.

Anh xem qua phần giới thiệu, chức năng vô cùng đa dạng.

Anh bật cười, đưa nồi cho cô, thuận tiện hôn nhẹ lên má cô một cái.

Anh chưa từng đếm xem rốt cuộc cô đã mua bao nhiêu “dụng cụ nấu ăn thần kỳ”.

Nhưng có cảm giác nhà bếp bên nhà ba mẹ vợ sắp không còn chỗ để nữa rồi.

Mỗi lần cô mua những thứ này, mẹ vợ đều chỉ nói một câu: Rất tốt. Không thế thì kinh tế phát triển kiểu gì.

Anh hỏi: “Bao nhiêu tiền? Anh chuyển khoản cho em. Không thì tiền tiêu vặt của em sắp hết rồi.”

Mỗi tháng cô chỉ giữ lại một ít tiền tiêu vặt, còn lại đều bỏ vào “quỹ nhỏ”. Anh luôn cố gắng để tiền tiêu vặt của cô không bị hao hụt.

Hứa Thanh Hòa nói: “Rẻ lắm, anh không cần chuyển đâu.”

Thời Ôn Lễ không ép, anh dự định cuối tháng mua cho cô một chiếc váy.

Anh treo áo gió lên rồi vào bếp phụ giúp.

Mỗi lần hai vợ chồng trẻ về nhà đều đứng rì rầm ở lối ra vào rất lâu, Hứa Bỉnh Đạc và Trì Mẫn đã quen rồi.

“Ba, mẹ.”

“Về rồi à.”

Trì Mẫn chỉ chỉ đĩa trái cây: “Ăn ít hoa quả trước đi, còn phải một lúc nữa mới ăn cơm.”

Thời Ôn Lễ ăn mấy quả nhót rồi tìm một chiếc tạp dề đeo vào.

Hứa Thanh Hòa bắt đầu rửa chiếc nồi mới mua, trong ngoài đều rửa cực kỳ cẩn thận.

Hứa Bỉnh Đạc đứng cạnh con gái: “Định tối nay trổ tài à?”

Hứa Thanh Hòa: “…”

Cô chỉ đang rửa sạch cái nồi thôi mà.

Vẫn chưa nghiên cứu xong cách dùng.

Cô vội chữa cháy: “Con định đến trước mặt ông nội trổ tài.”

Hứa Bỉnh Đạc: “Thôi đi, đừng dọa ông nội con.”

Hứa Thanh Hòa bật cười.

Cả nhà đều chen trong bếp.

Người thực sự biết nấu ăn chỉ có dì giúp việc và Thời Ôn Lễ.

Dù mấy người họ chẳng giúp được bao nhiêu, đôi lúc còn làm vướng tay vướng chân, nhưng dì giúp việc rất thích bầu không khí vừa làm vừa cười nói như thế. Mỗi lần đến đây nấu cơm, tâm trạng của bà cũng vui theo.

Hứa Bỉnh Đạc hỏi con gái: “Vừa nãy con nói với Ôn Lễ chưa?”

“Nói gì ạ?”

“Chuyện ăn cơm ngày mai đó.”

“Suýt nữa thì con quên mất.” Hứa Thanh Hòa lau khô chiếc nồi đa năng vừa rửa bằng mấy tờ giấy bếp rồi nói với Thời Ôn Lễ: “Tối mai Tống Tân Đàm đến ăn cơm. Thời Miểu với Mẫn Đình có rảnh không? Nếu ở nhà không có việc gì thì sang cho vui. Nếu họ có kế hoạch khác thì thôi ạ.”

Thời Ôn Lễ nói: “Rảnh. Vốn dĩ Thời Miểu còn bảo hai mình sang nhà họ ăn cơm. Lát nữa anh nhắn cho bọn họ.”

Anh giúp làm sủi cảo chiên, còn dì bắt đầu xào rau.

Hứa Bỉnh Đạc tiếp lời: “Tiện thể con hỏi Thời Miểu muốn ăn gì luôn nhé.”

“Chỉ cần chua với cay là được ạ, món gì con bé cũng không kén.”

Tối qua anh tăng ca về, gặp Mẫn Đình dưới hầm gửi xe của khu chung cư.

Lúc đó đã chín giờ, Mẫn Đình nói Thời Miểu đột nhiên thèm ăn bún chua cay, mà quán đó chỉ bán tại chỗ nên anh ấy đi mua mang về, còn hỏi anh và Thanh Hòa có muốn ăn không.

Em gái đang trong thời kỳ mang thai, phản ứng thai nghén không quá nặng, chỉ là ngày nào cũng thèm ăn mấy món cay như que cay.

Hứa Thanh Hòa đề nghị: “Ngày mai bảo đầu bếp làm món chân gà chanh chua cay nhé.”

“Món này được đấy, rất lành mạnh.” Hứa Bỉnh Đạc lấy điện thoại ghi chú lại. “Thêm dưa leo chua cay, rồi thêm món đậu phụ khô trộn cay nữa.”

Thời Ôn Lễ không ngờ ngay cả ba vợ cũng nhớ Mẫn Đình thích ăn món đậu phụ khô trộn cay.

Mẻ sủi cảo chiên đầu tiên vừa xong, anh gắp riêng hai cái đặt lên đĩa cho nguội.

Đợi nguội bớt, anh đút cho Hứa Thanh Hòa: “Em thử xem vị thế nào.”

Hứa Thanh Hòa không hề nghĩ có nóng hay không, mau chóng cắn một miếng.

Mỗi lần Thời Ôn Lễ đút đồ ăn cho cô đều có nhiệt độ vừa vặn. Lâu dần, cô đã quen với sự chu đáo ấy, đến mức hình thành phản xạ có điều kiện.

Trên bàn ăn, ba mẹ nhắc đến chuyện chụp ảnh cưới của cô và Thời Ôn Lễ.

Thời tiết đã ấm lên, rất thích hợp để chụp ảnh. Hai người hỏi họ muốn chụp ở đâu.

Hứa Thanh Hòa nghiêng đầu nhìn Thời Ôn Lễ, cô theo ý anh.

Thời Ôn Lễ nói: “Anh đưa em đi biển nhé, cũng mấy năm rồi em chưa đi ra ngoài chơi.”

Hứa Thanh Hòa nghĩ đến Hải Thành: “Vậy mình chụp một bộ ở Hải Thành đi.”

Kỳ nghỉ lễ Một tháng Năm này, cô chỉ trực đúng một ngày.

Lần này cô hoàn thành toàn bộ số ca phẫu thuật rất suôn sẻ, Ttrưởng khoa vui như vậy, chắc chắn sẽ đồng ý cho cô đổi ca, biết đâu còn trực thay cô nữa.

Ăn cơm xong, cả nhà bốn người cùng ra ngoài đi dạo.

Nghĩ đến ngày mai nhà có khách, Hứa Bỉnh Đạc hỏi vợ: “Tóc anh dài chưa? Hay là anh đi cắt tóc.”

Trì Mẫn cạn lời một lúc.

Mấy hôm trước vừa cắt xong mà.

“Anh không thể chỉ vì dã làm thẻ hội viên mà ngày nào cũng muốn đi cắt tóc được.”

“…” Hứa Bỉnh Đạc cười. “Anh vẫn thấy hơi dài.”

Trì Mẫn xua tay, ý bảo muốn cắt thì cứ đi.

Thời Ôn Lễ nói: “Ba, để con đi với ba.”

“Được, hai cha con mình đi.”

Hứa Thanh Hòa vẫy vẫy tay: “Lát nữa đến tìm hai mẹ con em nhé.”

Thời Ôn Lễ: “Được, gọi điện sau nha.”

Ra khỏi cổng khu chung cư, cô khoác tay mẹ rẽ phải đi dạo, còn Thời Ôn Lễ cùng ba rẽ trái đến tiệm cắt tóc.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Tới phần ngoại truyện rồi nhanh thật ấy. Cám ơn Cỏ đã bỏ công sức cho mọi người có một Tháng tư ôn hoà hết sức hấp dẫn.