Tháng Tư Ôn Hoà chương 50

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 50: Ngoại truyện – Thường ngày 2

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Lần cuối cùng Hứa Thanh Hoà đi dạo cùng mẹ là chuyện của một năm rưỡi trước.

Hôm đó là Tết Trung thu, cô cùng ba mẹ ra ngoài ngắm trăng.

Đêm ấy trăng sáng treo cao, cô bỗng nhớ đến Thời Ôn Lễ, gửi cho anh một tin nhắn: [Phó khoa Thời, Trung thu vui vẻ. Anh đã ăn bánh trung thu chưa?]

Thời Ôn Lễ trả lời cô: [Trung thu vui vẻ. Tối tan làm tôi sẽ đi mua một hộp. Còn em? Tối nay có tăng ca không?]

Cô nói: [Có tăng ca ạ. Nhưng bảy giờ rưỡi đã về đến nhà rồi, đang đi dạo trong khu chung cư.]

Có lẽ vì chột dạ, cô giải thích: [Đi ngang dưới nhà anh, nhìn thấy xe của anh, đột nhiên nhớ ra anh đang một mình đón Trung thu ở nơi khác.]

Thời Ôn Lễ cười nói: [Hôm qua Đinh Khải Hàng vừa lái xe về đậu ở đó. Nếu không thì tôi đã không nhận được lời chúc của em rồi.]

Anh lại hỏi cô: [Em ăn bánh trung thu nhân gì?]

Cô nói: [Ăn nhiều lắm. Có nhân thịt tươi, nhân trứng muối, còn ăn nửa cái nhân đậu đỏ nữa.]

Thời Ôn Lễ: [Tối về tôi sẽ mua một hộp nhân trứng muối ăn thử.]

Cô không nhịn được hỏi anh: [Phó khoa Thời, anh ở bên đó vẫn ổn chứ? Ăn uống này nọ đã quen chưa?]

Thời Ôn Lễ: [Ngày nào cũng rất bận, khi đói rồi thì cũng chẳng còn kén chọn nữa.]

Anh lại hỏi cô: [Có thứ gì cần tôi mang về giúp không? Lập cho tôi một danh sách đi, trước khi về nước tôi còn phải mua vài thứ cho đám cưới của Thời Miểu, lúc đi dạo phố tiện thể mua giúp em luôn.]

Cô không muốn làm phiền anh, đi dạo phố chọn đồ quá tốn thời gian.

Cô nói: [Không cần đâu. Bạn từ bé của em năm nay phụ trách thị trường nước ngoài, thường trú ở bên đó, ba mẹ em cũng thường xuyên đi công tác nước ngoài, có gì cần thì nhờ họ mang về là được.]

Thời Ôn Lễ: [Nếu có cần gì thì đừng khách sáo với tôi.]

Cô: [OK]

Lúc đó, cô thật sự rất muốn trò chuyện với anh thêm vài câu, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế.

[Anh bận việc đi nhé. Trung thu vui vẻ.]

Thời Ôn Lễ: [Trung thu vui vẻ.]

“Tân Đàm muốn ăn trứng xào khoai tây sợi.” Trì Mẫn thoát khỏi khung chat rồi nói với con gái.

Hứa Thanh Hoà hoàn hồn khỏi dòng hồi ức: “Ngày nào cũng ăn mà cậu ta vẫn chưa ngán sao?”

“Chưa. Chỉ đích danh món này đấy.”

“Hay là ngày mai con dùng dụng cụ nấu ăn thần kỳ làm cho cậu ta một đĩa?”

Trì Mẫn lúc nào cũng cổ vũ con gái: “Được. Nếu không ngon thì đưa ba con ăn.”

Hứa Thanh Hoà bật cười ha ha.

Hai mẹ con đi một vòng quanh khu chung cư, Hứa Bỉnh Đạc vẫn chưa liên lạc với họ.

Trì Mẫn: “Đi thôi, tới tiệm cắt tóc xem ba con thế nào.”

Giờ này trong tiệm cắt tóc đã không còn nhiều khách.

Hứa Bỉnh Đạc nhìn qua gương thấy vợ và con gái bước vào, không khỏi bật cười.

Ông biết mà, vợ tuy chê thì chê, nhưng nhất định sẽ tới tìm ông.

“Sắp xong rồi.” Ông nói.

Trì Mẫn đứng bên cạnh ông, nhìn trái ngó phải.

Hoàn toàn không nhìn ra có gì khác với lúc chưa cắt.

Hứa Thanh Hoà không muốn ngồi, đứng phía sau chiếc ghế xoay của Thời Ôn Lễ, hai tay tùy ý đặt lên vai anh, nghiêng đầu sang nhìn ông chủ cắt tóc cho ba mình.

Thời Ôn Lễ đưa tay ra sau nắm lấy ngón tay cô, vô thức vuốt ve.

Hứa Thanh Hoà cũng sẽ bóp bóp những đốt ngón tay thon dài của anh.

“Anh có muốn tỉa lại chút không?” Cô thu hồi ánh mắt, nhìn anh qua gương.

Thời Ôn Lễ nói không cần: “Cuối tuần trước chẳng phải em vừa đi cắt tóc cùng anh rồi sao?”

Hứa Thanh Hoà cười, nhỏ giọng nói: “Anh giúp ba em tiêu bớt tiền trong thẻ đi, để ông ấy nhanh chóng trở thành khách hàng VIP siêu cấp.”

“Hai đứa lẩm bẩm gì thế?” Hứa Bỉnh Đạc nghe thấy hai chữ “ba em”, tám phần là lại đang trêu chọc ông.

Hứa Thanh Hoà và Thời Ôn Lễ nói chuyện quá chăm chú, hoàn toàn không nghe thấy ông nói gì.

Trì Mẫn vỗ vai chồng: “Anh tập trung cắt tóc đi.”

Ra khỏi tiệm cắt tóc, tiệm hoa phía trước vẫn chưa đóng cửa.

Trì Mẫn nói hoa để bàn ở nhà cần thay rồi, mua thêm ít hoa tươi cắm bình.

Vì thế cả nhà lại đi vào tiệm hoa.

Mỗi loại đều chọn một ít, đến lúc thanh toán mới phát hiện mua nhiều thành hai vòng ôm lớn.

Thời Ôn Lễ và Hứa Bỉnh Đạc phụ trách ôm hoa, Trì Mẫn đi siêu thị thực phẩm mua cho con gái ít sữa tươi, lúc ấy cả nhà mới trở về.

Ba mẹ đi phía trước, Hứa Thanh Hoà khoác tay Thời Ôn Lễ thong thả đi phía sau.

Cô hỏi anh còn nhớ Trung thu năm ngoái hay không, cô đã nhắn tin cho anh.

Thời Ôn Lễ: “Nhớ chứ.”

Cũng chính ngày đó, thông qua cuộc trò chuyện với cô, rõ ràng anh cảm nhận được mình và Tống Tân Đàm ở trong lòng cô là khác nhau, có thân có sơ.

Lúc ấy ai mà ngờ được, cô đã giấu kín toàn bộ tình cảm dành cho anh.

Anh cười rồi nói: “Tối đó em ăn rất nhiều bánh trung thu. Nhân trứng muối, nhân thịt tươi, hình như còn ăn nhân đậu đỏ hay táo đỏ gì đó nữa?”

“Đậu đỏ ạ.”

Hứa Thanh Hoà hỏi anh: “Còn anh thì sao? Tối đó về có ăn bánh trung thu không?”

Thời Ôn Lễ thành thật nói: “Không ăn được. Hôm đó có một ca cấp cứu, tan làm quá muộn, siêu thị cũng đóng cửa rồi.”

Hứa Thanh Hoà: “Năm nay em sẽ mua cho anh thêm vài vị nhé.”

Cô tiếc nuối nói: “Nếu biết trước như vậy thì em đã bảo Tống Tân Đàm mang cho anh vài hộp rồi. Khu cậu ta ở cách bệnh viện của anh không xa. Mấy lần cậu ta nói muốn tìm anh ăn cơm đều bị em ngăn lại, em sợ cậu ta lỡ miệng nói ra.”

Nhắc tới Tống Tân Đàm, Thời Ôn Lễ hỏi: “Ngày mai cậu ta muốn ăn món gì?”

“Vẫn như cũ, trứng xào khoai tây sợi.”

Thời Ôn Lễ nói: “Ngày mai anh làm cho cậu ta một đĩa.”

Vốn dĩ Hứa Thanh Hoà còn định dùng dụng cụ thần kỳ nấu cho Tống Tân Đàm một đĩa.

Xem ra đĩa cô làm đành để cho ba cô bao trọn thôi.

Sáng hôm sau.

Thời Ôn Lễ khám bệnh nửa ngày.

Sáng sớm thức dậy, anh cẩn thận vén chăn, sợ đánh thức Hứa Thanh Hoà.

Sống mấy tháng nay, anh đã quen với màu sắc dịu dàng của ga giường và chăn đệm này.

Động tác rời giường đã rất nhẹ, Hứa Thanh Hoà vẫn tỉnh.

Thời Ôn Lễ cúi người, kéo lại chăn cho cô: “Bị anh làm tỉnh rồi phải không?”

“Không phải.” Hứa Thanh Hoà đưa tay ra khỏi chăn, thuận thế vòng lên cổ anh, “Giờ này vốn đã là đồng hồ sinh học của em rồi. Trưa em tới đón anh tan làm nhé.”

Thời Ôn Lễ hôn lên trán cô: “Được, vậy anh đợi em ở phòng khám nha.”

Càng ở bên nhau lâu, họ rất ít khi từ chối đối phương. Bởi vì đã hiểu rằng nếu một việc do đối phương chủ động đề nghị, vậy chắc chắn đó là việc người ấy thật sự muốn làm.

Hứa Thanh Hoà buông anh ra: “Vậy em ngủ thêm một giấc rồi đi đón anh.”

Thời Ôn Lễ rửa mặt thay quần áo xong, nhẹ nhàng khép cửa phòng.

Trên bàn ăn, ba vợ đã làm sẵn cho anh một bát mì Dương Xuân, còn chiên thêm hai quả trứng.

Bên cạnh còn có hai đĩa đồ ăn kèm thanh đạm.

Mỗi sáng thứ Bảy đi khám bệnh, anh đều có sẵn bữa sáng để ăn.

Không có dì giúp việc ở lại nhà, tất cả đều là ba vợ dậy sớm làm cho anh.

“Ba ơi, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng. Mau ăn đi con.” Hứa Bỉnh Đạc tháo tạp dề xuống.

Trên bàn có sẵn nước ấm đã rót, Thời Ôn Lễ uống vài ngụm, thấy ba vợ đặt tạp dề xuống rồi mặc áo khoác vào, “Hôm nay ba còn phải đi làm sao?”

“Không đi làm, ba đi một vòng chợ sáng. Chân gà trong siêu thị đều là hàng đông lạnh, dì giúp việc nói ở chợ sáng có chân gà tươi, nhưng phải đi sớm, đi trễ là bán hết. Ba đi mua một ít. Thanh Hoà muốn ăn măng tây và đậu tằm, ở chợ sáng cũng tươi hơn.”

Vợ ông còn muốn ăn đậu phụ trộn chồi cây hương xuân.

Hứa Bỉnh Đạc cầm chìa khóa xe, trước khi đi còn không quên dặn con rể: “Ăn xong thì mau đi làm đi, chén đũa cứ để đó, về ba dọn cho.”

Vẫn còn sớm, Thời Ôn Lễ ăn xong, dọn dẹp bàn ăn và nhà bếp rồi mới ra ngoài.

Hôm nay là ngày thứ sáu sau ca phẫu thuật của thầy Chu.

Trước giờ khám bệnh, Thời Ôn Lễ tới phòng bệnh kiểm tra tình hình trước.

Thầy Chu ở phòng VIP, còn chưa tới cửa phòng, anh đã nghe thấy tiếng harmonica du dương vọng ra từ khe cửa.

Đó là bản nhạc “Nỗi nhớ vượt thời không”.

Anh hoàn toàn không hiểu gì về harmonica, là người ngoại đạo chính hiệu, nhưng vẫn nghe ra được trong bản nhạc gửi gắm cảm xúc như thế nào.

Thời Ôn Lễ đứng trước cửa phòng bệnh, đợi đến khi kết thúc, tiếng đàn dừng lại rồi mới đẩy cửa bước vào.

Thầy Chu đặt harmonica xuống: “Phó khoa Thời, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.” Thời Ôn Lễ hỏi, “Hôm nay thầy cảm thấy thế nào ạ?”

Thầy Chu đầy vẻ vui mừng: “Gần như không còn đau nữa, nhiệt độ cơ thể cũng bình thường.”

Vừa rồi lại thổi một lần bài “Nỗi nhớ vượt thời không”, trình độ tương đương lúc trước phẫu thuật.

Mấy ngày nay đã nói lời cảm ơn đến mấy chục lần, ông không nhắc lại nữa: “Phó khoa Thời, còn phải làm phiền cậu một việc. Cậu chuyển lời với bác sĩ Hứa, trước khi xuất viện tôi sẽ thổi riêng cho cô ấy thêm vài bản nữa, tùy cô ấy chọn.”

Thời Ôn Lễ: “Cảm ơn thầy Chu, vậy con xin thay bác sĩ Hứa nhận tấm lòng quý giá này của thầy.”

“Nói vậy thì khách sáo quá rồi. Nghe nói cậu và bác sĩ Hứa là vợ chồng, vừa mới đăng ký kết hôn.”

“Đúng vậy ạ.”

“Chúc mừng. Chúc trăm năm hạnh phúc nhé.” Thầy Chu thở dài, “Hai người là một cặp vợ chồng vô cùng xuất sắc.”

“Thầy Chu quá khen rồi.”

Thầy Chu hỏi thêm một câu: “Khi nào tổ chức hôn lễ? Nhất định tôi sẽ đến uống rượu mừng của hai người.”

Thời Ôn Lễ: “Vẫn chưa quyết định ạ. Nhưng nửa đầu năm chắc không có thời gian, sắp tới là đợt phẫu thuật từ thiện, cũng là lúc bác sĩ Hứa bận nhất, sớm nhất cũng phải đến mùa thu mới tổ chức hôn lễ được.”

“Phẫu thuật từ thiện?”

“Đúng vậy ạ. Hằng năm vào tháng Sáu và tháng Bảy, bệnh viện chúng con phối hợp với Quỹ Từ thiện Đồng Tâm thực hiện chương trình phẫu thuật từ thiện cho trẻ mắc bệnh tim bẩm sinh. Năm nay có ba đợt bệnh nhi, sẽ bận từ đầu tháng sáu đến cuối tháng Bảy. Bác sĩ Hứa không chỉ là bác sĩ gây mê của khoa Ngoại thần kinh mà còn chuyên về gây mê Ngoại tim mạch nữa.”

Nghe xong, thầy Chu chậm rãi gật đầu rồi hứa: “Nếu hai đứa không chê, đến lúc đó tôi sẽ biểu diễn một bản nhạc trong hôn lễ của hai đứa.”

Niềm vui đến quá bất ngờ.

Một nghệ sĩ ở đẳng cấp như thầy Chu, muốn mời cũng không mời được.

“Cảm ơn thầy Chu, con và Thanh Hoà thật sự quá vinh hạnh.”

Thầy Chu: “Đó cũng là vinh hạnh của tôi. Khi nào định ngày cưới thì báo trước cho tôi nhé. Đến lúc đó tôi sẽ mời người cộng sự lâu năm của mình là một nghệ sĩ violin trẻ tuổi rất xuất sắc, cùng biểu diễn song tấu cho hai đứa.”

Niềm vui bất ngờ ngày càng nhiều, Thời Ôn Lễ lại lần nữa cảm ơn.

Coi như cũng là một bất ngờ dành cho ông nội của Thanh Hoà.

Ông cụ rất thích tiếng harmonica của thầy Chu, Thanh Hoà từng nói lúc nhỏ ông nội thường xuyên dẫn cô đi nghe hòa nhạc của thầy Chu.

Kết thúc buổi thăm khám, Thời Ôn Lễ vội vàng tới phòng khám.

Từ khi có phòng khám riêng đến nay, Tống Tân Đàm là bệnh nhân có tình trạng nhẹ nhất mà anh từng khám.

Những người khác từ khắp nơi trong cả nước tìm đến chỗ anh đăng ký khám thì hầu như bệnh tình đều rất nghiêm trọng.

Mỗi lần kết thúc buổi khám, điều duy nhất khiến anh nhẹ nhõm là mình có thể đưa ra phương án điều trị.

Có phương án điều trị nghĩa là bệnh nhân vẫn còn hy vọng.

Hôm nay anh nhận thêm vài bệnh nhân ngoài số thứ tự, mãi đến mười hai giờ bốn mươi mới kết thúc buổi khám.

Hứa Thanh Hoà không lên trên mà đợi anh ở đại sảnh tầng một.

Vừa thấy anh, cô cười nói: “Trưa nay ở nhà không có cơm ăn đâu, ba mẹ em đang nhặt rau, bảo không có thời gian nấu cơm, bảo chúng ta ăn ngoài rồi hãy về.”

Ba mẹ làm việc chậm, mỗi lần đãi khách đều phải bận rộn từ giữa trưa.

Thời Ôn Lễ: “Anh đưa em đi ăn mì nhé, trong con hẻm đối diện bệnh viện có một quán mì khá ngon.”

“Được ạ.” Hứa Thanh Hoà nói, “Ba em gửi cho tụi mình hai trăm tệ tiền ăn trưa, ăn mì thì chẳng phải lời được một trăm năm mươi tệ sao? Em giữ một trăm, cho anh năm mươi.”

Thời Ôn Lễ cười: “Cảm ơn bác sĩ Hứa.”

Ra khỏi cổng bệnh viện, anh nắm tay cô băng qua đường.

Hứa Thanh Hoà đan các ngón tay vào tay anh, mười ngón siết chặt.

Đang ăn mì thì nhận được tin nhắn của Tống Tân Đàm hỏi mấy giờ có thể qua.

Hứa Thanh Hoà: [Bây giờ cậu qua luôn cũng được, giúp ba mẹ mình làm việc.]

Tống Tân Đàm: [Mọi người không ngủ trưa à?]

Hứa Thanh Hoà: [Ngủ trưa cũng ảnh hưởng tốc độ công việc của cậu thôi.]

Tống Tân Đàm: “……”

Chưa tới hai giờ anh ta đã tới dưới nhà Hứa Thanh Hoà.

Hơn một tiếng sau, Mẫn Đình và Thời Miểu cũng đến.

Cuối cùng Tống Tân Đàm cũng gặp được Mẫn Đình trong một hoàn cảnh riêng tư.

Mẫn Đình có ấn tượng khá sâu với Tống Tân Đàm, người đứng đầu bảng xếp hạng quyên góp từ thiện suốt sáu năm liên tiếp.

Anh ấy đưa tay ra: “Cảm ơn sếp Tống vì đã quyên góp từ thiện trong những năm qua.”

Tống Tân Đàm: “Đó là điều nên làm mà.”

Trên đường tới đây, anh ta vẫn luôn đau đầu suy nghĩ nên xưng hô với Mẫn Đình thế nào.

Dù sao thì anh ta cũng là anh vợ của anh vợ đối phương.

Vừa gặp mặt thì không tiện hỏi, đợi thân thiết hơn anh nhất định sẽ hỏi Mẫn Đình.

Đương nhiên, tuyệt đối không thể để Mẫn Đình biết chuyện anh ta sợ máu và sợ kim tiêm.

Thời Ôn Lễ đang ngồi trước bàn ăn bóc đậu Hà Lan.

Anh định làm bánh đậu Hà Lan cho Thanh Hoà và em gái.

Hứa Thanh Hoà và Thời Miểu hào hứng chạy vào bếp nghịch đống dụng cụ nấu ăn thần kỳ kia, hai người không biết nấu ăn lại cực kỳ mê mẩn những món đồ này.

Mẫn Đình ngồi xuống trước bàn ăn, xắn tay áo sơ mi lên, giúp anh vợ cùng bóc đậu Hà Lan.

Trước đây anh ấy không biết làm những việc này, cũng không có thời gian làm.

Sau khi kết hôn, anh ấy thường xuyên nấu ăn cho Thời Miểu.

Tay nghề rất bình thường, nhưng Thời Miểu nói ngon.

“Miểu Miểu nói hai người định chụp ảnh cưới vào ngày 1 tháng 5 à?”

Thời Ôn Lễ: “Ừm. Chỉ có ngày 1 tháng 5 là Thanh Hoà mới sắp xếp được thời gian.”

Mẫn Đình: “Vậy để em đặt nhiếp ảnh gia cho hai người nhé.”

Thời Ôn Lễ lập tức đồng ý: “Được.”

Anh lúc nào cũng tin tưởng gu thẩm mỹ của em rể.

Đậu Hà Lan còn chưa bóc xong, Hứa Thanh Hoà và Thời Miểu đã ngượng ngùng đi ra khỏi bếp vì phát hiện mình hoàn toàn không điều khiển nổi đống dụng cụ nấu ăn thần kỳ kia. Hai người ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh nửa kia của mình.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *