THÁNG TƯ ÔN HOÀ
CHƯƠNG 53: Ngoại truyện – Gặp gỡ ban đầu 2
Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá
–
Không chỉ mình Thời Ôn Lễ không quen được gọi là thầy, mà Hứa Thanh Hoà cũng cảm thấy cách xưng hô như vậy rất gượng gạo.
Nhưng thực tập sinh thì thường gọi người hướng dẫn của mình là đàn anh đàn chị, hoặc gọi chung là thầy cô, chứ gọi “bác sĩ X” giống cô như thế này thì thực sự không nhiều.
Rốt cuộc cô ôm tâm tư gì, chỉ có chính cô biết rõ.
Hứa Thanh Hoà trả lời: [Được ạ, vậy sau này em vẫn gọi là bác sĩ Thời.]
Thời Ôn Lễ hỏi: [Đã đến khoa Ngoại tim mạch báo danh chưa?]
Hứa Thanh Hoà: [Vẫn chưa, chiều nay em sẽ đi gặp bác sĩ hướng dẫn của em. Bác sĩ hướng dẫn là bác sĩ Hà Văn Khiêm ạ.]
Gửi đi rồi cô mới chợt nhận ra, lại nhắn thêm với anh một câu.
Hứa Thanh Hoà: [Bác sĩ Thời, em không làm phiền anh nữa, anh bận đi ạ. Chúc anh thi đấu thuận lợi nhé (bông hoa) (bông hoa)]
Thật ra cô càng muốn hỏi anh cuộc thi buổi sáng thế nào, kết quả ra sao.
Nhưng đã không còn thích hợp nữa.
Thời Ôn Lễ: [Cảm ơn em.]
Hứa Thanh Hoà lặng lẽ nhìn khung trò chuyện vài giây.
Con người anh quá đỗi ấm áp, đến mức ngay cả dáng vẻ theo đuổi một người cũng đơn giản đẹp đẽ như vậy, chủ động xách túi giúp đối phương, chủ động đi bộ cùng đối phương về nhà. Xe của anh vẫn ở bệnh viện, vậy mà anh thà không lái, cứ thế chậm rãi tản bộ cùng đối phương về nhà.
Nghĩ đến những điều đó, trong lòng cô không khỏi dâng lên một nỗi chua xót.
Cô vô cùng ngưỡng mộ cô gái được anh dốc lòng theo đuổi.
Cô lại nhìn khung trò chuyện với Thời Ôn Lễ một lần nữa, bỏ ghim cuộc trò chuyện.
Chỉ trong chốc lát, ảnh đại diện của anh đã biến mất khỏi đầu trang, không biết đã trượt xuống vị trí nào.
Từ nay về sau, cô sẽ chỉ xem anh là một người thầy hướng dẫn cũ.
Sau khi ăn xong bữa trưa vô vị, Hứa Thanh Hoà đến khoa Ngoại tim mạch tìm Hà Văn Khiêm – bác sĩ hướng dẫn của mình.
Hà Văn Khiêm vẫn chưa xong ca phẫu thuật.
Cô đành ngồi đợi trong văn phòng lớn của khoa Ngoại tim mạch.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, cùng với đó là giọng một cô gái đang gọi điện thoại: “Vâng, được ạ, em sẽ mang qua ngay.”
Hứa Thanh Hoà theo phản xạ quay đầu nhìn sang, ánh mắt chợt khựng lại.
Sao lại trùng hợp thế?
Cô gái mà Thời Ôn Lễ theo đuổi là người của khoa Ngoại tim mạch ư?
Thảo nào anh hỏi cô đã đến khoa Ngoại tim mạch báo danh chưa.
Thời Miểu không hề bất ngờ khi thấy Hứa Thanh Hoà xuất hiện trong văn phòng lớn của khoa Ngoại tim mạch.
Cô ấy đang nghe điện thoại của trưởng khoa nên chỉ khẽ gật đầu với đối phương.
Hứa Thanh Hoà cũng mỉm cười đáp lại.
Không biết là vì trong lòng giấu tâm sự nên khó tránh khỏi chột dạ hay chỉ là ảo giác của cô, mà cô luôn cảm thấy ánh mắt đối phương nhìn mình có gì đó khác thường.
Chẳng lẽ cảm tình thầm kín của cô dành cho Thời Ôn Lễ đã bị đối phương nhạy bén nhận ra rồi sao?
Thời Miểu đi đến trước bàn làm việc, cuộc điện thoại vẫn chưa kết thúc.
Hứa Thanh Hoà thu hồi ánh mắt, giả vờ bình tĩnh lật xem cuốn sổ thực tập trong tay.
Văn phòng có người ra vào liên tục, mỗi lần như vậy cô đều theo thói quen nhìn một cái, mong người bước vào là bác sĩ hướng dẫn của mình.
Kết quả người bước vào lại là người nhà bệnh nhân.
Bất giác, ánh mắt cô lại lướt qua gương mặt cô gái kia.
Đúng lúc đối phương cũng nhìn sang cô.
Lần nữa, bốn mắt chạm nhau.
Cả hai đều lúng túng không thôi.
Rồi lại gượng gạo dời mắt đi.
Hứa Thanh Hoà chắc chắn không phải mình quá nhạy cảm, đối phương rõ ràng nhận ra cô.
Ánh mắt đánh giá của cô ấy mang theo sự dò xét, tuyệt đối sẽ không nhìn một người xa lạ như vậy được.
Hứa Thanh Hoà thầm thấy may mắn, từ trước đến nay cô chưa từng bộc lộ thiện cảm của mình trước mặt Thời Ôn Lễ, dù chỉ là nửa phần.
Thời Miểu tìm được thứ trưởng khoa dặn cô tìm, không còn để ý đến Hứa Thanh Hoà nữa, vội vàng rời khỏi phòng làm việc.
Đợi người đi xa, Hứa Thanh Hoà nhắn tin cho Tống Tân Đàm: [Giác quan thứ sáu có thể cảm nhận được sự tồn tại của tình địch thật không?]
Tống Tân Đàm: [Có chứ. Hơn nữa cảm giác còn rất mạnh, mạnh đến mức nhìn thấu cả trong lòng tình địch.]
Hứa Thanh Hoà: “……”
Tống Tân Đàm: [Lại phát hiện xung quanh có người thích Thời Ôn Lễ à?]
Hứa Thanh Hoà: [Bây giờ mình đang ở văn phòng của khoa Ngoại tim mạch. Không ngờ cô gái mà Thời Ôn Lễ theo đuổi lại chính là người của khoa Ngoại tim mạch. Không biết cô ấy luân chuyển sang khoa Ngoại tim mạch thực tập giống mình, hay thực tập ngay tại khoa này. Vừa rồi cô ấy nhìn mình mấy lần liền.]
Cô ngừng một chút: [Mình cũng không nhịn được mà nhìn cô ấy mấy lần.]
Tống Tân Đàm an ủi cô: [Cậu xinh đẹp như vậy, cô ấy nhìn cậu thêm hai cái chẳng phải rất bình thường sao.]
Hứa Thanh Hoà được an ủi một chút xíu.
Tống Tân Đàm: [Cho dù cô ấy có cảm nhận được thì cũng chẳng sao. Chúng ta là quân tử, quân tử luận sự việc không luận lòng.]
Hứa Thanh Hoà: [Ừm. Mình đã bỏ ghim tin nhắn của anh ấy rồi, coi như chưa từng gặp anh ấy.]
Tống Tân Đàm vắt óc suy nghĩ nên đáp thế nào, nên an ủi cô ra sao.
Nghĩ rất lâu, phát hiện nói gì cũng vô ích.
Thế là anh ta dứt khoát chuyển cho cô hai mươi ngàn tệ: [Chúc mừng hoàn thành thực tập khoa cũ, chúc mừng vào khoa Ngoại tim mạch, tiếp tục tỏa sáng ở khoa mới, trở thành bác sĩ Hứa giỏi nhất nhé (bông hoa)]
Cô quen biết Tống Tân Đàm từ ngày mới chào đời.
Suốt chặng đường trưởng thành, hai người giống như anh em ruột, luôn ở bên nhau.
Cà khịa đối phương, châm chọc độc mồm độc miệng lẫn nhau.
Vì vậy rất hiếm khi bị đối phương làm cảm động, nhưng hôm nay cô lại bị câu “trở thành bác sĩ Hứa giỏi nhất” của anh ta làm cảm động.
Đúng vậy, ước mơ của cô chẳng phải là trở thành một bác sĩ giỏi nhất sao?
Dù là đến khoa Ngoại thần kinh thực tập, hay ngày thường xin thỉnh giáo bác sĩ hướng dẫn, chẳng phải đều vì thực hiện ước mơ đó sao?
Sao bỗng nhiên lại không buông được một người?
Hứa Thanh Hoà nhận hai mươi ngàn tệ: [Mình mời cậu ăn cơm, mời cậu một bữa thật đắt.]
Tống Tân Đàm: [(ôm quyền) (ôm quyền)]
Hứa Thanh Hoà: [Mình không thể coi như chưa từng gặp Thời Ôn Lễ, hai tháng này anh ấy ảnh hưởng đến mình rất sâu sắc, mình mong sau này có thể trở thành một bác sĩ ưu tú, có trách nhiệm và luôn cẩn trọng như anh ấy.]
Tống Tân Đàm đáp: [Chúc mừng vượt kiếp thành công!]
Tình kiếp là khó vượt nhất.
Lần này xem như cô đã vượt qua rồi nhỉ?
Hứa Thanh Hoà: [Nói sau nhé, mình đi dạo hành lang khu nội trú, tìm hiểu các chuyên gia của khoa Ngoại tim mạch đã.]
Đổi sang một góc độ khác để nhìn nhận, tâm trạng cô lập tức trở nên sáng sủa.
Trên hành lang khu nội trú có bảng giới thiệu các chuyên gia, cô lần lượt xem từng người.
“Xin chào, cho hỏi văn phòng của trưởng khoa Cố ở đâu?”
Hứa Thanh Hoà quay đầu lại, người đàn ông trước mặt còn rất trẻ, nhưng quanh người toát ra khí thế mạnh mẽ, cảm giác áp bức cực kỳ rõ rệt.
Chắc là thấy cô mặc áo blouse trắng nên đối phương mới hỏi cô.
Đây cũng là lần đầu tiên cô đến khu nội trú của khoa Ngoại tim mạch, trước đây chỉ từng đến văn phòng lớn.
“Đi thẳng rồi rẽ phải, phòng đầu tiên là văn phòng lớn, anh đi vào trong xem thử có phải không. Tôi là thực tập sinh, vẫn chưa rành lắm.”
Mẫn Đình: “Cảm ơn.”
Gần đây tim của ông ngoại không được khỏe nên đến đây kiểm tra, anh đến tìm trưởng khoa Cố lấy phiếu kết quả kiểm tra.
Anh còn chưa kịp bước đi thì điện thoại reo lên.
“Mẫn Đình, con về phòng bệnh đi, phiếu kiểm tra được đưa tới rồi.”
“Dạ.”
Mẫn Đình quay người trở lại.
Bước chân anh vội vã, lướt qua một cô gái mặc áo blouse trắng, hoàn toàn không để ý đến đối phương.
Thời Miểu nhận ra anh.
Cô đeo khẩu trang, đối phương không nhận ra cô.
Anh đến khoa Ngoại tim mạch là để tìm cô sao?
Nghĩ lại thì thấy không thể nào.
Anh và người anh trai không cùng huyết thống với cô – là con riêng của chồng của mẹ cô thuộc cùng một giới. Vì nhiều nguyên nhân, cô không muốn dính dáng đến bất kỳ ai trong giới quyền quý đó.
Cho nên dù nhận ra anh, cô cũng không chào hỏi.
Khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, Thời Miểu khó mà diễn tả được tâm trạng của mình.
Có chút vi diệu.
Bên kia, Hứa Thanh Hoà vẫn đứng trước bảng giới thiệu chuyên gia, xem chăm chú.
Thời Miểu đi ngang sau lưng cô, bỗng dừng bước.
Cảm nhận được phía sau có người đứng lại, Hứa Thanh Hoà theo phản xạ quay đầu.
Tuy đối phương đeo khẩu trang, nhưng đôi mắt ấy quá dễ nhận ra.
Thời Miểu do dự một chút rồi vẫn hỏi, cô ấy cứ nghĩ Hứa Thanh Hoà biết mình là em gái của Thời Ôn Lễ: “Xin chào. Người đàn ông vừa rồi đến tìm ai vậy?”
Hứa Thanh Hoà: “… Tìm trưởng khoa Cố. Nhưng nhận một cuộc điện thoại nên quay về rồi.”
Thời Miểu khẽ mỉm cười: “Cảm ơn.”
Hứa Thanh Hoà: “Không có gì.”
“Cậu xem tiếp đi nhé.” Thời Miểu cất bước rời đi.
Hứa Thanh Hoà khẽ gật đầu.
Nhìn biểu cảm vừa rồi của đối phương, rõ ràng cô ấy hoàn toàn không xem cô là tình địch.
Có lẽ thật sự là cô đã nghĩ mọi chuyện phức tạp quá rồi.
Từ nhỏ đến lớn, dù đi đến đâu cô cũng rất thu hút ánh nhìn, đối phương nhìn cô thêm vài lần, có lẽ chỉ đơn thuần là tò mò, chưa chắc đã cảm nhận được cô thích Thời Ôn Lễ.
Chỉ mong đối phương không có giác quan thứ sáu mạnh đến vậy.
Mãi đến bốn giờ rưỡi chiều, Hứa Thanh Hoà mới gặp được Hà Văn Khiêm bác sĩ hướng dẫn của mình.
Hà Văn Khiêm nói sơ lược với cô về quy trình công việc mỗi ngày sau này, rồi nhiệt tình nói: “Có gì không hiểu thì cứ hỏi tôi bất cứ lúc nào.”
“Em cảm ơn thầy ạ.”
“Khách sáo rồi.” Hà Văn Khiêm nhìn đồng hồ, còn chưa đến một tiếng nữa là tan làm, không cần giao thêm việc, “Hôm nay em cứ về trước đi, thứ Hai tuần sau chúng ta chính thức bắt đầu.”
Ban đầu Hứa Thanh Hoà định cuối tuần nghỉ ngơi hai ngày thật tử tế, ai ngờ đột nhiên lại “thất tình”.
Cô hiểu bản thân mình, lúc tâm trạng không tốt thì tuyệt đối không được ở nhà một mình, rất dễ suy nghĩ lung tung.
“Ở nhà em cũng không có việc gì, cuối tuần em qua tăng ca. Thầy có việc gì cứ giao cho em làm đi ạ.”
Chủ động xin tăng ca như thế này, đây là lần đầu tiên Hà Văn Khiêmgặp một thực tập sinh như thế.
Sau khi tiếp xúc mấy ngày cuối tuần và thứ Hai, Hà Văn Khiêm cuối cùng cũng hiểu vì sao Thời Ôn Lễ có thể nói chuyện hợp với một thực tập sinh, còn chủ động cùng đối phương ăn cơm.
Anh ấy hơn Hứa Thanh Hoà mười mấy tuổi mà còn dần dần nói chuyện hợp được, huống hồ là Thời Ôn Lễ.
Mấy ngày nay, Hứa Thanh Hoà không chỉ hoàn thành tốt những việc anh ấy giao, mà còn chủ động chia sẻ giúp anh ấy một số việc lặt vặt.
Câu cô nói nhiều nhất là: “Thầy ơi, còn việc gì em có thể làm không? Thầy cứ sai bảo em nhé.”
Không ngại khổ, không ngại mệt, làm việc khiêm tốn, chăm chỉ, với tư cách là người hướng dẫn lớn hơn cô nhiều tuổi, Hà Văn Khiêm thật lòng muốn đãi cô gái nhỏ này một bữa cơm.
Trưa thứ Ba, sau khi xuống ca phẫu thuật, anh ấy gọi Hứa Thanh Hoà cùng đến căn tin.
Hứa Thanh Hoà cảm ơn Hà Văn Khiêm đã mời cơm.
Thật ra dù bận thế nào thì người được lợi cuối cùng vẫn là cô, hôm khác cô sẽ mời lại thầy.
Vào căn tin, cô cố ý không nhìn quanh.
Kết quả cuộc thi Thử thách ca bệnh Ngoại thần kinh toàn quốc đã có, không ngoài dự đoán, Thời Ôn Lễ giành giải nhất.
Cô không nhắn riêng chúc mừng anh.
Trưởng khoa Ngoại thần kinh đăng một bài trên vòng bạn bè chúc mừng anh đoạt giải, cô cũng giống rất nhiều đồng nghiệp khác, thống nhất để lại lời chúc mừng.
Bản thân Thời Ôn Lễ không đăng bất kỳ dòng trạng thái nào, anh chỉ cảm ơn mọi người trong phần bình luận dưới bài đăng của trưởng khoa.
Chắc anh đã thi xong và quay về từ lâu rồi, chỉ là cô vẫn chưa gặp anh.
“Thanh Hoà, em có muốn ăn món tôm sốt tỏi này không?” Hà Văn Khiêm hỏi cô.
Hứa Thanh Hoà hoàn hồn: “Không cần đâu ạ, cảm ơn thầy, đồ ăn của em đủ rồi.”
Thanh toán xong, Hà Văn Khiêm nhìn quanh căn tin một vòng, không thấy Thời Miểu và Thời Ôn Lễ, bèn tùy ý tìm một bàn trống ngồi xuống.
“Thầy——”
Hứa Thanh Hoà vừa ngẩng đầu định hỏi chuyện Hà Văn Khiêm thì thấy anh ấy đang vẫy tay về phía sau lưng cô: “Ở đây.”
Gần như theo bản năng, cô quay đầu nhìn lại.
Người đến chính là Thời Ôn Lễ và cô gái mà anh theo đuổi. Thời Ôn Lễ bưng hai khay cơm, cô gái kia bưng hai chén canh.
Cô đã linh cảm được tiếp theo mình sẽ dày vò khó chịu đến mức nào.
Chưa bao giờ cô giống như hôm nay, ý nghĩ không muốn ngồi cùng anh lại mãnh liệt đến vậy.
“Vừa rồi em định nói gì với tôi?” Hà Văn Khiêm quay sang nhìn cô.
Hứa Thanh Hoà khẽ cười: “Bị ngắt lời nên em quên mất rồi. Không phải chuyện gì quan trọng đâu ạ.”
Vốn dĩ cô định hỏi Hà Văn Khiêm rằng cô gái gọi anh là “đàn anh” tên gì, có phải thực tập ngay tại khoa Ngoại tim mạch không.
Người ta đã đến rồi, cô không tiện hỏi thêm.
Thời Ôn Lễ đặt khay cơm của Thời Miểu xuống chỗ trống bên cạnh Hứa Thanh Hoà, còn mình thì ngồi xuống cạnh Hà Văn Khiêm.
“Bác sĩ Thời.” Hứa Thanh Hoà chủ động lên tiếng chào hỏi trước.
Thời Ôn Lễ nhìn cô, ôn hòa hỏi: “Mấy ngày nay ở khoa Ngoại tim mạch thích nghi thế nào rồi?”
Hứa Thanh Hoà: “Đang dần bắt nhịp rồi ạ.”
Hà Văn Khiêm xen vào: “Em ấy tiếp thu rất nhanh, học cũng nhanh, thao tác gì dạy một hai lần là gần như nắm được rồi.”
Anh ấy nửa đùa nửa thật: “Tôi còn muốn kéo em ấy từ khoa Gây mê sang khoa Ngoại tim mạch chúng tôi đấy.”
Trước khi cầm đũa, Thời Miểu gắp một ít thịt trong khay của mình sang cho anh trai, thuận miệng tiếp lời đàn anh: “Đến khoa Ngoại tim mạch cũng tốt, vừa hay làm bạn với em.”
Hứa Thanh Hoà chỉ thích gây mê.
Hay nói cách khác, cho dù cô chuyển sang khoa Ngoại tim mạch, hai người họ lại thích cùng một người, làm sao có thể làm bạn được cơ chứ?
Cô biết rõ mình không thể thản nhiên tiếp xúc với cô ấy được.
Chỉ có thể xem đối phương là đồng nghiệp bình thường thôi.
Cô nhìn đối phương gắp thức ăn và thịt cho Thời Ôn Lễ, xem ra hai người đã chính thức xác định quan hệ rồi.
Thời Ôn Lễ thấy em gái gắp cho mình nhiều như vậy thì bảo: “Sáng nay em lại ăn vặt à?”
Thời Miểu: “… Cũng xem là vậy.”
Xuống ca phẫu thuật đói quá nên cô ấy ăn trước một quả táo.
Một quả táo vào bụng rồi thì còn ăn nổi nữa đâu.
Vừa rồi lúc lấy đồ ăn quên nói với anh trai, anh vẫn lấy suất cơm theo khẩu phần bình thường của cô ấy.
Hà Văn Khiêm cười nói: “Vẫn là anh trai em hiểu em. Anh còn tưởng em định giảm cân đấy.”
Anh trai?
Hứa Thanh Hoà đột nhiên ngẩng đầu lên.
Thời Ôn Lễ cứ nghĩ Thời Miểu và Hứa Thanh Hoà đã quen biết nhau từ trước nên không giới thiệu thêm.
Hứa Thanh Hoà trực tiếp hỏi rõ: “Hai người là anh em ruột sao?”
Thời Miểu mỉm cười: “Đúng vậy, cùng một ba mẹ sinh ra đó. Anh trai mình không nói với cậu sao?”
Thời Ôn Lễ giải thích: “Bọn anh rất ít khi nói chuyện cá nhân.”
Hứa Thanh Hoà đã không còn nghe thấy họ nói gì nữa, hoàn toàn chìm trong thế giới vui vẻ của riêng mình.
Không ai có thể hiểu được cảm giác của cô lúc này.
Ăn cơm xong, còn chưa ra khỏi căn tin, cô đã trả lại hai mươi ngàn tệ cho Tống Tân Đàm, đồng thời gửi thêm cho anh ta một bao lì xì hai trăm tệ.
Cất điện thoại đi, Hứa Thanh Hoà cố ý đi chậm lại, đợi Thời Ôn Lễ còn ở phía sau.
Thời Ôn Lễ đang nói chuyện với Ngô Hiểu Phong.
Ngô Hiểu Phong hỏi anh khi nào rảnh để cùng ăn cơm chúc mừng anh giành giải nhất.
Thời Ôn Lễ: “Thứ Bảy tuần này đi, tôi mời anh.”
Hai người vừa đi vừa trò chuyện.
Anh chú ý thấy đằng trước cách đó không xa, Hứa Thanh Hoà đi rất chậm, không biết có phải đang đợi anh hay không.
“Một thực tập sinh do tôi hướng dẫn, chắc là có việc tìm tôi.”
Ngô Hiểu Phong vẫy vẫy tay, ra hiệu anh cứ qua đó.
Thời Ôn Lễ bước mấy bước là đuổi kịp.
Hứa Thanh Hoà không ngờ anh đến nhanh như vậy, cô trực tiếp bổ sung một câu: “Em vẫn chưa chúc mừng anh giành giải Nhất cuộc thi Thử thách ca bệnh.”
Thời Ôn Lễ dịu dàng cười: “Cảm ơn em.”
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤