Tháng Tư Ôn Hoà chương 54

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 54: Ngoại truyện – Quá khứ và hiện tại

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Hứa Thanh Hoà lại ghim khung chat với Thời Ôn Lễ lên đầu.

Từ ngày đó đến suốt những năm sau, cô không bao giờ bỏ ghim nữa.

Đến năm thứ năm quen biết nhau, trong mắt người ngoài, hai người họ gần như hình với bóng.

Muốn chen vào giữa hai người, đã là chuyện không thể.

Ban đầu mọi người còn trêu chọc hai người, tuấn nam mỹ nữ cùng ăn cơm ở căn tin, ai cũng sẽ nhìn thêm vài lần.

Nhưng ngày này qua ngày nọ, năm này qua năm kia, hai người vẫn luôn ở cạnh nhau như bạn bè, dần dần đến cả người nhiều chuyện nhất trong bệnh viện cũng từ bỏ ý nghĩ đó.

Gần đây Hứa Thanh Hoà và Thời Ôn Lễ đều bận, liên tiếp mười ngày không gặp mặt nhau.

Nếu không hẹn trước, rất khó để tình cờ gặp đối phương.

Hứa Thanh Hoà hơi nhớ anh, cô gửi tin nhắn cho anh: [Phó khoa Thời, xuống ca phẫu thuật thì gọi điện cho em nhé, chúng ta cùng ăn cơm.]

Lý do hẹn ăn cơm cô đã tìm xong từ lâu rồi: [Luận văn của em đã chốt bản cuối rồi, cho anh xem một chút~]

Thời Ôn Lễ: [Tôi đang ở căn tin rồi, em qua đi.]

Anh lại nói: [Vốn định tối nay gọi điện cho em hỏi luận văn của em đã chốt bản cuối chưa.]

Lâu rồi không gặp, khi Hứa Thanh Hoà đến căn tin ngồi xuống đối diện anh, cô đè nén mọi nỗi nhớ, mở khóa điện thoại đưa cho anh xem.

Thời Ôn Lễ theo thói quen nhìn mũ phẫu thuật của cô một cái, hôm nay cô đội màu xanh navy, bên viền mũ còn thêu một trái tim màu đỏ.

Bảo sao gần đây có đồng nghiệp bàn tán rằng cô có người yêu rồi.

Nhưng anh biết, cô vẫn còn độc thân.

Xem xong email xác nhận bản thảo cuối mà cô nhận được, anh trả điện thoại lại cho cô: “Thứ bảy tuần này em có trực không?”

Hứa Thanh Hoà cầm đũa lên, vừa gắp một miếng sườn xào chua ngọt anh lấy cho cô, vừa lắc đầu nói: “Không trực, chủ nhật em mới trực ạ.”

Thời Ôn Lễ: “Chiều thứ bảy tôi đi đánh cầu lông, em có muốn đi cùng không?”

Hứa Thanh Hoà suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn gật đầu.

Vì chột dạ, cô luôn phải nói thêm vài câu có vẻ đường hoàng: “Đi chứ. Không đi thì ở nhà cũng chỉ nằm ngủ thôi, chi bằng đi vận động một chút. Ba em cứ nói em suốt ngày ru rú trong nhà, như thế là không được.”

Thời Ôn Lễ nói: “Nếu em không sợ mệt, sau này thứ bảy nào cũng đi đánh cầu lông với tôi.”

Hứa Thanh Hoà: “… Em sợ mệt ạ.”

Không phải cô không muốn đánh cầu cùng anh, mà là trình độ của cô quá kém.

Thời Ôn Lễ cười, cũng không nói thêm gì nữa.

Anh chuyển sang hỏi: “Gần đây em đang gây mê cho ca phẫu thuật của khoa nào thế?”

Hứa Thanh Hoà: “Dạ ngoại tổng quát.”

Lát nữa ăn cơm xong cô còn phải đi tái khám theo dõi cho một bệnh nhân.

Hôm nay cô hẹn anh ăn cơm, ngoài vì nhớ anh, còn vì nghe nói anh có bạn gái rồi.

Nhưng cô lại thấy đấy là chuyện không thể nào.

Bọn họ mới chỉ mấy ngày không liên lạc thôi mà.

Dù sao cũng phải xác nhận một chút.

Cô dò hỏi: “Sao ai cũng nói anh có bạn gái rồi thế?”

Thời Ôn Lễ nói: “Không có.”

Anh giải thích: “Chắc là vì mấy hôm trước tôi ăn cơm với một bạn nữ học cùng đại học, lúc đó gặp khá nhiều đồng nghiệp trong bệnh viện.”

Mọi người đều tưởng đối phương là bạn gái anh.

“Cô ấy là bác sĩ của bệnh viện bên cạnh, cũng làm Ngoại thần kinh. Cô ấy tìm tôi trao đổi về giao diện não – máy tính, có lẽ cô ấy muốn vào tổ nghiên cứu giao diện não – máy tính của bệnh viện họ.”

Hứa Thanh Hoà gật đầu, nửa đùa nửa thật nói: “Sau này nếu anh có bạn gái thì nhất định phải báo em trước tiên nhé, để em thuộc tốp hóng chuyện đầu tiên.”

Thời Ôn Lễ cười: “Được.”

Một chữ “Được” của anh khiến trong lòng Hứa Thanh Hoà trăm mối ngổn ngang.

Điều đó có nghĩa là, bạn gái của anh là ai cũng không thể là cô.

Hẹn được giờ giấc tới nhà thi đấu vào thứ bảy với Thời Ôn Lễ, cơm nước xong xuôi cô vội vàng đến khu nội trú khoa Ngoại tổng quát.

Bệnh nhân này còn là một người bạn của ba cô.

Vài ngày trước nhập viện, phẫu thuật cắt túi mật, cô phụ trách gây mê.

Hứa Thanh Hoà đến trước cửa phòng VIP, vệ sĩ nhận ra cô, lập tức cho vào.

Cô gõ cửa bước vào: “Dì Tưởng ơi, hôm nay dì cảm thấy thế nào rồi ạ?”

Tưởng Nguyệt Như mỉm cười: “Cũng khá hơn rồi.”

Đến gần cô mới phát hiện, trên sofa khu tiếp khách cạnh cửa sổ có một vị khách đến thăm đang ngồi.

Dù người này đang ngồi nhưng vẫn khiến người khác cảm nhận được một áp lực vô hình.

Cô luôn cảm thấy người đàn ông trẻ tuổi này hơi quen mắt, hình như đã gặp ở đâu rồi.

Nhưng nhất thời không nhớ ra.

Trước tiên cô cẩn thận hỏi Tưởng Nguyệt Như vài câu, xác nhận tình trạng hồi phục sau gây mê của bà.

Kết thúc buổi thăm khám, Tưởng Nguyệt Như giới thiệu Hứa Thanh Hoà với người ngồi trên sofa cạnh cửa sổ: “Đây là Hứa Thanh Hoà, con gái của bạn dì, bác sĩ khoa Gây mê, là một cô gái rất giỏi. Ba mẹ con bé chắc con cũng biết, là vợ chồng Hứa Bỉnh Đạc và Trì Mẫn.”

Mẫn Đình nói: “Con có biết ạ.”

Mấy năm nay họ cũng có vài lần tiếp xúc.

Làm trong ngành bán dẫn, không ai là không biết Hứa Bỉnh Đạc và Trì Mẫn.

Vợ chồng họ đã gắn bó với ngành này hơn hai mươi năm, ngay cả khi ngành rơi vào giai đoạn khó khăn nhất vẫn tiếp tục đầu tư nghiên cứu phát triển, nỗ lực thực hiện tự chủ và kiểm soát toàn bộ chuỗi ngành bán dẫn trong nước.

Có công mài sắt có ngày nên kim, nhiều nghiên cứu của họ cuối cùng cũng phá vỡ được sự phong tỏa công nghệ từ nước ngoài.

Tưởng Nguyệt Như nói: “Hồi đó con bé nhất quyết học y, lão Hứa buồn sầu một thời gian dài, lúc ấy ổng còn gầy đi cả một vòng, sau này mới béo trở lại.”

“…”

Hứa Thanh Hoà không nhịn được mà bật cười.

Mẫn Đình cũng cười cười.

Anh có thể hiểu tâm trạng của Hứa Bỉnh Đạc.

Với gia sản của vợ chồng họ, đương nhiên không mong con gái vất vả học y như vậy, tốt nhất là kế thừa sự nghiệp của hai người.

Nhưng anh càng hiểu lựa chọn của Hứa Thanh Hoà, bởi ai cũng muốn chọn lĩnh vực mình yêu thích nhất.

Tưởng Nguyệt Như lại nói với Hứa Thanh Hoà: “Chàng trai này chắc con cũng từng nghe qua, là Mẫn Đình của tập đoàn Kinh Hoà. Chương trình phẫu thuật từ thiện cho trẻ mắc tim bẩm sinh ‘Đồng tâm hiệp lực’ của bệnh viện con chính là do nhà họ khởi xướng đấy.”

Hứa Thanh Hoà nói: “Trùng hợp thật. Vừa khéo con cũng là bác sĩ gây mê của chương trình phẫu thuật từ thiện này đó ạ.”

Lúc nãy nhân lúc Tưởng Nguyệt Như giới thiệu, cô nhìn Mẫn Đình thêm vài lần, cuối cùng cũng nhớ đã gặp ở đâu —— Ngày đầu tiên cô luân chuyển khoa thực tập sang khoa Ngoại tim mạch, anh từng hỏi cô phòng làm việc của trưởng khoa Cố ở đâu.

So với vài năm trước, anh càng thêm trưởng thành và điềm tĩnh.

Nhưng khí thế mạnh mẽ tự nhiên toát ra từ người anh vẫn không hề thay đổi.

“Thanh Hoà, dì hỏi con nhé. Tiêu chuẩn chọn bạn đời của các cô gái trẻ tụi con bây giờ đại khái là kiểu thế nào?” Tưởng Nguyệt Như hỏi như đang tán gẫu.

Hứa Thanh Hoà: “…”

Sao người lớn ai cũng thích hỏi những chuyện này thế.

“Cũng không thể bao quát tất cả được. Con chỉ nói về bản thân mình thôi nhé, chắc chắn là con thích người ấy, người ấy cũng thích con ạ.”

Chỉ với điểm này thôi, cô đã có thể từ chối tất cả các buổi xem mắt.

Tưởng Nguyệt Như quay sang Mẫn Đình nói: “Nghe chưa. Con nói xem ai lại muốn lấy một người mình không yêu, mà người đó cũng không yêu mình chứ?”

Mẫn Đình cười, không tiếp lời.

Yêu cầu duy nhất của anh đối với nửa kia là: không yêu anh.

Yêu cầu này khiến cả nhà tức đến phát điên.

Vốn dĩ tim của ông ngoại đã không tốt, khoảng thời gian này chẳng muốn gặp anh.

Hứa Thanh Hoà nhìn người tên Mẫn Đình này.

Rất nhiều người vì không tìm được người mình thích nên đành lùi một bước chọn người đối xử tốt với mình, nhưng cô chưa từng nghe có ai lại yêu cầu đối phương không được yêu mình.

Đúng là tự ngược bản thân quá.

Khi ấy Hứa Thanh Hoà có thế nào cũng không ngờ, người cuối cùng kết hôn với Mẫn Đình lại là Thời Miểu.

Sau này nghe nói Thời Miểu kết hôn chớp nhoáng với Mẫn Đình, Hứa Thanh Hoà còn nhắn tin hỏi Thời Ôn Lễ: [Sao Thời Miểu lại kết hôn với Mẫn Đình vậy?]

Thời Ôn Lễ: [Thời Miểu nói em ấy muốn tìm một người mình không yêu, mà người đó cũng không yêu mình để kết hôn. Em ấy không có thời gian chăm lo gia đình.]

Hứa Thanh Hoà: “…”

Thời Ôn Lễ lại nói: [Em ấy chỉ yêu cầu đối phương có nhân phẩm tốt, sau khi kết hôn không can thiệp vào sự nghiệp của em ấy. Còn tình cảm thì không nằm trong phạm vi em ấy cân nhắc.]

Hứa Thanh Hoà: [Điểm này em ủng hộ Thời Miểu. Em cũng thấy tình cảm khá phiền phức.]

Thời Ôn Lễ phụ họa một câu: [Tình cảm đúng là rất hao tâm tổn sức.]

Anh thuận miệng hỏi cô: [Vẫn còn ở bệnh viện à?]

Hứa Thanh Hoà: [Không, em ra ngoài rồi. Đang đi dạo phố tìm mua bánh đậu Hà Lan.]

Thời Ôn Lễ: [Bánh đậu Hà Lan?]

Hứa Thanh Hoà: [Ừm. Mấy hôm trước Phương Vũ mang bánh đậu Hà Lan đến văn phòng, ăn ngon lắm, em qua mua một ít.]

Câu nói thuận miệng của cô khi ấy, Thời Ôn Lễ lại ghi nhớ.

Sau khi xem mắt rồi ở bên nhau, vẫn luôn không có thời gian làm bánh.

Mãi đến giữa tháng Tư, mãi đến chiều hôm qua, anh mới có thời gian làm bánh đậu Hà Lan cho cô.

Hứa Thanh Hoà nghe thấy ngoài cửa có động tĩnh, theo phản xạ nhìn đồng hồ trên bức tường phía sau, mới một giờ rưỡi.

Hai mươi lăm năm rồi cả gia đình bốn người mới có một bữa cơm riêng, cô nghĩ thế nào cũng sẽ trò chuyện lâu hơn, không ngờ mới một giờ rưỡi đã về đến nhà.

Cô đặt bệnh án trong tay xuống, không hỏi sao anh về sớm thế mà mỉm cười hỏi: “Món ăn ở nhà hàng đó cũng ok chứ anh?”

Thời Ôn Lễ cởi áo khoác, ngồi xuống bên cạnh cô, đáp: “Ngon lắm. Đồ ăn gần như không dư tí gì. Thời Miểu còn nói để hôm nào sẽ mời Mẫn Đình đến ăn.”

Quán ăn lâu đời này đã mở gần ba mươi năm, mặt tiền mộc mạc không nổi bật, nhưng món ăn lại đúng hương vị cơm nhà chính gốc mà họ thích khi còn nhỏ.

Hứa Thanh Hoà không đoán được bữa gặp mặt của gia đình bốn người họ diễn ra thế nào, cô chỉ muốn ôm anh một cái.

“Ông xã, em ngồi lên đùi anh nhé. Ngồi ghế này lâu quá cộm người quá à.”

Thời Ôn Lễ đưa tay đón cô.

Hứa Thanh Hoà quay mặt về phía anh, dang chân ngồi lên người anh.

Thời Ôn Lễ vòng hai tay ôm lấy cô.

Hứa Thanh Hoà thuận thế tựa lên vai anh, hai tay vòng qua dưới nách ôm lấy anh.

Không nói đến bữa cơm đoàn tụ của gia đình anh nữa, cô nhắc đến Thời Miểu và Mẫn Đình: “Lúc nãy em sắp xếp lại mấy tấm ảnh hai người họ đi chợ chiều hôm qua, còn chỉnh sửa chút xíu rồi gửi cho Thời Miểu.”

Cô không nhịn được trêu Mẫn Đình: “Nếu bây giờ Thời Miểu vẫn chưa thích anh ấy, chắc 80% anh ấy phải đến Ung Hoà Cung thắp hương rồi.”

Thời Ôn Lễ cười: “Không phải là không có khả năng đó.”

Ban đầu cả hai người họ đều chắc như đinh đóng cột rằng có yêu hay không cũng không sao.

Khi đã thật sự ở bên nhau, lâu ngày nảy sinh tình cảm rồi, sao có thể không để ý đối phương có yêu mình hay không.

Em rể nhìn thì khá lạnh nhạt, không để lộ cảm xúc, nhưng lúc ghen thì vẫn rất rõ ràng, ít nhất là chính anh cũng nhìn ra được.

Nhắc đến ghen, thật ra anh cũng từng âm thầm ghen.

Đã từng ghen tỵ với Tống Tân Đàm.

Không chỉ một lần.

Anh dùng một tay ôm cô, tay còn lại cầm điện thoại trên bàn lên.

“Đi Hải Thành em muốn ở khách sạn nào? Để anh đặt trước.”

Hứa Thanh Hoà nói: “Ở homestay đi. Em để ý một homestay từ lâu rồi, nhưng mãi không có thời gian đi du lịch.”

Homestay đó có bãi biển riêng, view biển tuyệt đẹp, nghe nói bữa sáng cũng rất ngon.

Nhưng mãi vẫn không có thời gian đi.

Đôi lúc nhớ đến vẫn thấy hơi tiếc.

Bây giờ nghĩ lại, tiếc nuối tạm thời không gọi là tiếc nuối, giờ cô có thể cùng Thời Ôn Lễ đến đó rồi.

Thời Ôn Lễ hỏi: “Tên là gì vậy em?”

Hứa Thanh Hoà: “Homestay Sầm&cen. Chữ Sầm có bộ Sơn Kim. Anh gõ chữ đầu tiên trên ứng dụng là sẽ hiện ra.”

Mùa này là mùa thấp điểm du lịch ở Hải Thành, Thời Ôn Lễ đặt được phòng, nhưng cũng chỉ còn lại đúng một phòng đó.

Thời Ôn Lễ đặt phòng xong, cảm thấy cô ôm anh càng lúc càng chặt.

Anh nhẹ vỗ lưng cô: “Anh không sao. Hôm nay anh và Thời Miểu đều rất vui. Lúc ăn cơm còn nhắc đến em và Mẫn Đình.”

“Nhắc em chuyện gì thế?”

“Nhắc chuyện em được thăng chức. Anh còn bảo Thời Miểu nói với Mẫn Đình đừng gọi em là chị dâu.”

Hứa Thanh Hoà cười, ngẩng đầu hôn lên môi anh một cái: “Cảm ơn thầy giáo Thời.”

Cô chợt nhớ lại, trước đây trong thư cảm ơn sau khi kết thúc thực tập, cô gọi anh là thầy, còn xưng hô với anh là “ngài”.

Thời Ôn Lễ cũng cười.

Đã nhiều năm trôi qua, anh vẫn nói câu nói ấy: “Đừng gọi như vậy, anh không quen lắm.”

Bây giờ xưng hô anh quen nhất mà cô gọi anh là “ông xã”.

Bảy giờ rưỡi tối ngày mùng Một tháng Năm, hai người lên chuyến bay đến Hải Thành.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *