Tháng Tư Ôn Hoà chương 52

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 52: Ngoại truyện – Gặp gỡ ban đầu 1

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Hôm nay là ngày cuối cùng Hứa Thanh Hoà thực tập ở khoa Ngoại thần kinh.

Ngày mai làm thủ tục liên quan, chính thức kết thúc đợt thực tập tại khoa.

Cuối tuần nghỉ hai ngày, tuần sau cô sẽ sang khoa Ngoại tim mạch để tiếp tục hoàn thành đợt luân chuyển thực tập.

Cô do dự, không biết nên mở lời mời Thời Ôn Lễ ăn một bữa như thế nào.

Trong khoảng thời gian thực tập ở khoa Ngoại thần kinh, anh đối với một thực tập sinh như cô vô cùng kiên nhẫn, giúp cô thu hoạch được rất nhiều điều.

Nhưng ngày mai Thời Ôn Lễ phải tham gia cuộc thi Thử thách ca bệnh Ngoại thần kinh, mấy ngày tới đều không có thời gian.

Hay là đợi tuần sau anh bớt bận rồi mới mời?

Chỉ mời mình anh thôi, có ổn không nhỉ?

Từ nhỏ đến lớn, Hứa Thanh Hoà chưa từng rối rắm đắn đo như vậy.

Rối rắm đến mức chẳng giống chính mình.

“Còn chưa về à?”

Giọng của Thời Ôn Lễ kéo suy nghĩ của cô trở lại.

Hứa Thanh Hoà hoàn hồn, mỉm cười nói: “Về ngay đây ạ.”

Cô thấy Thời Ôn Lễ đã cởi áo blouse trắng: “Bác sĩ Thời, anh cũng tan làm rồi à?”

“Ừ.” Thời Ôn Lễ nói: “Hôm nay không tăng ca nữa.”

Vừa dứt lời, điện thoại rung lên, là cuộc gọi của em gái.

Thời Miểu nói với anh mình vừa ra khỏi phòng mổ.

Thời Ôn Lễ: “Vậy anh đợi em ở dưới lầu nhé.”

“Được ạ. Bye bye.”

Thời Ôn Lễ chào Hứa Thanh Hoà một tiếng, cầm áo khoác rời khỏi văn phòng.

Hứa Thanh Hoà không biết anh đang đợi ai.

Nghe nói anh thích chơi cầu lông, thường hẹn đồng nghiệp ra sân cầu lông đánh cầu.

Thu dọn đồ đạc xong, Hứa Thanh Hoà cũng rời đi ngay sau đó.

Chậm một bước rồi. Lúc cô đi tới sảnh thang máy, Thời Ôn Lễ đã xuống lầu.

Trong thời gian thực tập ở khoa Ngoại thần kinh, cô thường xuyên nghe được những lời bàn tán về anh, nào là ai ở khoa nào lại mang bữa sáng cho anh, ai lại thích anh.

Mọi người đều tò mò, rốt cuộc anh sẽ chọn bạn gái kiểu thế nào.

Cô cũng tò mò.

Thậm chí còn đặc biệt để tâm.

Ra khỏi tòa nhà tổng hợp, cô liếc mắt đã nhìn thấy Thời Ôn Lễ ở phía trước không xa, bên cạnh anh còn có một cô gái cao ráo.

Cô gái vừa cười vừa nói gì đó với anh.

Không biết cô ấy là thực tập sinh giống cô hay là bác sĩ nội trú.

Cô chỉ thấy Thời Ôn Lễ đưa tay ra, hình như định cầm túi giúp cô gái.

Cô gái xua tay, kéo lại quai túi trên vai.

Hai người vừa trò chuyện vừa sóng vai đi về phía cổng bệnh viện.

Hứa Thanh Hoà dời mắt đi, không nhìn họ nữa.

Cô lấy điện thoại ra, mở đoạn tin nhắn cảm ơn sau khi kết thúc thực tập đã soạn sẵn từ trước, đọc lại từ đầu đến cuối xem có chỗ nào không ổn hay bị sướt mướt quá hay không. Có hai câu là lời cảm kích thật lòng, nhưng cuối cùng cô vẫn xóa đi.

Sau một hồi chỉnh sửa, nó trở thành một đoạn cảm ơn hết sức bình thường, chẳng thể coi là quá chân thành.

Ra khỏi cổng bệnh viện, cô phát hiện Thời Ôn Lễ và cô gái kia cùng đi về một hướng với mình.

Mấy hôm trước cô mới biết, anh thuê nhà ở ngay khu chung cư của cô.

Đi theo sau họ một hai trăm mét, cô luôn bất giác nhìn về phía Thời Ôn Lễ, rồi lại ép mình dời mắt khỏi anh, đứng yên tại chỗ, giả vờ cúi đầu xem điện thoại.

Nhưng họ đi quá chậm, cô phải đứng yên rất lâu mới có thể ngẩng đầu lên mà không còn nhìn thấy họ.

Hứa Thanh Hoà xoay người đi ngược lại, quay về đầu con hẻm đối diện bệnh viện.

Mùi thơm ngọt của khoai lang nướng theo gió lan tỏa khắp mấy chục mét xung quanh.

Cô mua một củ khoai lang nướng.

Đây là củ khoai lang nướng đầu tiên của mùa đông năm nay.

Vừa ăn được hai miếng thì Tống Tân Đàm gọi tới.

Nghe nói cô định mời bác sĩ hướng dẫn ăn một bữa để tỏ lòng cảm ơn, Tống Tân Đàm đã chọn sẵn hai nhà hàng gần bệnh viện, giá cả vừa phải, không gian cũng tốt, các bác sĩ thường tụ tập ăn ở đó.

Như vậy vừa không thất lễ, lại không khiến bác sĩ hướng dẫn hiểu lầm cô có ý khác.

“Mình gửi tên hai nhà hàng cho cậu rồi, cậu chọn một là được.”

Hứa Thanh Hoà lại cắn một miếng khoai.

Mật đã chảy ra rồi, vậy mà cô vẫn thấy chưa đủ ngọt.

“Không mời nữa.” Cô nói: “Hôm khác mình mời cậu ăn.”

Tống Tân Đàm: “Không phải chứ… cậu lên kế hoạch lâu như vậy, sao nói không mời là không mời luôn rồi?”

Hứa Thanh Hoà: “Chắc anh ấy không có thời gian.”

“Bận mấy thì cũng phải tan làm chứ? Dù có tăng ca mỗi ngày thì chẳng lẽ không ăn cơm à?”

“Chắc anh ấy đang theo đuổi người khác. Mình mời anh ấy còn làm mất thời gian của anh ấy, thôi không mời nữa.”

Tống Tân Đàm nhất thời không biết nên an ủi cô thế nào.

“Tuần sau không phải cậu sang khoa Ngoại tim mạch thực tập sao? Biết đâu chồng tương lai của cậu lại ở khoa Ngoại tim mạch, cậu nhớ để ý kỹ nhé.”

Hứa Thanh Hoà: “…”

Tống Tân Đàm nghe thấy tiếng cô đang ăn gì đó ở đầu dây bên kia: “Cậu đang ở nhà à?”

“Không. Vừa tan làm.”

Cô đứng trên vỉa hè ăn khoai lang, chẳng muốn bước tiếp chút nào.

Tống Tân Đàm: “Mình vừa nhận xe mới, tuần sau có biển số xong sẽ chở cậu đi hóng gió.”

“Giữa mùa đông mà đi hóng gió, cậu định để mình chết cóng à.”

“…”

Biết tâm trạng cô không tốt, Tống Tân Đàm không đấu khẩu với cô: “Vậy mình đến đón cậu đi ăn một bữa thật ngon nhé.”

Trong lòng Hứa Thanh Hoà rất khó chịu, không muốn nói thêm: “Tuần sau rồi liên lạc.”

Tống Tân Đàm không yên tâm về cô: “Giờ mình qua đón cậu nhé.”

Hứa Thanh Hoà bảo không cần, lúc này cô mới chậm rãi đi về nhà.

“Cúp nhé. Bye bye.”

Cô nhét điện thoại vào túi, lơ đãng bóc vỏ khoai lang.

Rõ ràng chưa từng yêu đương, vậy mà còn khó chịu hơn cả thất tình.

May mà ngày mai sẽ rời khoa Ngoại thần kinh, sau này cơ hội gặp anh sẽ rất ít.

Hứa Thanh Hoà đi tới cổng khu chung cư thì gặp Thời Ôn Lễ vừa từ cửa hàng trái cây đi ra, cô gái kia cũng ở đó.

Cô vội vàng thu hồi ánh mắt, tăng nhanh bước chân, cuối cùng đi vào khu chung cư trước họ một đoạn.

“Ơ? Đó chẳng phải thực tập sinh khoa Gây mê mà anh hướng dẫn sao? Cô ấy cũng ở khu này à?”

Thời Miểu nhận ra Hứa Thanh Hoà.

Cô từng gặp anh trai và Hứa Thanh Hoà cùng đi ăn ở căng tin khu phòng mổ sau ca phẫu thuật. Lúc đó cô đi cùng đàn anh, ăn xong còn phải bận ca mổ tiếp theo nên không qua chào anh trai.

Tối hôm đó tan làm về nhà, lúc ăn cơm cô tán gẫu với anh trai, thuận miệng hỏi người ngồi ăn cùng anh buổi trưa là ai.

Nhìn như chỉ là trò chuyện vu vơ, nhưng thật ra trong lòng cô có chút tò mò, vì sao anh trai lại ngồi riêng với cô gái ấy.

Anh trai nói: Học trò của trưởng khoa Triệu bên khoa Gây mê, đang thực tập ở khoa Ngoại thần kinh, anh là bác sĩ hướng dẫn của cô ấy. Nói chuyện với cô ấy khá hợp.

Hứa Thanh Hoà rất xinh đẹp, trông dịu dàng yên tĩnh, nên cô có ấn tượng rất sâu. Dù lúc này cô gái ấy đã thay áo lông vũ, không còn mặc đồ phòng mổ nữa, Thời Miểu vẫn nhận ra ngay.

Thời Ôn Lễ nhìn theo hướng em gái chỉ, có lẽ vì áo lông vũ quá mỏng, không chịu nổi cái lạnh nên Hứa Thanh Hoà đi nhanh như gió.

Anh đáp lời em gái: “Ừ. Hình như nhà cô ấy ở mấy tòa phía sau chỗ chúng ta.”

Chẳng mấy chốc Hứa Thanh Hoà đã rẽ sang hướng khác, hai anh em thu hồi ánh mắt.

Thời Ôn Lễ nói: “Tuần sau cô ấy sẽ sang khoa Ngoại tim mạch của em thực tập. Cô ấy giống em, không giỏi giao tiếp nhưng làm việc rất nghiêm túc.”

Thời Miểu nhìn anh trai: “Nhanh vậy đã kết thúc thực tập rồi à? Chẳng phải anh với cô ấy nói chuyện rất hợp sao? Vậy sau khi cô ấy rời khỏi khoa thì làm sao hẹn cô ấy ăn cơm?”

Đây là lần hiếm hoi anh trai gặp được một người mà anh thấy nói chuyện hợp. Nhưng anh trai lại quen chu toàn, không phải kiểu người quá thẳng thắn, nên cô quyết định giúp một tay.

“Đúng lúc cô ấy sắp sang khoa Ngoại tim mạch thực tập, bọn em cũng trạc tuổi nhau, hay là em hẹn cô ấy ăn cơm, rồi anh lại hẹn em nhé?”

Thời Ôn Lễ: “Không cần. Nếu tình cờ gặp thì cùng ngồi là được.”

Thời Miểu không ép.

Về đến nhà, Thời Ôn Lễ cởi áo khoác rồi vào bếp.

Hôm nay tan làm sớm, cuối cùng cũng có thời gian nấu một bữa.

Thời Miểu giúp anh trai bóc hành lá, nhưng hơi mất tập trung.

Ngay vừa rồi, trong nhóm lớp nhắc đến trò chơi ‘Thật hay thách’, cô chợt nhớ tới cách đây mấy hôm, khi chơi trò đó cô đã hôn một người.

Chẳng quen biết anh ấy, ngay cả tên cũng không rõ.

Chỉ biết anh ấy họ Mẫn.

Thời Ôn Lễ đang chờ để dùng hành, thấy em gái mãi chưa bóc xong: “Lại đang nghĩ về ca mổ hôm nay à?”

Hiện giờ, mỗi ngày em gái đều theo sát ca mổ, làm vài việc hỗ trợ như khâu da đơn giản, cắt chỉ…

Thời Miểu hoàn hồn, chột dạ đáp: “Không phải.”

Cô nhanh chóng bóc xong hành rồi đưa cho anh trai.

“Lần thi này anh đi mấy ngày?” Cô đổi chủ đề.

Thời Ôn Lễ: “Hai ngày. Cuối tuần sẽ về.”

Thời Miểu tựa vào bàn bếp, chủ đề chuyển rất nhanh: “Hứa Thanh Hoà là hai chữ nào thế ạ? Là ‘Thanh Hoà’ trong câu ‘Tứ nguyệt thanh hòa’ sao?”

“Không phải. Là Thanh Hoà trong ‘mầm lúa xanh xanh’.” Thời Ôn Lễ hỏi: “Sao tự nhiên lại hỏi?”

Thời Miểu: “Em hỏi đàn anh xem tuần sau cô ấy sang khoa Ngoại tim mạch thì ai hướng dẫn.”

Cô lập tức nhắn cho đàn anh Hà Văn Khiêm: [Hứa Thanh Hoà khoa Gây mê tuần sau sẽ sang khoa mình thực tập, ai hướng dẫn cô ấy vậy ạ?]

Rất nhanh, Hà Văn Khiêm trả lời: [Trùng hợp thật, anh hướng dẫn. Em quen cô ấy à?]

Thời Miểu: [Anh trai em quen.]

Hà Văn Khiêm chợt nhớ ra: [Có phải cô gái từng ăn cơm cùng anh em không?]

Thời Miểu: [Đúng rồi ạ.]

Hà Văn Khiêm: [OK.]

Hà Văn Khiêm: [Anh hiểu rồi.]

Thời Miểu cười: [Anh hiểu cái gì?]

Hà Văn Khiêm cười đáp: [Hiểu là phải hướng dẫn cho thật tốt.]

Thời Miểu: [Cảm ơn anh nhé.]

Cô lại nhắn thêm một câu: [Hôm khác để anh trai em mời anh ăn cơm.]

Hiếm khi cô giải thích, lần này còn cố ý nói rõ: [Anh trai em và Hứa Thanh Hoà là bạn, trò chuyện rất hợp nhau.]

Hà Văn Khiêm: [Đương nhiên hợp rồi. Ai lại ngồi ăn với người nói chuyện không hợp, trừ khi muốn giảm cân.]

Thời Miểu bật cười.

“Cười gì thế?” Thời Ôn Lễ liếc nhìn em gái.

Thời Miểu thu nụ cười lại: “Không có gì. Em nói chuyện với đàn anh về chuyện vui thôi à.”

Thời Ôn Lễ không ngốc.

Em gái cố ý hỏi Hà Văn Khiêm về chuyện người hướng dẫn, đương nhiên là đã nhắc đến anh và Hứa Thanh Hoà.

Ngày mai là ngày Hứa Thanh Hoà kết thúc thực tập, nhưng sáng sớm anh đã phải lên đường đi thi.

Lời nhận xét viết tay dành cho cô anh đã viết xong từ lâu, cũng đưa lên trưởng khoa ký tên đóng dấu rồi.

Ngày hôm sau.

Hứa Thanh Hoà vẫn đến bệnh viện từ sớm như thường lệ.

Sau một đêm điều chỉnh, tâm trạng phức tạp của cô đã bình ổn rồi.

Đến khoa, cô nhận được sổ thực tập đã đóng dấu, bên trong có lời nhận xét viết tay của Thời Ôn Lễ.

Nét mực xanh đen, lực bút mạnh mẽ, nét chữ phóng khoáng.

Nếu là trước ngày hôm qua, nhất định cô sẽ ngắm thật kỹ từng nét chữ của anh.

Nhưng nghĩ đến việc anh sắp hoặc có lẽ đã là bạn trai của người khác, cô không định đọc đi đọc lại lời nhận xét này nữa, chỉ coi đó là lời đánh giá tốt theo thói quen mà bác sĩ hướng dẫn dành cho mỗi thực tập sinh.

Đến trưa, cô gửi cho anh một bức thư cảm ơn.

Lúc ấy Thời Ôn Lễ đang ăn trưa, anh đọc từng câu một rất nghiêm túc. Chỉ là cách xưng hô trong bức thư khiến anh không quen, từ trước đến giờ cô chưa từng gọi anh như vậy.

[Thầy ơi, em kết thúc thực tập rồi ạ (vui vẻ) (vui vẻ). Chúc thầy thi đấu thuận lợi, đánh đâu thắng đó! Cảm ơn thầy đã chỉ dạy và quan tâm em trong hai tháng qua, giúp em học được rất nhiều trong thời gian ở khoa Ngoại thần kinh. Lúc mới đến khoa, em không biết phải viết bệnh án hay theo ca mổ thế nào, may có thầy kiên nhẫn chỉ bảo. Thầy là người thầy dịu dàng nhất mà em gặp từ khi thực tập đến nay, chưa bao giờ chê em hỏi quá nhiều. Dù bận thế nào, thầy cũng giải đáp rất cẩn thận. Từ thầy, em học được sự nghiêm cẩn và điềm tĩnh. Hy vọng sau này em cũng có thể trở thành một bác sĩ như thầy.

Một lần nữa cảm ơn thầy.

Chúc thầy công việc thuận lợi, vạn sự như ý (hoa)(hoa)]

Thời Ôn Lễ đọc hai lần rồi trả lời: [Cảm ơn em. Nếu có gì không hiểu về Ngoại thần kinh thì cứ hỏi tôi bất cứ lúc nào. Chúc em thực tập ở chặng đường tiếp theo thật thuận lợi. Em ưu tú như vậy, nhất định sẽ trở thành dáng vẻ mà em mong muốn.]

Hứa Thanh Hoà: [Cảm ơn thầy.]

Thời Ôn Lễ cười nói: [Vẫn nên gọi tôi là bác sĩ Thời đi, tôi không quen khi em gọi mình là thầy.]


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *